Chương 24: Hoàn khố tinh anh. (2) (1)
Chương 24: Hoàn khố tinh anh. (2) (1)
Chương 078: Hoàn khố tinh anh. (2)
Một câu làm Thiệu Vạn Qua không khỏi quẫn bách, trong số lãnh đạo trung tầng trên sở tỉnh, Hứa Bình Thu có tư cách lão thành nhất, tuổi này của ông ta đã không thể tiếp tục thăng tiến làm lãnh đạo thượng tầng, đặc trưng điển hình khó tính cách rất thối, nói lời khó nghe, từ cấp dưới tới cấp trên đều có thể chỉ trích trước mặt. Thiệu Vạn Qua cười ngượng giải thích, té ra là Giải Băng hôm đó sau khi bị dọa chạy mất, mấy tiếng sau quay lại muốn thực tập ở đội hai, hắn trực tiếp hạ lệnh đi miêu tả lại toàn bộ đặc trưng thi thể trong phòng để xác.
Vốn tưởng Giải Băng sẽ lần nữa bỏ chạy, không ngờ khắc chế được sợ hãi, dùng ba tiếng nôn sáu bảy lần, cuối cùng hoàn thành công tác.
“ À, được đấy, khắc phục nhanh như thế sao?” Hứa Bình Thu hứng thú với Giải Băng rồi:
Lúc này Thiệu Vạn Qua ngẩng đầu lên lầu gọi một tiếng, không lâu sau Giải Băng trang phục học viên đi xuống, mái tóc bồng bềnh như tài tử điện ảnh đã cắt gọn thành kiểu húi cua phổ biến nhất, bước chân khỏe khoắn tới trước mặt Hứa Bình Thu kính lễ.
“ Không chỉ khắc phục được, hơn nữa trong vụ án này, cậu ấy giúp đỡ không ít ... Xử trưởng, xem ra tôi cũng phải đi bồi dưỡng thôi, Giải Băng miêu tả đặc trưng nghi phạm khiến tôi phải giật mình.” Thiệu Vạn Qua nức nở khen, xem ra thời gian qua hai người thân cận hơn không ít, liên tục vỗ vai Giải Băng:
Hứa Bình Thu "ồ" một tiếng nhìn Giải Băng ưỡn ngực tự tin, không chỉ tóc đã cắt sát da đầu, mà da dẻ đen hơn, rắn rỏi hơn, bớt không ít vị “sữa” trên người, đứng trước mặt lãnh đạo nghiêm túc thành thật, không khỏi nhớ lại bộ dạng không biết trời cao đất dày khi mới gặp mặt. Mới qua vài tháng mà tạo cảm quan khác hẳn, sự việc như muốn chứng minh con mắt của ông ta sai lệch, người đầu tiên được Thiệu Vạn Qua thừa nhận lại là Giải Băng.
“ Chà, chẳng trách Lão Cao bên đốc sát lại châm chọc, có người mắt sáng nhìn ra ngọc, có người mắt trâu thấy cỏ ... Té ra là tôi nhầm.” Hứa Bình Thu quả thực là ngay từ đầu có thành kiến với loại công tử ca như Giải Băng nên không quan sát kỹ, tặc lưỡi cười tự trào:” Kể cho tôi nghe xem nào.”
“ Mới đầu sau khi căn cứ vào hiện trường vứt xác cùng với tình trạng thi thể, tôi phán đoán nghi phạm là kẻ cực kỳ hung tàn, tâm lý có vấn đề, khả năng có tiền án, phương hướng điều tra ban đầu là thế, có điều về sau Giải Băng tìm tôi đề xuất dị nghị, tôi đã phải thay đổi suy nghĩ ... Giải Băng, ý tưởng là của cậu, cậu nói đi.” Thiệu Vạn Qua mở đầu, sau đó tích cực nhường cơ hội cho Giải Băng :
“ Vâng!” Giải Băng đứng nghiêm báo cáo: “ Sau khi khôi phục diện mạo của người bị hại, là hai nữ nhân vô cùng xinh đẹp, tuổi bình quân là 24, đã xác nhận là phục vụ viên khu giải trí Thiên Phủ. Căn cứ dấu vết khuôn mặt bị chất hóa học hủy hoại nghiêm trọng, tôi phân tích là người mới không có kinh nghiệm gây án.”
Kết luận có hơi chủ quan, song sự thực đã chứng minh là Giải Băng chính xác, báo cáo thiểu số này khiến không ít hình cảnh lâu năm mất mặt.
