Chương 17: Lý tưởng bị đánh giá thấp. (1) (4)
Chương 17: Lý tưởng bị đánh giá thấp. (1) (4)
Choang!
Không biết thứ gì ném trúng cửa kính, thủy tinh vỡ tung tóe, trong nhà vang lên tiếng la chói tai sợ hãi của nữ nhân.
“ Con mẹ nó, không sống được với nhau nữa thì ly dị đi, cho người khác còn sống!”
Giọng nam chửi từ trong ngõ, cái nhà kia im luôn.
Chừng hai ba phút sau không có tiếng tiếng cãi vã nào nữa, chắc là ngại hàng xóm nên im rồi, Dư Tội mới từ góc khuất ở chân tường đi ra, tay phải vẫn còn đang tung một cục đá, hiển nhiên lúc nãy cái cửa sổ bị vỡ kia là tác phẩm của y.
Dư Tội biết cái nhà này, nam nhân làm trong cơ quan chính phủ, cách đây mấy năm cũng từng vênh váo lắm, sau đó không rõ có chuyện gì, tóm lại là sĩ đồ không thuận lợi nữa rồi, bất đắc chí nên quay ra rượu chè. Cô vợ có chút nhan sắc, đại khái là nhân viên công ty tư nhân nào đó, xinh đẹp bị lãnh đạo nhòm ngó là chuyện bình thường. Cãi vã suốt mấy năm rồi chưa ly dị, đại khái là vì đứa con thôi.
Trời tối, ngõ nhỏ không người, nơi này đều là ngồi nhà lầu có sân có tường, ánh đèn từ hai bên hắt ra ngõ chẳng được là bao, đủ soi một cái bóng dài mảnh khảnh đi cô độc trong ngõ vắng, Dư Tội đi được vài bước chẳng biết nghĩ gì mà quay lại, nhắm cái nhã khi nãy ném vù cục đá còn lại đi.
Oanh tạc chính xác, lại choang một tiếng, tiếp đó giọng nam trầm nữ cao lại tiếp tục làm phiền láng giềng, phụ họa bởi tiếng chó sủa ủng oẳng, Dư Tội nhếch mép cười khẩy, tiếp tục đi sâu vào trong ngõ.
Chương 056: Mong đợi của cha, ước muốn của con. (1)
Kétttt!
Dư Tội đẩy cái cánh cửa sắt rỉ sét, ập vào mặt là một mùi thơm, mùi hoa quả, cái nhà ba tầng độc lập này là do cha y dựa vào buôn bán hoa quả mà có, không thể không nói đó là thành tựu lớn.
Dư Tội rón rén đi tới cửa sổ tầng một, cha vẫn đang bận bịu, bán hoa quả không phải dễ, nhất là lúc trái vụ, vừa bán vừa hỏng. Cha ngồi trong phòng, cẩn thận nhặt nhặt hoa quả từ hòm mang về, quả to đẹp bán lẻ từng quả với giá cao, quả nhỏ thì cho vào túi, trộn lẫn vài quả to bán cả túi, còn về phần quả dập nát thì khoét đi, bán cho khách sạn, KTV, quán bar, bọn ngốc lắm tiền là thích những thứ bóc vỏ thái miếng sắt.
Biết làm sao, không làm thế thì có mà lỗ, còn làm thế thì được quần chúng tặng cho danh xưng vẻ vang: Gian thương.
Nhìn cha, còn thấp hơn cả mình, ở Phố Nam, người ta gọi cha là Dư Lùn, khi nhỏ vì chuyện này mà Dư Tội đập kính của người ta, trút giận cho cha, hậu quả là về bị cha đánh, lại còn phải đền tiền. Dư Tội luôn thấy cha thật vô dụng, thấy ai cũng khom lưng cúi đầu, cười nịnh nọt. Nếu có nổi giận cũng là tranh cãi với bấy bà cô mua hàng kén chọn, mặc cả từng xu, nguyện vọng lớn nhất của cha là để con trai không phải đi bán hoa quả.
“Tốt nhất là đi làm cảnh sát để bắt nạt người khác, chứ đừng để bị bắt nạt như cha, ngay cả mụ già ở tổ dân phố cũng không chọc vào được.” Cha không ít lần nói như vậy.
