Chương 26: Hoàn khố tinh anh. (2) (3)
Chương 26: Hoàn khố tinh anh. (2) (3)
“ Giở trò phá hoại chứ gì, nếu xảy ra chuyện tôi có ghi hình cậu rồi đấy.” Ông chủ Nhiếp lộ mặt gian trá chỉ tay đưa ra uy hiếp nho nhỏ:
Không ngờ Dư Tội lần lượt quay đầu về phía camera: “Ba cái camera, nhất định phải chụp cho rõ, tránh sau này không tìm thấy, đi thôi.”
Phất tay định đi, ông chủ Nhiếp thấy người ta chẳng hề sợ, vội chạy tới chặn đường, dùng tiếng phổ thông lẫn lộn tiếng Việt cười xởi lởi xuống nước: “ Đừng vội thế, chú em thông minh như vậy, hay tới chỗ tôi làm đi, cùng nhau kiếm tiền, tôi không để chú em thiệt.”
“ Kỳ thực tôi chẳng hiểu gì về xe, biết mỗi chiêu này thôi.” Dư Tội nói thật, nhưng ông chủ Nhiếp không tin, nhất quyết muốn giữ lại, phá xe mà không làm xe xảy ra sự cố, người bình thường sao làm được, Dư Tội có vẻ bị xiêu lòng, thở dài: “Trả thêm 500, tôi chuyển nhượng độc quyền cho.”
Ông chủ Nhiếp không nói hai lời, móc tiền trả ngay, đợi nghe bí kíp.
Dư Tội cười gian: “ Nhét túi ni lông vào ống khỏi thôi là được, thế nhé, bái bai.”
Ông chủ Nhiếp há hốc mồm, té ra là đơn giản như vậy thôi sao, là người trong nghề, ông ta nghĩ một phát là hiểu, cao hứng xoa tay liên hồi, cứ như nhìn thấy hình người trên đồng tiền đang cười với mình.
Biện pháp này kín đáo, dù vào xưởng sửa chữa tìm ra vấn đề cũng không nói, ông ta càng nghĩ càng thấy đây là lối tắt phát tài, hưng phấn tới run người, chợt nhớ ra, không đúng, cách thì hay, nhưng phải có người làm.
À đúng, không phải có sẵn rồi sao?
Ngẩng đầu lên thì mấy chàng trai kia đi rồi, cuống quít đuổi theo bốn người đang lên taxi: “ Anh hùng xin dừng bước, mai tới công ty tôi làm nhé, tôi trả lương cao.”
Bốn người thừa đoán ra ông chủ Nhiếp muốn thuê mình đi nhét túi ni lông vào ống khói, mà chuyện đó bọn họ có làm đâu, đúng không? Nên trả lời chỉ có tràng cười dài thôi …
Xe đi tới khu dân cư khá cũ kỹ, có mấy chục viện tử tạo hình cổ kính, nhưng chẳng có vị nên thơ như phim cổ trang, cánh cửa sắt loang lổ rỉ sét, cây ngô đồng cao ngất tỏa xuống bóng mát âm u, người vừa bước vào bóng cây, dường như tới một thế giới khác, yên tĩnh cách tuyệt với cái thành phố xô bồ huyên náo ngoài kia.
Địa điểm là một viện tử nhìn là biết lấn đất xây trái phép, căn nhà này một tháng tiền thuê chỉ có 1500 đồng, còn bao gồm cả sân vườn trong đó, có thể coi là chỗ tốt giá rẻ hiếm có ở cái thành phố đắt đỏ này.
Tà dương đang đậm, vừa như máu lại giống như mây lửa cháy rừng rực trên mái nhà màu xanh. Nếu không phải có cái mùi thơm hoa quả cùng mùi hoa quả thối ủng trộn lẫn vào nhau theo gió Châu Giang liên tục thổi tới đã không có cái giá rẻ mạt thế này.
Đây chính là tổ ấm tạm thời của Thử Tiêu và Tế muội tử.
“ Em gái, cứ dũng cảm bước tới đi.” Đậu Hiểu Ba giọng oang oang như cái lệnh vỡ:
Tế muội tử từ trong phòng đi ra trên người chỉ mặc cái áo phông vải nhẹ rẻ tiền, quần short vừa đủ che mông, không ai bảo ai ánh mắt liếc từ cổ xuống ngực không chỉ vì mảng da thịt trắng nõn mà chiếc áo ướt mồ hôi dán lên bầu nho nhỏ không nổi bật mấy, nhưng áo lót bên trong hơn cấn lên thật cuốn hút. Mái tóc hoe hoe cột lên cao khỏe khoắn, đi chiếc dép lê hồng đáng yêu, đặt xuống mấy chai bia lên cái bàn xi măng trừng mắt với Đậu Hiểu Ba một cái, đanh đá quay ngoắt người đi.
