Quân Chiến Thiên, Quân Vô Ý chăm chú nhìn lên, bốn mắt đăm đăm. Hai người đều là Đại Tướng, từng cầm binh trăm vạn, kinh qua vô số máu tanh sinh tử, không gì là chưa trải qua. Thế nhưng hôm nay chính mắt trông thấy người chết thảm như vậy, hơn nữa người này còn là một cao thủ đỉnh phong, chỉ tồn tại như Thần Tiên trong truyền thuyết của Đại Lục. Lại nghĩ đến việc Hoàng Thái Dương chết do lời thề độc của chính hắn, hai người không khỏi cảm thấy lạnh lẽo bao trùm khắp thân thể...
Chẳng lẽ trong nơi u minh tối tăm kia thật sự có cái gọi là "Ý Trời", thật sự có kẻ đang giám sát tất cả sao?
Đạo Trời công bằng ư?
Khóe mắt Ưng Bác Không chợt giật giật, giật mình thốt lên:- Chết rồi sao?
Hai mắt Xà Vương Thiên Tầm ngơ ngẩn nhìn xuống mặt đất, nhìn thi thể bị chém thành hai đoạn, tựa như mộng du lẩm bẩm:- Đã thành dạng này rồi chẳng lẽ còn có thể sống sao?
Ưng Bác Không rùng mình một cái, ôm lấy bả vai, lẩm bẩm nói:- Nhưng con mẹ nó, chết kiểu này cũng thật quá... Ngươi nói xem, năm đó hắn phát thệ gì đó khác không được sao, sao lại phải phát ra lời thề độc như vậy? Thật là, con mẹ nó, tự làm khó bản thân mà, nếu chỉ phát thệ chết nhanh chóng thì đâu đến nỗi phải chết không toàn thây như bây giờ?
Xà Vương lại nhìn cỗ thi thể kia một lần nữa, rốt cục nhịn không được nôn khan thành tiếng, nhanh như chớp che miệng bỏ đi. Thân pháp của hắn so với lúc đánh nhau còn nhanh hơn vài phần, cảnh tượng kia thật sự quá mức kinh tởm.
Ánh mắt Quân Chiến Thiên phức tạp, đứng lặng một hồi, cuối cùng cất lời:- Bảo hạ nhân quét dọn một chút, nhanh chóng mang đi chôn cất. Người cũng đã chết, ân oán tiêu tan. Dù sao cũng là cao thủ một đời, tuyệt đối không được qua loa đại khái. Trời cũng không còn sớm nữa. Tất cả mọi người nhanh nghỉ ngơi đi.
Nói xong, Lão Gia Tử và Quân Vô Ý lặng lẽ xoay người rời đi.
Công lực hai người vừa mới tăng lên không lâu, vốn dĩ còn cho rằng với thực lực hiện tại, khó lòng gặp được đối thủ, ít nhất cũng có thể xưng là Cường giả đương thời. Thế nhưng tối nay, chứng kiến trận chiến này, bản thân chợt cảm thấy công lực vẫn còn xa mới đủ, hoàn toàn không giúp được gì, hai cha con Quân Lão Gia Tử không khỏi có chút mất mát.
Về phần hai người Xà Vương Thiên Tầm cùng Mai Tuyết Yên, Quân Mạc Tà cũng không chủ động giới thiệu để mình gặp mặt, vậy thì cả hai đều là nhân vật thần bí. Quân Lão Gia Tử tự nhiên hiểu rõ đạo lý, dứt khoát không hỏi. Ông thẳng một mạch về phòng ngủ.
Mai Tuyết Yên đứng cách đó không xa, một thân áo trắng tung bay, thở dài nói:- Đáng tiếc, một vị Chí Tôn cao thủ không chết trên chiến trường ác liệt mà lại bị chết ở nơi này, tình đời quả thật bi ai.
Quân Mạc Tà cười hắc hắc nói:- Quả thực là tình đời bi ai. Một Cường giả Chí Tôn như vậy cũng không có lấy nửa điểm Đạo Đức. Mai cô nương cũng đừng mong chờ ai cũng có thể giống như ngươi, một vị Thánh Nhân lo lắng cho Thiên Hạ, suy nghĩ vì Đại Cục… Hắc hắc hắc, nếu là dựa vào những kẻ như vậy để bảo hộ Đại Lục thì lão tử thà rằng rút kiếm tự vẫn còn hơn.
