Chương 13: Thiên ngoại hữu thiên. (2) (5)

Chương 13: Thiên ngoại hữu thiên. (2) (5)

Xung quanh nhìn nhau, cả đám ngớ hết ra, Lý Nhị Đông tức giận chỉ Trương Mãnh và Hùng Kiếm Phi: “ Còn không phải vì hai thằng ngốc này, người ta vừa lừa một câu đã đứng ra.”

“ Bọn tôi ngốc, cậu ngốc theo là cái mẹ gì?” Gấu Chó nổi cáu hỏi ngược lại:

Mọi người cùng nản chí chẳng nói nữa, vẫn là Lạc Gia Long bình tĩnh nhất phân tích tình hình: “ Cũng không phải chuyện xấu, mười mấy người cùng gánh sẽ nhẹ hơn.”

Chương 043: Tinh anh ra lò. (3)

Sắp làm cảnh sát rồi đều hiểu, luật không phạt được số đông, chuyện có nghiêm trọng tới mấy cũng không thể khai trừ hết mười hai người nếu không thì thành vết đen trên lịch sử trường, hơn nữa đều tự thấy ra tay không nặng.

Thử Tiêu nhát gan lo lắng: “ Này các anh em, hay là hôm nay chúng ta trúng số rồi à?”

Ý là đánh phải con cháu nhà quyền thế, nói vậy ai cũng chột dạ, Uông Thuận Tu lẩm bẩm: “ E là trúng số rồi, người Giải Băng tìm, thân phận chắc không kém.”

“ Mẹ, hay là thằng chó Giải Băng đó tố chúng ta.” Trương Mãnh đấm tường, thù hận của hắn với Giải Băng kiếp này không cách nào hóa giải rồi:

“ Nếu đúng là hắn, ra ngoài thế nào lão tử cũng thiến.” Gấu Chó nghiến răng nghiến lợi:

Dần dần thảo luận ra khả năng phù hợp nhất, chuyện hôm nay e là vì mọi người vì không được lựa chọn mà sinh bất mãn, thế nên đâm đầu vào lưới, càng nghĩ càng thêm buồn bực.

“ À phải, Dư Nhi đâu, cậu ta cầm đầu cơ mà, sao lại không thấy cậu ta?” Ngô Quang Vũ chợt phát hiện đội ngũ không đầy đủ, người khác cũng ngớ ra:

“ Về nhà rồi, cậu ấy nói hôm nay nhìn những kẻ được chọn chắc tức tới không ăn Tết được, chẳng bằng về trước.” Bánh Đậu ỉu xìu xìu nói, sớm biết thế này từ đầu không tham gia cái lựa chọn tinh anh khốn kiếp đó, có lẽ lúc này mình cũng chuồn rồi:

Nhưng mà có tiền cùng tiêu, có tội cùng gánh đã thành truyền thống rồi! Anh em chia ngọt xẻ bùi thì Dư Tội rồi cũng có phần thôi, huống hồ y còn là người cầm đầu.

……… …………….

Trên lầu không biết có một chiếc xe Buick màu đen dán màng chống nắng đỗ phía dưới, ở trong xe Hứa Bình Thu nghe đám học viên nói chuyện, Giang Hiểu Nguyệt mặt biến đổi liên hồi, không biết Hứa Bình Thu có ý gì, tuy không định chuẩn bị truy cứu, nhưng lại muốn mình làm kẻ xấu để đứng ra làm người tốt, đám học viên đó tuy đánh nhau phá phách, song làm trong nghề lâu năm sao không biết đó mới là hạt giống tốt, song nếu bị trường phạt, dù về nguyên quán cũng không ai nhận.

