Chương 12: Thiên ngoại hữu thiên. (2) (4)

Chương 12: Thiên ngoại hữu thiên. (2) (4)

Dư Tội ngăn không kịp nữa, bước chân lên một bước, lãnh trọn cú đá đau thấu tim, loạng choạng ngã xuống, vậy mà y vẫn kịp ôm con chó vào lòng, thà bị đâu chứ không để đè lên nó.

Chu Văn Quyên bị chuyện bất ngờ làm hoảng sợ tay ôm miệng, nhìn Dư Tội xoa đầu xoa tai con chó, nhất thời không hiểu chuyện gì.

“ Không sao, không sao, A Bạch thân với Tiểu Dư lắm.” Nam tử trung niên bụng phệ đeo cái tạp dề chạy ra cười ha hả giải thích, thấy Chu Văn Quyên luống ca luống cuống trêu một câu:

“ Bạn gái Tiểu Dư thật là dữ, ngồi đi, ngồi đi, để chú đưa nó lên khỏi quấy rầy hai đứa.” Nói xong bế con chó đen xì tên là A Bạch lên lầu.

Hai người chọn cái bàn ở góc phòng ngồi xuống, Chu Văn Quyên vốn đã nhát, giờ bị người ta hiểu lầm là bạn gái của Dư Tội, ngồi xuống cùng nhau, lại mất tự nhiên rồi, lúng túng nửa ngày trời mới hỏi được một câu: “ Cậu đã ăn chưa?”

Dư Tội bật cười xoa bụng: “ Chưa ăn, để bụng đợi bạn mời đấy.”

Chu Văn Quyên nhận ra nói sai rồi, càng thêm xấu hổ, mặt cúi gằm quả thực khiến người ta không biết nên ôm vào lòng dỗ dành hay là dày vò thêm nữa. Thế là Dư Tội đành làm chủ trì, đợi chủ quán xuống, hai bát miến, hai quả trứng kho, thêm một đĩa rau trộn. Gọi xong mới nhìn Chu Văn Quyên, cô giống như vào trường thi vậy, ngồi rất ngay ngắn, người bạn học tới từ nông thôn này cả học kỳ chẳng ra phố được mấy lần, suốt ngày ở lỳ trong trường, trừ nhà ăn ra thì gần như chẳng tới quan cơm nào, ít nhất là chưa từng ăn cơm cùng nam sinh.

Chương 040: Quyết tâm của cô gái nhỏ. (2)

Cái dáng vẻ có chút sợ sệt đó làm Dư Tội không đành lòng trêu chọc, nói nhỏ: “Thả lỏng chút đi, đừng như đi học chuyên ngành như thế.”

Chu Văn Quyên cười gật đầu, có điều vẫn cứ hơi cúi đầu không nói, có lẽ là không biết phải nói gì, xuất phát từ ý từ muốn cám ơn, kỳ thực cô còn sợ cái quán nhỏ không đủ thể hiện lòng thành, thấy Dư Tội tự nhiên như thế, dần thả lỏng.

Bố trí quán lớn, mùi vị quán nhỏ, không khí ở quán này không tệ, gần gũi, bát miễn lớn bập bềnh rau xanh, nước trong vừa cay vừa thơm, ăn nửa bát đã đổ mồ hôi, Dư Tội vừa ăn vừa thuận miệng hỏi: “ Văn Quyên, không phải trước kia khắc phục được rồi à, sao sáng nay lại bị?”

“ Tôi, tôi cũng không biết nữa.” Chu Văn Quyên hoang mang trả lời một câu có vẻ thấy mất mặt lắm:

Kỳ thực Dư Tội đoán ra rồi, có lẽ là vì quá coi trọng nên căng thẳng, trước kia trong lớp hay trêu Chu Văn Quyên ăn mặc quá quê mùa, trừ trang phục học viên thì ăn mặc toàn áo vải hoa như thế kỷ trước hay bị trêu chọc. Về sau mọi người mới biết cô gái này kỳ nghỉ không về nhà, đi làm công kiếm tiền học, không ai trêu nữa. Bề ngoài rất nhút nhát, nhưng là cô gái rất hiếu thắng, cho nên mới thua ở điểm yếu bẩm sinh.

