Chương 18: Lý tưởng bị đánh giá thấp. (1) (5)

Chương 18: Lý tưởng bị đánh giá thấp. (1) (5)

Dư Tội trước giờ không tin cha lại có thể cưới được nữ nhân đẹp như minh tinh điện ảnh như thế, y từng đi tìm đồng nghiệp của cha năm xưa, hỏi tung tích của mẹ.

Kết quả là muôn người nói như một: Mẹ mày hám tiền đi theo người ta rồi.

Chương 059: Chuyến bay miễn phí.

Mẹ bỏ đi theo người ta!

Đó là câu nói gây tổn thương nhất tuổi thơ Dư Tội, y không biết bao lần hỏi tại sao, y vẫn hi vọng đó là lời nói dối.

Lớn lên một chút, chắc là tầm mười tuổi đi, khi đó Dư Tội khá hiểu đời rồi, câu chuyện về mẹ lại khiến y thấy rất hợp lý, theo đồng nghiệp cũ của cha nói, khi xưa cha là kỹ thuật viên trong xưởng, tướng mạo không có gì, nhưng mà là người tích cực hài hước, có cơ sở quần chúng, chẳng hiểu thế nào mà tán tỉnh được hoa khỏi của xưởng, cuộc sống nhỏ cũng hạnh phúc. Thế nhưng làn sóng cải cách mở cửa ùa tới, xưởng không theo kịp thời đại nên đổ bể, nghèo khó tới tiền mua sữa bột cũng không có thì làm sao giữ nổi người vợ hoa nhường nguyệt thẹn đó.

Thế nên mẹ bỏ đi theo người ta là hợp lý.

Dư Tội từ đó không hỏi thêm về mẹ mình nữa, y hiểu rồi, nhưng vì hiểu mà y hận.

Về sau đi học ở trường bị bạn học dùng chuyện này trêu chọc, làm Dư Tội không chỉ một lần đánh nhau tới vỡ đầu chảy máu. Khi đó cha cứ luôn phải tươi cười đi xin lỗi phụ huynh nhà người ta, còn đền tiền, rồi dẫn thằng nghịch tử về đánh một trận, đứa bé không mẹ trốn tới chỗ vắng vẻ co mình lại khóc tới ngất đi.

Suốt cả tuổi thơ Dư Tội không có bạn, y làm bạn với mấy con chó hoang ở xưởng đổ bể kia, song y không bao giờ nuôi chó, vì thế mấy con chó vừa là sự an ủi, vừa là chứng nhân cho nỗi đau tuổi thơ của y.

Nhẹ nhàng cất bức ảnh vào chỗ cũ, chẳng có mấy cảm xúc, Dư Tội đã khóc khô nước mắt nhiều năm rồi, chớp mắt một cái, đứa bé ắm ngửa quấn trong tã đã thành mình bây giờ, hai mươi mấy năm chưa cay hồ đồ trôi qua. Dư Tội đã quen với loại cô độc này, còn người cha luôn sống hồ đồ, y thấy cũng chẳng cần phải thay đổi gì nữa.

Tắt đèn đi, trong bóng tối hai mắt Dư Tội vẫn sáng, y có một ý nghĩ mà y cố gắng áp chế, kỳ thực y rất muốn đi, rất muốn được lựa chọn, không cần biết phải làm gì, chỉ cần biết đây là một cơ hội, chắc chắn là một cơ hội lớn, dù lấy mạng ra tranh thủ cũng đáng, một đứa bé như y càng biết trân trọng từng cơ hội.

Và nếu như có một ngày nào đó tới được vị trí quyền lực như xử trưởng Hữa, y muốn đi tìm mẹ mình, hỏi nữ nhân đó một câu hỏi tuy ngốc nghếch, nhưng đứa bé nào ở trong hoàn cảnh y cũng muốn hỏi, "vì sao?"!

Nhưng làm con, có những việc Dư Tội cần phải làm.

