Chương 22: Nhiệm vụ đơn giản. (2) (4)
Chương 22: Nhiệm vụ đơn giản. (2) (4)
Không hài lòng, mỗi tài liệu đều khiến ông ta nhìn ra khiếm khuyết, Hùng Kiếm Phi và Trương Mãnh là hạt giống tốt, tiếc là đầu óc quá đơn giản, chỉ có thể nhận lệnh làm việc. Trịnh Trung Lượng, Đồng Thiều Quân, Lạc Gia Long học tập tốt, song chưa trải qua vấp váp, tâm lý hơi yếu đuối. Uông Thận Tu, Lý Nhị Đông, Tôn Nghệ mỗi người đều có sở trường riêng song khiếm khuyết rõ ràng, không có kinh nghiệm xã hội.
Còn về Thiệu Soái là do ông ta đột xuất thêm vào, đây là quyết định mang tính cá nhân, hắn là con một đồng đội đã hi sinh của ông ta, kỳ thực ông ta hi vọng qua khó khăn sẽ có đồng đội mới, đứa bé này quá cô độc, không biết giúp thế nào.
Vừa xem vừa nghĩ, tới khi đến Dư Tội.
Hứa Bình Thu mỉm cười, đây là chàng trai không nhìn rõ bất kỳ sở trường nào hay ưu điểm rõ ràng nào, học tập bình thường, nói dối luôn mồm, nhân phẩm cực nát.
Nhưng chính chàng trai này Hứa Bình Thu từng nghĩ nếu thả y vào chỗ long xà hỗn tạp, y sẽ như cá gặp nước, đi một con đường không tầm thường, càng bất tri bất giác quy tụ xung quanh một đám anh em. Có điều bất ngờ là cho y hoàn cảnh phù hợp rồi, y lại biểu hiện thường thường, nhiều ngày loanh quanh ở sân bay, chỉ làm việc thỏa mãn cái bụng, làm ông ta thất vọng.
Chẳng lẽ mình nhìn nhầm người sao?
Không thể nhầm được, vậy phải làm sao bây giờ, thời gian cho mình không nhiều.
……. ……
Chương 072: Luân lạc phong trần. (1)
Khi một vầng trăng sáng bao phủ mái của chợ hoa đầu xuân thì thời gian đã trôi qua mười ngày.
Uông Thận Tu từ sau lán chợ hoa đi ra, mặc áo sơ mi lên, mặt rửa sạch sẽ, vết bẩn trên quần áo cũng dùng nước cọ sạch, bất kể ở tình huống nào Hán Gian cũng giữ hình tượng, không thể để bản thân trông quá thảm, gương mặt nghiêm túc giống như đưa ra một quyết định gian nan, còn giờ không do dự nữa, phân biệt phương hướng đi về trung tâm thành phố.
Mười ngày qua hắn sống thế nào?
Hắn lần đầu tiên nếm thử mùi vị khổ nạn là gì, cảm giác rõ ràng nhất là đói, cơn đói như cái bóng buổi tối bám theo hắn như một cái bóng, dày vò hắn không ngủ nổi.
Mấy ngày đầu hắn dùng phấn viết lên mặt đất lời cầu viện, kiểu chữ trên bia thời Ngụy rất phong cách, bịa câu chuyện học sinh đại học gặp nạn, câu chuyện cũ rích, chẳng khiến người ta thương xót bằng người tàn tật lê lết ngoài đường. Hắn miễn cưỡng kiếm được ít tiền ăn hai ngày, sau đó bị đám ăn mày đuổi đánh, hắn hiểu ra, đi ăn xin cũng cần xuất thân, không phải muốn làm là làm.
Sau đó hắn lang thang chợ đêm, xin rửa bát cho mấy quán ăn lề đường, vì không có CMT, hắn hạ yêu cầu xuống mức thấp nhận, chỉ cho ăn là đủ không cần tiền công, nhưng hôm qua đám thành quản khốn nạn tới dọn quán, chặn luôn đường sống của hắn. Hôm nay vô tình gặp được mùa đông khách của chợ hoa, khuân vác cả ngày, được hai hộp cơm và 30 đồng tiền công.
Đó là toàn bộ gia sản của hắn, trừ cơn đói ra hắn còn cảm giác được sự lãnh đạm, khinh bỉ trong ánh mắt người khác, cái nhiệm vụ khó hiểu này, hắn đoán là ông già kia muốn rèn luyện người mới, giống như trong tiểu thuyết huyền áo vớ vẩn đánh quái thăng cấp vậy.
