Chương 19: Nhiệm vụ đơn giản. (2) (1)

Chương 19: Nhiệm vụ đơn giản. (2) (1)

Chương 062: Nhiệm vụ đơn giản. (2)

Khúc ca đã kết thúc, trông mặt Hứa Bình Thu có vẻ còn chưa tận hứng, giọng đầy xúc cảm: “ Tôi làm cảnh sát đã gần 30 năm, hát không hay bằng các cậu ... Tôi hi vọng rằng trong tương lai, ở kỳ trường hợp nào cũng đừng nên quên nó, dù là không theo nghề này nữa. Tôi biết thế hệ các cậu thà tin lời nói dối chứ không tin lời thề, thà tin bên cạnh chỉ có lừa lọc gian dối chứ không tin trong hiện thực có trung thành và hiến dâng ... Tôi thừa nhận trong đội ngũ cảnh sát của chúng ta những kẻ ngồi ăn chờ chết, tạm bợ qua ngày thậm chí biến mất rất nhiều.”

Đám học viên kinh ngạc nhìn xử trưởng Hứa, bình thường dù bọn họ ở trường dám nói thế sẽ bị ban kỳ luật cấm túc vài ngày, vậy mà từ lãnh đạo cảnh sát nói ra thì tình hình đã nghiêm trọng lắm rồi.

“ Có điều!” Hứa Bình Thu chuyển giọng, âm thanh đề cao lên: “ Tôi nói cho các cậu biết, tập thể này vẫn là nơi anh hùng lớp lớp xuất hiện, vẫn là phòng tuyến đầu tiên bảo vệ chính nghĩa. Bài hát vừa rồi là bức tranh phản chiếu chân thật, trên mảnh đất rộng chín trăm sáu mươi vạn km2 này, có vô số đồng chí sóng vai tác chiến cùng chúng ta. Tôi hi vọng mọi người nhớ, an ninh và hạnh phúc của người dân chính là vinh dự tối cao của cảnh sát.”

Lời đã hết trong xe im phăng phắc, bất kể là có tin hay không cũng khiến người ta coi trọng, không giống như giáo viên trong trường hô hào, chỉ nghe tai nọ ra tai kia.

Bốp! Bốp!

Có người vỗ tay, đầu tiên là Hùng Kiếm Phi cái tên mặt tội phạm tim anh hùng, tiếp đó ra Trương Mãnh, mọi người lần lượt vỗ tay theo, có cả Dư Tội, lần này y vỗ tay chân thành, cho dù là y tự nhận mình chẳng phải người tốt, nhưng giống như mọi người, y cũng muốn thấy cuộc đời này xuất hiện nhiều người tốt và càng nhiều cảnh sát tốt.

Xe đi tới một nhà hàng hải sản bên đường Châu Giang, cái nhà hàng này khác với phương bắc rất nhiều, bếp công khai, trông đầu bếp chạy ra chạy vào rất náo nhiệt. Hứa Bình Thu và lái xe vào gian phòng nhỏ, đặt cho đám học viên gian lớn hai phòng.

Bữa cơm không náo nhiệt cho lắm, có lẽ vì những lời Hứa Bình Thu nói trên xe, mọi người im lặng ăn hồi lâu mới có đề tài, Lạc Gia Long thuộc hệ vi tính, nên không hiểu sao lại được chọn, hỏi Đổng Thiếu Quân ngồi bên: “ Cậu nói xem lần này sẽ huấn luyện cái gì?”

“ Chắc là giống bình thường, chạy bộ, bắn súng, đối chiến, nhưng với cường độ cao hơn.” Đổng Thiều Quân suy đoán, không thể nghĩ ra nội dung gì ngoài mấy thứ đó:

“ Không đúng.” Lạc Gia Long phân tích cho mọi người: “ Nếu là huấn luyện như cậu nói thì làm ở tỉnh thành cũng được, việc gì phải đi cả ngàm dặm tới đây, mười mấy người ăn ở tốn kém thế nào, cần vậy không? Dư kinh phi cũng đâu tới phần chứng ta hưởng, còn ngồi máy bay miễn phí nữa.”