Hôm sau Dư Tội ký vào bản hiệp nghị, lại thêm hai ngày nữa nhận được tin nhắn không đầu không cuối, thời gian xuất phát, địa điểm, chuyến xe, thời gian chuyến bay, địa điểm tập hợp, tất cả rõ ràng, làm Dư Tội ngạc nhiên là hệ thống công an xưa nay luôn keo kiệt lại đổ máu lớn, địa điểm tập huấn là thành phố phía nam cách đây mấy nghìn km.

Quảng Châu!

Cứ thế Tết trôi qua chẳng có gì đáng kể, cơ bản là Dư Tội ghét Tết, vì mỗi lần tới Tết là khắp nơi cứ tràn ngập hình ảnh gia đình ấm cúng hạnh phúc, trọn vẹn, ông bà cha mẹ con cái. Vì thế từ nhỏ y chỉ coi Tết là cơ hội kiếm thêm chút tiền, sau đó thoải mái nghỉ ngơi vài ngày, hết!

Thậm chí Dư Tội chưa bao giờ xem tiết mục Xuân Vãn của CCTV, chẳng sao cả, y vẫn lớn lên như ai thôi.

Tết năm nay Dư Tội có thêm một tâm sự, là buổi tập huấn thần bí kia.

Bữa trưa miễn phí đúng là có thật, chứ không à, giữa trưa mùng 3 Tết, có một đám người tới sân bay tỉnh thành thưa thớt bóng người.

Toàn bộ hành trình miễn phí, xuất phát từ nhà, thậm chí tới cả vùng Nhạn Bắc gặp tuyết lớn, không ngờ có hai chiếc xe cảnh sát tới nhà Trương Mãnh đón người, mệnh lệnh từ sở công an tỉnh, làm dọc đường Trương Mãnh được hình cảnh địa phương cung phụng như lãnh đạo, rất thỏa mãn.

Trong vòng một ngày, mười ba học viên phân tán trong toàn tỉnh, tới trưa đều tề tụ ở sân bay quốc tế Vũ Túc.

Đội ngũ rất dài, chưa vào sân bay đã thấy mấy người Nghiêm Đức Tiêu, Đậu Hiểu Ba, Trịnh Trung Lượng tay xách nách mang đang ngoan ngoãn xếp hàng ở đại sảnh rộng lớn hiện đại, không ngờ lại bị người ta chế nhạo. Lạc Gia Long đi thẳng tới máy bán vé tự động, máy quét quét qua CMT, một tấm vé cầm trong tay, bọn ngốc đứng xếp hàng kéo ùa tới.

“ Đơn giản quá nhỉ, tôi còn tưởng phải chen lấn như mua vé tàu Xuân Vận.” Đậu Hiểu Ba lấy được vé máy bay, hết sức kinh ngạc, giống như năm xưa từ nông thôn tới, tỏ ra rất ngạc nhiên với cái đèn mà cứ đi vào là sáng đi ra là tắt, cứ đi ra đi vào thử mãi, sau đó biến thành trò cười cho người ta:

Đại Nguyên không phải là thành phố lớn, nhưng sân bay quốc tế Vũ Túc thuộc top 5 sân bay lớn trong nước, lưu lượng khách mỗi năm tới ngàn vạn, mức độ hiện đại đủ cho đám nhà quê choáng ngợp.

“ Mấy anh em, làm CMT giả có hữu dụng không nhỉ, bây giờ loại mới nhất cũng có thể gắn chip bên trong đấy.” Đồng Thiều Quân cũng là thằng chưa đi máy bay lần nào trong đời, bắt đầu đi vào vết xe đổ của Bánh Đậu năm xưa:

Lý Nhị Đông hỏi Lạc Gia Long có vẻ rất am tường: “ Lạc Đà, tuyết lớn thế này bay có an toàn không, chẳng may rơi một phát thì hết đường chạy, đường cao tốc ở chỗ bọn tôi xảy ra mấy vụ tan nạn rồi.”

Trương Mãnh thấy hắn lo lắng thì tỏ ra hiểu biết an ủi: “ Chắc là trên máy bay có dù, không sao đâu.”