“ Xử trưởng Hứa, anh không lừa tôi chứ, tôi làm theo lời anh rồi, giờ cả khóa chắc hận tôi thấu xương.” Giang Hiểu Nguyên khó chịu nói:

Vì trường cảnh sát luôn nhấn mạnh tinh thần hợp tác đoàn đội, cho nên lâu dần mới sinh ra chuyện giáo viên bao che học sinh, bạn học bao che nhau, trong tập thể đặc thù này chỉ cần không đánh người tới thương tật, đánh nhau không là cái gì, giờ chuyện nhỏ xé ra to, không khiến đám đông phẫn nộ mới là lạ.

“ Tôi đang giúp anh, sao lại nói là lừa anh, không phải đã soạn danh sách theo yêu cầu của anh à?” Hứa Bình Thu nhìn Giang Hiểu Nguyên đứng ngồi không yên, cười: “ Anh sợ tôi tiết lộ chuyện chúng đánh nhau à?”

“ Còn phải nói à, anh phải hiểu hơn tôi chứ, nếu bọn chúng ngoan ngoãn vâng dạ thì tôi cũng chướng mắt, nhưng vì chuyện nhỏ này mà tiền đồ bị hủy, anh bảo tôi sao yên lòng ... Người trẻ tuổi mà, sao không phạm sai lầm?” Chủ nhiệm Giang nóng ruột cực độ:

“ Tán đồng, nói hay lắm ... Có điều anh sợ tôi tiết lộ, tôi cũng sợ anh tiết lộ, ký đi.” Hứa Bình Thu đưa tới hai tớ giấy, là bản hiệp nghị bảo mật: “ Đừng nhìn tôi, chuyện tôi làm đều thuộc cơ mật, nếu bị tiết lộ ở chỗ anh, đừng trách tôi hủy bỏ tư cách tuyển sinh của trường ... Chuyện này tới giờ chỉ anh và tôi cùng một người nữa biết, cả hiệu trưởng Vương cũng không biết.”

“ Sao tuyển nhiều đặc vụ như thế này?” Giang Hiểu Nguyên vừa xem một cái giật nảy mình, chuyện tuyển học viên mới tốt nghiệp làm đặc vụ chưa phải chưa từng có tiền lệ, nhưng số lượng quá lớn:

“ Không nhất định sẽ tuyển hết, sau nửa năm thực tập sẽ đào thải một phần.” Hứa Bình Thu giải thích:

Giang Hiểu Nguyên lúc này không dám quyết, tay run run: “ Lão Hứa, anh chắc chứ, đám nhóc này là bọn khó quản nhất mà tôi từng biết, còn khó hơn cả thế hệ của anh đấy ... Hơn nữa, nếu là làm đặc vụ thì cần người nhà đồng ý nữa.”

“ Anh chưa hiểu à, mới chỉ là sơ tuyển thôi, sẽ đào thải một phần, chuyện khác anh không cần quản, quản cái miệng anh là đủ ... Thế này là thế nào, tôi đuổi chúng thì anh sống chết muốn giữ, tôi tuyển chúng thì anh lại không yên tâm là sao?” Hứa Bình Thu có chút bất mãn:

Giang Hiểu Nguyên trầm ngâm rất lâu rồi ký xoẹt một cái đưa trả hiệp nghị, đồng thời trong lòng cũng nhẹ nhõm, xong rồi, ném được củ khoai nóng đi rồi, mười hai đứa kia khó qua đã đành, nhưng nếu thêm Dư Tội nữa thì độ khó sẽ tăng gấp trăm lần.

Hứa Bình Thu cất vào cặp hồ sơ, gọi chủ nhiệm Giang cùng lên lầu, xem đám nhãi ranh bị giam kia, ông ta vẫn vừa đi vừa nghe cuộc trò chuyện trong phòng, chủ đề từ xử phạt ra sao sang ăn Tết thế nào, tới nhà ai chơi, ai có đề nghị hấp dẫn hơn, rồi quyết định tới nhà Dư Tội ăn, ăn tới khi mặt y thành mướp đắng mới hả.

Cửa mở ra, trong phòng tức thì khôi phục nguyên dạng, ai nấy đứng dựa vào tường, trông rất ngoan ngoãn, còn cúi đầu như đã nhận thức được tầm nghiêm trọng của vấn đề.

