Chương 16: Lý tưởng bị đánh giá thấp. (1) (3)

Chương 16: Lý tưởng bị đánh giá thấp. (1) (3)

“ Tố chất nghiệp vụ cũng là một phần quan trọng, cậu có thể đánh thắng tôi, nên nhớ tôi từng là giáo viên huấn luyện của tổng đội hình cảnh tỉnh đấy.” Hứa Bình Thu tiếp tục khen ngợi, tựa hồ sợ chàng trai có tâm thái phản nghịch rất mạnh này sẽ không đi vào đội ngũ mình chọn, lúc đó thì phiền nghìn quân dễ kiếm, một tướng khó tìm: “ Còn nữa, chủ nhiệm Giang còn phản ánh, nói rằng cậu năm nào cũng tích cực tham gia lao động công ích và nghĩa vụ lao động toàn tỉnh, điều này chứng tỏ tố chất chính trị rất cao.”

Ái dà, Dư Tội nghe mà ê răng, không thể để người ta hiểu lầm được, đến khi giao việc lại chẳng thề hoàn thành, Dư Tội vội thành thật khai báo: “ Không phải thế đâu, tôi làm thế chỉ vì được cộng thêm điểm thôi, không đủ điểm thì phải học lại, điểm cộng thì ít, điểm trừ thì nhiều, chỉ cần bắt được trốn đi chơi đêm một lần là trừ năm điểm, làm tình nguyện cả tuần mới được một điểm, tôi chẳng còn cách nào khác.”

Khụ khụ, Hứa Bình Thu đưa tay lên che miêng hắng giọng vài tiếng ổn định làm tâm thái, nói thế nào thì thằng bé này cũng có mặt đáng yêu, cứ như sợ người ta nghĩ mình quá ưu tú vậy: “ Vì sao cậu làm thế tôi không cần biết, tôi chỉ cần biết là chuyện gì cậu làm rất tốt, kết quả đó giáo viên trong trường đều phải thừa nhận ... Tôi không chơi trò đánh đố nữa, vào thẳng vấn đề nhé, cậu đoán đúng rồi, lựa chọn tinh anh chỉ là khói mù, tôi thực sự đang đi tìm người, dùng lời của cậu là, tìm người làm việc.”

“ Làm việc gì?” Dư Tội tập trung tinh thần:

“ Tôi cũng không biết, có điều dù biết tôi cũng không nói với cậu, chỉ có thể nói là sẽ phải trải qua vài tháng huấn luyện, huấn luyện xong sẽ phải đào thải một số, không phải ai cũng có thể vào được kế hoạch này.”

Chương 053: Vị xử trưởng tới từ trên tỉnh. (2)

Phục tùng mệnh lệnh là thiên chức của cảnh sát, cho dù cả học viên cũng được quán triệt tinh thần này, không nên hỏi thì không hỏi, Dư Tội không lên tiếng, trầm tư suy nghĩ.

Sự trầm mặc này làm Hứa Bình Thu thấy khó chơi, ông ta không thể từ biểu hiện của Dư Tội phán đoán ra suy nghĩ thực sự của y . So với tuyệt đại người cùng trang lứa, Dư Tội thiếu đi chút nhiệt huyết và lỗ mãng, xốc nổi của tuổi trẻ, thêm vào sự chững chạc và ưu tư không nên có, cùng sự cảnh giác cực kỳ đề phòng người khác. Trẻ không mẹ sớm trưởng thành mà, Hứa Bình Thu tin rằng, chỉ thêm vài năm nữa thôi, chàng trai này thành người tâm tư cực sâu.

Chàng trai này ưu tú hơn tất cả học viên mà ông ta từng gặp, có gần đủ mọi phẩm chất mà ông ta cần, nhưng cũng thiếu một thứ khiến ông ta e dè, vì thế Hứa Bình Thu nghiêm mặt nói: “ Cậu đã vào trưởng cảnh sát ba năm rưỡi rồi, cậu có lý giải được vinh diệu, trách nhiệm, trung thành và sứ mệnh của cảnh sát không?”

Dư Tội vẫn không trả lời, khỏi nói cũng biết mấy thứ này với Dư Tội quá xa vời, y làm cảnh sát là về quê làm bảo kê cho cha làm ăn, đơn giản vậy thôi.

