Chương 3: Huynh đệ tình thâm. (1) (3)
Chương 3: Huynh đệ tình thâm. (1) (3)
“ Không tệ thế chứ?” Hứa Bình Thu cảm giác không tin lời một phía của Dịch Mẫn, nữ sinh rất dễ thành kiến, từ thành kiến sinh cực đoan: “ Con ngựa hại bầy như thế đáng lẽ sớm bị loại khỏi đội ngũ cách mạng rồi, sao có thể ẩn nấp tới tận bây giờ?”
“ Do quy tắc ngầm.” Lại một nam sinh nói hết sức hiển nhiên, đưa ra đáp án nhìn khắp bốn biển đều chuẩn, tuy không nói ra, nhưng rõ ràng là ám chỉ mua chuộc giáo viên:
Đánh giá này làm Hứa Bình Thu trầm ngâm, không ngờ anh chàng tướng mạo rất bình thường ấy lại không bình thường tới mức đó, khi người khác chỉ trích Dư Tội, Thử Tiêu và Bánh Đậu im lặng không tham gia, hẳn là anh em ăn chung nồi: “ Nghiêm Đức Tiêu, Đậu Hiểu Ba, sao hai cậu không nói gì, bọn họ nói thật chứ?”
“ Cái đó, cái đó… cậu ấy hơi gian, song không tới nỗi nào.” Thử Tiêu nói đỡ một câu không có nhiều sức thuyết phục:
Bánh Đậu có chút ngại ngùng: “ Không khoa trương như vậy, mọi người nói thế về Dư Tội không khách quan lắm.”
Mấy học viên khác rõ ràng là người bị hại, cho nên nghe vậy là khịt mũi xem thường, Dịch Mẫn mỉa mai: “ Hai cậu thì có tư cách gì mà lên tiếng chứ, cá mè một lứa cả, họa hại bạn học sau đó là đi họa hại cả khóa, đến khóa dưới cũng không tha, ở trong trường thêm hai năm nữa, hai người đều phát tài giàu có.”
“ Là sao?” Hứa Bình Thu không hiểu:
Thử Tiêu và Bánh Đậu trừng mắt với Dịch Mẫn, nhưng Dịch Mẫn nào có sợ bọn họ đang định bóc trần cả việc bọn họ tụ tập đánh bác thì cửa mở ra, Dư Tội đi lấy đồ đã về, đưa ví cho Hứa Bình Thu.
Hứa Bình Thu biết thăm dò tin tức nên kết thúc rồi, đứng lên nhận, Dư Tội nhận ra không khí trong phòng khác thường, trước khi vào còn thấy trong lớp ồn ào như cãi nhau mà giờ im thin thít lại còn lấm lét nhìn mình, quái dị tới mức không nói lên lời, cau mày hòi: “ Có chuyện gì thế? Sao nhìn tôi lạ vậy?”
Không ai trả lời, chẳng hiểu sao lúc nãy kể tội thì ai cũng muốn ăn sống nuốt tươi y, giờ đối diện với y lại cảm giác vừa nãy mình làm tiểu nhân nói xấu sau lưng người khác vậy. Nghĩ lại không hiểu tại sao mình nói hăng hái như thế, dù gì cũng là bạn cơ mà, nói xấu với người khác thì không sao, nhưng nói xấu với lãnh đạo, có khi ảnh hưởng tới cuộc đời cậu ta thì sao.
Hứa Bình Thu vỗ vai Dư Tội cười: “ Tất nhiên nhiên là nhìn cậu rồi, ha ha ha, hai chúng ta đứng cạnh nhau, cậu đẹp trai hơn tôi đấy.”
Nhìn cái khuôn mặt xạm đen nếp nhăn ngang dọc của ông ta, Dư Tội nhíu mày, căn bản không có khả năng đem so với nhau, có khùng mới tin ông ta.
Có gì mà giấu diếm chứ?
Hứa Bình Thu cho đám học viên cái thang để xuống:” Cho mọi người một cơ hội nữa, hôm nay tôi mang tới vụ án nội bộ, cho dù không tham gia lựa chọn tinh anh, quan sát cũng không không hại gì, tôi chính thức mời mọi người gia nhập, đương nhiên ai hồi hận muốn them gia lựa chọn vẫn còn kịp.”
