Chương 28: Hoàn khố tinh anh. (2) (5)
Chương 28: Hoàn khố tinh anh. (2) (5)
“ Hai người này tôi thấy cùng là một loại người, cậu thấy sao?” Hứa Bình Thu lấy tư liệu Trương Mãnh và Hùng Kiếm Phi ra:
Lái xe gật đầu, rồi lại lắc đầu: “ Hơi thật thà quá, đầu óc không linh hoạt, lăn lộn giang hồ sớm muộn cũng bị chém chết, cho đi xung phong bắt người thôi, không làm được chuyện phức tạp.”
“ Còn người này, cậu ta và hai người còn lại tính cách có chỗ tương thông.” Hứa Bình Thu lấy tư liệu Nghiêm Đức Tiêu ra, sau là Lý Nhị Đông, Đậu Hiểu Ba, mấy chàng trai này rất gian, dỏi biến ảo:
“ Đội trưởng, tôi lăn lộn bao năm, có chút tâm đắc, ra ngoài giang hồ, người thuận đường xuôi gió nhất, không phải người thông minh nhất, xảo trá nhất hay tàn nhẫn nhất, mà là người giỏi ẩn mình và tạo thành thói quen không gây chú ý. Cho nên ba người này khá thấy, song không được, tính cách quá phô trương để người ta nhìn một cái là biết xấu tận ruột rồi.” Lái xe bình luận rất thẳng:
Vậy là chín người trên mười đã bị loại, Hứa Bình Thu làm bộ hời hợt cầm hồ sơ của Dư Tội: “ Chỉ còn người cuối cùng, thế nào?”
“ Không được.” Lái xe đáp rất nhanh, có vẻ chẳng do dự gì cả:
“ Lý do?” Hứa Bình Thu tim đập nhanh, Dư Tội là hi vọng lớn nhất của ông ta, nếu không được thì hỏng mất:
“ Kỳ thực cậu ta là người tốt nhất, phù hợp nhất, nhưng tôi bảo không được là vì cậu ta quá được, tôi nhìn cậu ấy lần đầu là trọn trúng ngay rồi, nhưng cậu ta phù hợp tới mức ...” Lái xe cẩn thận lựa chọn từ ngữ:” Tương lai tôi sợ đội trưởng không khống chế nổi đâu.”
....
Hôm nay dừng ở đây.
Chương 091: Sứ mệnh kêu gọi. (1)
Người tốt nhất lại không thể dùng được sao?
Hứa Bình Thu "ồ" một tiếng rồi trầm tư, không ngờ lái xe lại nói ra một lý do như vậy, nhưng cũng không phải không có lý.
“ Tôi chỉ đùng một lần bám được theo cậu ấy, đó là lần cậu ấy cướp của tên trộm, sau đó có mấy vụ nữa phát sinh, tôi nghi do cậu ta làm, lại không chứng minh được. Cậu ta ẩn mình rất sâu, tính toán thâm trầm, cái đó vốn là tốt, nhưng gan quá lớn, tôi lăn lộn bao năm mới dám giở trò đen ăn đen, cậu ta chỉ vài ngày đã dám làm thế rồi ... Gan chàng trai này quá lớn, không việc gì mà cậu ta không dám làm hết, với chàng trai này, dường chỉ có tính toán làm được hay không thôi. “ Lái xe đánh giá Dư Tội rất cao, nhưng cũng hai lần nói y quá to gan: “ Đội trưởng có biết thời gian qua vì sao bọn họ lắng hẳn xuống không?”
Cái nhóm gộp lại rồi tách ra kia mấy ngày cuối theo Đỗ Lập Tài báo cáo thì gần như không làm gì hết, đi chơi lang thang, ông trầm ngâm: “ Có phải chúng kiếm được một mẻ lớn rồi phải không?”
Lái xe giơ ngón tay: “ Một mẻ rất lớn, đủ cả đám ăn chơi mười ngày chẳng phải lo nghĩ gì.”
“ Đỗ Lập Tài đúng là thứ ăn hại, chuyện lớn như thế mà không phát hiện ra sao? “ Hứa Bình Thu nổi nóng mắng một câu, rồi khuôn mặt nhanh chóng chuyển sang lo lắng: “ Rốt cuộc chúng đã làm gì?”