“ Nghe khẩu lệnh của tôi, đằng sau quay, ngẩng đầu lên, nghe nói các cậu có ý kiến việc lựa chọn nên tôi quay về, ai không phục bước ra.

Hứa Bình Thu nghiêm mặt nói:

Không một tiếng động, đó là là cách kháng cự im lặng của học viên, ừ thì ông quyền to chức trọng, ông nói gì cũng đúng, nói thích nói gì thì nói, bọn tôi không phục đấy, làm gì được nhau.

Hứa Bình Thu thầm tán thưởng tinh thần tập thể này, vì trước đó chúng không hề thảo luận trước ứng phó ra sao vậy mà giờ phản ứng giống hệt nhau, xem ra cùng nhau phạm tội nhiều lắm rồi mới ăn ý như vậy.

Giang Hiểu Nguyên đi qua đi lại mắng mỏ:” Đùng cho rằng tôi hàm oan người tốt, các cậu đánh nhau bị người ta ghi hình, chứng cứ xác đáng, không chối được đâu, cũng đừng nghĩ tôi dễ tính, các cậu nổi giận, chẳng lẽ không cho tôi nổi giận? Bằng vào tình huống này, nhẹ nhất cũng bị ghi vào hồ sơ, người nghiêm trọng phải đuổi học.”

Câu này châm lửa rồi, đám học viên nghiến răng nghiến lợi, chuẩn bị phản ứng thì nghe thấy chủ nhiệm Giang đổi lời: “ Có điều tiếc là tôi không có quyền xử phạt các cậu nữa, giờ tôi tuyên bố một việc, nghiêm!”

Vừa nghe khẩu lệnh, tức thì cả mười hai người đứng thẳng lưng, mắt hướng về phía trước, cái này đã là một loại bản năng rồi.

Giang Hiểu Nguyên làm cả đám hồi hộp dõi theo từng bước chân mình, sau đó vén màn bí mật: “ Mười hai người các cậu, bắt đầu từ bây giờ thuộc sự chỉ huy của ban hình sự tỉnh, trước mắt là lãnh đạo mới của các cậu, không cần hoài nghi lời của tôi, các cậu chính là người chiến thắng lần lựa chọn tinh anh, là tinh anh thực sự, tôi đại biểu toàn trường chúc mừng.”

Oa, hạnh phúc tới quá bất ngờ, làm đám anh em sợ hết hồn, không dám tin, người ôm ngực, người nhéo tay, mấy vị thở hồng hộc như vừa chạy nước rút, ánh mắt ngơ ngác hết nhìn chủ nhiệm Giang lại nhìn xử trưởng Hứa.

Không bị xử phạt còn làm người ta kinh khiếp hơn xử phạt.

Chương 044: Tinh anh ra lò. (4)

“ Còn chưa đủ hợp cách, hưng phấn thế cơ à?” Hứa Bình Thu lại mang cái khuôn mặt hiền hòa ra lừa người:

Lạc Gia Long nhiều tuổi nhất, trầm tính nhất, không có Dư Tội ở đây nên hắn đại biểu đám anh em đi lên cẩn thận hỏi: “ Không thể nào có chuyện tất cả chúng tôi đều đạt chứ? Chúng tôi làm sao đủ tiêu chuẩn?”

“ Không nhất định, cậu là Lạc Gia Long phải không? Thời trung học đã có thành tựu ở mảng vi điều khiển, rất nổi tiếng trong giới yêu công nghệ, không sai chứ?”

Một câu làm Lạc Gia Long suýt lệ nóng tràn mi, vì thích thứ này mà bị cha mẹ mắng suốt ngày, nói không chịu học tập tử tế, toàn làm chuyện vô bổ, tìm đủ cách cấm đoán, nhưng hắn luôn cho rằng đó là ưu thế lớn nhát của mình, không chịu từ bỏ, cuối cùng cũng được tổ chức coi trọng.