Nói xong Hứa Bình Thu đi ngay ra ngoài đích thân mở cửa làm động tác mời, cửa vừa mở ra, Dịch Mẫn nhìn Dư Tội có chút chột dạ, là người đầu tiên hô "em đi", sau đó chạy mất, một người chạy, số còn lại hùa theo, đều theo Dịch Mẫn. Ngay cả Bánh Đậu cũng không kiên định chuồn luôn, sợ Dư Tội hỏi, thằng đó tinh lắm, nhất định nhìn ra gì đó.
Thử Tiêu hành động chậm chạp, bị Dư Tội tóm cỏ, cười hì hì lấy lòng:” Dư Nhi, tôi đi xem về hẵng nói nhé, đừng trừng mắt, trừng mắt không đẹp trai đâu.”
Nhân lúc Dư Tội ngớ người, Thử Tiêu vùng thoát chạy mất, chớp mắt chỉ còn lại dư tội, hoang mang nhìn Hứa Bình Thu ở bên cửa: “ Họ làm sao thế, như trúng tà vậy.”
“ Bọn họ không trúng tà, mà là cậu tà, có hứng thú đi xem không?” Hứa Bình Thu hiền hòa hỏi:
Dư Tội không rõ ra sao, có điều lắc đầu rất chắc chắn: “ Tôi không đi.”
“ Có thể nói cho tôi biết nguyên nhân không, là một học viên sắp tốt nghiệp chuyên ngành hình sự, tôi không hiểu lý do cậu không thú với chuyên nghành của mình?” Hứa Bình Thu tò mò hỏi:
“ Tôi có chứ, nhưng với thứ đã biết kết quả tôi không hứng thú đi xem quá trình làm gì.” Dư Tội nhún vai nói: “ Chẳng hồi hộp gì hết.”
Câu trả lời ngoài dự liệu này làm Hứa Bình Thu trầm mặc, chốc lát mới hiểu ý tứ trong đó, đúng thế, mình mang tới đều là vụ án được phá rất đẹp, nói thẳng ra là thứ dùng để tuyên truyền, công tác bề ngoài thôi, ông ta cũng không hứng thú, chỉ là lời như thế không nên nói ra từ miệng học viên chưa tiếp xúc với vụ án.
“ Thú vị đấy, đợi tương lai cậu làm cảnh sát rồi có rất nhiều chuyện hồi hộp thỏa mãn hứng thú của cậu, chỉ e là cả đợi cậu không tìm ra được đáp án chính xác thôi.” Hứa Bình Thu có chút trầm ngâm, sau đó khép cửa lại rời đi:
Chương 012: Không tin cuộc đời có thiện chí.
Dư Tội vốn tưởng cái vị thích xúi bẩy chim non này nhất định sẽ mời mình đi, không ngờ bỏ lại một câu chẳng hiểu ra sao liền đi mất rồi, làm y có chút bất ngờ, ngồi lại nghiền ngẫm lời Hứa Bình Thu nói, e là tuổi của mình, còn chưa thể hiểu được ông già có bộ mặt lo nước thương dân đó rồi.
Ngả người ngồi xuống ghế giáo viên chân gác lên bàn, nhìn phòng học trống không rộng thênh thang, lòng bỗng sinh ra nỗi buồn vô cớ, y cũng muốn thiếu lý trí, muốn đơn thuần ngốc nghếch một hồi cùng đám bạn kia chạy đi xem tư liệu.
Ý nghĩ đó vừa nổi lên, Dư Tội bóp chết ngay, hồi tưởng lại nhân sinh mà bản thân từng nếm trải, y không muốn làm chuyện thừa thãi.
Từ lâu Dư Tôi nghĩ mình đã nhìn thấu triệt rồi, ở cái xã hội cạnh tranh gay gắt này, cơ hội là thứ tài nguyên ít ỏi, chỉ đủ cấp cho những kẻ có bối cảnh, có quyền thế mà thôi, nếu bỗng dưng có người chìa ra trước mặt người như mình một cái bánh thơm phưng phức thì trong đó chắc chắn tẩm thuốc độc.
Cái thế giới này, trước nay vốn không có công bằng, Dư Tội không gửi bất kỳ hi vọng nào vào thiện chí của nó.
….. …….
“ Kinh thật đấy, riêng số ma túy bị tiêu hủy không biết bao nhiêu tiền.”
“ Thử Tiêu, cậu không nói bớt được vài câu à? Không sợ người ta cười cho sao?”