“ Cậu nhất định cho rằng tôi sẽ dùng lý do này để yêu cầu cậu phải không, vậy thì cậu sai rồi, những thứ đó chính cả bản thân tôi cũng chẳng tin, đại bộ phận cảnh sát làm việc vì tiền lương và chức vụ. Đây là thời đại mà trung thành và vinh dự đã thành thứ mất giá, kém xa lợi ích và dục vọng ... Cậu đồng ý với tôi chứ?”

Dư Tội ngạc nhiên ngẩng đầu lên, giọng điệu này thật giống lúc đám bạn lúc chán đời cùng than phiền với nhau về cuộc đời, bất giác mỉm cười không bình phẩm.

Có điều Hứa Bình Thu tức khắc nắm được tâm lý của Dư Tội rồi, thực ra chàng trai này cũng có mặt giống đại đa số người trẻ không hề phức tạp: “ Được, chúng ta bàn chuyện thực tế, học viên lựa chọn lần này, tương lai làm việc ở tỉnh thành, tệ nhất cũng là ở các đại đội hình sự trực thuộc cục công an thành phố, không phải hợp đồng, mà là biên chế đàng hoàng, không phải qua thực tập, vấn đề sinh hoạt sẽ được tỉnh ưu tiên giải quyết. Đương nhiên, công tác sẽ gian khổ và nguy hiểm.”

“ Ngay cả có bị đào thải khỏi lựa chọn, các cậu cũng ưu tú hơn học viên bình thường, thấp nhất là vào đồn công an và đội hình cảnh địa phương, cảnh sát hợp đồng.”

Dư Tội tựa hồ động lòng rồi, tựa hồ đang tính toán xem vụ làm ăn này có lãi không, có bị ăn lẹm vào gốc không?

Hứa Bình Thu tiếp tục tăng thêm vốn: “ Tiểu Dư, chúng ta kỳ thực cùng là một loại người, đó là đều hiện thực, khác nhau là tôi đã vươn lên được rồi, còn cậu chỉ mới bước được nửa bước chân thôi, nhưng bây giờ điều kiện của cậu còn khó hơn.”

“ Nói một cách đơn giản, trường cao đẳng chuyên khoa này của tỉnh, mỗi năm tuyển gần một nghìn học viên mới, tỉ lệ lựa chọn là 1 chọi 300, thực sự đi vào được cái nghề cảnh sát chỉ chưa tới 70%, mà đại bộ phận là cảnh sát hợp đồng. Khóa của các cậu ít một chút, 684 người, nhưng năm nay có thể vào cương vị công tác, đoán chừng chưa được một phần ba.”

“ Cơ hội sẽ càng ngày càng khó đấy.”

Hiện thực bày ra đó, ý tứ rõ ràng, cậu không có cơ hội đâu, cho dù là có thì cũng phải tốn rất nhiều tiền mới có thể giải quyết được vấn đề.

“ Tiểu Dư, tôi cho cậu một cơ hội, nắm được lấy cơ hội này, cậu sẽ có xuất phát điểm cao hơn xuất thân của cậu, tương lai đi xa tới đâu sẽ bằng vào bản lĩnh của cậu, thế nào có hứng thú không?” Hứa Bình Thu ra sức cổ động:

“ Có!” Dư Tội cuối cùng cũng lên tiếng: “ Tôi rất hứng thú với đãi ngộ đào thải mà xử trưởng hứa hẹn.”

Ái chà, thằng nhóc này không dễ cắn câu, Hứa Bình Thu mỉm cười:” Vậy là cậu muốn gia nhập.”