Đi, cứ đi, mỗi ngày cứ đi một cách vô mục đích, bước chân vì sao nặng nề như thế, trong lòng vì sao bi thương như thế.
Hắn nhớ nhà, nơi đó có cái ghế sô pha thoải mái, hắn nhớ quê, lúc này đang đổ tuyết, phương băng trời băng đất tuyết cũng dễ chịu hơn trời nam ấm áp. Hắn nhớ đám anh em, không biết bọn họ ở ngóc ngách nào, có phải cũng giống mình, phải hạ thấp nhân cách mà sống nên hoài nghi ý nghĩ cuộc sống không?
Quảng Châu đầu xuân giống như giữa mùa hè phương bắc, buổi tối gió mát vẫn thổi theo hơi nóng, Uông Thận Tu cô đơn đi trên con phố đông người, bất tri bất giác tới đường Hoàng Bộ phồn hoa, dưới ánh đèn màu sặc sỡ, đôi mắt lạc lối nhìn thành phố xa lạ, tăng thêm một chút đa sầu đa cảm.
Bạn học đặt biệt hiệu cho hắn là Hán Gian, không phải vì mặt hắn trắng trẻo, rẽ ngôi giữa mà vì hắn thường xuyên nói luận điệu hâm mộ cuộc sống Âu Mỹ, ở cái quốc gia này lại mang tư tưởng giai cấp tư sản, chẳng phải là Hán Gian thì là gì? Hắn chẳng tranh cãi, thường an ủi bằng một câu "phong cách của anh, các chú không hiểu".
Lúc này hắn đang nhìn cái phong cách mà hắn hâm mộ, tòa nhà cao chọc trời kia, không biết bao nhiêu phú thương hưởng thụ cuộc sống xa hoa, dòng xe liên miên không dứt kia có bao nhiêu nam nhân bỏ ngàn vàng mua nụ cười giai nhân. Chốn đèn màu nhấp nháy kia, bao người trái ôm phải ấp, tuy bị người ta chỉ trích há chẳng phải mộng tưởng mỗi nam nhân.
Không phải Uông Thận Tu không đủ bản lĩnh vượt qua nổi 40 ngày, nhưng hắn không cho mình sống nhếch nhác thê thảm thế này.
“ Mẹ nó, mình sống tệ hại quá, trở về thế này càng tệ hại.”
Như ông trời trêu ghẹo, vừa có chút lay động thì Uông Thận Tu chợt thấy một cái xe bóng loáng dừng lại, nam nhân bước ra chẳng đẹp trai bằng hắn, song phong độ khuỳnh tay đứng bên xe, đợi một mỹ nữ mặc váy đầm khoe trọn tấm lưng trần khoác lấy. Hai người đi vào khách sạn.
Tích tắc đó thay đổi quyết định của Uông Thận Tu, vốn định vào thành phố ăn một bữa thật ngon rồi cầu viện, kết thúc cuộc huấn luyện xỉ nhục nhân cách của hắn. Giờ hắn do dự, đi qua một siêu thị, dùng 30 đồng mua một bao thuốc lá cao cấp, rít sâu một hơi, cảm thụ khoan khoái mà chất nicotin mang tới, hắn vuốt lại tóc để người ta không nhìn ra mình là thằng nghèo đói, sải bước về chỗ đèn xanh đỏ nhấp nháy.
Hộp đêm Đế Hiệu.
Con mẹ nó chứ so với việc ủ rũ trở về, không bằng chơi vố lớn để họ tới cứu mình.
Uông Thận Tu biết cứu viện chắc chắn là cảnh sát, mà bộ dạng sa đọa của mình chính là vì cảnh sát, nên hắn có cảm giác báo thù, chẳng do dự, nghênh ngang đi về chỗ đỗ toàn xe sang, bối cảnh là tấm biển quảng cáo hình mỹ nữ.