Trong nhà còn truyền ra mùi thức ăn thơm phức, Lý Nhị Đông nhe hai cái răng cửa to tướng ra rống tiếp: “ Em gái đừng quay đầu, đường lên trời chín nghìn chín trăm chín chín lối, em gái dũng cảm đi về phía trước đi.”
“ Im mồm, đứa nào trêu em tôi, tôi trở mặt.” Thử Tiêu gầm gừ hăm dọa chạy theo Tế muội tử vào nhà giúp nấu nướng:
Lời dọa dẫm đó thì dọa nổi ai, Dư Tội dùng gõ bàn xi măng mở bia một cách điệu nghệ: “ Các anh hát thế là không đúng rồi, phải hát thế này … e hèm … Mặt trời đã lặn ở núi tây, em gái ơi đừng vội, lát nữa thôi tối rồi, anh để em hôn cho đã, ha ha ha ....
Bốn thẳng bạn xấu cười lăn cười bò, lần này Thử Tiêu thoát ly trận doanh của anh em nên thành đối tượng bị công kích, nhưng hắn cam tâm tình nguyện, có Tế muội tử ở bên cạnh, phát huy ưu thế mặt dày mày dạn, lờ mấy thẳng bạn xấu đi.
Đám anh em tới bây giờ tuy có không ít suy nghĩ tà ác về quan hệ của hai người này, nhưng không cách nào chứng thực được thằng béo làm chuyện cầm thú hay chưa. Tế muội tử họ Dương tên Tinh Tinh, tuổi mới mười tám mà đã làm công ở Hong Kong bốn năm rồi, có lẽ là rời nhà sớm, nên tuy còn nhỏ, đối nhân xử thế chẳng hề non nớt, ngược lại Thử Tiêu mới giống trẻ vị thành niên, cần Tế muội tử chiếu cố.
Hôm nay kiếm được một khoản lớn, mấy anh em kéo tới nhà Thử Tiêu ăn mừng. Trình độ Tế muội tử nấu nướng chỉ ăn được không tới mức ngộ độc, nhưng với một đám không biết bao ngày được bữa cơm nhà thì không khác gì mỹ vị nhân gian, cả mùi hoa quả thối không dễ ngửi ngoài kia cũng không ảnh hưởng hứng trí, cả đám uống tới thống khoái.
Chỉ là lúc này muộn rồi, khu này tập trung toàn người lao động, ngủ sớm, cho nên đám anh em bọn họ đi tới đâu ồn áo tới đó ngồi lại cũng không tiện, để lại bãi chiến trường cho Thử Tiêu dọn dẹp, ai bảo hắn có căn nhà nhỏ ấm cúng khiến người ta ghen tỵ. Bốn người choàng vai bá cổ ngêu ngao rời đi, dọc đường đi tới chó sủa người chửi tới đó, đám khốn kiếp càng cười đắc ý.
Hát hò chán chuyển sang bàn bạc kế hoạch ngày mai, hai ngày qua rất tà, ông chủ thuê dán quảng cáo chuồn rồi, Lý Nhị Đông và Đậu Hiểu Ba thất nghiệp, thêm vào cảnh sát tuần tra gắt gao, không thể mở xới bạc, may nhờ cái đầu đầy sạn của Dư Tội phát huy, nếu không anh em chẳng biết cầm cự được tới thời hạn không.
Chương 085: Lo xa lo gần. (2)
Lý Nhị Đông đi bên cạnh lay vai Dư Tội hỏi: “ Dư Nhi, kiếm tiền kiểu này ngon ăn, hay là làm thêm vài ngày, Nhiếp Béo cũng nghe chúng ta mà.”