Mai Tuyết Yên nhìn hắn một cái, than nhẹ một tiếng, nói:- Thế nhưng cứ như vậy, đối với thực lực của Đại Lục dù sao cũng tổn thất đi một cao thủ cường đại. Trong trận chiến này, mỗi một yếu tố, dù nhỏ bé đến mấy, cũng sẽ ảnh hưởng đến toàn bộ Đại Lục. Mà Cường giả ở đẳng cấp này, toàn bộ Đại Lục cũng chẳng có được mấy người. Ngày sau, nếu vì vậy mà bị Dị Tộc xâm nhập, toàn bộ Đại Lục, thậm chí cả Thiên Hạ, có thể sẽ lâm vào…
Quân Mạc Tà chớp mắt, cười lạnh một tiếng nói:- Thiên Hạ hưng vong, không liên quan đến ta. Không cần nói với ta Đạo Lý sáo rỗng này. Cho dù bị Dị Tộc xâm lấn thì sao? Chẳng qua đến lúc đó cá chết lưới rách thôi. Chẳng lẽ Dị Tộc toàn bộ đều đạt tới trình độ siêu việt Chí Tôn Cường giả sao? Nếu quả thật bị xâm lấn, lão tử không giết được kẻ mạnh nhất thì chẳng lẽ lại không giết được những kẻ yếu hơn? Đều là một đám đáng chết, đồ hỗn đản!
- Sao ngươi có thể nói như vậy?Mai Tuyết Yên có chút căm giận nói.- Thành bại của trận chiến này ảnh hưởng đến vạn năm. Nếu quả thật là bị ngoại tộc xâm lấn, toàn bộ Đại Lục sẽ sa vào trầm luân cũng nên. Ngươi thân là người của Đại Lục, sao lại không có nửa điểm Lương Tâm, Trách Nhiệm vậy?
- Lương Tâm Trách Nhiệm? Ta dĩ nhiên là có. Nhưng ở đây ta phải nói với ngươi một câu, tuyệt đối không được vì cái gọi là "Đoạt Thiên chi Chiến" chết tiệt kia mà quên đi Đạo Lý đối nhân xử thế cơ bản nhất. Nhường bước chỉ khiến đối thủ của ngươi từng bước ép sát. Ngươi có thể để ý tới Đại Cục, nhưng người khác thì chưa chắc đã nghĩ vậy. Việc phân tranh nội bộ vẫn luôn tồn tại. Cũng như lúc này, ta không giết hắn, sau khi hắn trở về, Mộng Huyễn Huyết Hải và Thiên Phạt Sâm Lâm nhất định sẽ trở thành kẻ thù một mất một còn. Đến lúc đó một hồi phong ba còn lớn hơn, cao thủ chết càng nhiều hơn nữa!
Quân Mạc Tà lạnh lùng nhìn nàng:- Mai cô nương, ta trịnh trọng nói cho ngươi biết. Nếu đến lúc thất bại thì dù có Thần Tiên giáng thế, toàn bộ Đại Lục cũng sẽ thất bại. Nếu chưa đến lúc, dù chỉ phái Ngân Huyền đi cũng có thể Đại Thắng "Đoạt Thiên chi Chiến". Ta chưa bao giờ sợ hãi địch nhân Cường Đại, nhưng vạn phần sợ hãi sự ngu xuẩn như heo của những kẻ phe mình. Hơn nữa, Thế Sự Vô Thường, ai có thể nói trước được điều gì? Nói không chừng khi nào Thiên Trụ Sơn sụp đổ thì đám Dị Tộc chết tiệt kia cũng đã nằm dưới mặt đất hết rồi. Hãy nghĩ tới việc này, sẽ không phải buồn lo vô cớ nữa đâu. Nếu ngươi có nhiều thời gian rỗi như vậy, chi bằng tự mình từ từ suy nghĩ một chút, tìm một Lang Quân anh tuấn tiêu sái, tâm đầu ý hợp rồi gả đi cho rồi. Đây chính là chuyện Chung Thân Đại Sự đó.
Quân Đại Thiếu vỗ ngực một cái, tiếp lời:- Ví như ta đây, kỳ thật ngươi cũng biết rõ, Bổn Công Tử Phong Lưu Tiêu Sái, Tài Mạo Song Toàn, Ngọc Thụ Lâm Phong, Hiệp Cốt Nhu Tràng, Kiếm Đảm Cầm Tâm, Tài Hoa Tột Bực, Kỳ Tài Ngút Trời, có thể nói là xứng đôi vừa lứa với Mai cô nương nhất. Hơn nữa đêm qua ngươi đột nhiên Thị Uy, Phi Lễ với ta, ngươi phải chịu Trách Nhiệm đó nha. Nếu không Bổn Công Tử sẽ khóc và thắt cổ tự vẫn cho ngươi xem.