Dư Tội cũng muốn làm cảnh sát, mơ ước của y chính là cảnh sát ở đồn, đi bắt bọn nhãi con trung học đánh nhau, sau đó cha mẹ chúng phải tới đút lót, hay như đi tra hộ khẩu, chủ thuê nhà phải lót tay cho mình rồi. Còn mấy cái quán gội đầu, mát xa ấy à, càng cung phụng cảnh sát như cha mẹ, một tháng đi một vòng thôi còn kiếm nhiều hơn lương, nếu không vì sao đám hiệp cảnh lương chết đói lại làm việc liều mình như thế.
Lý tưởng thật mỹ hảo, đó là cuộc sống làm ngươi ta khao khát nhường nào.
Mong ước với cuộc đời này của Dư Tội cũng chỉ đến thế thôi.
Nếu như vứt bỏ thứ sắp thành hiện thực đó, đi theo Hứa Bình Thu, chắc chắn sẽ không có chuyện gì hay ho hết, huấn luyện ra anh không phải thành công cụ truy bắt người thì cũng thành công cụ giết người.
Dư Tội biết phần nào về cái nghề hình cảnh, đặc biệt là hình cảnh tuyến đầu bôn ba truy bắt tội phạm, còn mệt hơn cả tội phạm nhiều, quan trọng hơn là chỉ có chút tiền lương và trợ cấp thôi, nuôi miệng ăn còn tạp, chứ muốn cưới vợ sống thư thái chút ấy à, đừng mơ.
Cái đáng cân nhắc là đãi ngộ sau khi bị đào thải, một vị xử trưởng lớn như thế đánh tiếng với phía Lâm Phần, thế thì chuyện ca mình lo lắng có lối ra rồi, bớt được ối tiền chạy vạy lo lót, cha cũng bớt phải cúi đầu nịnh nọt người ta.
Dư Tội nhìn cha săm soi nhặt từng quả táo một mà đau lòng, vì sao y tính toán chi li từng xu từng hào, tiêu một đồng cũng tiếc? Là vì thương cha, khi nhỏ không hiểu chuyện, lúc nào trong lòng cũng chất chứa đầy thù hận căm phẫn, nên phá phách gây sự khắp nơi. Càng lớn càng nhận ra cha nuôi mình không phải dễ dàng, cho nên Dư Tội muốn làm một cảnh sát uy phong ở Lâm Phần, thực hiện lý tưởng của cha.
“ Lão Dư, Lão Dư có nhà không?”
Chưa vào nhà thì ngoài ngõ đã có tiếng nữ gọi, Dư Tội tỉnh lại đáp: “ Có ạ, dì Hạ, sao dì tới đây?”
Nói rồi chạy ra mở cửa, một phụ nữ trung niên tuổi trên bốn mươi mặt mày hiền hòa bê cái bát nói: “ Dì làm món thịt kho, lợn do thân thích dưới quê giết đấy, không phải lợn nuôi bằng thức ăn tăng trọng đâu ... Hai cha con cháu nếm thử đi.”
“ Ái dà, cô khách khí quá ... vào nhà chơi , tôi gọt cho cô ít hoa quả.” Dư Mãn Đường nhìn ra ngoài, nhiệt tình mời:
Dư Tội biết ý tránh sang bên, dì Hạ Mẫn Chi được cha dẫn vào cái nghề này, cho nên trước giờ coi cha như ân nhân, còn về phần hai người phát triển tới mức nào, Dư Tội không dám đoán bừa. Dù sao thì chồng dì Hạ mất sớm, nhiều người quanh đây coi dì Hạ là mẹ kế của Dư Tội, quan hệ hai nhà rất thân thiết.
Người ta cũng bán hoa quả mà, thiếu gì cái thứ này mà mời, Hạ Mẫn Chi không vào, bảo hai cha con ăn đi, có đứa con trai lớn như thế ở đây, nói chuyện không tiện, đưa bát rồi về. Lão Dư ân cần tiễn rất xa, đi về thấy con trai đứng dựa bên cửa cười khùng khục, lên mặt phụ huynh mắng: “ Cười cái gì mà cười, nhãi con.”