Bước qua cửa như bước vào thế giới khác, đại sảnh rộng rãi trang trí bằng màu vàng sang trọng, đó đây kê vài chiếc ghế sô pha cho khách nghỉ tạm, bốn bề đều vang lên nhạc dập dìu, phảng phất trong không gian tiếng cười khanh khách lả lơi, huyên náo vô cùng. Vừa mới đi vào thấy hai nữ sinh tay trong tay thân thiết, váy cũn cỡn lấp ló bờ mông tròn trịa, chỉ là mắt kẻ vẽ, bôi son đỏ chót, nếu chẳng phải phục vụ khom người dẫn đường, Uông Thận Tu đã nghĩ là tiểu thư.
“ Chào ông chủ.” Trông cửa khom người chào:
Giả ngầu thì ai chẳng biết, không thèm để ý họ là được, phục vụ viên cũng tâm thái người nghèo, rất tự giác nghênh đón Uông Thận Tu, cái chỗ chi tiêu cao khiếp người này, dám bước chân qua cửa đâu phải hạng tầm thường.
Nói thế nào nhỉ, đó là thế khí chất, ở cái thành phố này chất trên người cả đống hàng hiệu chẳng là gì, không chừng là một trợ lý, chân chó hay tay thổ hào nào đó thôi. Còn vị này, tuy ăn mặc rất bình thường, nhưng từ ánh mắt coi thường tất cả, đám thổ địa chỉ có thể so bì, phục vụ không dám thất lễ.
“ Ông chủ, tới đại sảnh hay phòng bao ạ?” Phục vụ áo sơ mi trắng, ghi lê đỏ, thắt nơ, giọng nói vừa đủ, cho thấy được đào tạo có tố chất:
Uông Thận Tu ngước mắt nhìn quanh bị chiếc đèn treo pha lê long lanh làm choáng ngợp, nhưng xác định rồi nên khôi phục tinh thần rất nhanh, khẽ "ừm" một tiếng:” Đại sảnh nhiều người, không yên tĩnh.”
“ Vậy ông chủ vào phòng bao đi, chỗ chúng tôi cách âm rất tốt, nếu ông chủ thích chúng tôi có thể chuẩn bị đội nhạc và bạn múa, đảm bảo nơi khác không so sánh được.” Phục vụ viên ân cần giới thiệu, một vị khách độc thân tới chỗ thế này, ai chẳng hiểu là muốn gì:
Uông Thận Tu cười khẩy:” Bốc phét hả, có tốt được cỡ đó không, phía Đông Hoàn mới là thiên đường của nam nhân, chỗ các cậu là cái quái gì.”
“ Ông chủ, thời gian tới ngàn vạn lần đừng tới thiên đường.” Phục vụ viên nhỏ giọng nói:” Đang truy quét.”
“ À, hiểu rồi.” Uông Thận Tu gật gù, bề ngoài bình thản thực ra tay cầm cái điện thoại trong túi đã toát mồ hôi, nghĩ xem chơi tới mức nào mới không bị người ta giết người bịt miệng:
Trang bị cao cấp của cảnh sát, người thường làm sao được thấy, thứ vật phẩm duy nhất giá trị trên người được Uông Thận Tu mang ra khoe khoang, chiếc di động trông như tấm thẻ đắt giá đó đánh tan băn khoăn của phục vụ, dẫn thẳng lên phòng bao tầng ba.
Đèn sáng, nhạc du dương, ngồi xuống một cái người gần như lún vào ghế, Uông Thận Tu gác chân lên bàn, hắn học tâm lý học, biết từ thói quen hành vi, anh càng không coi người khác ra gì, người ta càng nể.
Phục vụ viên niềm nở khom lưng bên cạnh hỏi từ thích loại nhạc nào, rượu gì, rồi thuận thế kèm một câu:” Ông chủ có cần tìm em gái xinh đẹp tiếp chuyện đỡ buồn không?”
“ Còn phải nói à, không xinh đẹp là tôi đứng dậy đi ngay đấy.” Uông Thận Tu bực mực phất tay như đuổi ruồi:
Phục vụ viên nháy mắt cười ám muội:” Ông chủ cứ yên tâm, lát nữa chỉ sợ anh không nỡ đi thôi.”
Chương 073: Luân lạc phong trần. (2)
Khẽ khàng khép cửa lại, tới khi phục vụ viên nhìn thấy Uông Thận Tu khép mắt lại, loại thản nhiên này chắc chắn là người không tiếc tiền. Nói với bộ đàm gắn trên vai:” Tầng 3, phòng 302, mang hoa quả và hai chai rượu vang, gọi em gái tới, giữ người lại lâu vào, khách sộp đấy.”
