Chương 1562: Duyên phận (2)
Trần Tuyệt bình tĩnh nói: "Ta vốn không có hảo cảm với tiên thần, sở dĩ gia nhập, chỉ là làm ván cầu mà thôi, mà ngươi, ngươi là người ngốc nhất ta từng gặp, rõ ràng không có tiên thần nào nhớ tới ngươi, ngươi lại còn trở về nói với bọn họ, quả thực ngu chết đi được, có điều thực lực của ngươi rất không tồi, khiến ta phải nhìn với ánh mắt khác."
Sở Tiểu Thất bĩu môi, đúng là thần khí.
Có điều Trần Tuyệt quả thật lợi hại, nói chung Sở Tiểu Thất tâm phục khẩu phục.
Hắn tò mò hỏi: "Vậy tiếp theo ngươi định thế nào."
"Ngươi định thế nào?"
"Đương nhiên là lưu lạc thiên nhai!"
"Ta cũng vậy."
"Cho nên, ngươi thật sự muốn theo ta?"
"Ngươi dám trở về, nói rõ việc này, chứng minh ngươi có đảm đương, ngươi dám đối mặt với sự đuổi giết của tiên thần mà không hàng, khí phách như vậy có tư cách đi theo ta."
"Đi theo ngươi? Sặc, là ngươi đi theo ta đấy chứ?"
Hai người bắt đầu đấu võ mồm, hai người nhìn thì tranh phong tương đối, kì thực khóe miệng đều nhếch lên.
Sở Tiểu Thất rất cao hứng, đã lâu không có đồng bạn nguyện ý cùng mình lưu lạc thiên nhai.
Tâm tình của Trần Tuyệt cũng không tồi, hắn cảm thấy mình có bạn rồi.
Kỳ thật chọn Sở Tiểu Thất, là vì lúc trước trong khi giao thủ, Trần Tuyệt phát hiện Sở Tiểu Thất không có ý muốn giết hắn, nửa đoạn chiến đấu trước, hắn một mực đang bị đánh, hắn có thể cảm thấy Sở Tiểu Thất còn có lực lượng mạnh hơn chưa bùng nổ.
Không chỉ là Sở Tiểu Thất, Trần Tuyệt cũng không nỡ giết hắn.
Loại cảm giác này rất mạc danh kỳ diệu.
Trên thực tế lần đầu tiên hai người chạm mặt, Trần Tuyệt đã có ấn tượng sâu sắc với Sở Tiểu Thất, Sở Tiểu Thất âm thầm quan sát hắn, hắn cũng âm thầm quan sát Sở Tiểu Thất.
Chính bởi vậy, hắn mới đặc biệt nhận nhiệm vụ đuổi giết Sở Tiểu Thất.
Trong minh minh, hai người dường như có một đoạn duyên phận.
Trần Tuyệt tạm thời không nghĩ rằng đoạn duyên phận này có thể là tính kế, bởi vì hắn và Sở Tiểu Thất trước kia không có nhân quả.
"Trần Tuyệt, mục tiêu tu hành của ngươi là gì?"
"Ngươi nói trước đi."
"Ta á, ta muốn ngắm hết phong cảnh thế gian, muốn tới nơi chưa từng tới, thấy phong phạm của đại năng chưa từng gặp."
"Chả ra gì, mục tiêu của ta chính là trở nên mạnh hơn, không ngừng trở nên mạnh hơn, cường đại đến mạnh nhất."
Trần Tuyệt bĩu môi, khi nói tới mục tiêu của mình rất hăng hái hăm hở.
Sở Tiểu Thất thì khôi phục tính cách nói bừa, thao thao bất tuyệt.
Hàn Tuyệt ở xa tít đàn tràng thứ ba chậm rãi nhếch khóe miệng, hắn đang tu luyện, Hàn Lương cũng đang tu luyện, không ai chú ý tới khóe cái miệng của hắn.
Trên đời này duyên phận ở trong mắt người vô địch đều là nhân quả.
Sở dĩ tác hợp Sở Tiểu Thất, Trần Tuyệt, là vì Phương Lương, Kỷ Tiên Thần.
Có những tình nghĩa là đáng để phó thác.
Tính tình của Trần Tuyệt, Hàn Tuyệt liếc một cái là có thể nhìn thấu, đáng để giao Sở Tiểu Thất cho hắn.
Sở Tiểu Thất có thể đưa lưng cho Trần Tuyệt, Trần Tuyệt móc nối với Sở Tiểu Thất, tương đương với móc nối được với chỗ dựa Hàn Hoang này.
