Chương 20: Nhiệm vụ đơn giản. (2) (2)

Chương 20: Nhiệm vụ đơn giản. (2) (2)

Dư Tội bị đọc được ý đồ hừ khẽ một tiếng không đáp, tiếp tục nhìn ra đường phố.

“ Đi xa một chút, thêm mười mấy km nữa hẵng dừng.” Vẻ mặt quật cường ương bướng làm Hứa Bình Thu thấy thú vị lắm, cố ý nói lớn với lái xe rồi quay sang trêu Dư Tội trêu: “ Như thế đã khó hơn chút nào với cậu chưa?”

“ Có. “ Dư Tội lãnh đạm bổ xung: “ Có điều chưa phải quá lớn, đừng nói bốn mươi ngày, sống ở đây bốn mươi tháng với tôi cũng không là gì hết.”

Không sai, người thấy khó vì không biết, người biết sẽ không thấy khó, Hứa Bình Thư đã chứng kiến hai cha con nhà này gian trá ra sao, tin rằng kiến thức ngoài sách vở của chàng trai này hơn người thường, thử thách này với Dư Tội mà nói có lẽ không phải quá khó khăn, ông ta mỉm cười: “ Vậy vì sao cậu lại đợi tới cuối cùng, chẳng lẽ tới giờ mà vẫn chưa nghĩ thông?”

“ Nghĩ cái gì?” Dư Tội nhìn khuôn mặt đường nét rắn rỏi, rất phóng khoáng, làm người ta dễ sinh tin tưởng ông ta, lão già này không biết dựa vào cái mặt lừa bao nhiêu người rồi:

“ Cậu đang lo bị chọn trúng, từ đó phải theo một cái nghề nguy hiểm mà lợi ích thu được lại không tương xứng. Nhưng đồng thời cậu cũng không muốn rút lui, mất đi cơ hội tốt, cho nên cậu vẫn không thể quyết định được, đúng không?” Hứa Bình Thu tin tưởng với Dư Tội mà nói, vấn đề không phải ở có vượt qua được 40 ngày không, mà ở vấn đề khác, giọng điệu ông ta lúc này giống người nhà tâm sự với nhau: “ Mâu thuẫn quá nhỉ?”

“ Có gì mà mâu thuẫn, xử trưởng nói có thể rút lui bất kỳ khi nào mà, đâu ai ép tôi phải làm cảnh sát chứ, một khi đã lựa chọn rồi đó là quyết định cá nhân, có gì mà mâu thuẫn?” Dư Tội tựa hồ chỉ phân tích biện chứng:

Có điều Hứa Bình Thu nghe ra được sự kiêu ngạo ẩn sâu trong lòng chàng trai này, ông ta thực ra cũng mâu thuẫn, Dư Tội là nhân tuyển tốt nhất, cũng là người ông ta không muốn chọn nhất, thử thách lần này có lẽ cũng là muốn tìm ra chút ánh sáng ẩn chứa trong chàng trai này :” Tốt lắm, tôi hi vọng nếu một ngày cậu từ bỏ sẽ không có chút tiếc nuối nào.”

“ Tôi sẽ nỗ lực làm được.” Dư Tội nói xong đứng lên đi tới hàng ghế đầu, như sợ ông già từng trải với đôi mắt thâm thúy đó đọc hết được ý nghĩ thực sự của mình, nói chuyện với ông ta như bị lột trần đứng dưới ánh mặt trời, không có gì để che dấu, có nghĩa là không thể tự vệ hay phản kháng, làm người cảm giác nguy cơ cao như Dư Tội thấy không thoải mái, không an toàn. Đợi xe dừng cửa mở, thản nhiên đi xuống không quay đầu lại.

Trong mắt Hứa Bình Thu đây là chàng trai bước đi tự tin ung dung nhất, có vẻ như bỗng nhiên bị bỏ rơi trong hoàn cảnh hoàn toàn xa lạ với y mà nói chẳng có gì đặc biệt vậy. Nghĩ thế không khỏi kỳ vọng thấy tương lai của chàng trai này, đáng tiếc là chuyện quá khẩn cấp, ông ta không có nhiều thời gian nữa, nếu không trong số này sẽ bồi dưỡng ra được người hợp cách.

