Giao tranh đẫm máu đều có nguyên nhân, mà tham lam chính là căn nguyên lớn nhất.
Quân Mạc Tà bình tĩnh nói.
– Chúng ta sẽ không e ngại bất cứ kẻ nào khiêu khích! Đừng nói là hiện giờ có nàng trấn thủ, dù rằng chỉ có mình ta thì cũng chẳng có gì phải khiếp sợ cả!
Mai Tuyết Yên gật gật đầu, hai người cùng bước ra ngoài.
Vừa bước vào Độn Thế Tiên Cung đã thấy người của Mộng Huyễn Huyết Hải và Chí Tôn Kim Thành đợi sẵn. Trữ Vô Tình ngồi ghế chủ tọa, còn lại hai bên trái phải là người của Chí Tôn Kim Thành và Mộng Huyễn Huyết Hải, vừa khéo xếp ghế cho Quân Mạc Tà ở vị trí thấp hơn! Khi nhìn thấy Quân thiếu gia đến thì cả ba phía ngay cả đứng dậy cũng không, mà chào thì lại càng chẳng thốt nên lời, rõ ràng là cố ý lập uy với Quân Mạc Tà.
Chứng kiến tình cảnh ấy, cho dù tu dưỡng đã lâu như Mai Tuyết Yên cũng không khỏi khẽ nhíu mày, thế nhưng Quân Mạc Tà lại như không có chuyện gì, chỉ khẽ liếc nàng một cái rồi cùng ngồi xuống. Quân Mạc Tà vừa chạm mông xuống ghế đã theo thói quen vắt chéo chân lên.
– Các vị tiền bối giá lâm Thiên Hương Thành, Quân mỗ không thể từ xa nghênh tiếp, thật là thất lễ. Thật mong các vị bao dung lượng thứ, ha ha, mọi người đều dùng bữa rồi, có hợp khẩu vị không?
Quân Mạc Tà cứ tỉnh như không ung dung bắt chuyện.
Lời nói ra tuy rằng cũng thật lọt tai, nhưng hắn ta lại vừa nói vừa vắt chéo chân khiến thái độ bất nhất, khiến cho cả mười lăm vị cao thủ ngồi đó đều cảm thấy không thoải mái.
Nhưng khi bọn hắn nhìn tới nhan sắc tuyệt thế của Mai Tuyết Yên thì đều ngẩn cả ra quên hết cả giận.
– Làm gì có chứ, mời tiểu hữu ngồi xuống, không cần phải khách khí, tiểu hữu suy nghĩ chu đáo lại an bài thỏa đáng. Chúng ta rất hài lòng.
Trữ Vô Tình cười lạnh, đưa tay mời gọi.
Mã Giang Danh cũng âm dương quái khí cười hai tiếng khó nghe rồi bực bội nói:
– Quân công tử, ta muốn cùng Quân công tử bàn về một việc có quan hệ trọng đại đến tương lai của đại lục nhằm thu xếp cho thật ổn thỏa. Không biết vị cô nương bên cạnh Quân công tử này là ai đây?
Dù rằng cả đám người đều có thể xếp vào hàng cao thủ nhưng dưới nhan sắc tuyệt thế của Mai Tuyết Yên thì mắt đều có chút hoa, tâm có chút loạn. Đến cả bậc tiền bối cao nhân như Trữ Vô Tình mà ẩn sâu trong đáy mắt còn có một tia thưởng thức, chỉ riêng Mã Giang Danh lại không có chút cảm xúc nào, thậm chí lúc nhìn nàng trong lòng hắn còn mơ hồ có cảm giác chán ghét!
– À, vị này chính là… vợ ngốc của ta, ha ha...
Quân Mạc Tà trong lòng có quỷ, ngày trông đêm ngóng có người hỏi điều này để còn tranh thủ chiếm tiện nghi. Tự nhiên mà thành thói quen, cứ dùng nhiều mà thành tật, không chỉ hắn thành tật, mà người bị chiếm tiện nghi cũng quen dần. Vừa cười vừa suy nghĩ, lại sợ đối phương không nghe rõ nên cũng không ngại phiền mà giải thích tiếp:
– Cũng có thể nói là phu nhân của ta, là thê tử, là người cùng chăn gối, hé hé.