Lái xe đem chuyện cả đám phối hợp nhét túi ni lông vào ống khói ô tô gây sự cố ra, câu chuyện ngắn vài câu là nói hết, vấn đề tồn tại trong đó lại không đơn giản: “ Đội trưởng mà không nói, tôi không dám nghĩ chúng do trường cảnh sát bồi dưỡng ra đâu.”
Hứa Bình Thu bật cười, cũng may chưa phải chuyện gì quá nghiêm trọng: “ Rồi, đưa tôi tới tòa nhà Than Đá.”
Lái xe rất hiểu người đội trưởng cũ này, khởi động xe hỏi: “ Đội trưởng có quyết định rồi à?”
“ Hừ, cậu ở ngoài lâu quá rồi đấy, quên là không nên hỏi thì đừng hỏi rồi à?” Hứa Bình Thu ra hiệu chặn họng, thấy lái xe thi thoảng lại nhìn mình qua gương chiếu hậu tựa như có điều muốn nói, hỏi: “ Cậu có ý gì sao?”
“ Đội trưởng, nhiệm vụ này hay là để tôi đi cho, tôi tiếp xúc với những kẻ đó nhiều rồi, nói tiếng Việt cũng lưu loát.” Không cần nghĩ lái xe cũng biết nhiệm vụ ở Quảng Châu, nếu không đã chẳng tốn công đưa đám chim non đi xa như vậy:
Hứa Bình Thu lắc đầu: “ Cậu nói người khác tốt quá hóa dở, chính cậu cũng thế, mùi giang hồ trên người cậu quá rõ, đừng nói tội phạm, người mình cũng đề phòng cậu ... Kinh nghiệm phong phú là ưu điểm, cũng là khuyết điểm của cậu, nhìn tay cậu đi, ngón giữa, ngót út, ngón trỏ đã lệch khỏi vị trí rồi, phải bịa ra bao nhiêu câu chuyện có tính hợp lý cao thì người ta mới tin?”
Lái xe chép miệng không nói nữa, đó là dấu ấn để lại do nhiều năm chơi súng gây ra, không nói nữa, biết đội trưởng cũ có ý cho hắn về nhà rồi.
Hứa Bình Thu thở dài: “ Kỳ thực cậu biết có nhiều người trong số đám nhóc đó thích hợp, chỉ là cậu không muốn người khác đi vào con đường của mình, đúng không? Cậu mềm lòng rồi, vậy thì nên về nhà rồi, kỳ thực trên tỉnh cũng đang muốn đưa các cậu về, có tuổi rồi, không thể mãi mãi ẩn trong bóng tối, nên ngẩng đầu đi dưới nắng.”
Đây là một người năm xưa bị Hứa Bình Thu đẩy xuống nước, khai trừ khỏi đội ngũ, vi phạm kỷ luật là thật, khai trừ giả, sau đó luôn chấp hành nhiệm vụ bí mật.
Xe đi tới tòa nhà Than Đá, cách chừng 1 km, Hứa Bình Thu xuống xe, lái xe chẳng chào, giống mọi khi, biến mất trong dòng xe nườm nượp.
Hứa Bình Thu thu hồi ánh mắt phức tạp lại, lúc này ông ta tự tin hơn nhiều, năng lực sinh tồn của đám học viên khiến ông ta thất kinh, mai là tới hạn về đội, ông ta có chút nóng ruột muốn gặp 10 chàng trai đã khiến đội hành động của Đỗ Lập Tài sứt đầu mẻ trán.
“ Xử trưởng Hứa, phải dùng giọng điều gì để thông tri cho bọn họ?” Lâm Vũ Tịnh gặp khó hỏi:
Cái đám đó vui quên đường về rồi, ăn uống chơi bời đã đành, lại còn kiếm được cả "vợ" nữa, cô nghĩ còn gọi về được không, đám đồng đội cũng chung suy nghĩ. Đến Hứa Bình Thu cũng bóp trán, đặc biệt khi biết bên cạnh Nghiêm Đức Tiêu có thêm tiểu cô nương, mày nhíu càng chặt.
Giờ nói gì cũng muộn rồi, phải gọi chúng về, nếu không trong đó thực sự có những người một đi không trở lại, dù sao là học viên cảnh sát, ông ta có trách nhiệm nhất định với cả đám.
