Chương 15: Lý tưởng bị đánh giá thấp. (1) (2)
Chương 15: Lý tưởng bị đánh giá thấp. (1) (2)
“ À, đừng hiểu lầm, cậu ấy không có vấn đề gì hết, nếu là phạm tội thì không phải tôi tới rồi.” Hứa Bình Thu bật cười, vị cục trưởng này đã hiểu lầm ý lãnh đạo, cho rằng thằng nhóc tà môn đó phạm tội gì:
“ Á!” Cục trưởng Lưu kêu lên thất thanh: “ Tôi, tôi đã phái người đi khống chế cậu ta rồi.”
“ Làm càn, tôi bảo anh khống chế người bao giờ hả?” Hứa Bình Thu vỗ bàn nổi giận:
“ Không phải, không phải, xử trưởng Hứa .... Anh coi trọng như thế, tôi tưởng cậu ta phạm án ở tỉnh thành, vì thế ... Tôi, tôi sẽ thông báo cho họ ... “ Cái uy của lão đại trong hệ thống hình cảnh tỉnh không phải đùa, cục trưởng Lưu hồn vía lên mây vội vàng lấy di động ra gọi điện cho đội hình cảnh, ra lệnh chỉ được theo dõi không được bắt người:
Hứa Bình Thu không biết nói gì, bây giờ hình sự cơ sở điều tra đồng nghĩa với việc bắt người!
................ .......................
“ Xuống xe rồi, tới nhà khách đưa hoa quả.”
“ Thằng nhóc đó nhàn nhã nhỉ?”
“ Đó là học viên trường cảnh sát, đồng nghiệp của chúng ta đấy à? Không giống.”
“ Đội trưởng nói rồi, không được bắt người, chỉ giám thị.”
Trong một cái xe cà tàng có mấy nam tử đầu đinh áo khoác dày đang nhìn một người từ trên cái xe hàng nhỏ ở đầu đường vận chuyển từng sọt hoa quả vào bên trong nhà hàng bên đường. Thân phận thật của họ là hình cảnh, từ lúc nhận được nhiệm vụ đã là một ngày một đêm, mục tiêu rất rõ ràng, vòng vây đã bố trí kỹ lưỡng, vậy mà lại nhận được lệnh không bắt, chỉ giám thị.
“ Các anh nói thằng nhãi này phạm tội gì mà do đích thân cục trưởng phải đích thân chỉ đạo.”
“ Chắc gì, không phải học sinh trường cảnh sát à?”
“ Thì sao nào, không nghe câu, cảnh sát gây án, tội phạm nhường đường à, người biết gây tội ác thật sự, tuyệt đối không phải là phần tử tội phạm đâu.”
“ Giỏi thì nói với đội trưởng xem có ăn tát rơi răng không?”
Ba người trên xe bàn tán, người ở ghế phụ cảnh báo đối tượng đã ra, chiếc xe nát lại thong thả đi theo cái xe hàng phía trước, đi theo hơn một ngày nên biết rồi, mục tiêu đưa hàng xong lại về hiệu hoa quả ở Phố Nam.
Sắp hết năm, đường phố tràn ngập không khí rộn ràng ngày lễ, đèn lồng đỏ đã giăng khắp phố phường, câu đối đã dán hai bên cửa, người đi đường tuy bước chân vội vã những có thêm nụ cười.
Đây là khu vực tiếp giáp với thành phố và nông thôn, hàng nông sản quy tụ nơi này, cách đó không xa là chợ kiểu cũ, sạp hàng san sát, hàng hóa bày ra cả đất, người ra ra vào vào xách túi thịt túi cá. Mức độ sinh hoạt của người dân có vẻ đã cao lên không ít, cảm giác rõ ràng nhất là xe hơi chạy đầy đường, tắc tới đi xe còn chậm hơn đi bộ. Xe theo đuôi chen chúc qua một đống xe moto, xe đạp, người đi bộ, bám chặt xe hàng không tha.
