Chương 25: Hoàn khố tinh anh. (2) (2)
Chương 25: Hoàn khố tinh anh. (2) (2)
Hùng Kiếm Phi ngẩng đầu nhìn tòa nhà cao chọc trời thốt lên: “ Đứa nào mà phát tài tới mức này rồi.”
“ Không thể nào.” Thử Tiêu phủ quyết, lăn lộn đầu đường thời gian, kinh nghiệm lắm rồi: “ Muốn phát tài trong hai mấy ngày, trừ cướp ngân hàng thì chỉ có buôn thuốc phiện, Dư Nhi mà không làm thì chẳng ai có bản lĩnh đó.”
“ Ê ê, tôi cũng không có bản lĩnh đó.” Dư Tội phản đối:
“ Không phải lúc ở trường cậu từng lập kế hoạch cướp ngân hàng rồi à?” Thử Tiêu nói chắc như đinh đóng cột:
“ Anh bị ngốc à, cái đó mà cũng coi thật.” Khóe mắt Thử Tiêu liếc nhìn một chỗ, Dư Tội nhìn theo tỉnh ngộ: “ Nếu làm chuyện kia thì có khả năng.”
Chuyện gì vậy? Hung Kiếm Phi quay đầu nhìn thấy một bức tường gạch, bên trên dán chi chít những tờ quảng cáo, bán pháo, bán xuân dược, thuốc mê, thu nợ, cái gì cũng có hết.
“ Chỗ kia cũng có.” Tế muội tử rất thông minh, chạy một quãng rồi vẫy tay gọi bọn họ:
Có thể sinh tồn trong cái thành phố phồn vinh chật chội này, chỉ chỉ có thể kiếm con đường xiên xẹo, bốn người đi theo quảng cáo, càng đi càng nhanh, dán quảng cáo phải quét hồ, phải khom người dán, không nhanh được, giấy quảng cáo vẫn ướt, tức là người đi chưa xa, đuổi chừng 2 km thì dừng lại.
Không chỉ một, mà những hai người.
Là Đậu Hiểu Ba và Lý Nhị Đông, hai tên này không biết làm thế nào mà gặp được nhau, đang chăm chỉ dán quảng cáo ở bất kỳ mặt phẳng ở chỗ dễ nhìn nào, hoàn toàn không biết có nhóm người đang nhìn mình chằm chằm.
Bốn người hứng thú xem quảng cáo Bánh Đậu dán :" Em gái học sinh giúp giao tiếp xã hội, liên hệ sđt 8244812XXX"
Lý Nhị Đông thì dán: “Người mẫu, tiếp viên hàng không, thiếu phụ gợi cảm bồi tiếp, điện thoại 2336778XXX"
Thử Tiêu cười khành khạch còn xé ra một tờ nói lấy làm chứng cứ, Tế muội tử không ngại loại chuyện này, chỉ có Gấu Chó xé toạc tờ quảng cáo chửi: “Hai thằng khốn này còn không bằng Thử Tiêu.”
Dư Tội giở trò cũ, hít sâu một hơi thình lình quát: “ Hai thằng dán quảng cáo kia, đứng lại.”
Hai người kia đang chổng mông dán quảng cáo tức thì bỏ của chạy lấy người, vừa chạy vừa nhìn người truy đuổi phía sau, khi nhìn rõ thủ phạm đang cười đắc ý thì kinh ngạc vô cùng, tiếp đó hò reo quay ngược lại. Tiếp đó tất nhiên là màn hội ngộ cảm động, năm anh em luân phiên ôm chầm lấy nhau, Tế muội tử đứng bên chấm nước mắt.
Bánh Đậu kích động tột độ, rơm rớm nước mắt chụt lên má Thử Tiêu, Dư Tội mỗi người một cái.
Lý Nhị Đông ôm Gấu Chó như đang đọ sức với nhau, muôn vạn lời muốn nói tụ lại thành một câu: “ Mọi người đến đúng lúc quá, công việc nhiều lắm, hai chúng tôi làm không xuể, anh em mình không sợ thiếu cái ăn nữa.”
Thế là vào buổi trưa ngày 22 của cuộc tập huấn, bất ngờ 5 người gặp nhau cùng một chỗ, niềm vui khôn tả, có điều với Đỗ Lập Tài ở tòa nhà Than Đá thì không có tí vui mừng nào, hai cấp dưới của hắn e bị người ta theo dõi rồi, nếu không thành phố lớn thế này đâu ra lắm trùng hợp như thế.