Lạc Gia Long nhìn quanh quất sợ có ai nghe thấy mấy lời này, xấu hổ không biết để đâu cho hết: “ Nói nhỏ thôi, không sợ người ta cười cho à? Tránh xa tôi ra, tôi không quen hai thằng ngốc các người.”

Thế là cả bọn nhốn nháo đánh chửi nhau tới tận cửa kiểm tra an ninh mới chịu yên tĩnh, lục tục kéo vào sảnh chờ bay, còn một tiếng nữa máy bay mới cất cánh, người ngó nghiêng, người đi vệ sinh, phân tán khắp nơi nhưng di động của cả đám kêu tít tít cùng lúc. Đậu Hiểu Ba Xem tin nhắn :" Đánh cược các người đang tụ tập một chỗ đúng không? Có chuyện tốt không gọi tôi nhé!"

Khẩu khí rất bất thiện, Bánh Đậu trả lời :" Dư Nhi, xin lỗi, lần sau gọi cậu!"

Lạc Gia Long cũng trả lời tin nhắn :" Dư Nhi, lần sau cậu còn có cơ hội. Xin lỗi nhé, tạm thời bảo mật!"

Tức thì trong phòng chờ, một đám học viên không phát hiện đều đang trả lời một tin nhắn, tiếp đó lại có tin nhắn gửi tới :" Cược 50 đồng, hôm nay tôi nhất định sẽ bắt được các anh!"

Gấu Chó đắc ý lắm, thằng này hẳn ở nhà ghen tỵ phát điên rồi, nén cười gửi tin :" Được, tới đây, tôi cho cậu 500!"

Đậu Hiểu Ba từ trong tin nhắn cảm giác được sự thất vọng của Dư Tội trong tin nhắn, khuyên :" Đừng tốn công nữa Dư Nhi, chúng tôi sắp lên máy bay rồi."

“ Không đúng!” Người phát hiện ra chuyện khác thường đầu tiên là Thử Tiêu, hắn đứng dậy hỏi từng người tin nhắn vừa nhận được, lúc này mới biết là Dư Tội gửi tin nhắn theo nhóm, nhìn quanh mấy lượt sảnh chờ bay, nhưng không thấy mục tiêu:

“ Sao thế?” Bánh Đậu còn chưa hiểu:

“ Có phải Dư Nhi cũng tới rồi không?” Thử Tiêu có vẻ không chắc lắm: “ Mọi người nói xem liệu có chuyện xử trưởng Hứa tới Lâm Phần gọi cả Dư Nhi đi không?”

“ Không thể nào, cậu ta là cái gì mà khiến xử trưởng Hứa tới tận nhà tìm chứ? Chú già ấy ho một tiếng, đến cả cục trưởng cục công an thành phố cũng phải chạy tới tận nơi báo cáo. “ Trịnh Trung Lượng xua tay phủ định khả năng hoang đường kia:

“ Bất kể là lý luận hay thực tiễn thì tỉ lệ phát sinh ra chuyện này không cao.” Đồng Thiều Quân phân tích khách quan:

Không tin, tóm lại là không tin, Nghiêm Đức Tiêu giơ di động lên: “ Nhưng nếu cậu ta không tới thì đặt bẫy chúng ta làm gì?”

Chương 060: Cả đám vô tích sự.

Câu hỏi hay! Dư Tội là thằng chó má sống rất thực dụng, không làm mấy trò vớ vẩn đâu.

A! Cả đám đứng bật dậy, đúng thế thật, cái thằng khốn đó luôn đặt bẫy để người ta nhảy vào đánh cược, sau đó cả năm sống nhàn nhã bằng tiền người khác. Gấu Chó là tên ít kiên nhẫn nhất, nhìn xung quanh quát lên:” Dư Nhi có ra đây không thì bảo, đếm ba không ra quịt tiền.”

Quả nhiên hiệu quả tức thì.

Giày thể thao, quần jean, áo bành tô, đầu đội mũ lưỡi chai kéo thấp, bộ dạng giống lữ khách đi xa, Dư Tội thong thả từ phòng hút thuốc đi ra giơ cao tay "hi" một tiếng chào mọi người, đưa tay tới trước mặt Hùng Kiếm Phi.