“ Ơ, sao không dừng ở hiệu mà đi tiếp?” Đội viên ở ghế phụ lái lên tiếng nói, chiếc xe cảnh sát đi qua hiệu hoa quả "Hương Quả Viên", không ngờ xe mục tiêu đột ngột dừng lại cách cửa hiệu không xa, làm họ phải dừng theo, già vờ mua bán:
“ Mẹ nó, thằng này thần kinh à, suýt lộ tẩy.” Lái xe lẩm bẩm chửi, sau đó trố mắt, cái xe hàng chạy ngược về phía sau:
Người ở ghế phụ lái ngăn cản đồng đội định lái xe tránh: “ Kệ, đừng lên tiếng, một người đi xuống theo dõi là được.”
Chương 050: Cha con gian trá. (2)
Yếu quyết theo dõi là để mục tiêu coi mình như chó mèo gì đó không bận tâm, không ngờ họ không di chuyển, xe hàng phía trước cứ lùi, mắt thấy sắp xô vào nhau, người ghế phụ lái thò đầu ra cửa sổ hô: “ Này này, xô bây giờ, có biết lái xe không vậy? Ê, đã bảo …”
Rầm!
Hai xe chạm vào nhau, đèn sau xe hàng va phải xe van, vỡ nát.
Phải là người rất biết lái xe mới thực hiện được vụ va chạm này, chỉ khẽ chạm một cái là phanh lại, tiếp đó người trong xe nhảy xuống, xem xét t thiệt hai, ôm đầu kêu lên: “ Này, các người có biết lái xe không vậy, sao lại bỗng dưng xô vào xe người ta thế kia?”
Hả? Cái gì, thằng chó đó nói gì vậy? Ba viên hình cảnh nổi khùng rầm rập mở cửa mắt gườm gườm nhìn mục tiêu, chính là Dư Tội chứ còn ai.
Dư Tội không vì bị áp đảo về số lượng mà sợ hãi, chỉ mặt ba người kia quát: “ Nhìn cái gì mà nhìn, đền tiền đi.”
“ Chính cậu xô vào xe tôi mà còn muốn chúng tôi đền tiền à?”
Mẹ nó chứ, dám làm tiền của cảnh sát, thiên hạ này vẫn là thiên hạ của đảng, vậy mà có kẻ muốn làm phản, một hình cảnh sắn tay áo lên, thằng chó này thèm đòn rồi.
Bên này làm dữ, bên kia càng hăng, Dư Tội nói oang oang: “ Định quịt đấy à, đâm vào sau xe người ta mà lại còn có lý sao? Xe tôi không có bảo hiểm, anh không bồi thường thì ai?”
Một cảnh sát khác vỗ nắp xe: “ Này thằng nhãi, định làm tiền đấy à, nơi này không phải chỉ một người nhìn thấy đâu nhé!”
“ Thế à?” Dư Tội rướn cổ lên gọi: “Cha, có người xô vào xe của cha này!”
Từ trong Hương Quả Viên có một nam tử trung niên thấp người bé, tay cầm cái kẹp hạch đào bằng inox hùng hổ xông ra, nhìn quanh hỏi: “ Ai, ai vậy? Năm mới sắp tới rồi mà còn đi tìm kích thích à?”
“ Chính là họ, cứ bám đuôi con từ sáng tới giờ, sau đó xô vào xe của con.” Dư Tội chỉ ba người kia, có thêm viện binh liền có thêm khí thế: “ Này, các người ở đâu ra, có phải thiếu tiền ăn Tết, định bắt tôi kiếm tiền à?”
“ Chúng tôi ...” Một hình cảnh muốn làm rõ thân phận, nhưng đồng nghiệp ngăn cản, không lên tiếng nữa, khó chơi rồi, Lão Dư vừa lớn tiếng một phát, người xung quanh tụ tập không ít, chỉ trỏ bàn tán:
Lão Dư còn quá bằng mấy thằng con, mồm năm miệng mười hô hoán: “ Mọi người xem đi, mọi người xem đi, bọn họ xô xe của tôi thành cái gì rồi, đền tiền đi ... Con mẹ nó trừng mắt cái đéo gì thế, dọa ai đấy? Không phục à, thử đi khắp cái phố này nghe ngóng xem Lão Dư này là ai, dám xô vào xe ông mày à?”