Đúng thế, điểm không hợp lý ngày càng nhiều, đám học viên hình cảnh bắt đầu động não phân tích, Đồng Thiều Quân ham học cung cấp thông tin cho mấy tên trong nhóm chả bao giờ xem TV: “ Quảng Châu là cánh cổng phía nam của quốc gia, là thành phố cải cách mở cửa sớm nhất, kinh tế phát triển nhất, cũng là nơi có tỉ lệ tội phạm cao nhất, rất có thể chọn nơi này vì tiện quan sát ác loại tội phạm mới, ứng dụng cho công tác sau này.”

“ Hợp lý, nhưng không đủ sức thuyết phục, học viên ưu tú cả đống, làm gì tới lượt đám ngựa hại bầy chúng ta.” Uông Thật Tu cũng tham gia suy đoán: “ Hay là tập huấn liên quan tới lời thề và trung thành, thời buổi đạo đức suy đồi, nhân phẩm thoái hóa này, nói không chừng muốn khơi lên tinh thần cống hiến nên mới đưa mọi người tới kinh đô tội phạm.”

“ Vớ vẩn!” Hùng Kiếm Phi phản bác thẳng thừng, nhưng mà hắn cũng chẳng đoán ra nguyên nhân:

“ Các anh em có lý đấy, lời vừa rồi ở trên xe làm tôi rất cảm động, xử trưởng Hứa chắc đã phát hiện tư tưởng và hành vi của chúng ta có vấn đề nghiêm trọng, nên huấn luyện liên quan tới mặt này.” Thử Tiêu đồng thuận với Hán Gian:

“ Lạc đề rồi, bây giờ tỉ lệ chiêu sinh cảnh sát là 300 chọi 1, chúng ta là cái thá gì, đưa tới đồn công an cũng chưa chắc mấy người được chọn ... Có cần tốn tiền lên người chúng ta không? Đây mới là vấn đề!” Lý Nhị Đông khinh bỉ nói thẳng:

Mọi người tranh cãi không thôi, cuối cùng không đưa ra được kết luận, đều nhìn Dư Tội, cái thằng nhãi ít tuổi nhất này luôn nhìn nhận vấn đề rất chuẩn, giúp bọn họ không ít lần tránh được xử phạt, Ngô Quang Vũ ở gần nhất huých Dư Tội đang thong thả ăn uống: “ Dư Nhi, cậu nói đi, mọi người đang đợi đấy.”

Điều hòa chạy vù vù, phả hơi lạnh xuống phòng bao, nhiệt độ ngoài trời lúc này là 28, dù ở phương nam chăng nữa đây là nhiệt độ cao hiếm thấy vào tháng hai, song còn xa mới tới mức phải bật điều hòa, chỉ có điều với mấy vị khách mới từ phương bắc băng tuyết tới thì không khác gì giữa hè, điều hòa hạ xuống mười mấy độ mới chịu nổi.

“ Nếu bảo tôi nói thì thứ nhất, đây là huấn luyện không liên quan tới cảnh vụ, vì chúng ta không phải cảnh sát, xử trưởng Hứa cũng mặc thường phục, nên chắc chắn là không trùng với nội dung huấn luyện bình thường.” Dư Tội đối diện với mười mấy người anh em, giơ bàn tay lên, gập từng ngón một: “ Thứ hai chính là động cơ mà mọi người đang băn khoăn, nếu họ đã bỏ tiền đầu tư, ắt muốn thu lại gì đó, đem so với thân phận của chúng ta thì đã rõ rồi.”

“ Nhưng chúng ta có thân phận gì đâu?” Thử Tiêu thắc mắc:

“ Nói thẳng ra chúng ta chả là cái mẹ gì.” Lý Nhị Đông cay đắng thừa nhận:

“ Chuẩn, chính là câu này của Lão Nhị nói lên vấn đề, vì chúng ta chẳng là cái gì nên mới dễ tạo hình, trên người chúng ta không có thói quen quan liêu của đội ngũ cảnh sát, không có mạng lưới quan hệ phức tạp, muốn bồi dưỡng ra cái gì đều được. Ví dụ Gấu Chó và Súc Sinh, nếu tôi là lãnh đạo, trực tiếp đưa các anh tới sàn đấu ngầm, đánh nhau ba tháng đi ra, các anh sẽ là vương bài truy bắt tội phạm. Lạc Đà, đưa anh vào xưởng điện tử làm hàng nhái, sau này anh là kỹ sư chuyên chế món đồ bị hạn chế. Bánh Đậu và Thử Tiêu nếu các anh lăn lộn sòng bài một thời gian, đem về đối phó với tụ điểm cờ bạc trong tỉnh là chuyện vặt. Hán Gian thì càng ngon, thả anh tới mấy hộp đêm, cho anh đi tiếp xúc với đám tình nhân, vợ bé của quan tham, chắc chắn đào xới được tài liệu tham ô hối lộ, đám nữ nhân đói khát ấy chịu sao nổi phong độ lả lơi vô tội của Hán Gian.”