“ Thằng chó khốn nạn!” Hùng Kiếm Phi móc ra 50 đồng, vỗ chát vào tay Dư Tội:

“ Vừa gặp đã khen nhau rồi, ngại quá cơ.” Dư Tội cười ngượng ngập, thu tiền rồi lại đưa tay ra với Lạc Gia Long, vẫy vẫy:

“ Dư Nhi, cậu không tới biết tôi buồn thế nào vì cậu không thể tham gia cùng anh em không? Kết quả cậu lợi dụng tình cảm đó vì lừa của tôi 50 đồng thôi à? Tình anh em chúng ta đáng giá thế thôi sao?” Lạc Gia Long làm vẻ mặt đau lòng, bàn tay kia vẫn vẫy trước mặt như lời khẳng định, đúng là chỉ đáng 50 đồng, hắn đành cắn răng trả tiền:

Tới lượt Lý Nhị Đông, không ngờ tên này dám há mồm nói: “ Nợ, trả sau.”

“ Không phải chính anh nói nam nhân tốt có thể nợ tình, tuyệt đối không nợ tiền à, muốn sống yên thân thì trả tiền đây.” Dư Tội móc túi lấy đúng 50 đồng mới chịu tha cho, xưa nay chưa từng có ai quịt tiền của y mà có thể sống yên, đừng có lấy lý do vớ vẩn như nói đùa hay tình cảm ra, sau khi thu hết tiền của một nửa số anh em, hả hê nói: “ Các anh em chú ý, tiền công quỹ của chúng ta do nhân viên hậu cần Bánh Đậu bảo quản, xuống máy bay tôi mới khách ... Có điều không cần cám ơn tôi, mọi người nên cám ơn mấy anh em khảng khái móc hầu bao, vỗ tay hoan nghênh họ lần sau tiếp tục phát huy ưu thế trí khôn hơn người này, cống hiến tiền ăn cho anh em.”

Đám không bị lọt hố tất nhiên vào hùa reo hò, đó là quy tắc của mười mấy anh em bọn họ, thắng tiền chẳng những được ăn miễn phí, còn có thể sỉ nhục trí tuệ của người ta. Mấy vị phải móc ví bị trêu chọc mất mặt lắm, thương lượng với nhau đáp xuống đất đi ăn hải sản, dù sao những 50 đồng, ăn bù lại chứ, bị đám đông chế giễu lần nữa.

“ Dư Nhi, sao cậu biết mà tham gia?” Lạc Gia Long thay đổi đề tài, Dư Tội đột nhiên xuất hiện, khó tránh khỏi tò mò:

Dư Tội nhìn một vòng toét miệng cười: “ Tất nhiên không thể thiếu tôi, không có tôi không phải các anh sẽ cô đơn lắm sao?”

Ọe, ọe, tiếng nôn ọe vang lên liên tục.

Tóm lại là lại lần nữa tụ tập đông đủ rồi, loa thông báo đã tới giờ bay, mọi người kiểm tra lại hành lý, giấy tờ, sau đó xếp hàng bước lên chuyến hành trình thần bí.

Đám người này đúng là toàn nhà quê ít tiếp xúc, ngồi trong không gian chật hẹp của máy bay nhìn trước ngó sau, tên Trịnh Trung Lượng chủ nghĩa bi quan nắm chặt tay vịn, mặt có phần hơi tái nói: “ Vì sao trong đầu tôi lại toàn cảnh tai nạn hàng không nhỉ?”

Tức thì bị mấy hành khách lườm cho, chưa bay đã nói lời không lành rồi, Đổng Thiều Quân biết tính cách vị Đại Tiên này, nhanh chóng bịt mồm hắn: “ Nhìn tiếp viên hàng không di chuyển sự chú ý đi.”

Nữ tiếp viên đó mặt đánh phấn dày, còn cách cấp độ mỹ nữ một khoảng, làm Trịnh Trung Lượng càng bi quan: “ Chính vì nhìn mặt tiếp viên hàng không nên mới liên tưởng tới tai nạn hàng không, thế giới này làm tôi thất vọng quá rồi.”