“ Đúng, đền mau, đền, phải ba nghìn.”
“ Không đền thì giữ xe.”
“ Báo cảnh sát, dù cảnh sát tới cũng phải đền.”
Lúc nãy tranh cãi chỉ có lác đác người qua đường đứng xem, giờ Lão Dư la lối liền có một đám gian thương bỏ hàng quán đó xông ra, bao vây ba hình cảnh, mỗi người một câu nói văng nước bọt. Thế là thu hút thêm một đám hiếu sự rảnh rang nữa chửi hùa, ba hình cảnh giận tím mặt, càng không dám nói ra thân phận nữa, một người vội gọi điện về đội báo cáo. Còn mục tiêu không ngờ ngang nhiên tới rút chìa khóa xe của bọn họ, còn người cha thì đang nhơn nhơn đắc ý ve cằm, xem chừng là đang tính bao tiền mới thích hợp.
Giằng co khoảng mười phút thì có ba chiếc xe cảnh sát tới, Dư Tội nhìn đối phương hơi chột dạ, rõ ràng là ba người này không hề sợ hãi, kéo cha mình thì thầm: “ Cha, xem chừng không dễ xơi.”
“ Sao, khó dễ gì cũng không sợ, mãnh long không áp được địa đầu xà, xô vào xe nhà ai mà chẳng phải đền?” Lão Dư còn chưa hiểu:
“ Cha! “ Dư Tội ghé tai nói: “ Thực ra là con đi ngược lại đâm vào xe họ đấy.”
“ A cái thằng nhãi này, cứ mỗi lần nghỉ phép về nhà mày đi khiếu nại thay cha, khiến tổ dân phố tới chửi cha mày .... Làm việc được vài ngày thì xô xe người ta, sao mày về nhà là lại lắm chuyện thế hả con?” Lão Dư trừng mắt vung tay tát luôn:
Dư Tội đưa tay ôm đầu không dám cãi.
Chẳng bao lâu xe cảnh sát đã chen lấn qua con đường đông đúc, đỗ lại bên hè, Lão Dư túm cổ con tai: “ Đã biết nói gì chưa?”
“ Con biết, con biết!” Dư Tội rối rít gật đầu:
Hai cha còn nhìn nhau, cười gian hơn trộm, có là lỗi của lão tử thì bọn mày cũng phải đền tiền thôi, thiên hạ này là của Đảng, chúng mày chưa tạo phản nổi đâu.
Khi xe cảnh sát tới nơi thì ba hình cảnh bị bao vây đều lặng người sợ chết khiếp vì người tới không phải đội trưởng mà lại chính là cục trưởng Lưu Sinh Minh. Với thân phận bọn họ, trừ đại hội, bình thường muốn nhìn thấy lãnh đạo cỡ này là không thể, không ngờ vì chuyện nhỏ này mà thân chinh tới hiện trường.
Ba người cúi gằm mặt, rất ngoan, Lão Dư thấy thế được nước lần tới: “ Nhìn thấy chưa, cảnh sát tới rồi đấy ... Dọa báo cảnh sát à, cục công an do nhà các người mở đấy chắc, giờ biết sợ rồi à? Cho các người biết, con tôi chính là cảnh sát, dám xô xe trước cửa nhà tôi, chán sống rồi à, gia quyến cảnh sát mà cũng dám gây sự.”
Càng mắng ba cái đầu cúi càng thấp, đám gian thương bán hoa quả ở Phố Nam bình thường cân điêu bán đắt, gặp phải khách dám tranh cãi là đồng lòng vào hùa chửi mắng, huống hồ là hôm nay có lý. Một đám mồm méo mắt lệch, mặc áo chẽn bông, mồm ngậm điếu thuốc, tất nhiên ủng hộ cha con Lão Dư vô điều kiện, mỗi người một câu chửi cho ba hình cảnh muốn kiếm lỗ mà chui cũng không được.
