Chương 14: Lý tưởng bị đánh giá thấp. (1) (1)

Chương 14: Lý tưởng bị đánh giá thấp. (1) (1)

Chương 046: Lý tưởng bị đánh giá thấp. (1)

Hứa Bình Thu không biết có nên cười không, ông ta làm cảnh sát cả đời, tự cho rằng mình đã thấy hết muôn hình vạn trạng của cuộc đời này, ấy vậy mà hôm nay ông ta gặp một chàng trai không còn lời lẽ nào để đánh giá, chỉ biết cái trò này không thể để lan rộng được, nếu không cơ quan chính phủ thành trò cười.

Thử Tiêu sợ giải thích chưa đầy đủ, nói thêm: “ Dư Nhi kể còn được cho ăn, nên mỗi lần về nhà là cậu ta bỏ mười mấy đồng đi gửi hành lý về trước, sau đó là đi xe riêng về sau.”

Hứa Bình Thu mồm cứ há ra, càng biết nhiều về Dư Tội càng … càng không biết phải bình luận thế nào nữa.

“ Xử trưởng Hứa, bây giờ Dư Nhi được đưa tới văn phòng của tp Phầm Lâm ở tỉnh thành rồi, chúng ta tới còn kịp.” Bánh Đậu cẩn thận nhìn sắc mặt hết sức quái dị của Hứa Bình Thu:

Hứa Bình Thu hơi do dự, cuối cùng hạ quyết tâm: “ Thôi bỏ, người thủ đoạn như vậy e thành bản chất rồi, nếu tuyển vào đội ngũ cách mạng, sẽ ảnh hưởng tới tính thuần khiết của đội ngũ ... Chuyện của cậu ta nói sau, giờ tôi đưa hai cậu về nhà, không phải cũng đi xe chống khiếu nại chứ?”

“ Không không không, nhà tôi ở huyện nghèo khó Thiên Trấn, nghèo tới ngay cả đi khiếu nại cũng không có.” Nghiêm Đức Tiêu xua tay, chuyện này lý thuyết nghe ngon ăn, nhưng nếu không có lá gan cùng thủ đoạn của Dư Nhi thì ai dám làm:

“ Nhà tôi ở Hồ Quan, cũng là huyện nghèo lắm.” Bánh Đậu cũng rối rít chối bỏ liên quan:

Giọng điệu cả hai rõ ràng rất tiếc nuối vì không được đi xe miễn phí, Hứa Bình Thu vốn định cho vài câu giao dục tư tưởng, nghĩ lại thôi, đưa cả hai ra ga tàu, bắt tay tạm biệt. Tuy đã quyết định rồi, nhưng lòng ông lại có cảm giác như vừa đánh mất cái gì đó.

……… ………..

Trước tết với lực lượng cảnh sát luôn là thời điểm bận nhất, càng bận thời gian càng trôi vèo vèo như ăn cướp.

Đã hơn mười ngày từ lúc đội ngũ tinh anh ra lò.

Reng reng reng, tiếng chuông điện thoại reo, Hứa Bình Thu đang xem hồ sơ thuận tay nhấc điện thoại, nghe nói lại là chi đội trưởng Vương đội trị an, yêu cầu điều một bộ phận hình cảnh chi viện, mặt sầm xuống: “ Chi đội Vương, chỉ một đám trộm vặt có cần điều tới lực lượng hình cảnh chúng tôi không? Hơn nữa anh lại không phải không biết, vị xử trưởng tôi đây chỉ có cái xác không, thường ngày người ta nể mặt còn điều cho một hai người, giờ tết nhất, đâu chẳng thiếu hụt lực lượng. Trừ lái xe của tôi ra thì tôi chẳng chỉ huy được ai hết ... Này này, đừng nói khó nghe như vậy, hay là cả tôi cùng lái xe tới nghe anh điều khiển ...

Cúp điện thoại, Hứa Bình Thu thở hắt ra, sắp Tết rồi trộm cắp bùng nổ, đặc biệt là ở sân bay, bên xe, mỗi ngày có hơn trăm cảnh sát thường phục làm nhiệm vụ ở mỗi bến, trộm vặt bắt về hàng chục người mà không sao áp chế được.