Mai Tuyết Yên thoáng đỏ bừng cả khuôn mặt, tay chỉ vào hắn, nàng thật không ngờ lại có kẻ vô sỉ như vậy, cả người run rẩy không thốt nên lời. Phải mất nửa ngày mới cuối cùng thốt ra được một câu:- Ngươi… ngươi… ngươi sao lại có thể vô sỉ như vậy hả?
Mai Tuyết Yên cả đời tung hoành Thiên Hạ, thậm chí có thể nói hiếm có điều gì nàng không biết, không rõ ràng. Bất kể nói với nàng điều gì, Mai Tuyết Yên đều có Kiến Giải của mình, thậm chí còn có thể phản bác khiến người khác cứng họng. Nhưng riêng chuyện tình yêu nam nữ, chuyện cưới gả thì nàng lại rất xấu hổ, không thể nói thành lời.
Đương nhiên, cái này cũng chỉ đúng với Quân Mạc Tà Quân Đại Thiếu Gia mà thôi. Nếu là người khác nói với nàng những lời như vậy, e rằng sớm đã bị nàng đập thành bánh thịt rồi.
- Gì? Không có răng? Sao có thể chứ?Quân Mạc Tà nhe răng nói, khoe hai hàng răng trắng tinh đều đặn, dưới ánh trăng chợt lóe sáng, cười hắc hắc.- Bổn Thiếu Gia miệng đầy răng chắc khỏe, khi còn bé không ăn đường, càng không có thói quen xấu, mỗi ngày đánh răng hai ba lần, ngay cả chút sâu răng cũng không hề có, làm sao có thể nói không có răng được chứ? Mai cô nương, ngươi hôm qua hôn ta chẳng lẽ còn không biết ta có răng hay không chứ? Đúng rồi, ta nghe nói chỉ có kẻ Phi Lễ người khác mới có thể vô sỉ, cô nương sao lại có thể nói ta vô sỉ nhỉ? Nói như vậy thì còn đâu mặt mũi của ta nữa chứ? Bổn Thiếu Gia quả thật là kẻ bị hại thảm thương mà.
- Kỳ thật ngươi phải chịu Trách Nhiệm với ta đó nha. Mai cô nương, ngươi cũng đừng quá lo lắng, dù sao ngươi cũng đã lỡ làm rồi. Hôn, ngươi cũng đã hôn; sờ, ngươi cũng đã sờ rồi; nhìn thì ngươi cũng đã nhìn rồi. Tuy rằng Bất Đắc Dĩ, nhưng ta cũng cam chịu số phận.
- Ai bảo ta luôn là kẻ Thuần Khiết chứ.
Với thái độ vô cùng hung hăng, càn quấy nói xong những lời đó, Quân Thiếu Gia vẫn còn "nho nhã lễ độ" nói một tiếng chúc ngủ ngon, sau đó Dương Dương Tự Đắc hát lên một khúc, rồi thản nhiên trở về phòng ngủ. Bỏ lại phía sau Mai Tuyết Yên Đại Cô Nương đang trừng mắt nhìn bóng lưng hắn, hai hàm răng cắn chặt kêu lên ken két.
Thật không thể tưởng tượng nổi, trình độ vô sỉ của tên này lại còn vượt quá dự liệu của mình, lời cuối cùng lại còn biến nàng thành kẻ vô sỉ. Trời ơi đất hỡi, ta tức chết mất thôi!
Lão Thiên gia, mang cho ta một tên cao thủ như Hoàng Thái Dương đến mau, cho ta Phát Tiết một chút tức giận đi a!
Có lẽ là Lão Thiên không nghe thấy, hoặc cao thủ như Hoàng Thái Dương quá hiếm, nên Nguyện Vọng của Mai Đại Mỹ Nhân dĩ nhiên không đạt được.
Bất quá, Mai Tuyết Yên cũng biết, lời Quân Mạc Tà mới nói vừa rồi tuy rằng có chút bỡn cợt, nhưng thực ra nghiêm túc nhắc nhở mình một việc đó là muôn vạn lần không cần phải xem Đoạt Thiên chi Chiến quá mức nghiêm trọng. Hết thảy đều vì Đoạt Thiên chi Chiến mà chuẩn bị, thì chính là tự trói buộc mình. Quả là một Nhược Điểm lớn a.