Dư Tội hỏi: “ Bạn muốn ở lại tỉnh thành à?”

“ Ừ muốn, quê tôi ở Bình Lục, nơi đó chẳng có tương lai, nếu về quê sẽ không được phân phối ... Tôi không biết phải làm sao nữa.” Chu Văn Quyên chẳng mấy khi nói được câu dài, lại cúi đầu ăn, lúc sau mới nhớ ra, định nói cám ơn thì phát hiện Dư Tội nhìn mình không chớp, tức thì mặt đỏ rục như tôm luộc nói không ra lời:

Thật đáng yêu, thời buổi này kiếm đâu được cô gái đơn thuần như vậy, Dư Tội mỉm cười, chỉ là y chẳng phải người giỏi an ủi người khác: “ Bạn đừng nản, không chừng còn có cơ hội.”

Hi vọng người ta đi tuyển một nữ sinh sợ súng làm cảnh sát sao, Chu Văn Quyền hiểu đó là lời vỗ về, khả năng bằng không: “ Vậy, vì sao cậu không tham gia, có chỗ nào rồi à?”

“ Tôi thuộc về loại có lịch sử không thanh bạch, nếu người ta tra nghiêm ngặt, không làm được cảnh sát lại còn thành trò cười, với lại tôi thấy ở lại thành phố lớn không phải chuyện tốt, đám không có bối cảnh rẽ cỏ như chúng ta, dù có được chọn cũng chỉ làm tốt thí cho người khác.” Dư Tội nói câu này kỳ thực cũng là có ý khuyên Chu Văn Quyên, thành phố lớn không dễ sống:

Chu Văn Quyên cười rồi, cô cũng nghe được chuyện xấu của nhóm Dư Tội, nhưng câu sau lại không tán đồng: “ Tôi không sợ nguy hiểm, sợ là cơ hội theo nghề nguy hiểm cũng không có, tôi không biết sau này phải làm thế nào?”

Hai người cứ thế dần dần tiếp tục câu chuyện, có điều vì tính cách đều có phần u ám, thành ra nói chuyện chẳng có tí lạc quan nào. Hẳn là lâu rồi không có ai để giãi bày, Chu Văn Quyên nói rất nhiều, Dư Tội thành thính giả tốt, chủ yếu là lo lắng về tương lai. Y biết rất rõ hoàn cảnh của Chu Văn Quyên, ở quê thu nhập chỉ đủ ăn, nhà chẳng bao giờ dư một đồng, cô nghỉ bệnh không phải là bệnh thật, mà là ra ngoài làm việc một năm mới đủ tiền quay về học nốt.

Trên đường trở về, Chu Văn Quyên vẫn nói, nói tới chỗ cô chẳng những nợ lương giáo viên, mà cảnh sát cũng tháng có tháng không, cảnh sát đi làm nhiệm vụ phải đạp xe.

Dư Tội thầm thở dài, chỗ như vậy ai muốn về?

“ Văn Quyên, chúng ta phải cùng lạc quan lên.” Cách KTX không xa, Dư Tội thấy mình phải nói cái gì đó tích cực, chứ nói chuyện với nhau nửa ngày trời, đến mình cũng muốn nhảy lầu thế này: “ Vị khoa trưởng Sử kia nói một câu rất hay, mỗi người thế nào cũng có vũ đài của mình, bạn sợ súng là khuyết điểm nhỏ, cái đám người toàn thân khiếm khuyết như bọn tôi còn chẳng sợ cơ mà. Với lại ở đâu cũng thiếu nữ cảnh sát, cơ hội của bạn nhiều lắm .... Mọi việc rồi sẽ tốt lên thôi.”

“ Cám ơn, thật hâm mộ các cậu, nếu tôi là nam sinh thì tốt quá.” Chu Văn Quên cười cười lên trông hết sức dễ thương, như ngụm nước ấm trong ngày lạnh giá:

Nhìn bóng lưng gầy gò ấy lặng lẽ xa dần, Dư Tôi ngửa mặt nhìn trời, trong lòng y lại chẳng hoang mang sao, khuyên người khác thì dễ, kỳ thực y cũng chưa tìm ra vũ đài của mình ...