Mai Tuyết Yên vẻ mặt khẽ đổi, hung hăng liếc hắn một cái. Dưới tình huống này có lý cũng không thể nói, đành để hắn ta đắc ý một chút, chờ xong việc lại chăm sóc hắn chu đáo dăm bữa nửa tháng xem hắn còn đắc ý như vậy hay không.
– Sao? Vị cô nương này phong thái yểu điệu, mày cong như vẽ, quả đúng là tiên giữa nhân gian, Quân công tử quả nhiên vận khí tốt, trai tài gái sắc, ông trời se duyên cho, ha ha.
Trữ Vô Tình mỉm cười nói.
Trữ Vô Tình và Mã Giang Danh trước đây xem như nợ Quân Mạc Tà một món ân tình, ăn chùa một viên Diệp Cốt Đan. Hiện tại mới biết lần đó chỉ hé mồm một cái đã nuốt cả vài chục vạn lượng hoàng kim vào bụng. Nhân tình này quả thật là lớn, thế nên đều ngượng ngùng không muốn làm Quân Mạc Tà quá mức khó xử.
Bởi vậy cho nên hôm nay tất tần tật vai diễn đều phải giao cho Thánh địa Mộng Huyễn Huyết Hải đảm trách, hơn nữa lần này đến đây lại chính là Phó Tông Chủ Hô Duyên Khiếu. Cùng là vãn bối với nhau mở miệng cũng dễ hơn nhiều, ít nhất cũng không cần những kẻ tiền bối cao nhân ra tay đối phó với Quân Mạc Tà.
Tiếc là bọn hắn còn chưa nắm rõ sự tình. Mộng Huyễn Huyết Hải gây tranh chấp cùng Hoàng gia và Tam Đại gia tộc là muốn tìm cách bí mật cướp đi đan dược của Quân gia mà thị uy, kích động mâu thuẫn thật to, thậm chí cao thủ đệ nhất Hoàng Thái Dương còn chết ngay tại Quân gia!
Song phương cơ hồ xem như không đội trời chung.
Nếu như Mã Giang Danh và Trữ Vô Tình biết chuyện hiển nhiên sẽ vô cùng bực bội, vì nếu xét theo tình hình thực tế thì Mộng Huyễn Huyết Hải nếu đàm phán với Quân Mạc Tà thì đến cả nửa điểm hi vọng thành công cũng không có! Thậm chí xem như Mộng Huyễn Huyết Hải cầu xin van vái Quân Mạc Tà đàm phán thì cũng không có hi vọng!
– Quân công tử sao? Bổn tọa là Thiếu Tông Chủ của Mộng Huyễn Huyết Hải Hô Duyên Khiếu.
Hô Duyên Khiếu sắc mặt cực kỳ âm trầm nhìn Quân Mạc Tà, ánh mắt nham hiểm hơn cả độc xà khóa cứng Quân đại thiếu gia không thể nhúc nhích. Theo động tác và cái nhìn từ hắn, có một cỗ áp lực vô hình lặng lẽ ép về phía Quân Mạc Tà.
Hô Duyên Khiếu tính toán cũng rất tốt. Một thân tu vi đã đạt đến Thần Huyền tam phẩm cảnh giới, dự định chưa đánh đã dùng khí thế ép Quân Mạc Tà xuống hạ phong, dẫn đến kết cục đàm phán nắm chắc trong tay. Lúc đó Tam Đại Thánh địa muốn cái gì còn không dễ như trở bàn tay sao?
– Nghe danh không bằng gặp mặt, gặp rồi lại càng hâm mộ, Hô Duyên Thiếu Tông Chủ quả nhiên có phong phạm của một cao thủ vô địch thiên hạ. Quân mỗ bội phục, vạn lần bội phục.