Đầu trúng hai cái bợp, có người muốn hắn câm miệng, thằng này có cái mồm quạ chuyên tuôn ra lời xúi quẩy, rất ảnh hưởng tới tinh thần của đội ngũ.

Máy bay kêu ù ù xuyên qua tầng mây, bỏ lại thành phố sau tầm nhìn, ngoài cửa sổ là bức tranh như tiên cảnh, từng đám mây trắng muốt trải dài tới vô tận, lấp lánh ánh mặt trời chói mắt. Hành khách đều đã yên tĩnh lại, chỉ có đám người ở giữa máy bay không nén được hiếu kỳ vì lần đầu đi máy bay, luân phiên đổi chỗ với nhau ra cửa sổ xem phong cảnh.

Không trách bọn họ được, quá nửa sổ này vốn sống ở thôn nhỏ vùng núi, không thì cũng là vùng quê nghèo, tuy học ở tỉnh thành đấy, nhưng kỷ luật trường cảnh sát nghiêm như thế, mấy khi được ra ngoài đâu, có chăng nữa thì đâu có tiền mà tới chỗ sang trọng hiện đại, nên nhà quê vẫn hoàn nhà nhà quê.

Ngồi hàng ghế sau Dư Tội có ba người, Lý Nhị Đông ở giữa, Uông Thận Tu và Trương Mãnh ở hai phía trái phải, bên ngoài toàn mây với mây nên cũng chán rồi không tranh nhau đổi chỗ như bọn học sinh tiểu học nữa.

Lý Nhị Đông buồn chán bày trò chơi: “ Hán Gian, Súc Sinh, tôi đột nhiên nghĩ tới một câu đố, các cậu có muốn khiêu chiến trí tuệ không?”

Trương Mãnh khinh bỉ: “ Thôi đi, câu đố của cậu toàn ở trong đũng quần, chẳng nghĩ cũng biết.”

“ Cứ nói xem nào.” Uông Thận Tu đang rảnh, giống Trịnh Trung Lượng, mấy nữ tiếp viên hàng không làm hắn thất vọng, buồn chán tới mức tham gia thử thách trí tuệ cấp thấp kia:

Lý Nhị Đông hắng giọng: “ Câu đố về một hạng mục vận động, lên phi cơ cưỡi phi cơ, đoán xem.”

Quả nhiên là thế, hai người bạn cùng phì cười, Hán Gian chẳng cần nghĩ cũng đoán ngay: “ Song phi!”

“ Song phi!” Trương Mãnh giọng hơi to:

Tiếp viên hàng không đi qua đưa mắt nhìn, thế là ba thằng này bị bọn ngồi ghế sau vung tay tát, cái bọn này người ta chưa cười đã tự biến mình thành trò cười rồi. Dư Tội thở dài ngao ngán rốt cuộc là huấn luyện kiều gì mà chọn toàn thành phần xã hội nên loại bỏ thế này.

Tiếp viên bắt đầu phát bữa ăn giữa chuyến bay, một hộp cơm, một món đồ uống, Dư Tội không ăn, chỉ xin một cốc nước sôi nhấp từng ngụm nhỏ, phần của y bị Bánh Đậu tiêu diệt hộ, vừa ăn vừa chê ít. Bánh Đậu vô tình nhìn Dư Tội một cái, lấy khuỷu tay huých Thử Tiêu, chỉ chỉ Dư Tội tay chống cằm nhìn xa xăm đâu đó.

Không lên tiếng, nhưng không ảnh hưởng giao lưu của hai thằng này, bọn họ được huấn luyện giao tiếp bằng ngôn ngữ thân thể, hai thằng mê cờ bạc này càng tích cực luyện tới đăng phong tạo cực, tâm linh tương thông.

Vẻ mặt của Bánh Đậu ý là :" Nhìn kia, làm sao Dư Nhi lại làm bộ mặt thâm trầm rồi? Mỗi lần như vậy là muốn xử ai đó."

Thử Tiêu hoang mang :" Tôi cũng không biết, hỏi cậu ta đi."