“ Có thể cho tôi thêm thời gian không, tôi nghĩ kỹ đã.” Dư Tội dè dặt hỏi, y không dễ dàng bị người khác phỉnh phờ, nhưng đây đích thực là một cơ hội không dễ có được, y không muốn bỏ qua, nhìn vị cảnh sát trước mắt, cái lão này từ lúc gặp nhau ở trường, từng bước từng bước đều là cạm bẫy, mình mà nhảy vào thì khóc không kịp:

“ Được, không thành vấn đề.” Hứa Bình Thu thần bí nói: “ Tôi đảm bảo với cậu, kỳ huấn luyện này khác với bất kỳ cuộc huấn luyện nào trước kia, rất thú vị, chứ không khô khan buồn chán như ở học viện đâu, nếu cậu không tham gia, sẽ mãi mãi không biết đó là gì. Khóa cậu đã có rất nhiều người tham gia .... Ở đây tôi có bản hợp đồng bảo mật, bên trong có phương thức liên hệ của tôi, cậu bỏ thời gian ra xem cho kỹ. Ngày lên đường là mùng 8 tháng 2, tức là mùng 3 Tết, trước đó, nếu tôi không nhận được chữ ký của cậu, coi như không có chuyện gì xảy ra, nếu cậu gia nhập sẽ mau chóng thu được an bài hành trình ... Giờ cậu có thể về được rồi.”

“ Vâng, tôi sẽ sớm có câu trả lời.” Dư Tội đứng lên kính lễ, kỳ thực y muốn hỏi, ông nói có giữ lời không, nhưng lại không dám hỏi, địa vị hai bên chênh lệch quá nhiều, quay lưng đi rồi, nhưng cơ hội này đúng là quá hiếm có, nhớ tới nữ sinh có khuôn mặt gầy gò, mũi có vài chấm tàng nhang đáng yêu, lúc nào cùng một vẻ u ám sầu khổ.

Lấy dũng khí, quay lại nhìn Hứa Bình Thu:” Xử trưởng Hứa, tôi có thể đưa ra một yêu cầu không?”

“ Yêu cầu à?” Hứa Bình Thu cười phá lên: “ Tiểu Dư à, Tiểu Dư, cậu đề cao bản thân quá rồi đấy, đúng, tôi rất coi trọng cậu, nhưng cậu cũng chỉ là một trong số nhiều người nhận được đề nghị của tôi ... Ài, thôi được, nói thử xem cậu muốn gì!”

“ Tôi muốn tiến cử một người.” Dư Tội đứng nghiêm:

“ Ai?” Té ra không phải yêu cầu vì bản thân, Hứa Bình Thu hứng thú hỏi:

“ Chu Văn Quyên.”

“ Ồ, là cái cô bé sợ súng ấy à?” Hứa Bình Thu nhìn Dư Tội với ánh mắt kỳ quái:

“ Vâng!”

“ Chính là cô bé ấy à?”

Ánh mắt Hứa Bình Thu có chút khác thường, ông ta vẫn nhớ, nữ sinh đó muốn tố chất không có tố chất, tướng mạo miễn cưỡng coi là ưa nhìn thôi. Mặc dù nữ cảnh sát được tuyển là vì đa phần để cân băng giới tính, nhưng cũng không thể tuyển dụng một cô gái làm bình hoa cũng không quá hợp cách như thế.

Có điều là người từng trải, Hứa Bình Thu không thẳng thừng từ chói, một chàng trai như Dư Tội, khi đưa ra yêu cầu lại vì người khác, sẽ không đơn giản: “ Cho tôi biết nguyên nhân được không?”

“ Nhà cô ấy rất nghèo, không khác tôi là bao, từ nhỏ sống trong gia đình đơn thân, ngay cả tiền học cũng là do đi làm công, đi vay mượn mà có.”

“ Cậu nên rõ, cơ quan công an không phải cơ cấu từ thiện, tôi chỉ là một xử trưởng, không phải cục trưởng, toàn quốc có bao nhiêu gia đình nghèo cần cứu trợ, chí ít phải vài nghìn vạn, phải không?” Hứa Bình Thu nghiêm khắc nói:

“ Cô ấy không cần ai cứu trợ hết, cô ấy chỉ cần một cơ hội.” Dư Tội có chút không vui, giọng dõng dạc:

“ Cậu thấy cô bé đó được sao, hình sư chủ yếu là ra thực địa, cậu biết tính chất công tác chứ?”

“ Cô ấy chắc chắn làm được.” Dư Tội khẳng định:

“ Vì sao?”

