Chương 23: Nhiệm vụ đơn giản. (2) (5)

Chương 23: Nhiệm vụ đơn giản. (2) (5)

“ Ừ.” Hùng Kiếm Phi hưng phấn ném bánh bao đi, mừng phát cuồng, gầm lớn như thú dữ xổ lồng, tung cú đá tàn bạo, người kia một chọi ba vẫn miễn cưỡng chống đỡ được, giờ thêm một người không còn gì phải nói.

Một cú đá bất ngờ khiến đối thủ gục tại trận, một cú đấm thẳng mặt dập bã mía, hai tên truy đuổi người kia bị loại ngay tức thì.

Cuộc chiến ngã ngũ trong vòng chưa đầy một phút ba mươi giây, ba thằng cao lớn bị dần cho ra bã.

“ Chạy mau.” Dư Tội tung cú móc hàm hạ tên cuối cùng còn gắng gượng bò dậy, kéo Hùng Kiếm Phi đang đánh tới hứng khởi đi:

Thắng áp đảo thế này vì sao phải chạy? Hùng Kiếm Phi không kịp hỏi nguyên nhân cũng chạy theo, chui vào cái ngõ nhỏ, rẻ trái, phải, rồi lại trái ... Rẽ tới khi hắn chóng cả mặt, rồi không biết thế nào mà ra đường lớn, Dư Tội vẫy cái taxi, ấn hắn vào trong.

Ở chỗ vừa xảy ra vụ đánh nhau, ba tên kia nằm trên mặt đất rên rỉ một lúc sau đó bò dậy, hai tên cố gắng đỡ một tên ăn cú đá của Hùng Kiếm Phi vào mạng sườn, cú đó rạn xương chứ không đùa, cư dân xung quanh đứng xa xa chỉ trỏ, sau đó thở dài vì tình hình trị an, người chạy hết mới thấy xe tuần tra tới.

Cách đó không xa trong cái xe ô tô nhỏ, Cao Viễn và Vương Vũ Vi vừa ăn sáng vừa thưởng thức màn chiến đấu đặc sắc, một chọi ba mà đánh lâu như thế không thua, đổi lại là bọn họ có lẽ cũng chưa chắc làm tốt hơn.

Chương 075: Cuộc gặp gỡ bất ngờ. (2)

Vương Vũ Vi đóng máy quay lại, mày nhíu lại có chút nghi ngờ: “ Vừa rồi là ai mà số một lại bất ngờ nhảy vào giúp.”

“ Số một khá thật thà, không bừa bãi xen vào chuyện người khác, chẳng lẽ là gặp ai đó trong nhóm rồi?” Cao Viễn nhíu mày:

Tổ hành động không hề biết tên người mà họ giám thị nên dùng số thay thế, số một trong mắt bọn họ rất đơn thuần chất phác mấy ngày qua ở gà tàu chịu khó kiếm tiền, vậy mà không ngờ lại có một mặt hung dữ như vậy.

Từ khi bắt đầu nhiệm vụ theo dõi, bọn họ ăn ở luôn trên xe để tiện ứng phó với tình hình khẩn cấp, với nhân viên thực địa như bọn họ, thậm chí cả nữ giới như Lâm Vũ Tịnh, chuyện này hết sức bình thường, cứ cách hai ba ngày bọn họ mới về nhà tắm rửa thay đồ một lần, cho nên sáng sớm đã xuất hiện ở chỗ số 1.

Vương Vũ Vi mở lại máy quay, bất ngờ í một tiếng phóng to ra, giọng không dám tin: “ Người này .... quen quen thì phải.”

“ Đây là ...” Cao Viễn vội bỏ cốc sữa đậu uống dở xuống, người bị truy đuổi nhuộm tóc vàng dài tới vai, quàn jean, áo sơ mi hoa màu đen, nhưng mà khi nửa bên mặt lộ ra thì hắn kinh ngạc: “ Số 8, sao cậu ta lại ở đây?”

Vội vàng hỏi giám sát từ nhà, không ngờ tín hiệu vẫn còn ở một khách sạn cách sân bay không xa, số 8 vốn kiếm sống không tệ nên chẳng bao lâu thuê khách sạn ở, nhưng giờ tín hiệu và người hoàn toàn chia tách.