Bánh Đậu không vui :" Mẹ nó, cậu không hỏi được à? Tâm trạng nó không tốt, ngu mới chọc vào."

Kỳ thực Dư Tội tới làm ai nấy đều rất vui, người ngoài truyền nhóm mười mấy người bọn họ chỉ giỏi đánh nhau với đánh bạc. Có điều thực tế hơi khác một chút, mới đầu đúng là ai thắng người đó được, về sau Dư Tội phát hiện mánh khóe của Bánh Đậu và Thử Tiêu, sau đó y tham dự vào đánh bạc liền thành hoạt động giải trí cho mọi người, người thắng quả nửa bị dùng làm của công cho đoàn thể nhỏ bọn họ.

Tiền chẳng nhiều, song đủ cho anh em thi thoảng ra ngoài tụ tập, uống say một bữa, cải cách này gây ra hậu quả trực tiếp là người tham dự đánh bạc ngày càng nhiều, hai là sức ngưng tụ cao chưa từng có, đừng thấy bọn họ suốt ngày mâu thuẫn nội bộ, chửi bới xỉ nhục lẫn nhau không nể nang gì. Nhưng nhìn lần Dư Tội bị đánh xem, cả đám nhất trí đi đòi nợ.

Nhìn trước nhìn sau lần tham dự tuyển chọn này trừ một vị là chuyên ngành kiểm nghiệm dấu vết, còn lại đều là bạn cờ bạc, bọn họ tụ tập với nhau liền không biết buồn là gì, vậy nên vẻ mặt của Dư Tội làm người ta không hiểu.

Chương 061: Nhiệm vụ đơn giản. (1)

Đảo mắt một vòng từ trên xuống dưới, tên nào tên nấy đang hơn hớn vì chuyến đi chơi miễn phí này, Thử Tiêu mắt đảo một vòng, hắn là tên có tâm cơ hơn cả, cũng là người thân với Dư Tội nhất, đổi chỗ với Bánh Đậu hỏi Dư Tội ngồi bên cửa sổ: “ Dư Nhi, làm sao thế?”

“ Không sao, ngắm cảnh thôi.” Dư Tội lắc đầu:

“ Cậu lấy quái đâu ra cái nhã hứng ấy.” Thử Tiêu nhỏ giọng xuống: “ Có phải lo lắng chuyện tập huấn không?”

“ Có chút.” Dư Tội thở dài, bạn xấu thì nhiều, tri kỷ thì ít, Thử Tiêu có thể tính là một trong số đó, thấy hắn nhận ra vấn đề nên Dư Tội không giấu: “Thế trận này không nhỏ, anh không sợ à?”

“ Nếu bảo tôi lên tuyến đầu thì tôi chắc chắn là chột dạ.” Thử Tiêu thành thật đáp, chuyện xung phong tiền tuyến hắn làm sao được, giọng càng nhỏ hơn: “ Có điều đám anh em mình trừ đánh bài ra thì chẳng thứ nào xếp đáng được xếp hạng, nên tôi nghĩ, tham gia cho có, sau đó về quê làm cảnh sát vinh quang cũng được, phải không?”

Dư Tội mỉm cười, tương đồng với ý nghĩ của y, ngồi thẳng lên chỉnh lại cổ áo, làm vẻ mặt chính nghĩa nghiêm túc để xem có tiềm chất hay không: “ Anh nói xem, nếu thực sự tuyển một hoặc một vài người, hẳn sẽ trực tiếp đưa tới cương vị trọng điểm của tỉnh thành, liệu tôi có khả năng được chọn không?”

“ Dư Nhi, không phải trước nay cậu không hứng thú với chuyện ở lại tỉnh thành à?” Bánh Đậu không hiểu:

“ Giờ có hứng thú cũng được mà.”

- Đừng hi vọng nhiều, vụ chúng ta đánh hai thằng ở Đh thể dục bị chủ nhiệm Giang biết rồi, về trường nói không chừng có xử phạt đang đợi cậu đấy.

“ Không sao, đợi vài tháng nữa chúng ta mới về, lúc đó còn ai quan tâm nữa.” Dư Tội quay lại chủ đề cũ: “ Anh thấy tôi thế nào?”