Không ngờ cấp dưới của mình sức chiến đấu của cấp dưới lại kém như thế, Lưu Sinh Minh dẫn vài cảnh sát 110 rẽ đám đông đi vào, phất tay ra hiệu yên tĩnh, lãnh đạo có khác, phương sách đầy bụng, thuận theo yêu cầu của đám đông kiên quyết nói: “ Đúng, phải đền tiền, nhất định phải đền, nhìn xem xô xe quần chúng thành cái gì rồi thế này, hôm nay tôi xử lý, nhất định để đồng chí Lão Dư hài lòng ... Mọi người giải tán đi, còn ba người, vào hiệu đợi, không xử lý xong không được đi.”
Ba cái đầu cúi gằm ngoan như chim cút đi vào hiệu, cục trưởng Lưu khoác vai Dư Mãn Đường, hết sức thân tình vỗ về: “ Lão Dư, chuyện này dễ xử lý thôi, nhưng mà đông người thế này, chưa nói ảnh hưởng xấu thế nào, cũng ảnh hưởng tới làm ăn, đúng không?”
“ À .... Đúng đúng, ba cái thằng khốn kiếp này, ảnh hưởng bao nhiêu tiền hàng của tôi.” Dư Mãn Đường nhớ ra xót của than vãn:
Cục trưởng Lưu thừa cơ nói tiếp: “ Thôi giải tán đi, già trẻ lớn bé đi cả nào ... Ai buôn bán thì buôn bán, ai sắm Tết thì sắm Tết, chúng hiểu lầm thôi mà, đây vây quanh nữa ... Nào nào, Lão Dư, thương lượng phương án đền tiền.”
Dư Mãn Đường thấy người ta khách khí như thế thì mừng thầm, với năng lực của ông ta thì có thể nhìn vạch cân mà gian lận lừa khách, chứ nhìn không ra sự giả dối của đối phương, lớn tiếng bảo hàng xóm xung quanh giải tán, có điều Dư Tội phát hiện chuyện không ổn, người tới hàm cảnh đốc, tối thiểu là lãnh đạo cấp xử, lòng thầm thất kinh, chuẩn bị chuồn thì cha y còn ngáo ngơ chả biết gì gọi: “ Chạy cái gì, đi nào, tìm chúng tính sổ.”
Chương 051: Cha con gian trá. (3)
Hùng hổ nói một câu xong, Lão Dư quay sang vị cảnh sát hiền hòa kia, gương mặt tràn ngập tự hào khoe: “ Con trai tôi đấy, trông khỏe khoắn tinh thần không, học trưởng cảnh sát tỉnh, năm nay là về rồi, đồng nghiệp của anh đấy.”
Cục trưởng Lưu dở khóc dở cười ầm ừ đối phó, Dư Tội thì lên cơn đau dạ dày, cha ơi là cha, sao chỉ thấy tiền là mắt sáng, nhìn cái gì cũng mù mờ hết vậy, không xong rồi, chuyện này xử trí không khéo có khi hết đường về địa phương công tác.
Bên trong cửa hiệu nhỏ ba mặt chất đầy hoa quả không có cả ghế ngồi, ba vị hình cảnh thường phục đứng hàng ngang cúi đầu, không còn mặt mũi nào đối diện với lãnh đạo nữa, cục trưởng Lưu cũng không hài lòng:” Mang phù hiệu của các cậu ra.”
Ba người móc túi lấy phù hiệu, Lão Dư còn đang tính toán xem kiếm được bao nhiêu, nhìn thấy ba người kia đem huy hiệu cảnh sát ra, cổ họng "ặc" một cái, thất vọng quay sang thằng con ai oán kêu: “Con ơi, hôm nay xe nhà mình bị xô miễn phí, đoán chừng không hi vọng đền tiền rồi.”
Ông chủ này trở mặt nhanh quá, hai cảnh sát 110 ngoài cửa phì cười, cả cục trưởng Lưu cũng phải bành quai hàm mà nhịn, tiếp tục khách khí: “ Lão Dư, chuyện này trách tôi an bài không tốt, ba người này vốn là đồng chí ở đội hình cảnh, trưởng cảnh sát có thông báo, muốn tìm con trai anh thảo luận chuyện địa phương thực tập, bọn họ được cử đi đón, ai mà ngờ xảy ra chuyện này ... Vấn đề là do chúng tôi không nói rõ trước.”