Ở cái nơi cực kỳ tôn sùng khách này, chẳng ai lại đi hỏi tiền khách trước, hơn nữa vô số sự thực đã chứng minh, những người ăn mặc bình thường, quê mùa, thực tế lại giày chảy mỡ. Lâu dần hình thành thói quen giao toàn bộ trọng trách cho phục vụ đón khách, dựa vào đôi mắt sắc bén của họ an bài khách.
Hôm nay phục vụ kia nhìn nhàm người hoàn thành mộng tưởng của Uông Thận Tu, lúc này hắn cầm ly thủy tinh cao cổ nhấp rượu vang, một tay vòng qua em gái váy ren hoa văn màu đen, ôm vừa cái eo thon nhỏ, bờ vai trần gợi cảm, đôi chân dài trắng nõn nà, giày cao gót đính thủy tinh óng ả, mái tóc buông xõng rất hợp với vóc dáng. Khuôn mặt chỉ thoa ít phấn trang điểm càng lộ rõ vẻ cuốn hút, gợi cảm, một vẻ đẹp không có chút cảm giác phong trần nào, tựa như tới từ công ty lớn.
Uông Thận Tu há miệng, cánh tay trắng trẻo bóc quả đưa tới tận mồm, cảm thụ hơi ấm thân thể chỉ cách một lớp vải mỏng và múi thơm ngào ngạt, vô cùng khoan khoái, tuy thế vẫn giữ một khoảng cách đủ ái muội mà không thành hạ lưu tức thì Uông Thần Tu phải nhìn cao hơn mấy bậc.
Cuộc sống phải thế này chứ, Uông Thận Tu ngây ngất.
Một khúc nhạc vừa hết, Uông Thận Tu quay đầu sang nhìn cô gái có lẽ phải hơn hắn bốn năm tuổi, dùng mu bàn tay ôn nhu vuốt nhẹ gò má mịn màng: “ Em gái, anh nên gọi em là gì nhỉ?”
“ Đừng hỏi tên em là gì, biển người mênh mông gặp nhau là duyên phận, em thích nhìn anh ngây ngất trong âm nhạc, giống hoàng tử trong mơ của em ...”
Oa, nữ tử phong trần bây giờ có tài hoa như vậy à?
Uông Thận Tu đang ngạc nhiên định trò chuyện vài câu thì thân thể mềm mại của cô gái đã sà vào lòng, cánh tay như rắn nước luồn qua cổ hắn, cánh môi hồng ướt át lấp miệng hắn. Nụ hôn đó dập tắt luôn mọi suy nghĩ trong đầu, vì cái lưỡi trơn mềm linh hoạt luồn qua môi, đưa từng chút rượu vang chua chua chan chát vào miệng, hai cái lưỡi chạm nhau, quấn lấy nhau, cảm giác trơn trơn tê tê từ đầu lưỡi sướng khoái khó dùng từ ngữ hình dung nổi.
“ Ở đây rượu phải uống như thế mới đúng soái ca ạ.” Bốn cánh môi rời nhau, Uông Thận Tu tiếc nuối cảm giác mỹ diệu kia, mở mắt nhìn mỹ nữ dựa đầu vào vai mình, mặt trái xoan, thanh thuần ngọt ngào, lại có chút trang nhã thục nữ, đang khuynh tâm nhìn hắn, nghịch mái tóc rủ trước trán: “ Ánh mắt anh thật buồn, có chuyện gì sao?”
“ Anh mong có một cuộc gặp gỡ tình cờ mỹ lệ, tiếc rằng chưa bao giờ thấy.” Uông Thần Tu hơi ngại ngùng, mỹ nữ hẳn phải hơn hắn vài tuổi, hiển nhiên từng trải ăn đứt hắn rồi:
Mỹ nữ sao không nhìn ra đây là con chim non, khẽ đưa tay vuốt ve má hắn: “ Sau đêm nay, anh nhất định không có tiếc nuối đó nữa.”
“ Hi vọng là thế, nhưng anh sợ cảnh đẹp khó lâu dài, ngày vui không quay lại.” Uông Thận Tu hơi chột dạ, cũng có chút mong đợi chuyện tiếp theo:
Biểu hiện lo được lo mất ấy giống toàn bộ nam nhân lúc mèo gãi toàn thân ngứa ngáy, mỹ nữ cười khúc khích: “ Vậy anh còn đợi gì nữa, đêm xuân ngắn ngủi, chúng ta nhảy một điệu.”