Cơ mà chuyện đó tính sau đi, Chu Văn Quyên vừa khuất bóng là Dư Tội lò cò kiếm chỗ khuất ngồi xuống, cuộn ống quần lên xem ống quyển đã tím bầm thành một khối lớn, bà nó chứ, nha đầu đó trông thì yếu ớt gió thổi cũng bay mà đá đau ác…

……….. ………………

Trời nhá nhem tối, lúc này còn chưa tới 6 giờ sáng, không cần đồng hồ báo thức, An Gia Lộ đã thức dậy, nhẹ nhàng thay quần áo ra ngoài khép cửa lại. Vừa ra tới ngoài hành lang bị một cơn gió lạnh thổi qua, lạnh tới tận xương làm cô rùng mình một cái, nhưng không quay về với chăn ấm như đa số người khác.

“ Hắt xì!” Không kìm được tiếng hắt hơi, An Gia Lộ làm nóng thân thể một lúc mới chạy xuống lầu.

Đèn đường vẫn còn chưa tắt, làn sương mỏng lãng đãng phiêu dạt trên mặt đất. “Phù, phù, phù”, tần suất hô hấp của An Gia Lộ từ nhanh cho tới chậm, rồi bắt đầu đều đặn.

Sinh ra trong gia đình có điều kiện, từ nhỏ lại vô cùng xinh đẹp, nhưng ít người biết rằng quá mức xinh đẹp cũng là rắc rối của An Gia Lộ, vì cho dù cô có rất nhiều mặt ưu tú, nhưng người ta đa phần chỉ nhớ tới gương mặt xinh đẹp của cô mà thôi.

Không cam tâm bị coi như bình hoa di động, An Gia Lộ càng thêm nỗ lực, cũng là một phần nguyên nhân cô thi vào trường cảnh sát, lại còn là hình cảnh. Ở mặt này, cô và Giải Băng cùng chung hoàn cảnh nên sinh ra sự đồng cảm.

Chạy hơn nửa vòng thao trường, từ xa cô thấy bóng người ngồi trên bệ si măng trước mặt có con chó đen xì, đang ăn bánh bao, con chó có vẻ lâu lâu chưa được miếng nào, hai chân trước bám lấy chân người đó há mồm ra kêu ư ử rất tội nghiệp.

Là Dư Tội, kỳ thực không có gì bất ngờ, cả hai cùng dậy sớm tập thể dục cho nên chạm mặt nhau rất nhiều, nhưng trước kia đều chỉ chạy lướt qua nhau như người xa lạ.

Tuy mấy hôm nay trời ấm lên rồi, nhưng vẫn lạnh tới rụng rời chân tay, vậy mà Dư Tội chỉ mặc một cái áo thun mỏng, lưng đẫm mồ hôi, áo dán vào da thịt hiện lên từng mảng cơ lưng rắn rỏi khá bắt mắt, vậy là cậu ấy đã tập thể dục xong trở ăn sáng rồi, còn sớm hơn cả mình nữa.

An Gia Lộ nhìn thấy rồi, không phải là không cho ăn, mà Dư Tội toàn bẹo vỏ bánh cho con chó, còn mình thì ăn nhân, cho nên con chó bất mãn, ngửa cổ kêu ư ử kháng nghị, làm cô không nhịn được cười.

Dư Tội nghe thấy tiếng động quay sang, thấy An Gia Lộ đứng đó, mặc bộ đồ thể thao màu trắng hồng, áo kéo khỏa cao tới tận cổ, thấp thoáng những đường cong quyến rũ, gương mặt trắng nõn tựa hồ không chút bụt trần hiện ra trong sương sớm, đẹp như tiên nữ giáng trần, vẻ đẹp làm người ta mê mẩn tâm thần, nhưng lại cao xa không thể nào xâm phạm.

Có vẻ như không muốn mất điểm được mặt mỹ nữ, Dư Tội bẻ miếng bánh bao lớn cho con chó, giải thích: “ Chúng tôi đang giao lưu tình cảm.”