Hứa Bình Thu vỗ vai hắn, nhìn Hùng Kiếm Phi, cái mặt thực sự là nên đóng vai mấy thằng lâu la phản diện trong phim XHĐ, hứng thú nói:” Cậu từng tham gia tranh giải tán đả võ lâm bảy tỉnh.”

“ A, đúng rồi, nhưng chưa vào được chung kết đã bị người ta đánh gục.” Hùng Kiếm Phi thành thật trả lời, không phải vinh quang gì:

“ Học võ cảnh sát chưa lâu đã dám thi đấu với dân chuyên nghiệp, có gan đấy.” Hứa Binh Thu quay sang trên Súc Sinh cao lớn như bò mộng: “ Cậu càng khá, nghe nói chỉ cần đánh nhau trong trường là không bao giờ thiếu mặt.”

Trương Mãnh ngượng ngùng cúi đầu không giống lời khen lắm, tới lượt Lý Nhị Đông, thằng tính khí hơi điên điên tưng tửng tự khoe thành tích: “ Tôi từng tham gia đội game của Bạo Phong, đội CS của chúng tôi xếp thứ 9 khu vực Hoa Đông.”

“ Ừ tôi biết, có điều thành tích bắn súng của cậu quá tệ, khi nào chơi súng thật giỏi như chơi game hẵng khoe với tôi.” Hứa Bình Thu bỏ qua tên này, tới Thử Tiêu và Bánh Đậu đều mập mạp giống anh em, hai tên này khẩn trương vô cùng, là loại bắn súng trượt bia, đánh nhau ăn đòn, không tìm ra ưu thế để tự tin:” Nghe nói hai cậu mở xới đánh cược, kiếm được trên người tôi một khoản.”

Thử Tiêu ấp úng, Bánh Đậu chỉ Thử Tiêu: “ Không phải tôi, tôi đặt xử trưởng thắng.”

“ Không tệ, đánh bạc thắng nhiều thua ít là có bản lĩnh, giờ đánh bạc trên mạng còn dữ hơn mua sắm trên mạng, các cậu sẽ có đất dụng võ thôi.” Hứa Bình Thu nói một câu cổ vũ lòng người, khiến tật xấu biến thành ưu điểm làm hai thằng béo sáng mắt:

Ngô Quang Vũ có sở trường máy móc vì cha hắn là thợ sửa xe, từ nhở lớn lên cùng dấu máy. Tôn Nghệ từng tham gia đua xe kart, bằng A lái xe, mỗi kỳ nghỉ thường thay cha hắn chạy xe khách tăng ca, ưu thế mỗi người đều bị Hứa Bình Thu liệt kê ra, làm mọi người không khỏi ngạc nhiên.

Khi tới Đổng Thiều Quân, tên này học chuyên ngành kiểm nghiệm dấu vết, lục lọi mãi không ra sở trường, không ngờ nghe Hứa Bình Thu hỏi:” Khi nộp cảm thụ tâm đắc, chủ đề của cậu là nhân quyền của nghi phạm, sao lại có hứng thú với chủ đề này?”

Đổng Thiều Quân đứng nghiêm, cao giọng đáp: “ Tôi cho rằng quyền lợi con người là bình đẳng, sinh ra tội phạm chủ yếu là do xã hội bất bình đẳng, bất công gây bất mãn, bởi thế chúng ta không đặt tâm thái bình đẳng với nghi phạm, sẽ không phải cảnh sát tốt.”

“ Rất tốt, tôi hi vọng mười năm sau nhìn thấy cậu vẫn kiên trì suy nghĩ của mình.” Hứa Bình Thu đi tới người cuối cùng:

Uông Thận Tu là tên mặt trắng nổi tiếng toàn khóa, cũng không phải đẹp trai quá mức, mà mặt đặc biệt trắng, tự biết mình biết người nói: “Tôi không có sở trường gì.”