Khó giải quyết rồi, một đám sâu hại kết bọn với nhau, hắn lo chuyện vượt tầm kiểm soát.
…… …..
"Hoan nghênh đại hội đại biểu nhân dân toàn quốc, chúng tôi tạm dừng kinh doanh!"
Chữ chạy trên màn hình điện tử trước cửa hộp đêm Đế Hiệu và treo trên tấm băng rôn ngoài cửa đều giống nhau.
Uông Thận Tu treo băng rôn lên, vừa vặn che đi chỗ gợi cảm nhất trên bức ảnh quảng cáo mỹ nữ, hắn nhìn lại thấy quái quái, ở giữa mỹ nữ xuất hiện dòng chữ chả liên quan thế này, đột nhiên làm hắn không nhịn được cười.
Thời buổi này quái thật đấy, cả hộp đêm cũng chúc mừng đại hội đại biểu nhân dân, phương thức chúc mừng là đóng cửa nghỉ kinh doanh.
Bảo an trực ở cổng hỏi hắn cười cái gì, Uông Thận Tu chỉ ra chỗ mâu thuẫn, bảo an thì thấy quen rồi, nói nhỏ: “ Chúng ta mà không đóng cửa thì đại hội sẽ diễn ra ở chỗ chúng ta đấy.”
Uông Thận Tu bị vẻ mặt nghiêm túc của bảo an làm phì cười lần nữa, thú vui trong đó e chỉ có người không am hiểu cuộc sống máy như hắn mới cảm thụ được, còn người khác thấy quá sức bình thường, phàm có sự kiện trọng đại, những chỗ ảnh hưởng tới hài hòa xã hội phản cẩn thận ứng phó là đương nhiên.
Treo băng rôn xong, trên vệ sĩ trong cửa tên A Bảo gọi Uông Thận Tu, nói là giám đốc tìm, hắn liền đi nhanh lên lầu.
Từ cái ngày luân lạc phong trần đó, trở thành công nhân dọn vệ sinh, Uông Thận Tu phát hiện nơi này không đen tối kinh khủng như trong tưởng tượng mà còn rất nhân đạo. Mỗi ngày hắn được cho ăn ba bữa, trừ bữa sáng ra thì hai bữa còn lại đều là món cao cấp như ngan quay, hải sản, thi thoảng gặp khách sộp uống say còn thu được chút tiền boa, so với lang thang ngoài đường thì đúng là một bước lên tiên. Vì thế Uông Thận Tu ở trong nhà vệ sinh hô lớn: Tổ chức kính yêu, tha thứ cho tôi cam lòng sa đọa.
Thế là hắn cam tâm tình nguyện sa đọa, vài ngày sau người hộp đêm cũng quen chàng trai trắng trẻo điển trai này, người không biết còn tưởng hắn là người được thuê để dọn vệ sinh, không còn ai trông chừng hắn, giờ đuổi hắn đi, hắn còn xin ở lại.
Giám đốc họ Trần, tên là gì thì Uông Thận Tu không rõ, đi lên tầng sáu, gõ cửa đi vào, vị giám đốc hiếm khi thấy một lần kia mỉm cười hiền hòa, chẳng giống lúc sai người đánh hắn.
“ Tiểu Vương cậu tới được bao ngày rồi ấy nhỉ?”
Đó là tên giả của hắn, Uông Thận Tu đứng trước cái bàn lớn, đáp:” Mười ngày rồi ạ.”
“ Biết nói tiếng Anh hả, mấy ngày trước nghe kíp trưởng nói cậu nói chuyện với mấy người nước ngoài rất lưu loát, còn giới thiệu rượu cho họ phải không?” Giám đốc Trần giờ mới rảnh để hỏi chuyện này:
Ồ thì ra chuyện này, chẳng lẽ là muốn mình nội ứng ngoại hợp xẻo người ta, cái này Uông Thận Tu thấy chẳng có gì đáng khoe: “ Hồi đi học có học qua ạ, giờ chỉ còn nhớ mấy câu giao tiếp thôi.”
“ Tốt, chỗ chúng tôi không có nhiều nhân viên tố chất cao như thế.” Giám đốc Trần tán dương, châm điếu thuốc, phát hiện Uông Thận Tu hơi thiếu tự nhiên, như sợ người ta khen mình vậy:
Thực ra Uông Thận Tu đang nghĩ, sau này để đám anh em khốn kiếp biết được, em là chúng nó cười cho tới lúc chết, may mà hắn không để lộ tên thật.