“ Không nói gì cả.” Hứa Bình Thu an bài: “ Tải bài ca của trường xuống, cứ phát liên tục ... Tôi phải tham dự hội nghị, chiều 18 giờ sẽ tới. Vũ Tịnh, Cao Viễn, hai người phụ trách tiếp đãi.”
Đội viên kinh lễ, Hứa Bình Thu tâm sự trùng trùng rời đi, không lâu sau Lâm Vũ Tịnh và Cao Viễn xuống lầu, mang theo đống thiết bị tới sân thể dục kia, nơi đó còn cất vật dụng cá nhân của học viên.
“ Bài ca của trường là bài gì thế nhỉ?” Cao Viễn không hiểu:
“ Anh ngốc à, trường cảnh sát nào mà chẳng dùng một bài như nhau, bài ca cảnh sát nhân dân chứ còn gì nữa.” Lâm Vũ Tịnh mắng luôn:
Cao Viễn lè lưỡi, không cái nhau với bà cô đanh đá này, vẫn còn nhớ năm xưa mới gặp cô gái này thế nào, ôn nhu hiền dịu, nhìn một cái như bị mũi tên thần ái tình bắn xuyên qua tim. Vậy mà làm cảnh sát vài năm, hươu sao đáng yêu thành hổ cái rồi hung dữ, cái nghề này đúng là hủy hoại mỹ nữ, mỹ nữ vẫn xinh đẹp vẫn như ngày nào, song hắn không dám thích nữa.
Lát sau Lâm Vũ Tịnh kết nối di động với loa trên xe, tức thì bài ca hùng tráng vang lên, Lâm Vũ Tịnh cảm giác trong lòng trào dâng trang nghiêm tự hào: “ Đây chính là lời kêu gọi tốt nhất.”
Di động vang lên âm điệu quen thuộc, Đổng Thiều Quân biết tới thời gian trở về rồi, một sự hưng phấn khó diễn tả khiến hắn muốn bay lên, ném bao tải dùng sinh tồn thời gian qua, đá cái giày đã lòi ngón chân, kiếm cái ao nước rửa mặt, chỉnh lại cổ áo, bắt một cái taxi, làm hành động xa xì nhất 40 ngày qua.
Về đội.
Trương Mãnh cúi đầu nhìn công trường nhấp nhô lởm chởm, ngẩng đầu nhìn tòa nhà cao tận mây xanh đang hoàn thiện, lại nhìn bản thân. Tối ngày hôm qua hắn xin đốc công ứng trước lương, không cho, vay tiền, không cho, mệt sống mệt chết vậy mà đến ngày về vẫn không một xu dính túi. Lúc này hắn rất muốn rửa mặt, chỉnh lại quần áo, trông cho tươm tất một chút, đập gãy luôn cái xẻng sắt, trong ánh mắt ngạc nhiên của người khác, uy phong rời công trường, đợi xe của đốc công tới, chặn lại: “ Anh Lý, tôi có chuyện muốn nói.”
“ Mẹ nó, không làm việc đi, nói cái chó gì? Muốn vay tiền à, ở đây có chỗ ăn chỗ ở, cần tiền làm gì?” Đốc công Lý đầu chuột râu dê, công trường có nồi cơm lớn di chuyển theo đội, cách đó không xa cũng có đoàn chị em luống tuổi phục vụ nhân dân, mười đồng một lần, cả nước đều biết, nhu cầu gì cũng có:
“ Tôi làm ở đây lâu như vậy, có một câu luôn muốn nói với anh, bây giờ không nói, tôi sợ không còn cơ hội nữa.” Trương Mãnh vẻ mặt rất nghiêm túc:
Đốc công không chút phòng bị đi tới, vẫn bộ dạng xua chó đuổi mèo: “ Có gì thì nói mau lên, nói xong còn đi làm ... Á!”
Lời chưa dứt thì bốp một phát, quả đấm lớn như bát canh giảng thẳng mặt làm hắn đổ vật xuống, máu nhoe nhoét mặt, vừa tanh vừa mặn, chưa hết bàng hoàng thì Trương Mãnh co chân cho vài cú đá: “ Chết mẹ mày đi.”
Phẹt! Cho bãi nước bọt vào mặt, lửa giận trong lòng tan biến, Trương Mãnh ngửa đầu giang rộng tay cười dài, chỉnh cổ áo bước chân đi như bay, nơi đó có anh em của hắn, có tổ chức của hắn.