“ Nói nhiều ắt sai, làm nhiều ắt hỏng, chuyện đó mà có thể làm nhiều được à, xéo sang bên.” Dư Tội trước đó đã nói trước là chỉ làm một lần thôi, tên này thấy bở định đào mãi, bực mình đẩy tay hắn ra:
“ Vì sao?” Lý Nhị Đông chưa chịu thôi, kiếm tiền dễ thế ai nỡ bỏ:
“ Mười chủ xe chín người mù xe, nhưng chỉ cần có một người phát hiện vấn đề là xong, tìm ra nguồn cơn còn không dễ à, lúc đó họ tìm ai trút giận? Huống hồ sơ hở nhiều như thế, chủ xe cùng khu bị hỏng họ không nghi chắc, không biết nghĩ cách chuồn cho nhanh còn muốn quay lại, lần sau đừng thốt ra mấy câu ngu xuẩn ấy.” Dư Tội thừa hiểu dựa vào thủ đoạn bất chính chỉ kiếm chác nhất thời, ngàn vạn đừng mong dựa vào đó làm giàu, nếu không làm càng lớn càng lâu nguy hiểm, càng tham càng dễ chết:
Đậu Hiểu Ba bợp đầu Lý Nhị Đông một phát: “ Đừng có mà thấy tiền mờ mắt, chúng ta tới đây để phát tài chắc, nghe Dư Nhi đi, cậu ta mặc dù thi tâm lý học tội phạm không qua, nhưng kinh nghiệm thực tiễn thì hơn đứt chúng ta.”
“ Ê này, chửi xéo tôi đấy à?” Nhắc tới thành tích thi cử, Dư Tội không khỏi đỏ mặt:
Cả đám cười hô hố, nói thế chứ có thể nghĩ ra cách này trong lúc cấp thiết, lại thực thi một cách hoàn mỹ như vậy, phải thừa nhận năng lực tổ chức của Dư Tội. Mặc dù y không có sở trưởng gì thực sự nổi trội, nhưng khi tổng hợp mọi thứ lại thì hơn mọi người.
“ Cười, cười cái buổi, nếu xảy ra chuyện xem các cậu có cười nổi không?” Hùng Kiếm Phi rốt cuộc không nhịn được chửi:
“ Xảy ra chuyện gì được chứ?” Lý Nhị Đông khinh bỉ:
“ Các cậu tập trung phá một nơi, ba tiếng có hơn một trăm xe gặp sự cố, không xảy ra chuyện mà được à? Người ta mà tra, thế nào cũng ra mấy người chúng ta, ở nhà lại ngày ngày giám sát, chỉ cần nghe đồn thổi một chút, còn không rõ chúng ta làm à?”
Cái tên này mặt thì ác lòng thì mềm, đánh nhau chẳng sợ ai, làm chuyện xấu thì lá gan không lớn, thật thà, đối với chuyện mấy người bạn học này làm, từ đầu tới cuối hắn không tiếp nhận. Có điều Gấu Chó này nói cũng đúng, chuyện này trong nhà biết, kịch vui sẽ thành bi kịch.
Bánh Đậu giật mình, đám anh em ở đây đều lập chí làm cảnh sát, suýt nữa bị cuộc sống mưu sinh làm quên mất, rối rít hỏi Dư Tội: “ Dư Nhi, sẽ không có chuyện gì chứ, sao tôi không phát hiện ra trong nhà theo dõi.”
“ Thế mới bảo là cậu ngốc.” Hùng Kiếm Phi phun một câu:
“ Hả, các anh nói cái gì thế, nhét túi ni lông là bảo an, xe do bên cứu hộ kéo, xẻo người do xưởng sửa xe làm, liên quan gì tới chúng ta? Chúng ta ngay cả CMT đều chẳng có, muốn xảy ra chuyện cũng khó.”
Dư Tội phủi sạch bách, làm như y không liên quan gì thật vậy, làm mọi người cười đắc ý theo, chỉ Hùng Kiếm Phi hậm hực, cứ như bị lạc loài, vì có thứ lạc loài này cũng làm mọi người mất hứng.
Mấy anh em men đường cái mà đi, trừ Thử Tiêu vì có “em gái” nên thuê chỗ ở ngoài, số khác sống chung với nhau. Bọn họ không ở được khách sạn, trong thời gian đại hội đại biểu nhân dân toàn quốc, kiểm tra tạm trú rất nghiêm, song không làm khó được loại người am hiểu nghiệp vụ cảnh sát, bọn họ thời gian qua làm một vụ đổi một chỗ, thông dụng nhất là tới trung tâm tắm rửa, tắm xong giải quyết luôn chỗ ở.
