Chương 63

- Ngọc Hiếu! Tớ mang truyện cho cậu này!

Vẫn là động tác quen thuộc ấy, tim tôi đập thình thích, tôi phải cố gắng không để cho mình run, nhưng lúc đưa truyện cho em loắng ngoắng thế nào mà bức thư bên trong truyện rơi ra.

- Ôi! Sơn ơi bên trong có bức thư nè! – em cúi xuống nhặt bức thư lên.

- Hình như bức thư ấy của chị tớ - Tôi giật bức thư từ tay em.

- Thế hả! Vậy cậu đem về cho chị cậu đi, còn nữa cậu không được đọc trộm đâu nhá!

- Tớ biết rồi mà...

...

Còn một vấn đề nữa mà tôi muốn kể cho các bạn nghe đó là chuyện về tờ giấy em gửi cho tôi, tờ giấy mà em nhắc nhở tôi mang truyện cho em đấy. Tờ giấy đó tôi vẫn còn giữ nó như là một vật kỷ niệm mà em tặng cho tôi, tôi cất giữ nó rất cẩn thận, vẫn như hồi lớp 8 cơn nghiện của tôi đã quay trở lại khi mà 3 năm tôi vất vả cai nó. Vẫn là một hành động quen thuộc là ngồi ngắm tờ giấy đó trước khi đi ngủ, chữ của em thật đẹp mà hình như con gái chữ ai cũng đẹp hay sao ấy chả bù cho chữ của tôi, mẹ tôi nói rằng nhìn chữ của tôi cứ tưởng tôi viết tiếng anh mới chết chứ mà đúng thật có khi tôi viết xong mà ngay bản thân tôi còn chả dịch được nữa. Cuộc đời thật là đẹp khi mà sáng đi học được ngắm nhìn em tối về lại được nhìn những nét chữ mềm mại như chủ nhân của nó vậy. Nhưng tờ giấy ấy nó ở với tôi chả được bao lâu thì vào một ngày thời tiết se se lạnh và vẫn là những tiết học khó nhằn với một đống kiến thức nhưng tôi vẫn vui vì được ngồi sau lưng em ngắm nhìn em.

Tiếng trống báo hiệu những tiết học khó nhằn ấy đã kết thúc, cả trường lại ồn ào, nhóm thì nói chuyện rôm rả, nhóm thì bàn về việc học tập còn riêng tôi, tôi lấy xe phi một mạch về nhà, vừa về đến nhà tôi có linh cảm xấu có người đang ở trong phòng của tôi

- Mẹ! Mẹ làm gì phòng của con vậy?

- Anh không nhìn thấy tôi đang dọn phòng đây hả? Chăn, màn ngủ xong không chịu gấp gì cả? Sách vớ thì lộn xộn!

Tôi nhìn ráo rác quanh phòng mà mục tiêu chính của tôi là tờ giấy của em được tôi để trên giá sách nó đã không cánh mà bay.

- Mẹ! Tờ giấy nhỏ nhỏ con để trên giá sách đâu rồi ạ!

- Có phải tờ giấy có chữ là: "Xì! Ơi..." không?

- Vâng!

- À lúc nãy mẹ dọn phòng lên đổ hết rác ra đống rác rồi!

- Mẹ ơi là mẹ!

Tôi tỏ thái độ không bằng lòng với việc làm của mẹ, tôi phi xuống tầng và tiến về phía đống rác trước cửa nhà mục đích tìm lại tờ giấy của em, nhưng không đống rác đã bị bà lao công dọn đi mất rồi. Đúng là một ngày xui xẻo hằng ngày bà lao công mãi tới tận tối mới dọn thế mà hôm nay dở chứng dọn sớm thế không biết.
 

Đề xuất Voz: Hành trình lấy vợ =)))
Quay lại truyện Đơn phương
BÌNH LUẬN