Thấy hắn không nói, giám đốc Trần hỏi thẳng:” Vốn mấy ngày trước định tìm cậu nói chuyện rồi, nhưng mà bận quá, hôm nay có người bạn Hong Kong gọi điện cám ơn tôi, tôi mới nhớ ra, cậu đoán vì sao?”
“ Tôi, tôi không biết.”
“ Cám ơn nhân viên ở đây có người nhặt được ví tiết giao cho kíp trưởng.”
Uông Thận Tu nhớ ra, vô tình phát hiện ra, ở cái nơi này người có tiền uống say mất đồng hồ, mất di động, mất ví như cơm bữa, chỉ cười thật thà.
Chương 082: Nụ hôn vong tình.
Giám đốc Trần tuy tuổi còn khá trẻ, nhưng làm nghề này lại đủ lâu, đã thấy hết thói đời ấm lạnh, nhìn kỹ tiểu soái ca, không nghĩ ra lý do chàng trai này nộp lên ví tiền cả vạn đô la HK như thế, ánh mắt nhìn Uông Thận Tu trở nên hết sức hứng thú:” Có thể nói cho tôi vì sao không? Kỳ thực tôi trông coi cậu không nghiêm, cậu muốn đi rất dễ, nói thật, nơi này chẳng ai coi cậu ra gì, chúng tôi chẳng tính toán chút tiền đó, muốn cậu ăn đòn cho nhớ thôi.”
Uông Thận Tu trả lời hết sức bình thản: “ Không vì sao, khách boa thì tôi nhận, nếu khách mất đồ, tôi cầm thì không yên lòng.”
Không giống nói dối, giám đốc Trần vẫn bán tín bán nghi: “ Thật thà ở nơi này không đáng một xu, cấp dưới của tôi có đủ loại, không có loại thật thà, nên đây không phải phẩm chất đáng khen đâu.”
“ Nếu tôi nghèo chỉ còn ưu điểm này thì tôi không nỡ bán rẻ nó vì mấy vạn đồng đâu, giám đốc Trần, kỳ thực tôi chẳng nghĩ gì nhiều, đơn giản không phải của tôi thì tôi không lấy thôi.” Kỳ thực khi đó Uông Thận Tu sợ quá nên nộp lên, hắn đâu có biết nhân viên nơi này chẳng sạch sẽ, chỉ sợ khách vip nào đó mất đồ làm ầm lên thì mạng của mình xong, giờ biết rồi nếu xảy ra chuyện này lần nữa, chắc hắn không khách khí:
Chuyện này chẳng bị giám đốc Trần phát hiện, thấy anh chàng này khác người, đẹp trai, mồm ngọt, biết tiếng Anh, nhìn người chuẩn hơn kíp trưởng, hiếm có nhất là biết giữ mình, không lang chạ với mấy cô nương tịch mịch ở hộp đêm, chứ bằng vào cái mặt này, đám cô nương kia không bỏ qua.
“ Đi tới phòng tài vụ nhận tiền thưởng, mai mặc đồng phục kíp trưởng tới quầy trước.” Giám đốc Trần trầm tư một lúc đề bạt, tưởng Uông Thận Tu phải vui mừng lắm, ai ngờ mặt cắt không ra máu vô cùng khiếp sợ: “ Làm sao vậy hả?”
“ Tôi, tôi không có CMT, giám đốc để người khác làm đi, tôi ...” Uông Thận Tu lắp bắp:
“ Không sao, giờ CMT không đáng tiền, người mới đáng tiền.” Giám đốc Trần phì cười phẩy tay: “ Thôi đi đi.”
Uông Thận Tu xoay người đi, tay đỡ tim đạp thình thịch, muốn hô lên, trời ơi tri kỷ, có người nhận ra tài hoa của anh rồi, anh không cần bán thân cũng được thăng chức.
Không bao lâu sau nhận được một xấp tiền dày, hắn nhớ tới cách thời gian báo danh không xa nữa, bất giác so sánh công việc nhẹ nhàng lương cao này với làm cảnh sát gian nan, tâm tình phức tạp, luôn mồm lẩm bẩm, mình là cảnh sát, mình là cảnh sát, không thể để đạn pháo bọc đường bắn hạ.