Quân Mạc Tà tuy miệng vẫn khách sáo nhưng hai chân vẫn vắt chéo ngồi vững như Thái Sơn nhìn hắn như chế nhạo một tên diễn hề tạp kỹ. Uy thế của Hô Duyên Khiếu như núi đổ biển gầm khi tiếp xúc đến Quân Mạc Tà thì như là sóng đánh vào đá ngầm, bật lên mà qua, khí thế mạnh mẽ như vậy mà Quân Mạc Tà vẫn chẳng xem vào đâu.
Ngược lại thì Hô Duyên Khiếu có cảm giác như đấm vào bị bông, ngực có chút khó chịu.
Trữ Vô Tình nhướng mày, Mã Giang Danh thì cả đồng tử cũng co lại. Chỉ một chuyện nhỏ như vậy đã chứng minh bên ngoài đồn đại Quân gia có ẩn tàng tuyệt thế cao nhân không phải chỉ toàn là giả dối hư vô. Bọn hắn tự hỏi chính mình nếu so thực lực thì phải hơn Hô Duyên Khiếu, nhưng ứng phó với khí thế áp bách như vậy lại nhẹ tựa lông hồng thì cũng không chắc làm được.
Tất cả mọi người đều khó lòng phát hiện, vị cô nương tựa như tiên nữ giáng phàm vừa hơi nhướng mày thì đã đem cỗ áp bách do Hô Duyên Khiếu phát ra phá thành hư ảo. Dù rằng Quân Mạc Tà tự thân vẫn có thể chịu được, nhưng cũng không đơn giản nhướng mày liền qua như vậy. Mai Tuyết Yên thấy người của Tam Đại Thánh địa vênh váo tự đắc như vậy có chút không vừa mắt.
Các ngươi muốn dùng chiến thuật đánh phủ đầu? Xem ta dùng gậy ông đập lưng ông ra sao! Mà cũng phải xem uy của ai lớn hơn nữa.
Mà hơn mười cao thủ tiếng tăm lừng lẫy của Tam Đại Thánh địa dù rằng vẫn ngồi yên tại chỗ nhưng tự nhủ vừa rồi với uy thế như vậy thì cho dù có là Thần Huyền cao thủ cũng phải cảm thấy bất an. Thế nhưng Quân Mạc Tà lại tiêu sái tự nhiên! Mọi người đồng loạt nghiêm túc trở lại.
Quân Mạc Tà cho dù có là thế nào thì cũng chỉ là một tên thanh niên vừa tròn đôi mươi! Nếu như sau lưng không có sư phụ bản lãnh thông thiên triệt địa thì sao lại xuất hiện tên đồ đệ biến thái đến vậy chứ?
– Làm gì có, Quân công tử tuổi trẻ tài cao, huyền công cao thâm hơn người, Quân gia lại tựa như tường đồng vách sắt, gia thế hiển hách lại thủ đoạn hơn người mới thật sự làm người khác hâm mộ.
Hô Duyên Khiếu âm trầm nói.
– Thiếu Tông Chủ quá lời, Quân gia dù sao cũng chỉ là một thế gia phàm tục, làm sao lại dám trèo cao. Cố lắm thì cũng chỉ có thể đối phó với hạng bắt gà trộm chó, còn nếu đối diện với cường giả chân chính thì lại không đáng nhắc tới, ha ha.
Quân Mạc Tà giữ vẻ mặt bình thản nói một cách khiêm tốn.
Hô Duyên Khiếu nhất thời đỏ bừng mặt, trong lòng nổi lên cảm giác tức giận. Người khác nghe Quân Mạc Tà nói những lời này thì đơn thuần chỉ là khiêm tốn nhưng người trong cuộc như hắn nghe sao lại không hiểu chứ? Hạng bắt gà trộm chó? Nói trắng ra thì là hạng người như Hoàng Thái Dương đi? Đó chính là người của Mộng Huyễn Huyết Hải của ta đó!
– Ha ha, Quân công tử có cái lưỡi thật lợi hại, bổn Thiếu Tông Chủ tự nhận không bằng. Nhưng trước mắt là đại sự can hệ đến cả đại lục, thiên hạ tồn vong chỉ trong phút chốc, lúc này chính là hi vọng Quân công tử cho ra một lời công đạo.
Hô Duyên Khiếu mắt lóe lửa giận, nghiến răng bật ra từng chữ.
