Chương 21: Nhiệm vụ đơn giản. (2) (3)
Chương 21: Nhiệm vụ đơn giản. (2) (3)
Bọn nhóc đáng ghét cười hết sức vui vẻ, Lạc Gia Long đã chẳng còn sức mà chửi nữa, yếu ớt chống gối đứng dậy, không chịu đựng được sỉ nhục này. Hắn đang đấu tranh giữa đi và ở, cái gầm cầu kia thật không sao ngủ được, phương nam ẩm thấp, ngủ một đêm thôi mà toàn thân ê ẩm, hắn sợ mình không cầm cự được bốn mươi ngày.
Bốn năm đứa trẻ con nháy mắt ra hiệu cho nhau, hình như đang thương lượng gì đó, vẻ mặt đó không báo hiệu cái gì tốt đẹp, có điều Lạc Gia Long giờ nghèo nên bất chấp, thều thào xua tay: “ Ra chỗ khác chơi đi, trên người tôi không có đồng nào đâu.”
Thằng cầm đầu nhìn Lạc Gia Long dáng vẻ người có học, hỏi: “ Biết làm văn không?”
“ Biết!” Lạc Gia Long theo bản năng đáp luôn, có điều lập tức ảm đạm, chẳng lẽ lại làm thuê cho một đám nhãi con?
“ Biết làm toán không?” Thằng nhãi khác hí hửng hỏi:
“ Nói thừa, cơ sở của vi tính là toán học cao cấp, hình học đại số của mấy đứa là thứ vớ vẩn.” Lạc Gia Long bị chạm tới tự ái, giọng hơi lớn hơn chút:
“ Thế thì tốt, đây là vở bài tập của bọn tôi.” Thằng cầm đầu bảo bọn bạn lấy ra đống vở bài tập, nói: “ Làm hết cho chúng tôi, có làm không?”
Đã đoán trước ý đồ của bọn nhóc rồi, Lạc Gia Long là chàng trai thành thật, đi học chưa bao giờ gian lận, cái chuyện này với hắn mà nói có chút chướng ngại tâm lý.
“ Số học 10 đồng, làm văn 15 đồng.” Thằng bé cầm đầu ra giá dứt khoát:
“ Được!” Lạc Gia Long nghe tới tiền là đồng ý ngay, miệng trả lời nhanh hơn cả não suy nghĩ:
Giao dịch đã thành, năm đứa học sinh để lại một đứa trông coi, còn lại vào quán net chơi, Lạc Gia Long khoanh chân kê tẩm bìa cứng lên làm bàn, cay đắng tới muốn rơi lệ, ai mà ngờ một ngày kiến thức miệt mài trau dồi bao năm, lại dùng vào việc này.
Nói thế nào thì tiền cơm được giải quyết rồi.
Cũng may không ai biết.
“ Đi thôi tên này đói quá rồi, cả trẻ con cũng không tha.” Vương Vũ Vi lắc đầu, người không trải qua rất dễ ở bên ngoài đứng tầm cao đạo đức chỉ trách người khác:
Cao Viễn lái xe thấy Lạc Gia Long không sao rẽ ra mặt đường, sau khi liên hệ với Lâm Vũ Tịnh hỏi mục tiêu gần nhất không ngờ nhận được tin một đôi gặp nhau, hai người vội vàng tăng tốc tới địa điểm được báo.
Cuộc gặp mặt xảy ra một tiếng trước đó, tỉ lệ này đặt trong thành phố lớn thế này là rất thấp, cho nên hai tên đói bụng lang thang trên phố gặp nhau gọi là duyên phận lớn.
Mục tiêu ở đường Lâm Giang, hai người lái xe tới đó giản tốc độ xuống, cái con đường lẫn lộn cả người lẫn xe này rất loạn, không dễ tìm, Vương Vũ Vi so sánh tọa độ mấy lần, chợt phát hiện sai sót, kéo Cao Viễn nói: “ Chính là hai đứa đó ... Hôm qua còn ngủ ở Hoàng Hoa Cương.”
Cao Viễn phản ứng khá nhanh nhận ra chúng làm gì, hai người kia như ăn trộm, đi lom khom, chẳng trách mà không phát hiện ra, chúng đang đi dán quảng cáo.