Không phải là không giúp, mà bên hình sự cũng sứt đầu mẻ trán, chỉ mười mấy ngày sau Tết Dương mà đã xảy ra bảy vụ giết người, bốn vụ cướp của giết người, hai vị giết người vì tình, trong đó một là vợ có tình nhân, cùng tình nhân giết chồng còn một là vợ bé giết vợ cả. Vụ đau đầu nhất là hai tiểu thư khu giải trí bị giết, sau khi bị chặt xác vứt vào ống nước bỏ hoang của nhà máy nồi hơi, gây ảnh hưởng xã hội rất tệ. Hứa Bình Thu đang nghĩ có gây thêm áp lực với đại đội hai tiếp nhận vụ án này hay không.

Mở ngăn kéo, lục lọi đống lọ thuốc, mở nắp lấy hai viên nuốt ực một cái rồi rót ít nước ấm uống, day day trán, đưa tay ra lấy thuốc lá, hết rồi, gạt tàn đã chất thành đống lớn, đành phải nhịn, không gọi điện bảo lái xe đi mua, bới trong gạt tàn điếu nào hút dở nhiều một chút lấy ra hút tạm.

Ở thành phố lớn này, đằng sau phồn vinh ẩn chứa không biết bao nhiêu tội ác mà người ta không biết.

Ban chỉ huy điều tra hình sự tỉnh tiền thân là tổng đội điều tra hình sự, lúc lập ra với mục đích là giải quyết vấn đề lực lượng cảnh sát các nơi phối hợp không tốt, hay vấn đề năng lực phá an không đủ, gọi là điều phối thôi chứ không trực tiếp phá án, thực tế thì trọng trách càng nặng, từ khi thành lập bị coi là trung tâm quyền lực của điều tra hình sự

Hứa Bình Thu xem hồ sơ, xem vụ án nào phải thúc giục, vụ án nào cần điều phối nhân viên chuyên nghiệp tới hỗ trợ, vụ án nào cần đồng nghiệp trao đổi, hay vụ án nào có thể tạm gác sang bên.

Đập điếu thuốc nhìn lịch trình, hôm nay lịch trình an bài tới thành phố Phần Tây, thuận tiện qua đội hai hỏi vụ án giết người kia, tranh thủ về trước buổi tối.

Vừa định gọi điện bảo lái xe chuẩn lên đường thì có người gõ cửa, tưởng cấp dưới tới báo cáo, vừa nói mời vào, không ngờ có bốn người đi vào làm ông ta bất ngờ.

“ Chào xử trưởng Hứa!” An Gia Lộ một thân cảnh phục gọn gàng xinh đẹp kính lễ, theo sau là Giải Băng, Duẫn Ba, Lý Chính Hoành ai nấy tinh thần diện mạo đều không tốt cho lắm:

“ Chào các đồng chí! Sao, tìm tôi có chuyện gì?” Hứa Bình Thu mỉm cười, những tinh anh được ông ta lựa chọn tới sở tỉnh và cục thành phố thực tập mười mấy ngày, phân phối tới các nơi khác nhau, ví dụ An Gia Lộ tới phòng quản lý xuất nhập cảnh, Giải Băng ở ban đốc sát, Duẫn Ba tới văn phòng cục thành phố và Lý Chính Hoành ở trung tâm chỉ huy cảnh sát mạng:

Bốn người bốn đơn vị lại cùng tới đây thì có chuyện rồi, An Gia Lộ gật đầu: “ Vâng ạ.”

“ Để tôi đoán, có phải muốn tới ban hình sự của tôi không?” Hứa Bình Thu mỉm cười:

“ Xử trưởng đã biết vì sao cố ý không nhận chúng tôi?” An Gia Lộ có chút ấm ức nói:

“ Đúng thế, xử trưởng Hứa, làm việc ở ban đốc sát rất vô vị.” Giải Băng cũng kêu ca, hắn thấy tài hoa của mình không phải để làm chuyện bàn giấy, mà phải lên tuyến đầu:

“ Tôi cũng thế, nhàn tới toàn thân mọc mụn rồi.” Duẫn Ba ngày ngày pha trà rót nước không hiểu mình đang làm gì nữa:

“ Chúng tôi muốn làm việc đúng chuyên môn.” Lý Chính Hoành phụ họa với ba người bạn, bọn họ sau khi thảo luận quyết định đi tìm vị xử trưởng có vẻ hiền hòa này:

Hứa Bình Thu nhìn qua từng người, dừng ở An Gia Lộ hỏi: “ Sao vậy Tiểu An, phòng xuất nhập cảnh sáng sủa sạch sẽ, quanh năm điều hòa, cùng lắm là đóng dấu lên hộ chiếu, thế cũng mệt à?”