“ Vì cô ấy không có lối thoát nào cả, nếu như có người cho cô ấy một cơ hội, cô ấy sẽ dùng cả tính mạng của mình làm cho thật tốt.” Dư Tội nhận ra Hứa Bình Thu không tin, bổ xung: “ Lần tuyển chọn này của xử trưởng chẳng phải là vì muốn chọn người lên tuyến đầu liều mạng sao? Không phải là muốn tìm những người căn bản không có đường ra nào như chúng tôi sao? Nếu có lựa chọn khác, ai mà đi theo xử trưởng chịu khổ cực? Tôi dám cá những học viên như An Gia Lộ, Giải Băng, Lý Chính Hoành không cần chú giúp, cha mẹ họ tự trải đường rồi, chú chẳng thèm tìm họ đúng không? ”

Hứa Bình Thu trừng mắt lên, Dư Tội biết mình lỡ lời rồi, đi hơi xa rồi, rối rít cáo từ chuồn khỏi văn phòng cục trưởng.

Từ trên cửa sổ, Hứa Bình Thu đăm chiêu nhìn theo chiếc xe chở hàng rời khỏi cổng, đột nhiên báo có tin nhắn, vừa cầm lên xem thì nội dung là :" Tôi là Dư Tội, Chu Văn Quyên làm công ở hiệu Dương Tạp Hác Gia đường Cổ Lâu!"

Chương 054: Cổ lâu dương tạp.

“ Tới đường Cổ Lâu ăn cơm ... Quán Dương Tạp Hác gia.”

Khi Hứa Bình Thu được lái xe gọi dậy thì nhìn thấy trạm thu phí, nói với lái xe một câu, lái xe vâng một tiếng, rời đường cao tốc vào thành phố, bộn rộn cả ngày, vừa vặn về tỉnh thành trước khi trời tối.

Có tuổi rồi, một ngày đi về hơn 400 km, Hứa Bình Thu có chút chịu không thấu nữa, nhưng còn có chuyện, muốn làm xong nốt cho yên tâm.

Chuyện lấn cấn trong lòng suốt mấy ngày rốt cuộc đã xử lý xong, chỉ có một điều làm Hứa Bình Thu chưa yên là thằng nhãi đó chơi trò thâm trầm với mình, không cho tin tức chuẩn xác. Với thân phận của ông ta, tới cục trưởng cục công an còn phải nơm nớp lo sợ, bảo sao nghe vậy, vậy mà tới lượt thằng nhóc chưa tốt nghiệp trường cảnh sát này lại làm ông ta nhìn không thấu.

Cậu ta sẽ tới chứ?

Hứa Bình Thu suy ngẫm, một gia đình tiểu thương tuyển vào trường cảnh sát, với cải kiểu quy tắc ngầm thịnh hành thời nay, đoán chừng Lão Dư bỏ không ít tiền vì Tiểu Dư. Tốt nghiệp muốn được phân phối thì kiểu gia đình thế này khỏi mơ, bỏ tiền ra kiếm lấy công việc là không tệ. Lý luận Hứa Bình Thu cho rằng, xét trên phương diện lợi ích kinh tế, bất kể Dư Tội hay trong nhà, hẳn là sẽ chấp nhận.

Nhưng cũng không xác định được, độ mẫn cảm và đề phòng của đứa bé này vượt quá người thường. Hứa Bình Thu lấy thói quen đi vào phương thức tư duy của nghi phạm xét lại từng hành vi của Dư Tội, tuổi thơ thiếu thốn tình cảm của người mẹ, cha mải kiếm tiền, dẫn tới ngợm ngợm phá phách, chắc chắn là khó quản. Chính vì thiếu quan tâm yêu thương tạo thành bản năng mẫn cảm cảnh giác khi gặp chuyện, loại người này ý thức đề phòng rất cao. Tính toán chi li, có thù ắt báo, ra tay tàn nhẫn, gian trá, có chút lạnh lùng hận đời, e là do người cha truyền cho.

Người này làm tội phạm thì đều là phẩm chất ưu tú, Hứa Bình Thu bật cười, trong lòng ông ta, mục tiêu phù hợp nhất với cuộc tuyển chọn tinh anh này chính là Dư Tội. Không cần huấn luyện đã toàn bộ hợp cách rồi, ông ta chỉ sợ một điều, Dư Tội thả vào hoàn cảnh thích hợp, y sẽ biến thành loại quái vật gì.