“ Muốn nghe thật chứ gì?” Thử Tiêu trầm ngâm: “ Chỉ có một khả năng giúp cậu được lựa chọn thôi.”

“ Là gì?”

“ Đó là người tuyển chọn mù mắt, chọn hết cả chúng ta, trong đó có cậu.”

Đậu Hiểu Ba cười phun nước, Dư Tội không cười cũng không giận mà trầm ngâm gật gù, tương đồng với suy nghĩ của y, chỉ có vậy mới là hợp tình hợp lý.

Thế nhưng vẻ mặt ấy lại bị Thử Tiêu hiểu lầm: “ Coi như cách tiêu chuẩn khác bỏ đi, ít nhất muốn được lựa chọn phải có đạo đức cá nhân tốt, cậu thì lấy đâu ra thứ đó.”

“ Đúng thế, tố chất chính trị thì khỏi nói, cậu thi ba lần mới qua, giao viên chính trị cũng nói cậu là thành phần nguy hiểm của xã hội.” Bánh Đậu bổ xung thêm:

“ Bọn này đều là phế phẩm, nhưng thời buổi này đến rác còn có giá trị lợi dụng, cậu là thứ nguy hiểm, ai mà dám dùng?”

Hai người đó mỗi người một câu, tổng kết lại là Dư Tội cậu đừng hi vọng hão huyền nữa, cậu trừ thể chất hợp cách ra thì chẳng có cái gì dùng được.

Thư Tiêu chọc Bánh Đậu một cái, ý bảo hắn ngậm miệng lại, nhìn Dư Tội đã ngẩn người ra rất lâu, giống như sét bổ trúng, ngồi im không nhúc nhích.

Thấy Dư Tội bị đả kích nặng nề như thế, Thử Tiêu an ủi: “ Đừng buồn, kỳ thực mọi người cũng không hi vọng gì cả, chỉ là muốn ra ngoài mở rộng tầm mắt, dù sao cũng là thêm kinh nghiệm, nơi này không tuyển có khi nơi khác dùng ... Cậu làm sao thế, cứ im lặng suốt.”

“ Không sao!”

Dư Tội cười, nói cũng phải, đôi khi nên suy nghĩ đơn giản chút, ra ngoài mở rộng tầm mắt, tăng trưởng kiến thức cũng không tệ. Tạm bỏ tâm sự xuống, cùng hai người anh em thảo luận cơ sở huấn luyện ở đâu, có điều Bánh Đậu tham ăn đã lập kế hoạch du lịch hoàn chỉnh, thao thao bất tuyện trình bày nên đi đâu ăn gì. Bất tri bất giác có tiếng nhắc nhở thắt đai an toàn, chuyến bay dài hai tiếng đã sắp tới điểm đến, ngoài cửa sổ thấp thoáng nhìn thấy thành phố, phong cảnh thành phố nước nam bốn mùa như xuân bao phủ một màu xanh ngăn ngắt, khác hẳn nước bắc lúc này bao phủ trong tuyết trắng.

Tới Quảng Châu rồi!

Xuống máy bay một cái không ngờ phát sinh biến cố, đám ngốc ở phương bắc tới đều chung một động tác, nhìn lữ khách đi qua đi lại quần áo mỏng manh mát mẻ thì trố mắt ra, biết nam bắc khác biệt không ngờ lại chênh lệch nhau như thế.

Từ nơi âm mười mấy độ tới nơi dương hai mấy độ, không phải là hưởng thụ, mà là đầy đọa.

Vì thế đi vào đại sảnh, ai nấy lau mồ hôi, chỉ muốn lập tức cởi bỏ hết trang bị hạng nặng trên người.

“ Tập trung nhà vệ sinh.” Dư Tội cầm đầu hô, cả đám ùa theo như đàn ong:

Đó chắc chắn là nơi tốt nhất, trước tiên là cởi áo bông, cởi quần bông, vốc nước lên mặt cho sảng khoái một chút, Tôn Nghệ càu nhàu: “ Mùa hè ở chỗ chúng ta cũng không nóng thế này.”