Giao lưu tình cảm với một con chó? An Gia Lộ cười khúc khích, đồng thời cô đã nhìn ra rồi, miếng bánh vừa rồi vẫn không có nhân, mỉm cười: “ Vậy không làm phiền hai người nữa.”

Dư Tội khẽ ừ một tiếng, còn An Gia Lộ tiếp tục chạy bộ, giống như rất nhiều lần hai người từng chạy qua nhau trước đó, nhưng không được mấy bước chẳng hiểu sao An Gia Lộ lại quay đầu. Đôi mày liễu khẽ nhíu lại tỏ vẻ khó hiểu, khẽ lắc đầu chạy tiếp. Vẫn chỉ được vài bước lại dừng chân, cố hiểu rồi, trước mắt vẫn là cảnh người chó chơi đùa, Dư Tội giơ cao miếng bánh bao nhử con cho nhảy lên ngoạm, đáng lẽ vốn là cảnh đầm ấm tình cảm, nhưng cô nhìn ra sự cô đơn trong đó, tất cả vì ánh mắt của Dư Tội, ánh mắt chất chứa nỗi buồn vô hạn cứa vào tim thiếu nữ thiện lương, cô chưa bao giờ nhìn thấy đôi mắt nào có nhiều nỗi buồn tới thế …

Đằng sau phải chẳng có câu chuyện không ai biết, tâm hồn mẫn cảm của thiếu nữ không kìm được dâng lên câu hỏi như vậy.

Đến khi lần nữa An Gia Lộ quay đầu lại thì Dư Tội đứng lên, vai còn đeo chiếc ba lô vải, dắt con cho đi xa dần làm cô ngẩn ra, sao Dư Tội lại rời trường vào hôm nay? Hôm nay là ngày lựa chọn tinh anh cơ mà?

...

Hôm nay dừng ở đây.

Chương 041: Tinh anh ra lò. (1)

Thời gian chờ đợi dài dằng dặc, ngày cuối cùng đã tới, hành trang đã chuẩn bị xong, ngày hôm đó học viên ăn mặc hết sức chỉnh tề, còn soi gương rửa mặt thật sạch tới mấy lần, muốn thể hiện ra mặt trẻ trung sức sống của mình.

Chỉnh đi chỉnh lại thành vấn đề, cái thằng Trịnh Trung Lượng đó là thứ dị loại, bốn năm học biểu hiện chẳng giống người ta, người ta xem phim đen, hắn xem Chu Dịch, người ta chơi game, hắn chơi la bàn. Khi đám anh em chửi bậy tán phét thì hắn thường xuyên nói nơi này nơi kia phong thủy không tốt, phong thủy không tốt thì không sinh ra được hàng tốt, lớp hình sự tụ tập một đám khốn kiếp là minh chứng.

Thường ngày chẳng ai tin lời ma quỷ đó, nhưng mà hôm nay hắn nói mình đột phá thiên nhân cảm ứng, dự cảm được mình sắp tam hoa tụ đỉnh, ngũ phượng triêu dương ... Tóm lại là sắp độ kiếp, có khi được chọn.

Đám anh em yếu bóng vía, thế là sán tới hỏi xem mình liệu có được chọn không, Trịnh Trung Lương bấm quẻ một lúc, hưng phấn nói: “ Oa, Thử Tiêu, hôm nay là mùng ba tháng Chạp, ngày lành tháng tốt, hợp với bát tự của cậu, đại cát, có hỉ ... Chắc chắn là có hỉ.”

Thử Tiêu hớn hở, Đậu Bao cũng sán tới thỉnh giáo, Trịnh Trung Lương khép mắt sờ đầu Bánh Đậu rồi gật gà gật gù: “ Không được, không được, sau ót có cái tướng phản, tòng quân thì đào ngũ, làm cảnh sát là phản đồ, đại hung đại hung.”

Cả đám người hô hố làm Bánh Đậu sôi máu đá Trịnh Trung Lượng một phát, Trịnh Trung Lương bộ dạng cao nhân không chấp, tranh thủ đợi tập hợp, miễn phí xem số mệnh cho anh em.