Vừa sợ, cũng vừa muốn thấy, cuộc sống này kỳ thực rất buồn chán, dù ưu tú như An Gia Lộ, Giải Băng thì cũng chỉ là sản phẩm tạo ra từ những cái khuôn đúc thôi, thế nên người như Dư Tội mới là điểm sáng thực sự.

Thời gian đã qua giờ cao điểm, nơi này không phải khu trung tâm, đường phố tương đối vắng vẻ, những ngọn đèn soi bóng trên con đường dài rợp bóng cây. Gió đông lạnh buốt xương từ sông Phần phảng phất thổi đi tiếng ồn ào náo động của thành phố, không lâu sau tới quán dương tạp, đây là món ăn nổi tiếng tỉnh thành, khách ngồi chật kín, Hứa Bình Thu và lái xe phải đợi một lúc mới có chỗ ngồi, gọi hai phần canh dương tạp ( lòng dê) , một đĩa rau, một bát cơm.

Hứa Bình Thu giữ tay chàng trai phục vụ vắt khăn lông trắng bận rộn chạy qua chạy lại: “ Anh bạn, cho tôi hỏi một người, hình như làm việc ở quán này.”

“ Chú hỏi ai?” Phục vụ tương đối khách khí:

“ Chu Văn Quyên, người Bình Lục.”

“ Cô ấy làm việc ở đây, sao thế?” Phục vụ có vẻ đề phòng:

“ Đừng hiểu lầm, tôi là người cùng quê, sắp Tết mà cô bé còn chưa về nên trong nhà hơi lo, cho nên muốn gặp một chút xem tình hình thế nào ấy mà.”

“ À, vậy cô ấy ở sau bếp rửa bát, bận lắm.”

“ Tôi đi tìm vậy, nói một câu thôi.” Hứa Bình Thu bỗng thấy mình nên đi gặp cô bé này, Tết tới nơi rồi mà vẫn ở đây rửa bát, làm người ta thương xót:

Nhìn ông già này không giống người xấu, phục vụ liền chỉ phương hướng, qua nhà ăn tới lối đi hẹp, đi chừng mười mấy mét, tới nơi này không còn thấy món mình đang ăn ngon lành gì nữa, lòng động vật mùi phân nước tiểu rất đậm, làm ông ta hơi choáng. Liên tưởng tới cảnh ở phòng pháp y, đó là nguyên nhân vì sao ông ta không bao giờ ăn nội tạng động vật.

Khó lắm mới ra tới sân, thở phào, mặt đất toàn mỡ màng đông cứng thành cả tảng, sân lộ thiên bốn phía gió lùa rét run. Trong sân đang có hai nữ nhân đang rửa đống bát đũa chất cao như núi, vừa rửa vừa đưa vào bếp, thuận tay thu lấy chén bát đặt dưới đất, tráng qua vòi nước, lau chùi mấy cái ném vào cái chậu nổi lềnh phềnh bọt. Hứa Bình Thu quyết định ra kia không ăn nữa.

Chu Văn Quyên đang rửa bát, thấy có người vào thì ngước mắt lên nhìn, sau đó giật nảy mình đứng dậy, lảo đảo suýt ngã: “ Xử trưởng ... Hứa, sao sao lại tới đây?”

“ À, tôi đi qua đây, thuận tiện vào xem.”

Chu Văn Quyên vừa mới chậm một chút, đầu bếp thò đầu qua cửa sổ chửi: “ Nhanh con đĩ mẹ mày lên chứ, hai người rửa mà không kịp, không làm được thì xéo đi. Tao nói mày đấy, con đĩ này, bỏ tiền ra thuê để mày đứng đấy à?”

Chu Văn Quyên rối rít xin lỗi nhận lấy bát đĩa, sau đó không biết làm sao, tiếp tục làm việc hay tiếp Hứa Bình Thu, dáng vẻ luống cuống làm Hứa Bình Thu nổi nóng, giật lấy hai cái bát bẩn trong tay Chu Văn Quyên ném qua cửa sổ vào bếp: “ Bên ngoài lạnh như thế, người ta làm việc không biết lịch sự chút à, thứ người chó má gì vậy?”