Không xong rồi, vấn đề lớn rồi, Cao Viễn khẩn cấp nói: “ Vũ Tịnh, có tình huống mới, cô chỉnh lý lại một chút rồi báo tổ trưởng ...”

Hai người thương lượng một lúc đem tình huống Vương Vũ Vi vô ý phát hiện báo về, ban đầu cho rằng đây là nhiệm vụ đơn giản bắt đầu biến thành phức tạp. Tên béo sau khi kiếm được khoản tiền giờ không hài lòng cuộc sống ngày kiếm ăn ba bữa nữa, còn một người biến mất ở hộp đêm Đế Hiệu, tình huống cụ thể chưa làm rõ, giờ hay rồi, một vị không biết thoát khỏi giám sát bao nhiêu ngày.

“ Tôi thấy sắp xảy ra chuyện rồi.” Cao Viễn khởi động xe, linh cảm hết sức không lành:

“ Chuyện gì?”

“ Cái hay học ba năm, cái xấu học ba ngày, anh nói xem là chuyện gì? Tôi cảm giác xử trưởng Hứa cố tình ném bọn chúng ở đây để tự học thành tài, nơi này chính là trường học cấp tốc của tội phạm đấy.”

“ Anh thật là ...” Vương Vĩ Vi phì cười, chỉ mặt Cao Viễn bộ dạng hết nói, hiển nhiên không tin:

………….. ……………..

Tiền taxi tốn hơn 40 đồng, xe đỗ lại ở cửa khách sạn Như Gia, khách sạn bảy tám tầng nằm bên trong con ngõ rộng cách sân bay không xa. Hùng Kiếm Phi vẫn ngơ ngơ nhìn Dư Tội, tên này ăn mặc chẳng ra nam chẳng ra nữ, vốn rất nam tính, giờ tóc thành màu vàng, quần áo cũng hơi ... lòe loẹt, nếu tô thêm ít son đó thành gà đồng rồi.

“ Sao cậu lại thành ra thế này?” Hùng Kiếm Phi đau lòng hỏi, nam nhân đọa lạc thành thế này làm sao không đau:

“ Thế này người khác mới không nhận ra.” Dư Tội vén tóc một cái, tháo mái tóc giả ra, chàng trai tóc húi cua có gương mặt tương đối gai góc xuất hiện:

Hùng Kiếm Phi thở phào, cứ nghĩ bộ dạng vừa rồi của Dư Tội là hắn rùng mình, tưởng người anh em mình vì miếng ăn đi làm việc lấy dưới nuôi trên rồi, thấy Dư Tội vào khách sạn ngạc nhiên hỏi:” Sao lại vào đây?”

Dư Tội đáp thản nhiên như không: “ Vào nhà tôi chơi.”

Hùng Kiếm Phi lảo đảo, mặc dù cái khách sạn này chẳng phải loại cao cấp gì, giống kiểu nhà nghỉ nhan nhản khắp nơi thôi, nhưng mà … nhưng mà … mãi hắn mới nói được.

“Cậu ở đây thật à?”

“ Ừ, nhiều ngày rồi.”

“ Hả!”

“ Đừng há mồm to như thế, con mẹ nó, bao nhiêu ngày rồi anh chưa đánh răng thế?” Dư Tội bịt múi phẩy tay:

Hùng Kiếm Phi chấn kinh, đọa lạc đúng là hơn lưu lạc nhiều, đừng nói ăn mặc rất tử tế, lại còn có mùi nước hoa, ngẩng đầu nhìn khách sạn, thực sự là người không thể so với nhau, khởi điểm giống nhau vậy mà xem người ta sống thế nào.

“ Tắm rửa đi, tôi mua cho anh quần áo mới ... Này Gấu Chó, có gặp những người khác không? Thời gian qua anh sống thế nào?” Gặp lại đồng bọn Dư Tội cũng hưng phấn lắm:

“ Không gặp, thời gian qua tôi làm khuân vác ở ga tàu.” Hùng Kiếm Phi hơi xấu hổ:

“ Mệt không?”

Ai ngờ lời quan tâm khiến Hùng Kiếm Phi nổi khùng: “ Không mệt mà được à, một bao tải 100 kg, cậu thử mà xem, được có 1 đồng.”

“ Ha ha ha, thường ngày tôi nói anh ngốc thì anh lại giận, thôi gặp tôi rồi là cuộc sống tốt đẹp vẫy gọi.”