Thế là Uông Thận Tu bị đôi cánh tay trắng trẻo kéo ra giữa phòng, bản nhạc rất du dương, rất thích hợp cho điệu Waltz, một khúc buồn miên man, u oán động lòng. Hai người dán sát vào nhau nhẹ bước theo nhạc, không có thêm bất kỳ động tác quá đà nào, tựa như đôi tình nhân thực sự có loại ăn ý tâm linh tương thông.
Khúc nhạc hết, cô lại nép vào lòng Uông Thận Tu, dùng tư thế uống rượu giao bôi, lặp lại chuyện trước đó, say trong âm nhạc ưu mỹ, cảm thụ cuộc gặp gỡ mỹ hảo, Uông Thận Tu phát hiện sau khi nữ nhân uống rượu càng đẹp hơn, ráng hồng trên khuôn mặt đại biểu cho vẻ ngượng ngùng, đại biểu cho sự cám dỗ.
Lần đầu uống rượu theo cách ướt át kia, hơi men tương đối ngấm, trong giây phút tham luyến chiếc lưỡi nhỏ, Uông Thận Tu khiến rượu chảy ra ngoài, làm đường gờ chiếc áo mỏng thoáng thấy hai chấm nhỏ gồ lên khêu gợi.
“ Anh đang nghĩ gì vậy?” Chai rượu vơi quá nửa, mỹ nữ thỏ thẻ hỏi:
“ Anh nghĩ, không khí mỹ hảo này vĩnh viễn đừng kết thúc.” Uông Thận Tu nhìn sâu đôi mắt đẹp, thình lình kéo cô gái đổ sập vào lòng, cuồng nhiệt hôn lên môi, tích tắc lại buông ra, ôm khuôn mặt kia, giọng buồn vô hạn:
Hơn hai tiếng trôi qua, sắp phải kết thúc rồi:
“ Nếu anh thích sẽ không kết thúc.” Mỹ nữ khuyến khích, hiện giờ nam hiểu phong tình không nhiều, chàng trai này rất hiếm có, từ đầu tới giờ không có hành vi hạ lưu nào, cô cảm thụ được chút ôn nhu tôn trọng từ hắn:
“ Anh rất thích, có điều nó sẽ kết thúc thôi, kỳ thực anh làm chuyện này vì tâm thái báo thù, anh muốn mê hoặc thần kinh của mình, song anh nhận ra, dù mình làm gì vẫn tỉnh táo, hơn nữa anh thực sự không muốn lừa em.” Uông Thận Tu hít sâu một hơi, nhìn mỹ nữ mà hổ thẹn vì hành vi của mình:
Một tiếu soái ca thuần tình đây mà, mỹ nữ cười nhẹ khuyên nhủ: “ Sao em nghe giống như một trái tim nhỏ máu đang nói vậy, phải chẳng có hình bóng nào đó trong lòng mà em chưa đủ xua đi.”
Ặc, hiểu lầm rồi, không trách được, bộ dạng lời nói của hắn khác gì chàng trai thất tình song vẫn lưu luyến tình cũ chưa hoàn toàn buông thả được: “ Em hiểu lầm rồi, trong lòng anh đúng là có một hình bóng, nhưng trong túi lại không có tiền.”
“ Vậy coi đây là cuộc gặp gỡ ngắn ngủi đẹp đẽ đi.” Mỹ nữ đưa cánh môi tới, còn nghĩ hắn có ý kim ốc tàng kiều lại không đủ năng lực bao nuôi:
Uông Thận Tu giữ lấy vai mỹ nữ, hết sâu một hơi, nói cực kỳ nghiêm túc trịnh trọng: “ Đừng hiểu lầm, anh chẳng có xu nào trong người, đã lang thang ngoài đường nhiều ngày rồi.”
Mỹ nữ cứng người, mắt hạnh mở to bàng hoàng nhìn chằm chằm Uông Thận Tu như vẫn có chút không tin vào lời này. Uông Thận Tu khẽ gật đầu xác nhận lần nữa, mỹ nữ thình lình đẩy mạnh hắn ra, thoáng cái sực tình, chẳng trách ngửi thấy mùi hôi trên người hắn, cầm ly rượu hất thẳng vào mặt, răng nghiến chặt, kích động cầm chai rượu lên ...