Uông Thận Tu bị sặc nước canh vào mũi, đám anh em cười rũ rượi vỗ tay khen ngợi Dư Tội nói quá chính xác.

Không ai biết rằng trong gian phòng nhỏ dưới tầng, chỉ có một món canh bốn món thức ăn đơn giản, Hứa Bình Thu và lái xe thong thả uống bia, trên bàn là máy nghe trộm bỏ túi, đến khi giọng Dư Tội truyền tới, lái xe chú ý thấy xử trưởng Hứa nhíu mày.

“ Đội trưởng Hứa.” Lái xe tuổi chừng trên dưới ba mươi, mặt đen, da thịt cháy nắng trông không có gì đặc biệt, chỉ tay nhắc nhở:

Hứa Bình Thu mới nhận ra mình để rơi xương vào bát, lắc đầu lẩm bẩm:” Bọn nhóc này có chủ kiến hơn thời các cậu nhiều đấy.”

“ Nói thế bọn chúng đoán trúng tâm tư của đội trưởng rồi sao?”

“ Đoán đúng lối suy nghĩ, nhưng đoán sai hình thức.” Hứa Bình Thu gật gù: “ Nhưng thế đã là không đơn giản, xem ra tôi chạy đi Lâm Phần một chuyến không phải là uổng phí.”

Chương 063: Nhiệm vụ đơn giản. (3)

Thành thói quen rồi, cứ có dịp ăn miễn phí là cả bọn đua nhau ních cho no bụng, còn che miệng cười trộm nhìn Lão Hứa tái mặt thanh toán tiền, ra đường chú ý, ở tây bắc ngay mùa hè ít thấy áo hai dây, quần short, thì thấy khắp nơi, da thịt lồ lộ, vừa no bụng lại no mắt, không kìm được cảm thán từ xưa Việt nữ có tiếng, quả không sai.

Công bằng mà nói không phải con gái đất Việt xinh đẹp hơn vùng khác, nhưng cùng là một khuôn mặt dung mạo bình thường, nếu gắn lên người các cô gái phương bắc khung xương lớn thì thuộc cấp khủng long không ai thèm nhìn, nhưng với thân hình nho nhỏ xinh xinh của cô gái nơi này thì thành đáng yêu rồi. Bởi thế cơ hồ là mỹ nữ khắp nơi, nhìn không chán mắt, chưa kể tới cách ăn mặc màu sắc ở nơi này.

Thúc giục mấy lần mới lên xe, rèm xe kéo lại, sau đó nộp vật dụng cá nhân như di động, ví tiền, đồng hồ, chìa khóa, gần như là nộp hết sạch đồ dùng trừ quần áo, học viên đã quen chuyện này, không ai nhiều lời, nhanh chóng hoàn thành. Tiếp đó mỗi người lại được phát một bộ quần áo, rất bình thường, yêu cầu thay luôn trên xe, tuy không hiểu vẫn chấp hành, sau còn phát một chiếc điện thoại, trong như thẻ ngân hàng làm bằng kim loại, rất tinh xảo, làm ai nấy hứng thú.

Rất thần bí, rất vui.

Tất cả đều tiến hành trên xe, khi hoàn thành đã đi qua nội thành tấp nập, chập tối rồi mà trời vẫn sáng, đi vào kiến trúc như sân thể dục, Dư Tội đã chú ý, cách nhà thi đấu Thiên Hà không xa.

Một đại sảnh trống không, xe du lịch đi thẳng vào đó, Hứa Bình Thu xuống xe trước, hô: “ Tập hợp.”

Trên xe kéo xuống mười bốn đội viên dựa theo thường ngày tập huấn tự động xếp thành hàng ngũ, Hứa Bình Thu thu lại vẻ hiền hòa thường ngày, uy nghiêm đứng trước đội ngũ: “ Tôi tuyên bố từ thời khắc này, tất cả quy định trong hiệp nghị bảo mật có hiệu lực, huấn luyện đặc biệt kỳ đầu tiên sở công an tỉnh Sơn Bắc chính thức bắt đầu.”