Đi dạo tới tận 0 giờ, đến đoạn đường Bạch Vân, cứ nhìn chỉ dẫn quảng cáo mà đi, tới nhà tắm công cộng, giá rất rẻ, trừ tắm rửa, thêm 10 đồng là có thể ngủ một đêm, thuê hai phòng. Bốn người ngâm nước nóng, ba tên chửi bới Thử Tiêu, đó là do xuất phát từ mất cân bằng tâm lý nghiêm trọng mà ra. Bọn họ vất vả bao nhiêu mới có hôm nay, vậy mà tên khốn Thử Tiêu đó chẳng những có đường kiếm tiền ngon lành, nhặt được em gái nữa, Đậu Hiểu Ba và Lý Nhị Đông đồng thanh nguyền rủa Thử Tiêu đêm nay xuất tinh không ngừng, sau này không bao giờ dựng lên được.
“ Hai anh không thấy phiền à, lát về ôm nhau tự giải quyết đi, đừng làm rác tai tôi nữa” Dư Tội quấn khăn tắm làu bàu gọi ba người tới, nhà tắm chẳng có gì để khen, điều kiện miễn cưỡng được, không có mùi khó chịu: “ Ra đây ngồi.”
Lý Nhị Đông hí hửng, biết Dư Tội có điều muốn nói: “ Có cách gì hay à, Dư Nhi, nói nhanh đi, bọn này làm ngay, cuộc sống quá gian khổ, cần cải thiện một chút.”
Đậu Hiểu Ba cũng hí ha hí hửng: “ Đúng rồi Dư Nhi, Quảng Châu nhiều chỗ hay lắm đấy, các em gái phương nam eo nhỏ người nhỏ, chúng ta đi mà không thưởng thức đặc sản địa phương thì phí quá.”
Ôi tuổi trẻ mà, tinh lực dư thừa, cơm no áo ấm rồi không sinh dâm dục sao được? Dư Tội không đáp mà nhìn Hùng Kiếm Phi bị hắn lườm một phát, bộ dạng không thèm nhập bọn với họ, có điều vì cuộc sống bức bách không thể không làm thế. Dư Tội lấy tiền trên người, chia thành bốn phần, Lý Nhị Đông vừa định đề xuất kiến nghị liền bị y cầm tiền đập vào trán: “ Nghe tôi nói đã, cứ thích lanh chanh, mỗi người một phần, đây là lần chia tiền cuối cùng, chúng ta đã sống qua 28 ngày, còn 12 ngày là kết thúc, mỗi người có hơn 1000, vậy là mỗi ngày tầm 100, thế là quá đủ ... Tiếp theo không cần làm gì nữa đợi là được.”
Không nên bỏ hết trứng vào một cái giỏ, Dư Tội sợ mình cầm hết tiền có vấn đề, còn về phần Thử Tiêu thì hắn dư dả lắm khỏi lo. Vừa nghe vậy Hùng Kiếm Phi vui nhất, hai người kia không hài lòng, thế thì phải sống chắt bóp rồi, mỗi ngày 100 ở tỉnh Sơn Bắc là khoản lớn, chứ ở nơi này miễn cưỡng đủ thôi, mỗi bữa cơm mười mấy đồng.
“ Hơi ít.” Lý Nhị Đông lúc nào cũng nhanh mồm, đó là bởi vì não không phải nghĩ:
“ Đúng thế, chỉ đủ ăn.” Đậu Hiểu Ba phụ họa:
“ Thế là được rồi, tôi đi vác bao tải mỗi ngày bảy tám chục, còn phải ngủ gầm cầu kìa.” Hùng Kiếm Phi cực kỳ thỏa mãn:
“ Cậu đương nhiên là ok rồi, cậu có làm cái mẹ gì đâu cũng được chia tiền.” Lý Nhị Đông lườm một phát cáu kỉnh nói, hắn nhịn mấy hôm rồi, làm chuyện gì thằng đó cũng vác cái mặt sưng xỉa ra ngăn cản, có lẽ Dư Tội vì thế mà phân tán anh em:
Gấu Chó tự ái nổi lên, cầm tiền ném vào mặt Lý Nhị Đông: “ Cho cậu hết đấy, lão tử không đói được.”
Lý Nhị Đông sắn tay áo sửng cồ: “ Mẹ nó, muốn đánh nhau à?”
Bánh Đậu vội vàng chắn giữa hai người, Dư Tội vỗ giường mắng: “ Lão Nhị, nói gì vậy hả, không có Gấu Chó thì tôi đã xong đời rồi, hơn nữa anh ấy vì lo cho mọi người phải lưu lạc khắp nơi mới theo tôi tìm người, chỉ là không ngờ các anh còn sống tốt hơn chúng tôi.”