“ Xem đi, đây là cảnh sát chống ma túy, một người anh họ của tôi làm ở đó, trang bị của họ còn cao hơn cả đặc cảnh, nhất là thiết bị thông tấn, tiên tiến nhất thế giới. Máy quay trộm mini mà chúng ta đang chơi thì bọn họ đã chơi chán mấy năm trước rồi.”
“ Bọn buôn ma túy chẳng ra sao, trông như Bánh Đậu, nhìn là biết chẳng tử tế gì.”
“ Ai lấy tôi ra nói thế? Hán Gian, Lão Nhị, đừng tưởng tôi không nghe thấy.”
Trong bóng tối có tiếng thì thầm xen lẫn lời công kích lẫn nhau, Bánh Đậu vừa làm ầm lên là cả đám cười khùng khục, không ai để ý tới hắn, tên bán ma túy trên màn hình có cái mặt tròn tròn, mắt mũi mồm nhúm lại một chỗ, đúng là giống Bánh Đậu, có người đem so sánh, lại cười âm ĩ.
Khoa trưởng Sử, chủ nhiệm Giang với Hứa Bình Thu đứng ở ngoài cửa nghe, thi thoảng nhìn vào qua khe cửa, đó là ba vụ án rất có tính đại biểu, một là buôn bán ma túy vượt địa bàn, một là giết người liên hoàn, còn một là vụ nổ súng. Vốn là đem tới dọa đám học viên, ai ngờ thực tế khác hẳn, thấy tiêu hủy ma túy thì tiếc giá trị của nó, thấy các đơn vị hợp tác thì đi so sánh trang bị, còn nhìn hung thu đã đập vỡ đầu nhiều người lại đánh giá kẻ đó hơi ngu xuẩn.
Ngu xuẩn sao? Chắc chắn rồi, nhưng trước khi tìm ra đáp án thì cả thành phố nơm nớp lo sợ.
“ Xử trưởng Hứa, bọn học sinh bây giờ tính kỷ luật thì kém, cá tính lại mạnh, không đơn thuần như thời chúng ta nữa.” Chủ nhiệm Giang nghe đám học viên binh luận linh tình liền nói đỡ một câu, e hai vị trên tỉnh xuống này không muốn tuyển người nữa:
“ Không có cá tính sẽ chẳng có tiền đồ.” Hứa Bình Thu không phật ý, hơn nữa trong đầu không xua đi được gương mặt rất tà của Dư Tội, hỏi:” Trong khóa sắp tốt nghiệp này có một người không tới, chủ nhiệm Giang, anh thấy học viên đó ra sao.”
“ Anh nói Dư Tội hả, chàng trai đó khá đấy, bọn nhóc khác kém cậu ta quá xa.”
Một đánh giá hoàn toàn khác với đám học sinh làm Hứa Bình Thu bất ngờ, sao lại có sự khác biệt lớn thế được: “ Từng phương diện thế nào?”
“ Biểu hiện rất tốt, trường chúng ta tổ chức gác cửa, trực ban, kiểm tra KTX đều do các học viên tự làm, cậu ta làm liên tục ba năm, đó là lao động nghĩa vụ, trừ thêm chút điểm cộng thì không có trả công, thông thường không ai muốn làm, vậy mà cậu ta lại xung phong. Còn nữa hoạt động công ích mỗi học kỳ, cậu ta đều đi đầu tham gia, cho dù không ở trong hội học sinh, nhưng làm việc còn nhiều hơn hội học sinh ... Về kiến thức chuyên ngành thuộc hạng khá, có lý giải độc đáo, chính là hạt giống tốt.” Chủ nhiệm Giang không tiếc lợi khen:
Khoa trưởng Sử không rõ tình hình thì không nói làm gì, Hứa Bình Thu lấy làm lạ hỏi thẳng: “ Thật sao, anh không thổi phồng chứ, giờ làm gì có người cao thượng tích cực tham gia lao động nghĩa vụ như thế?”
“ Thật đấy, đều có ghi chép đầy đủ, Dư Tội rất chịu khó, không ngại bẩn ngại khổ... À phải, cậu ấy được tuyển dụng nhờ sở trường đặc biệt, tố chất thân thể rất tốt, hậu vệ đội bóng rổ, còn có huy chương bạc trong hội thao tỉnh ở cự ly 5000 mét.” Chủ nhiệm Giang xem chừng rất có thiện cảm với Dư Tội: “Đừng thấy cậu ta không cao mà lầm, đôi chân đó không thua gì linh dương.”