“ Cha, cha đừng có lên mặt với con, mẹ kế muốn vào nhà cũng phải được con đồng ý, nếu không con phá cho mà xem.” Dư Tôi khích một câu:
“ Nói linh tinh cái gì thế hả, nghe đám người rảnh rỗi buôn chuyện linh tinh, cho mày biết, cha với dì Hạ thanh bạch.”
“ Thế ạ, cha không động lòng chút nào à, con thấy dì Hạ không tệ, dáng người đó, chậc chậc.” Trong ấn tượng của Dư Tội, dì Hạ đúng là không tệ, là nữ nhân truyền thống, điển hình hiền thê lương mẫu:
Không ngờ Lão Dư bĩu mỗi lắc đầu: “ Cha cũng không nói là không tốt, nhưng mà ...”
“ Nhưng mà làm sao ạ?” Dư Tội luôn muốn giải quyết chuyện cả đời của cha, không biết tâm kết của cha ở đâu:
“ Chẹp, con gái cô ấy lên cao trung rồi, con nhãi đó tham ăn lười làm, kém xa mẹ nó, học hành chẳng ra sao, không bằng cả con, giờ đang tích tiền cho nó lên đại học, cha mà cưới dì Hạ của con, phải gánh số tiền này.” Lão Dư khó xử lắm:
Dư Tội cười phá lên, cha con gian trá tính toán rất chi li, đi tới khoác vai cha như bạn: “ Có lý lắm ... Nhưng cha có nghĩ tới không, tương lai gả nó đi, tiền thách cưới kha khá đấy, con bé đó ngon lành như vậy, chẳng may kiếm được đại gia mà bám vào, chẳng phải là nhà mình phát tài rồi à?”
“ Quả đầu tư này nguy hiểm quá lớn, con bé đó à, không cẩn thận lạc vào mấy chỗ giải trí như chơi ấy … .” Dư Mãn Đường lắc đầu, đột nhiên phát hiện con trai khoác vai mình như bạn bè bằng vai phải lứa, nổi giận đánh văng tay y đi, mắng: “ Chuyện người lớn, đừng xen mồm vào ... Nhãi con hiểu cái gì chứ.”
Dư Tội nhìn cha háy mắt cười gian, bị cha tung chân đá hai phát:” Đi nấu cơm đi ... À phải rồi, nói xem, có phải cục trưởng Lưu nhìn trúng con rồi không?”
Dư Tội đi xuống bếp, có bát thịt của dì Hạ, cơm nước tối nay đơn giản rồi, cơm cha đã cắm, xào ít rau cải với tỏi, nấu bát canh trứng, đơn giản nhanh gọn, từ nhỏ đã quen qua loa vậy rồi, nên chỉ cần có thử cho vào mồm, Dư Tội không phản đối: “ Cha xem, cha sinh ra con thế này, muốn chiều cao chẳng có chiều cao, muốn tướng mạo không có tướng mạo, cha cũng chỉ là một tiểu thương, ngươi ta có nhìn trúng con được không?”
“ Cái đó trách cha sao được, trông cha còn tệ hơn mày. Mà đi đâu giờ này mới về?” Lão Dư nhận ra bất thường, nó đi từ chiều mà tối mới về, còn tưởng đi ăn cơm với cục trưởng cục công an rồi chứ:
“ Có cơ hội, nhưng con thấy không thích hợp cho lắm.” Dư Tội tới giờ vẫn đắn đo:
“ Cái gì mà không thích hợp, có cơ hội là phải chộp ngay, chẳng lẽ mày muốn bán hoa quả như cha cả đời à?” Lão Dư không vui, hỏi cặn kẽ, nhưng mà cũng không rõ chuyện sảnh sát lắm, nên nghe cũng nửa hiểu nửa không: “ Nguy hiểm thì sao, mày to gan lắm mờ, hơn nữa trên TV mỗi lần bắt tội phạm là cả đám cảnh sát ùa lên, mày ngốc hay sao mà xông lên đầu, theo sau nhặt tiền là đủ.”