Tựa như đợi lãnh đạo bắt kịp thông tin, Giải Bằng ngừng một chút mới tiếp tục: “ Bề ngoài là nghi phạm hủy xác xóa dấu vết, nhưng từ cách thức hành vi phân tích, tôi thấy gây án vô cùng ấu trĩ, hủy mặt nạn nhân là vô cùng ngu xuẩn, giờ ai có chút thức chống điều tra đều biết, chỉ cần còn xương đầu lâu là có thể khôi phục. Bọn chúng làm thế chứng tỏ không có chút kinh nghiệm nào, nếu có chút suy nghĩ thì, địa điểm vứt xác cách khu dân cư 2km, cách 500 m về phía đông có công trường xây dựng, không phải chỗ vứt xác lý tưởng. Chúng vứt xác ở đó, tôi đoán là do nguyên nhân gấp gáp, tức là trình độ gây án không cao, nếu thế thì hiện trường đầu tiên cách không xa.”
“ Cho dù là khoanh vùng phạm vi, muốn tìm chuẩn xác địa điểm cũng một phen công phu.” Hứa Bình Thu đã tới xem hiện trường, khu thành phố cũ, nhà mới nhà cũ lẫn lộn, nơi như thế luôn phức tạp:
“ Thế nên cần đối chiếu các manh mối, khi mặt nạn nhân bị hủy hoại nghiêm trọng làm tôi không hiểu, đã cướp được tiền, phân thây, vứt xác, vì sao còn vẽ rắn thêm chân? Trừ gây ra chướng ngại cho quá trình điều tra, tôi mạnh bạo cho rằng nghi phạm và người bị hại có loại thù hận nào đó ... Người bị hại là cô gái phục vụ khách, làm việc trong nghề có độ nguy hiểm cao như thế, ý thức đề phòng càng cao, vậy mà bị người ta lừa cả hai tới cướp giết, vậy đối phương là người mới, người quen, thuần túy vì tiền mà cướp đoạt tài sản.” Giải Băng phân tích gãy gọn hợp lý:
Thiệu Vạn Qua có vẻ vẫn đang hưng phấn vì phát hiện ra một thiên tài, xoa xoa tay nói:” Chúng tôi sau khi gặp khó khăn trong việc điều tra hiện trường đầu tiên liền thử theo lối suy nghĩ của Giải Băng, kiểm tra một lượt những nữ nhân hành nghề ở giải trí Thiên Phủ có địa chỉ tạm trú quanh xưởng nồi hơi. Bất ngờ phát hiện ra hiện trường đầu tiên cách nơi vứt xác chơi tới 4 km, chúng tôi khóa chặt Hoàng Á Quyên, sau đó xác nhận cô ta quen biết với người bị hại.”
“ Cô ta rất thông minh, khi lấy tiền thì che kín mít, có điều cũng rất ngu xuẩn, trước khi gây án lại chẳng có chuẩn bị gì cả.” Giải Băng cười nhạo:
“ Khi chúng tôi bắt cô ta ở tỉnh bên, câu đầu tiên lại là, sao tìm tôi nhanh thế?” Thiệu Vạn Qua tiếp lời:” Đúng là nữ nhân thông minh lại ngu xuẩn, bớt cho chúng tôi không ít việc.”
Hai người này một tung một hứng báo cáo hết vụ án với Hứa Bình Thu, xem ra Giải Băng đúng là có tài đấy, còn việc trong nhà hắn có cho Thiệu Vạn Qua lợi ích gì không thì là chi tiết nhỏ rồi, Hứa Bình Thu gật gù khen ngợi vài câu: “ Cậu ấy đang là học viên thực tập, điều chuyển dễ lắm, xin nghỉ ở ban đốc sát là đủ, còn cần tôi đồng ý nữa sao?”
“ Không phải, xử trưởng Hứa, nhân thủ đợt này không phải do anh tuyển sao, cậu ta là tinh anh do tỉnh trọng điểm đào tạo, thân phận tôi sao đủ lên ban đốc sát tỉnh nói chuyện, huống hồ tôi không thể khoét góc tường người ta.” Thiệu Vạn Qua khiêm tốn nói, vấn đề là ở thể diện lãnh đạo bên trên:
Tinh anh đó tất nhiên là giả, Hứa Bình Thu sẽ không nói ra, nhíu mày ngẫm nghĩ, đột ngột hỏi:” Giải Băng, với bối cảnh gia đình cậu, muốn làm gì cũng không phải vấn đề lớn, muốn làm cảnh sát, tôi có thể hiểu là vì lý tưởng . Nhưng làm hình cảnh vất vả mà chẳng lợi lộc mấy thì tôi không hiểu, có thể cho tôi nguyên nhân đủ sức thuyết phục không?”