Uông Thận Tu nhắm mắt lại đợi mỹ nữ ra tay, nhưng không có gì, chỉ nghe thấy tiếng giày cao gót rời đi, tiếng cửa đóng thật mạnh, tiếp đó là tiếng thét của mỹ nữ, hắn thở ra một hơi nhẹ nhõm, ngả người ra sau, không bao lâu có tiếng bước chân hỗn loạn, cửa bị đá mạnh, năm sáu người xông vào bao vây.
“ Khỏi phải phí công, báo cảnh đi, ít ra tôi cũng có chỗ mà đi.” Uông Thận Tu mặt không đổi sắc ngắn quả nho trên đĩa vào mồm:
Đám bảo án không nói không rằng, nhìn hắn chằm chằm, lại thêm lát nữa giám đốc hộp đêm tới, nhìn thái độ của Uông Thận Tu như vậy, ngoắc tay, mấy tên bảo an xông tới, bẻ tay ấn mặt hắn xuống bàn, lục ra được một cái điện thoại, không có gì hết, giám đốc trở tay tát một cái trời giáng.
Không phải đánh Uông Thận Tu.
Phục vụ viên kia choáng váng mặt mày, máu chảy ra mép, Uông Thận Tu vội nói: “ Khỏi cần đánh nữa, không phải lỗi của anh ta, bên trong đó chỉ có một số điện thoại thôi, muốn tiền thì tự gọi tới đòi ông ấy, không thì báo cảnh sát bắt tôi đi.”
Chỉ cần gọi một cái là cứu viện tới, mình sẽ được giải thoát, Uông Thận Tu tính toàn rất hoàn mỹ, nhưng có chuyện hắn không ngờ, viên giám đốc không giận: “ Không cần cậu phải dạy, chúng tôi tự có cách giải quyết của mình, đối phó với loại người như cậy mà còn cần tới cảnh sát thì xem thường chúng tôi quá.”
Người kia nói xong đi ra ngoài, tiếp đó là trong phòng vang lên tiếng bốp chát rất có tiết táu, giống như DJ chơi nhạc, thi thoảng có tiếng kêu đau đớn, đều bị tiếng nhạc che lấp.
Ăn uống miễn phí còn hưởng thụ gái đều có kết cục này, không đánh một trận thì có lỗi với cái danh Đế Hiệu.
Đợi khi viên giám đốc cảm thấy đã đủ liền quay lại, mấy bảo an lôi Uông Thận Tu đã bị đánh nhừ tử, khuôn mặt điển trai lúc này tím bầm sưng húp tới không nhận ra nổi, đám người này khiến hắn nghĩ tới mấy anh em ở trường, ra tay tàn độc, toàn nhắm vào chỗ mạng sườn với lưng, thế nào cũng khiến hắn lê lết vài ngày.
“ Cậu tiêu ở đây 9880 đồng, đánh một trận trừ 3800 đồng tiền thuốc, hơn 6000 còn lại, thong thả mà trả ... Chỗ tôi có 6 tầng, 12 nhà vệ sinh, cảm phiền cậu dọn dẹp cho sạch, làm không sạch thì sẽ có người dạy cậu làm ...”
Dạy kiểu gì thì không nói cũng đoán được, kết quả này nằm ngoài dự liệu của Uông Thận Đông, hắn lập tức bị kéo vào gian vệ sinh, ném cho chổi lau nhà, bên cạnh còn có một thằng cha to con lực lượng khoanh tay đứng canh chừng.
Toàn thân ê ẩm, Uông Thận Tu vẫn cố gắng đứng lên, mỗi động tác nhỏ của hắn cũng gây ra cơn đau không chịu đựng nổi, sàn nhà bóng loáng trơn trượt, tay còn dính máu, hắn trượt tay ngã oạch một cái, nửa bên má chạm vào sàn nhà cứng, đau tới muốn tê dại cả mặt, nhưng hắn không từ bỏ, sau vài lần cố gắng, hắn đứng dậy được, cầm lấy cái chổi lau nhà, bắt đầu lặng lẽ kỳ cọ cái nhà vệ sinh đã rất sạch sẽ.
Lúc này Uông Thận Tu không thấy nhục nhã, mà có giải thoát kỳ lạ, hướng về bầu trời đêm ngoài cửa sổ, lẩm bẩm " Tổ chức, hãy để tôi luân lạc phong trần đi, đừng tới cứu tôi."