Dư Tội khoác vai Gấu Chó thật thà về phòng, mở cửa, đem so với cái gầm cầu bốn phía lọt gió, chuột bọ qua lại như công viên giải trí, lại còn mùi thối ở cống xả thải gần con sông chứ, thì giờ cứ như tiến vào thiên đường. Hùng Kiếm Phi không thể đợi được nữa, chấy rận toàn thân sắp tạo phản rồi, cầm ngay quả táo trong phòng gặm, vừa gặm vừa cởi quần áo chạy vào nhà tắm, tắm nước nóng.

Chưa bao giờ tắm thỏa thích thế này, toàn thân đỏ như tôm lột, Hùng Kiếm Phi quấn khăn tắm đi ra, còn chưa tận hứng, bóc quả chuối tiêu ngồi ăn, nhìn thấy Dư Tội soi gương ... À, không phải, là để bôi thuốc đỏ, trán trúng đòn đã tím rồi.

Nhớ lại cuộc chiến kinh hồn vừa rồi, vội hỏi: “ Dư Nhi, làm sao lại đánh nhau, chúng định cướp của cậu à?”

“ Nhầm rồi.” Dư Tội chỉ chỉ cái ví tiền đặt trên bàn: “ Anh phải nói ngược lại mới đúng.”

“ Cậu , cậu ... ăn cướp của bọn chúng?” Hùng Kiếm Phi mắt mở to tới hết cỡ rồi, mồm quên cả nhai, nhìn Dư Tội ăn mặc lòe loẹt, ở cái chỗ cho tầng lớp trung lưu, tức thì hiểu ra vì sao y sống thoải mái thế, tám phần làm việc xấu rồi, lòng tức giận:

Đối với người đầu óc đơn giản thì dễ bị tẩy não, Gấu Chó chính là loại bị chính nghĩa, lời thề, trung thành của tổ chức làm mù mị, Dư Tội cố ý kích thích hắn, ném ví tiền lên giường: “ Trợn mắt cái gì, không có anh thì tôi đã chẳng thành công, đó, tự lấy đi, bên trong có vài nghìn đấy.”

Phụt, Hùng Kiếm Phi phun chuối ra, cầm ví tiền ném Dư Tội, muốn cắt đứt với y, hầm hầm bỏ đi, vừa mở cửa ra, chợt thấy phía dưới man mát, nhớ ra là vẫn quấn khăn tắm, quần áo bẩn bị Dư Tội ném vào bồn ngâm rồi, bất đắc dĩ quay trở lại, ngồi khoanh chân trên giường không nói năng gì, ủy khuất như cô gái nhà lành bị người ta cưỡng bức ...

Giúp đã biến thành đồng lõa, sao khiến Hùng Kiếm Phi lý tưởng trừng ác thưởng thiện yên lòng cho được.

Mắt vô tình nhìn cái ví dày cộm, e là có mấy nghìn thật, nếu như bị bắt, đừng nói làm cảnh sát, có khi bị phán vài ba năm, hắn nhớ tới người cha trình độ văn hóa không cao của mình đinh ninh dặn dò, sống phải có khí cốt, đó là chết không mách lẻo, đói không trộm cắp, giờ hay rồi, thành đồng lõa của thằng ăn cướp tệ bằng mấy.

Hắn không thèm nhìn Dư Tội, Dư Tội đang mày mò điện thoại, thắt lưng cùng gấu quần của Hùng Kiếm Phi, tháo ra thiết bị kim loại bèn bẹt.

Đây hẳn là thiết bị theo dõi rồi, Dư Tội kiểm tra không thấy bỏ xót chỗ nào mới yên tâm, xong xuôi ngẩng đầu lên, một nam nân cao lớn quấn khăn tắm ngồi trên giường mặt cúi gằm có vẻ tủi thân, cảm giác hết sức hoang đường khó tả, dở khóc dở cười: “ Có cần tới mức đó không?”

Hùng Kiếm Phí quay đầu đi không thèm để ý, Dư Tội đưa hai tay ra làm tư thế bị còng : “ Được rồi, không làm khó anh nữa, ví tiền đưa anh, anh nộp đi, dẫn tôi theo tự thú.”

...

Hôm nay dừng ở đây.