“ Không ạ, không phải mệt mà là vô vị, tôi là hình cảnh, hình cảnh phải trải qua khảo nghiệm của máu và lửa, ở phòng xuất nhập cảnh chỉ có một đám nữ nhân suốt ngày ngồi lê đôi mách, nói xấu sau lưng người khác.” An Gia Lộ rất bất bình, biểu lộ mình là cảnh sát có lý tưởng không chấp nhận kiểu sống qua quít đó: “ Tôi yêu cầu được điều chuyển tới đại đội hình cảnh.”

Chương 047: Lý tưởng bị đánh giá thấp. (2)

Hứa Bình Thu không trả lời mà nhìn Giải Băng: “ Có phải vì Tiểu An tới nên cậu cũng đi theo không?”

Giải Băng hơi bối rối: “ Báo cáo xử trưởng, có nguyên nhân đó, nhưng lý tưởng của tôi là làm hình cảnh, không phải làm đốc sát rảnh rỗi đi soi mói người mình, tôi không làm việc ấy.”

“ Ha ha, Lão Cao bên đốc sát mà nghe thấy là tra cậu trước tiên đấy ... Duẫn Ba, cậu không cần tới, cha cậu trong tòa nhà này, cần tôi mở cửa sau cho sao?”

Duẫn Ba giống như đứa trẻ to xác, không quyết đoán lắm: “ Cha tôi không cho tôi làm hình cảnh ... Nên tôi đi cửa sau, xử trưởng quản lý mấy nghìn hình cảnh toàn tỉnh, thêm vài người chúng tôi cũng được mà.”

“ Đúng thế xử trưởng Hứa, chúng tôi yêu cầu không cao, tới đội hình cảnh nào cũng được ...” Lý Chính Hoành thừa thế nói:

“ Ồ, xem ra tôi xem nhẹ lý tưởng của mọi người rồi.” Nhiệt tình này rất đáng khen, nhưng hiện thực thì tàn khốc lắm, Hứa Bình Thu đứng dậy:” Được, dù sao tôi cũng đang định tới đại đội hai, để đội trưởng ở đó nhìn qua, nếu nhìn trúng, tôi sẽ nghĩ cách ... Vừa vặn ở đó có vụ án, mọi người có thử xem.”

“ Vâng!” Bốn người phấn chấn hô vang, đứng nghiêm kính lễ:

Rời tòa nhà sở công an tỉnh, Hứa Bình Thu gọi lái xe tới, đang nghĩ xe không đủ chỗ ngồi thì Giải Băng lái chiếc xe Jeep Wrangler đỏ rực hết sức chói mắt, cao cấp hơn xe của ông ta không biết bao nhiêu mà kể, Lão Hứa cười ngượng lên xe.

An Gia Lộ chiếu cố tâm tình ông chú già, không đi cùng xe với Giải Băng mà lên xe cùng Hứa Bình Thu tới đại đội hai.

Đại đội hai nằm ở đường Kính Tông, không xa, nhưng vị trí rất vắng vẻ, từ sau nhà khách Kính Tông đi vào cái ngõ rất sâu mới tới nơi, không giống đồn công an hay trị an đều đặt ở chỗ đông đúc, vì tính chất công việc, các đại đội hình cảnh đều ở nơi ít gây chú ý, điều này tương tự với đại đội một, căn cứ của họ cũng trong ngõ sâu, đại đội ba, đại đội bốn ra hẳn ngoại ô.

Khi bọn họ xuống xe thì đội trưởng đại đội hai là Thiệu Vạn Qua đã đợi sẵn đi lên đón, bước tới bắt tay Hứa Bình Thu nhìn qua bốn người, nhưng không hỏi.