Lúc này Hứa Bình Thu không biết phải tin bên nào, giáo viên thì ở xa hơn hẳn là có cái nhìn khách quan hơn, học sinh ở gần hơn tiếp xúc hàng ngày khó tránh khỏi va chạm, mỗi bên hẳn đều là có ý đúng:” Điều kiện tốt như thế sao không tham gia lựa chọn?”
“ Chuyện này phải tự hỏi cậu ta mới biết, nhiều học viên không tham gia mà, sao thế, xử trưởng Hứa hứng thú với cậu ta hả?”
Hứa Bình Thu cười không phủ nhận, trong thời gian chờ đợi, do thói quen nghề nghiệp nhiều năm, Hứa Bình Thu so sánh tư liệu cá nhân, trong khóa này có không ít học viên chói mắt, như Giải Băng, An Gia Lộ, Duẫn Ba, Lý Chính Hoành. Bất kể là tư chất bản thân hay là bối cảnh gia đình, ở đâu cũng rất thu hút người khác. So ra thì một quần thể khác rất bình thường như Dịch Mẫn, Nghiêm Đức Tiêu, Đậu Hiểu Ba, giống đại đa số học viên, lý lịch trắng tới mức chỉ có ghi từng học ở đâu ở đâu, tốt nghiệp ở đâu.
Đương nhiên cũng có người nhìn không thấu như Dư Tội, trong mắt giáo viên và bạn học là hai người khác hẳn nhau.
Trăm người trăm khuôn mặt, dù là đám chim non chưa biết bay này, muốn nhìn thấu một con người, không phải chuyện dễ dàng.
Cả quá trình quan sát vụ án mất ba tiếng, ở giữa nghỉ ngơi mười lăm phút, tới khi kết thúc thì ngáp dài ngáp ngắn liên tục, lời kết thúc do khoa trưởng Sử nói, vẫn là viết tâm đắc. Không có yêu cầu cụ thể, muốn từ chi tiết nhỏ đó tìm hiều tính cách đặc trưng và khuynh hướng tâm lý của học viên. Hơn nữa còn bố trí mọi người một bài tập thú vị, đó là viết thoải mái, không cần ghi tên thật, có thể ghi tên mà thay thế mà mình muốn dùng, tóm lại giống như ở trên mạng, đăng cái gì cũng không cần kiêng kỵ, hay thì sẽ dùng, không hay không sao, không ghi vào hồ sơ.
An bài này gây lên hứng thú cực lớn với học viên, ít nhất không cần phải cố mà viết cái thứ văn chương cảnh sát chúng ta thần dũng, đám tội phạm ngu xuẩn nữa. Học viên lần lượt rời khỏi phòng, không ít người còn thân thiết chào hỏi Hứa Bình Thu. Cuối cùng là hai tên Bánh Đậu và Thử Tiêu lấm lét như trộm, cười với chủ nhiệm Giang một cái rồi chạy đi như làn khói.
Không gặp không nhớ ra, thấy hai thứ hàng nát này chủ nhiệm Giang tức xì khỏi: “ Hai đứa này đạo đức có vấn đề, chuyện công ích không bao giờ làm, thích tụ tập đánh bạc, bị ban giáo vụ trường cảnh cáo nghiêm khắc, nếu không phải là thấy chúng có thái độ phục thiện thì đã ghi vào hồ sơ rồi.”
Người nói vô tâm, người nghe có ý, Hứa Bình Thu mỉm cười, không ngờ là hai tên béo có bản lĩnh đấy, có vẻ hứng thú với học viên có vấn đề hơn học viên không vấn đề.
Chương 013: Kẻ ác sẽ bị báo ứng ư?
Mùa đông ngày ngắn, trời tối sớm, ăn tối xong chưa tới 6 giờ mà sắc trời đã nhập nhoạng, quay về nhà chiêu đãi. Hứa Bình Thu không xem tài liệu mà xem từng khuôn mặt, tựa hồ muốn dựa vào trực giác tìm người mình muốn, khoa trưởng Sử hỏi gì đó, hắn chỉ trả lời qua loa, thấy vậy khoa trưởng Sử không quấy rầy, một mình ra ngoài đi dạo, lâu lắm rồi mới về thăm trường cũ.