Chương 057: Mong đợi của cha, ước muốn của con. (1)
Dư Tội ở trong bếp nghiêng người thò đầu ra nhìn cha sùng bái: “ Cha đúng là thông minh, có điều cha nghĩ tới không, đó là TV, tội phạm nó có đợi khi đại đội cảnh sát bao vây xông vào không? Thực tế truy bắt đều là dùng tiểu đội, giống bọn con hay huấn luyện, chỉ ba tới năm người, nếu không sẽ ảnh hưởng tới tính cơ động. Con trai cha to gan nhưng không đỡ nổi súng.”
“ Mày nói cũng phải.” Lão Dư dọn dẹp mấy cái sọt hoa quả kéo vào sát góc tường, phòng khách đa phần là chỗ để hoa quả nên chẳng có đồ đạc nhiều nhặn gì, một cái TV treo tường, một cái máy pha nước nóng đặt trên kệ gỗ, dưới kệ là bộ ấm chén, một cái bàn gập, vài cái ghế nhưa, cho nên dọn cơm cũng nhanh, nhấc cái bầu rượu trên tường, làm một chén trước cho ấm người: “ Thế thì nghĩ kỹ đi, nguy hiểm mà chẳng đổi lại được cái gì thì ngu mà làm à, không đi thì thôi, giờ thất nghiệp đầy ra đó.”
Cha có cái hay, tuy từ nhỏ tới lớn giáo dục y chủ yếu bằng nắm đấm, nhưng là cũng luôn ủng hộ y vô nguyên tắc, cơ mà nói đi nói lại cũng tiếc, Dư Tội bê đĩa rau xào với bát canh đặt xuống bàn, kéo cái ghế nhựa ngồi đối diện phân tích lợi hại, thương lượng với cha: “ Con thấy cũng có cái hay, nếu như mà con được chọn sẽ ở lại tỉnh thành, làm hình cảnh xung phong hãm trận, còn nếu bị loại, tuy mất mặt một chút, nhưng mà có ưu đãi, ít nhất cũng là tinh anh từng tham gia huấn luyện, bên trên nhìn không trúng có bên dưới vớt vát tạm. Nếu con thực sự được phái về đồn công an trong khu, chẳng những cha đỡ tiền lo lót, con cũng sớm kiếm tiền vài năm.”
“ Mày nói đúng lắm, chẳng bằng mày cố tình bị loại đi, ở tình thành toàn bọn con ông cháu cha, làm đít trâu sao bằng về Phần Tây mình làm đầu gà. Về đây công tác một là quen đường thuộc lối, hai có có chú bác mày phối hợp, không lo xảy ra vấn đề.”
Câu này hợp khẩu vị Dư Tội, hai cha con cụng chén cái keng một cái, kế hoạch hoàn mỹ, chỉ là chẳng hiểu tài sao, lòng vẫn còn chút phiền muộn, ngửa cổ uống cạn chén rượu.
Hiểu con không ai bằng cha, Lão Dư lại rót đầy rượu cho con, an ũi: “ Đừng nghĩ nhiều, con người rồi cũng qua cầu Nại Hà thôi, khi cha bị thôi việc, mày mới một tuổi, cảm giác trời sập mất rồi, rồi mẹ mày bỏ đi, cha nghĩ cuộc đời vậy là hết, có lúc nghĩ quẩn, muốn ôm mày nhảy xuống sống cho rảnh nợ. Thế rồi cũng cắn răng qua được đấy thôi, mà lại sống không tệ nữa. Đời cha vậy là ổn rồi, không đòi hỏi gì nhiều nữa, ra sao cũng được, nếu mày muốn ở lại tỉnh thành, cha tích cho mày ít tiền nhà, mày là đứa hoạt bát khôn ranh nói không chừng ở trên đó làm ăn được, kiếm cô vợ thành phố ... Nếu mày về Lâm Phần, vậy thì càng tốt, cha sửa lại nhà cho đàng hoàng, nếu mày không muốn sống với cha, cha mua cho cái nhà ở nội thành, đợi tám mười năm cha ở nhà bế cháu.”
Dư Tội mân mê chén rượu chưa uống ngay: “ Cha, đừng chỉ nghĩ kiếm vợ cho con, kỳ thực chuyện gấp bây giờ là kiếm vợ cho cha mới đúng, nếu không sau này vợ con mà không ưa cha, cha sống lủi thủi một mình làm sao con yên tâm được.”