Hứa Bình Thu cũng không giới thiệu mà hỏi thẳng tình hình vụ án, án mạng phải phá là quy định cứng của bộ công an, fax ra hạn phá án sắp xuống, vụ án loại này, áp lực của cả sở tỉnh lẫn cục thành phố đều rất lớn.

Mấy cảnh sát trẻ ngoan ngoãn theo sau lưng Hứa Bình Thu, nhỏ giọng thảo luận vị đội trưởng cao lớn kia, trông còn hung dữ hơn cả Trương Mãnh, sau lưng phồng lên, chắc là mang vũ khí, dáng vẻ đó khuôn khiến học viên sùng bái. Huống hồ Thiệu Vạn Qua cũng là danh nhân trong giới cảnh sát, mấy năm trước phá vụ án cướp ngân hàng oanh động.

“ Có báo cáo khám nghiệm tử thi chưa?”

“ Đang chuẩn bị ạ, trước buổi trưa sẽ có báo cáo chi tiết.”

“ Xác nhận được thân phận rồi chứ?”

“ Vâng, người nhà vừa tới xác nhận, trong đó loạn lắm, khóc lóc ầm ĩ.” Thiệu Vạn Qua nhỏ giọng nói thêm, làm cái nghề này ngán nhất không phải là đối đầu với những tên tội phạm hung hãn mà là người thân của người bị hại: “ Hẳn là giết người cướp của, tài sản tùy thân và thẻ ngân hàng của hai cô gái đều bị mất, thi thể có dấu vết bị ngược đãi nhiều chỗ. Chúng tôi hoài nghi nghi phạm không phải gây án lần đầu, cho nên trọng điểm điều tra những kẻ có tiền án tương tự.”

“ Xem ra vụ án này không làm khó được các cậu, tôi nhấn mạnh tốc độ, sắp Tết rồi, phát sinh vụ án kiểu này, ảnh hưởng rất xấu ... Đừng nhăn nhó, không phải tôi gây áp lực cho cậu, mà là bên trên gây áp lực cho chúng ta. “ Nếu động cơ là giết người cướp của thì độ khó không cao, rút tiền ngân hàng, hiện trường đầu tiên cùng hiện trường vứt xác sẽ để lại nhiều manh mối, Hứa Bình Thu vừa gây áp lực vừa cổ vũ:

Thành phố Đại Nguyên có bốn đại đội hình cảnh, danh tiếng nhất, sản sinh nhiều truyền thuyết nhất là Đại đội một ở đường Ngũ Nhất, nơi đó luôn được coi là cái nôi đào tạo lực lượng hình cảnh tỉnh thành. Thế nhưng đại đội một đặt giữa trung tâm thành phố, bao quanh là các cơ quan chính phủ, an ninh khá tốt, cho nên áp lực công việc không quá cao. Đại đội ba tuy quản địa bàn khá rộng, nhưng nhiều khu thương mại, nơi đó tỉ lệ tội phạm kinh tế cao hơn tội phạm hình sự, cho nên bị người ta nói sau lưng đại đội ba chỉ chuyên đi thu tiền bảo kê. Đại đội bốn nằm hơi xa thành phố một chút, vài năm trước còn bị coi là nơi đi đầy, tuy giờ thành phố mở rộng, nhiều công việc hơn một chút, song vẫn khá an nhàn.

Cái từ an nhàn này so mấy đại đội hình sự với nhau thôi, chứ so ngay trong ngành cũng là áp lực như núi rồi.

Vất vả nhất thì khỏi nói rồi, không ai dám tranh cái danh hiệu này với Đại đội hai hết, nơi này là tập trung nhiều tụ điểm giải trí, lại còn có ga tàu, bến xe, hoàn cảnh hết sức phức tạp, sản sinh nhiều vụ án nghiêm trọng, chính vì thế đây là nơi có số cảnh sát xin nghỉ hoặc điều chuyển lớn nhất, không ít người phải đưa đi điều trị tâm lý.

Hứa Bình Thu vươn lên nhờ làm việc trong môi trường như thế, ông ta từng là đội trưởng Đại đội hai, phá vô số kỳ án, nhờ đó trở thành vị xử trưởng trẻ nhất lịch sử, còn Thiệu Vạn Qua là do một tay ông ta cất nhắc lên vị trí này, có thể xem là đích hệ.