“ Ai nói thế, đẹp trai thế này là ưu thế lớn đấy, cậu là Lả lơi vô tội phải không? Phong cách của cậu rốt cuộc gây kinh động sở công an tỉnh rồi.”

Hứa Bình Thu đùa giãn nói ra tức thì khiến đám anh em cười hô hô, còn Hán Gian mặt đỏ bừng: “ Được rồi, bây giờ tôi bố trí nhiệm vụ đầu tiên, đó là bảo mật, các cậu sẽ tiếp nhận huấn luyện liệt vào bí mật cấp A toàn tỉnh, ai tiết lộ, toàn bộ bị đuổi ra ngoài. Thứ hai là sau tết tập hợp ở sân bay quốc tế Vũ Túc, dùng CMT nhận vé máy bay, thời gian, địa điểm bảo mật ... Thứ ba, chính là về ăn Tết, đây là Tết cuối cùng các cậu mặc cảnh phục. Tôi nhấn mạnh lần nữa đó là phải bảo mật, chủ nhiệm Giang, giảng cho họ nghe tầm quan trọng của bảo mật.”

Trong ánh mắt kích động của đám học viên, chủ nhiệm Giang nghiêm khắc giảng giải, kể cả người nhà thân thích bạn bè, cho tới bạn gái ngủ cùng giường đều không được tiết lộ. Đối với hai chữ bí mật, đám trẻ tuổi khí huyết phương cương đều rất tò mò, đều rất khao khát sùng bái, nghĩ tới những việc to tát.

Đúng thế, giống đội ngũ điệp viên ngầm, ngầu như vậy có ai không thích, ai chẳng mê cảm giác đặc biệt hơn người, nhất là mấy anh chàng địa vị rễ cỏ khao khát được thừa nhận này.

“ Còn có một chuyện nhỏ nữa.” Hứa Bình Thu tiếp lời Giang Hiểu Nguyên: “ Các cậu không thấy đội ngũ này thiếu mất nhân vật linh hồn à?”

“ Đúng rồi, thiếu Dư Nhi thì còn gì hay nữa.” Bánh Đậu tán đồng ngay:

“ Về nhà mất rồi, hay là gọi cậu ấy đi.” Trương Mãnh kiến nghị:

“ Nhưng tìm Dư Nhi khó lắm, có khi về quê rồi thì sao?”

“ Đáng lẽ hôm nay phải giữ thằng đó lại:”

Hứa Bình Thu nhìn phản ứng của mọi người thực sự không hiểu chàng trai hết sức bình thường ấy lại có thể khiến nhiều cá tính đặc biệt coi là thủ lĩnh như vậy: “ Đáng tiếc, xem ra thông minh quá không phải chuyện tốt, cậu ta bỏ lỡ cơ hội.”

Đám học viên theo yêu cầu của Giang Hiểu Nguyên đồng thanh đọc điều lệ bảo mật một lần, có lẽ là do adrenaline kích thích quá mạnh, chẳng mấy chốc cả Trương Mãnh và Hùng Kiếm Phi đầu óc chậm chạm cũng thuộc lòng.

Đúng là tinh anh có khác, đãi ngộ hơn người, tất cả được lệnh về KTX thu dọn đồ đạc, sẽ có xe đón tới ga tàu, làm mấy anh em hưng phấn hận không thể ngay bây giờ tới khu tập huấn ...

Khi Hứa Bình Thu rời khỏi tòa nhà, có hai người lén lút bám theo, quay đầu nhìn thì ra là Đậu Hiểu Ba và Nghiêm Đức Tiêu: “ Có chuyện gì?”

“ Xử trưởng, tôi biết Dư Tội ở đâu, cậu ấy bây giờ chắc chưa rời tỉnh thành ...” Thử Tiêu khẳng định: “ Bọn chúng tôi mỗi người đến từ một nơi khác nhau, tính cách khác biệt, nếu không có cậu ấy, đã không thành anh em như bây giờ.”

