Chương 27: Hoàn khố tinh anh. (2) (4)

Chương 27: Hoàn khố tinh anh. (2) (4)

Cơ mà một khi nhìn thấu rồi chẳng khó nữa, đều là người vung tiền ra an ủi sự trống rỗng trong lòng thôi, có lấp đầy được không thì Uông Thận Tu không biết, nhưng chắc chắn hộp đêm thu về cả đống.

Chuyện này với người khác rất khó, ai mà ngờ học được chút kiến thức tâm lý học tội phạm đủ vượt qua kỳ thi mở ở nơi này rất hữu dụng. Ví như nhìn những ánh mắt mơ hồ hay trống rỗng, biết tới đây uống chút rượu hay buông thả tới say, hoặc chỉ muốn tìm chút duyên qua đường. Nắm được những cái này rất quan trọng, cho nên chỉ vài ngày Uông Thận Tu thành kíp trưởng ưu tú nhất hộp đêm Đế Hiệu từ xưa tới nay.

Phương nam này gọi nghề của hắn là ấm trà lớn.

Chứ gì nữa, có chuyện thì tìm kíp trưởng Vương, chàng phục vụ từ tầng ba chạy hộc tốc xuống, tới trước mặt Uông Thận Tu: “ Không xong rồi, anh Vương, gọi anh qua bộ đàm sao anh không trả lời, tên trẻ tuổi ở tầng 3 đập mấy chai rượu, chị em tôi đưa vào đều bị đuổi ra.”

“ Gây chuyện à, gọi A Bảo giải quyết.” Uông Thận Tu cúi đầu xuống nhìn vai, té ra là bộ đàm không bật, A Bảo là tên bảo kê, chính là kẻ cầm đầu đánh hắn tối đó:

“ Không dám, thằng đó lái BMW S tới, quần áo đều là hàng Armani, giày không rõ, nhưng mà là tay nghề thủ công ở Italia. Tuyệt đối là loại có tiền.” Phục vụ chỉ chiếc xe đỗ ở sân nói nhỏ, ánh mắt hắn vẻn vẹn nhìn ra thứ bề ngoài, khách nhiều tiền không phải dùng bảo kê giải quyết được.

“ Tuổi thế nào?” Uông Thận Tu cũng thấy không dễ chơi, bất cẩn là có thể chọc giận khách lớn đủ làm mình mất bát cơm, chẳng những bát cơm của mình, còn là của giám đốc Trần có ơn tri ngộ:

“ Mười tám mười chín.”

“ Vào lúc nào sao tôi không nhìn thấy nhỉ?”

“ Lúc đó anh chỉ nói chuyện với chị Tiếu, tôi đành tiếp.”

Khó chơi cũng phải giải quyết, đó là trách nhiệm của kíp trưởng, Uông Thận Tu ra hiệu dẫn đường, phụ vụ đến bên cửa đã rút lui, nghe thấy bên ntrong có tiếng đập ly, dùng tiếng Việt tiêu chuẩn.

Nghe đại khái là muốn giết cả nhà đứa mở hộp đêm này, Uông Thận Tu đoán đây là thằng thổ địa chủ phương nam. Vừa vào bộ dạng người đó khiến hắn giật mình, mặt mày nhợt nhạt, hai đầy tơ máu, quần áo đúng là rất đắt tiền, loại này ở vùng ven biển có cả đống, chuyên dùng xa xỉ phầm làm vật dụng thường nhật. Quan trọng đây là bộ dạng hay thấy của nam nhân chừng 27 - 30 kia, thằng nhóc này nhỏ quá mà đã buông thả tới độ này, không muốn sống nữa sao?

“ Đi chết đi, có tin tao cho mồi lửa đốt chỗ này không?” Thiếu niên đó phun ra hơi rượu nồng nặc, mắt long lên như chó dại, bảo sao các chị em lại chẳng chạy:

“ Ông chủ, ông chủ chờ chút ... Em gái sắp tới rồi, đảm bảo anh hài lòng, tôi cùng anh làm mồi lửa, đốt mẹ cái quán nát đi.” Uông Thận Tu nói hùa theo:

Thiếu niên cười khằng khặc chỉ mặt Uông Thận Tu, lấy chùm nho đặt lên đầu hắn, lại cười không ngừng, đẩy hắn ra ngoài bảo đi nhanh nhanh.

Phục vụ ở ngoài thấy Uông Thận Tu đi ra, rối rít bám theo: “ Anh Vương, làm sao bây giờ?”