Cứ trái một tờ, phải một tờ, phối hợp ăn ý, khi vừa dán lên một cái tủ kính thì bị chủ hiệu ở bên trong phát hiện truy đuổi, cả hai co chân chạy. Cao Viễn và Vương Vũ Vi lái xe tới gần một tờ quảng cáo, té ra là : Cho vay nhanh không cần thế chấp, liên hệ sđt ....
Chương 069: Cuộc chiến sinh tồn. (2)
“ Nhớ ra rồi, hình như tên là Đậu Hiểu Ba, còn là người cùng quê với anh đấy, đã ghi hình được chưa?” Cao Viễn hỏi:
Vương Vũ Vi ghi được một đoạn, thu máy quay lại: “ Ghi được rồi, hai tên này nhanh nhẹn đấy, kiếm được việc dán quảng cáo, hẳn là không thành vấn đề ... Đi tiếp đi, từ nới này rẽ tới cao tốc Quảng Viên, đi về sân bay có tới 3 người ... À, trong đó có một người được Tiểu Tịnh đánh dấu số 8, mấy ngày rồi không rời sân bay, không biết là có tính là khác thường không?”
“ Sân bay à ... Ồ, vậy có lẽ là người xuống xe cuối cùng, có gì mà khác thường.” Cao Viễn khởi động xe, không biết đó là Dư Tội, nhưng ấn tượng rất sâu, chàng trai đó vô cùng trấn định:
“ Sao lại không, đã ba ngày rồi, ngủ ở đại sảnh sân bay xem như là lựa chọn khôn ngoan, nhưng ăn uống thì sao?” Vương Vũ Vi nhắc tới vấn đề hiện thực nhất, lần cuối cùng gặp được người này là vào sáu giờ chiều hôm qua, đang lảng vảng ở cổng đại sảnh, chẳng hề giống đám đói ăn kia:
“ Tối nay theo cậu ta một lúc ... Tôi có cảm giác người ta rất tà, khác với số còn lại, không nói được là khác chỗ nào, cảm giác là lạ sao đó.”
Cao Viễn nhíu mày, với con mắt nhìn người của hắn, ít nhất phải nhìn ra dấu hiệu bề ngoài, ví dụ khi người ta đói thì ánh mắt giống đám ác đồ, đều rất hung dữ, hay như đa phần tội phạm thì ánh mắt hồ nghi và cảnh giác. Từ đôi mắt có thể nhìn ra rất nhiều điều về con người, thế nhưng ánh mắt người đó rất bình tĩnh, một chàng trai chất phác, hắn không rõ làm sao mình cứ thấy khang khác người thường.
“ Ha ha ha, tôi thì thích cái tên mặt beo béo, không biết hôm nay hắn có ăn vụng không, thủ pháp rất khéo, toàn thành phố bao nhiêu siêu thị như thế, cứ lần lượt tới ăn là đủ hết thời gian.” Vương Vũ Vi vừa nói vừa quan sát đường: “ Rẽ trái đi ... Ồ, cậu ta hôm nay sao không đi siêu thị.”
Cả hai đều rất hứng thú với chàng mập dựa vào ăn vụng sống qua ngày, có điều sau khi tìm khiếm gần đó thì trong lòng giật thót, cầu Hoàng Bộ có đám đông tụ tập, chàng mập kia đang ờ ngoài hứng thú nhìn cái gì đó.
Đó là một nơi gần phố xá sầm uất, cách không xa có mấy tiểu khu, tụ tập thành cái chợ trời, có một hàng quán xá báy tạm, bán đồ ăn, đồ dùng, quần áo, tranh thủ nơi này góc khuất, thành quản không nghiêm, còn bày vài xới bạc. Hai người bọn họ đều có kinh nghiệm, thừa hiểu chỗ thế này toàn là cờ bạc bịp.
“ Làm sao đây?” Cao Viễn hỏi, tên béo vừa chen vào trong đám đông rồi:
“ Không sao đâu, trên người cậu ta làm gì có đồng nào mà đánh bạc.” Vương Vũ Vi cầm máy quay mở cửa xuống xe:
Xe cách cái xới bạc chừng 30 mét, đây là khoảng cách theo dõi an toàn, Cao Viễn theo thói quan nhìn kính chiếu hậu, đằng sau là tiểu khu, không biết có bao nhiêu cái ngõ nhỏ, ở cái nơi này chỉ cần có biến là chạy vào ngõ coi như trâu đất vào biển, đố mà tìm được.