“ Đúng đấy ạ, nhất định không thể thiếu Dư Tội, nếu không sức chiến đấu của đội ngũ sẽ giảm một nửa.” Bánh Đậu phụ họa:

“ Được, coi như nể mặt sự tiến cử của các cậu, tôi cho cậu ta một cơ hội nữa.” Hứa Bình Thu phất tay dẫn hai người lên xe cảnh sát, truy đuổi Dư Tội.

Chiếc xe cảnh sát chạy trên đường Tân Hà, chỉ có ba người, lái xe là Hứa Bình Thu, sắp tới giờ cao điểm, đường bắt đầu tắc, mỗi lần dừng đèn đỏ, ông ta đều nhìn đồng hồ, từ trường cảnh sát đi ra tới giờ đã 40 phút, vậy mà đi được hơn 20 km.

Nhìn dòng xe còn dài phía trước, Hứa Bình Thu liên tục xem đồng hồ, lòng rất sốt ruột, chính ông ta cũng ngạc nhiên, không ngờ mình hứng thú với chàng trai có cái tên kỳ lạ ấy như thế, giống như khi tìm được manh mối trọng yếu của đại án, hưng phấn tới muốn đích thân xác minh. Nếu như sáng tạo một vũ đại cho đám học viên không tuân thủ quy củ này, không biết có thể tỏa sáng đặc sắc ra sao, thật khiến người ta mong đợi.

Chương 045: Nhân vật cuối cùng.

“ Hiểu Ba.”

“ Dạ, xử trưởng, có chuyện gì ạ?”

“ Các cậu đều có biệt danh đúng không, vì sao lại gọi là Bánh Đậu, còn Đức Tiêu, sao lại gọi là Thử Tiêu, tôi không thấy liên quan gì.”

Trong khi đợi đèn xanh, Hứa Bình Thu hỏi chuyển để giảm bớt căng thẳng, Đậu Hiểu Ba giải thích, hắn vốn thích ăn bánh bao nên Dư Tội gọi là Bánh Bao, rồi sau đó không biết là ai gắn cái họ hắn vào, thế là thành Bánh Đậu. Còn về Nghiêm Đức Tiêu, Đậu Hiểu Ba nhìn qua gương chiếu hậu: “ Xử trưởng xem, hai má cậu ta phồng lên, đầu thì nhỏ, trông giống chuột vi tính không?”

Trước mặt vị xử trưởng này, hai người vốn có chút gò bó, không dám quá đà, nói tới biệt danh của người khác, đều lai lịch làm người ta bật cười không thôi.

Nhưng mà nghe ra vấn đề, Hứa Bình Thu thắc mắc:” Sao không có biệt danh của Dư Tội.”

“ Thực ra có rất nhiều, mỗi lúc mọi người gọi một khác, nhưng mà hay hỏi nhất là Dư Nhi, vì cậu ta ít tuổi nhất nhóm.”

“ Vì sao thế?”

“ Vì chúng tôi không tìm được hình tượng gì đại biểu cho cậu ấy.” Bánh Đậu gãi đầu:

Hứa Bình Thu cũng có chút cảm giác này:” Ồ, hôm đó tôi nghe có người gọi là Dư sát thủ, vì sao?”

“ Cái này xử trưởng chắc không hiểu, xử trưởng chắc không biết game Assassin's Creed.” Đúng như Thử Tiêu đoán, Hứa Bình Thu lắc đầu, hắn lấy tay minh họa: “ Nhân vật trong game đó là một sát thủ, hay mặc áo có mũ chùm đầu giống Dư Tội.”

“ Ra là thế.” Hứa Bình Thu nhìn đèn đỏ, lại hỏi: “ Vậy cậu ta có sở trường gì chứ nhỉ?”

“ Sở trường của Dư Tội ấy ạ …. cậu ấy đi học chưa từng phải tiêu tiền, xử trưởng có tính không?” Thử Tiêu thần bí nói, biểu hiện hôm nay của Lão Hứa được đám chim non coi là tri kỷ, nên chuyện ở cấp độ bảo mật thế này cũng nói ra:

Bánh Đậu còn bổ xung: “ Không những không mất tiền mà đi học còn kiếm được tiền.”