“ Tiểu Vương.” Tiếu Nhi là tiểu thư đầu bảng của Đế Hiệu, ăn mặc giống như chuẩn bị đi ra ngoài, từ trên cầu thang đi xuống, hết sức tự nhiên khoác tay Uông Thận Tu, cười ngọt: “ Chẳng mấy khi được nghỉ, đi dạo với tôi đi.”
Rồi đạn pháo chưa bắn được đã bị ổ ôn nhu làm chao đảo, Uông Thận Tu từ chối rất không kiên quyết: “ Tôi, tôi phải làm việc.”
Đừng thấy Hán Gian này thường ngày trước mặt anh em ba hoa bốc phét như từng trải tình trưởng lắm, kỳ thực đều hoang tưởng ra thôi, cả bọn trừ một hai tên có kinh nghiệm đau thương thì đa phần chưa biết mùi nữ nhân là gì hết, nhát gái kinh khủng, toàn chỉ nói mồm chứ vẫn là những chàng trai thuần tình.
“ Thôi đi, cậu đã lên kíp trưởng còn làm gì nữa, phải rồi, nghe nói được thưởng, phải mời cơm tôi đấy.” Tiếu Nhi lấy đầu ngón tay chọc Uông Thận Tu một cái:
Cái nơi này chẳng có bí mật gì, giám đốc chung tình với chàng trai nhặt về, ai cũng biết, chàng trai này cũng được lòng người lắm, mỗi ngày chị em tới phòng vệ sinh gặp hắn, không bẹo má thì cũng háy mắt hỏi một câu ám muội, Tiểu Vương, đã rửa sạch chưa.
Ai mà ngờ định đi ăn quịt một bữa sau đó tuyên bố đầu hàng số phận mà lại leo lên vị trí này, Uông Thận Tu phát hiện Tiếu Nhi cứ nhìn mình chằm chằm, vội lấy toàn bộ tiền trong người đưa tới: “ Chị Tiếu, tôi chỉ có chừng này ... Tối hôm đó thực sự là cùng đường rồi mới tới đây kiếm bữa cơm, định bụng thà bị cảnh sát giam còn có cái ăn, không cố tình trêu đùa chị thế nên ...”
Tiền thưởng cùng với nửa tháng lương cho nhận trước, tính ra không phải ít, không ngờ Tiếu Nhi sầm mặt, Uông Thận Tu nượng ngùng thu tiền về, Tiếu Nhi giật lấy, sau đó đút vào túi hắn, vỗ cái má trắng trẻo: “ Giờ tôi tin cậu là thằng ngốc rồi ... Đừng sợ, có chị đây, không để cậu rơi vào đường cùng nữa đâu, đi, chúng ta dạo phố.”
Uông Thận Tu bị kéo đi trong ánh mắt hâm mộ của đám bảo an, Tiếu Nhi tên thật là Hàn Tiếu, mà kỳ thực cũng không biết có phải tên thật không, như giám đốc Trần nói, không quan tâm CMT, chỉ quan tâm tới người.
Tiếu Nhi còn cố ý ôm tay Uông Thận Tu càng chặt, đi qua đại sảnh nói lớn: “ A Bảo, nói với họ, từ nay Tiểu Vương là do tuôi nuôi, đừng nhăm nhe chồng của tôi.”
Bảo kê phì cười, đám chị em thừa tiền không biết ném đi đâu, thường nuôi một hai tên mặt trắng, Uông Thận Tu "á" một tiếng, bỗng nhiên vấp ngã làm đám chị em cười rũ rượi.
Mình phải kiên trì, mình phải kiên trì, nhất định gần bùn mà chẳng hôi tay mùi bùn.
Hôm nay là ngày trời đẹp, gió mát thổi vi vu, Hàn Tiếu nắm tay tựa người vào vai Uông Thận Tu, nam thanh nữ tú khiến không ít người ngoái đầu nhìn.
“ Chị Tiếu, mặc dù mặt tôi hơi trắng một chút, nhưng tôi không phải loại mặt trắng, chị muốn nuôi tôi là tuyệt đối không thể được.” Uông Thận Tu một hồi đấu tranh tư tưởng, nghiêm túc nói:
Hàn Tiếu giương đôi mắt đẹp được kẻ vẽ hết cầu kỳ nhìn Uông Thận Tu như muốn hỏi nguyên nhân, nam sinh này nghiêm túc như vậy, rõ ràng câu nói đùa của mình làm tổn thương tự tôn rồi.
Uông Thận Tu bổ sung: “ Tôi nuôi chị còn có thể suy nghĩ.”