Chương 092: Sứ mệnh kêu gọi. (2)
Tôn Nghệ đã thu thập xong hành trang từ hôm trước, đến tận khi điện thoại vang lên tiếng nhạc quen thuộc thì hắn mới biết là đã tới ngày rồi. Tới Quảng Châu hai ngày bằng vào tay nghề sửa chữa cùng lái xe không tệ, hắn tìm được công việc huấn luyện đua xe kart, kiếm sống cùng tàm tạm thôi, quan trọng là quen biết một đám người cùng chung đam mê. Tối qua uống rượu chia tay cùng đám anh em trừ trời nam biển bắc, ai cũng giữ hắn lại, nhưng hắn quyết rồi, đi về đã, nếu không được ở lại tỉnh thành, hắn sẽ theo đuổi đam mê của mình, chí ít phải lấy CMT, danh chính ngôn thuận chứ.
Có thêm lựa chọn là có thêm tự tin, Tôn Nghệ đeo túi sách lên vai, ngẩng cao đầu gọi ta xi.
Dư Tội, Lý Nhị Đông, Đậu Hiểu Ba đồng loạt nhận được được điện thoại, bọn họ đã tụ tập trước một ngày chờ đợi, ngồi nghe âm điệu như có tiếng vó ngựa gươm đao, khiến người ta nhiệt huyết dâng trào.
“ Trong nhà gọi rồi, phải về thôi.”
Quay đầu nhìn về phía căn nhà nhỏ, Dư Tội nghe thấy tiếng khóc thút thít của Tế muội tử. Thôi xong rồi, Thử Tiêu bị tình cảm liên lụy, tối qua nói với Tế muội tử phải đi, Tế muội tử khóc không ngừng, do điều kiện bảo mật, cả thân phận lẫn địa chỉ đều không thể nói, bảo con gái nhà người ta có đau lòng không?
Càng có người đau khổ hơn, Đậu Hiểu Ba và Lý Nhị Đông ngồi im tại chỗ, đứng lên gian nan hơn cả lần trước xuống xe, Dư Tội không hiểu hỏi: “ Hai anh chẳng nhặt được đứa em gái nào, buồn cái gì chứ?”
“ Dư Nhi, cậu là thằng máu lạnh, nói chuyện tình cảm nam nữ với cậu cũng phí công, có điều tôi lo vẫn đề khác, cậu nói xem có nên thành khẩn với tổ chức không?” Bánh Đậu vẫn còn băn khoăn chuyện dán quảng cáo:
“ Đúng thế, tôi cứ lo thôn thót, hay là chúng ta đừng nói, nói ra mất mặt lắm, đừng nói làm cảnh sát, về trường cũng không dám.” Lý Nhị Đông ăn no mặc đủ biết tới liêm sỉ là gì rồi:
Dư Tội buồn cười: “ Không nói mà được à, nếu bị người theo dõi ghi hình được, không bằng tự nói cho thống khoái.”
“ Không hỏi thì đừng nói.” Lý Nhị Đông tới phút cuối vẫn không thể tự quyết, thở hắt ra:
Dư Tội không đợi được nữa, đi tới đấm cửa: “ Thử Tiêu, anh có về không đây, anh không về, chúng tôi đi trước.”
Cửa bật mở không có chút dấu hiệu nào, căn phòng chưa tới 10 mét vuông, Tế muội tử ngồi trên giường khóc đã thành mèo mướp rồi, gương mặt non nớt ướt đẫm bị cô lau đi thành lem luốc, mũi nhỏ liên tục phát ra tiếng khóc cố kìm nén, môi dưới có vết cắn hiện rõ, trông cứ như vớt dưới nước ra vậy, ai thấy cũng thương.
Thử Tiêu đứng ngồi không yên: “ Làm sao đây Dư Nhi, hay là các cậu đi trước đi.”
“ Đau dài không bằng đau ngă, các anh em vào cả đây.” Dư Tội gọi hết mọi người vào, rống lên với Tế muội tử: “ Đừng khóc nữa.”
Dọa một cái, Tế muội tử sợ nín luôn, cô biết trong đám người này Dư Tội không khác gì lão đại, mấy người kia đều nghe lời, thấy thái độ của y ác liệt mồm lại mếu máo khóc, nói ai đó vô lương tâm, muốn ném cô lại một mình, đã bảo cả đời nuôi cô như em gái rồi, còn nuốt lời ...