Cái này vượt ngoài phạm vi nhận thức của Hứa Bình Thu, đi học mà lại còn ra tiền cơ à: “ Thế là sao? “

“ Khi mới vào học, cậu ấy nói với chúng tôi, cha cậu ấy là người XHĐ thành phố Lâm Phần, khi đó vừa tới, ai cũng sợ.”

“ Cái gì, XHĐ thật sao?” Hứa Bình Thu kinh ngạc, ông ta cũng hoài nghi, phải gia đình thế nào mới bồi dưỡng ra được người kỳ lạ như thế:

Bánh Đậu bật cười: “ Tới năm thứ ba bọn tôi tới nhà cậu ta chơi mới biết thằng chó đó nói dối, cha cậu ta là người bán hoa quả, là gian thương chứ XHĐ gì.”

“ Ha ha, cậu ta lừa được bao lâu như thế thì cũng giỏi đấy.” Hứa Bình Thu gật gù: “ Vậy liên quan gì tới chuyện tiền bạc?”

“ Cậu ta ngồi xe về nhà không bao giờ phải tiêu tiền.” Thử Tiêu sùng bái nói:

“ Tức là cậu ta đợi xe không mất tiền mới đi, cho nên chúng ta có thời gian bắt kịp đúng không?” Hứa Bình Thu lờ mờ đoán ra, nhưng hai người kia chỉ gật đầu không nói gì thêm, không biết có ẩn tình gì, không hỏi nữa:

Dù sao thì cũng sắp tới nơi rồi, chỉ lo không đuổi kịp thôi, song Thử Tiêu nói chưa tới trưa thì chắc chắn chưa đi, khi tới đường Tân Hà, hai tên thò đầu ra ngoài ngó nghiêng như trộm.

Tới nơi làm Hứa Bình Thu phải tròn mắt, cách đó chưa tới 100 mét là chính phủ tỉnh, còn cả văn phòng của ủy ban kiểm toán quốc gia, cả con đường toàn là cơ cấu chính phủ, đường 10 làn xe, nếu nói Dư Tội tới đây để về nhà thì không tin được.

“ Không nhầm chứ, sao lại ở đây?” Hứa Bình Thu thấy hai thằng nhãi này ngày càng khó tin tưởng:

“ Không thể sai, cậu ta sẽ lên xe về quê ở đây. “ Thử Tiêu chỉ trạm xe bus bên ngoài chính phủ tỉnh, giọng chắc nịch:

“ Sắp 12 giờ rồi, chính là chỗ này.” Bánh Đậu xem ra khẳng định chắc chắn:

“ Vậy người đâu?” Hứa Bình Thu nhìn quanh không phát hiện gì lạ:

“ Đang ở đâu đó rình.”

Lại đi thêm một đoạn nữa, Bánh Đậu nhìn Thử Tiêu, cả hai đều nhận ra Hứa Bình Thu không tin: “ Nếu không xử trưởng ra đó đỗ xe, nếu cậu ta ra, đừng nói là chúng tôi nói.”

Thế này thì kỳ rồi, Hứa Bình Thu tuy không tin, nhưng vẫn đỗ xe ở cách cổng chính phủ tỉnh 30 mét, tầm nhìn rất rộng, có thể nhìn thấy toàn bộ sân tòa nhà chính phủ, cho dù là xe đặc quyền này, nếu không có giấy thông hành cũng không thể vào bên trong,

“ Rốt cuộc là sao, các cậu không thể nói hết ra à?”

Bánh Đậu chớp chớp mắt mơ hồ, Thử Tiêu trông còn ngu hơn, nếu không phải biết sự tích hai tên này, không ai tin được bọn chúng cứ đánh bạc là thắng.