Choang! Hai cái bát lớn vỡ tan tành, người trong bếp cuống cuồng né tránh, tên đầu bếp cầm muôi lớn thò đầu ra, chửi bới: “ Thằng già kia, mày là ai, ai bảo mày lắm chuyện thế hả? Mấy thằng kia đứng đò làm gì, lôi lão ta ra ngoài.”

Hứa Bình Thu không định đôi co với loại này cho mất thân phận, thản nhiên lấy phù hiệu cảnh sát ra: “ Định tấn công cảnh sát à, thích vào trại giam ăn Tết không?”

Cảnh sát hung ác là do rèn luyện mà ra, Lão Hứa vừa nổi giận, khí thế khác hẳn, đầu bếp rụng rời chân tay, lảo đảo lùi lại va phải cái nồi nóng, nhảy cẩng lên, bỏ chạy gọi ông chủ.

Hứa Bình Thu quay đầu lại, kéo bàn tay đi găng cao su của Chu Văn Quyên, cởi găng tay ra. Chu Văn Quyên vội dấu tay sau lưng, Hứa Bình Thu kéo lần nữa, cả lòng bàn tay lẫn mu bàn tay đều lạnh tím đỏ hết, bỏng lạnh mất rồi, nhiệt độ ngoài trời là âm mười mấy độ C, vậy mà không dùng nước nóng.

Ông chủ nhà hàng tới rất nhanh, cười nịnh nọt, đưa thuốc lá ra mời mọc.

Hứa Bình Thu không nhiều lời, chỉ Chu Văn Quyên: “ Kết toán tiền lương cho cô ấy, tôi đưa người đi.”

“ Dạ, vâng ạ, vâng ạ, tiền cơm cũng không cần trả nữa ạ, tôi mời, tôi mời.” Ông chủ sao dám ý kiến gì, rối rít đồng ý:

Hứa Bình Thu rời khỏi bếp trước, không bao lâu sau ông chủ dắt Chu Văn Quyên ra, hỏi đã kết toán tiền lương, Hứa Bình Thu bỏ lại tiền cơm, gọi lái xe và Chu Văn Quyên đi.

Không biết vì sao mình lại nổi giận như thế, mỗi lần gặp phải cấp dưới kém cỏi hoặc tội phạm làm người ta ghê tởm, ông ta đều rất nổi giận, nhưng vì sao hôm nay vì một nữa học viên lại nổi giận tới mức muốn đánh người, cho tới khi lên xe rất lâu mới từ từ nguôi ngoai.

Hứa Bình Thu quay đầu nhìn Chu Văn Quyên ngồi ở ghế sau, giống như lần gặp ở trong trường, lúc nào cũng cúi đầu không nói, hỏi sống ở đâu, mấp máy môi mãi mới nói địa chỉ, là khu dân cư gần trường, định hỏi gì nữa, nhìn dáng vẻ sợ sệt của Chu Văn Quyên, ngay cả điều muốn hỏi cũng quên mất.

Thương cô bé này bất hạnh sao? Người bất hạnh nhiều lắm, sao thương cho hết?

Ông ta chưa bao giờ cho rằng mình có tính thừa thãi lòng thương người, có điều nhìn một học viên cảnh sát chịu đựng người khác chửi mắng cắn răng kiếm tiền, nhìn Chu Văn Quyên lúc này dấu hai tay ra sau lưng che dấu vết thương, ông ta lại muốn quay xe lại đánh đám không kiếp đó một trận.

Nhưng một cô gái từ nông thôn lên thành phố, ngoại trừ kiếm sống dưới tiếng chửi bới của người ta, thì còn có thể làm sao?

Ít nhất là cách kiếm tiền trong sạch.

Chương 055: Đêm khuya, nhỏ nhỏ, bóng lẻ loi.

Xe đi men theo con đường quanh co bên bờ sông Phần, ánh đèn lung linh của thành phố chiếu xuống mặt nước, mặt sông lăn tăn sóng, giống giải ngân hà dưới trần gian, ngoài kia cảnh sắc đẹp là như vậy mà trong xe không khí lại khác hẳn. Đi một lúc khá lâu mà người bên trong vẫn im lìm như thế, cô bé kia tựa hồ chẳng có ý chủ động giải thích với lãnh đạo, Hứa Bình Thu buông một tiếng thở dài, bắt chuyện trước, giọng hòa hoãn giống cha chú trong nhà: “ Văn Quyên, sao lại tới nơi xa như thế làm việc?”

