Chương 1580: Tượng đá thần bí (2)

Đây cũng là chuyện tốt, nói chung Trật Tự Thánh Mẫu chính là nô bộc của Hàn Tuyệt, độ hảo cảm là làull giá trị, không sợ phản bội.

Nhìn qua, thế lực của Hàn Tuyệt không độc đại, trên thực tế vẫn chiếm nửa giang sơn, Hàn Tuyệt muốn kinh doanh loại bầu không khí này.

Còn có một việc đáng để Hàn Tuyệt chú ý, đó chính là Sáng Tạo Đạo Giả tương lai Tầm Thánh Tôn lúc trước hàng lâm trong Đại Đạo Lượng Kiếp đã sinh ra, dẫn tới không ít mầm tai vạ ở thiên đạo, hiện giờ đi theo Hàn Thác, Di Thiên lịch luyện.

Tiểu tử này cách trưởng thành đến Sáng Tạo Đạo Giả, rất rất sớm, tạm thời không cấu thành uy hiếp.

Hàn Tuyệt thu hồi ánh mắt, bắt đầu kiểm tra bưu kiện.

Bưu kiện cũng coi như là đặc sắc, khiến hắn đọc say sưa.

Sau khi xem xong bưu kiện, Hàn Tuyệt cũng không lập tức tu luyện, mà là hướng ánh mắt về phía Thần Quyền Hệ Thống.

Thần Quyền Hệ Thống đã có chủ nhân mới, người này hiện giờ chính là Đại La Kim Tiên, bộc lộ tài năng trong một tiểu thế giới ở Đạo Chi Bí Cảnh.

Không thể không nói, đúng là duyên phận, thông qua luân hồi, Thần Quyền Hệ Thống không ngờ đi tới Đạo Chi Bí Cảnh.

Có lẽ chủ của Thần Quyền Hệ Thống sau này sẽ va phải Sở Tiểu Thất, Trần Tuyệt.

Hàn Tuyệt cố ý không xem tương lai của vị Đại La Kim Tiên này, để tránh biết trước tương lai, sẽ không còn không thú vị.

Hắn nhắm mắt lại, tiếp tục tu luyện.

...

Chung Nguyên Giới.

Độc Cô Ngô hành tẩu trong hư không, quanh người có lực lượng quy tắc màu sắc sặc sỡ lượn lờ, ánh mắt của hắn nhìn chằm chằm về phía trước.

Từ sau khi được Chung Nguyên Giới nhận, Độc Cô Ngô nghênh đón những ngày tháng thoải mái chưa từng có, hắn vô cùng lấy làm may mắn vì mình gặp được Hàn Tuyệt, nếu không hiện tại hắn có thể vẫn đang lãng phí thời gian, tiêu hao với các Đại Đạo Ma Thần, hai bên đều không thể an tâm tu luyện.

"Chính là ở phía trước, không ngờ Chung Nguyên Giới lại có nơi như vậy."

Độc Cô Ngô lẩm bẩm, thuận theo ánh mắt của hắn nhìn lại, cuối hư không tăm tối có một thân ảnh vĩ đại, như ẩn như hiện, khó phân biệt ra chân thân.

Độc Cô Ngô di sát vào, nhìn kỹ thân ảnh vĩ đại này.

Không phải hoạt linh, mà là tượng đá, tư thái tràn ngập lệ khí, bộ dạng hướng lên trời mà gào thét.

Dù là Độc Cô Ngô kiến thức rộng rãi cũng không nhịn được mà kinh hãi, đây là chủng tộc gì?

Hắn nâng tay phải, đặt lên ngoài mặt tượng đá, một cỗ lệ khí ngút trời phả vào mặt hắn, bao phủ lấy hắn.

Một lúc sau.

Độc Cô Ngô đột nhiên bừng tỉnh, há miệng thở dốc, hắn lập tức lui về phía sau, rời xa tượng đá.

Vừa rồi hắn cảm thấy hồn phách của mình đã bị cắn nuốt.

Sao có thể!

Hắn chính là Đại Đạo Chí Thượng.

Chẳng lẽ tượng đá này là Sáng Tạo Đạo Giả trong truyền thuyết?

Không đúng, trong Chung Nguyên Giới sao lại có Sáng Tạo Đạo Giả, chẳng lẽ có liên quan tới sư phụ hắn?

Độc Cô Ngô bồng bềnh trước tượng đá thần bí, không rời đi, cũng không đụng vào, hắn rất kiêng kị.