“ Vẫn là lý tưởng thôi ạ, tôi muốn tự lựa chọn đường đi của mình, không phải đường đi do cha mẹ trải sẵn.” Giải Băng hai mắt lấp lánh thần thái nhìn thẳng Hứa Bình Thu, tựa hồ có vẻ kiêu ngạo vì biểu hiện của mình:
“ Tốt, bên đốc sát do tôi xử lý, câu ở lại đại đội hai, cậu muốn chịu khổ, tôi không cản, Vạn Qua, biểu hiện lần này chưa là gì cả, dốc sức mà luyện cậu ta, đừng nương tay, tôi giao cho cậu đấy.” Hứa Bình Thu mở cửa lên xe:
“ Vâng!” Thiệu Vạn Qua đứng nghiêm kính lễ:
Xe rời đường Kính Tông, Hứa Bình Thu gặp xe áp giải từ trại tạm giam về, ghế phụ lại là Chu Văn Quyên, hai bên lướt qua nhau trong thoáng chốc. Bỏ một cô bé nhút nhát ở lại đại đội hai khiến ông ta hơi thấp thỏm, đó là cái tuổi xuân tươi đẹp, cái tuổi thích khóc thích cười thích đùa nghịch, là thanh xuân rực rỡ lại hao phí trên người nghi phạm, không biết tương lai cô bé có hối hận vì theo nghề này không?
Hứa Bình Thu kỳ thực hối hận, năm xưa nếu không phải thấy làm hình cảnh cầm súng uy phong thì ông ta phải lên cấp phó sở rồi, giống rất nhiều đồng nghiệp chưa từng nổ súng, không cần phải tiếp xúc với đủ loại tội ác không ngừng khảo nghiệm tâm chí con người.
Đúng rồi, còn cả Giải Băng đóng dấu hoàn khố nữa, không ngờ lại cũng bước chân vào đội ngũ này, còn nhanh chóng nổi bật.
Chẳng lẽ mình nhìn nhầm cậu ta à?
Ông ta tự hỏi bản thân như thế, Chu Văn Quyên và Giải Băng hai tính cách hai xuất thân hoàn toàn khác biệt, khi vào đội hai, đều có phản ánh không tệ, nhưng cả hai đều không có trong danh sách của ông ta, danh sách được chọn thực sự cách đó hàng nghìn km.
Hết giờ làm, ông ta không về đơn vị nữa mà về thẳng nhà, ăn qua loa cơm tối, giống mọi khi xem TV, tìm hiểu tin tức thời sự, rồi về thư phòng mở laptop kết nối với tiền tuyến, đám học viên ở thành phố xa lạ cuối cùng có người bước một bước dũng cảm vượt khỏi lằn ranh, bắt đầu làm bừa rồi.
Ông ta nhìn thấy Dư Tội bị ba người vây công, nhìn thấy Hùng Kiếm Phi thi triển thần uy, hai người giống thổ phỉ thành phố, đánh ba người kia lăn lộn mặt đất, video dừng ở hình ảnh Dư Tội hóa trang, tóc vàng che mặt, ánh mắt tàn nhẫn như con sói tây bắc, bàn tay nắm chặt.
“ Chà, cái khóa này nhiều của hiếm thật.”
Hứa Bình Thu lẩm bẩm, mắt vẫn nhìn Dư Tội, rất hưng phấn cũng rất lo lắng, chàng trai này làm mình nhức óc đây ...
Chương 079: Đoàn kết tạo nên sức mạnh.
Một tiếng còi phà kéo dài vang vọng trên mặt sông Châu Giang, thành phố Quảng Châu mỹ lệ tắm mình trong cơn mưa buổi sáng, mưa nhỏ mơn man như bàn tay người tình vuốt ve thành phố, trong thành có nước, trong nước có thành, khung cảnh thêm vài phần thi hứng.
Xe vừa tới đường Thạch Cương thì Lâm Vũ Tịnh nổi điên, so sánh tín hiệu mấy lượt, tín hiệu định vị lại ở trong sông, cô lái xe xem theo đường ven đê, tới chỗ gần nhất với tín hiệu, cô phanh xe lại.
Vẫn ở trong sông.