“ Ừ, nuôi mày hai mươi năm, rốt cuộc mày cũng nói được tiếng người rồi ... Coi như cha dạy dỗ mày không tệ.” Lão Dư cười ha hả, đưa tay ra để con trai rót rượu cho, vừa nhấp một ngụm thì thở dài: “ Nói thì nói vậy chứ, thời buổi này lấy vợ giống như giá nhà ấy, cứ tăng lên mãi, tốn kém lắm, cha mà lấy vợ là sạch tiền, lẽ nào chỉ lo cho mình mà để mày độc thân à ... Thôi bỏ, cha kiếm bừa một tình nhân, thi thoảng lẻn qua cửa nhà nhà người ta là được, đỡ tốn.”
Dư Tội thấy cha vô ý để lộ tâm sư, còn ai ngoài dì Hạ nữa cơ chút, té ra cha đúng là "lẻn qua" nhà người ta rồi.
Lão Dư thấy thằng con bất hiếu cười gian như trộm sao không hiểu đang nghĩ gì, mặt già đỏ lên, trở đầu đũa gõ một phát, nghiêm mặt mắng: “ Sau này không được phép cùng cha thảo luận vấn đề này nữa ... Ngày càng không biết trên dưới lớn nhỏ nữa rồi, sau này lập quy củ, chuyện của mày, cha không quản, chuyện của cha, mày cũng đừng quản. Nhà có hai người, không thể để mày làm cha được.”
“ Thì con có nói gì đâu, cười cũng không cho, có nhân quyền nữa không vậy ... Thôi không nói nữa, uống rượu, uống rượu. Mùng ba Tết con đi, tập huấn nửa năm, chắc là nghiêm ngặt lắm, hợp đồng bảo mật đã quy định, chưa được phép ngay cả điện thoại cũng không được gọi, nói trước không cha lại nhớ con tới mất ăn mất ngủ.” Dư Tội có vẻ không yên tâm về người cha gian thương này, trước khi lên cao trung thì cha phải lo cho y, đến thời cao trung thì cơ bản là y lo cho cha rồi:
“ Xéo đi, ai thèm nhớ mày, xéo cho xa vào .... Biết mày ở chỗ cảnh sát là cha yên tâm rồi, mà để mày ở trước mặt cũng có trông nổi đâu, không gây sự thì gây họa, như hôm nay đấy, xô cả xe cảnh sát. Ra ngoài ngoan ngoãn chút con ạ, cái tính mày cha biết, nhìn có vẻ trưởng thành chững chạc lắm, kỳ thực mày là thằng nóng tính. Kiềm chế lại đi, gặp chuyện nhẫn nhịn cho xong, đừng gây họa, cha mày chỉ là tiểu thương, không có bản lĩnh chùi đít cho mày. Tới nơi thì đút cho quản lý tí tiền, nói vài câu dễ nghe ... À đúng, cha còn chưa hỏi, học kỳ trước gửi cho mày 8 nghìn, sao hôm nay cha kiểm tra thẻ, không thiếu đồng nào lại có thêm 7 nghìn nữa, có phải ở ngoài kia lại tống tiền ai không?”
Dư Tội ngần ngừ một chút xem có nên kể không, số tiền đó thì 5000 là của Giải Băng, còn 1500 đồng là tiền hỗ trợ của trường, về phần thường ngày ở trường chi tiêu thì theo Bánh Đậu, Thử Tiêu đi đánh bạc kiếm cũng đủ, nơi đó không cần tiêu vặt, vốn chẳng muốn nói, cha truy hỏi, phiền phức đáp: “ Tiền hỗ trợ khó khăn do trường phát.”