“ Khóc lóc không giải quyết được gì cả, nghe tôi nói đã … “ Dư Tội viết lên tờ giầy đưa Tế muội tử: “ Cô tạm thời về nhà trước, nếu thực sự không quên được anh ấy thì theo địa chỉ này đi tìm, anh ấy tên là Nghiêm Đức Tiêu, biệt hiệu Thử Tiêu, đây là địa chỉ gia đình và trường học. Giờ chúng tôi phải về, nói không chừng có được một công việc thể diện có thể mới có thể nuôi được cô, cô cũng không muốn theo anh ấy lưu lạc đầu đường cả đời đúng không?”
Tế muội tử nhận lấy tờ giấy, xịt mũi một cái không khóc nữa, liếc nhìn Thử Tiêu, có vẻ tha thứ cho hắn rồi, ít nhất hắn nói thật tên mình.
Thấy Tế muội tử im lặng thừa nhận kết quả này, Dư Tội lục hết tiền trên người, còn thô bạo trấn lột luôn cả của Bánh Đậu và Lão Nhị đưa cho Tế muội tử. Thử Tiêu thấy chuyện còn có cơ thay đổi, chạy vào phòng vệ sinh lấy ra gói giấy, đó là toàn bộ thu nhập hắn lừa được, thề thốt: “ Tinh Tinh, em về nhà trước, nếu anh không làm được cảnh sát, anh đi sẽ đi tìm em ngay ... Em nhất định phải đợi anh nhé.”
“ Em nhất định sẽ đợi anh.” Tế muội tử bi thương trào dâng bỏ cả thẹn thùng, ôm đầu Thử Tiêu vào lòng khóc nấc lên:
Cuộc chia ly đẫm nước mắt kéo dài rất lâu, khi Thử Tiêu đi ra toàn thân đầy dấu môi, quyến luyến quay đầu mãi, nước mắt hoen mi, căn nhà tuy lụp xụp nhưng đầm ấm, nơi đó còn có cô gái mà hắn yêu thương.
Đi đã xa, quay đầu chỉ thấy cây cối um tùm, có người nhìn cảnh này không nhịn được rồi, Lý Nhị Đông chửi thẳng mặt: “ Thằng chó má, giấu bao tiền như vậy mà không tiếp tế cho anh em.”
“ Tế muội tử mà theo tôi, tôi không về nữa, theo cô ấy đi ăn mày cũng được.” Đậu Hiểu Ba hết sức hâm mộ duyên phận của Thử Tiêu:
“ Đừng buồn nữa, nếu thực sự không bỏ được thì đừng về, chứ thế này mà về cũng chẳng làm ăn được gì, chẳng bằng giữ Tế muội tử mà sống. Em gái đó được đấy, biết chăm sóc người khác, không đòi hỏi phù phiếm, sống ở đất Quảng Châu này ba bốn năm vẫn giữ được chân thật như thế, vậy đó là bản tính, không dễ thay đổi. “ Dư Tội an ủi Thử Tiêu hồn siêu phách lạc:”Thằng chó nhà anh đúng là phúc mười tám đời.”
Thử Tiêu lẩm bẩm: “ Tôi không bỏ được, cả Tế muội tử lẫn công tác, biết đâu, tôi có cả hai thì sao?”
Người mê cờ bạc đều thích chơi lớn, nãy còn khóc thút thít, giờ đã ngùn ngụt khí thế rồi, làm mấy anh em chướng mắt, bà nó chứ, được cả công việc lẫn vợ, bảo người ta không ghen tỵ cũng khó.
Thử Tiêu càng nói càng tự tin, quay đầu hướng về chỗ ở không nhìn thấy nữa: “ Tinh Tinh, ngàn vạn lần đừng theo người khác, phải đợi anh nhé, anh lái xe cảnh sát tới đường hoàng đón em về.”
Di động của Uông Thận Tu đặt trên bàn trang điểm, tiếng nhạc hào hùng không phù hợp với gian phòng đầy xuân sắc, cuối cùng hắn đưa ra quyết định làm chính bản thân cũng không tin. Cởi bộ âu phục đắt tiền của hộp đêm, mặc lại quần áo cũ đã ném trong góc, soi gương chỉnh lại cổ áo, giống vô số lần chỉnh trang áo cảnh sát, đã thành thói quen.