Tín hiệu luôn có sai lệch, đó là do xác lập thời gian và không gian không khớp, phản ánh trong thực tế có khi xuất hiện ở một tòa nhà không thể vượt qua, một bức tường không thể xuyên qua, hay như bây giờ, một con sông không thể đi qua.
Lý Phương Viễn cũng rầu rĩ, vốn chỉ một mình số 8 phá rối, nhưng sau đó gặp số 1, thành kết bạn gây chuyện rồi. Một ngày trước ở tín hiệu xuất hiện Bạch Vân Sơn, không tìm ra, hôm sau lại tới đảo Thái Dương, du khách nghìn nghịt, cũng không tìm ra. Hôm nay càng hay, rơi luôn xuống sông, tức giận đấm bảng điều khiển: “ Hai thằng tiểu vương bát đản, tôi chỉ muốn dìm luôn chúng xuống sông.”
Lâm Vũ Tịnh liếc mắt giận dữ, vô tích sự, chỉ biết nói lời hung hăng, cô liên hệ với giám sát ở nhà, phát hiện chiếc phà di chuyển giữa sông liền hiểu ra, nhưng nếu đi đường vòng phải tốn mười mấy km, e là không đuổi kịp hai con sâu hại nữa rồi.
Lý Viễn Phương à một tiếng: “ Vậy là chúng ở trên phà sao?”
“ Thế anh nghĩ chúng nhảy xuống sông chắc. “ Lâm Vũ Tịnh đanh đá đáp, khởi động xe:
“ Đi đâu?”
Lâm Vũ Tịnh gắt gỏng: “ Anh không thấy phiền à, còn đi đâu, nhảy xuống sông đuổi.”
“ Sao cô lại trút giận lên tôi chứ, Cao Viễn và Vũ Vi đang đợi cười chúng ta kìa, chúng ta phải đoàn kết chứ.” Lý Phương Viễn nhẫn nhịn, nữ nhân thực địa ít, phàm có một người đều nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa, huống hồ Lâm Vũ Tịnh còn là bông hồng hiếm có, khi ở nhà Lâm Vũ Tịnh thường ăn mặc hết sức nghiêm chỉnh, thậm chí kín cổng cao tường, chỉ khi nào ra ngoài thực địa mới cởi mở một chút:
Như lúc này đây, chỉ cần bộ quần âu áo sơ mi trắng đơn giản, nhưng tư thế ngồi làm quần bó lấy cặp đùi khỏe khoắn, bờ mông tròn trịa săn chắc, người cũng không mặc loại áo ngực thể thao bó sát tiện vận động, mà thay bằng áo lót nâng ngực, khiến bầu ngực vốn bắt mắt càng gây chú ý.
Gương mặt xinh đẹp cá tính, thân hình thành thục nóng bỏng, Lâm Vũ Tịnh khiến không biết bao trái tim thổn thức, có điều bông hồng này giai góc đầy mình, làm người ta yêu thương mà không cách nào tiếp cận.
Lâm Vũ Tịnh biết Lý Phương Viễn thật thà, không nỡ mắng mỏ hắn nữa, đi một đoạn từ từ bình tĩnh lại mới nhỏ nhẹ nói: “ Phương Viễn, nhiệm vụ của chúng ta hỏng rồi, ba ngày mà không truy đuổi được chúng, vậy là chúng cố ý làm thế, không hiểu chúng đang mưu tính gì, tôi lo lại có chuyện.”
“ Không sao, có trách nhiệm, tôi gánh.” Lý Phương Viễn vỗ ngực, sẵn sàng xả thân vì mỹ nữ:
Lâm Vũ Tịnh phì cười: “ Anh đừng có gánh, tìm cách tìm người đi, chúng ta lớn thế này rồi, còn đi chơi trò trốn tìm à?”
“ Vậy đợi tới tối chúng ngủ là được.”
Lâm Vũ Tịnh lắc đầu không nói nữa, đôi mày khẽ nhíu lại, thật không cam lòng để bọn nhóc con trêu đùa như vậy.
Tạm thời bỏ lại chỗ này, Lâm Vũ Tịnh báo cáo về, tổ trưởng Đỗ cũng ra lệnh tương tự, lúc này thời gian đã trôi qua một nửa, có 4 người bị loại, 1 người bị đồn công an bắt, nhưng khi tổ trưởng Đỗ tới cứu người, không ngờ số 11 đã mở còng tay trốn mất.