“ Cậu nuôi tôi á?” Hàn Tiếu tựa hồ nghe thấy chuyện buồn cười nhất trên đời này:
“ Chị đừng cười.” Uông Thận Tu hơi đỏ mặt, luôn có chút áy náy với cô gái này, dù sao hôm đó lừa người ta một phen, chủ động nắm tay Hàn Tiếu: “ Không nuôi được cả đời thì cũng nuôi được một ngày chứ? Hôm nay chị muốn mua gì, tôi trả.”
Hàn Tiếu không cười nữa, ngây ra nhìn Uông Thận Tu, giống như bị hắn làm cảm động, thình lình kéo hắn xuống, nhón chân lên đặt lên môi hắn một hôn say đắm, bất chấp Uông Thận Tu vùng vẫy, bất chấp giữa đường người qua người lại tròn mắt nhìn.
Tổ chức thân yêu, cứu tôi với, tôi sắp sa đọa triệt để rồi!
…… ………….
Phì một cái, đầu tiên là Lâm Vũ Tịnh không nhịn đường cười, vội vàng che miệng quay đi, tiếp đó là Cao Viễn, Lý Phương Viễn và Vương Vũ Vi cố tới mấy cũng không nhịn được cười.
Chỉ có mỗi Đỗ Lập Tài không cười, mặt hắn co giật như bị côn trùng đốt, vì mang tôn chỉ trị bệnh cứu người, tránh đám học viên kia càng ngày càng xa rời tổ chức, mấy ngày qua hắn và tổ hành động nghĩ không ít cách, đầu tiên là mượn xe cảnh sát địa phương, đi loanh quanh khu vực số 8, số 5, số 1, để mấy sòng bạc công khai của chúng không hoạt động được, đám nhãi đó cũng nhanh, nghe tiếng xe là biến mất.
Sau đó Vương Vũ Vi mò ra được một tên gian thương chuyên nhận dán quảng cáo ngoài đường, vừa mang phù hiệu cảnh sát ra, gian thương nhân lúc hắn không chú ý chuồn mất.
Ôi thời buổi này, nhất quan nhị phú tam cảnh tứ phỉ, đều là loại không chọc vào nổi, không chạy thì sao?
Thế là mấy đường kiếm tiền của đám sâu hại đều bị bóp chết.
Nhưng còn có một vị khá khó xử, là số 4 tới hộp đêm, Đỗ Lập Tài dẫn Lý Phương Viễn tới hộp đêm Đế Hiệu, lấy cớ cùng dân cảnh kiểm tra, trùy lùng tội phạm bỏ trốn. Gặp được học viên tên Uông Thận Tu làm công nhân vệ sinh, cũng nghe nói vì cùng đường tới ăn quịt, sợ có chuyện ngoài kiểm soát, theo dõi nhiều ngày, vậy mà xử trưởng Hứa lệnh không cho kinh động.
Hôm nay kết quả mang về là đoạn phim một đôi tình lữ hôn nhau cuồng nhiệt giữa phố, không phải số 4 thì là ai, mà đối phương là một tiểu thư của Đế Hiệu, theo ngôn ngữ của chính quyền là: Cô gái lỡ bước.
Ngày đêm lo lắng, không ngờ người ta lại tiêu diêu trong ổ ôn nhu, Lý Phương Viễn không dám nói, sợ số 4 thành trò cười cho đồng đội. Song chuyện này có vấn đề, rõ ràng là ăn không trả tiền bị người ta đánh một trận, giờ lại nghênh ngang tán gái, huyền cơ trong đó, chỉ nhìn kết quả khó mà lý giải.
Dâm nam dục nữ, nếu để phát triển tiếp chắc chắn không có chuyện gì hay ho.
Chương 083: Đi xe Nhật đáng đời.
Ai cũng biết tổ trưởng Đổ Lập Tài là người vô cùng cổ hủ, khắt khe với quy củ tới từng ly từng tí một, chuyện năm tên kia đã làm hắn vô cùng tức giận. Thậm chí hắn còn liên hệ với cả cảnh sát Quảng Đông, định ngầm uốn nắn chúng về đường ngay, giờ anh chàng kia còn làm ra chuyện chấn động hơn, tổ trưởng giờ mặt tím tái như gan lợn, không biết làm gì, thế nên không ai dám cười nữa.
Đỗ Lập Tài đi qua đi lại như thú cùng đường, hồi lâu mới gầm ghề: “ Chuyện xảy ra từ khi nào?”