Lúc này trời đã tối hẳn, bóng đêm làm thành phố như biển sao lấp lánh, đoạn đường cuối này lái xe cố tình rẽ ngang rẽ dọc lại thêm Hứa Bình Thu nói những lời loạn đầu óc của y, căn bản không không biết phương hướng thế nào nữa. Dư Tội đứng một lúc chợt nghe thấy tiếng may bay, vội ngẩng đầu lên, chỉ thấy ánh sáng chớp chớp bay qua bầu trời, mỉm cười: “ Tối nay có chỗ ngủ miễn phí rồi.”

Chiếc xe du lịch thong thả đi trên con phố đông đúc, đây là loại xe có thể thấy khắp nơi ở Dương Thành, chẳng có gì đặc biệt, lúc này trên xe không còn học viên nào nữa, lái xe mới hỏi: “ Đội trưởng, sao tôi chưa bao giờ nghe nói hình cảnh có loại huấn luyện này nhỉ?”

“ Chuyện cậu chưa nghe thấy còn nhiều lắm.” Hứa Bình Thu không giải thích mà hỏi: “ Cậu thấy cách này thế nào?”

“ Quá ác, không có tiền, không có CMT, không được liên hệ với ai, thế này đẩy họ vào đường cùng rồi, thành phố này không thân thiện như vẻ ngoài của nó đâu.” Lái xe có vẻ rất am hiểu thành phố này:

“ Có biết cách tốt nhất để dạy một người bơi là gì không?”

“ Là gì ạ?” Lái xe rất phối hợp hỏi:

“ Rất đơn giản, trực tiếp đẩy xuống nước.” Kỳ thực đến Hứa Bình Thu lúc này cũng không khỏi lo lắng cho đám nhóc chưa trải đời kia: “ Cao Viễn, tôi muốn cho họ nếm thử muôn mặt cuộc sống hiện thực, tuyến đầu chúng ta tổn thất nhân viên ngày một nghiêm trọng, đôi khi là tổn thất không đáng có, không cải cách không được. Sau này tuyển dụng hình cảnh sẽ đầu do ban hình sự tỉnh lập kế hoạch, năm nay là năm đầu, tôi muốn làm một thí nghiệm nho nhỏ.”

“ Chỉ sợ đội trưởng luyện ra một đám người tay chân không sạch sẽ thôi, khí người ta đói bụng, rất dễ làm càn, nói thật tôi vẫn không tán đồng lắm.” Lái xe nói thẳng: “Một khi vấy bẩn thì khó quay đầu.”

“ Nếu họ đi theo đường đúng đắn thì có thể trọng dụng, nếu họ đi chệch hướng cũng có cách để dùng, tôi không sợ bọn họ vấy bẩn, tôi chỉ sợ gặp phải đám phế phẩm vô dụng.” Hứa Bình Thu trầm ngâm, bản chất lẫn bản lĩnh đều là do ép mà ra, ông ta muốn xem tiềm lực của một người khi bị dồn ép sẽ lớn cỡ nào, nhưng với chuyện không xác định, ai dám nói sẽ có kết quả tốt:

Chương 066: Lưu Lạc đầu đường. (1)

Tỉnh Sơn Bắc có nguồn tài nguyên than đá vô cùng phong phú với trữ lượng chiếm 20% toàn quốc, không chí đáp ứng nhu cầu trong tỉnh, còn cung cấp toàn quốc, lượng giao dịch cực lớn, vì thế để cho thuận tiện tỉnh thiết lập các cơ sở ở nhiều thành phố lớn.

Tòa nhà Than Đá là do sở than đá tỉnh Sơn Bắc xây dựng ở Quảng Châu, đó là một nhà khách ba sao, từ lúc chập tối, một nam tử tuổi khoảng trên ba mươi gần bốn mươi, sốt ruột đứng đợi trước cổng tòa nhà, thi thoảng lại xem đồng hồ nhìn ra đường tới ngây người.

Không ai biết vị khách tướng mạo như thổ phỉ bán than này tên là Đỗ Lập Tài này là một đội trưởng thực địa của cục chống ma túy , được phái tới tỉnh Quảng Đông truy lùng vụ án buôn bán ma túy gần ba tháng, đây là vụ án buôn ma túy xuyên tỉnh. Đồng thời trong vụ án này xuất hiện thứ ma túy mới chứa từng có ở thị trường tỉnh Sơn Bắc, sở công an tỉnh đặt kỳ vọng lớn vào hành động này.