Đám nhóc con này sau khi trời qua thời kỳ thích ứng, ai nấy đều yên ổn hình thành lên vòng tròn mưu sinh của mình, chỉ riêng tên số 8 là khiến người ta điên cái đầu, giờ y dụ dỗ cả số một.
“ Đám này không giống chim non chút nào, may mà là 40 ngày, nếu là bốn tháng, không chừng thành tập đoàn tội phạm.” Lâm Vũ Tịnh nghiến răng đánh giá:
Xe đi tới một cái chợ đồ cũ họp ở mảnh đất bị giải tỏa sau đó vì thiếu kinh phí tạm bỏ hoang, rào sắt bốn phía hoẻn rỉ cả, cỏ dại mọc um tùm. Được cái là mặt bằng tốt, bằng phẳng rộng rãi, không biết từ bao giờ trở thành nơi hội tụ rác thải điện tử khắp thế giới, thông thường là toàn bộ container bị thương nhân bất lương mua về, sau đó tháo rỡ ra bán lại, vì thế có những chiếc laptop, di động second thịnh hành cả nước, gọi là hàng dựng.
Lâm Vũ Tịnh không chú ý tới chiếc phà, nhưng trên phà có người nhìn cô, thử nghiệm ba ngày, Hùng Kiếm Phi càng phục Dư Tội, câu được cá ra rồi, đúng là có một chiếc xe bám sát bọn họ.
Cô càng không biết rằng trong số những chiếc xe ôm chạy khắp Quảng Châu, có đôi mắt theo dõi cô tới từng bước chân một.
Chính là Dư Tội, y đã thành công dụ cá ra, giờ thì con mồi trở thành thợ săn, nhưng y không dám bám sát lặp lại sai lầm của chính bọn họ, những người đó có tính cảnh giác cũng không hề thua y, bọn họ lại có nghiệp vụ cao hơn, y chỉ có tính bất ngờ thôi.
Chiếc xe ô tô kia đỗ lại một lúc rồi tiếp tục đi, Dư Tội cũng xuống xe, thương lượng gì đó với người lái xe ôm.
Lái xe ôm nhận 50 đồng của Dư Tội, nhưng có vẻ ngần ngừ, ánh mắt rất là thiếu tin tưởng, chắc cho rằng y có ý đồ gì xấu xa.
Dư Tội dùng tiếng Việt lơ lớ giải thích:
- Tôi nhìn trúng em gái đó, giúp tôi theo dõi xem cô ấy đỗ xe ở đâu.
“ Ồ, hiểu rồi … thôi đi anh bạn, vợ vụng trộm với người khác chứ gì, được rồi, coi như tôi giúp, mẹ nó, yên tâm không cho thứ mèo mả gà đồng đó thoát ... Nhưng mà có câu này tôi phải nói, vợ anh xinh đẹp như vậy, ở chỗ này khó giữ lắm, đánh nó một trận rồi bỏ đi, kiếm em gái khác. “ Lái xe có vẻ đồng cảm bóp vai Dư Tội an ủi, rồ ga phóng đi:
Dư Tội dở khóc dở cười, té ra tên lái xe đó mắt tinh hơn cả mình, nhìn rõ cả tướng mạo của cô gái theo dõi mình rồi, dù sao cũng là thứ yếu, ba ngày qua y đã chứng minh được một việc, cũng là việc y luôn muốn làm lại không đủ năng lực, đó là tìm lại đám anh em.
Mấy ngày đầu Dư Tội ở lỳ sân bay là đợi xem có ai tới không, sân bay là điểm xuất phát của bọn họ, y mong đợi có người đủ thông minh tìm tới đó cùng anh em tụ tập, nhưng sự thực đã chứng minh đám anh em chẳng ai đầu óc tốt mức đó. Thế nên Dư Tội càng lo, một thân một mình ở nơi đất khách quê người, chính y còn trải qua vài phen nguy hiểm, hẳn người khác không khá hơn.
Tâm tình này không liên quan tới sự cao thượng, mà là nhu cầu, nếu anh em bọn họ đoàn kết với nhau sẽ sống rất tốt.
Nếu có thể sống thư thái thì việc quái gì phải chọn con đường khổ cực, đúng không?
Đó cũng là nguyên nhân vì sao một người cô độc như Dư Tội năm xưa khi tới trường cảnh sát, y tụ tập mọi người đủ loại tính cách này lại thành một nhóm như bây giờ. Một đám người ở quê lên, không thân không thể chỉ có đoàn kết lại mới sống tốt, sự thực chứng minh y đúng, bọn họ thành thế lực nho nhỏ trong trường không ai dám gây sự.