Thành phố vùng tây bắc hoang vu, tới tối gió thổi mạnh mang theo cát vàng sa mạc, ở khu trung âm thành phố nhà cửa ngang dọc nồi liền san sát, ít tai có thể ngờ rằng trong con ngõ sâu lại có ngồi trường lớn như vậy. Ở đây cây cối đều thuộc hàng đại thụ, ngôi trường lâu năm trải qua nhiều lần cải tạo, đã không có tường đất mái ngói, thay vào đó là thao trường rộng đường chạy bộ trải nhựa bao quanh, khu nhà học rộng lớn hiện đại hóa.
Ở trong cái môi trường mà giống đực làm chủ thể này, cách trang trí cũng thiên hướng mạnh mẽ, cây thông cũng bị cắt tỉa góc cạnh, ở chính giữa là quốc huy lớn và mấy chữ "lập cảnh vì dân", cho dù là thời gian nghỉ ngơi học viên ra ngoài cũng thẳng lưng, bước chân có phần giống lúc đi đều.
Khoa trưởng Sử nhìn nơi được coi là cái nôi của cảnh sát toàn tỉnh này, nhiệm vụ lần này coi là nhẹ nhàng nhất rồi, hắn thong thả bước đi trong trường, nhìn học viên qua lại, hồi tưởng thời trẻ của mình, khẽ mỉm cười.
Không giống với ngôi trường đại học khác, ở nơi này rất hiếm thấy các đôi tình lữ thân mật tay trong tay đi bên nhau, đó là vì tỷ lệ nam nữ mất cân bằng nghiêm trọng.
Đương nhiên là luôn có ngoại lệ, cách đó một khu nhà, Giải Băng đang gọi điện thoại, một lát sau thấy nữ thần trong lòng từ KTX đi ra, tươi cười chạy lên đón.
An Gia Lộ lại có vẻ không vui: “ Gọi mình xuống làm gì? Đang viết tâm đắc, mai phải nộp rồi, cậu viết chưa?”
“ Thứ đó mà bạn cũng tốn công à, chẳng phải như trở bàn tay thôi sao. Chúng ta đi dạo một lúc nhé?” Giản Băng mỉm cười hết sức ân cần, rất có hình tượng của bạch mã vương tử:
An Gia Lộ không từ chối, tựa hồ không muốn cho lắm, vừa đi vừa hỏi:” Đột nhiên lại muốn đi dạo, cậu có sở thích này từ bao giờ đấy?”
“ Hôm nay.”
“ Phàm là chuyện khác thường là phải có động cơ, hôm nay không phải có động cơ gì chứ?” An Gia Lộ nghiêng đầu hỏi:
Quan hệ của hai người thực sự giống Hứa Bình Thu đánh giá, như gần như xa, có điều không thể phủ nhận trong mắt người ngoài thực sự là đôi trai tài gái sắc. Giải Băng rất thích tâm tư nhạy bén của An Gia Lộ, cười thần bí: “ Đúng là có, nhưng mà không định nói với bạn, bạn đoán thử xem.”
“ Chẳng lẽ cậu có tin tức nội bộ về tuyển dụng?” An Gia Lộ buột miệng hỏi ngay, tựa hồ rất để tâm tới chuyện này:
Giải Băng lắc đầu:” Không, đoán nữa đi.”
“ Ừm, vậy ... Định cho mình một niềm vui bất ngờ?” An Gia Lộ đặt hờ ngón tay trò lên môi dưới gõ nhè nhẹ, động tác vô tình hết sức đáng yêu:
Giải Băng không khỏi thu hút bởi bờ môi luôn ao ước ấy, nuốt nước bọt: “Sắp đoán được rồi đấy.”
“ Không khó đoán, người đang yêu trí tuệ giảm sút, dù nam hay nữ cũng vậy.” An Gia Lộ cười khúc khích:
“ Vậy chúng ta có tính là đang yêu nhau không?” Giải Băng hí hửng:
“ Không, là cậu yêu mình, còn mình thì chưa định yêu cậu, điều kiện chưa thành lập.” An Gia Lộ cười to, mỹ nữ luôn không ngại trêu chọc người ngưỡng mộ mình, huống hồ còn là một soái ca, vừa đi vừa nói bất giác tới sau một cây sồi lớn, trong sắc trời nhá nhem, xung quanh không có ai, không khỏi sinh nghi: “ Này, không phải cậu định làm chuyện xấu chứ?”