Lý Nhị Đông hậm hực ngồi xuống không nói không rằng, lúc ở trường cuộc sống đơn giản, tuy quậy phá cũng trong khuôn khổ, giờ ra ngoài, tính cách khác biệt thể hiện rõ rệt.
Bánh Đậu án ủi hai bên, nhặt tiền đưa Gấu Chó, Gấu Chó dỗi không lấy, đành đưa Dư Tội, Dư Tội thở dài: “ Hai anh muốn kiếm thêm, tôi không phản đối, cho dù không xảy ra chuyện gì, mang túi đầy tiền về rồi làm sao? Hai anh suốt ngày đi dán quảng cáo, còn là loại quảng cáo cho gái gọi trá hình, không nghĩ về giải thích ra sao với tổ chức à?”
Lý Nhị Đông với Đậu Hiểu Ba đều là hai thằng vô tâm, thậm chí không biết có người theo dõi, tới giờ cũng chưa tin lắm, chuyện này mà vào tai Hứa Bình Thu, đại biểu bọn họ lập trường không kiên định rồi, còn ai cho làm cảnh sát nữa.
“ Nói sao giờ?” Bánh Đậu hơi chột dạ:
Lý Nhị Đông nổi nóng: “ Tôi bảo đừng làm việc đó, cậu cứ xúi làm, mẹ nó, sao đen thế chứ, thế nào mà tôi tìm trúng cậu.”
Chương 086: Lo xa lo gần. (3)
Hai người quay sang trách móc nhau, Bánh Đậu khi đó theo ước hẹn với Thử Tiêu, tìm kiếm hai ngày, không ngờ tìm thấy Lý Nhị Đông đang dán quảng cáo. Lý Nhị Đông mắng Bánh Đậu chỉ biết ăn không biết làm không có hắn dạy thì bị loại rồi.
Hùng Kiếm Phi ngồi nghe mà thất thần, đường được học viên trường cảnh sát đi dán quảng cáo cho gái gọi kiếm tiền nuôi thâm, lại còn suốt ngày nhòm trước ngó sau, đúng là bi thương.
Cãi nhau chán, Bánh Đầu trừng mắt với Dư Tội: “ Hình như cậu cũng chẳng làm cái mẹ gì tốt đẹp, lại còn dọa bọn tôi.”
“ Khỏi phải nhìn tôi, tôi không quá kỳ vọng được chọn, nhưng tôi thấy khả năng Gấu Chó được chọn cao lắm, sau này làm việc gì không nên để anh ấy dính vào, cho nên chuyện hôm nay tôi không cho anh ấy tham gia ... Còn các anh, nếu thực sự có vấn đề, cứ đổ lên tôi là được.” Dư Tội thực sự không ngại bị loại đuổi về quê, nên thoải mái nghĩa khí một lần: “ Đó là chuyện tôi muốn nói với các anh, chưa kịp nói hết bị Lão Nhị nhảy vào mồm rồi. Chúng ta xuất thân đều kém người khác rồi, chỉ có mấy anh em với nhau, lại còn thích mâu thuẫn nữa à, đấy, nói hết rồi, đi ngủ đi, tiền tiêu tiết kiệm một chút.”
Dư Tội ít tuổi song y chững chạc, làm việc gì cũng có tính toán trước sau, rất đáng tin. Cái đoàn thể không ai chịu ai này đều ngầm công nhận y là thủ lĩnh, những lời vừa rồi làm ba người còn lại đều xấu hổ không thôi, căn phòng nhỏ chìm trong im lặng, Lý Nhị Đông đấm vai Hùng Kiếm Phi một cái coi như xí xóa.
Bánh Đậu lòng rầu rầu: “ Dư Nhi, cậu nói chúng ta còn hi vọng không?”
“ Còn hi vọng, nói thế nào thì chúng ta cũng không từ bỏ, đúng không?” Dư Tội cổ vũ, dù sao còn mười mấy ngày nữa, không biết còn chuyện gì nữa không:
Lý Nhị Đông có vẻ thêm vài phần quyết đoán, khoác vai Đậu Hiệu Ba: “ Đi, sợ cái buồi, nãy tôi còn sợ, giờ việc chó gì phải sợ nữa, làm cảnh sát có đếch gì hay, còn không kiếm bằng dán quảng cáo. Chúng ta mà bị loại, lập mẹ nó công ty quảng cáo, chuyên quảng cáo cho tiểu thư, mẹ nó chứ, còn muốn ép người ta thế nào.”