Sắp tới giờ tan ca, trong sân ra vào toàn là xe thương vụ cao cấp, giống như thế giới nhỏ độc lập, đi ra đều có vũ cảnh kính lễ, làm sao Dư Tội lại xuất hiện ở chỗ này được chứ?

“ Tới rồi.” Thử Tiêu mắt cực tinh hô lên:

Hứa Bình Thu với ánh mắt trinh sát hình sự mà phải mất vài giây mới phát hiện Dư Tội từ bãi đỗ xe bus chạy về phía cổng chính phủ tỉnh, lòng trầm xuống, hỏng rồi, thằng nhãi này nói không chừng gây họa mất.

Vặn chìa khóa, không ngờ có cánh tay nhanh hơn, xe rồ một cái tắt máy, Thử Tiêu cản lại: “ Xử trưởng đừng gấp, trị an nơi này không cần cảnh sát.”

Nhìn một cái càng sốt ruột, Dư Tội cầm cuộn giấy la hét gì đó chạy về phía chiếc xe từ chính phủ tỉnh đi ra, hiểu rồi, đây là hành động tiêu chuẩn của những người đi khiếu kiện vượt cấp, bọn họ đều biết tới trước cổng của chính phủ tỉnh đợi xe lãnh đạo để cáo trạng. Hứa Bình Thu kinh hãi: “ Cái gì, chẳng lẽ cậu ta là người đi khiếu nại?”

“ Không phải, nhưng mà cậu ta thường xuyên tới đây khiếu nại.” Bánh Đậu vất vả nhịn cười:

Hứa Bình Thu cười không nổi, Dư Tội chạy tới cách chính phủ tỉnh chừng 10 mét, từ trong mấy cái xe đỗ ở bên cửa thình lình có năm sáu người xông ra, bao vây Dư Tội, cướp cuộn giấy trong tay, vây chặt không cho đi, đợi chiếc Audi phóng qua bọn họ mới giải tán, nhưng không bỏ qua cho Dư Tội, đưa y lên xe ... Sau đó đi mất.

Vũ cảnh đứng gác trước cổng mặt lạnh tanh, cứ như không nhìn thấy chuyện bắt cóc người giữa ban ngày ban mặt diễn ra một cách trắng trợn.

Bằng vào mấy chục năm kinh nghiệm cảnh sát của Hứa Bình Thu chưa hiểu chuyện gì, Bánh Đậu ôm bụng cười: “ Xong rồi, Dư Nhi đã lên xe riêng về nhà rồi.”

Một câu đánh thức người trong mộng, Hứa Bình Thu sặc nước bọt: “ Cái gì, cậu ta tới đây khiếu nại để bị người ta bắt lấy, đưa về nguyên quán, đúng không?”

“ Vâng, thế là có xe miễn phí rồi.”

“ Có cần keo kiệt vậy không, chỉ mấy chục đồng thôi mà.” Hứa Bình Thu dở khóc dở cười, trên đời có loại người như vậy nữa sao:

“ Khác nhau lớn đấy ạ, bây giờ tàu hỏa xe khách chật kín, Xuân Vận mà, ai chẳng tranh nhau chen lên xe.” Bánh Đậu hâm mộ: “ Xe miễn phí này nghe nói là xe Iveco hẳn hoi, rộng lắm, chuyên tóm được người là đưa về nguyên quán, mà còn đưa tận cửa nhà.”

“ Cậu ta không sợ bị ăn đòn à? Người ngăn khiếu nại không vừa đâu.”

“ Không sao, chỉ cần đừng tỏ ra ngoan cố, rụt rè một chút, tỏ ra đáng thương một chút, Dư Nhi bảo đãi ngộ tốt lắm, người ta còn khuyên nhủ, ý tứ là cuối năm rồi, để năm sau hẵng tới, thế nào cũng cho mọi người ăn Tết yên lành ...”

Đề xuất Tiên Hiệp: Tiên Nghịch (Dịch chuẩn)
Quay lại truyện Dư Tội
BÌNH LUẬN