“ Hả!?” Lão Dư trố mắt, bỏ mẹ rồi, chưa vào nhà đã gây sự với chủ nhà, nhìn con trai một cái, lửa giận bốc cao ba trượng, thế là tát ba phát đá ba phát, không trượt phát nào, vừa đá vừa mắng: “ Cái thằng nhãi này, bảo mày đi đưa hàng, mày lại đi gây họa ... Xô vào ai không xô, mày đi xô cảnh sát, tương lai tốt nghiệp người ta có nhận mày không? Về nhà thực tập sao không nói ... Á à, mày còn trừng mắt với cha mày à, đánh chết thằng tiểu vương bát đản ...”
Dư Tội đưa tay chắn, mắt cảnh giác nhìn đám cảnh sát ý đồ bất thường kia, Lưu Sinh Minh ở giữa hai người can ngăn, Dư Tội thấy cha còn không dừng tay, sôi máu: “ Làm sao con biết họ là cảnh sát, suốt từ sáng sớm bám theo con, con còn tưởng muốn cướp hàng.”
“ Mày còn nói à ... Đánh chết cái thằng vương bát đản.” Lưu Dư nổi trận lôi đỉnh, ông ta thấp hơn Dư Tội cho nên phải nhảy lên bợp đầu y, quay sang khom lưng nở nụ cười với cục trưởng Lưu đang che chắn cho Dư Tội: “ Đồng chí, các anh đều là cảnh sát, đừng chấp, cái thằng con xúi quẩy này của tôi, từ nhỏ tới lớn đã là đứa chuyên gây họa, các anh đừng chấp ... Nào, ba đồng chí, để xe lại, tôi đêm đi sửa cho ... Bất kể ai xô ai, tôi sẽ chịu trách nhiệm.”
Nói xong sợ mấy cảnh sát kia để bụng, rối rít lấy túi cho một đống hoa quả vào đó, muốn đưa mấy hình cảnh kia, nhưng trường hợp này ai dám nhận. Cục trưởng Lưu nghiêm mặt đuổi ba người kia về đội, ba người thầm lau mồ hôi chạy luôn, Dư Tội gọi lại ném cho cái chìa khóa, hình cảnh tiếp nhận cười rất bất thiện bỏ đi.
Dư Tội rất chướng mắt cái bộ dạng nô tài vâng vâng dạ dạ của cha, có điều với cục trưởng Lưu mà nói, thế mới là bình thường, có tiểu thương kiếm ăn ngoài chợ nào mà không thế, gặp hiền thì xẻo, gặp ác thì tránh, mở mồm ra là toàn lời dối trá không tin được nửa câu, quay đi có khi bị bọt sau lưng.
Giờ mới quan sát Dư Mãn Đường, có hơi thấp, mặc cái áo bông xám xịt, gò má lạnh tới đỏ rực, cái bộ dạng này e là chẳng thể dạy ra được đứa con tử tế.
Ấy vậy mà đứa con này lại khiến một vị xử trưởng trên tỉnh đích thân tới tìm, hắn cố áp chế nghi vấn trong lòng, han huyên một lúc, dù khiên trì muốn bỏ tiền sửa xe cho Lão Dư. Lão Dư cũng không dám nhận, chỉ mong mau mau tiễn người đi, để lại ấn tượng tốt, khi biết người ta là cục trưởng cục công an thành phố thì sợ tới thiếu chút nữa ngã lăn ra ngất xỉu.
“ Cục trưởng Lưu, anh lần đầu tới nhà mà chứng kiến cái chuyện này, làm mặt già của tôi không biết dấu đi đâu nữa ... Lại đây, Dư Nhi ... Mau mau cúi đầu ... À không kính lễ, đây là quý nhân nhà ta ...” Lão Dư phải lấy hết sức mới kéo được thằng con cứng đầu, thiếu chút nữa kính lễ thay con:
Cục trưởng Lưu thấy vậy cũng ngại: “ Lão Dư, cứ thế nhé, nơi này nói chuyện không tiện, ảnh hưởng tới anh buôn bán ... Tôi về cục đây, để Tiểu Dư tới văn phòng tôi bàn chuyện thực tập là được, năm nay các đơn vị đều phải mở rộng, tôi nghe nói tỉnh thành cũng muốn tuyển một nhóm, nói không chừng Tiểu Dư có thể nhân cơ hội này mà ở lại tỉnh thành.”