“ Chỗ này lương cao ạ.” Chu Văn Quyên lí nhí đáp:

“ Thế mỗi ngày đi về thế nào, cái quán đó kinh doanh buổi tối chắc phải đóng cửa muộn lắm, làm gì còn xe bus.”

“ Chạy bộ ạ.”

Một câu trả lời đơn giản khiến lái xe cũng phải rùng mình, chí ít mười mấy km, nếu ngày ngày chạy khoảng cách như thế, cường độ còn hơn cả huấn luyện quân sự.

Hứa Bình Thu "ồ" một tiếng nhìn cô gái gầy gò tới xương gò má nhô lên, đúng là bộ dạng "hốc hác" của mấy VĐV điền kinh, chẳng trách hôm đó khiến An Gia Lộ chật vật như vậy: “ Cũng không phải không có lợi, chẳng trách thể năng của cháu còn hơn đại bộ phận nam sinh.”

“ Dạ.” Chu Văn Quyên không nghe ra khen hay chê, đột nhiên bị người quen phát hiện ra chỗ làm việc, tựa hồ rất tổn thương tự tôn, mãi không ngẩng đầu lên:

Tới nơi, Chu Văn Quyên lặng lẽ xuống xe, Hứa Bình Thu cũng mở cửa xe bước xuống gọi lại, không ngờ cô gái im lặng suốt quãng đường đi, bộ dạng như ai cũng có thể ức hiếp ấy, ngẩng đầu lên, gay gắt có phần kích động: “ Xử trưởng Hứa, chú đập vỡ bát cơm của tôi, nếu thấy tôi đáng thương, muốn cho tôi tiền thì không cần đâu, tôi không cần ai thương hại hết.”

Hứa Bình Thu bất ngờ, té ra trong tấm thân bé nhỏ này lại có ý chí quật cường như vậy, đôi mắt trong vắt kia dưới trời đêm hết sức sáng, giống như có ngôi sao ở trong đó. Xem ra mình hiểu học viên khóa này kém xa so với mình nghĩ, đúng là vừa rồi ông ta định cho ô bé này ít tiền, thoáng cái Hứa Bình Thu thay đổi quyết định, nhớ tới lời Dư Tội, thằng nhóc đó nhịn nhận vấn đề chính xác: “ Cái cháu cần không phải là bát cơm, mà là sống có tự tin và tôn nghiêm, tôi không tin cháu cứ muốn ở chỗ đó mãi.”

“ Tôi không có lựa chọn, hơn nữa tôi kiếm tiền bằng đôi tay mình, có gì phải xấu hổ.” Chu Văn Quyên sống mũi cay cay, quay đầu sang bên, mắt nhìn tới chỉ có bóng đêm vô tận, giống như tương lai của mình:

“ Không đáng xấu hổ, nhưng đáng buồn, giờ tôi có một cơ hội lựa chọn, cháu có muốn không?” Hứa Bình Thu ra quyết định:

Chu Văn Quyên quay đầu nhìn Hứa Bình Thu, trong mắt cũng là sự cảnh giác giống Dư Tội.

“ Có người tiến cử cháu cho tôi, nhưng tôi phải nói thật là điều kiện bản thân cháu rất kém, chỉ là người tiến cứ tin tưởng vào cháu, nên tôi muốn cho cháu cơ hội này.” Hứa Bình Thu lấy danh thiếp ra, viết vài chữ lên đó, đưa Chu Văn Quyên: “ Mai tới đại đội hai đường Kính Tông báo danh, nửa năm học tiếp theo không cần đi làm công nữa, tới đó thực tập, trong đội có trợ cấp với đội viên độc thân, đội trưởng là Thiệu Vạn Qua, tôi sẽ bảo cậu ấy cho cháu cơ hội tham gia vụ án.”

Chu Văn Quyên không nói cũng không nhận lấy danh thiếp kia, có vẻ vẫn hoài nghi cơ hội này tới từ sự thương hại.