Cờ bạc là trò lừa đảo, kỹ năng đánh bài gì thì tựu chung cũng là kỹ năng lừa đảo, chỉ có khác là làm sao lừa cho người ta tâm phục khẩu phục.
Khi Tiểu Ba đi tới thấy một nam tử tuổi trên 30 ngồi trên ghế, tay chia bài thoăn thoắt, nói đặt nhiều ăn nhiều, đặt ít ăn ít, trên bàn có ba lá bài, giống thuận tay rút ra, bên cạnh đặt năm đồng hoặc mười đồng. Ai lật được quân đỏ thì reo hò, lật được quân đen thì tiếc nuối, bốn người chơi có thắng có thua, nhưng đa phần là thắng, khiến người xem ngứa ngáy. Thắng thua là 50/50 không có cao trào gì cả, ai cũng chăm chú nhìn tay nhà cái cắt bài, đôi khi không dám đặt, rồi lật lên quân đỏ lại dậm chân bực tức.
Thử Tiêu phát hiện ra nơi này từ hôm trước rồi, qua một ngày quan sát, nhận ra trong đám đông có ba bốn người đóng vai cò mồi, biểu diễn rất chuyên nghiệp, lúc thắng được 200 đồng hét lên chạy vòng quanh như thằng điên, khiến Thử Tiêu biết là tay trong rồi vẫn thèm.
Người ngoài nhìn vào thì hắn có vẻ sống tốt lắm, kỳ thực không phải thế đâu, chỉ khá hơn đói bụng thôi, bẹo vài quả nho, ăn vụng mấy miếng bánh vụn ở siêu thị thì làm sao mà no được. Mà ăn vụng ở đó khá nguy hiểm, bị bắt thế nào cũng ăn thêm một trận đòn, nếu bị đưa tới đồn công an là chấm dứt, nên thường đi lòng vòng mấy lượt mới ăn vụng được tí xíu.
Nghèo đói thì phải xoay sở thôi, vả lại nhìn người ta chơi bài cũng ngứa tay lắm, trình độ nhà cái chỉ đủ bày quán ngoài đường lừa người qua lại, với hắn mà nói chỉ là trò trẻ con.
Cái bộ bài nhà cái cầm có vấn đề, đã qua xử lý rồi, hai đầu có chiều rộng khác nhau, người ngoài nghề không nhìn ra khác biệt, nhà cái xem bên nào đặt lớn là thay đổi, bài rút ra chỉ có đen không đỏ, chỉ thua không thắng.
“ Muốn chơi không chàng trai?” Nhà cái thấy Thử Tiêu chen lấn lên hàng đầu thì nhiệt tình mời:
“ Muốn!” Thử Tiêu rối rít gật đầu, trông giống chó con lè lưỡi đợi chủ cho ắn, ai nhìn cũng nghi ngờ trí tuệ của hắn:
“ Vậy thì vào chơi đi, thắng thua không nhiều, có khi may mắn thắng liền vài trận thì sao?” Phía sau có người xúi, là cò mồi đấy:
Thử Tiêu phun ra một câu: “ Thích lắm, nhưng không có tiền.”
“ Thế thì mày chiếm chỗ của người làm gì, lui ra, lui ra.” Nhà cái bực mình, trợ giọng ngay:
“ Tôi đặt cái này được không?” Thử Tiêu bộp một phát đập di động mà đội phát cho nên bài, nhìn một cái đã thấy cao cấp: “ Đồ Đức sản xuất đấy, có thể sạc điện bằng mặt trời, đem vào cửa hàng bán được vài nghìn ... Cược số tiền trên bàn.”
Tiền không nhiều lắm, nhà cái thấy điện thoại còn mới tinh, khá tinh xảo, đồng ý ngay, xoẹt xoẹt cắt ra ba lá bài, đưa tay ra mời Thử Tiêu lật bài.
Chẳng cần lật Thử Tiêu đã biết chỉ có đen không đỏ, sờ quân bài thứ nhất, không lật, sờ quân bài thứ hai, cũng không lật ... Lại sờ quân bài thứ ba ... Ánh mắt mọi người đều bị hắn thu hút, nhà cái thấy hắn lề mề thì tranh thủ nói: “ Lật quân đỏ thì ăn tiền, lật quân đen thì xin lỗi, lấy điện thoại, nhanh nhanh nào.”