Tất cả học viên khép chân, ưỡn thẳng lưng, mất nhìn về phía trước, cho dù một đám quậy phá thì cũng đã được đóng dấu ấn rất sâu qua hơn ba năm huấn luyện.

Không ngờ Hứa Bình Thu lại cười xua tay: “ Nghỉ, đừng căng thẳng, nghe cho rõ đây là cuộc huấn luyện mang tính chất thử nghiệm, hơn nữa là lần đầu, tôi chúc mừng các học viên có may mắn tham gia.”

Nói xong vỗ tay, nhưng không ai hưởng ứng, đám học viên vẫn nghiêm túc nghìn Hứa Bình Thu, chờ đợi câu hỏi bọn họ đã tò mò rất lâu rồi.

Dư Tội đảo mắt hai bên, nơi này diện tích chừng 200 m2, xem ra được sử dụng một thời gian dài rồi, tạ và gậy cân bằng đã bị nắm thành vết, bao cát bị đấm rách vá mấy miếng, chọn một chỗ thế này, nhìn có vẻ giống nhiệm vụ huấn luyện bình thường.

Hứa Bình Thu không bố trí nhiệm vụ mà hô: “ Nghiêm Đức Tiêu rời hàng.”

Thử Tiêu hơi căng thẳng bước lên một bước, suýt nữa vấp chân ngã xuống làm ai nấy phì cười.

Hứa Bình Thu cười hiền hòa: “ Báo cáo đồ đạc trên người.”

Ý, không phải nộp hết rồi à, Thử Tiêu ngẩn ra, có điều lập tức báo cáo: “ Báo cáo, một cái điện thoại.”

“ Còn nữa không?” Hứa Bình Thu trầm giọng:

“ Báo cáo, hết.”

“ Nghĩ rồi báo cáo lại.”

“ Vâng, báo cáo ... À, có có … Học viên Nghiêm Đức Tiêu trên người có một cái điện thoại, một chiếc áo sơ mi, một đôi giày, một đôi tất, một cái thắt lưng.” Thử Tiêu còn cẩn thận hỏi: “ Quần sịp có cần báo không ạ?”

Hứa Bình Thu bị tên vô lại làm bật cười, chỉ tay: “ Về đội.”

Cả đám cười nghiêng ngả, lúc này không khí buông lỏng một chút.

“ Mọi người nghe rồi đó, tất cả những thứ Nghiêm Đức Tiêu báo cáo, trên người các cậu cũng có, đó là toàn bộ trang bị của các cậu, nhiệm vụ của các cậu rất đơn giản.” Hứa Bình Thu dừng lại một lúc như để tận hưởng sự hồi hộp của đám học viên mới tuyên bố:” Đó là sinh tồn trong thành phố này 40 ngày, đó chính là môn huấn luyện.”

Má nó, té ra là game sinh tồn à? Chơi Hunger Games sao?

Đám học viên nổ tung rồi, té ra tịch thu tất cả mọi thứ, lại không cho một xu nào, là để đi làm lưu manh, trò này còn khó hơn sinh tồn hoang dã, cả đám nhao nhao, toàn đám nhà quê quá nửa còn chẳng biết mua vé máy bay ra sao, bảo họ sống thế nào ở nơi lạ nước lạ cái này.

“ Im lặng.” Hứa Bình Thu rống lên trấn áp tất cả mọi âm thanh khác: “ Đây là nhiệm vụ đơn giản nhất, muốn thành một hình cảnh hợp cách thì phải thích ứng được với mọi hoàn cảnh, nếu không làm sao có thể đối phó với tội phạm muôn hình muôn vẻ? Không hài lòng à, giờ có thể rút lui vẫn kịp, tôi nhấn mạnh một điều, trong quá trình huấn luyện bất kỳ ai cũng có thể lựa chọn rút lui bất kỳ lúc nào, chỉ cần tới đây lấy vật phẩm cá nhân, tôi trả lộ phí, có điều sau này đừng có nói là muốn làm cảnh sát nữa.”