“ Thế, thế à?” Dư Mãn Đường nghe thấy cái bánh từ trên trời rơi xuống, mừng ra mặt, muốn dấu cũng chẳng nổi, nửa năm nửa ra trường rồi, đang lo chuyện phân phối của con, đoán chừng tốn mười mấy hai mươi vạn nữa, không ngờ xuất hiện ánh bình minh chói lóa như thế, hạnh phúc muốn ngất xỉu, rối rít theo sau cục trưởng Lưu: “ Không biết nhà cục trưởng Lưu ở đâu ... Hôm nào tôi dẫn thằng con bất hiếu tới nhà bái phỏng.”
Ý gì đây, chắc chắn là cái ý kia rồi, cục trưởng Lưu nhìn cái mặt gian trá của Lão Dư là hiểu, ông ta cũng ngại dính dáng tới loại người này, lợi lộc ít mà phiền toái thì vô kể, trêu: “ Nhà tôi không ở Lâm Phần, có điều nhắc anh, nhà tôi chỉ có cửa chống trộm, không có cửa sau đâu.”
“ Không không, ý tôi không phải thế, ý tôi là đến thăm anh, khó khăn lắm mới gặp được một vị quý nhân, không tới nhà bái phòng sao được.” Dư Mãn Đường mặt dầy dây dưa theo ra tận xe:
Cục trưởng Lưu nhắc: “ Không cần, phải xem con anh có bản lĩnh không, nếu có thì không cần mất một xu cũng có thể mặc cảnh phục ... Để cậu ta tới văn phòng tôi một chuyến, tôi sẽ an bài chỗ thực tập.”
“ Vâng vâng, tôi bảo nó tới ngay.” Dư Mãn Đường khom lưng cúi đầu tiễn quý nhân đi:
Vừa mới quay lại thì thấy láng giềng cũng bán hoa quả sán tới tò mò hỏi: “ Lão Dư, bọn họ đền bao nhiêu thế, phải mời khách đấy nhé.”
“ Ài, được đồng nào đâu, có nhìn thấy vị tôi vừa tiễn đi không? Là cục trưởng cục công an thành phố. Chà, không nhận ra, thế nào mà lại là người họ hàng xa của tôi, nói ra là cùng bối phận, phải gọi tôi là anh, chú của Dư Nhi đấy, người nhà cả, nói tiền gì chứ?” Lão Dư đắc ý vỗ ngực, thoáng cái đã có thân thích làm cục trưởng, khiến cho xung quanh hâm mộ lắm, chạy theo hỏi han. Lão Dư phét lác tung trời, nói chuyện một lúc mới nhớ nhiệm vụ cục trưởng Lưu an bài, vội đi tìm con trai, thấy Dư Tội khoanh tay đứng dựa vào bên cửa dáng vẻ trầm tư, đá cho một phát: “ Mày có bị ngốc không hả con, cục trưởng Lưu bảo mày tới văn phòng đấy, chuyện tốt như thế, sau này có lối mà đi, còn đứng đây làm gì?”
“ Cha, con không muốn đi.” Dư Tội quay đầu sang bên, tức giận nói:
Lão Dư hiểu lầm ý, cho rằng con trai giận mình, chép miệng thay đổi ngữ khí:
- Dư Nhi, không phải cha muốn đánh mày, nhưng không đánh người ta không nguôi giận, người ta thù thì làm sao? Mày biết vì sao cha phải bỏ bao tiền đưa mày vào trường cảnh sát không, là vì để mày làm cảnh sát, không ai dám đụng vào nhà ta ... Nhìn thấy chưa, minh chứng ngay trước mắt, mày xô người ta một phát, người ta gọi ngay cả đống cảnh sát tới, nếu không phải mày cũng là cảnh sát thì cha mày hôm nay mất tiền rồi đấy ... Đừng giận nữa, sau này mày làm cảnh sát, cả con đường này ai dám đụng vào cha con mình, khi đó chỗ bán hàng tốt tha hồ mà chọn.”