“ Được hay không phải thử đã, con mẹ nó cái thằng thiếu giáo dưỡng.” Uông Thận Tu đi nhanh, chớp mắt quyết định phương pháp:

Kíp trưởng có khác, phục vụ viên không phục không được, muốn đi theo học kíp trưởng xử lý ác thiếu gia đổi mười mấy chị em thế nào.

Hộp đêm Đế Hiệu có bốn ma ma, ma ma Lan là một trong số đó. Hai người đi lên tầng 5, trong gian phòng không có gì nổi bật, bên trong ngươi đánh bài, người hút thuốc, người trang điểm, còn có bảy tám em gái xinh đẹp say rượu mặt đỏ bừng bừng đang nằm nghỉ, mùi trong phòng không hề dễ ngửi.

Chương 088: Hứng tận sầu sinh. (2)

Ma ma họ Lan, trên 40 rồi, phong vận phải nhờ lớp trang điểm cực dày để vớt lại, Uông Thận Tu vừa vào là biết hắn có ý gì, kéo tay hắn nói, không thể trách họ, thằng nhãi kia không ai hầu hạ được, dù trừ tiền cũng được, không ai trị nổi thằng đó.

Đám chị em nhao nhao phụ họa, có người chỉ vết bầm trên người do thằng đó hành hung, đoán chừng sợ rồi, thằng nhãi đó có bệnh thần kinh, chẳng may bị nó đánh mặt mũi xước xát gì thì hết kiếm ăn.

Uông Thận Tu nhìn ma ma Lan khắp lượt, nói một câu hết hồn: Người khác không được thì chị đi, mau mau chuẩn bị tiếp khách.”

“ Cái gì? Tôi ... Tiếp khách á?” Ma ma Lan líu mưỡi, mặt đỏ lên, tuy nói cũng xuất thân là tiểu thư, nhưng mà nhiều năm lắm rồi:

Đám chị em cười lớn vỗ tay, vỗ đùi, nói chủ ý này rất hay, ma ma Lan sợ rồi, lùi ra sau. Uông Thận Tu nháy mắt ra hiệu, cùng phục vụ viên kéo ra ngoài, vừa đi vừa an ủi: “ Chị Lan, tin tưởng nhãn quang của tôi đi, chị dứt khoát được, chị kinh nghiêm trận mạc, hé môi hồng một cái là xử lý xong chuyện này.”

“ Tiểu Vương, tôi đút cậu không ít, cậu hại chị cả vậy à?” Ma ma Lan sống chết không chịu:

“ Sao lại hại chị, đó là tin chị, thật đấy, cược không, nó mà không thích chị, hôm nay tiền tiếp khách của chị em, tôi trả.” Uông Thận Tu hứa hẹn mãi ma ma Lan mới chịu đi, vừa đi vừa dặn: “ Chỉ là thằng nhãi chưa mọc đủ lông thôi, chị yên tâm, không thất thân đâu.”

“ Thất thân chẳng sợ, sợ bị nó đuổi ra, bẽ mặt lắm.” Ma ma Lan tự biết nhan sắc phai tàn, không được lòng người nữa:

“ Bảo chị này, vào đó không cần lịch sự, coi nó như con trai chị ấy, kiểu tuy mắng mỏ nhưng rất quan tâm, rất thương hắn ấy ... Nhìn chị kìa, tóc búi lên một cái, rất có khí chất của người mẹ ... Mấy em gái non tơ nó dám đánh đuổi, mẹ nó thì nó không dám đâu.”

Phục vụ viên phì cười, ma ma Lan bước chân loạng choạng, không tin lắm, vừa tới cửa, nghe bên trong oang oang chửi bới muốn rút rồi, biến thành trò cười cho người ta mất, nhìn Uông Thận Tu đầy khó xử.

Uông Thận Tu đích thân sửa lại tóc tai cho ma ma Lan, lau bớt đi son phấn, còn cài lại cúc áo, đến khi trông không khác mấy phụ nữ nhà lành mới hài lòng vỗ tay: “ Đúng, đúng, chính vẻ mặt có thằng con hư không biết ứng phó ra sao ... Chị vào không nói vội, cứ lặng lẽ nhặt mảnh vỡ, sau đó hỏi han vài câu, quan tâm vào, đừng tỏ ra thân mật, vỗ vai hắn là đủ ... Thế này, giống như thấy con trai, muốn ôm vào lòng cho bú ...”