Sợ cái đéo, người trẻ tuổi dễ bị khích, càng không dễ chịu thua, thế nên không ai ý kiến nữa, ưỡn ngực lên bộ dạng chuẩn bị liều mạng, đúng thế, coi thường người ta à?

Nhìn từng khuôn mặt thể hiện rõ sự không phục, lại có một số kẻ như Thử Tiêu mắt đảo tròn không biết đang mưu đồ chuyện gian lận gì, Hứa Bình Thu hài lòng, đi qua đại lại trước đội ngũ tiếp tục đả kích: “ Nhiệm vụ chỉ cần sinh tồn được trong vòng 40 ngày, không cần biết các cậu dùng biện pháp gì, chỉ có điều không được cầu viện bên ngoài, liên lạc với người thân, bạn bè là loại! Ai tiết lộ thông tin huẩn luyện, loại! Ai tới cơ cấu công an địa phương xin trợ giúp, loại! Ai để lộ thân phận thật sự, loại!”

Đíu mẹ, toàn thấy loại với loại, nghe mà tai bùng nhùng, thế này khác gì ép người ta phạm tội, gần như ngay lập tức đoán ra một khả năng, Dư Tội thầm nghiến răng, lão già này có ý gì đây?

Những người khác mặt tái dại, không cho tiền, không cho cầu viện, chẳng phải là cô hồn vất vưởng ở cái thành phố ngàn vạn nhân khẩu này à, có bề gì không phải chuyện đùa đâu. Vừa nghĩ một cái đã thấy cả đống vấn đề xuất hiện trong đầu, toàn là đáng lo.

“ Đừng lo.” Hứa Bình Thu như đọc được ý nghĩ người khác: “ Điện thoại các cậu được phát là sản phẩm của Đức, có thể sạc bằng năng lượng mặt trời, chỉ cần có tín hiệu là sẽ biết các cậu ở đâu. Ngoài điện thoai ra thì, thắt lưng đều có thiết bị định vị, nếu ai thấy không qua nổi thì chỉ cần gọi một cuộc điện thoại là có người tới cứu, số điện thoại lưu sẵn trong máy. Nhắc một chút, đó là cái điện thoại đã được sửa đổi, chỉ gọi được đúng số cầu viện thôi, không gọi đi đâu được nữa.”

Đám học viên nhấp nhổm bất an, trước nay huấn luyện đều là làm theo huấn luyện viên, chỉ huy thế nào thì làm vậy, khó khăn vất vả cũng có mục tiêu hướng tới, lần này phải tự phát huy, khác gì mò mẫm trong đêm đen, ai cũng có chút mất phương hướng, nghĩ đã sởn gai ốc, bỗng dưng bị ném tới một thành phố xa lạ, thế này có mà biến thành ăn mày hết.

Đây không phải game, không save vào làm lại được đâu.

“ Đừng có cho rằng tôi đang ép các cậu phải mạo hiểm, phương thức sinh tồn thiên biến vạn hóa, tôi tin khi các cậu đói bụng sẽ học rất nhanh, không nhất định là phải phạm tội.” Hứa Bình Thu khi nói câu này nhìn Dư Tội đầy hàm ý, tựa cười tựa không nói: “ Đương nhiên, phạm tội cũng là một cách, dù sao đây cũng là thành phố có tỉ lệ tội phạm cao nhất cả nước, đa phần do điều kiện sinh tồn bức bách mà thành. Nếu như các cậu bất đắc dĩ phải chọn cách này thì tôi cũng hiểu, có điều đừng để công an địa phương bắt được, nếu không các cậu thì tự chịu trách nhiệm pháp luật. Các cậu mới là học viên, chưa phải cảnh sát, nói cách khác vẫn là thường dân nên rất dễ xử lý.”

Chương 064: Cả ổ xuất quân. (1)

Cả đám châu đầu thì thầm, nhưng đa phần là hỏi nhau phải làm sao bây giờ? Qua nổi không? Hay là thương thảo để thêm điều kiện, ít nhiều cũng phải cho vài đồng dằn túi chứ? Hoặc là phải có chỗ dung thân. Với một đám người quen chấp hành mệnh lệnh mà nói, đúng là hoang mang tột độ.