Thử Tiêu liếm môi: “ Tôi chơi lần đầu, xử nữ lần đầu thế nào cũng có màu đỏ, cho tôi sờ chút chứ.”
Đám đông cười hô hố, ủng hộ hắn gặp may mắn, nhà cái cũng khen ngợi vài câu, kệ cho Thử Tiêu sờ đi sờ lại.
Thử Tiêu chụm ba quân bài lại với nhau, toàn bộ che dưới lòng bàn tay, trong sự hồi hộp của số đông hô to "mở!", lập tức vỗ ba quân bài lên bàn.
Oa! Nhà cái thiếu chút nữa hộc máu còn người xem vỗ tay hú hét.
A, K, Q toàn bộ màu đỏ.
“ Sao, sao có thể.” Nhà cái tái mặt lẩm bà lẩm bẩm:
Thử Tiêu đưa tay thu di động, nhà cái vừa mới định nói gì thì không ngờ Thử Tiêu ôm lấy hắn, ghé cái mồm nhiều ngày không đánh răng rối hoắc hôn chụt lên má, tay thì nhanh chóng vơ tiền: “ Cám ơn nhé.”
Đám đông cười lớn náo loạn, mấy tên cò mồi bị xung quanh ồn ào làm không kịp trao đổi với nhà cái, nhà cái kinh tởm chùi nước bọt trên mặt, sau đó mới cầm ba quân bài, còn nghĩ là mình cắt bài nhầm, nhưng vừa lật mặt sau xem, rống lên: “ Đây không phải bài của tôi.”
“ Thằng chó kia đứng lại.”” Một tên cò mồi quay đầu nhìn thì Thử Tiêu nhanh như trộm luôn ra ngoài chạy được vài bước, vừa nghe có người quát liền cắm đầu cắm cổ chạy:
“ Đứng lại, chém chết nó.”
“ Thằng chó chết, mày xong rồi.”
“Dám chơi bọn tao à, đứng lại, mày tàn đời rồi con ạ.”
Chương 070: Cuộc chiến sinh tồn. (3)
Đến nhà cái cũng ném xới bạc ở đó, năm tên hùng hổ đuổi theo, còn cầm cả ghế làm vũ khí, Thử Tiêu mím môi mím lợi chạy một mạch, tới cái xe theo dõi của Cao Viễn, không ngờ mở cửa nhảy vào xe, thúc giục: “ Mau mau, đuổi tới nơi rồi.”
Thấy mấy người kia mặt mày hung tợn xông tới, Cao Viễn không kịp nghĩ nhiều, vặn chìa khóa nổ máy, gài số chạy ngược lại một quãng ngắn rồi xoay vô lăng, chiếc xoay gần như xoay tròn tại chỗ, sau đó phóng vút đi, bỏ lại làn khói. Ra tới đầu đường, Cao Viễn mới quay đầu lại nhìn, thằng béo đang hả hê đếm tiền, có chẵn có lẻ, vui hơn cả chuột ăn vụng được mỡ.
Không nói gì, hắn gọi điện liên hệ với Vương Vũ Vi, không lâu sau đón được người, lại đi thêm một quãng xa, Vương Vũ Vi nhìn tên béo tự nhiên như ruồi lục lọi xe lấy nước khoáng tu ừng ực, uống liền ba chai, hoàn toàn không coi mình là người ngoài: “ Không có tí đạo đức nghề nghiệp nào cả, thua tiền là liền giở trò ... Cám ơn hai anh nhé.”
“ Này thằng nhóc, chúng tôi cứu cậu đấy, mau xùy tiền ra đây.” Cao Viễn hăm dọa:
Không ngờ Thử Tiêu cười khanh khách: “ Thôi đi, người nhà cả mà cứ dọa nhau.”
“ Ai cùng nhà với cậu?” Vương Vũ Vi chột dạ ngoài mặt vẫn hầm hầm:
“ Ba ngày qua tôi thấy các anh hai lần rồi, hôm nọ còn theo tôi trong siêu thị, nếu không phải do xử trưởng Hứa phái tới thì móc mắt tôi đi.” Thử Tiêu đắc ý lắm, vừa rồi hắn dám giở trò bạc bịp là vì biết có người đi theo mình, không lo bị chém chết, thấy hai người kia không thừa nhận, ghé đầu tới giữa hai hàng ghế: “ Vờ vịt cái gì, trong lòng chúng ta đều rõ, làm sao có thể ném đám chim non lạ nước lạ cái bọn tôi ở nơi xa lạ rồi phủi tay bỏ đi chứ. À phải, anh là người lái chiếc xe du lịch, có thấy đám anh em của tôi đâu không? Nói đi chứ ... Tôi mời anh ăn.”