“ Tôi làm gì có con.” Ma ma Lan mặt buồn thảm, đúng là giống người khổ mệnh:

“ Vậy coi nó như con trai đi, ai bú mà chả thế, không tin chị chưa cho nam nhân bú.” Uông Thận Tu sốt ruột đẩy vào trong:

Bên trong thằng mất dạy đang đập bàn quát tháo gì đó với phục vụ vậy mà thoáng cái, im ắng hẳn.

Thiếu niên kia thấy người đi vào mắt trừng lên định chửi bới thấy một nữ nhân trung niên thì sững người. Ma ma Lan sợ lắm, không nói được gì, nhớ lời kíp trưởng Vương, không dám nhìn hắn, cúi đầu đi nhặt chai rượu, đĩa quả. Ánh mắt điên dại của thiếu niên dần lắng xuống, thẫn thờ nhìn ma ma Lan lặng lẽ nhặt nhạnh từng món đồ, cứ như cảnh tượng này khiến hắn nhớ tới ký ức sâu xa nào đó, lát sau thả người ngồi bịch xuống ghế.

Xong rồi, Uông Thận Tu đứng ngoài quan sát thở phào, học tâm lý học tội phạm đúng là không vứt đi, cái tính cách mất kiểm soát của thằng nhóc này do hoàn cảnh trưởng thành khiếm khuyết tình cảm gây ra.

Thấy thằng nhãi kia không phá phách nữa, tâm tình ma ma Lan cũng đã ổn định hơn, cô ngồi xuống vuốt phẳng sô pha, nhìn thiếu niên thâm tình, rồi chỉnh lại áo cho thiếu niên, rất lâu mới nói: “ Khát rồi phải không ... Đừng uống rượu nữa, uống cốc trà nóng cho dễ chịu.”

Thiếu niên trợn mắt, lại có dấu hiệu nổi điên nhưng động tác ôn nhu của ma ma như dập tắt ngay, quay đầu sang "ừ" một tiếng. Ma ma Lan tới gần hơn, xua tay, Uông Thận Tu cẩn thận dẫn phục vụ lùi ra, nhẹ nhàng khép cửa lại.

“ Hai cốc trà nóng, vào đó bật loại nhạc nào nhẹ thôi, êm dịu vào.” Uông Thần Tu ra ngoài ra lệnh:

Đám chị em kéo tới chuẩn bị xem trò hay, cả đống cái đầu thập thò mà mãi không thấy ma ma Lan la hét chạy ra, thế là ánh mắt chuyển sang nhìn Uông Thận Tu đầy sùng bái, đến cả gái già làm mẹ mà cũng giới thiệu cho khách được.

Phục vụ viên đưa hoa quả vào đi ra, bị đám chị em kéo tới rối rít hỏi tình hình, mặt hắn đầy vẻ hoang mang: “ Lạ thật đấy, thằng đó nằm trên đầu gối chị Lan, thân thiết cực, hình như rơm rớm nước mắt nữa, anh Vương, anh đúng là thần, cả gái già cũng có thể tái chế.”

Đám chị em có chút không tin, rón rén tới cửa nhìn vào qua lỗ nhỏ, đúng thật, thiếu niên kia nằm co chân lên ghế sô pha, đầu gối lên đùi ma ma Lan, còn ma ma Lan thì vuốt tóc hắn, trông rất là ấm áp, ngạc nhiên truy hỏi Uông Thận Tu.

“ Đơn giản thôi mà, thằng bé đó nhìn là biết thiếu thốn tình cảm gia đình, vấn đề khả năng ở người mẹ, rất có thể là mang phức cảm mẹ, nếu không bao nhiêu mỹ nữ thế làm gì có chuyện không động lòng, vấn đề nằm ở tuổi tác thôi.” Uông Thận Tu suy luận hơi to gan, nhưng lần này chuẩn rồi:

“ Nhưng mà cũng không thể hứng thú với ma ma được, ma ma mà có thể dùng như mẹ sao?” Một cô gái cười khúc khích nói, mấy chị em không biết liên tưởng tới gì mà che miệng người run người:

“ Ài, có gì mà cười, cậu ta cần chút tình cảm của mẹ, già chút càng tốt, mà các chị thị lại mang tới khuynh hướng ám thị tình dục. Xem đi, chị khoe cả cái đùi ra thế này, ngực hơ hớ thế này, có hình tượng mẹ nào thế không? Chị Lan béo tốt một chút khá giống.”