“ Cái gì?” Lão Dư không tin, nhà mình sớm thoát nghèo rồi mà:
“ Chuyện này cha không hiểu, hiện giờ quốc gia có chính sách hỗ trợ với học sinh nghèo, cha nghĩ mà xem, cha là công nhân bị cho nghỉ việc, buôn bán nhỏ không tính, nên nghiêm túc mà nói là cha thất nghiệp. Gia đình thì đơn thân, thế là phù hợp toàn bộ điều kiện hỗ trợ hộ khó khăn rồi. Dù sao tiền nhà nước, sợ người ta chê cười mà không nhận à? Cha, cái thân phận hộ khó khăn này bây giờ đáng tiến lắm, mỗi lần con đi khiếu nại bị chặn lại, đem tình hình của cha nói ra ... Úi da, người ta khách khí đưa về tận nhà, chỉ là không giải quyết vấn đề.” Từ nhỏ theo người cha gian thương, thế giới quan của Dư Tội sớm méo mó xẹo xọ rồi, lâu dần y cũng chẳng thấy mình làm mấy chuyện này có gì không đúng:
Xem đi, Lão Dư nghe vậy không mắng mà còn hớn hở xoa đầu con: “ Ha ha ha, cha biết từ bé mày là đứa thông minh lắm, đúng, thể diện cần quái gì, nhưng tiền thì không thể không cần. Kinh nghiệm cha tổng kết cả đời là trên không thể dựa vào quốc gia, dưới đừng dựa vào cha mẹ, con người chỉ có thể dựa vào mình.”
“ Cha nói tất nhiên là đúng.” Dư Tội chưa bao giờ tiếc lời ca ngợi cha, cha có thể phát triển từ sạp hoa quả bên đường thành hiệu hoa qua, còn nuôi y lớn từng này nữa, đó là thành tựu vĩ đại:
Hai cha con chén qua chén lại, trò chuyện như đôi huynh đệ, ăn tới no ợ liên hồi, uống tới hai mắt lờ đờ, cho dù say cha vẫn nhớ mai phải đi lấy thêm hàng, phải ngủ sớm, 3-4 giờ đã phải rời giường ra chợ đầu mối tranh cướp hàng với người ta rồi, đi muộn không có hàng tốt, lại còn bảo Dư Tội uống sữa rồi đi ngủ.
Đó là hối tiếc duy nhất của cha rồi, nhà nghèo quá, ăn uống không đủ, nói gì tới sữa uống, để giờ con trai thấp bé hơn người ta, nên tới giờ vẫn ép y uống sữa, chẳng biết đọc ở đâu nói là nam nhân tới 25 tuổi mới hết phát triển chiều cao, Dư Tội chiều lòng cha, nhưng hiệu quả thì thấy rõ rồi.
Chả ích gì hết.
Chương 058 : Suy tư trong đêm.
Dư Tội dìu cha vào phòng ngủ, đắp chăn lên, tửu lượng của cha không nhiều như cái bụng, uống chẳng được mấy đã say.
Bật máy sưởi, hẹn giờ, nhìn cái phòng ngủ bừa bộn, lòng Dư Tội nhiều cảm xúc, trong nhà chẳng ai dọn dẹp, vẫn bừa như mười mấy năm trước, thiếu vắng bàn tay nữ nhân, nhà chả giống cái nhà. Cha nằm xuống một lúc đã ngủ say rồi, thi thoảng còn cười hềnh hệch rất bất thường.
" Cha mơ thấy dì Hạ rồi!" Dư Tội nghĩ trong lòng, tắt đèn khép cửa lại.
Về tới phòng ngủ của mình ở tầng 3, phòng khá rộng có giếng trời, có nhà tắm, đàng hoàng lắm, nhưng giống toàn bộ căn nhà, đồ đạc chẳng có gì. Một cái giường, một cái tủ, thậm chí chẳng có cả TV, chẳng có thứ đồ trang trí gì như ảnh cầu thủ bóng đá, hoặc nữ minh tinh, tóm lại chẳng có thứ gì để đoán ra tính cách của chủ nhân.
Dư Tội lấy bản hiệp nghị bảo mật ra, xem rất lâu, châm chước từng từ, tới khi xác nhận rằng là không có cạm bẫy nào trong đó, có điều căn cứ vào cấp bậc bảo mật, y đoán ra phần nào, chữ "I" chứng tỏ nó ở cấp tuyệt mật, phạm vi bảo mật 30 năm, có nghĩa là dù y bị đảo thải thì cũng phải giữ im lặng tối thiểu 30 năm.
Rốt cuộc là huấn luyện gì mà đặt cấp bậc cao thế?