Lần này Dư Tội muốn lần nữa đoàn kết mọi người lại.
Dư Tội đi quanh cái chợ điện tử hỗn loạn, chiếc xe kia dừng ở đây một lúc, chắc là có người anh em nào đó lưu lạc, tìm mãi, tìm mãi, từ người qua đường tới quán hàng bày bừa bãi khắp nơi, không lâu sau nhếch mép cười.
Thấy rồi! Quả nhiên là tên đó.
Chương 080: Huynh đệ tụ họp. (1)
Nghiêm Đức Tiêu, biệt danh Thử Tiêu, ở trong trường cảnh sát tỉnh nổi danh đánh bạc mười lần ăn chín, lúc này hắn ngồi ở rìa cái chợ trời, đầu đội mũ nồi, làm cái mặt đã buồn cười lại càng thêm quê mùa ngốc nghếch, nhưng hai tay thuần thục cắt bài, miệng đã dùng tiếng Việt khá lưu loát, rao như đọc rap: “ Đặt rồi thì rời tay, đặt nhiều thắng nhiều, đặt ít thắng ít ... Mỗi ván mười đồng, không đắt không đắt ... Chị gái gì đó ơi, muốn thử không?”
Rõ ràng không phải chị mà là em gái mới đúng, cô em đó eo nhỏ như liễu, đeo cặp chuột Mickey xinh xắn, tóc buộc hai bên như cái sừng dê, áo thun trắng, váy ngắn xếp nếp màu đen, như từ manga Nhật bước ra. Vóc người nhỏ nhắn, tuổi đoán chừng khoảng 15, 16, hẳn là học sinh trung học, trông như chú hươu con đầy sức sống, mắt long lanh tò mò nhìn đôi tay thoăn thoắt của Thử Tiêu.
Có lẽ là Thử Tiêu thấy nhìn cô em đó đáng yêu chảy nước dãi rồi, nhiệt tình mời mọc, cô em đó vui vẻ bỏ mười đồng gọi là chơi cho vui, bài chia xoẹt xoẹt, em gái do dự một lúc lâu đưa ngón tay nhỏ nhắn chỉ bừa.
Oa, xung quanh hò reo, thắng rồi.
Ăn được thêm 10 đồng, em gái vui sướng khỏi nói, lại được xung quanh xúi bẩy, đặt cả vốn lẫn lại. Oa, lại thắng nữa, Thử Tiêu đã không còn tâm tình ngắm gái nữa rồi, mặt mày nhăn nhó như bị rách, bộ dạng mất tiền mà xót hơn cả mất vợ làm đám đông cười không thôi, ai chẳng thích nhìn nhà cái mất tiền.
Tháng ba ván liên tiếp, ai ngờ em gái kia nói một câu không chơi nữa rồi nhún nhảy bỏ đi, mép váy phất phơ không biết bao người ở đó đợi một cơn gió tình cờ thổi qua. Thử Tiêu nhìn theo tiếc nuối làm đám đông chỉ mặt Thử Tiêu trêu chọc hắn mất cả chì lẫn chài. Có điều lúc này ai cũng nổi hứng rồi, người móc ví càng nhiều, rõ ràng là bên thua nhiều hơn bên thắng, mà cái mặt thằng đó lúc nào cũng như bị người ta xẻo thịt, bên ngoài lúc nào chẳng thích nhìn nhà cái mất tiền, hoan hô liên hồi không nhận ra.
Con mẹ nó, thằng này thành tinh rồi.
Dư Tội chửi thầm, trước kia trình độ của Thử Tiêu tráo ba quân bài không khó, y bám sát được, giờ vài ngày không gặp mà trình độ đổi bài của Thử Tiêu tiến bộ nhảy vọt, có thể thao túng tới bảy quân, thắng nhiều thua ít, tiền liên tục vào túi. Lại còn kiếm được em gái xinh xắn làm mồi nhử … Dư Tội vốn có nghi ngờ nên không khó phát hiện em gái kia đứng ở bên một cái quán đồ điện tử nhìn về phía xới bạc.
Đây là chợ điện tử, bán toàn đồ cũ, xung quanh là đất hoang, một cô bé như vậy đâu có lý do gì tới nơi này.