Chương 074: Cuộc gặp gỡ bất ngờ. (1)
Ngày 15 tháng 1 âm lịch, hôm nay là Tết Nguyên Tiêu, một buổi sáng khi hoa đăng vẫn nhấp nháy, cuộc sống về đêm mới lắng xuống, người đi làm còn chưa thức dậy, khi mà phương đông mới chỉ có chút màu trắng nhờ nhờ, cái thành phố không ngủ xuất hiện giai đoạn tĩnh mịch hiếm có.
Trời còn chưa sáng Hùng Kiếm Phi ngái ngủ từ một cái gầm cầu nào đó bước thấp bước cao chui ra, trước tiên hắn tới một cái ao nước tương đối sạch sẽ ở gần đó vốc rửa mặt rửa tay, súc miệng, thuận tiện nhổ vài cây rau, vài cọng hành, vừa đi vừa ăn, với hắn mà nói thế là bắt đầu bữa sáng rồi.
Cái nhà, à nói đúng hơn là cái ổ của hắn ở dưới gầm cầu không phải dọn, vì hắn cưu chiếm tổ thước, không biết vị tiền bối nào để lại, chẳng qua là tấm vải bạt chống nước cắm mấy cái gậy miễn cưỡng dựng lên thành cái lều thôi. Thế là tốt lắm rồi, dù sao có chỗ đi về.
Tuy quần áo có bẩn thỉu nhàu nhĩ, tóc tai cóc bẩn, toàn thân hôi rình, ít nhất bước chân hắn vẫn vững vàng. Hùng Kiếm Phi làm vài động tác tập thể dục rồi đi về phía ga tàu, ở đó mỗi ngày có mấy chục cái tàu hàng cần người tháo rỡ, vận chuyển, chỉ cần có sức, không lo thiếu cái ăn. Quan trọng nhất là nơi đó chỉ xem sức anh thế nào, không xem CMT, tiền công kết toán luôn trong ngày, tuy tiền công hơi thấp, song phù hợp với nhu cầu sinh tồn của hắn.
Hùng Kiếm Phi sống tương đối dễ dàng, chứ không à, cư dân dậy sớm đi trên con đường vắng mà gặp phải cái mặt hắn là đảm bảo giật mình, cuống cuống tránh đường.
Ở nước nam này, bất kể nam nữ vóc dáng đều thiên về gày gò nhỏ nhắn, lác đác vài người cao lớn, mà Gấu Chó đại ca đây tướng mạo phản động, tay to như chân người ta, đừng nói người thường, lưu manh gặp hắn cũng chẳng dám trêu chọc nữa là.
Dư Tội từng đánh giá hắn: Lưng hùm eo gấu mặt lợn rừng.
Vì chuyện này mà Hùng Kiếm Phi từng đánh nhau với Dư Tội một trận long trời lở đất, đánh từ KTX đánh tới thao trường. Kết quả cuộc chiến sau này mọi người mới biết, Gấu Chó ra tay cực nặng, Dư Nhi thì đòn nào đòn nấy âm hiểm. Chỉ một ngày sau Dư Tội đã nhởn nhơ chùm cái áo hoodie chướng mắt của y đi học, Gấu Chó nằm đó ba ngày, Dư Tội đem ít hoa quả với chai rượu đến thăm, sau đó hai người liền thành anh em.
"Anh em", cái từ này với Hùng Kiếm Phi mà nói không phải thứ có thể lạm dụng.
Cha của Hùng Kiếm Phi là công nhân bốc rỡ ở ga tàu, con kế thừa ưu điểm của cha, ngủ thì ngáy như kéo bễ, tỉnh đánh rắm thối um phòng, ở tỉnh thành người ta thích theo đuổi cuộc sống có phẩm vị cao ấy, hắn là thành phần bị xa lánh, khinh bỉ. Dư Tội tuy đáng ghét, nhưng là người đầu tiên không chê bai hắn, thế là dần dần từ đối thủ thành anh em.
“ Mẹ nó, cái thằng vương bát đản Dư Nhi đó khẳng định trốn đâu đó hưởng phúc rồi.”