Ra ngoài không lâu đã nhiễm quá nhiều thói xấu cuộc sống, gương mặt trắng bệch do thiếu nắng, vì công việc nên hắn nuôi râu, trông già hơn vài tuổi, cứ như tới từ thế giới khác, vừa mặt quần áo cũ lên, chớp mắt nhớ tới quê nhà ở vùng tây bắc gió cát xa xôi, nhớ đám anh em ồn ào, nhớ trường học khô khan ... Bốn mươi ngày ngắn ngủi mà tựa đã sống qua thế kỷ.
Dài và làm người khác khó quên.
Buổi sáng mùa xuân nắng trởi rực rỡ mà chẳng đem lại bao hơi ấm, Hàn Tiếu từ trên chiếc giường lớn bò dậy, toàn thân từ trên xuống dưới không mặc chút gì, đi tới bên cửa sổ, kéo rèm lên, để ánh sáng tràn vào gian phòng, chiếu lên thân thể trắng trẻo của cô, bầu ngực đầy đặn tròn trịa, hai chân thon dài thẳng tắp, đôi bàn chân nhỏ nhắn dẫm trên sàn nhà đá hoa man mát.
Di động bị tắt, gương mặt xinh đẹp của Hàn Tiếu xuất hiện trong gương, áp át vào mặt Uông Thận Tu, cùng soi gương tựa hồ so xem hai người có phải một đôi trời sinh không, tẩy đi lớp son phấn trang điểm. Hàn Tiếu không còn dung mạo động lòng người nữa, xương gò má hơi nhô cao, quầng mắt hơi thâm, nước da không tốt, dù vẫn mỹ lệ nhưng có sự mệt mỏi làm người ta chua xót.
Chương 093: Sứ mệnh kêu gọi. (3)
Đúng là rất mệt mỏi, suốt cả đêm không ngủ, hai người tận tình hoan ái, sáng dậy vẫn không rời nhau, Hàn Tiếu ngủ với không biết bao nhiêu nam nhân, nhưng chưa bao giờ ngủ qua đêm với ai, trừ chàng trai này, khuôn mặt rõ ràng đã khóc không ít của Hàn Tiễu miễn cưỡng nở nụ cười: “ Cậu thực sự là cảnh sát à?”
“ Vẫn chưa, chỉ là học viên sắp tốt nghiệp thôi.” Uông Thận Tu quay sang hôn lên má Hàn Tiếu, điều kiện bảo mật đã mất hiệu lực giữa hai người:
“ Bài hát vừa rồi là gì, thật dễ nghe.”
“ Bài ca cảnh sát nhân dân, cũng là bài ca của trường chúng tôi.”
“ Tốt rồi, vậy là tốt rồi, tôi không phải lo cho cậu nữa, đi đi, ở nơi này lâu, sẽ thành người chẳng ra người, ma chẳng ra ma như tôi.” Hàn Tiếu buông tay, rất dứt khoát:
Biết rõ kết quả là thế, thời khắc đó tới, Uông Thận Tu vẫn không sao dứt bỏ được, nhìn Hàn Tiêu quay đầu lén lau nước mắt, lòng đầy day dứt, hai người đang chìm đắm trong biển ái tình, không phải là giả, nhưng đó là thứ không nên xuất hiện giữa bọn họ.
Hàn Tiếu thất thần nhìn Uông Thận Tu lúc này mặc chiếc áo sơ mi lam nhạt hơi nhàu nhĩ, giống như lần đầu mới gặp nhau, thế mà cô chẳng nhận ra hắn là tên lang thang chẳng có một xu dính túi, càng không ngờ rằng khi ở bên cạnh chàng trai ngượng ngùng và u uất này, mình lại sinh ra thứ tình cảm đã vô cùng xa xỉ, càng không ngờ hắn là cảnh sát dự bị.
Bất kể là gì, mọi thứ kết thúc vào buổi sáng hôm nay rồi, cô đứng bên cửa sổ, mắt nhìn vào không gian vô định, giọng nói trở nên vô tình: “ Đi đi, điện thoại lại kêu rồi, đừng quên trả tiền, cậu biết giá của tôi rồi đấy.”