Hùng Kiếm Phi vỗ vai Dư Tội xúc động nói: “Cám ơn.”
“ Khách khí thế làm gì, giật mình.” Dư Tội dùng vai đẩy tay hắn ra:
“ Sau này tôi mà làm cảnh sát, cậu phạm tội, tôi sẽ bao che cho cậu.” Hùng Kiếm Phi nghiêm túc đưa ra lời hứa cực kỳ giá trị:
Dư Tội dở khóc dở cười, tại sao tên khốn nào cũng cho rằng mình sẽ thành tội phạm chứ? Con bà nó, rốt cuộc thế nào, mình đã làm gì phạm pháp nào? Vì sao Hứa Bình Thu ném nhóm người bọn họ ở Quảng Châu, mục đích cuối cùng là gì? Y suy đoán rất nhiều, như tìm hiểu bản tính mỗi người, tìm hiểu năng lực mỗi người, thậm chí để người được chọn nhanh chóng hiểu được tình thế nghiêm ngặt ngoài xã hội, tới cương vị nhanh chóng nhập vào vai trò.
Nhưng bây giờ người còn kiên trì được đều thành nửa lưu manh nửa tội phạm rồi, như thế còn có thể vào đội ngũ sao?
“ Dư Nhi, cậu thực sự không quan tâm lắm lần tuyển chọn này à?” Im lặng một lúc, Hùng Kiếm Phi vẫn chưa thể ngủ được:
“ Ừ, tôi được chọn chắc gì đã là chuyện tốt, kỳ thực tôi hâm mộ anh luôn giữ được mình, tôi ngay từ đầu đã lệch lạc rồi, nói gì cũng chỉ là bao biện, nhưng mà từ khi sinh ra đã thế rồi, chẳng thay đổi được nữa.” Dư Tội nói rất thành khẩn, cái y nói không thay đổi được ở đây là còn nói tới cả xuất thân của mình, kỳ thực chẳng thanh bạch gì, lý lịch đã có vết thì ở cái xã hội này khó lên được, huống hồ là cái nghề cảnh sát này, thế nên y không kỳ vọng gì cả:
Hùng Kiếm Phi lẩm bẩm: “ Kỳ thực tôi cũng nhịn lắm, cũng muốn đi lối tắt kiếm thêm chút ít, nhưng mà tôi không dám, đầu óc tôi không bằng người ta, thế nào cũng bị lộ. Khó khăn lắm mới vào được trường cảnh sát, cha tôi lúc nào cũng mong tôi thành cảnh sát, có cái nghề chính đáng, không cần bán sức như ông ấy.”
“ Vậy đừng khách khí nữa, mai tôi mở mắt ra không muốn thấy anh, cầm tiền đi đi.” Dư Tội rất lý giải, cũng rất ủng hộ, lấy tiền đặt trước mặt Hùng Kiếm Phi:
Hùng Kiếm Phi biết Dư Tội không muốn hắn dính dáng tới đám người chuyên làm việc ám muội họ, trở về bị chất vấn, nhưng đi thế này, lại không đành lòng với anh em, thấy Dư Tội mặc quần áo, hỏi: “ Đi đâu thế?”
Dư Tội chẳng quay đầu:” Tìm gái, có muốn đi cùng không?”
Hùng Kiếm Phi im thít không thắc mắc thêm nữa, chỉ là cứ ngồi ngây ra đó nhìn cọc tiền.
Cái nhà tắm này ở bên trong ngõ vắng, kỳ thực còn kinh doanh vài dịch vụ khác, Dư Tội từ chối lời mời của mấy cô gái ăn mặc hở hang đứng trong ngõ, tới một góc yên tĩnh, cẩn thận quan sát không ai theo dõi mới gọi điện thoại: “ Cha, nhớ con không? Con sắp về rồi .... Huấn luyện ạ? Tệ lắm, cao thủ quá nhiều, chắc là chẳng hi vọng gì đâu ....”
May mà cha không kỳ vọng cao, Dư Tội yên tâm rồi, vừa nói chuyện vừa ngẩng đầu nhìn trời sao bao la, y không lo cho tương lai, ném vào xó xỉnh nào thì y cũng sống được thôi, nhưng sống chỉ có thế thì quá vô nghĩa không?
Ngày hôm đó trôi qua, đám vú em lấy làm lạ, nhóm năm người kia thiếu một người, số còn lại ở cùng nhau không lâu rồi tách ra, mỗi người một hướng khác nhau.