Vài anh em đi ăn sáng về thấy phòng 207 huyên náo, nghe nói Đại Tiên hôm nay tâm tình tốt xem bói không thu tiền nên không ít người xem số, Tôn Nghệ bị phán số tiểu nhân, mặt dơi tai chuột đi tới đâu cũng không ai ưa, Trương Mãnh cũng không xong, giữa mày có sát khí, đó là tướng không lành, mau tới nhà vệ sinh cọ vào tường, thứ đó giúp tránh tà.

Tên này lý luận quái đản, mọi người cười đau cả hàm, tới lượt Hán Gian thì bị nói mặt quá trắng, cản trở vận khí, phải gặp nữ nhân tốt mới khắc phục được. Lý Nhị Đông môi quá dầy, đây là thứ gian trá, tuyệt đối không làm đồng đạo được. Đổng Thiều Quân lông mày chổi, không được, số tên này quá xúi quẩy, không nên tới gần.

Khó khăn lắm mới có Lạc Gia Long mặt vuông chữ điền, không có khiếm khuyết, đáng lẽ vận mệnh cũng coi như ổn định, không bệnh không tật, nhưng hắn bình thế này, Lạc Đà cũng không được, vì sao? Mệnh phạm thủy, ngày ngày lại tới phòng 201 đối diện nhà vệ sinh, riêng mùi khai thối đã xua hết vận khí rồi.

Làm nghề thầy bói mà có cái mồm quạ thì vận mệnh làm sao mà tử tế được, lúc ăn vài cái tát, khi thì bị đạp một phát. Số người khác chưa biết ra sao chứ số thằng này thì cứt chó chắc rồi.

Lát sau Hùng Kiếm Phi từ phòng 201 tới, tên này người thấp đậm, chân tay ngắn, mặt màu gan lợn, hai mắt lộ hung quang, vừa vào đã ông ổng:” Nói gì mà vui vẻ thế, ai được chọn rồi à?”

“ Chưa, có điều Âm Dương pháp sư đang bấm quẻ, để cậu ta xem cho có được không.” Thử Tiêu xúi bẩy đợi xem trò hay, Gấu Chó là thằng rất gấu chó, nói vài câu khó nghe liệu chừng rơi răng:

Gấu Chó nhìn chằm chằm Trịnh Âm Dương, đột nhiên bẻ ngón tay cái rốp làm hắn giật mình: “ Âm Dương, hôm nay mà nói lão tử giống lợn rừng gấu chó thì lão tử thiến.”

Người khác hớn hở, ra sức xúi Âm Dương bấm quẻ đợi hắn ăn đòn, Âm Dương đành phải quan sát Gấu Chó một lúc, giơ ngón cái:” Anh Hùng, anh có tướng mạo uy vũ, không ai phủ nhận được, có điều muốn được chọn vẫn chưa đủ.”

“ Nói cứ như cậu chọn ấy.” Gấu Chó bĩu môi:

“ Có phải tôi chọn hay không cũng thế, anh Hùng, anh ...” Trịnh Trung Lương đột nhiên làm vẻ mặt trang nghiêm: “ Cái mặt anh mang sắc thái phản động quá rõ, chẳng những ảnh hưởng tới dung mạo thành phố còn gây trở ngại hài hòa xã hội, ai mà dám tuyển ... Á!”

Gấu Chó vung tay đấm luôn, cứ nhè chỗ lắm thịt của Âm Dương mà đánh, đánh cho hắn kêu thảm không ngớt, song Trịnh Trung Lượng vì đạo đức nghề nghiệp quyết không sửa lời, đám khốn kiếp cười lăn lộn chẳng can.

Còi tập hợp vang lên, lớp trưởng Âu Dương Kình Thiên ở dưới lầu quát tháo, cả đám người nhảy khỏi giường khỏi bàn, từ tầng hai tầng ba tiếng bước chân rầm rập chạy xuống chỗ tập hợp.

Ở sân đã đỗ một cái xe khách lớn dán chữ POLICE, Hứa Bình Thu, khoa trưởng Sử đứng trước đội ngũ, đều mặc cảnh phục nghiêm trang, không ít học viên nhìn cảnh hàm của họ mà hâm mộ.