Chương 076: Cuộc gặp gỡ bất ngờ. (3)

Đương nhiên Hùng Kiếm Phí không thể đi tố giác anh em được, mà đời nào có chuyện Dư Tội tự thú, thế nên khi con Gấu Chó đang khó xử vì kẹp ở giữa thì Dư Tội buông lời chế giễu: “ Này, dù anh muốn giao nộp tôi cũng chẳng được đâu, đùa với anh thôi, người ta sẽ hỏi anh là ai, CMT đâu? Mấy người bị đánh là người thế nào, chẳng may trong khu có vụ án tương tự, cảnh sát cứ nhất quyết đổ cho anh thì sao?”

Một loạn câu hỏi làm Hùng Kiếm Phi choáng váng, thực tế là vậy, nhưng mà nghe cứ như mình sắp đi tố cáo ấy, hắn tức xì khói, rốt cuộc bùng nổ rồi, chỉ mặt Dư Tội hùng hổ chất vấn: “ Sao cậu có thể làm thế, sao cậu có thể đi cướp của người ta, dù gì chúng ta cũng từ trường cảnh sát mà ra.”

Dư Tội chép miệng không trêu chọc người thật thà nữa, kể lại chuyện đã qua, nói từ khi xuống xe tới sân bay, dựa vào nhặt bật lửa đem bán và bắt khách kiếm tiền, về sau phát hiện một tên móc túi trong nhà vệ sinh, cho một trận đánh gục bên bệ xí.

Làm xong thấy không làm thì thôi, làm phải làm tới cùng, thế là tịch thu tang vật, còn nói đi giao nộp à, chưa kể lương tâm không cho phép, dù có thì sẽ phải đối diện với vấn đề mà y hỏi Hùng Kiếm Phi khi nãy, làm việc nghĩa nói không chừng chuốc họa vào thân, thế thì quá ngu xuẩn.

Thế là y có nguồn thu nhập.

Còn về việc hôm nay, Dư Tội tới một quán bar cho người nước ngoài ở Tam Nguyên Lý, bám theo một tên chuyên đập cửa xe trộm đồ, đợi hắn vào ngõ ra tay làm Robin Hood, ai ngờ bọ ngựa bắt ve có chim sẻ ở đằng sau, nơi đó là ổ trộm cắp, thằng trộm bị đánh gọi đồng bọn. Thế là năm sau thằng xông ra, Dư Tội hạ một thằng cướp đường bỏ chạy. Thế nhưng đối phương thông thạo địa hình hơn, y chạy mấy km liền mà không cắt đuôi được, thấy chúng còn ba tên, thế nên đứng lại chơi luôn, tiếp theo Hùng Kiếm Phi biết rồi.

Gấu Chó nghe mà bất ngờ không thôi, dù biết Dư Nhi to gan, không ngờ y to gan tới độ đi cướp tiền của tội phạm, đừng nói học viên, cả cảnh sát cũng không thể một mình chấp hành nhiệm vụ.

“ Tiền bất nghĩa, người có đức sẽ được, chúng ta thế thiên hành đạo, không cần áy này làm gì.” Dư Tội nghiêm túc nói:

“ Rắm chó, cái loại đen ăn đen cũng không phải tử tế gì.” Hùng Kiếm Phí mắng một câu, lòng thoải mái hơn một chút, dù sao cũng tốt hơn là lấy của người bình thường:

“ Anh tưởng ai cũng như anh có sức đi vác bao tải 100 kg à, nếu anh là tôi thì sao, anh định chết đói hay nhục nhã trở về?” Dư Tội nói một câu làm Gấu Chó á khẩu, dốc ví ra nhặt từng tờ tiền, phe phẩy trước mặt: “ Thực sự không lấy à, đừng nói tôi không chiếu cố anh nhé, nhìn bộ dạng ăn mày của anh lúc vào đây xem, cầm chút không chết đâu.”

Hùng Kiếm Phi bị nhét tiền vào tay, không biết phải làm sao, hết lòng khuyên nhủ:” Dư Nhi, nhiều tiền thế này, bị phát hiện thì sao, đừng nói làm cảnh sát còn bị cảnh sát bắt đấy.”

“ Thế mà anh còn dám nói mình từ trường cảnh sát ra, kiến thức vứt lại trường hết rồi à, anh nói thằng trộm kia có dám đi báo án không.”