“ Kíp trưởng Vương, té ra suốt ngày nhìn mông với ngực tôi à, hết giờ về nhà tôi, cho anh nhìn đủ thì thôi.” Cô gái đó nói xong còn háy mắt kéo váy lên, lộ ra mép quần lót hồng hồng, Uông Thận Tu cuống quít bỏ chạy, khiến đám chị em sau lưng cười rũ rượi:

May mà chạy nhanh, đám chị em này ghê lắm, thái độ không dứt khoát một cái họ kéo lên giường ngay, lúc đó không dứt khoát lại thành dứt khoát. Uông Thận Tu vừa xuống lầu thì cứng người, vừa vặn gặp phải Hàn Tiếu cùng khách từ phòng bao đi ra, Hàn Tiếu rất nổi tiếng ở đây, có không ít ông chủ quen biết.

Hàn Tiếu liếc hắn một cái, nhưng lại làm ra vẻ không quen, dìu một ông già nói năng không lưu loát, lão già nâng cằm Hàn Tiếu chu cái mồm nồng nặc hơi rượu đòi hôn. Hàn Tiếu cười khúc khích ớm ờ né tránh, lão giờ thuận theo cổ cô trượt xuống xương quai xanh đẹp mê hồn quyến luyến không rời: “ Tiếu Nhi, sao em càng ngày càng đẹp ra thế nhỉ?”

“ Vậy sao còn định về? Chỉ nói mồm thôi.” Hàn Tiếu nũng nịu:

“ Anh đâu muốn, ai mà ngờ con mụ già đi du lịch ĐNÁ lại gặp phải bão, nên về sớm.” Bàn tay nhăn nheo của lão già tiến sâu vào cổ áo của Hàn Tiếu, nhìn áo cô nhúc nhích là biết bàn tay đó thô lỗ bên trong ra sao. Hơn nữa là cao thủ trong nghề, khuy áo của Hàn Tiếu bị tháo ra, từng nút, từng nút một, dưới thủ đoạn lão luyện khiến mặt Hàn Tiêu đỏ au, bên trong cô không mặc áo lót, nửa bầu ngực nõn nà lồ lộ ra ngoài bị nhào nặn thành đủ mọi hình dáng khác nhau.

“ Ứ ừ, đừng mà, ông chủ Trần, đang ở ngoài … “ Lời của Hàn Tiếu như giận dỗi, như trách móc, nhưng thân thể cô lại chuyển động theo động tác của lão già, phối hợp nhịp nhàng với từng hành động của lão, bày ra tư thế ái muội nhất, phát ra âm thanh dâm đãng nhất khiến bất kỳ nam nhân nào cũng phải phát cuồng:

Chương 089: Hứng tận sầu sinh. (3)

Uông Thận Tu chứng kiến một màn này mặt cắt không ra máu từ từ lùi lại, lòng vừa có chút cảm giác thành tựu biến mất sạch.

Lờ đi một chị em khác đi qua hôn gió với mình, hắn bước đi thật nhanh, nấp vào gian vệ sinh, vốc nước lên hai mắt đỏ ngầu tới phát sợ, tự nói với bản thân, nơi này không thuộc về mình, cô gái đó không thuộc về mình, vậy mà sao cái cảm giác tim thắt lại đó không sao xua đi được, hình ảnh vừa rồi cũng không sao xua đi được.

Làm sao bây giờ, nếu trở về mà tổ chức không tiếp nhận mình, chẳng lẽ mình lại tới đây?

Tính toán thời gian chỉ còn vài ngày nữa thôi, thân phận ấm trà lớn này của mình đừng nói là tổ chức, đối diện với đám anh em cũng khó mở miệng. Tưởng hạ quyết tâm rồi, vậy mà tới lúc sắp đi, lại có cảm giác lưu luyến, hắn không rõ cảm giác này làm sao sinh ra.

Không lâu sau từ gian vệ sinh đi ra, Uông Thận Tu đã khôi phục bình thường, nói cười với các mỹ nữ qua lại, khom lưng mời khách vào cửa, đứng dưới ánh đèn muôn sắc loang loáng trên đầu, nhớ lại lúc đói khổ thì giờ đã như thiên đường rồi.

Lúc ở trường học, hắn từng khao khát cuộc sống thế này, đắm chìm trong tiếng oanh yến, trái ôm phải ấp, nhưng ... Nhưng tựa hồ đây không phải phong cách mình theo đuổi.