“ Các bạn học, cám ơn mọi người ủng hộ công tác của chúng tôi, tôi đại biểu sở công an tỉnh chúc mọi người năm mới vui vẻ.” Hứa Bình Thu đứng nghiêm kính lễ, ông già thường ngày hay cười lúc này vô cùng nghiêm túc: “ Trải qua bốn ngày kiểm tra thể năng, tâm lý cũng quan sát biểu hiện của mọi người, chúng tôi lựa chọn 17 học viên ... Trước khi công bố, tôi muốn chúc mừng học viên được lựa chọn, vì họ đi lên tuyến đầu, đứng ở cương vị nguy hiểm nhất, thành lá chắn đầu tiên cho trị an xã hội. Tôi mong các bạn không được chọn đừng sa sút, vì các bạn ra ngoài kia, vẫn có rất nhiều cơ hội đang chờ đợi. Đồng thời tôi cũng mong các bạn được chọn không nên kiêu ngạo và tự mãn, đây là cuộc lựa chọn đào thải, hôm nay mới bắt đầu.”

“ Tiếp theo do Khoa trưởng Sử tuyên bố danh sách, đọc tới ai rời hàng.”

Đội ngũ im phăng phắc, nhưng những cái đầu ngẩng cao, như thể cố thu hút sự chú ý, dù khoa trưởng Sử đã có danh sách cuối cùng.

“ An Gia Lộ!”

“ Có!” An Gia Lộ trong trẻo đáp vang, hít một hơi tự hào đi lên trước tiên:

“ Giải Băng!”

“ Có!” Giải Băng phản ứng bình đạm, điệu bộ như hiển nhiên phải thế, bước lên đứng cạnh An Gia Lộ mỉm cười với cô:

“ Vũ Kiến Ninh.”

“ Có!”

“ Duẫn Ba.”

“ Có!”

“ Lý Chính Hoành!”

- Có!

“ Âu Dương Kình Thiên!”

..... .....

Từng người rời hàng mặt mày hớn hở, có người quay đầu lại vênh váo nhìn ra sau, danh sách ngày càng ít, người đi lên ngày càng nhiều, người trong đội ngũ không ít chửi thầm bất mãn, có mù cũng nhìn ra được tuyển đi đều là có hộ khẩu ở tỉnh thành, con cháu cán bộ, không thì là cán bộ học sinh thường ngày hoạt động tích cực.

Tính công băng của lần lựa chọn này càng lúc càng bị người ta khinh bỉ, chuyển thành phẫn hận, nhổ phẹt nước bọt ra đất.

Những người được chọn thay vì đón nhận tôn trọng hâm mộ của người khác thì đối mặt với gần trăm ánh mắt thù hận, giận dữ, khiến ai nấy như có gai đâm sau lưng.

“ Xếp hàng lên xe, hôm nay tham quan học tập, Giải Băng, cậu dẫn đội.” Khoa trưởng Sử gập danh sách lại:

“ Vâng! “ Giải Băng kính lễ hô vang, đứng bên cửa xe, tư thế chuẩn mực chỉ huy mọi người đi lên xe, đại khái hắn cũng biết đang bị người ta căm hận nên bớt màn thể hiện giống thường ngày:

Chương 042: Tinh anh ra lò. (2)

Xe khởi động lên đường, để lại sân rộng bao la trong gió lạnh đìu hiu và đội ngũ phân tán, hàng lối lỏng lẻo, không ít người xuống tinh thần, Thử Tiêu nghiến răng: “ Đại Tiên, không phải hôm nay cậu gặp vận à, lát nữa về đợi anh em đánh cho biết vận khí nhé.”

“ Người anh em, đây là số mệnh, cậu không thể phủ nhận, tôi phán đoán chuẩn 99% rồi.” Trịnh Trung Lượng cười tự trào: “ Số chúng ta đều vứt đi hết.”