“ Tất nhiên là không rồi.”

“ Hắn không báo thì làm gì có án.”

Hùng Kiếm Phí ngọng luôn:” Nhưng ...”

“ Cầm lấy, anh đừng có ôm cái ảo tưởng kia, chưa chắc đã được ở lại tỉnh thành đâu, vả lại tiền còn không dám lấy sao có thể làm cảnh sát.” Dư Tội như ác ma dụ khị bên tai: “ Đừng bạc đãi bản thân.”

Hùng Kiếm Phi lay động dữ dội:” Nếu trong nhà bám theo thì sao?”

“ Không đâu, tôi ra ngoài vào buổi tối, nguồn phát tín hiệu ở đây, bọn họ nghĩ tôi ở nhà ...” Dư Tội nói tới đó chợt khựng lại, mặt tái đi:” Không xong, nếu người ta theo dõi anh thì tôi sắp bị lộ tẩy rồi.”

“ Hả? Nếu thế …”

“ Suỵt!” Dư Tội ra hiệu cho hắn im lặng vỗ trán nhớ lại, lúc đó quá loạn, nhiều người vây quanh xem, không cách nào xác định có người bám theo Hùng Kiếm Phi hay không, kỳ thực ngay từ đầu Dư Tội đã biết thế nào cũng có người giám sát, sau đó y chuyên môn xuất hiện ở ba nơi khác nhau, quả nhiên phát hiện cùng một chiếc xe tới tìm, gần như có thể khẳng định là người giám sát tới chi viện.

Hùng Kiếm Phi ở mặt này hơi non gan, nếu thực sự bị người trong nhà phát hiện thì lý tưởng hỏng mất, cuống lên:” Dư Nhi, làm sao bây giờ?”

Tất nhiên là phải chữa cháy, nếu sợ bại lộ thì phải bịt lỗ hổng trước khi bại lộ, Dư Tội đi qua đi lại trong phòng, y hoài nghi đây không đơn thuần chỉ là bài kiểm tra sinh tồn, có thể còn là kiểm tra nhân cách đạo đức khi bị dồn vào nghịch cảnh, nếu bên giám sát phát hiện ra, tuy không lo chịu trách nhiệm pháp luật song sự nghiệp coi như đi tong.

Về bán hoa quả với cha là cái chắc rồi.

Dư Tội đột nhiên dừng lại, giọng có phần phấn khích: “ Gấu Chó, hôm nay chúng ta làm một vụ đủ béo rồi, nếu không tiêu pha hoang phí thì đủ cầm cự tới lúc hết thời hạn ... Thế này đi, chúng ta chống điều tra, họ muốn chơi, chúng ta chơi lại, nói không chừng tìm ra mấy anh em gặp nạn đấy.”

“ Cái gì ... “ Chống lại tổ chức? Gấu Chó hơi sợ, khuyên nhủ:” Dư Nhi, đừng chơi quá lửa.”

“ Con mẹ nó, té ra anh là thằng không có nghĩa khí, anh em gặp nạn, nói không chừng lang thang đầu đường lục thùng rác kiếm ăn, Bánh Đậu chưa bao giờ ra khỏi tỉnh mua vé máy bay còn chẳng biết, Lạc Đà chỉ biết mấy thứ kỹ thuật, chân yếu tay mềm, ra kia lưu manh nó bắt nạt là cái chắc. Thử Tiêu nữa, cùng phòng với anh đấy, anh thử sờ lương tâm tự hỏi bản thân xem, bọn họ sống thế nào? Thân anh thì ấm thân rồi, giờ anh bỏ mặc anh em à?” Dư Tội liên tục chất vấn:

Mỗi câu nói không khác gì đâm vào tim Hùng Kiếm Phi, làm hắn vừa hổ thẹn vừa kích động: “ Nói đi, cậu địch làm gì?”

“ Thế mới phải chứ, đi, tôi dẫn anh đi ăn một bữa, ăn xong ngủ, chiều chúng ta đi lang thang.” Dư Tội kéo được Hùng Kiếm Phi về chung chiến tuyến đột nhiên đứng dậy, không nói chuyện kia nữa:

Hùng Kiếm Phi vội đuổi theo: “ Chúng ta phải tìm họ ra sao, nơi này rộng như thế.”