Quân Mạc Tà im lặng không nói tiếng nào. Đây chính là lời lẽ của người Thánh địa "tràn ngập đức hạnh, cất tiếng vì muôn dân thiên hạ" sao? Tương lai toàn đại lục chẳng lẽ chỉ dựa vào cái miệng của ngươi?
Hơn nữa Hô Duyên Khiếu này cũng thật là kỳ lạ. Cho dù là cao thủ Thiên Huyền tầm thường nhất cũng đều có thể làm chậm lão hóa, sáu bảy mươi tuổi mà chỉ như tráng niên ba bốn mươi tuổi. Nhưng vị Thiếu Tông Chủ này lại không giống như vậy.
Thông qua tiếp xúc mới rồi, Quân Mạc Tà đã đoán ra vị Thiếu Tông Chủ này nếu dựa theo trình độ tu vi cấp bậc Thần Huyền thì cũng chỉ khoảng năm mươi tuổi, có thể nói là tiến cảnh cũng đã rất nhanh rồi, thế nhưng diện mạo lại xứng hợp với tuổi tác, nhìn qua lại thêm phần mạnh mẽ, chững chạc.
Đặc biệt là một lão đầu như vậy, cứ mở miệng ra lại tự xưng "bổn Thiếu Tông Chủ", thật khiến người khác sởn gai ốc! Những xưng hô như thiếu gia, thiếu tông chủ, thiếu chủ thường khiến người ta liên tưởng đến một người trẻ tuổi tầm mười bảy, mười tám hay nhiều lắm là hai ba mươi. Chỉ cần quá bốn mươi là đã ngượng miệng tự xưng như vậy rồi, huống chi một lão đầu mà lại thản nhiên tự gọi mình như thế?
Quân Mạc Tà thực sự rất muốn nói một câu: "Ngươi già quá cả tuổi rồi, còn thiếu cái rắm ý!"
– Thiếu Tông Chủ có chuyện gì thì cứ nói rõ ra, Quân mỗ ngu dốt không hiểu một người nho nhỏ như tại hạ sao lại có thể vì muôn dân thiên hạ, vì chuyện tương lai của cả đại lục mà có liên quan, các vị quá đề cao ta rồi!
Quân Mạc Tà cố ý nhấn mạnh chữ "Thiếu" trong lời nói, lại còn tách biệt ra với chữ phía sau. Người cả hai bên Độn Thế Tiên Cung và Chí Tôn Kim Thành đều có cao thủ khẽ hắng giọng.
Hô Duyên Khiếu nhất thời đỏ mặt tía tai tức giận quát:
– Bổn Thiếu… Tông Chủ hỏi người, Diệp Cốt Đan rốt cuộc còn bao nhiêu? Mà người luyện đan hiện giờ lại đang ở đâu? Người như hắn mới là mấu chốt trong chuyện này, chỉ dựa vào một tên nhóc con như Quân Mạc Tà ngươi thì ta chẳng thèm để vào mắt.
Hắn bị Quân Mạc Tà dùng một câu chọc điên lên, nhịn không được buột miệng nói ra, rồi lại nhớ lại từ ngữ xưng hô của Quân Mạc Tà mà ngưng trệ lại một chút, nhất thời tiếng cười xôn xao lại càng nhiều. Cao thủ của Mộng Huyễn Huyết Hải còn có thể nhịn được, nhưng của hai Thánh địa kia thì làm sao mà nhịn được.
Đối diện với trường hợp xấu hổ như vậy, Hô Duyên Khiếu mặt đỏ tai hồng, gần như không biết làm sao, ngay cả dũng khí để nói tiếp cũng không có cách nào tìm được.
Trữ Vô Tình và Mã Giang Danh trong lòng thầm hô hỏng bét. Theo như lời đồn đại thì vị Quân thiếu gia này chính là loại người làm việc không sợ trời, chả sợ đất, lại không ngán hậu quả. Hô Duyên Khiếu hỏi thẳng ra như vậy, nói không chừng đã đem sự tình làm quá lên.
Dị Thế Tà Quân
Tác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 4: Phong Tuyết Ngân Thành