Dư Tội đang nghĩ xem có nên đi gặp Thử Tiêu ngay hay là đợi hắn kiếm thêm tí tiền nữa, thì đột nhiên em gái kia chạy ra giữa đường, bắc tay làm loa lanh lảnh hô: “ Thành quản tới, thành quản tới!”
Câu này ở chợ trời họp chui này còn hiệu quả hơn cả hô có bom, đám đông xem náo nhiệt ba chân bốn cẳng chạy chủ quán thì cuống cuồng vơ tiền, Thử Tiêu hoảng loạn hô: “ Mai lại tới ... Mẹ nó, xúi quẩy, chẳng thắng được đồng nào ...”
Mẹ nó, Dư Tội lại chửi, vài ngày không gặp mà thằng chó chạy nhanh hơn không ít, cái chân ngắn ngủi chui vào đám đông, thoát cái đã biến mất, đến Dư Tội cũng toát mồ hôi cắn răng bám sát, không khéo để thằng này trốn mất thì toi công.
Chợ điện tử nhốn nháo một lúc, sau đó có người phát hiện ra, làm gì thấy thành quản đâu, tỉnh ngộ nhìn xới bạc chỉ còn trỏng trơ cái chiếu rách với cái bàn nhựa sứt xẹo.
Muộn rồi, nhà cái ôm tiền chạy mất rồi, cả đám con bạc mất tiền nổi điên nhìn bốn xung quanh, toàn cỏ cây um tùm, nào thấy người đâu nữa.
Dư Tội vận hết cược lực truy đuổi, vào ngõ không lâu thấy em gái kia từ ngã rẽ chạy ra nắm lấy tay Thử Tiêu kéo đi, hai người cứ như đôi vợ chồng nắm tay nhau chạy, buồn cười quát: “ Thằng lừa đảo kia, đứng lại.”
“ Chạy, chạy mau.” Thử Tiêu giật mình bước chân loạng choạng, quay đầu chạy thục mạng vài bước đột ngột phanh lại, thở hồng hộc không nói lên lời:
“ Sao thế, chạy thôi, người ta đuổi tới nơi rồi kìa.” Em gái ra sức kéo Thử Tiêu, cuống lên giục, nhưng thằng béo không trả lời nổi rồi:
Dư Tội đủng định tới gần đôi nam nữ lừa đảo này, cô bé vóc người nhỏ nhắn, hơi gầy, tóc buộc hai bên như học sinh, rất đáng yêu, mắt mũi đều nhỏ, ngồi ngực nhú lên một chút còn chưa phát triển hết, rõ ràng là gái vị thành niên, nhìn dáng vẻ thân thiết đó làm Dư Tội không khỏi nghĩ tới chỗ tà ác.
Cô gái có vẻ sợ ánh mắt của Dư Tội, trốn sau lưng Thử Tiêu, Thử Tiêu nổi giận chỉ: “ Xem đi, cậu dọa em gái tôi sợ rồi đấy.”
“ Em gái anh?” Dư Tội cười quái dị:
“ Ê ê, vừa gặp đã không nói tiếng người rồi, xéo đi, đừng có nghĩ xiêu vẹo, em gái của tôi đấy.” Thử Tiêu nghiêm túc nói, quay lại ôm cô gái trong lòng dỗ dành như sợ Dư Tội dọa cô sợ vậy:
Con bà nó, cảnh tượng như trong phim đảo quốc này làm người không thể chấp nhận nồi, Dư Tội chua hết cả mồm: “ Ài, tôi còn lo anh không sống được, xem ra anh sống rất tốt, vậy tôi đi dây, sống vui vẻ với Tế muội tử của anh đi nhé.”
“ Này, đừng đi, lỡ lời.” Thử Tiêu một tay giữ Dư Tội, một tay nắm bàn tay nhỏ của em gái vừa được Dư Tội đặt cho biệt danh Tế muội tử:
Ba người đi ra ngõ, Thử Tiêu vừa đi vừa giải thích, té ra là em gái rời quê đi làm công, đánh mất hành lý, nhà ở vùng núi, nơi đó không coi trọng học hành mấy, mười lăm tuổi ra ngoài làm công nuôi gia đình, thế là hắn bao ăn, em gái đang lúc tuyệt vọng liền coi kiếm được chỗ dựa cả đời, theo Thử Tiêu kiếm sống.
Nhìn cái đôi mà không giống một đôi này, Dư Tội đoán có là em gái lương thiện nhất đi theo thằng này vài ngày cũng làm hư rồi, chỉ là nghe Tế muội tử xinh xẻo đáng yêu ngưỡng mộ gọi cái thằng chưa bao giờ tán gái là "anh Tiêu", Dư Tội đau hết cả bụng.