Dù hình cảnh trong mắt người ngoài rất thần bí, đám học viên bọn họ vẫn hiểu phần nào, lực lượng cấu thành đa phần là nhân viên kỹ thuật chuyên nghiệp được phân phối trực tiếp từ trường đại học cảnh sát, đó là lực lượng trung kiên nhất, tiếp đó là bộ đội chuyển nghiệp và cảnh sát đã có kinh nghiệm thực tiễn ở tuyến đầu. Còn trường cảnh sát tỉnh thì đa phần đem dùng để bổ xung lực lượng cảnh sát huyện xã.
Vậy mà một vị xử trưởng tỉnh lại đích thân tới tuyển mộ những học viên không có chút kinh nghiệm nào, biểu hiện là lựa chọn tinh anh kết thúc, nhưng mà bằng vào hiệp nghị bảo mật này chứng tỏ nó chỉ bắt đầu, mười mấy người được chọn công khai kia chỉ là để đánh lạc hướng.
Thứ nhiệm vụ gì mà lại cần loại người như mình nhỉ?
Dư Tội cố gắng tổng kết ưu điểm bản thân, chạy nhanh hơn người, đánh lộn hơn người, và .... hết rồi, Dư Tội cố lắm cũng không nghĩ ra cái gì hay ho ở mình nữa, cho dù là kỷ luật nghiêm minh, phục tùng chỉ huy, chính trị kiên định thì mình cũng là loại bị đặt dấu chấm hỏi cơ mà. Chẳng lẽ tính cách đã định hình 20 năm rồi còn có ai đủ bản lĩnh bồi dưỡng thành tinh anh?
Không ổn, chắc chắn có vấn đề, Dư Tội nghĩ tới rất nhiều chỗ bất hợp lý, cho dù là tuyển đặc vụ đi nằm vùng không cần tố chất cảnh sát thì phải chọn có tố chất chính trị vững vàng, độ trung thành gần mức tẩy não chứ? Chẳng lẽ tổ chức không lo mình chạy sang phe địch à?
Tất nhiên là họ có, nên khả năng này bị loại bỏ.
Từ nhỏ tới lớn vận khí chưa bao giờ có thể gọi là tốt, làm gì có chuyện bỗng dưng giờ lại gặp cái bánh to tướng rơi bộp lên đầu.
Ôi, nghĩ làm quái gì, nếu phát hiện ra vấn đề thì mình phá đám, chẳng lẽ họ lại không cho mình về, thậm chí chẳng cần, tiêu cực bãi công là có thể đạt được tâm nguyện rồi.
Nghĩ tới đó ngả mình xuống giường.
Mà sẽ còn có ai nữa nhĩ, Dư Tội xét một loạt học viên cùng khóa, so với bản thân xem ai có khả năng bị dùng làm tốt thí, Súc Sinh? Chắc chắn rồi, thằng đó đầu óc đơn giản, rất thích hợp xung phong hãm trận, à, Gấu Chó còn thích hợp hơn, cái bản mặt đó không đem dùng vào đội truy nã hơi phí, tội phạm nhìn thấy nó cũng run chứ chẳng đùa.
Biết đâu, một ý nghĩ nháng lên trong đầu, Dư Tội ngồi bật dậy, cầm điện thoại mở danh bạ tìm tên Hùng Kiếm Phi, tán gẫu vài câu, thình lình hỏi: “ Gấu Chó, mùng hai Tết tôi sang nhà anh chơi nhé, có chiêu đãi không đây?”
“ Hả, đừng, tôi không ở nhà ... Đừng tới, tôi đi xa rồi.” Giọng con Gấu Chó đo cuống một cách rõ ràng, Dư Tội truy hỏi đi đâu, thế là hắn điên lên: “ Đi đâu thì liên quan chó gì tới cậu, tôi đếch thích nói đấy, làm gì được tôi.”
Điện thoại bị cắt ngang xương, Dư Tôi cười khẩy trong bóng tối, xác định được một tên rồi, Gầu Chó, tốt thí số một.