Có điều xuất sư bất lợi, liền mấy tháng không có chút tiến triển nào, một tháng trước thi thể người cung cấp thông tin được vớt lên từ bên sông. Vụ án bị đình trệ, tỉnh phải kéo vị xử trưởng Hứa chuyên xử trị ca bệnh hiểm nghèo về lại tuyến đầu.

Manh mối duy nhất bị chặt đứt, Đỗ Lập Tài không hi vọng có thể giải quyết vấn đề gì, chỉ là Tết rồi, sĩ khí cả đội cực thấp bị bỏ rơi ở ngoại tỉnh không về được, làm thì không thể làm tiếp, về thì không có mặt mũi nào mà về. Lúc này bọn họ không hi vọng phá án nữa, chỉ mong lãnh đạo mang tới cái thang cho mọi người bước xuống thôi.

Hút hết không biết bao nhiêu điều thuốc mới thấy chiếc xe du lịch dừng lại, một ông già bước xuống, Đỗ Lập Tài thấy người nhẹ đi chục cân liền, đi nhanh tới bắt tay Hứa Bình Thu, lái xe Cao Viễn biết hai vị lãnh đạo có chuyện muốn bàn liền đi lên lầu trước tránh đi.

Hàn huyên vài câu Hứa Bình Thu hỏi: “ Giờ các cậu tính thế nào?”

“ Không xuất hiện manh mối mới, chúng tôi không theo được nữa, người cung cấp tin bị bịt miệng rồi, cũng bị bịt hết lối đi.” Đỗ Lập Tài chán nản, người cung cấp tin là người trung gian do một nhân cục chống ma túy bắt được, theo hắn khai, ở tỉnh Quảng Đông có tập đoàn chuyên chế loại ma túy mới tên "Thần Tiên Thủy" này, hắn từng đích thân đi mua, cục chống ma tuy định thao tác để câu cá lớn, không ngờ người cấp tin một đi không về:

Trong toàn bộ phần tử tội phạm, hung hãn nhất, gian trá nhất, khả năng chống điều tra cao nhất không phải là tội phạm ma túy, nhưng tổng hợp năng lực và tố chất tội phạm thì chúng cao nhất, Hứa Bình Thu tiếp xúc không ít với loại án này: “ Đã điều tra nội bộ chưa? Có lỗ hổng không?”

“ Tra rồi, không có khả năng, tổ hành động của chúng tôi có năm người, trực tiếp chịu chỉ huy của cục trưởng, căn bản không ai biết chúng tôi ở đây.”

“ Vậy phía cảnh sát Quảng Đông thì sao?”

“ Chỉ có một vị đốc sát liên lạc một chiều với chúng tôi, tối đa là cung cấp hình ảnh camera giám sát và phương tiện thông tin, căn bản không biết chuyện của chúng tôi.” Đỗ Lập Tài tiếp tục lắc đầu, hắn tin tưởng tuyệt đối vào đội ngũ của mình không có kẻ phản bội:

“ Vụ án chết yểu vào lúc mấu chốt, lúc này hẳn tính cảnh giác của đối phương đã đề cao rồi.” Hứa Bình Thu lẩm bẩm: “ Nghi phạm bán ma túy bị bắt có thu hoạch gì không?”

“ Nhốt hơn một tháng, thẩm vấn không biết bao lần mà không tra ra gì, hắn rất giảo hoạt, bất kể là hành tung hay sổ sách đều không có chút dính líu nào tới ma túy, chúng ta lại không có ưu thế địa bàn, ngay cả cơ hội tiếp xúc trực tiếp với nghi phạm cũng không có.”

“ Chuyện này cũng là đương nhiên, không có đầy đủ nhân chứng vật chứng, loại này sẽ không nói.”

Đỗ Lập Tài còn trong đợi Hứa Bình Thu mang tới chỉ thị nào đó, không ngờ ông ta cứ thế im lặng đi vào tòa nhà, hình như có chút thiếu tập trung, vội đuổi theo vào thang máy, hỏi: “ Xử trưởng Hứa, chúng tôi phải làm sao đây?”

Hứa Bình Thu thở hắt ra, đây chính là điều ông ta muốn thay đổi trong hệ thống công an, những người này có thể nói là tinh anh cả rồi, nhưng không có chỉ thị là như ruồi không đầu, không biết phải làm gì: “ Có nhiệm vụ mới, cục trưởng Liêu không trao đổi với các cậu à?”