Thời gian lặng lẽ trôi qua, 0 giờ rồi, Uông Thận Tu dìu mấy chị em uống say về phòng nghỉ. Chợt nhớ cuộc sống ở trường cảnh sát, cái đám anh em hôi hám uống say cũng thế này đây, nộn ọe bừa bãi, ca hát bậy bạ, lúc đó thống khoái thế nào, giờ lại thấy có cảm giác kìm nén, giống như hắn đang lạc lối. Những cô gái này bất kể trước mặt người khác phong quang vô hạn ra sao, con người luôn có một mặt chẳng thể cho người khác biết.

Vừa đi ra gặp Tiếu Nhi cũng uống say, mắt mông lung, ôm lấy hắn, hôn hắn, hắn gỡ tay thế nào cũng không được.

“ Tiểu Vương, tôi yêu cậu ...”

Uông Thận Tu toàn thân hóa đá, hắn nhìn thấy nước mắt chảy trên mặt xinh đẹp vô ngần Hàn Tiếu, Hàn Tiếu cũng không có động tác gì nữa, gục mặt vào vai hắn, cả hai đứng đó trong hành lang vắng vẻ, thi thoảng có tiếng nôn ọe, tiếng cười nói lả lơi từ nơi xa xăm vọng tới ...

Đúng 0 giờ, Dư Tội tỉnh lại, tỉnh lại bên trong một nhà khách cô tịch, lặng lẽ hút thuốc, kỳ thực không gọi là tỉnh, trước đó có ngủ đâu, chỉ nằm đó mà thôi.

Lưng dựa vào tường nhả ra từng làn khói thuốc mỏng manh, nhớ lại lúc mới tới Quảng Châu, lòng y rất ung dung, Hứa Bình Thu nói với y, khi lựa chọn từ bỏ tất cả, hi vọng cũng có tâm thái này, đừng để lại nuối tiếc. Nhưng bây giờ thời hạn sắp tới gần, xét lại hành vi mình đã làm, không có khả năng được tổ chức sử dụng, Dư Tội mới nhận ra, hình như mình cũng có một mộng tưởng mông lung nào đó.

Nghiêm Đức Tiêu không biết gặp ác mộng gì mà choàng tỉnh, mồ hôi mồ kê nhễ nhại, Tế muội tử nằm bên cạnh bị đánh thức, mắt lim dim nhìn đồng đồ, khẽ lầu bàu mấy tiếng câu, rúc tấm thân trần tuy không mấy nảy nở nhưng tràn trề nhựa sống vào lòng Thử Tiêu.

Ánh trăng chiếu qua cửa sổ chỉ đủ hiện lên đường nét lờ mờ trong căn phòng nhỏ. Thử Tiêu vuốt ve bờ lưng mượt mà của Tế muội tử, lau mồ hôi trán, hắn vừa mơ thấy bị đốc sát bắt đi, đuổi khỏi đội cảnh sát, nguyên nhân là do vấn đề tác phong. May quá, may quá, còn chưa phải là cảnh sát, quay đầu nhìn làn da trắng như sứ của Tế muội tử như phát sáng dưới ánh trăng, khuôn mặt xinh xắn, hối hận vì làm chuyện không bằng cầm thú.

Cả đêm không ngủ, lăn qua lật lại, vấn đề tác phong cùng vấn đề đạo đức, khả năng được chọn là bằng không rồi, quan trọng nhất là cô gái nằm bên cạnh, ngủ với nhau cả tháng rồi, chẳng lẽ bỏ đó mà đi.

Ôi, làm nam nhân thật khổ.

Cùng lúc ấy tại một nơi trú thân trên khu du lịch Bạch Vân Sơn, Đổng Thiều Quân đang đếm sao trên trời, màn trời chiếu đất, uống rượu hát ca, hắn sắp khổ tận cam lai rồi, 40 ngày qua toàn bộ dựa vào núi rừng để sống, hắn vẫn thấy thế giới này thật mỹ hảo.

“ Dậy, tới giờ rồi!”

Dưới cái lán tạm bợ chỉ đủ che mưa không đủ chắn gió, Trương Mãnh nửa đêm bị người ta đá dậy, đi khuân vác, từ bến xe tới bến thuyền. Hắn gặp không ít lưu manh trấn lột, gian thương quịt tiền, trừ dùng nắm đấm đòi lại công bằng, hắn không có cách gì khác, bị đánh tới ngất xỉu, bị đưa tới đồn công an, nhưng huấn luyện trong trường giúp hắn đủ năng lực phá còng trốn thoát, song thương tích vẫn còn.