Hàn Hoang chính là Sáng Tạo Đạo Giả tương lai, bối cảnh như vậy tuyệt đối khiến Trần Tuyệt đáng để trả giá tất cả.
Tuy Trần Tuyệt có thiên tuyển tạo hóa, nhưng con cháu như vậy trong tương lai có rất nhiều, bối phận chênh lệch quá lớn, hơn nữa Hàn Tuyệt chuẩn bị tích góp một số lớn thiên tuyển tạo hóa.
Vạn năm trôi qua.
Hàn Tuyệt mở mắt, ánh mắt nhìn về phía Sở Tiểu Thất.
Từ sau khi quan tâm Sở Tiểu Thất, hắn không dám bế quan quá lâu, sợ một khi không để ý, Sở Tiểu Thất liền không còn nữa.
Trong một vạn năm này, Sở Tiểu Thất, Trần Tuyệt đã giết ra uy danh ở Đạo Chi Bí Cảnh, là nhân vật thần thoại mà Thần tộc Tiên giới lúc trước phải ngước nhìn.
Ở trong mắt Hàn Tuyệt, một vạn năm giống như một ngày, rất ngắn, nhưng ở trong mắt người tu hành, vạn năm chính là một kỷ nguyên, mấy thời đại.
Trước mắt xem ra, Sở Tiểu Thất và Trần Tuyệt đã đứng vững, trừ khi gặp phải tồn tại cảnh giới vượt xa bọn họ, nếu không rất khó vẫn lạc, sau lưng Sở Tiểu Thất có Hoàng Tôn Thiên, sau lưng Trần Tuyệt là Hàn Vân Cẩn, Hàn Linh.
Hàn Tuyệt cười cười, cảm thấy mình quá bận tâm tới con cái.
Hắn nhìn về phía Hàn Lương, tiểu tử này đang tu luyện trong đàn tràng, đi theo bên cạnh Hàn Tuyệt, đã chứng Hỗn Nguyên Thánh Nhân.
Hàn Lương dường như cảm nhận được ánh mắt của Hàn Tuyệt, không khỏi mở mắt, vừa hay vừa nhìn thấy Hàn Tuyệt đang cười, hắn lập tức xoa xoa hai tay, cười khà khà nói: "Gia gia, ngài cuối cùng cũng tỉnh rồi, khi nào thì cho ta ra ngoài, ta đã là Thánh Nhân, đủ mạnh rồi!"
Hàn Tuyệt cười nói: "Vẫn chưa đủ, sự sinh ra của ngươi đã định trước là đối thủ của ngươi sẽ mạnh hơn đối thủ mà người khác gặp phải, hiểu chưa?"
Hàn Lương bĩu môi nói: "Ta biết Ẩn Môn, Hàn gia chúng ta rất lợi hại, Long Hạo sư bá nói, không ai dám trêu chọc chúng ta."
"Đừng nghe hắn, lúc trước hắn thiếu chút nữa thì chết ở bên ngoài đó."
Hàn Tuyệt hậm hực nói, kể ra kinh lịch của Long Hạo trong Vô Lượng Đại Kiếp ở thiên đạo lúc trước, Hàn Lương nghe mà mà cả kinh.
Hắn không ngờ Long Hạo nhìn thì ôn hòa lại từng phản nghịch như vậy.
Hàn Tuyệt ý vị thâm trường nói: "Đây là một con đường thất bại, ngươi phải coi đó là bài học, ta từng đánh giá hắn rất cao, mà hiện tại, ta đánh giá ngươi cao nhất, Hàn Lương, ngươi từ nhỏ đã bất phàm, tụ tập ngàn vạn sủng ái trên một thân, khởi điểm của ngươi điểm cao hơn chúng sinh, tâm ngươi phải tĩnh, tu hành không chỉ là tu vi, cũng phải luyện tâm."
Hàn Lương cái hiểu cái không.
Kinh lịch của hắn vẫn quá ít, có một số lời nghe thì hiểu, nhưng muốn lĩnh hội thì rất khó.
"Vậy khi nào mới có thể ra ngoài?" Hàn Lương hỏi.
"Ít nhất phải thành tựu Đại Đạo Thánh Nhân."
"Đại Đạo Thánh Nhân..."
Hàn Lương lộ ra bộ mặt sầu khổ, Đại Đạo Thánh Nhân.
Đề xuất Tiên Hiệp: Huyền Giới Chi Môn (Dịch)