Thậm chí Tam Đại Thánh Địa, nếu cần, cũng có thể lợi dụng những lời nói này với mình, cũng chưa chắc là không thể. Quân Mạc Tà dùng cách thức hỗn trướng này nói ra, chắc là sợ chính mình chịu không nổi. Mặc dù có chút thô tục, nhưng Dụng Ý cũng đủ Uyển Chuyển.
Sự việc xảy ra ngày hôm nay, lẽ ra chính mình phải tự tay kết liễu Hoàng Thái Dương.
Nghĩ đi nghĩ lại, tức giận trên mặt Mai Tuyết Yên chậm rãi biến mất, hơi hơi nở nụ cười, nguyên lai người này đối với chính mình cũng là Dụng Tâm Khổ Tâm a.
***
Ngày thứ hai cũng tới, mặt trời vẫn như thường lệ lên xuống đều đặn.
Thế giới này là như thế, mặc kệ ngày hôm qua đã chết người nào, hoặc chết bao nhiêu người. Ngày kế tiếp vẫn thời gian như vậy, vẫn sáng tối như nhau.
Hoàng Thái Dương một đêm không về, làm cho mọi người ở Mộng Huyễn Huyết Hải đều hoảng hốt.
Cả Hoàng Gia càng như kiến bò trên chảo nóng.
Mặc dù khoảng cách giữa hai nơi dĩ nhiên không ngắn, nhưng với công lực của Hoàng Thái Dương, đi qua đi lại cũng chỉ mất vỏn vẹn một canh giờ. Thế nhưng một đêm đã trôi qua, cho dù là chuyện gì, một đêm cũng là quá đủ thời gian.
Nhưng Hoàng Thái Dương chính là một đêm chưa về.
Trước khi đi, hắn còn tự tin chắc chắn trăm phần, nói rằng:- Chỉ là một bọn tôm tép nhãi nhép, Bổn Tọa một tay có thể thu phục toàn bộ, cần gì phải đi nhiều người như vậy? Lão phu trước khi trời sáng sẽ trở về. Các ngươi hãy chuẩn bị rượu mừng Công Tích đi.
Lão còn kịch liệt phản đối những người trong Mộng Huyễn Huyết Hải yêu cầu đi cùng.
Chính vì vậy, Hoàng Gia suốt đêm chuẩn bị rượu và thức ăn ngon, ngóng trông Lão Tổ Tông chiến thắng trở về, sau đó đánh chén no say, mừng công cho Lão Tổ Tông. Nhưng thời gian chớp mắt trôi qua, thấy phía đông đã hửng sáng, mọi người rốt cục cũng không giữ được bình tĩnh nữa.
Khi mặt trời lên cao, mọi người lúc này đã hoàn toàn tuyệt vọng.
Cơ hồ trong lòng mỗi người đều nặng trịch như bị một khối chì đè ép. Dù sao đêm qua động tĩnh bên kia cũng không phải nhỏ, nhất là Hoàng Thái Dương cùng hai Đại Chí Tôn, một kích kia, thật có thể nói là Trời Rung Đất Chuyển. Hoàng Gia bên này có thể nghe rõ ràng. Thậm chí còn cảm giác được vài chấn động của mặt đất ngay dưới chân.
Rõ ràng là Hoàng Thái Dương ở bên kia gặp phải địch thủ cực kì mạnh mẽ.
Mà Hoàng Thái Dương đến bây giờ vẫn chưa về, hết thảy đều đã nghĩ đến chuyện tệ hại nhất.
Mộng Huyễn Huyết Hải định phái bốn vị Chí Tôn đi tiếp viện, nhưng lại bị Thiếu Tông Chủ Hô Diên Tiếu cực lực ngăn trở. Hô Diên Tiếu đưa ra lý do rất đơn giản: "Trong mắt chúng ta, công lực của Hoàng lão chính là Cao Tuyệt. Nếu hắn có thể giải quyết sự tình trở về, chúng ta không cần phải đi. Nếu hắn không thể giải quyết, thậm chí gặp phải đối thủ mạnh đến mức ngay cả chạy trốn cũng không được, thì cho dù chúng ta có đi toàn bộ cũng chỉ sợ không thấm vào đâu, chỉ thêm Thương Vong mà thôi."
Cho nên mọi người hãy cứ tiếp tục kiên nhẫn chờ đợi đi!
**Dị Thế Tà Quân****Tác Giả:** Phong Lăng Thiên Hạ**Quyển 4:** Phong Tuyết Ngân Thành
Đề xuất Huyền Huyễn: Thái Cổ Đệ Nhất Thần