“ Giữ nguyên đội ngũ, nghe khẩu lệnh, lấy hàng thứ nhất bên trái làm chuẩn, tập hợp.” Chủ nhiệm Giang mặt âm trầm hô:

Phía sau có mấy người đội kỷ luật đeo băng đỏ làm nhiệm vụ xuất hiện, nhìn thế này không ít người lẩm bẩm, xem ra ai phạm sai lầm bị tóm rồi.

Sợ cái gì cái đó tới, Chủ nhiệm Giang nhìn quét qua đội ngũ, trầm giọng nói: “ Tiếp theo tôi tuyên bố một việc, trường chúng ta có mười mấy học viên vài ngày trước làm chuyện không vinh quang, truy đuổi hai học sinh trường thể dục ẩu đả, tính chất cực kỳ ác liệt, đừng để tôi điểm danh, là ai thì chủ động đứng ra đi.”

Xong rồi, Thử Tiêu thấy trời đất chao đảo, thiếu chút nữa ngã xuống, Bánh Đậu chân mềm nhũn, chuyện này mà bị phát hiện thì xử phạt là cái chắc.

“ Sao thế, muốn tôi điểm danh từng người ta, nghĩ rằng mình làm kín kẽ lắm à?” Chủ nhiệm Giang làm giáo viên hai mấy năm, uy phong sát khí rất mạnh, không ít học viên bị dọa hết hồn:

Đám thanh niên máu nóng vừa rồi vì chuyện tuyển chọn bất công bị kích thích khơi lên tâm lý nổi loạn, tức thì bạo phát. Hùng Kiếm Phi hiên ngang bước ra trước tiên, sau đó là Trương Mãnh theo sau, ngạo nghễ đứng trước đội ngũ, đầu ngẩng cao.

“ Giỏi, dám làm phải dám nhận, còn ai nữa, do ai cầm đầu?” Chủ nhiệm Giang trầm giọng quát:

“ Tôi cầm đầu!” Hùng Kiếm Phi và Trương Mãnh cùng đồng thanh, không chút sợ hãi:

Học viên đằng sau lén giơ ngón cái, thế này là công khai chống đối với chủ nhiệm rồi, ai cũng biết với đầu óc của Gấu Chó và Súc Sinh, tối đa chỉ có thể làm tay chân, tiên phong mở đường, tuyệt đối không phải loại hình thủ lĩnh.

Chủ nhiệm Giang chỉ hai học viên đứng đó thẳng tắp như cán thương, sôi máu mắng: “ Giỏi lắm, không có chút hối lỗi nào phải không, đánh người mà còn có lý à, biết hậu quả nghiêm trọng thế nào không, đảng ủy trường ra quyết định, kẻ cầm đầu bị khai trừ.”

“ Hả?” Trương Mãnh và Hùng Kiếm Phi không ngờ rằng hậu quả nghiêm trọng như thế, đều hoàng sợ nhìn nhau:

Chủ nhiệm Giang hừ một tiếng: “ Giờ hối hận còn kịp, ai tham gia nữa, chỉ ra đi.”

“ Khai trừ thì khai trừ, tuyển chọn tinh anh cảnh sát gì mà toàn là cán bộ với con nhà quyền thế, cái thứ đội ngũ cặn bã bẩn thỉu chúng tôi không thèm gia nhập.” Thằng Súc Sinh bị chạm phải vẩy ngược rồi, ương lên nói lớn, khạc cục đờm to nhổ tới trước mặt chủ nhiệm Giang:

“ Không có ai hết!” Gấu Chó cũng tràn ngập thù hận:

Chủ nhiệm Giang thiếu chút nữa không kìm được vung tay tát, bọn học viên này mà nóng lên là không sợ gì cả.

Lời hai người đó cổ vũ đám đông, tức thì phía sau nhao nhao: “ Bất công, chúng tôi cũng không phục.”

“ Có người thành tích kém xa tôi, vì sao được chọn, vì có cha mẹ xuất thân tốt hơn à, vậy cứ xem lý lịch chọn đi, vì sao vờ vịt kiểm tra gì nữa.”

“ Đúng thế, chọn luôn từ bốn năm trước cho rồi, còn tốn công đi học làm gì nữa.”