Gắng gượng bò dậy, không làm việc mai không có cái ăn, hắn quên ngày tháng, quên luôn tổ chức rồi.

Cùng một bầu trời sao, không biết bao nhiêu tâm nguyện khiến trái tim con người đập mạnh.

Đêm khuya dần nhường chỗ cho bình minh, tĩnh lặng nhường chỗ cho hối hả, và ngày mới luôn luôn tới.

Ông chủ Nhiếp cười tươi roi rói từ trong xưởng xửa xe đi ra, nhìn thấy nam tử gầy gò phong sương, không già lắm, nhưng không trẻ nữa rồi, đôi mắt có chút mệt mỏi, nhưng nhìn người khác lại rất sắc bén, làm ông ta không đoán được lai lịch.

Hình như không phải người bình thường, Nhiếp Béo khẳng định ngay, cẩn thận khom người hỏi: “ Ông chủ, tìm tôi à?”

“ Ừ tìm anh.”

“ Có chuyện gì anh cứ nói, chỉ cần là chuyện liên quan tới xe thì bất kể là gì thì chúng tôi có thể xử lý hết.” Nhiếp Béo khách khí giới thiệu, cố ý nhấn mạnh chữ bất kể, ý là liên quan bao gồm mua xe, sửa xe, thậm chí là nghiệp vụ ngầm như là tiêu thụ xe không rõ lai lịch, đều có thể đáp ứng:

“ Không liên quan tới xe, mà là người, quen người này không?” Người kia lấy ra một bức ảnh.

“ Không quen!” Nhiếp Béo nhìn cái chối phắt ngay, chính là người dạy ông ta nhét túi ni lông vào ống khói, chuyện đó đã xong, kiếm không ít, đám thợ dưới quyền rảnh rỗi lại đi nhặt cái túi, nhét bừa vào cái xe bên đường nào đó:

“ Tôi tin ông chủ Nhiếp là người thành thật, nhưng tôi cho anh biết, đây là tên tội phạm bỏ trốn, chúng tôi phát hiện nhiều ngày trước từng ra vào nơi này, nhiều camera ghi hình trên đường ghi lại được, tôi muốn biết, y tới xưởng sửa xe làm gì?” Người kia lấy ra phù hiệu cảnh sát, cảnh huy lấp lánh thiếu chút nữa làm Nhiếp Béo thấy trước mắt không còn nhìn thấy gì nữa, lảo đảo lùi lại, người kia cất phù hiệu đi: “ Tôi nghe nói con đường này như trúng tà, xe bị chết máy rất nhiều, ông chủ Nhiếp, anh kiếm nhiều lắm hả? Đừng nghĩ mình quá thông minh, cho rằng người khác là kẻ ngốc.”

“ Tôi, tôi không biết gì hết.” Nhiếp Béo toàn thân đổ mồ hôi trộm:” À, không, tôi không biết anh đang nói gì.”

“ Được, xem ra anh cần tới đồn bình tĩnh nghĩ cho thấu đáo rồi.” Người kia sầm mặt, giọng nói không còn khách khí nữa:

“ Không không.” Nhiếp Béo cuống cà kê, chạy tới như muốn ngăn người kia rời đi: “ Đồng chí cảnh sát, không liên quan tới tôi, tôi thực sự không biết thằng vương bát đản đó ở đâu ra, lừa tôi mấy nghìn, tôi là người bị hại.”

“ Nếu thế thì anh phải nói rõ ràng, nếu không chứng phạm tội dính líu tới anh thì sao?”

“ Vâng vâng, mời, mời anh vào trong nói.” Nhiếp Béo cung kính mời cảnh sát kia vào gian văn phòng nhỏ trong xưởng:

Không lâu sau người kia đi ra, mang theo bản sao của camera giám sát trong xưởng, Nhiếp Béo thầm kêu may mắn là không tới tìm mình, có điều tổn thất mất tấm thẻ đổ xăng, làm hắn xót lắm.

Người kia rời xưởng sửa xe, xem thời gian, mở nhạc lên, là Tấn kịch đặc sản tỉnh Sơn Bắc, ngâm nga đi về phía sân bay.

Chương 090: Người tốt nhất.