Kéttt! Chiếc xe Nissan màu đen hết sức bình thường vừa đi chưa bao xa đã phanh gấp tấp vào lề đường, Cao Viễn nhìn gương chiếu hậu, hai hàm răng siết lại cố nén giận rít lên: “ Xéo!”
“ Uầy, đừng lạnh nhạt thế, sau này có khi chúng ta là đồng đội đấy.” Thử Tiêu mặt dày mày dạn, cười toe toe làm thân:
Hai người kia tức không để đâu cho hết, dùng ánh mắt giết người nhìn Thử Tiêu. Thử Tiêu nhún vai, mở cửa ra, khi đi còn lấy theo một chai nước khoáng, Cao Viễn vươn người đóng sầm cửa lại, bộ dạng thằng nhãi này không khác gì đám lưu manh bị hắn bắt, mặt trơ trơ như thớt, đừng mong biết xấu hổ là gì.
Xe lại lên đường, Vương Vũ Vi đột nhiên không hiểu sao cười phá lên, cả Cao Viễn bực tức một lúc cũng phải phì cười: “ Xử trưởng Hứa tìm đâu ra thằng nhãi này nhỉ, không biết sợ là gì, mẹ nó, đồng nghiệp tương lai của chúng ta thật à?”
“ Chứ còn sao nữa, mắt tinh thật đấy, chúng ta cẩn thận như thế mà bị phát hiện.” Vương Vũ Vi cảm thán, chàng trai này xem như vượt qua bài kiểm tra theo dõi và chống theo dõi một cách xuất sắc, quả nhiên có chỗ hơn người:
Không cần phải lo nữa, nam nhân túi có tiền sẽ không nhớ nhà, hai người tiếp tục đi tìm người tiếp theo, tới khu sân bay.
Sân bay Quốc tế Bạch Vân Quảng Châu không cần bài cãi gì nữa chắc chắn là thuộc top đầu toàn quốc, nhìn xa xa giống như một cái đĩa bay màu trắng, nhô lên chính giữa thoai thoải hai bên, rất có cảm giác của phim viễn tưởng. Nơi này có tận 20 lối vào, mỗi ngày lượng khách lên tới con số hàng vạn, xe taxi, xe du lịch, sẽ khách đỗ ngoài sân bay lên tới cả trăm chiếc.
Với lưu lượng khác ra vào nhiều như thế bất kể ngày đêm, một người ở lại nơi này nhiều ngày cũng không gây chú ý.
Cầm theo thiết bị truy tìm tín hiệu, Vương Vũ Vi không quá khó khăn tìm ra mục tiêu, vẫn bộ trang phục áo sơ mi nhạt màu, quần âu xám, tóc húi cua, nhìn tinh thần diện mạo chẳng có gì thay đổi so với ba ngày trước, đang nhìn thùng rác, mắt đảo qua đảo lại, không biết tìm kiếm cái gì.
“ Không biết cậu ta sống thế nào nhỉ, ngủ thì không thiếu chỗ, nhưng mà đồ ăn nơi này đắt hơi bên ngoài mấy lần.” Vương Vũ Vi nghĩ không ra một kẻ không xu dính túi thì sống sao được ở sân bay:
“ Nhìn khí sắc chắc là không kém đâu.” Đâu chỉ không kém, theo Cao Viễn thấy, chàng trai này thoải mái như ở nhà mới đúng:
Xe đi tới gần một chút, nhưng không quá gần, Vương Vũ Vi vừa cầm máy quay lên thì Dư Tội có hành động, làm hắn đang như chim sợ cành cong, tưởng bị phát hiện, vội vàng bỏ máy xuống.
“ Bật lửa đây .... Có cần bật lửa không? Các anh, nơi này được hút thuốc đấy.” Dư Tội đi đón một đoàn khách vừa mới đi qua cửa kiểm tra, nói với mấy trung niên nam tử day mũi bóp miệng, nói một câu là hiệu quả ngay, trong đám đông có ba người tới gần, y nhanh chân nhanh tay châm thuốc đưa cho ba người đó, đợi người ta rít hơi thuốc đã đời rồi liền đưa bật lửa tới: “ Hai đồng một cái.”