“ Cục trưởng Liêu gọi điện bảo chúng tôi nghe theo sự chỉ huy của anh.”

“ Thế là được, từ bây giờ các cậu chịu trách nhiệm với tôi, cắt đứt mọi liên hệ với người thân và gia đình.”

Vừa nghe nói có nhiệm vụ là Đỗ Lập Tài tinh thần phấn chấn hơn hẳn, ưỡn ngực lên: “ Xử trưởng Hứa, cứ ra lệnh đi, chúng tôi sắp chết nghẹn rồi đây này, toàn bộ nhân viên và trang bị có thể rút lui ngay trong tối nay.”

“ Hấp tấp, không hiểu cậu làm tổ trưởng cái kiểu gì thế hả?” Hứa Bình Thu không hài lòng mắng một nam nhân cao lớn như mắng học sinh tiểu học:

Thang máy dừng lại, tổ hành động của Đỗ Lập Tài trưng dụng toàn bộ số phòng ở tầng trên cùng khách sạn, ngay cả người tầng lãnh đạo khách sạn cũng không biết bọn họ là ai, tới đây với mục đích gì.

Đi vào một phòng hội nghị trải thảm đỏ, tường quét vôi vàng, đèn treo thủy tinh, bàn ghế đều bằng gỗ lim sang trọng, vì khách sạn là đơn vị trực thuộc chính phủ, nên theo tiêu chuẩn chỉ có tối đa là 3 sao. Nhưng kỳ thực với trang trí ở bên trong tòa nhà này, tuyệt đối không hề thua kém khách sạn năm sao.

Bốn đội viên của tổ hành động ba nam một nữ đã đợi từ lâu, cảnh phục nghiêm chỉnh, đồng loạt đưng nghiêm kính lễ, Hứa Thu Bình xua tay: “ Chúng ta ở bên ngoài, không cần câu nệ như vậy.”

Nói rồi hứng chí khom lưng nhìn mấy chiếc laptop chuyên dụng trong phòng, chợt nhìn thấy trên laptop một khuôn mặt hết sức xinh đẹp, cái nghề này ít có đóa hoa, một khi xuất hiện là đều cực kỳ xuất chúng, giống như cô bé An Gia Lộ ở học viện cảnh sát vậy, Hứa Bình Thu vỗ trán: “ Có chút ấn tượng, đồng chí tên là, Lâm ... Lâm Vũ gì ấy nhỉ?”

Nữ cảnh sát dáng người cao ráo, dung mạo xinh đẹp, hàng lông mày đậm, sống mũi gò má cao, cặp môi dày đầy đặn, đôi mắt linh động đen lay láy tinh nhanh, tuổi chưa nhiều, chừng 26, 27 thôi nhưng trông rất lão luyện, dõng dạc đáp: “Báo cáo, tôi tên là Lâm Vũ Tịnh ạ.”

“ À, đúng rồi, là nữ đặc cảnh thuộc đội phản ứng nhanh năm nào đây mà. “ Hứa Bình Thu gật gù nhớ ra, ghi nhớ diện mạo người khác là một kỹ năng được đào tạo của hình cảnh, ông ta càng xuất sắc ở mặt này, tuy chưa thể nói tới mức nhìn qua là không thể quên, nhưng chỉ cần người có điểm đặc biệt là tôi sẽ nhớ:

“ Cám ơn xử trưởng Hứa còn nhớ tôi.” Nữ cảnh sát có hãnh diện lắm, Hứa Bình Thu từng trao thưởng cho cô, song đó là chuyện mấy năm trước rồi:

“ Nhân viên thực địa của cái nghề này được mấy nữ tướng chứ, nếu tôi không nhớ thì cái đầu kém quá. Được rồi, chúng ta vào việc, thiết bị của mọi người bao phủ phạm vi lớn cỡ nào?” Hứa Bình Thu hỏi:

Lâm Vũ Tịnh vội tới giới thiệu: “ Đây là thiết bị theo dõi SR02 tiên tiến nhất mà sở mới phân phối năm nay, nếu là tín hiệu GSM, SDM thì độ sai lệch không quá 100 mét, nếu là tín hiệu hồng ngoại hoặc từ thì kém hơn, nhưng tổng hợp lại có thể bao phủ toàn thành phố Quảng Châu.”