Chuyến bay từ Đại Nguyên tới Quảng Châu lướt qua bầu trời xanh, bay vài vòng là là đáp xuống san bay quốc tế Bạch Vân, trong loa vang lên giọng nói êm ái của cô gái phương nam, lữ khách đứng dậy, xếp hàng ở lối đi chật hẹp.

“ Xử trưởng Hứa tới rồi.” Một nam tử nhỏ giọng gọi Hứa Bình Thu ngủ gật ở chỗ ngồi, thường phục, hành trang đơn giản, chỉ có một cái va ly sách tay. Không ai biết đó là Củng Bằng Trình phó cục trưởng cục phòng chống ma túy tỉnh Sơn Bắc, là vị phó xử trẻ nhất từ trước tới giờ:

Hứa Bình Thu ngáp khẽ một tiếng, vươn vai nói đợi một chút, hai người ở giữa máy bay, giờ ra bị kẹp trước kẹp sau, chưa xuống được. Người phương Bắc, không có cảm giác gì với cái lạnh, tới thành phố nóng ẩm này, vậy mà vẫn còn mặc áo len trên người, phải cởi ra đã.

Đợi lữ khách đi gần hết hai người mới xuống máy bay, chuyến đi này để tham gia hội nghị chống ma túy toàn quốc tổ chức ở Quảng Châu. Đây là hội nghị không công khai, chủ trì các lực lượng cảnh sát đả kích tội phạm ma túy trên cả nước tới giao lưu kinh nghiệm.

Điều Củng Bằng Trính không hiểu là, cục trưởng không ra mặt, lại còn để ban điều tra hình sự tỉnh chen chân, từ khi cục chống ma túy tách ra làm biên chế độc lập, trừ khi gộp án, chẳng mấy khi tiếp xúc với bên hình sự nữa.

Có điều hắn không dám hỏi, đây là quyết định của tỉnh, mà Hứa Bình Thu vang danh xa gần, từ cơ sở leo lên, có nền tảng vững vàng hơn loại thanh niên đắc chí như hắn nhiều, thế nên chẳng những không hỏi mà còn tự giác làm vai phụ.

Xuống đất mở máy di động, gọi điện báo tin bình an về nhà, Củng Bằng Trình có chút tiếc nuối vụ án ma túy 12.7 năm ngoái liên quan tới loại ma túy mới, điều tra nửa năm không có chút kết quả nào, nếu phá được thì ở hội nghị này hắn sẽ vô cùng nổi bật.

Đang ảo tưởng thì nghe giọng Hứa Bình Thu: “ Cục phó Củng, hội nghị này cậu chủ trì, tôi nhiều năm không tiếp xúc loại án này nữa, không thể làm đồng nghiệp chê cười.”

“ Thế sao được ạ?” Củng Bằng Trình cho cho rằng đối phương đang khách khí:

“ Cứ quyết thế đi, cậu đi tiếp nhận an bài của tổ chức, tôi gặp chiến hữu cũ, tối chúng ta nói chuyện.”

Củng Bằng Trinh nhìn Hứa Bình Thu, có vẻ không giống đi dự hội nghị mà như đi thăm người thân. À, nhớ rồi, có tổ hành động không rõ tung tích, đã biệt tăm một thời gian, chẳng lẽ ông ấy chen vào chuyện đó?

Vì chết mất người đưa tin, tổ hành động phải chịu trách nhiệm lãnh đạo, hơn nữa còn cần người tiếp nhận, e là mời tới vị hình cảnh kinh nghiệm này rồi.

Rốt cuộc là sao hắn không truy cứu thêm, chuyện cầm súng ra thực địa không phải là sở trường của hắn, huống hồ trong hệ thống thực sự có quá nhiều bí mật. Ví dụ như đại án nào đó, hay là những cảnh sát không tiện lộ thân phận, cái nghề này trong bí mật còn bí mật, làm tốt phận sự là được, ra tới ngoài đã có xe tới đón, hắn liền đi trước.

Ánh nắng không quá gắt của ngày cuối tháng 3 ở phương nam chiếu lên người vô cùng thoải mái. Kỳ thực với tuổi Hứa Bình Thu như bây giờ, hợp với thời tiết tương đối ôn hòa của phương nam hơn, thong thả đi bộ dưới con đường rợp bóng cây, để tinh thần khoan khoái lại sau chuyến bay mới cầm di động gọi điện. Không lâu sau một chiếc xe biển địa phương luồn lách qua dòng xe như phô diễn kỹ thuật lái xe rồi phanh két bên cạnh ông.