Không ai bận tâm chút tiền lẻ đó, ba người mua hai cái, trả 5 đồng, không cần trả lại tiền thừa, nghe khẩu âm giống người phương bắc. Tán gẫu vài câu nghe người ta nói là người Lang Phường, Dư Tội lập tức biến thành đồng hương, nói vài tiếng địa phương, kiếm được một điếu thuốc, ân cần hỏi khách cần đi đâu. Sau đó nhanh chân gọi một chiếc xe tới, nhiệt tình xách hành lý người ta lên xe, thế rồi được một em gái tiếp viên trên xe nhét cho hai tờ tiền.
“ A, thằng nhóc này trước bán bật lửa, sau bán người.” Cao Viễn hiểu rồi, bắt khách cho xe người ta ăn hoa hồng, còn bật lửa thì không mất tiền, những chiếc bất lửa không qua được cửa an ninh được nhiều khách thuận tay đặt lên quầy bỏ lại, đó là nguồn hàng của Dư Tội:
“ Thằng nhóc này có khiếu dẫn khách lắm.” Vương Vũ Vi nhìn Dư Tội khoan khoái đứng bên thùng rác nhả khói, nói ra thì đây là người sống tiêu diêu nhất:
Đột nhiên bộ đàm trong xe truyền ra giọng Lâm Vũ Tịnh:” Số ba, số ba! Đường Doanh Giang có người cầu viện, lập tức tiếp ứng ... nhắc lại lần nữa, có người cầu viện, tiếp ứng ngay ...”
Chuyện này thuộc tình huống khẩn cấp rồi, Cao Viễn không chậm trễ chút nào lấy còi cánh báo đặt lên nóc xe, tức thì còi cảnh sát lóe lên hai màu xanh đỏ, xe lên đường tới mục tiêu, vậy là tới ngày thứ ba đã có người không chịu được nữa ...
Trịnh Trung Lượng, 21 tuổi, nam, dân tộc Hán, 70 tiếng sau khi rời xe đã phát tín hiệu cầu viện.
Đó là tin tức hai người Cao Vương được nghe, đội trưởng Đỗ Lập Tài đang báo cáo cho xử trưởng Hứa, khi tìm được tới đường Doanh Giang thì Trịnh Trung Lượng đã đói tới chỉ còn thoi thóp, toàn thân bẩn thỉu, hôi hám.
Cứu viện tới, Trịnh Trung Lượng chỉ thều thào một câu duy nhất: “ Có gì ăn không?”
Hai người cứu viện động lòng trắc ẩn, chịu khổ thế này vì cái gì chứ? Lập tức đón người tới quán nhỏ, gọi năm sáu món ăn, Trịnh Trung Lượng không nói không rằng, một tay cầm miếng thịt gà ăn như người rừng, một tay cầm bát canh uống ứng ực.
Ngày hôm trước Cao Viễn còn ghi hình chàng trai này, hắn lang thang không mục tiêu trên đường, lúc đó đã đuối lắm rồi, bây giờ mặt lại còn thêm vài vết thương do bị đánh, nhưng chiếu cố tới lòng tự tôn của hắn nên không hỏi gì cả.
Đây là người đầu tiên phát tín hiệu cầu cứu, tuy vẫn chưa biết rốt cuộc đây là kiểu huấn luyện gì, nhưng chàng trai này bị loại rồi.
Chương 071: Cuộc chiến sinh tồn. (4)
Trịnh Trung Lượng vẫn ăn, từ lúc vào quan tới giờ hắn ăn không ngừng nghỉ, nguyên con gà bị hắn ăn hết sạch sành sanh, tô cơm lớn vét tới đáy, như còn chưa đã, bê nguyên bát canh lên uống không còn chút nào, xoa bụng cảm khái: “ Thật thoải mái ... Thì ra ăn no cũng là một loại hạnh phúc.”
Không ai cười, đều nghĩ nếu bản thân rơi vào tình cảnh này cũng chẳng khá hơn, Vương Vũ Vi quan tâm hỏi: “ Hôm qua còn chưa bị thương mà, làm sao vậy?”