“ Tốt lắm.” Hứa Bình Thu lấy ra một tờ giấy đưa Lâm Vũ Tịnh: “ Nhập mã theo dõi vào, làm xong tôi sẽ bố trí nhiệm vụ cho mọi người.”

Chương 067: Lưu Lạc đầu đường. (2)

Mã rất nhiều, Lâm Vũ Tịnh thoáng ngạc nhiên, phàm là truy lùng nghi phạm hoặc là người báo tin thì chỉ có một hai người, nhưng lần này hơn ba mươi mã tín hiệu, à không là 14 cái, tín hiệu trùng hợp, khi bản đồ điện tử lóe sáng thì mỗi nhóm ba tín hiệu trùng nhau.

“ Tổng cộng có mười bốn người, nhiệm vụ của cô là giám sát tín hiệu này 24/24 nếu có tín hiệu nào bị tách khỏi nhau, biến mất hoặc khác thường, trong thời gian ngắn nhất tới hiện trường ... Công tác này phải duy trì ít nhất bốn mươi ngày, có vấn đề gì không? “ Hứa Bình Thu nhìn qua các vị trí tín hiệu chia tách khá xa, có vẻ không ai tìm được nhau rồi:

“ Không ạ!” Lâm Vũ Tịnh đứng dậy kính lễ, tác phong nhanh nhẹn dứt khoát, không chút hàm hồ:

Đỗ Lập Tài thì lại ngơ ngác, đây là nhiệm vụ kiểu gì vậy, có liên quan tới vụ án không, nhưng lãnh đạo đang ra lệnh, hắn không dám cắt ngang.

An bài nhiệm vụ xong, Hứa Bình Thu gọi Cao Viễn ra ngoài, chính là lái xe đã chở bọn họ đi suốt cả ngày hôm nay, căn dặn: “ Cậu quen thuộc đường xá bên ngoài, nếu có đứa nhóc nào không cầm cự được nhất định đưa về an toàn cho tôi, thiếu một sợi lông nào tôi lột áo.”

Cao Viễn là đội viên được Hứa Bình Thu đề bạt lên khi ông ở cục công an thành phố, sau vào cục chống ma túy, nói tới quan hệ thì gần gũi hơn Đỗ Lập Tài, cười hì hì nhận lệnh chẳng nghiêm túc chút nào, Hứa Bình Thu cũng cười đấm hắn một cái quay về phòng hội nghị.

Đỗ Lập Tài tranh thủ cơ hội hỏi: “ Xử trưởng Hứa, sao lại xuất hiện tới 14 mục tiêu, vụ án có đột phá rồi à?”

“ Cậu nghĩ gì thế hả, đó là người mới do tỉnh tuyển chọn, mang ra luyện tập!” Hứa Bình Thu chắp tay sau lưng nói như thể chuyện hết sức bình thường:

“ Hả?” Đỗ Lập Tài kinh ngạc dùng một tổ trưởng của cục chống ma túy đi làm bảo mẫu, phải biết cấp bậc của hắn không hề thua kém cục trưởng cục công an ở địa phương:

“ Hả cái gì, tôi đang cho cậu cái thang để xuống, nếu cậu không làm được việc gì thì còn mặt mũi mà về không? Hơn nữa đợi xem đi, nói không chừng có cơ xoay chuyển, như thế đỡ phải quay về lần nữa, cho cậu biết mười bốn chàng trai này đều là hạt giống hình cảnh tuyến đầu năm nay, ai xảy ra chuyện tôi cũng bắt cậu chịu trách nhiệm, chuyện này chỉ 5 người biết, lát ký hiệp nghị bảo mật cho tôi ... Mỗi ngày báo cáo hành động của bọn họ, song xảy ra chuyện gì, không được để bên ngoài biết. À phải, không cần chuẩn bị phòng cho tôi đâu, đêm nay tôi lên máy bay về luôn ....sau Tết lại đi họp lại chúc Tết, bận lắm, cậu cũng đừng nản, gặp cục trưởng Liêu nhất định tôi sẽ khen ngợi các cậu ... Khỏi tiễn, phía tỉnh Quảng Đông có người đón tôi.”

Dọc đường nghe một tràng như thế, khóe miệng Đỗ Lập Tài giật liên hồi, vừa mới ra tiền sảnh liền dừng chân, quả nhiên chuyên xa của tỉnh Quảng Đông tới đón Hứa Thú Bình, Lão Hứa làm nhiệm vụ hợp tác cảnh vụ, quan hệ rộng cho nên ở đâu cũng có người quen.