“ Chỉ cần có thứ đó, chúng ta sẽ có cách thôi.” Dư Tội chỉ thiết bị phát tín hiệu ở trên giường, cười rất tự tin rất gian tà:

................ ...................

Xuất hiện chuyện ngoài dự liệu có nghĩa là Cao Viễn và Vương Vũ Vi trở về nhà liền bị giáo huấn, đường đường là thành viên thực địa của cục chống ma túy, bị chim non qua mặt, không biết người ta dưới vành mắt mình làm bao việc.

Hình ảnh mang về được đem phân tích, lúc này ở trên màn hình của Lâm Vũ Tịnh, đúng thế, chính là số 8, hóa trang không tệ, là kiểu trang phục lưu hành của đám lưu manh đầu đường năm nay, quần jean màu lam, sơ mi xám với hình vẽ nguệch ngoạc cùng mái tóc vàng, cứ như đang cười nhạo cả tổ hành động.

“ Tôi bảo mọi người phải coi trọng cao độ, mọi người lại lơ là khinh suất, có mấy con chim non còn không trông coi nổi thì còn làm gì được tội phạm? Một lúc nữa nghiêm túc kiểm điểm cho tôi.” Đỗ Lập Tài giáo huấn hai người kia xong đi qua đi lại trong phòng hội nghị, tình hình đã báo cho Hứa Bình Thu, vẫn chưa có câu trả lời, đoán chừng thế nào cũng bị chửi mắng một trận, so với lần trước để mất người báo tin, lần này càng khiến hắn bẽ mặt:

Bốn đội viên đều đứng đó không dám nói gì, có điều mười mấy ngày từ một đám trẻ con lạc mẹ bơ vơ đầu đường đã thành quần thể hoàn toàn khác, đã có bốn người không thích ứng được nhờ cứu viện, nhưng một khi thích ứng được rồi, đám nhóc đó khiến độ khó giám sát tăng lên không chỉ một chút.

Chương 077: Hoàn khố tinh anh. (1)

Tiếng chuông điện thoại vang lên, là của Đỗ Lập Tài, hắn xem số rồi vội đi ra ngoài, khẳng định là cử xử trưởng Hứa. Người trong phòng đưa mặt nhìn nhau, không ngờ lại liên tục gặp bất lợi tới mức này, đừng nói tổ trưởng, bọn họ cũng rất mất mặt.

“ Anh Cao, sao lại xảy ra chuyện đó được?” Lý Phương Viên thì thầm hỏi:

Cao Viễn bộ dạng bực tức: “ Ai mà biết, thằng nhãi đó quá tà, tín hiệu ở một nơi, người một nẻo, chẳng lẽ bảo tôi phá cửa vào xem có ở đó không à?”

“ Sao cậu ta là biết nguồn phát tín hiệu thứ ba nhỉ, thứ đó được dấu kín lắm cơ mà.” Lâm Vũ Tịnh thắc mắc:

“ Ngay từ đầu tôi nói đó là đứa thành tinh nhất mà.” Cao Viễn đau đầu không thôi:

“ Cậu ta muốn chơi trò trốn tìm à, ăn no rừng mỡ chắc.” Lâm Vũ Tịnh rất không vui, bọn họ có trách nhiệm, nhưng tên học viên kia là thứ có vấn đề, hành vi có vấn đề nghiêm trọng:

“ Cô không biết, bọn này là thế đấy, giờ mỗi lần chúng tôi đi qua là thằng béo lại vẫy tay chào, nó cười rất đểu nữa cơ.” Vương Vũ Vi cảm thấy nhiệm vụ này khiến người ta rất ấm ức:

Đang thì thầm nói chuyện thì cửa mở ra, Đỗ Lập Tài đi vào, mặt rất nghiêm túc: “ Vũ Tịnh, Phương Viễn hai người thay Cao Viễn, Vũ Vi, trọng điểm giám thị số 8 và 11, thay cả xe đi. Tôi nhắc lại thêm lần nữa, đây là nhiệm vụ trọng yếu xử trưởng Hứa nhiều lần nhấn mạnh, nếu ai còn để xảy ra sơ xuất thì không cần chào tôi đâu, về thẳng nhà luôn đi.”