Tượng đá thần bí nguy nga bất động, ẩn trong bóng tối, vĩnh viễn lưu truyền.

Độc Cô Ngô bay lên, đi tới trước mặt đầu tượng đá thần bí, hắn nhìn chằm chằm khuôn mặt này, quan sát thật kỹ.

Hắn càng nhìn càng cảm thấy giống nhau sư phụ, loại cảm giác này rất mãnh liệt.

Nếu liên quan tới sư phụ, vậy tượng đá chính là ẩn chứa lực lượng cường đại nhất của Chung Nguyên Giới.

Độc Cô Ngô cảm thấy tim đập nhanh hơn, tuy bái Hàn Tuyệt làm thầy, nhưng quan hệ của hai người không quá thân thiết, hắn cũng không có được truyền thừa của Hàn Tuyệt.

Hắn biết thân phận của Hàn Tuyệt, tồn tại cường đại nhất ở đỉnh tu hành.

Nếu tham ngộ được lực lượng của này, liệu ta có thể tìm được con đường của sư phụ không?

Độc Cô Ngô càng nghĩ, hai mắt càng sáng.

...

Đạo Chi Bí Cảnh, trong một phương thiên địa.

Trên đỉnh ngọn núi cao ngất trong mây, Sở Tiểu Thất đả tọa cạnh vách núi, ở bên cạnh hắn có một thiếu niên, cũng mặt hướng về phía mặt trời, hấp thu thiên địa linh khí.

Thiếu niên mở mắt, vò đầu nói: "Gia gia, ta cảm thấy không thích hợp, sao công pháp này không làm tăng pháp lực, chỉ tăng cường nhục thân, ta không muốn làm Thể tu."

Sở Tiểu Thất mắt cũng không mở nói: "Ngươi từ nhỏ đã thể chất gầy yếu, trước tiên phải tăng cường thể phách, mới có thể thừa nhận hồn phách cường đại của ngươi, sau đó thì cất cánh bay cao."

"Thật không, ngươi đừng lừa ta, ta nghe nói Thể tu đi đến cảnh giới cao sẽ bị kẹt lại, cảnh giới càng cao, cảm ngộ càng ít, Thể tu bỏ qua thời kì cảm ngộ tốt nhất, chính là chặt đứt tiền đồ."

"Ngươi đã không tin, vậy thì cút."

"Gia gia!"

Thiếu niên nắm lấy Sở Tiểu Thất Sở Tiểu Thất bắt đầu lắc lắc, cười lấy lòng.

Sở Tiểu Thất mở mắt, mỉm cười, nói: "Tu luyện cho tốt đi, có thể được ta nhìn trúng, đó chính là cơ duyên vạn đời cũng không gặp được."

Trong lòng hắn thì sướng thầm.

Lúc trước khi gia gia đối mặt với hắn, có phải cũng là tâm thái này không?

Thiếu niên này không phải chau ruột của hắn, hắn ngay cả nhi tử cũng không có, chỉ là hắn không muốn nhận đồ đệ mà muốn nhận tôn tử, cho nên dùng danh phận ông cháu để ở chung.

Thiếu niên bĩu môi nói: "Vâng vâng."

Đúng lúc này, một đạo thân ảnh xuất hiện sau lưng Sở Tiểu Thất.

"Thần chủ, Tuyệt Môn và Thần tộc khai chiến rồi!"

Đạo thân ảnh này mặc giáp đen, đeo mặt nạ, mũ giáp, quanh người hắc khí lượn lờ, lộ ra vô cùng âm trầm, thần bí.

"Ta biết rồi, đi xuống đi, tiếp tục chú ý."

"Tuân mệnh!"

Thân ảnh giáp đen biến mất, giống như chưa từng xuất hiện.

Thiếu niên tò mò hỏi: "Gia gia, ngươi hình như rất quan tâm tới Tuyệt Môn, các ngươi có quan hệ gì à?"

Sở Tiểu Thất cười nói: "Một vị đệ đệ của gia gia ở Tuyệt Môn, chính là Môn chủ Tuyệt Môn, năm đó ta che chở hắn trưởng thành, tuy hắn đã có thể một mình đảm đương một phía, nhưng gia gia vẫn lo lắng cho hắn."

Đề xuất Tiên Hiệp: Nghịch Thiên Tà Thần: Chung Cục Chi Chiến
BÌNH LUẬN