Hứa Thu Bình đi rồi, Đỗ Lập Tài càng thêm hồ đồ, chạy về tầng trên cùng, mau chóng chặn Cao Viễn lại: “ Hôm nay cậu theo xử trưởng Hứa suốt cả ngày làm gì?”

“ Đi đón người, hình như là một đám học sinh.”

“ Vớ vẩn, xử trưởng Hứa mà lại ra tận sân bay để đón một đám học sinh à? Mắt mũi càng ngày càng kém, về huấn luyện lại cho tôi.” Đỗ Lập Tài không tin, chuyện này trái với nhận thức sơ cứng của hắn:

Cao Viễn ủy khuất lắm: “ Tổ trưởng Đỗ, tôi nói thật mà, họ tuổi còn rất trẻ, đều chỉ trên hai mươi một chút, tôi thấy giống học viên trường cảnh sát lắm, nhưng tôi không dám hỏi. Dù sao chỉ đón đi ăn một bữa, sau đó đi lòng vòng thả họ xuống phố ... Phải rồi hành lý của bọn họ còn ở trên xe, xử trưởng Hứa an bài tìm chỗ cất giữ.”

Càng nói càng chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì, Đỗ Lập Tài thực sự không làm rõ được, chỉ thấy Cao Viễn gọi đồng đội, đem từng ba lô hành lý lên lầu, hắn cũng làm giúp, hỏi đi hỏi lại, xác nhận đúng là một đám học sinh thì miệng không khép lại được.

“ Thế này không phải làm bừa à, không tiền, không CMT thì làm sao mà sống được.”

“ Đấy, anh còn thấy khó nữa là bọn họ.” Cao Viễn cũng thấy Hứa Bình Thu hơi quá tay:

Đỗ Lập Tài bóp trán đi qua đi lại suy nghĩ rất lâu, sau đó tìm Lâm Vũ Tịnh: “ Vũ Tịnh, cô xem xem họ ở đâu rồi?”

Lâm Vũ Tịnh hết sức thuần thục gõ bàn phím, đối chiếu tọa độ, báo: “ Theo vị trí mà xét thì có người đang dạo phố, có người dừng ở công viên, có người ở bên sông ... Ồ, người ở sân bay, còn người này đang di chuyển, tiếp tục sẽ rời thành phố ... Hay là thế này, tổ trưởng, để tôi lập một tổ, tiện tìm kiếm.”

“ Được, mau lên, mấy người phân công với nhau, tạm thời vụ án không có tiến triển, chúng ta phải làm tốt việc này.” Đỗ Lập tùy ý an bài, tâm sư trùng trùng rời đi, ngoài vụ án ma túy ra thì lúc này hắn không quan tâm tới việc gì khác.

….. ……….

Một ngày trôi qua, tổ hành động nhận được nhiệm vụ hoang đường này đều là cảnh sát giàu kinh nghiệm, quanh năm làm việc ở thực địa luyện ra đôi mắt rất chuẩn, đám chim non không thoát khỏi sự truy lùng của họ, đối với bọn họ mà nói không khác gì trò chơi.

Cao Viễn lái xe, Vương Vũ Vi phụ trách liên hệ, thi thoảng theo thói quen nghề nghiệp, dùng máy quay mini, ghi lại từng khuôn mặt, sau khi mang về làm cả đội cười đau bụng. Cảnh quen thuộc là mấy tên nhóc mặt mũi bơ phờ hồn xiêu phách lạc đi trên đường, sau đó kéo chặt thắt lưng, nhìn thấy quán ăn bên đường thì nuốt nước bọt, ánh mắt đầy đói khát tưởng chừng có thể bất chấp mọi thứ lao vào bất kỳ lúc nào, cơn đói đã bắt đầu dày vò bọn họ rồi.

Song cũng có điều bất ngờ, một nam sinh beo béo thu hút sự chú ý của họ, anh chàng này có vẻ khá khẩm nhất, tinh thần không tệ, buổi chiều Cao Viễn bám đuôi tới đường Đường Đông, xem xem anh chàng này giải quyết vấn đề ăn uống thế nào.