“ Còn khá rồi đấy, nếu gặp mùa bão, thời tiết ẩm thấp, người phương bắc chúng ta không chịu nổi. “ Lạc Gia Long có chuẩn bị trước đã thay bộ quần áo mùa thu:

“ Có cái hay mà, đỡ phải mặc áo bông nặng người:” Thử Tiêu hành động nhanh nhất đã thay quần áo xong, lấy di động ra chụp tách cái cảnh Gấu Cho mặc mỗi quần sịp, tuyên bố về phát lên mạng nội bộ của trường, Gấu Chó truy đuổi muốn lấy lại, nhưng Thử Tiêu đề phòng chạy mất rồi.

Gấu Chó không đuổi được cũng lấy di động ra chụp tanh tách, tuyên bố đợi sau này ai làm quan lớn sẽ mang ra tống tiền, người bị chụp chẳng sợ, đã thế Lý Nhị Đông còn ôm eo Uông Thận Tu muốn chụp bức ảnh lãng mạn, làm Gấu Chó buồn nôn suýt vứt di động đi.

Hỗn loạn một hồi cũng thay y phục xong, rời nhà vệ sinh, dù sao trải qua mấy năm huấn luyện gian khổ, cả đám nhanh chóng thích ứng, tự động xếp thành hai hàng, bước chân chỉnh tề tới điểm tập hợp.

Lối ra B18!

Hàng đầu lập tức nhìn thấy Hứa Bình Thu đứng bên cái xe du lịch, cả đám tới trước mặt đứng nghiêm tiếp nhận kiểm tra. Hứa Bình Thu mặc cảnh phục uy phong vô địch, giờ thay thường phục như lão nông trồng rau, thân thiết nhìn Thử Tiêu nói hắn béo lên, bảo Trương Mãnh là quê hắn tuyết lớn, còn sợ là không tới kịp, khen Lạc Gia Long đẹp trai, thậm chí cái mặt không khen nổi của Gấu Chó cũng được ông ta nói là có tinh thần, ai cũng khen ngợi, nhưng tới lượt Dư Tội thì bỏ qua như không quen biết.

Dư Tội lườm lão già một cái, biết ông ta cố tình lờ đi, nhưng với y mà nói chẳng hề gì, thế càng tốt, lãnh đạo không thân không thích lại đối xử tốt mới làm người ta bất an.

“ Mọi người vất vả rồi, tiếp theo tôi ra mệnh lệnh đầu tiên, lên xe, chuẩn bị ăn cơm. “ Hứa Bình Thu mỉm cười nói lớn, đợi đám học viên hớn hở lên xe ổn định chỗ ngồi rồi mới nói thêm: “ Đây là bữa cơm đầu tiên của các cậu ở Quảng Châu, cũng là bữa cơm cuối cùng khi tập huấn bắt đầu, buổi chiều đúng giờ tập hợp, lái xe sẽ đưa các cậu tới điểm tập hợp ... Phấn chấn lên, chúng ta hát nào ... Ở thành phố phồn hoa, ở sơn cộc tịch mịch ... Chuẩn bị, 1,2, 3!”

Lái xe mở loa, âm nhạc vang lên, đó là bài ca cảnh sát nhân dân đã hát vô số lần, cho dù là không học cũng có thể ngâm nga vài câu.

Dư Tội miệng cũng há ra khép lại đấy nhưng kỳ thực âm thanh chỉ ậm ừ trong cổ họng, nhìn ông già Hứa Bình Thu cao giọng lấy sức hát cái bài nhàm tai này một cách say sưa, cảm giác quai quái.

Hưng phấn, nhiệt huyết, trẻ trung ... Hứa Bình Thu tựa hồ nhìn thấy dáng vẻ đám học viên này khi mặc cảnh phục, mỗi lần có người mới gia nhập đội ngũ do mình dẫn dắt, ông ta có cảm giác bảo đao đã già.

Đề xuất Tiên Hiệp: Tuyết Ưng Lĩnh Chủ
Quay lại truyện Dư Tội
BÌNH LUẬN