Lý Phương Viễn cẩn thận báo cáo: “ Vừa mới rồi, tính cảnh giác của cậu ta kém xa mấy người bạn, tôi có đi theo một đoạn, hai người bọn họ đi mua sắm sau đó vào quán kem.”
“ Chắc chắn là tiểu thư của Đế Hiệu, không phải là bạn gái gì đó chứ?
Đỗ Lập Tài nghĩ, nếu là bạn gái chưa quá đà, ôm chút hi vọng nhỏ nhoi:
“ Xác nhận rồi, cô gái đó tên là Tiếu Nhi, tiểu thư hàng đầu của Đế Hiệu, từ bảo an tới các cô gái khác đều khẳng định như vậy.” Lý Phương Viên vừa dứt lời mấy đồng đội lại phì cười, vội vàng giải thích: “ Này, không phải như mọi người nghĩ đâu, tôi chỉ tới hỏi thân phận cô gái, này, mọi người cười cái gì thế. Vũ Tịnh, cô là nữ cảnh đó, sao lại có ý nghĩ không lành mạnh gì thế hả?”
Càng nói mấy người kia càng cười dữ.
“ Đừng cười nữa, ai làm việc nấy đi.” Đỗ Lập Tài bực bội đứng dậy, uyển chuyển báo tình hình cho xử trưởng Hứa, gần như van xin: “ ... Không thể tiếp tục thế này được nữa, chàng trai vào hộp đêm đó quan hệ không rõ ràng với tiểu thư hộp đêm, hôn nhau giữa đường giữa chợ, ai biết sẽ còn phát triển thành cái gì ... Gì ạ, đợi thêm vài ngày? Là bao nhiêu ngày ? ... Thực sự là tôi không chịu thấu nữa, mấy ngày đầu còn ngoan ngoãn, giờ đứa nào cũng gian như quỷ ... Không phải tôi than khổ, mà là đám sâu hại đó, chúng tôi không trông nổi.”
“ Cứ thế này, tôi lo sớm muộn chúng cũng rơi vào tay cảnh sát địa phương, khi đó e là muộn mất.”
Không ngờ xử trưởng Hứa cười rất sảng khoái: “ Người trẻ tuổi sao có thể tránh được sai lầm, hơn nữa cũng không phải lỗi gì lớn, có mười đồng một ván, dù bị bắt cũng đâu thể coi là đánh bạc.”
Nói tóm lại là kế hoạch đã định không thay đổi, Đỗ Lập Tài thở dài sườn sượt cúp điện thoại, hồi lâu mới nói một câu: “ Làm theo kế hoạc cũ.”
Lâm Vũ Tịnh thu lại nụ cười về chỗ theo dõi tín hiệu trên laptop, chợt gọi: “ Tổ trưởng, chúng lại đổi chỗ rồi.”
“ Gì, không ở dải Thạch Bài nữa à? Chúng lại làm gì nữa đây?”
Đõ Lập Tài có phần mệt mỏi, định phái người đi kiểm tra thì Lâm Vũ Tịnh xoay màn hình ra: “ Bọn chúng phân tán ở tiểu khu Hoa Viên, khoảng cách xa nhất không tới 5 km ... Liệu có phải?”
Cao Viễn nói ra hộ lo lắng của Lâm Vũ Tịnh: “ Đột nhập đánh cướp? Đang chọn mục tiêu ra tay?”
“ Đi, tất cả hành động, dám hành động thì bắt hết! Không, chỉ cần thấy chúng có chút ý đồ là cứ bắt cho tôi.” Đỗ Lập Tài nổi giận lôi đình vỗ bàn quát tháo, lập tức dẫn cả đội tới nơi xảy ra sự việc, lần này nếu bọn chúng đi quá đà hắn sẽ bắt hết rồi nhận lỗi với xử trưởng Hứa sau:
................. .......................
“ Này, này, anh bảo an ơi, lại đây, lại đây.” Thử Tiêu ở ngoài tiểu khu Hoa Viên ngoắc ngoắc tay:
Bảo an là chàng trai hai mươi, Thử Tiêu nói tiếng Việt, ai ngờ đối phương trả lời bằng tiếng phổ thông tiêu chuẩn:” Gì thế, muốn vào thuận tay mang ít đồ đi à, đây là tiểu khu cao cấp, không phải chỗ các cậu tới đâu.”