Nhớ tới người anh em này, Gấu Chó lẩm bẩm, lần huấn luyện này với hắn mà nói giống như quay về cuộc sống vốn có ở khu nhà tạm, mọi thứ đều quen thuộc, chẳng cảm thấy khổ, cùng lắm là nóng quá, không quen được, mồ hôi mồ kê lúc nào cũng nhớp nháp.
Dư Tội thích tuyết, càng thích những ngày âm u lạnh thấu xương, thế nên rất ghét trời nóng, phương nam này với Dư Tội là thiên địch, nhưng Hùng Kiếm Phi tin rằng, Dư Tội vẫn sẽ sống tốt hơn hắn.
Đó là điểm hắn phục Dư Tội nhất, tên đó dù trong nghịch cảnh cũng biết cách sống sao cho thoải mái nhất, lại có đầu óc kinh tế. Trước kia anh em đánh nhau, y tích cực khuyên can, đứng ra làm người tốt, sau đó được cả hai phía mời ăn. Ài, cái đoàn thể nhỏ của bọn họ từ đó dần dần gây dựng lên vì thằng khốn ấy lợi dụng mọi người để sống thoải mái hơn.
Đi không lâu ăn hết rau, thuận tiện ghé vào hàng bên lề đường mua cánh bánh bao to, không có nhân nên rất to, ngon chả ngon mấy nhưng mà đủ ních đầy cái bụng, Quảng Châu giàu có, song không biết bao người lao động nghèo như hắn phục vụ cho sự xa hoa đó.
Vừa đi vừa ăn, gập ngón tay mà tính thì hai tuần rồi, thêm ba bốn tuần nữa là được về, giờ Hùng Kiếm Phi lo nhất là liệu có được toại nguyện khoác cảnh phục lên người không? Hắn cơ bản thuộc loại "con cái đi học, cha mẹ hộc máu", đối với gia đình bình thường không có bối cảnh và năng lực, con cái tốt nghiệp chỉ khiến cha mẹ hộc máu lo lót khắp nơi.
Đó là điều Hùng Kiếm Phi không muốn thấy nhất, nên hắn cắn răng có được kết quả tốt nhất.
Ợ, bỗng nhiên Hùng Kiếm Phi ợ một cái rõ to, mắt trợn trừng, hắn nhìn thấy một cảnh tượng quen thuộc.
Con đường trước mặt có vụ đánh nhau, đó là chuyện hết sức quen thuộc với hắn, ba đánh một, tên nhỏ hơn bị ba tên cao lớn hơn ấn vào tường tay che đầu, thi thoảng vẫn đánh trả một hai cú.
Quảng Châu là kinh đô tội phạm, cái nơi quỷ quái này tụ tập hơn trăm vạn nhân khẩu lưu động, mỗi ngày chuyện lừa gạt cướp bóc diễn ra như cơm bữa, ban ngày ban mặt giật túi sách mỹ nữ ngã sấp mặt không thương tiếc rồi bỏ chạy, đêm tới gà đồng và lưu manh kết bày xuất hiện.
Đem so ra thì cái tỉnh Sơn Bắc gió cát đúng là thiên đường nhân gian rồi, ở Sơn Bắc có khi hắn ra tay ngăn cản chứ ở đây thì tội gì ôm rơm rặm bụng, nên Hùng Kiếm Phi vừa đi vừa ăn, vừa vặn thấy một thằng lưu manh đấm vào bụng người kia, đối phương hơi khom lưng một cái, lại còn trở tay cho cú giật khuỷu khá nặng, xem ra cũng có chút bản lĩnh.
Đi được một đoạn, Hùng Kiếm Phí ngớ ra, không đúng, sao cách đánh đó sao quen thế. Hắn quay ngoắt lại nhìn cuộc chiến không xa, người bị vây mặc quần jean, áo sơ mi đen hoa trắng, đi giày da bóng loáng, để tóc dài màu vàng, không nhìn rõ mặt, hẳn không phải người quen. Hùng Kiếm Phu nhún vai đi tiếp, sau lưng, người kia trung đòn kêu một tiếng, liên tục lùi lại.
Ngay cả tiếng kêu ngắn ngủi này sao cũng quen thế, Hùng Kiếm Phi thất kinh quay lại, còn chưa kịp phản ứng thì người kia đã chửi: “ Nhìn cái mẹ gì, còn không giúp một tay.”
Đề xuất Tiên Hiệp: Không Khoa Học Ngự Thú