Tiếp đó Dư Tội gọi điện cho Trương Mãnh, điện thoại vừa thông nói ngay: “ Súc Sinh, lần tuyển chọn lần này có anh chứ gì, đừng phủ nhận, Gấu Chó nói với tôi rồi, anh được đấy, có chuyện hay mà không nói với tôi, mẹ nó, vậy mà còn xưng anh em.”
Trương Mãnh là sinh vật đơn bào, bị lừa một phát là ú ớ: “ Hiệp nghị bảo mật không cho nói, tôi không biết gì hết, tôi không biết.”
Vậy là khỏi phải hỏi thêm nữa, Dư Tội hâm mộ nịnh vài câu rồi cúp máy, thế là tìm được tốt thí số hai, Súc Sinh.
Sau đó thì dễ rồi, tên thứ ba, thứ tư, thứ năm, thứ sáu bị Dư Tội lôi ra cả đám, toàn một lũ ngốc, chẳng tên nào phải hỏi quá ba câu. Tới người anh em thân thiết Nghiêm Đức Tiêu, Dư Tội phải đổi khẩu khí, trong đám anh em Dư Tội đánh giá thằng này gian chỉ kém mình thôi, phải có lý do hợp lý mới được: “Thử Tiêu, sau Tết qua nhà tôi chơi đi, tôi bày vài bàn mạt trượt, kiếm vài em gái phục vụ, anh kiếm cho chúng ta chút tiền tiêu học kỳ sau nhé?”
“ Không được, Dư Nhi, sau Tết tôi có việc, không ở nhà ... À phải, Dư Nhi, cậu có gặp xử trưởng Hứa không?” Thử Tiêu dè dặt hỏi:
Ồ, tên đầu tiên thăm dò ngược lại mình, song không ngoài dự tính, Dư Tội làm ra vẻ ngơ ngác: “ Không, tôi ở nhà làm sao gặp được quan lớn như thế, có chuyện gì à?”
“ Không, không có ... Chỉ, chỉ hỏi thôi.” Thử Tiêu che dấu:
“ Anh không, nhưng tôi có, Thử Tiêu, giữa anh em mình mà có chuyện không thể nói với nhau à?”
“ Chuyện gì?” Thử Tiêu chột dạ thấy rõ:
“ Ví dụ như sau Tết đi đâu huấn luyện thế nhỉ?” Dư Tội thình lình hỏi, tên này gian nhưng tâm lý yếu:
“ Cái gì, sao cậu biết?” Thử Tiêu vừa buột miệng, lập tức chối bay hết sức trơ tráo: “ Huấn luyện gì, sao tôi chưa từng nghe nói nhỉ?”
Tới đây thì Dư Tội bắt đầu thấy hứng thú giám dần rồi, khỏi phải nói là tuyển cái đám mười mấy người bọn họ, đám tuy vô tổ chức phá hoại, nhưng dám đánh nhau dám làm bậy, hơn nữa còn có điểm chung là giống với mình, đều ở huyện thành phố xa tới, chỉ cần cho một cơ hội là liều mạng xung phong.
Chẳng qua chỉ đến thế mà thôi, Dư Tội chẳng hứng thú đi thăm dò người khác nữa, nằm một lúc bật đèn ngồi dậy, lấy hiệp nghị bảo mật cấp I cho vào ngăn kéo. Trước khi đóng ngăn kéo lại chợt nhìn thấy một bức ảnh, đó là ảnh cả nhà, cẩn thận lấy ra, phủi ít bụi dính trên đó.
Bức ảnh ố vàng năm tháng, có ba người, khi đó vẫn là một cái nhà hoàn chỉnh, trên bức ảnh mình bé tí xíu được bế trong lòng một thiếu phụ thanh tú mái tóc xoăn phổ biến thập niên 90. Chỉ là trong ký ức của Dư Tội đã không tìm thấy được bóng dáng của người mẹ xinh đẹp đó nữa. Còn cha, cha lúc đó đang thời trai trẻ, khuôn mặt rất thật thà, không giống như bây giờ, nhìn một cái là thấy gian thương. Bức ảnh này đã rất nhiều năm trước bị cha tháo xuống, cái bức ảnh chẳng hài hòa tí nào, cha quá bình thường, căn bản không xứng với nữ nhân xinh đẹp đó.
Đề xuất Huyền Huyễn: Bất Diệt Long Đế