“ Nói gì thế, lấy cái gì, tôi còn tặng anh ít đồ, anh nhận không?” Thử Tiêu đổi sang tiếng phổ thông, nếu không nhìn đôi mắt thì thằng này rất thật thà, khi cười thậm chí trông hơi ngu, đưa ra 200 đồng phe phẩy dụ dỗ: “ Lấy không?”
Bảo an ngẩn ra, song vẫn rất tỉnh: “ Cho không thì lấy, muốn vào không có cửa đâu.”
“ Chúng tôi không vào, anh làm thay cho chúng tôi được chứ?” Thử Tiêu lại ngoắc tay, cách hàng rào sắt giơ cái túi ni lông lên nói nhỏ:” Cho thứ này vào ống khói, cho một cái mười đồng, thế nào, đơn giản chứ?”
Trong tiểu khu đỗ cả đống xe đắt tiền, bảo an không hiểu làm thế có mục đích gì, song chuyện này không khó, hẳn muốn làm động cơ không khởi động được, tám phần tên mặt tròn này định kiếm chác gì rồi, thời buổi này loạn lắm, không thể nhìn tướng mạo mà đo lòng người.
Thử Tiêu nhìn ra lo lắng của đối phương, kéo vạt áo chỉ hàng chữ " sửa xe gọn đẹp", cầu khẩn:” Anh ơi, anh thấy tôi giống người xấu không? Công ty làm ăn kém, chúng tôi sắp thất nghiệp cả rồi ... Chỉ muốn kiếm ít vụ làm ăn cho công ty thôi mà, chuyện này chúng ta cùng có lợi mà, hay là chia thêm cho anh một thành tiền sửa xe, thế nào? Anh chỉ cần nhét cái này vào ống khói xe, không hại gì, chỉ tới xưởng sửa chút là xong, bọn họ toàn đám nhà giàu chảy mỡ, tiếc gì vài xu ...”
Bảo an nghe bùi tai liền đồng ý, quan sát góc chết camera, xách túi Thử Tiêu cung cấp đi, vờ đi tuần tra thuận tay nhặt rác, ngồi xuống một cái nhét thứ đen xì xì vào ông khói.
Thử Tiêu cười như chuột, vừa ung dung uống nước ngọt dưới tàng cây vừa nhìn bảo an làm việc, hồi lâu sau có một chiếc Passat từ trong tiểu khu đi ra, đi rất bình thường, trông chẳng có vẻ gì là gặp vấn đề, rời cổng tiểu khu vẫn không dừng, Thử Tiêu cuống lên: “ Ê cách này có được không thế, giờ chỉ dựa vào cách này kiếm cơm thôi đấy.”
Lý Nhị Đông gãi đầu: “ Cậu hỏi tôi thì tôi hỏi ai, cơ mà Dư Nhi bày trò thì chỉ có chuẩn.”
Hai người vội đuổi theo, không bao lâu sau chiếc Passat cứ như lên cơn co giật, rùng rùng mình vài cái rồi xì là làn khói đen, tắt mày rồi, cứ như vừa phun ra quả rắm, làm hai thẳng cười lăn ra đất.
Chủ xe vội vàng xuống xe, đỗ bên đường gọi điện thoại, sau đó có xe cứu hộ tới kéo xe đi.
Cùng lúc này cũng ở tiểu khu khác Bánh Đậu đang xúi bẩy bảo an, không được thuận lợi lắm, đối phương là người đương địa, nói đi nói lại rát họng mà bảo an không chịu, Bánh Đậu hết vốn tử rồi, nổi nóng: “ Này anh, không làm thì thôi, tôi đi.”
Không ngờ bảo an giơ hai ngón tay:” Mỗi cái 20 đồng, đừng qua mặt tôi, vào xưởng sửa xe là thế nào chẳng chém vài nghìn.”
“ Bố khỉ, không nói sớm, tốn nước bọt của tôi, tiền đây, đi làm đi.” Bánh Đậu bực mình, té ra không phải tên bảo an này tư cách cao mà là giá quá thấp:
Thế là chuyện cũ tái diễn, xe đi khỏi tiểu khu đồng loạt bị táo bón.
Lại có tiếng còi xe cứu hộ, theo yêu cầu kéo xe đi, chủ yếu là đưa tới xưởng sửa xe gần đó hoặc là hiệu 4S (Automobile Sales Service Shop 4S), không ai nghĩ có vấn đề gì trong chuyện này, không đại tu động cơ thì thay linh kiện thông khói.