“ Vâng!” Bốn đội viên hậm hực nghĩ, vậy là cái trò chơi ăn no rững mỡ này vẫn phải tiếp tục:

Ở đầu bên kia, cúp điện thoại xong, Hứa Bình Thu chẳng những không tức giận mà còn vui mừng, bì đội ngũ cách đó mấy nghìn km, cuối cùng đã có người đi vào con đường ông ta thiết kế, hơn nữa lại là người được sự kỳ vọng của ông ta.

Đói khổ là người thầy tốt nhất, là lửa thử vàng tốt nhất, dưới sự thúc đẩy của bản năng làm ra chuyện gì hoàn toàn là do bản tính của con người, vậy là con trai của một tên gian thương đúng dự liệu lộ rõ bản chất chọn lối đi tắt, không giống người khác, tới giờ vẫn lang thang kiếm từng hào sống qua ngày đoạn tháng.

Tâm tình ông ta rất tốt, hạ lệnh cho Đỗ Lập Tài ở phương xa tăng cường giám sát, lúc này ngoài cửa sổ là mười mấy chiếc xe cảnh sát men theo đường Tân Hà tiến lên, tiếng còi cảnh sát chói tai vang vọng cả phố, xe cộ né tránh, người qua lại kiễng chân nhìn, thế trận uy phong, làm tâm tình ông ta càng tốt.

Nguyên nhân là thời sự buồi tốm hôm qua đưa tin, vụ án giết người vứt xác 21.1 oanh động toàn thành phố đã được phá, trải qua 26 ngày, đại đội hình sự số hai sang tận tỉnh bên bắt nghi phạm thứ nhất về quy án, hôm nay tới chỉ nhận hiện trường, từ cục thành phố tới sở tỉnh, có không ít người tới quan sát. Vụ án gây ảnh hưởng cực lớn này phải công bố với quần chúng, giới truyền thông tham dự để tuyên truyền tất nhiên là cũng không thể thiếu.

Sầm, cánh cửa nặng nề khoang sau mở ra, nghi phạm Hoàng Á Quyên giống như con thú bị giam trong lồng, nhìn cảnh sát ở ngoài làm bộ dạng xin rủ lòng thương.

“ Xuống xe!” Một nữ cảnh sát ra lệnh, mặt lạnh tanh:

Ngoài vòng cảnh giới của cảnh sát, có mấy trăm quần chúng bao vây xưởng nồi hơi, nữ cảnh sát áp giải Hoàng Á Quyên mang còng toàn thân tới chỗ vứt xác, khi thuật lại quá trình gây án, nghi phạm tỏ ra hờ hững, như đang kể chuyện do người khác làm. Quần chúng vây quanh chỉ trỏ than thở, lòng người vô cảm tới mức nào mới làm ra được loại chuyện đó, huống hồ là chị em cùng nghề cướp của nhau, rồi phân thân hủy xác.

Vụ án không phức tạp, nghi phạm Hoàng Á Quyên và hai người bị hại vốn là đồng hương, làm việc trong ngành giải trí nhiều năm. Hoàng Á Quyên tuổi già xuống sắc, đố kỵ với hai đồng nghiệp trẻ trung xinh đẹp kiếm tiền dễ dàng, lấy cớ giới thiệu khách lừa đồng hương tới nơi thuê nhà, cùng hai nghi phạm khác giết người cướp của.

Tuy vụ án đơn giản song hình cảnh phải truy lùng qua hai tỉnh bốn thành phố mới bắt được nghi phạm, khi vụ án làm rõ, mỗi bước khiến Hứa Bình Thu thở dài cho thói đời. Vô tình nhìn thấy nữ cảnh sát áp giải nghi phạm lại chính là Chu Văn Quyên thì ngẩn ra, sau đó mỉm cười, xem ra đội trưởng Thiệu không hề khách khí với thực tập sinh do mình giới thiệu, trực tiếp đem dùng vào việc quan trọng rồi.

Xác nhận hiện trường hoàn tất, cục trưởng cục công an thành phố tiếp nhận phỏng vấn hiện trường của ĐTH, đến đây thì chẳng có gì đáng xem nữa. Hứa Bình Thu không lộ diện, lặng lẽ theo sau xe về tới đại đội hai ở đường Kính Tông, tiếp đó sẽ là cục trưởng gặp mặt đội thực địa, theo quy trình tiêu chuẩn là khen ngợi một phen, sau đó là khích lệ, ý tứ trọng điểm là: Mau chóng bắt số nghi phạm còn lại về quy án.