……………….. …………………….
“ Lão đại, mau mau, em bị người ta chém rồi.” Một thằng nhãi ngồi trước máy tính, tay gõ phím như phá, la lớn:
“ Bơm máu, lão đại, em sắp hết máu rồi.” Một thằng bé khác cũng kêu ầm ĩ:
Trong cái quán net hỗn loạn này, mấy lời như thế quá bình thường, vừa cầu viện lão đại là hai đứa học sinh, mặt non choẹt, cách chúng không xa là tấm biển "cấm người dưới 18 tuổi".
Lão đại của bọn chúng sắn tay áo, hùng hổ nói: “ Bang nào thế, dám bắt nạt anh em tao à?”
Có thêm quân sinh lực ra nhập, hai thằng học sinh sắp bị cướp bãi săn tức thì tinh thần bội phần, cùng nhau hợp lức chém lại, lão đại đúng là toàn năng, chẳng những giúp mọi người làm bài tập, còn giúp chúng xưng hùng trong game.
Nhân tài đi tới đâu chẳng được hoan nghênh, bọn trẻ con còn hiếu thảo với Lạc Gia Long còn hơn cha mẹ.
“ Lão đại, làm một chai.” Giành lại được địa bàn, phân chia chiến lợi phẩm xong, thằng bé số một đưa chai coca lạnh tới:
“ Lão đại, hút thuốc đi, em lấy của cha em đấy.” Thằng bé số hai hối lộ:
Lạc Gia Long bây giờ thoát thai hoán cốt rồi, vừa điệu nghệ điều khiển nhân vật trong game vừa tu coca, chỉ dẫn hai thằng bé làm sao lợi dụng bug game đánh bại đối thủ. Với người học lập trình như hắn, bảo hack game thì khó, tìm vài cái bug nhỏ trong game à, đây là trò vặt, giống trước kia chinh phục đám bạn trong trường ra sao, giờ chinh phục bọn nhóc như vậy.
“ Tiểu Lạc, máy 20 có sự cố rồi, kiểm tra xem sao.” Chủ quán nét gọi, tuổi hắn cũng chừng bằng Lạc Gia Long:
Lạc Gia Long đáp lời, vỗ về mấy ông chủ nhỏ, đi về phía máy số 20, đổi máy cho khách, sau đó tắt máy đem kiểm tra.
Chủ quán nhàn nhã nằm trên ghế tựa, từ khi Lạc Gia Long được đám trẻ con sơ trung thuê tới quán chơi game hộ chúng, chàng trai này ăn ngủ luôn ở quán, chẳng những thế một lần máy hỏng, chẳng cần gọi thợ, chàng trai này hí hoáy một lúc là đâu vào đó, hắn biết mình nhặt được báu vật rồi, thuê luôn làm nhân viên quán.
Còn không à, mới hút được điếu thuốc , máy 20 lại chạy như thường, nếu gọi thợ mất thời gian lại tốn khoản tiền không nhỏ, chủ quán gọi Lạc Gia Long tới: “ Tiểu Lạc, ở đây thấy thế nào?”
“ Rất tốt.” Lạc Gia Long cực kỳ thỏa mãn với hiện trạng, không chỉ chẳng cần lo cơm ăn áo mặc, lại còn làm việc đúng sở trường, còn gì hơn thế:
Chương 087: Hứng tận sầu sinh. (1)
“ Sắp tới ý định gì không?” Chủ quán đợi cho Lạc Gia Long xong xuôi công việc mới đi tới thân thiết hỏi, người này ở đây một tháng rồi, chỉ cần cho ăn ba bữa, tối ngủ lại quán, chẳng chả lấy một đồng, bây giờ vẫn đề là, muốn giữ lại, nhưng lại không muốn trả quá nhiều tiền:
“ Có!” Lạc Gia Long lau tay, nghĩ một lúc nói: “ Anh Tôn, anh nên kiềm chế bớt, trẻ vị thành niên tới quán nhiều quá, một số đứa rõ ràng là nghiện rồi, cứ chơi thế này e lỡ cả đời.”
Chủ quán mắt không chớp nổi cái nào, làm sao ngờ được một câu trả lời như thế, mãi mới đập bàn cười lớn: “ Cậu vẫn mang cái tính thư sinh đấy, người anh em ơi, thuốc phiện là để bán cho con nghiện, mở quán net là để người nghiện internet tới, nếu không còn làm ăn gì? Huống hồ giỏi giang như cậu cũng thất nghiệp đó thôi, vậy học đại học gì đó không phải cũng làm người ta lỡ dở à. ”
Lý lẽ méo mó nhưng cũng có lý, bản thân Lạc Gia Long là minh chứng, hơi hối hận vì lắm lời.