“ Hôm qua anh thấy tôi à?” Trịnh Trung Lượng ngạc nhiên ngồi thẳng người lên:
Tới lúc này rồi không cần giấu nữa, Vương Vũ Vi gật đầu: “Đương nhiên, sao có thể bỏ mặc các cậu không ai chiếu cố được, ngày nào chúng tôi cũng theo dõi các cậu.”
“ Ồ!” Trịnh Trung Lượng mấy ngày qua liên tục chửi rủa cái nhiệm vụ đầy đọa người ta này, sờ mặt phẫn nộ, hắn đường đường được gọi là Đại Tiên mà rơi vào thảm cảnh này, cười thảm kể: “ Bị đám nhặt rác đánh đấy, tôi hết cách rồi, còn nghĩ ra bãi rác nhặt ít gì đó còn dùng được đem đổi tiền ... Ai ngờ khu bãi rác có người chiếm rồi, tôi vừa mới nhặt được một túi thì chúng xông tới, chẳng nói năng gì đã đánh tôi một trận, nói tôi cướp địa bàn của chúng, dọa thấy lần nữa sẽ giết tôi ... Chẳng lẽ giờ vẫn là thời đại Xạ Điêu, tồn tại cả đám Cái Bang à?”
Cao Viễn thở hắt ra, có phải Cái Bang hay không thì không biết, nhưng quần thể yếu thế dưới đáy xã hội rất đoàn kết, bài ngoại, hẹp hòi, thường làm ra những chuyện khiến người ta vừa hận vừa thương, chuyển đề tài: “ Thiết bị theo dõi phát hiện ra tín hiệu trên người cậu bị chia tách, máy điện thoại đâu?”
“ Đừng nhắc nữa, bị tịch thu rồi.” Trịnh Trung Lượng suýt chút nữa rơi lệ:
Lại nói anh bạn Đại Tiên bị đám nhặt rác đánh một trận, thân cô thế cô không nuốt trôi cơn giận này, vì thế tới đồn công an gần nhất báo án, khi cảnh sát hỏi tới CMT thì xong rồi, lại nhìn bộ dạng của hắn, đá đít đuổi đi: Xéo, ở Quảng Châu loại lưu manh như mày cả đống.
Bị đuổi khỏi đồn công an, Trịnh Trung Lượng sôi máu thiếu điều thành lưu manh cầm dao hành hung, tiếp đó lang thang chợ đêm định kiếm cơm thừa, không ngờ gặp phải một cái xe như bóng ma trong đêm tới gần, không nói không rằng có người nhảy xuống bẻ tay tống lên xe, vừa có chút phản kháng liền bị ăn đòn.
Đợi bị đưa đi mới biết là cơ cấu từ thiện bắt người lang thang, đưa về trạm thu nhận ở cầu Hoàng Thôn, ngủ ở đó một đêm.
“ Khoan, khoan, từ thiện mà đi đánh người à?” Cao Viễn đóng vai thính giả tốt, nhận ra điểm khác thường ngăn cạn:
Trịnh Trung Lượng cời cúc áo, kéo xuống một vai, khắp người bầm tím: “ Chưa đánh chết là may đấy, trên đường có bao nhiêu người vô gia cư, anh thử hỏi xem vì sao bọn họ không chịu tới trạm thu nhận?”
“ Vậy cũng phải được cho ăn chứ, vậy mà cậu còn đói thành thế này?” Nhìn chứng cứ rõ ràng mà Vương Vũ Vi vẫn thấy khó tin:
“ Có, phát cơm hộp.” Trịnh Trung Lượng gật đầu: “ Ở chỗ đó có mấy chục người, cơm chưa tới miệng đã bị cướp, may mà quần áo của tôi bẩn đây, chứ sạch sẽ một chút bị cướp rồi.”
Hai người hiểu ra sao không ai dám tới đó, hiển nhiên cũng có một nhóm chiếm làm địa bàn.
“ Sáng hôm nay quản lý gọi tôi tới, hỏi tên tuổi nguyên quán, tôi không dám trả lời, giả vờ bị thần kinh ... Tôi hỏi người ta rồi, nếu người có gia cảnh khá một chút thì sẽ được trạm thu nhận giữ lại đòi người nhà trả tiền mới thả, còn nếu không thì cuốn xéo ... Thế là tôi bị đuổi đi, nhưng bọn chúng lục người lấy mất điện thoại của tôi, nếu không phải tôi nhớ số cầu viện thì thảm rồi. À phải rồi, tôi gọi điện thoại không trả tiền, bị chủ quán đánh một trận.” Trịnh Trung Lượng giơ bốn ngón tay lên cười như mếu: “ Từ hôm qua tới giờ tôi bị đánh tới bốn lần rồi.”