Ngay cả những học viên thường ngày hiền lành nhất cũng mặt đỏ bừng bừng quát tháo, tình thế mỗi lúc một mất kiểm soát, chủ nhiệm Giang quát át đi: “ Bằng vào chuyện vô tổ chức, vô kỷ luật này, cho dù có được chọn cũng bị hủy tư cách, đội kỷ luật, đưa đi.”

Mấy người đội kỷ luật là nhân viên trong trường đảm nhiệm, đi tới định bắt người, hai tên đầu đất kia khí thế như Kinh Kha qua sông Dịch, quay đầu nhìn anh em một cái rồi bước đi, khiến Thử Tiêu không nhịn được nữa rời hàng rống lên: “ Còn tôi nữa.”

Hắn vừa chạy ra một cái, kích thích người khác hô lên"có cả tôi", thế là chớp mắt mười mấy người đứng cùng Hùng Kiếm Phí, Trương Mãnh, tiếp nhận ánh mắt ngưỡng mộ của bạn học, đầu ngẩng lên, tỏ ra không khuất phục trước cường quyền.

Lúc này ngay cả Giang Hiểu Nguyên cũng sững sờ, giờ mới phát hiện đám học sinh này cũng nghĩa khí như vậy, tiếc là không dùng vào việc đúng đắn: “ Đưa hết cả đi, mỗi người tới phòng kỷ luật viết kiểm điểm chi tiết ... Các em khác hôm nay có thể rời trường rồi.”

Một câu khô khan làm học viên đi một phần ba, số còn lại vẫn đứng đó giữa sân trường lộng gió, nhìn theo bạn học bị đưa đi, lòng tràn ngập bi thương.

Lạ là trong đội ngũ kia không phát hiện ra Dư Tội, Giang Hiểu Nguyên thầm nhủ, thằng nhãi đó đúng là cơ trí, chỉ cần có chuyện không hay ho là thế nào cũng có phần y, nhưng chỉ cần dính vào xử phạt thì nhất định không có y.

Gió lạnh thổi ào ào qua sân trường vắng lặng, mười hai học viên đi theo đội kỷ luật, có lẽ người bi thương là Trịnh Trung Lượng vừa đi vừa lẩm bẩm: “ Té ra mình tính chuẩn hết, hôm nay mình độ kiếp rồi, chỉ là e không qua được …”

Phòng kỷ luật nằm phía sau kho khí tài trường, chuyên môn phạt học viên phạm lỗi, đoàn người đi qua cánh cửa lớn, tầng một là khó khí tài, tầng hai thì sạch sẽ trống trải tới bàn ghế cũng chẳng có, nghe nói là dùng cấm túc học viên phạm lỗi, đây là hình phạt nặng nhất trong trường. Có điều từ khi trường cảnh sát cải cách thể chế, không áp dụng phương pháp giáo dục bằng hình phạt nữa, hai tầng lầu rộng lớn bỏ trống, cùng lắm là vài phòng đặt bàn bóng, dùng để giải trí, hoặc viết kiểm điểm.

Đội tham gia đánh nhau này bị ném vào một gian lớn có bàn bóng bàn, quy củ cũ, đứng dựa vào tường, không cho bàn tán chuyện trò, đội kỷ luật bỏ họ ở đó rồi đi, tức thì người ngồi bệt xuống đất, người dựa vào tường thất thần, ai nấy mặt mày như vừa bị sét đánh.

“ Không đúng, các anh em, chúng ta từng qua khảo nghiệm rồi, cho dù có bị bắt vào đồn công an cũng không moi ra được câu nào, hôm nay làm sao lại ngoan ngoãn vào đây như thế?” Lạc Gia Long trấn tĩnh phát hiện chuyện bất ổn trước tiên, đi đêm lắm có ngày gặp ma, nhưng phàm gặp chuyện này, bọn họ có chết cũng không nhận, huống hồ lần này căn bản không bị bắt tại trận, chứng cứ chưa đưa ra sao đi đầu thú cả đám thế này:

Đề xuất Tiên Hiệp: Nhất Thế Độc Tôn
Quay lại truyện Dư Tội
BÌNH LUẬN