Đi vào trong sân đại đội, có mấy hình cảnh nhảy lên một cái xe nhưng khởi động máy không được, bực tức kéo xuống đá cái xe đó một phát rồi lên xe khác phóng vù qua cổng, chắc là có nhiệm vụ khẩn cấp, chẳng kịp chào đội trưởng.

Thiệu Vạn Qua giờ mới hỏi bốn người lẽo đẽo theo sau Hứa Bình Thu như cái đuôi: “ Xử trưởng Hứa, bốn đứa nhóc này là sao?”

“ À, học viên tốt nghiệp khóa này đấy, có muốn nhận không?”

Vừa quay lại nhìn nữ sinh xinh đẹp quá đáng kia, Thiệu Vạn Qua hơi phản cảm, lắc đầu ngay: “ Xử trưởng Hứa, anh lạ gì nữa, nếu muốn cho tôi người thì để tôi xuống đồn công an hoặc qua vũ cảnh chọn, chứ tính chất công việc của chúng tôi như thế, cô bé yểu điệu này không chịu nổi đâu.”

An Gia Lộ không phục, chẳng rụt rè, bước lên nói: “ Đội trưởng Thiệu, làm hình cảnh mà cũng phân biệt giới tính à?”

Tất nhiên có ngay Giải Băng tiếp ứng cho cô: “ Đúng thế, việc đều do người làm, vì sao chúng tôi không làm được? Không được thì cũng có thể rèn luyện, có ai sinh ra đã là hình cảnh đâu.”

“ Chúng tôi học chuyên ngành điều tra hình sự, vì sao không thể làm hình cảnh?” Duẫn Ba chạy theo Thiệu Vạn Qua chất vấn, cha hắn làm trên sở tỉnh, không sợ một đội trưởng đại đội:

“ Đội trưởng Thiệu, tôi có đọc hồ sơ vụ án cướp ngân hàng, tôi rất muốn theo anh học tập.” Lý Chính Hoành khôn khéo hơn chút, nói rất dễ nghe:

Chương 048: Thử thách đầu tiên.

Sự nhiệt tình của đám học viên làm Thiệu Vạn Qua phải sửng sốt, nhìn lại bốn người. Mái tóc kia của mỹ nữ ngày phải chăm sóc mấy lần mới bóng mượt như thế, còn vị soái ca cao ráo đứng từ xa đã ngửi thấy mùi nước hoa rồi, ai mà dám cho vào tuyến đầu đối diện với ác đồ, một tên thì trắng trẻo béo tốt khỏi nói cũng biết chiều quen không phải làm gì, còn tên nữa mới ra trường đã dám lớn giọng với hắn thì hẳn là con cháu cán bộ rồi, cái trò này là gì đây? Đám người này làm sao mà dùng được? Quay sang nhìn Hứa Bình Thu tỏ vẻ không hiểu.

Hứa Bình Thu an ủi bốn người trẻ tuổi: “ Mọi người đừng kích động, đội trưởng Thiệu lần đầu gặp mọi người, nên chưa hiểu, thế này đi, đang có vụ an thiếu người, tham gia xem sao?”

“ Hả, xử trưởng ...” Thiệu Vạn Qua sợ hết hồn, lưỡi líu lại, thế có quá đáng không:

“ Cám ơn xử trưởng Hứa, chúng tôi sẽ làm hết sức mình.” An Gia Lộ mặt mày hớn hở không đợi Thiệu Vạn Qua kịp phản đối đã mau mắn nói ngay, cùng ba người bạn đứng nghiêm kính lễ:

Cô bé này phản ứng thật nhanh, Hứa Bình Thu mỉm cười: “ Chuyện đầu tiên là phải tìm hiểu mỗi chi tiết của vụ án, cho nên bây giờ căn cứ vào kết quả kiểm nghiệm tử thi của hai người bị hại, về viết báo cáo tái hiện lại quá trình gây án ... Hai mươi phút sau sẽ mở cuộc phân tích vụ án, nếu mọi người muốn gia nhập thì đi tìm pháp y Trương, cứ bảo là do tôi nói!”