Chàng béo không phát hiện có người theo dõi, Vương Vũ Vi đi theo vào siêu thị, quay được một cảnh, tên này đi quanh siêu thị tới chỗ bán đồ ăn chín ở khu thực phẩm, đầu tiên là quan sát camera, sau đó nhanh tay lấy thứ nho nhỏ vừa miệng cho vào mồm, ăn vụng xong hiên ngang bỏ đi. Ra chỗ bán hoa quả, véo nho bỏ tọt vào mồm nhanh như trộm, đám thực địa nhìn cảnh hắn ăn vụng mà cười ngã khỏi ghế.

Đến tối một nhóm khác xuất phát, Đỗ Lập Tài xeo phim cũng tò mò đi theo, cảnh tượng làm người ta chua xót, người ngủ vạ vật ở ghế dài trong công viên, người co ro tránh mưa dưới mái hiên bị bảo vệ tòa nhà xua đuổi, còn có người vẫn lang thang ở sân bay, bên tàu, làm Đỗ Lập Tài không hiểu nhiệm vụ hoang đường này rốt cuộc có ý nghĩa gì.

Không chỉ hắn mà người trong đội đều không hiểu, bọn họ hay dở gì cũng là thám viên của cục chống ma túy, có ai tới cương vị này đều là người được chọn ra từ nghìn người, vậy mà phải làm vú em tập thể.

Ngày đầu tiên không có ai cầu viện, báo cho Hứa Bình Thu đã trở về tỉnh Sơn Bắc, ông ta chỉ ừ một tiếng, dặn: “ Chú ý, nếu có bất kỳ phản ứng khác thường nào thì phải kịp thời báo cáo cho tôi, dù là đêm khuya.”

Thế nào là khác thường? À hiểu rồi, vì thế tên ăn vụng ở siêu thị là người đầu tiên được cấp báo.

Ngày thứ hai trôi đi, bất ngờ là đám này tuy đói khát, tuy phải rời tỉnh xa quê lưu lạc đầu đường xó chợ rồi mà không ai cầu viện. Ngày hôm đó Vương Vũ Vi lại quay được vài cảnh làm hắn thương tâm, bên Châu Giang, dưới Bạch Vân Sơn, hai con chim non vì nghĩa quên thân, cầm que sắt vác bao tải lớn, gia nhập đội ngũ nhặt rác đông nhung nhức ở thành phố này.

Không biết cầm cự được bao lâu đây.

Chương 068: Cuộc chiến sinh tồn. (1)

Ba ngày trôi qua.

Bên đường Đông Hồ, men theo đại học Quảng Đông về phía tây một đoạn dài, hai bên đường là cái chợ lao động tự phát, đủ mọi thành phần kéo tới nơi này, bọn họ đứng hai bên lề đường ra sức chèo kéo người đi qua, khỏi nói cũng biết đây là khu bất ổn.

Lạc Gia Long đã ở nơi này ba ngày, ngày đầu tiên hắn khá may mắn, dựa vào nhặt được mấy thùng giấy đổi ba cái bánh bao cầm cự được tới hôm nay. Nhưng muốn nhặt đồng nát cũng không dễ dàng, sau khi nhìn thấy mấy ánh mắt đe dọa, hắn đành bỏ công việc dễ dàng đó. Đến hôm nay gần như đã tới cực hạn, mặt trời ấm áp treo trên đầu mà như cái lò lửa, làm toàn thân hắn đổ mồ hôi trộm.

Đói lắm rồi.

Tấm biển bằng bìa các tông dựng trước mắt viết hàng dài sở trường: Ngôn ngữ lập trình C, tiếng Anh cấp bốn, mô phỏng vi điều khiển, sửa chữa máy tính .... Hắn đem toàn bộ thứ mình biết viết ra, thường nói tri thức có thể cải biến vận mệnh nhưng lại không no bụng, phàm là vị tai to mặt lớn nào tới cũng chỉ hỏi một câu kiểu như: Ai biết lát sàn nhà.

Ào một cái cả đám chạy tới tranh nhau lên xe, Lạc Gia Long trố mắt nhìn: Hắn không biết.

Tiếp đó lại có người nữa tới hỏi, biết làm đồ sắt thì lên xe, hắn chỉ đành ngậm ngùi nhìn đám người bẩn thỉu quê mùa hớn hở đi làm.

Ai biết làm đồ mộc lên xe … cũng không liên quan tới hắn.