Chương 052: Vị xử trưởng tới từ trên tỉnh. (1)
Chọn chỗ bán hàng tốt, không phải chịu ấm ức từ đám thành quản, thuế vụ, công thương, tiện thể ra oai với hộ kinh doanh khác, đó là lý tưởng lớn nhất của Lão Dư, nhưng nửa đời người rồi chưa thực hiện được, nay con đã lớn nên hi vọng đó gửi gắm hết lên vai con trai.
Dư Tội nghe cha nói mà bật cười, muốn làm mặt giận cũng không được nữa. Lão Dư cũng cười, lấy cái khăn mặt lau mặt cho con trai, quan tâm dặn con trai về nhà thay áo mới, ăn mặc cho tinh thần chút, đi gặp cục trưởng Lưu.
Cứ có cảm giác chuyện chẳng lành, đáng lẽ phải tránh xa mới tốt, nhưng Dư Tội không chịu nổi lời lải nhải của cha, đành đi ...
Từ phố Nam tới cục công an thành phố mất 30 phút, vẫn lái cái xe chở hàng, Dư Tội không thay quần áo, vẫn là bộ quần áo lao động với đôi ủng cao su hay mặc ở cửa hiệu, màu lam đã không biết phải nói là chuyển thành màu gì rồi.
Có chút khẩn trương đi vào cục công an, dù là học trường cảnh sát thì cũng khá xa lạ với nơi có thể là chỗ làm việc nửa đời sau này. Quốc huy trang nghiêm, xe cảnh sát san sát, người ra vào mặt âm trầm, khiến người ngoài đi vào bất giác có chút rụt rè. Gác cửa rất nghiêm, một cảnh sát tuổi chừng bằng Dư Tội, trang phục là của hiệp cảnh, phải thôi, vị trí này đâu cần cảnh sát thực sự đảm nhiệm.
Đăng ký tên xong, Dư Tội không khỏi nhìn hiệp cảnh đó thêm một cái, có chút đồng cảm, phải chẳng mình tốt nghiệp xong cũng sẽ như thế này, tham gia công tác buồn chán lặp đi lặp lại, lâu dần thành cái bộ mặt khó ưa làm ai nhìn cũng ghét.
Có lẽ mình rồi cũng như vậy, một chút không cam lòng, nhưng va chạm với cuộc đời từ sớm, Dư Tội biết hiện thực không phải thứ dùng ý chí cá nhân lay chuyển được, với xuất thân như y, tương lai chỉ có thể tới một tầm nhất định thôi.
Ở trong cái nghề này, từ đại học cảnh sát do quốc gia thành lập là được đảm bảo phân phối tới cơ quan ngon lành, còn loại trường chuyên khoa do tỉnh quản lý, đại bộ phận lăn lộn cơ sở tới tóc bạc trước tuổi cũng chẳng thể vào biên chế, chỉ có làm hợp đồng hoặc với thân phận hiệp cảnh nhận cái lương không bằng buôn bán nhỏ.
Gân gà, trong mắt Dư Tội mà nói đây là cái gân gà, nhưng mà với bằng cấp, thân phận chỉ có thế thôi, làm sao mưu cầu được tiền đồ tốt hơn, nhưng cũng chẳng thể hạ mình đi làm chuyện khác.
Vừa đi lên tầng hai, Dư Tội vừa nghĩ có nên nắm lấy cơ hội này không, y biết cơ hội này tới từ đâu, vì y nhìn thấy cái xe mang biển số tỉnh rồi.
Hít sâu một hơi, Dư Tội đưa tay lên gõ cửa.
Cộc, cộc!
Cục trưởng Lưu đích thân ra mở cửa, mời Dư Tội vào văn phòng, hàn huyên vài câu chung chung rồi lấy cớ bận việc ra ngoài, thời gian chờ đợi không lâu. Dư Tội quan sát văn phòng chừng 20 m2, có cả tủ sách lẫn ghế sô pha, bàn trà, máy sưởi, nếu cuối đời có thể được văn phòng riêng thế này là Dư Tội quá hài lòng rồi, dù biết đó là ý nghĩ viển vông.