Khi năm người Đỗ Lập Tài tới tiểu khu Hoa Viên ở đường Lâm Giang thì vị trí của đám học viên lại thay đổi, kỳ lạ là không có chuyện gì xảy ra. Tên mở xới bạc lúc này nhàn nhã ngồi ở đầu đường uống nước khoáng, chẳng biết đang cười ngốc nghếch cái gì, tên dán quảng cáo thì thất nghiệp, có điều mặt lại chẳng có vẻ gì của dân thân nghiệp, đứng ở sạp báo xem miễn phí, còn thi thoảng trêu ghẹo cô gái bán hàng. Một tên khác thì thậm thụt với bảo an tiểu khu qua hàng rào, nhìn bộ dạng chắc không có chuyện gì hay ho.
Nhưng mà là chuyện gì, hình như không có chuyện gì cả, tiểu khu vẫn xe qua xe lại, khắp nơi là tiếng trẻ con nô đùa quanh bãi cỏ, nếu có chuyện trộm cắp gì đó thì cả khu ầm ĩ rồi chứ.
Loanh quanh hai tiếng mà Đỗ Lập Tài chán nản thông báo thu đội, Cao Viễn nấp kỹ ở góc kín sợ đám học viên phát hiện, đến khi đi mới lẩm bẩm nói với Lâm Vũ Tịnh ở bên cạnh: “ Cô xem, mới một lúc mà có ba cái xe bị kéo đi.”
“ Đi xe Nhật, đáng đời!” Lâm Vũ Tịnh chua ngoa nói một câu rồi theo đội trở về:
() Nói chút thì vùng Đại Nguyên này là căn cứ cách mạng cũ của TQ, nơi kháng chiến chống Nhật rất dữ đội, dân ở đây ghét người Nhật lắm. Bác nào đọc Hương Sắc Khuynh Thành rồi sẽ biết điều này.
Chương 084: Lo xa lo gần. (1)
Khu vực xung quanh Tiểu khu Hoa Viên cứ thế thi thoảng lại có xe bị chết máy kéo đi, từ đầu tới cuối không gây ra động tĩnh nào, cuộc sống đều đặn như bao ngày, đến khoảng giờ 5h30, lúc này giờ mọi người về nhà ăn uống nghỉ ngơi chứ ít người ra đường, nên số xe gặp sự cố cũng giảm đi.
Bánh Đậu, Lý Nhị Đông, Gấu Chó tới một chí nhánh của Cứu hộ Thâm Cảng trên đường Lâm Giang, nơi này kiêm luôn xưởng sửa xe, ông chủ là tên lùn siêu béo, trông như cái xe QQ, chân với đầu nhỏ tí, ở giữa thì ra sức phình lên, đối diện với mấy hán tử phương bắc, không nhiều lời, chấm nước bọt đếm từng tờ thanh toàn.
Dư Tội gọn gàng nhận tiền đút vào túi: “ Ông chủ Nhiếp, ông kiếm hơi bị nhiều đấy, tôi mới tính xe hôm nay thôi, mai vẫn có, kéo một cái xe kiếm 200, tính ra ông trả tôi chưa tới một nửa.”
“ Không có tôi, cậu chẳng có đồng nào.” Ông chủ Nhiếp cười nhạt, hôm qua chàng trai này tới tìm ông ta tuyên bố sẽ giúp nghiệp vụ cứu hộ tăng mười lần, điều kiện là thu nhập ngày đầu chia 3/7, người làm ăn thành tinh như ông ta sao mà tin chuyện này, bình thường chỉ có 5,7 cái xe thôi, gấp 10 lần là khái niệm gì, lúc đó khỏi phải sửa xe, đi kéo xe đã phát tài.
Điều kiện Lão Nhiếp đưa ra là phải đổ đầy xăng cho ông ta trước mới được.
Kết quả là buổi sáng thôi đã phải đi kéo 30 cái xe, trưa điều thêm hai chiếc xe cứu viện, giờ vẫn đang làm việc, ông ta không ngại trả cho chàng trai này tiền, xe kéo tới xưởng sửa chữa hoặc hiệu 4S đều phải trả chiết khấu cho ông ta, chỉ lạ là, đám này sao làm được.
Chắc chắn là có phá hỏi, ông chủ Nhiếp khoác vai Dư Tội: “ Cậu làm thế nào đấy?”
“ Cơ mật thương nghiệp, sao nói được.” Dư Tội gạt tay ông ta ra:
Đề xuất Tiên Hiệp: Đồ Đệ Của Ta Đều Là Đại Phản Phái