Hứa Bình Thu đợi một lúc lại ra hiệu cho mọi người im lặng: “ Cho mọi người biết một tin nữa, năm nay trong tay tôi có ba mươi hạn ngạch tuyển dụng cho ban hình sự tỉnh, trừ đi một số hạn ngạch không thể không cấp cho người có quan hệ, còn chưa tới mười cái nữa thôi, tôi hi vọng các cậu bị đào thải một nữa, thế thì đơn giản cho tôi quá.”

Quả đào quá lớn, đám học viên sáng mắt, lý tưởng được ở lại tỉnh thành gần hơn bao giờ hết, tất cả tha thiết nhìn Hứa Bình Thu như muốn nói, tôi làm được.

Dư Tội ngửi thấy mùi âm mưu trong những lời này, đào thì chắc chắn là có rồi, nhưng cái giá thì chưa biết, lão già này lúc nào cũng sặc mùi mờ ám, khả nghi.

Đồng thời cũng có một chút hưng phấn, chuyện này nằm ngoài bất kỳ dự liệu nào của y, sẽ rất là vui đây.

“ Đã tới giờ rồi, lên xe ... Xe sẽ đưa các cậu tới một chỗ bất kỳ nào đó ở thành phố, nếu các cậu bị lạc đàn, vậy tự sinh tồn, nếu các cậu may mắn gặp nhau, tôi mong các cậu giúp đỡ lẫn nhau, bốn mươi ngày sau, tôi ở đây đợi mọi người, đương nhiên ai bị đào thải thì không gặp được tôi nữa. “ Hứa Bình Thu xem thời gian, hô:” Xếp hàng, lên xe!”

Một đám học viên mang đủ tâm tình đi lên xe, không ai có tâm trạng thảo luận, tâm trạng nặng nề lo âu.

Ngoài kia, màn đêm chậm chạp buông xuống, đem cái ồn ào của thành phố xa lạ gói ghém trong bóng đêm tĩnh lặng.

Xe chạy với tốc độ cao dọc theo đường rộng tới tám làn xe, dòng xe cộ chạy vùn vụt qua cửa sổ tựa vô số ánh sao băng lóe xẹt qua trước mặt, hoặc đi vào nội thành phồn hoa, hoặc là rời khỏi cái khu rừng bê tông cốt thép này.

Dù thế nào bọn họ cũng có điểm đến cụ thể, chẳng như chiếc xe này đưa đám thanh niên hoang mang đi tới đích vô định, ước chừng được mười mấy km, dừng ở một nơi mà chả ai nhận ra, tất nhiên rồi đã ai tới đây đây, ai nấy tim vọt tận lân cổ.

Hứa Bình Thu ngồi ở ghế sau lái xe, quay đầu lại hiền từ hỏi: “ Ai đi đầu đây?”

Không ai trả lời, tựa hồ đều không dám tiếp nhận khiêu chiến này, một số lấm lét ngẩng đầu chỉ để nhìn trộm người khác, chút dũng khí được khơi lên khi nãy bị cảnh tượng xa lạ bên ngoài làm xí ra hết rồi.

“ Thế này sao mà được, lại chẳng phải bảo các cậu đi nạp mạng, ngay cả dũng khí mưu sinh cũng không dám thì sau này ai dám giao trọng trách cho các cậu đây, thôi để tôi chọn ....” Năm phút sau tình hình không có gì cải thiện, Hứa Bình Thu không hài lòng, quét mắt một lượt điểm danh:” Hùng Kiếm Phi, chẳng lẽ chuyện này còn nguy hiểm hơn là đẫu võ có thể thương tật bất kỳ lúc nào, trả lời tôi xem, cậu có dám không?”

“ Có gì mà không dám?” Bị mười mấy ánh mắt nhìn chằm chằm, Gấu Chó đứng lên luôn, hùng hổ đi ra cửa xe, quay lại nói lớn: “ Các anh em, tôi đi trước đây, sợ cái buổi gì chứ, nói luôn nhé, thằng nào bỏ về giữa chừng là chó đẻ, sau này đừng nhận là anh em nữa.”

Lái xe phì cười, đám anh em bị tinh thần đầu đất của Gấu Chó kích thích, người hứa hẹn, người chúc hắn thượng lộ bình an, bất kể là hố phân hay hố lửa, cứ nhảy xuống xem sao, sợ cái đíu.