Rời ngõ, đi rất xa, nghe Dư Tội kể đã tìm được Hùng Kiếm Phi, Thử Tiêu cao hứng không thôi, đợi một lúc xe bus tới, Hùng Kiếm Phi từ trên xe nhảy xuống, hùng hổ về phía Thử Tiêu làm Tế muội tử kinh hãi không thôi, ôm tay Thử Tiêu kéo lại.
Hùng Kiếm Phi nhìn cảnh này khựng lại, mãi lúc sau mới thốt lên:” Đã thành niên chưa vậy?”
“ Nhìn là biết rồi còn gì.” Dư Tội cố tình nói:
“ Chưa thành niên à, thằng khốn này chứ.” Gấu Chó vung tay tát Thử Tiêu, so với Thử Tiêu thì tội Dư Tội nhẹ hơn nhiều:
“ Đây là em gái tôi.” Thử Tiêu tức điên nhấn mạnh đây là em gái mình, lại tốn nước bọt lần nữa kể lại, giới thiệu hai bên với nhau:
“ Giới thiệu sau đi, nhanh lên, chúng ta không có nhiều thời gian.” Đúng lúc này Dư Tội nhận được điện thoại của người lái xe ôm, vội chạy ra đường bắt chiếc taxi, giục mọi người lên xe:
Thử Tiêu bị Gấu Chó đẩy lên xe, ngơ ngác: “ Chuyện gì thế?”
“ Tôi nhờ người theo dõi người giám sát chúng ta, chỉ cần xe đỗ lại ở đâu thì chắc chắn có anh em chúng ta ở đó.” Dư Tội giải thích vắn tắt:
“ Mấy ngày rồi không có người theo dõi.” Thử Tiêu nhớ tới chuyện này nghiến răng: “ Hôm kia tôi kiếm được vài đồng ở đường Thạch Bài, bị bọn lưu manh đương địa cướp một nửa, mẹ nó, đám cứu viện không chịu giúp.”
Tế muội tử nhìn ba người kia nói chuyện thân thiết, dần dần yên tâm rồi, tuy tới đây chưa lâu cũng hiểu, ở nơi này phải đông người mới dễ sống, thi thoảng nhìn trộm ba người, khi nhìn Nghiêm Đức Tiêu lúc nào cũng bộ dạng đầy nhu tình ... Ài, biết làm sao, Dư Tội thì mặt lạnh lùng đâm lê sát thủ, Gấu Chó thì mặt mấy thằng tội phạm bạo lực, Thử Tiêu thành người đẹp trai nhất bọn, thời buổi này đẹp trai là có phúc.
Chương 081: Huynh đệ tụ họp. (2)
Hùng Khiếm Phi ngồi gần Dư Tội, chỉ Tế muội tử ngồi nép sát bên Thử Tiêu, bầu ngực nhỏ nhắn ép hắn vào cánh tay hắn, nói nhỏ với giọng nửa ghen tỵ nửa bực tức: “ Chẳng lẽ thằng đó ăn rồi?”
“ Tám phần là ăn rồi.” Dư Tội gật đầu, ra hiệu Hùng Kiếm Phi không nên hỏi nhiều, cùng là người luân lạc, thế nên luân lạc tới mức nào cũng có thể thông cảm:
Mười mấy phút sau taxi tới được chỗ lái xe ôm báo, lái xe ôm được thêm 50 đồng nữa, bảo xe dừng lại ở chỗ này, nhìn Dư Tội dẫn theo người theo, trong đó lại có một tên như dân đâm thuê chém mướn lại càng tin y đi đánh ghen rồi. Lại một hồi khuyên nhủ không nên vì nữ nhân đã ngã vào lòng nam nhân khác mà lâm vào cảnh tù tội, không đáng, Dư Tội chỉ biết cười khổ ậm ừ.
Lái xe đi rồi, mấy người Dư Tội nhíu mày, nơi đây là khách sạn sang trọng, lối vào hai làn đường, xe qua lại đều là xe đắt tiền, xung quanh trồng cây dừa làm hàng rào, bãi cỏ xanh xanh mướt có vòi phun nước phun ra tia nước nhỏ li ti làm bãi có lúc nào cũng mướt mát thích mắt, không giống nơi đám anh em họ có thể ở.
Đề xuất Tiên Hiệp: Tụ Bảo Tiên Bồn