Hứa Bình Thu cầm lấy bàn tay gầy guộc, đặt danh thiếp vào gập lại, ôn tồn nói: “ Cháu không nên quá cảnh giác với tất quả mọi người, phong bế bản thân sẽ không hòa nhập được vào đội ngũ. Đây không phải là hành vi bố thí, tôi phải nói rõ với cháu, đại đội hai là đại đội tiếp nhận sự chỉ huy của cả cục lẫn sở, địa bàn nơi đó rất phức tạp, toàn bộ vụ hung án, cướp bóc, giết người, buôn ma túy xảy ra trong tình phố này, một nửa do họ xử lý. Công tác khắc nghiệt tới mức cả đội trừ một cảnh sát trực điện thoại ra thì không có nữ giới, cháu yên tâm, tôi không bảo ai chiếu cố cháu đâu, dù có cũng là bảo cháu đi nhặt xác, tới hiện trường bẩn thỉu nhất tối tăm nhất tìm kiếm vật chứng, đó là cái đội tỉ lệ giảm thành viên cao nhất, nhiều người cần đi trị liệu tâm lý, còn có rất nhiều người sợ hãi phải bỏ chạy, cháu làm nổi không?”

Chu Văn Quyên khịt nước mũi vào trong, gần như nghiến răng đáp: “ Có!”

“ Sau khi tốt nghiệp, nếu đội trưởng Thiệu tiếp nhận thì ở lại đại đội hai, nếu không thì tiếp tục đi rửa bát.” Hứa Bình Thu bỏ lại một câu có phần lạnh lùng lên xe đi luôn:

Chiếc xe đã đi xa, Chu Văn Quyên một mình đứng trong ngõ tối hun hút, mãi lâu sau một cơn gió mạnh thổi rác rưởi bay vào mặt mới tỉnh lại, không biết từ khi nào hai hàng nước mắt đã chảy dài, cô dùng tay áo quệt đi, ngẩng cao đầu, tựa hồ cuộc đời chưa bao giờ kiêu ngạo như thế, loại kiêu ngạo khiến đôi mắt người ta mơ hồ, muốn khóc một trận thật thống khoái.

… ….

Cùng lúc đó ở thành phố khác, cũng trong một con ngõ tối, ngôi nhà ở giữa ngõ truyền ra tiếng cãi vã om xòm, tiếng nam nhân quát tháo mất kiểm soát:

“ Xã giao, xã giao, sao lần nào cũng gọi cô đi, đầu óc cô hồ đồ hay là cô giả ngốc thế hả, cô lại không biết đám lãnh đạo đó trong đầu có ý đồ gì, tối thế này còn gọi cô đi tiếp khách thì làm gì có ý đồ gì tử tế?”

Không thấy tiếng nữ nhân trả lời, nam nhân càng điên tiết.

“ Xã giao cái gì mà ở quán bar, rõ ràng người ta chỉ coi cô như tiểu thư, cô lại không biết liêm sỉ, gọi là đi, hôm nay cô mà đi thì đừng quay về nữa.”

Nghe một đoạn là hiểu rồi, muộn như vậy mà vợ mình còn bị lãnh đạo trong công ty gọi ra ngoài tiếp khách, nam nhân nào mà chịu nổi, cãi nhau ầm ĩ như thế mà chẳng có láng giềng khuyên can hay là xem trò vui, chứng tỏ là chuyện này chẳng phải lần đầu nữa.

Nữ nhân kia rốt cuộc không nhịn được nữa mắng lại chồng: “ Anh giữa đêm ra ngoài lêu lổng không về thì có lý lắm sao, tôi đã bao giờ làm chuyện gì có lỗi với anh chứ, tôi chưa từng một lần đi qua đêm, tôi biết đám nam nhân đó chẳng có ý đồ gì tử tế, tôi không cho họ cơ hội, nhưng cũng không thể cứ thế từ chối thẳng thừng … anh trách tôi sao không xem lại bản thân, tôi muốn thế sao, nhưng anh thì suốt ngày chỉ say sưa quát tháo, anh làm gì được cho cái nhà này?”

Đề xuất Voz: Anh yêu em trẻ con ạ!!!
Quay lại truyện Dư Tội
BÌNH LUẬN