“ Vâng!” Cả bốn hăm hở nhận lệnh, bọn họ không ngốc, cảm giác được Hứa Bình Thu có ý đồ, chẳng qua là hiện trường giải phẫu tử thi thôi, có gì mà phải sợ, định lấy thứ này làm bọn họ chùn bước à, không có chuyện đó đâu:

Người đi rồi, Thiệu Vạn Qua cuống lên: “ Xử trưởng Thiệu, anh muốn mấy đứa đó tới đại đội tôi thật à?”

“ Sao, không nhìn trúng à?” Hứa Bình Thu nhìn là biết, chẳng qua là Thiệu Bình Qua chưa rõ thân phận mấy người kia nên nói thay: “ Tôi cũng thế, mấy đứa này không phải công tử ca thì cũng là đại tiểu thư, đường đi rộng rãi bằng phẳng đã được trong nhà trải sẵn rồi, chỗ này giữ sao nổi đâu, mấy ông to bà lớn đó làm sao chịu để con vàng con bạc của mình làm chuyện nguy hiểm.”

“ Vậy ý anh là ...” Thiệu Vạn Qua càng không hiểu:

Kết quả có ngay, một giọng nữ thét chói tai từ trong tòa nhà truyền ra, sau đó nghe thấy tiếng giày cao gót cành cạch nện lên nền đá hoa, An Gia Lộ chạy như ma đuổi, gương mặt xinh đẹp cắt không ra máu, nhìn thấy hai người bọn họ mới dừng lại thở, đôi mắt hạnh lấp lánh nước, miệng há ra hồi lâu không nói nổi, tựa như có gì nghẹn ở cổ, ai nhìn cũng thương.

Không lâu sau Giải Băng bước chân loạng choạng cứ như người say mấy phương hướng, đờ đẫn nhìn trái phải như tìm cái gì, bị Duẫn Ba xô phải, sau đó tranh nhau bám thùng rác nôn ọe ... Người cuối cùng là Lý Chí Hoành, vừa đi vừa quệt mồm, xem ra đã nôn tại chỗ rồi: “ Xử, xử trưởng Hứa, cái xác bị cắt, lại còn, lại còn ... Ọe ...”

Vừa nói tới đó nhìn thấy hai người bạn đang nôn ọe cũng không kìm được ngồi gục xuống nôn.

Dưới bậc thềm chỉ có An Gia Lộ là chưa nôn, mắt mở to, thở dốc, hồn phách còn chưa quay về. Học viên trường cảnh sát thường to gan hơn người thường, thấy xác chết cũng chẳng sợ, nhưng mà chuyện ngày hôm nay thì vượt ngoài sức tưởng tượng, đó không chỉ là xác người, nó là bằng chứng cho tội ác kinh khủng ... Lúc này trước mắt cô còn hiện lên đủ thứ đen đen, đỏ đỏ, trăng trắng, đó là tức mảnh xác bị chia cắt, thiêu cháy dở dang, khuôn mặt không nhận ra được ...

“ Bình tĩnh, hít thật sâu, hít vào thở ra, chậm thôi ... Có di động không, được rồi, bật nhạc lên, ra ngoài nhìn lên ánh mặt trời ... Đừng nghĩ gì, chỉ nghe nhạc thôi ...” Hứa Bình Thu vỗ vỗ lưng An Gia Lộ, mất một lúc mới khiến cô lấy được chút bình tĩnh, vẫn mỉm cười nói: “ Thông báo với bạn học của đồng chí, tất cả đều không hợp cách, đội trưởng Thiệu từ chối thu nhận.”

An Gia Lộ máy móc gật đầu bước thấp bước cao chạy ra ngoài cổng, không dám tranh cãi gì nữa.

Thiệu Vạn Qua thở phào:” Xử trưởng Hứa, thế này hơi ác, đừng để bọn nhóc gặp ám ảnh tâm lý chứ.”

“ Ai sinh ra mà to gan được đâu, đều do dọa mà ra, không dọa chúng, chúng lại nghĩ làm hình cảnh là vinh quang uy phong lắm ... Đi nào, gặp tổ điều tra của cậu. Tiểu Thiệu này, quy củ cũ, cậu có thể đề xuất khó khăn, có điều tôi muốn cậu cho tôi kết quả ....”

Hai người vừa trò chuyện vừa lên lầu, chuẩn bị tổ chức cuộc động viên tiền chiến như thông lệ.