Khi kết thúc chuyện buồn chán đó thì đã là giờ tan ca buổi chiều, một đội xe rời khỏi đại đội hai, nhưng khi đến ngã rẽ Hứa Bình Thu quay trở lại, tới cổng thì Thiệu Vạn Qua nhận được điện thoại chạy ra.

“ Có chuyện gì thế xử trưởng Hứa, tôi cũng có chuyện muốn tìm anh.” Thiếu Vạn Qua hớn hở gọi, niềm vui phá được đại án hiện rõ trên khuôn mặt:

“ Vui cái gì, cậu thì có chuyện gì được, không xin người thì xin kinh phí, vụ án chẳng khó gì mà cậu cũng mở mồm không biết xấu hổ à?” Hứa Bình Thu chặn họng trước:

Thiệu Vạn Qua quả nhiên tịt luôn, cấp trên giờ toàn loại bất nhân, trừ cho anh thời hạn phá án ra thì toàn bộ lời hữa khác chỉ hứa xuông.

Hứa Bình Thu vỗ vai cười:” Trước tiên nói chuyện của tôi đi, Chu Văn Quyên thế nào?”

“ Cũng được ạ.”

“ Cũng được là thế nào, cụ thể!” Khi ở hiện trường Hứa Bình Thu có cảm giác lạ, làm hình cảnh bao năm giác quan thứ sáu rất nhanh, nhưng đại đa số thời gian lại không thể dùng ngôn ngữ miêu tả:

“ Thì tố chất nghiệp vụ tạm được, ít nhất không bị hiện trường pháp y làm khiếp sợ, tính cách hướng nội, rất chăm chỉ. Có cô bé này ở đây trong đội không cần luân phiên trực nhật nữa, mỗi ngày quét dọn ba tầng sạch bong, làm anh em trong đội phải áy náy.”Thiệu Vạn Qua kể ra, cảm giác chung là cũng được thật, không có gì đặc biệt:

“ Thế bệnh sợ súng thì sao?”

“ Tôi chuyên môn phái cô bé đó đi bắn đạn thật hai lần, bắn rất chuẩn.”

Hứa Bình Thu nhận ra khác thường ở đâu rồi, đó là trong ấn tượng của ông ta, đây là cô bé nhút nhát, vậy mà không bị hiện trường pháp y của vụ án này làm khiếp sợ, đem so với đám công tử ca, đại tiểu thư trước đó không phải đã là một trời một vực rồi à: “ Vậy nếu giữ cô bé đó ở lại đội có vấn đề gì không? Không cần suy xét tới thể diện của tôi, chỗ quỷ quái này của các cậu, nếu là thân thích của tôi thì tôi đã chẳng đưa tới đây.”

“ Hắc hắc, không có ý kiến gì, chúng tôi cũng rất cần một nữ cảnh sát thực địa, không phải là lần áp giải nữ nghi phạm đã dùng tới rồi sao? Cô bé đó chịu khổ được, đây là điều quan trọng nhất trong nghề này, tất nhiên là không có vấn đề gì.” Thiệu Vạn Qua nói rất chân thành chứ không phải là vì chiều ý lãnh đạo, xong việc lại tranh thủ hỏi:” Xử trưởng Hứa, chuyện của anh xong rồi, chuyện của tôi thì sao?”

“ Xin người thì đợi vài tháng nữa, sắp có rồi, cục thành phố cục không thể quyết nhanh như thế.” Hứa Bình Thu cho rằng là vấn đề tăng cường lực lượng, từ chối thẳng:

Không ngờ Thiệu Vạn Qua lại nói: “ Tôi muốn một thực tập sinh thôi, là Giải Băng.”

Hứa Bình Thu ngớ người không hiểu: “ Cậu ta à?”

“ Làm sao ạ, xử trưởng Hứa có thành kiến với cậu ta?”

“ Cậu thử nói động cơ và nguyên nhân xem, không phải nhà người ta lo lót cậu đấy chứ.”

Đề xuất Tiên Hiệp: Tru Tiên (Dịch)
Quay lại truyện Dư Tội
BÌNH LUẬN