Bao ăn bao ở, làm việc ở công trường, muốn kiếm miếng ăn lên xe, số lượng không giới hạn.

Từng nhóm từng nhóm rời đi, Lạc Gia Long vẫn ngồi đó, hắn không ngừng hạ giá bản thân, cho dù là rửa bát bốc vác cũng làm, sống tạm vài ngày đã. Có rồi, có người tới tìm không cần biết làm gì, hắn chen lấn xô đẩy lên xe đã, đợi khi yên vị trên xe rồi tưởng xong rồi vậy mà ông chủ phương nam kia quát: “ Nộp CMT ra đây, làm xong tôi trả.”

Không có CMT, thế là Tiểu Lạc đáng thương của chúng ta bị gạt ra ngoài.

Sáng hôm đó có cơ hội tốt nhất, là một phụ nữ trung niên tìm người dạy kèm, thấy hắn mặt mũi sáng sủa dừng lại hỏi chuyện, hai bên bàn bạc rất tốt. Có điều người ta muốn xem CMT của hắn, hiển nhiên rồi, không thể dẫn người không có CMT về đúng không, thời buổi hỗn loạn, biết sao được tốt hay xấu?

Tiểu Lạc lại lần nữa thất vọng, nhưng xưa nay kiêu ngạo hắn không thèm giải thích nguyên nhân, có điều bộ dạng thê thảm của hắn làm người phụ nữ đó sinh lòng trắc ẩn, cho 5 đồng.

Chỉ có 5 đồng thôi, nhỏ lắm, thứ tiền xu mà người ta hay dùng ở mấy máy bán nước tự động, vậy mà Tiểu Lạc tức thì rơi lệ, thiếu chút nữa vái lạy ân nhân cứu mạng vài cái.

Có thứ lót dạ rồi, hai cái bánh mỳ không với ít nước máy, Tiểu Lạc lại ngồi bên đường sau tấm biển chờ đợi, đợi từ sáng tới trưa, từ trưa cho tới mặt trời lặn, vẫn không thấy cơ hội nào cho mình.

Lại một ngày nữa trôi qua, Tiểu Lạc tay ôm chân đầu dựa gối, co quắp như đứa bé, đó là động tác tự vệ bản năng nhất của con người, hình thành từ trong bụng mẹ.

Hắn muốn từ bỏ, hắn chưa bao giờ cảm thụ được sâu sắc sự lãnh đạm của con người như thế, hắn nghĩ nếu về Đại Nguyên, thấy người thê thảm như hắn, thế nào cũng có người cho dăm ba đồng ... Không nhất định dẫn hắn đi ăn một bữa cơm no, còn vỗ vai nói vài câu khích lệ. Cái thành phố tây bắc nhiều gió cát khắc nghiệt ấy, tình người hơn cái đô thị hiện đại quanh năm nắng ấm này trăm lần ... Lúc này hắn nhớ nhất cái nhà ăn ở trường cảnh sát, ở đó rất nhiều món ăn, không phải sơn hào hải vị gì nhưng rất thơm ngon, chẳng phải ăn gạo hẩm thịt thiu ... Nhớ tới ứa nước mắt.

Cái đói làm đầu óc hắn chậm chạp dần, bên tên nghe thấy tiếng bánh xe đạp và đám thiếu niên la hét, chắc là tan học rồi, thêm một lúc nữa phải quay về gầm cầu ngủ một giấc.

Đêm nay chỉ có nước lã cầm hơi, cái thứ đó uống càng nhiều càng đói.

Có cái xe đạp đỗ lại, rồi giọng nói non nớt lẩm bầm đọc: “ Ngôn ngữ lập trình C, tiếng Anh cấp bốn, mô phỏng vi điều khiển, sửa chữa máy tính .... Con con mẹ nó, bốc phét gì mà kinh thế? Biết nhiều thế mà phải ra đây kiếm ăn à?”

Lạc Gia Long đưa mắt lên, là bọn nhãi con sơ trung vây quanh, cái mặt đứa nào cũng nhơn nhơn bố láo bố toét rất đáng ăn đòn, một thằng nhãi con chỉ mặt hắn: “ Chúng mày nhìn thấy chưa, đó là kết cục của học hành không tử tế ...”

Đề xuất Tiên Hiệp: Tuyệt Thế Đường Môn (Dịch)
Quay lại truyện Dư Tội
BÌNH LUẬN