Rất phô trương, lại còn đỗ xe trái phép.

Hứa Bình Thu trừng mắt lên có vẻ không vui, có điều khi lên xe, lái xe chẳng có vẻ gì là sợ, ông liền mắng:” Về tham gia lớp học lái xe, để biết lái xe văn minh.”

“ Ha ha ha, đội trưởng, chỉ cần cho tôi trở về thì dù là tới nhà trẻ bồi dưỡng tôi cũng đi.” Lái xe cười có phần tự trào:

“ Được, về tôi sẽ báo danh cho cậu, tới nhà trẻ thuộc cục hậu cần mà báo danh nhé.” Hứa Bình Thu nghiêm túc:

Lái xe ngớ ra, đội trưởng không đùa, giọng điệu này hình như là sắp được về nhà rồi, tức thì hí hửng, lại bị Hứa Bình Thu mắng một câu vô tích sự. Xe đi về phía đường Châu Giang, nơi đó yên tĩnh, thuận tiện bàn bạc công việc.

Tội phạm và cảnh sát thành công đều có điểm chung, đo là đa nghi, hay để lại đường lui, Hứa Bình Thu là người như thế, cho dù là đội ngũ của Đỗ Lập Tài có bị phát hiện, những quân cờ kia cũng không bị phát hiện, ông ta rất tự tin.

Xe đỗ cách không công viên không xa, đầu buổi sáng, ánh mặt trời chan hòa chiếu qua những cây thân gỗ cao lớn vào trong xe, Hứa Bình Thu hạ cửa kính xuống, vừa tắm nắng cầm tư liệu dày lên xem, đi vào chủ đề:” Nói xem cậu thấy ai được, nói từng người.”

“ Tôi vừa có phát hiện thú vị lắm …” Lái xe hưng phấn khoe:

Hứa Bình Thu nóng vội biết đáp án ngăn lại, chỉ tài liệu: “ Từng người đều là hạt giống tốt, nếu đã gia nhập rồi thì không có chuyện đẩy ra, nói vào chủ đề chính đi, đừng lan man.”

“ Vâng, người này quá thật thà, nhặt rác suốt một tháng, tôi phục sát đất.” Lái xe chỉ Đổng Thiều Quân, nói là phục nhưng bỏ qua luôn, chỉ Lạc Gia Long: “ Người này cũng không được, loanh quanh với đám trẻ con, tâm tính không đủ cứng rắn, tôi tới quán net rồi, đó là chàng trai tốt, tôi cũng có ấn tượng rất tốt, song không phù hợp, chỉ có thể làm văn phòng.”

Hứa Bình Thu chỉ ậm ừ, coi như đã nghe không bình luận gì cả.

“ Còn người này, cao thủ trong đống nữ nhân, hiếm có lắm, sử dụng được ở trường hợp đặc thù, đội ngũ chúng ta đa phần cứng nhắc khô khan, thiếu người linh hoạt như cậu ta.” Lái xe đánh giá khá cao về Uông Thận Tu:

Hứa Bình Thu thật không ngờ lại có người tới hộp đêm như cá gặp gặp nước, lại còn thành kíp trưởng, với thu nhập ở Quảng Châu thì 10 cảnh sát cũng không bằng được.

“ Người này thì lại quá trẻ con, hắn khá may mắn, toàn ở công viên chơi xe, tôi thấy hắn chơi quên đường xe, nhưng trình độ lái xe hơn người, ít nhất phải bằng nửa dân chuyên nghiệp.” Lái xe lắc đầu, bỏ tư liệu Tôn Nghệ đi, tên này đúng là dị loại, chơi 40 ngày chưa đủ, giờ vẫn chơi, lấy ra ba tư liệu:” Số còn lại đều là của hiếm.”

Kỳ thực lái xe không sao tin nổi đội trưởng cũ kiếm đâu ra lắm của hiếm như vậy, người thì lang thang tổ chức cờ bạc bịp thành nhà cái, người trốn thoát khỏi đồn công an, thêm tên bày mưu giật dây người khác đút ni lông vào ống khỏi, hắn tốn mất mấy ngày mới truy ra.

Đề xuất Tiên Hiệp: Tiên Võ Đế Tôn [Dịch]
Quay lại truyện Dư Tội
BÌNH LUẬN