Ông chủ rất xởi lởi, chuyển chủ đề: “ Bất kể cậu là ai, ở lại đây làm công cho tôi, tôi trả nhiều người khác 300, à không 500, mỗi tháng 3500 đồng, thấy thế nào?”
Lạc Gia Long mím môi, lương thế này mới là lương chứ, xem đi, trông quán net mà cao hơn hẳn làm cảnh sát, lời phát ra có hơi gian nan: “ Cái giá này, xem như thỏa đáng ... anh Tôn, tôi ...”
“ Không cần cám ơn tôi, làm cho tốt, tháng này cũng không dùng cậu miễn phí đâu, đây 2000, cầm mà tiêu, sau này lương cứ tròn tháng mới phát .... Quán net Không Gian của chúng ta đủ quan hệ, không sợ cảnh sát tra, quan trọng là vấn đề kỹ thuật, trông vào cậu đấy.” Ông chủ nhét tiền, chắp tay một cái vừa khách khí vừa hào sảng, đắc ý nhìn Lạc Gia Long vẫn đứng ngây ra đó, ra ngoài nghe điện thoại, thuê được cao thủ giá rẻ như thế, sau này không phải lo lắng gì:
“Không phải tôi cám ơn, mà tôi muốn nói, tôi không làm lâu dài.” Lạc Gia Long lẩm bẩm trong lòng như thế, nhưng không hiểu sao hắn lại không nói to lên.
Đúng là không lâu, sắp hết 40 ngày rồi, có điều cầm xấp tiền nằng nặng trong tay, trong lòng Lạc Gia Long do dự, ở đây hắn gần như cả ngày chơi game, thi thoảng máy gặp sự cố chạy ra xử lý, vậy mà một tháng kiếm thêm được mấy nghìn.
Làm toàn việc hắn thích nhất, vậy thì, vì mặc cảnh phục mà bỏ lại tất cả, có đáng không?
Lạc Gia Long rất hoang mang, lúc này hắn giống như người đi đường mất phương hướng.
Nghịch cảnh trôi đi rất lâu, còn khi thuận lợi lại quá nhanh, nhanh tới mức anh không nhận ra.
Uông Thận Tu vào vị trí kíp trưởng làm vài ngày đã hết sức quen tay, mỗi ngày tắm mình trong men say của ánh đèn xanh đỏ, nước hoa, rượu mạnh và khói thuốc, không biết rằng thời gian là gì nữa. Sáng ngủ tới trưa, ăn cơm xong làm việc, bận rộn tới tận khuya, quên cả ngày tháng.
Mới đầu hắn không thích ứng lắm, kíp trưởng đâu dễ làm, hắn thậm chí chưa làm phục vụ, tức thì chỉ huy phục vụ, công chúa, thiếu gia lại còn đám oanh yến do ma ma ngầm thao tùng đằng sau, muốn tìm được điểm cân bằng ở gữa đâu dễ.
Cửa thứ nhất là nhìn mặt đoán ý không dễ qua, khó cái là không thể nhìn một cái biết xu hướng tình dục của đối phương, ví như lão già mặt nhăn nheo mà lại thích em gái học sinh non tơ, hay mấy thằng ranh mặt búng ra sữa thích thiếu phụ đầy đặn trát phấn lên mặt.
Mà đâu phải chỉ chiều ý khách, còn phải để ý gu của đám chị em nữa, rõ ràng là loại hình nam nhân trẻ tuổi thành đạt, vậy mà các chị em không thích, thích mấy ông chú bụng bia bề ngoài dưới trung bình.
Lại còn có nhiều khách đã uống tới đi xiêu vẹo không vững rồi, chẳng biết tới tìm gái hay tìm kích thích, dẫn tới phòng bao là ngủ bất tỉnh dân sự. Chưa hết, có những thứ rõ ràng tới gây chuyện, gửi bao nhiêu em gái vào cũng bị chúng sờ mò tới la hét chạy ra. Làm kíp trưởng vẫn phải vào khom lưng cúi đầu lịch sự hỏi han, tới khi có chị em cao tay tới chuốc chúng say khướt mới an toàn.
Đề xuất Ngôn Tình: Phù Đồ Duyên