Xe lại đi thêm một lúc, nhân vật số hai quả nhiên là Trương Mãnh, một thằng đầu đất khác, thằng này sớm bị trường học tẩy não rồi, Hứa Bình Thu có vẻ thích loại hình sinh vật đơn bào mù quáng nghe lệnh, hết sức tán thưởng.

“ Tốt, tiếp theo là ai đây, có phải là đi theo thứ tự không?” Xe lại tới thêm chặng nữa, Hứa Bình Thu hỏi người ngồi trên cùng, là Lý Nhị Đông, tên này lúc nãy tiễn người ta đi thì hô rất to rất khí thế, giờ tới bản thân sợ rồi, Hứa Bình Thu mỉm cười: “ Thôi, người tiếp theo vậy, lát tôi đưa cậu ra thẳng sân bay nhé.”

“ Không, không ... Tôi.” Lý Nhị Đông cắn răng đứng dậy, tự cổ vũ bản thân: “ Liều luôn, cùng lắm đi nhặt đồng nát, đói làm sao được.”

Nhắm mắt đưa chân, nhảy xuống xe, xe rồ một cái lên đường, nhìn hoàn cảnh xung quanh, Lý Nhị Đông vội vàng đuổi theo xe la oai oái: “ Này, khoan đã, khoan đã, đây là bên Châu Giang, không có rác mà nhặt ... Cho tôi xuống trạm sau, này … này, đợi tôi với.”

Xe càng đi càng xa, Lý Nhị Đông thở hồng hộc, sợ sệt nhìn quanh, lúc này bóng đêm dần buông xuống, thành phố hoa đăng như biển, với hắn lại chẳng khác gì cảnh tượng trong phim kinh dị, từng hồi hơi lạnh cứ chạy ngược từ chân lên đầu. Bên sông gió thổi lồng lộng, bước chân Lý Nhị Đông loạng choạng, hối hận ngàn vạn lần, sao trưa nay không ăn nhiều một chút, đói rồi, làm sao đây?

Tiếp theo là Tôn Nghệ, thằng này tính cách trẻ con ham vui, nhe răng cười với đám anh em rồi nhảy xuống xe nhẹ tênh như không. Xe càng đi thì càng im ắng, càng áp lực, Uông Thận Tu là thằng giỏi đánh bài chuồn, vốn định rút lui, nhưng ngại không lên tiếng, đến khi Đổng Thiều Quân có thể xem như điều kiện gia đình khá tốt thản nhiên xuống xe, hắn cũng cắn răng nhảy xuống theo.

Người xuống ở chặng tiếp theo Thiệu Soái, người duy nhất không thuộc nhóm Dư Tội. Nam sinh này bình thường còn ít nói hơn cả Dư Tội, bọn họ tiếp xúc không nhiều, chẳng biết sao mà hắn được chọn vào đội ngũ này, biểu hiện ở trong trường khác kém, ngay cả thể trạng có vẻ gầy gò suy dinh dưỡng, nhưng tới lượt một cái tự động đứng dậy đi luôn không cần ai nói gì. Sự thàn nhiên những người cho rằng mình hơn hắn thêm dũng khí, không ai ở lại.

Lúc này xe đã đi được hơn một tiếng rồi, qua giờ cơm tối, cuộc sống đêm bắt đầu nhộn nhịp, Hứa Bình Thu nhìn Bánh Đậu và Thử Tiêu, hai thằng mắt qua mày lại nãy giờ, hỏi: “ Thương lượng xong chưa, ai đi trước?”

Đậu Hiểu Ba đứng dậy, lề mề đi ra cửa, mặt nhăn nhó như gái nhà lành bị ép đi làm kỹ nữ, vừa đi vừa lẩm bẩm: “ Biết ngay là số mình không gặp được chuyện gì hay mà, không phải bị anh em lừa thì bị tổ chức gạt, toàn bọn đéo ra gì.”

Hứa Bình Thu nghe câu ấy dở khóc dở cười: “ Này này này, đính chính lại nhé, tổ chức cho cậu cơ hội, ai là gạt gì, bây giờ muốn bỏ cũng được mà.”

Đậu Hiểu Ba mặt sưng sỉa, chẳng cần biết đang nói chuyện với vị xử trưởng đứng đầu hệ thống hình sự tỉnh:” Mẹ nó, tới lúc này ai mà bỏ được, chúng nó cười cho thối mũi à?”