“ Đi, chúng ta đi tìm kẻ lấy trang bị của cậu.” Vương Vũ Vi nổi giận, khốn kiếp, cái xã hội này quá đen tối rồi, cả cơ cấu từ thiện còn hành động như thế làm sao chấp nhận được, ảnh hưởng quá ác liệt:
Tối hôm đó cơ cấu từ thiện kia nhanh chóng bị thanh tra, kết quả là gì thì khó nói, chỉ một điều chắc chắn, người đầu tiên bị loại là Trịnh Trung Lượng.
Nhận được báo cáo từ tỉnh Quảng Đông, quá trình thì bất ngờ, còn kết quả thì không ngoài dự liệu. Hứa Bình Thu lúc này ở nhà, ngồi đối diện với chiếc laptop, mặt mày nghiêm trúc.
Cha Trịnh Trung Lượng làm Trung y, mẹ là giáo viên xã, người huyện Khúc Ốc, con một, học chuyên ngành điều tra hình sự, lý lịch thanh bạch, gia giáo tốt, chưa từng bị xử phạt. Hắn là học sinh ba tốt thời trung học, ở trường cũng là học viên ưu tú, được nhận vài phần thưởng không lớn không nhỏ, trong khóa học viên tốt nghiệp này thuộc những thứ hạng trên.
Là con độc nhất dưới sự bao bọc của cha mẹ, cuộc sống thuận lợi sẽ làm suy yếu khả năng thích ứng với nghịch cảnh, trong mắt Hứa Bình Thu, người chưa trải qua gian khổ chưa phải là ưu tú.
Thế nhưng chỉ cầm cự được ba ngày thì quá kém, ít nhất cũng từng theo nhóm mười ba tên học viên xấu kia đi đánh nhau, Hứa Bình Thu nghĩ ít nhiều cũng phải có chút năng lực chứ, không ngờ tệ thế này.
Ông ta di chuột tới ổ cứng, mở một tập tin mới, đặt tên là "đào thải", sau đó gửi toàn bộ tư liệu về Trịnh Trung Lượng vào đó.
Bất kỳ ai bị loại cũng không khiến Hứa Bình Thu bận lòng, ông ta chỉ quan tâm tới nguyên nhân khiến người đó từ bỏ, là do gia đình? Giáo dục? Hoàn cảnh? Hay chính tâm lý của người đó, đây sẽ là nguồn dữ liệu rất quan trọng dùng để chọn người sau này, như đã nói, đây là cuộc thử nghiệm, đám người Dư Tội được chọn chẳng phải phải vì ưu tú thế nào, mà bọn họ chỉ là những con chuột thí nghiệm thích hợp thôi.
Người đầu tiên bị rồi, sẽ còn bao nhiêu người trụ lại được đây.
Hứa Bình Thu lại lấy ra danh sách những người chưa bị đào thải, rất bất ngờ là người có biểu hiện tốt nhất là Nghiêm Đức Tiêu. Cái chàng béo trông vô hại này, ba ngày qua đi bộ hơn nửa thành phố, sáng thì ăn vụng ở siêu thị, tối ra chợ đêm kiếm cơm, theo như báo cáo, không ngờ hắn lại còn kiếm được một khoản tiền từ lưu manh hè phố. Khiến Hứa Bình Thu hứng thú nhất là chàng trai này còn phát hiện có người bám theo, những nhân viên thực địa đó có ai cũng trải qua trui rèn khắc nghiệt, cho dù vì nhiệm vụ đơn giản mà thả lỏng thì cũng không dễ phát hiện.
Có điều khuyết điểm là gian trá có dưa mà dũng khí không đủ, khó dùng vào việc lớn, nếu thực sự đưa vào cương vị cảnh sát, Hứa Bình Thu dám chắc sẽ thành thứ cảnh sát lưu manh ăn uống nhận tiền không kiêng kỵ gì cả.
Đề xuất Tiên Hiệp: Đế Quốc Bóng Tối