Không lâu sau, một nhóm người đưa Hứa Bình Thu xuống lầu, nhìn mấy học viên trong xe của Giải Băng, không khác gì cà gặp sương, ông ta quan tâm hỏi vài câu, lần này đơn giản rồi, không ai còn nhắc tới chuyện lên tuyến một. Ông ta vừa nói có việc một cái là Duẫn Ba và Lý Chính thúc giục Giải Băng đi cho nhanh.

Hứa Bình Thu giải quyết xong một rắc rối lên xe, bảo lái xe tới thành phố Lâm Phần cách đó 200 km, nơi đó mới có người ông ta thực sự cần.

Thành phố Lâm Phần nằm ở phía tây nam tỉnh Sơn Bắc, hạ du sông Phần, nơi này có địa hình phong phú, đồi núi chiếm gần 30% diện tích toàn thành phố, bao vây bốn xung quanh, ở chính giữa là bồn địa Lâm Phần trù phú.

Nói tới cái tên Lâm Phần thì không tiếng tăm gì lắm, nhưng nếu nói tới tên cổ của nó là Bình Dương chắc chắn là nổi tiếng hơn nhiều, vì trong 10 công chúa nổi tiếng nhất lịch sử Trung Quốc thì có hai người là Bình Dương công chúa. Một nàng là chị ruột của Hán Vũ đế Lưu Triệt, vợ của Trường Bình liệt hầu Vệ Thanh. Nàng còn lại càng ghê gớm, là con gái của Đường Cao Tổ Lý Uyên, tổ chức lên đội Nương tử quân góp công lớn cho sự nổi dậy của Lý Uyên lập nên nhà Đường.

Nơi đó từng là trọng địa của quốc gia, nhưng khi kinh đô chuyển từ tây sang đông thì Trường An còn bị hoang phế nói gì tới Lâm Phần.

Bi lãng quên không phải lúc nào cũng là chuyện xấu, khi xe của Hứa Bình Thu vượt qua những dãy nói chập chùng tiến vào địa phận Lâm Phần tức thì cảm nhận được sự thanh bình yên này ở nơi này. Tuy là thành phố lớn có dân số không kém gì Đại Nguyên, cũng cửa hiệu mọc san sát như nấm, đường phố tấp nập người xe qua lại nhưng không có tiếng còi xe thúc giục inh ỏi mà thay vào đó là tiếng cười rộn ràng nói, lác đác tiếng pháo nổ, mùi thức ăn ngào ngạt, không khí Tết bao trùm khắp thành phố.

Nếu không phải có nhiệm vụ trọng yếu thì Hứa Bình Thu đã mở cửa xe đi xuống hòa mình vào không khí Tết tươi vui náo nhiệt mà lâu rồi mới thấy lại đó.

Có điều xử trưởng Hứa đang lúc bộn bề công việc không phải tới đây để hưởng thụ không khí tết, nên xe đi thẳng một mạch cục công an thành phố.

Cuộc đời ông là thế, đa phần di chuyển từ đơn vị công an này tới đơn vị công an khác.

Chương 049: Cha con gian trá. (1)

Tòa nhà cục công an thành phố tọa lạc ở đường Đông Quan rìa ngoại ô phía nam Lâm Phần, đã là qua trưa, chiếc xe chuyên dụng đi hơn 200 km dừng lại ở đây.

Hừa Bình Thu khéo léo từ chối lời mời ăn cơm của cục trưởng Lưu Sinh Minh, ngồi xuống ghế cục trưởng. Lưu Sinh Minh nhận lấy tài liệu từ thư ký, đặt trước mặt xử trưởng Hứa, tự kéo ghế ngồi bên, nhìn vị lãnh đạo trên tỉnh xuống xem tài liệu, khó tránh khỏi suy đoán ý đồ của cấp trên là gì.

Có điều không dám hỏi nhiều, trong cái nghề này, anh cần biết sẽ nói với anh, anh không cần biết ngàn vạn lần đừng hỏi bừa. Người muốn tra dù sao cũng trong địa phận quản hạt của hắn, xảy ra chuyện gì thật sẽ phải chịu trách nhiệm lãnh đạo. Chỉ là, sao lại tra học sinh trường cảnh sát, lý luận thì hẳn không phải chuyện lớn, nhưng không phải chuyện lớn thì sao một vị đại xử trưởng cất công lặn lội tới vùng hẻo lánh này?