Câu nói ai oán biến mất sau cánh cửa đóng lại, Hứa Bình Thu bỗng nhiên bảo tài xe: “ Đi thêm 10 km, rẽ vài lần vào.”

Nói thế làm Nghiêm Đức Tiêu cuống lên, vừa rồi hai thằng đã thương lượng lát nữa sẽ đi cùng nhau, vội vàng quan sát địa hình, ghi nhớ đường lát nữa quay lại tìm Đậu Hiểu Ba.

“ Đức Tiêu, khá lắm, chưa gì mà đã nghĩ ra đối sách rồi, không tệ, nhưng tôi dám cược, ở cái thành phố mật độ nhân khẩu dày đặc này, cậu có tìm cũng không nổi đâu.” Hứa Bình Thu đi guốc vào bụng đám chim non này, cố tình nói ra.

E là thế thật, xe đi vào một con đường thương nghiệp, biển người nườm nợp , phóng mắt nhìn tới chỉ toàn người với người, ánh đèn loang loáng khắp nơi khiến người ta h oa mắt mất phương hướng. Nghiêm Đức Tiêu thấy xe đi với tốc độ rùa bò mà sốt ruột, cái thằng bé đáng thương kia thường ngày ra đường còn không về nổi trường, lỡ lạc thì sao đây?

Chương 065: Cả ổ xuất quân. (2)

Lần này xe đi xa hơn rất nhiều, rẽ trái rẽ phải lung tung, Hứa Bình Thu xem chừng đủ rồi, trí nhớ tốt đến mấy cũng loạn thôi, bảo dừng lại: “ Đến lượt cậu rồi đấy, định lui hả?”

Nghiêm Đức Tiêu quay đầu nhìn Dư Tội như muốn kiếm chút niềm tin, thế nhưng thằng đó ngồi trơ ra đó mặt vô cảm, mả mẹ cái thằng chó máu lạnh, còn hai người thôi mà chẳng hề có ý cổ vũ anh em. Thử Tiêu ủ rũ làu bàu: “ Xử trưởng Hứa, nếu thực sự gọi điện cậu viện thì sẽ có người đón chứ?”

Hứa Bình Thu không bị vẻ mặt tội nghiệp đó đánh lừa :” Đừng giở trò với tôi, với đầu óc con bạc của cậu chắc chắn ghi nhớ đường rồi hả? Cuộc huấn luyện này, cậu có phần thắng lớn lắm đấy.”

Câu này cho Thử Tiêu thêm chút dũng khí, ra tới cửa xe còn chưa yên tâm, quay đầu lại nói: “Xử trưởng Hứa nói lời phải giữ lời nhé, phải cho chúng tôi ở lại tỉnh thành công tác đấy, nói là không được nuốt lời đâu.”

“ Thế phải xem cậu rồi, chứng minh cậu đủ tư cách đi đã, cơ hội sẽ không bao giờ thiếu.” Hứa Bình Thu mỉm cười:

Thử Tiêu thở dài nhảy xuống xe, chẳng cần phải di chuyển thì chẳng mấy chốc đã biến mất trong biển người nghìn nghịt, căn bản không cách nào tìm ra được.

Vì một công việc, vì tương lai tốt hơn, mọi người đều bước đi không quay đầu lại, đối với đám người không có hi vọng nào ở lại tỉnh thành, đây là là cơ hội. Dư Tội vẫn như thói quen ngồi ở vị trí cuối cùng thu hồi ánh mắt lại, y đã không nhìn thấy Thử Tiêu nữa rồi. Có điều quay đầu lại thấy Hứa Bình Thu chuyển chỗ ngồi xuống bên cạnh mình.

“ Vô ích thôi, trí nhớ của cậu dù tốt đến mấy cũng chỉ nhớ được điểm đỗ xe, huống hồ bọn họ cũng không ngồi im một chỗ, tôi đảm bảo không tìm được bạn cậu đâu. “ Hứa Bình Thu thừa hiểu vì sao Dư Tội từ lúc lên xe tới giờ không nói không rằng, y đang tập trung toàn bộ tinh thần ghi nhớ đường đi, không giao lưu với người khác là sợ bị mình phát hiện làm hỏng kế hoạch, chàng trai rất khá, tâm cơ rất sâu:

Đề xuất Tiên Hiệp: Long Phù (Dịch)
Quay lại truyện Dư Tội
BÌNH LUẬN