“ Mình mà làm chuyện mất phong độ như vậy à, mình sẽ đường hoàng chiếm lấy trái tim của bạn.” Giải Băng hết sức tự tin tuyên bố, hắn chưa bao giờ che giấu tình cảm với An Gia Lộ, đưa tay chỉ:
An Gia Lộ ngước mắt lên, nhìn thấy ba nam sinh cao lớn kéo một nam sinh từ trong nhà vệ sinh ra ấn lên tường, người cầm đầu vung tay, "chát". Ba đánh một, thật quá đáng, cô tức giận tới gần, nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc, đột nhiên bị Giải Băng nắm lấy tay, quay lại thấy trên mặt hắn mang nụ cười khinh bỉ.
“ Mình đoán, kẻ ác gặp báo ứng, bạn tin không?”
An Gia Lộ lập tức biết người bị đánh là ai.
Người bị đánh là Dư Tội, giống như mọi khi đợi qua giờ ăn tối một lúc y đi quét dọn nhà vệ sinh trường, vừa xong việc đang tháo găng tay cao su cất đi, biết có người đi vào nhưng coi là học sinh trong trường nên không để ý, trong trạng thái không hề đề phòng bị ba người bất ngờ lôi đi ấn lên tường, tên mặt dài chẳng nói chẳng rằng vung tay to như cái quạt tát một cái nảy đom đóm, làm y đúng không vững.
Tên ra tay đánh người đó hết sức cao lớn lực lưỡng, dễ dàng bóp cằm Dư Tội nâng lên, một tay vung cao chuẩn bị đánh, gằn giọng đe dọa: “Biết tội của mày chưa?”
Dư Tội che mặt, không ngờ đối phương đấm một phát vào bụng, đau tới gập người lại, suýt nữa nôn ra ngoài, dựa lưng vào tường co quắp.
Tên có râu cộc đầu y một phát đau điếng: “ Đừng có giả vờ, có biết mày làm gì không?”
“ Biết!” Dư Tội gật đầu cố nhịn đau tránh sang bên, sợ bị ba tên cao hơn mình cả cái đầu bao vây đánh cho thì không thoát nổi, không thể nói không biết, nếu không lũ chó này sẽ đánh ngay:
“ Biết cái gì?” Một tên khác vung tay bợp đầu Dư Tội một cái:
Dư Tội ôm đầu, run run nói: “ Các anh nói cái gì thì là cái đó, nhẹ tay một chút, sức khỏe tôi yếu, không chịu được đòn đâu.”
Ba tên kia thấy Dư Tội ăn hại như thế thì sĩ khí giảm không ít, vốn định cho y một bài học, giờ thấy đánh một thằng hèn thế này cũng mất hứng. Tên cầm đầu cho rằng không con uy hiếp gì nữa, vừa buông tay bóp cằm Dư Tội ra thì không ngờ hạ thân truyền tới cơn đau chưa từng có, thậm chí không kêu được tiếng nào đã đổ gục như cây chuối bị đốn gốc.
Chỉ trong chớp mắt, tay phải Dư Tội tấn công tên bên trái, quyền pháp cảnh sát đã luyện vô cùng thuần thục ra đòn gần như thành bản năng, hơn nữa góc độ ra đòn hiểm độc. Mục tiêu là mắt, cự ly vừa vặn, không khác gì bao cát tập luyện, tên kia rú lên thảm thiết, ôm mặt loạng choạng lùi lại. Tiếp ngay đó Dư Tội vung tay trái, chát, tóm ngay lấy nắm đấm đối phương đánh tới.
Người kia không ngờ Dư Tội vóc dáng không có gì đáng kể mà sức lực ghê gớm như vậy, nắm đấm bị chặn, biến chiêu không kịp, muốn rụt tay lại thì bị Dư Tội trở tay chộp lấy, không khác gì bị cái kìm sắt bóp chặt. Cơn đau nhói tim, làm mồ hôi chảy thành hạt lớn, bị Dư Tội bẻ tay, vừa khuỵu xuống giảm bớt cơn đau thì mặt tối sầm, một bàn chân đạp giữa mặt.
Tên bị đấm vào mặt khi nãy lồm ngồm bò dậy thì Dư Tội đã thoát khỏi vòng vây, chạy được mười mấy bước.
Đề xuất Voz: 100 ngày cố yêu