Xem rất lâu, Hứa Bình Thu có vẻ không hài lòng, ném tư liệu lên bàn hỏi thẳng: “ Chỉ có chừng này thôi à?”

“ Vâng ạ, cơ bản chỉ có thế, Dư Mãn Đường vốn là thanh niên trí thức Thiên Tân, đầu thập niên 90 xuống quê theo lời kêu gọi chi viện cho nông thôn khi chỉ mới 18, 19 tuổi. Về sau không đi nữa, ở lại đây an gia lập nghiệp, làm quản lý trong xưởng tráng men, sau nữa thì xưởng đổ bể liền đi kinh doanh, thân thích trực hệ không có ai.” Cục trưởng Lưu thầm kêu may mắn, hai ngày trước nhận được điện thoại của xử trưởng Hứa, mình đã đích thân tìm hiểu qua:

“ Không có gia đình, độc thân thì lấy đâu ra con trai?” Hứa Bình Thu kỳ quái hỏi chàng trai này bất kể chỗ nào cũng hết sức tà môn:

“ Chuyện là thế này ạ, do vị đồn trưởng cũ trong khu kể, nghe nói là năm xưa Dư Mãn Đường có cô vợ đẹp lắm, nức tiếng cả vùng, họ cùng làm công nhân xưởng tráng men, có điều kết hôn không lâu thì vợ biến mất. Năm đó cải cách mở cửa, công nhân bị cho thôi việc rất nhiều, vợ ông ta đẹp như thế, không chịu nổi cuộc sống cơ cực, bỏ theo người khác không có gì lạ.”

“ Không tái hôn à?”

“ Không ạ, ít nhất là không làm thủ tục kết hôn.” Ý cục trưởng Lưu là về phần chung sống không làm thủ tục thì không rõ:

Hứa Bình Thu tiếp tục xem tư liệu, một người cha đơn thân nuôi con khôn lớn không dễ dàng, có chút đồng tình với thân thế của Dư Tội. Sự cô độc đề phòng của cậu ta hẳn do ảnh hưởng của việc người mẹ bỏ đi, xem học bạ, tư liệu hộ tịch của đồn công an, sổ y bạ, tài liệu ngân hàng, không phản ánh được gì hết.

Quan sát lãnh đạo nãy giờ cục trưởng Lưu vội biểu hiện: “ Tôi có chuyên môn tới đồn công an tìm hiểu, còn bí mật phái người đi hỏi chuyện trường học cũ của cậu ấy. Kết quả phát hiện, anh chàng này không phải dạng vừa đâu, khi học ở Cửu Trung, không ngờ tới Thập Nhất Trung gần đó thu tiền bảo kê, cả bảo vệ lẫn giáo viên trường nhắc tới Dư Tội là lắc đầu ngán ngẩm.”

Ồ, chuyện này làm Hứa Bình Thu chú ý ngay, cái này chân thật hơn tư liệu nhiều, thu tiền bảo kê? Ông không hề thấy ngạc nhiên.

Cục trưởng Lưu cho rằng suy đoán trúng ý đồ lãnh đạo rồi, tích cực khoe công: “ Còn về phần thường ngày đánh nhau với phá phách chắc chắn không thể thiếu. Phải rồi, thằng nhóc đó còn suốt ngày đi khiếu kiện vượt cấp, vì cha cậu ta mất việc không có tiền bố trí tái ổn định cuộc sống, chuyện vụn vặt bao năm rồi mà còn cứ lôi ra mãi, đâu phải khó khăn tới mức không sống nổi, đúng là bôi nhọ địa phương ... Xử trưởng cứ yên tâm, chúng tôi đã làm rõ tình hình nhà đó, bất kể phạm tội gì cũng không bao che thiên vị, loại người này vào được trưởng cảnh sát tỉnh là do chúng tôi thẩm tra không kỹ càng, mặc dù là sai sót từ thời tiền nhiệm của tôi, có điều tôi vẫn có trách nhiệm ....”

Đề xuất Voz: Nếu tôi nói nhớ, em có ngoảnh lại
Quay lại truyện Dư Tội
BÌNH LUẬN