Cửa lại lần nửa mở ra, Hứa Bình Thu nách kẹp tư liệu đi vào, Dư Tội đưa mắt lên nhìn, lặng lẽ chờ đợi, thái độ ngoan ngoãn hơn ở trường cảnh sát nhiều.
“ Ái chà chà, không bất ngờ một chút nào à?” Hứa Bình Thu mỉm cười ngồi xuống vị trí cục trưởng:
Dư Tội hỏi ngược lại: “ Phải bất ngờ sao?”
“ Chẳng lẽ không, tôi chạy 200 km từ tỉnh thành tới đây đấy, trừ khi xảy ra đại án, chứ bình thường tôi không cần đích thân ra mặt đâu.” Hứa Bình Thu nói thật, tới tầng cấp như ông ta rồi không cần phải nói dối hay nghiêm mặt ra vẻ uy thế làm gì:
Dư Tội không rõ ý đồ đối phương, quyết định lấy bất biến ứng phó vạn biến: “ Tôi đoán được xử trưởng tới.”
“ Quan sát tốt, có phải nhìn thấy cái xe của tôi ở dưới kia đúng không ... Tôi chỉ tiện qua đường, nhớ nguyên quán của cậu ở đây, cho nên thuận tiện tới xem.” Hứa Bình Thu gật gù tán thưởng, quyết định của ông ta là đột xuất, trừ cục trưởng Lưu và lái xe ra thì không ai biết, sự tinh tường và sức phán đoán của Dư Tội làm ông ta rất hài lòng, hứng thú nhìn thêm vài cái.
Vừa xong cục trưởng Lưu cũng đã trình bày tình huống, hai cha con gian thương kia cố ý xô xe, sau đó cùng xung quanh bao vây định bắt chẹt, lý giải phần nào tính cách của Dư Tội, cha như thế thì sao mà trách được đây.
Cố tình đi xe vượt quá cửa hiệu, sau đó lùi lại đâm vào xe người ta, đối phương muốn nói lý cũng không nổi, vì chứng cứ rõ rành rành, nhà tôi ở đây, tôi đi lên kia làm gì, rõ ràng anh ở dưới đâm lên chứ không phải tôi lùi lại va phải, gian tới thế là cùng.
Nhưng nếu chàng trai này chỉ có một mặt gian trá, ông ta đã không xuất hiện ở đây.
“ Vậy chắc là cậu cũng đoán ra vì sao tôi có mặt ở đây rồi đúng không, nói ra xem nào.” Hứa Bình Thu xoa xoa tay hớn hở như đưa trẻ con:
Tất nhiên là biết, một vị xử trưởng mải phải đích thân đi chiêu mộ người, không ngại chạy 200 km tới một thành phố khác vào lúc giáp Tết thế này. Chỉ là y không tin, giống như đám bạn học đánh giá, mình là kẻ gian trà trộn vào đội ngũ cách mạng thôi, chẳng lẽ tổ chức giao phó trọng trách à, nghe nực cười. Dư Tội vào thế phòng thủ : “ Xử trưởng Hứa, tôi biết chú muốn tìm người làm việc gì đó hết sức trọng yếu... Nhưng không biết chú vì sao lại tìm tôi.”
Quả nhiên mình không nhìn nhầm người, Hứa Bình Thu gật gù: “ Cậu không nhìn ra ưu thế của bản thân hả?”
“ Có sao?”
“ Có chứ, đầu tiên là thể chất hơn người, chạy tốc độ vài km không thành vấn đề đúng không?”
“ Một chút, nhưng toàn trường cũng có vài người không kém hơn tôi là bao, chú có phải tìm người đi thi hội thao đâu.” Chỉ là không kém hơn thôi, Dư Tội có chút kiêu ngạo về mặt này:
Đề xuất Voz: [Không thể ngủ] Hình như mới gặp ma trong nhà tắm