Uông Thận Tu lấy hết số tiền kiếm được đặt lên bàn trang điểm, biết Hàn Tiếu nói thế là để chặt đứt nhớ nhung cuối cùng của mình, giọng hết sức kiên định: “ Chị Tiếu, tôi biết mình chưa có bất kỳ cái gì, cũng chẳng thể đem lại cho chị cái gì, nếu ở lại cũng là chị nuôi tôi ... Trước giờ tôi sống hồ đồ, nhưng giờ tôi có mục tiêu của mình rồi, tôi muốn một ngày trở thành sẽ thành nam nhân có thể nuôi được chị.”
Hàn Tiếu không đáp, Uông Thận Tu lặng lẽ đi ra ngoài, quyến luyến quay đầu, không thấy Hàn Tiếu nữa, suýt nữa thì hắn muốn mở cửa chạy vào ôm chặt lấy cô, nói sẽ không đi đâu cả. Di động lại vang lên bài ca kia, nhưng trong đầu chỉ có giọt nước mắt của Hàn Tiếu, mọi ý nghĩ của hắn đều biến mất, hắn không kỵ húy Hàn Tiếu là tiểu thư, hắn chỉ hận mình, hận mình lo được lo mất, không giống nam nhân.
Ngày hôm đó, đám học viên ở các ngóc ngách của Quảng Châu, có đắc ý, có buồn bã, có lo lắng trùng trùng, có sảng khoái tập trung cùng một địa điểm.
Đó là nơi họ tiếp nhận một nhiệm vụ đơn giản, thực sự là đơn giản, nhưng chuyện trải qua không đơn giản nữa.
Người đầu tiên tới báo danh là Đổng Thiều Quân, nam sinh này khiến Cao Viễn và Lâm Vũ Tịnh đảm nhận nhiệm vụ đều gật đầu chào, tướng mạo và tính cách đồng nhất, là hán tử phương bắc tiêu chuẩn, sau khi báo danh ngồi trên chiếc ghế chuẩn bị sẵn, đầu ngẩng cao, lưng thẳng tắp, tay đặt trên gối, không nói lời nào. Suốt 40 ngày, chàng trai này nhặt rác kiếm sống trên Bạch Vân Sơn, màn trời chiếu đất, làm hai cảnh sát tiền bối nể phục, khi vào đội ngũ, nhất định là cảnh sát tốt.
Những người tới tiếp sau đó không lọt vào mắt được, Dư Tội, Thử Tiêu, Lý Nhị Đông, Đậu Hiểu Ba cùng ngồi taxi tới. Hùng Kiếm Phi đến sau một chút, cả đám chưa đi qua cửa đã ồn ào, Đậu Hiểu Ba chỉ mặt Đổng Thiều Quân chửi luôn: “ Fu-ck! Cậu chưa chết đói bỏ chạy à? Thôi, bọn tôi xong rồi.”
Trong đám 13 anh em chơi với nhau, Đồng Thiếu Quân và Lạc Gia Long có thành tích học tập tốt nhất, hắn trụ lại được tức là hi vọng của đám anh em giảm đi một phần. Có điều lúc này không còn nơm nớp lo bị loại nữa, nếu bị loại, khỏi mua vé về, ở Quảng Châu làm việc cũng được, có CMT, thuận lợi hơn nhiều.
Nhìn anh Tiêu kìa, giờ luyện được bản lĩnh đối nhân xử thế rồi, bắt tay Cao Viễn, ân cần hỏi han: “ Anh còn nhớ tôi không, khi ở trên đường, nhờ anh cứu mạng, còn chưa cám ơn.”
Cao Viễn mặt lạnh lùng như không quen biết: “ Nộp di động và thiết bị theo dõi.”
Dư Tội tới lúc này mới chính thức gặp “vợ” mình, trước đó chỉ biết trong số người theo dõi có nữ cảnh sát, đề phòng bị phát hiện nên không bám theo. Nhớ tới tên lái xe ôm hiểu lầm đây là người vợ bỏ theo trai của mình, không khỏi nhìn thêm vài lượt, cực kỳ xinh đẹp. Không phải loại vẻ đẹp điệu đà chói lòa mà hài hòa cá tính, mặc cảnh phục tôn lên vẻ lạnh lùng trên khuôn mặt, rất hấp dẫn nam nhân, chỉ là quá mức lạnh lùng rồi, mắt một mực nhìn thẳng về phía trước, chẳng có chút biểu cảm nào … một mỹ nữ hiếm có bị cái tổ chức này biến thành người máy rồi, thật phí.
Lần lượt giao nộp trang bị, bốn người kéo ghế ngồi vây quanh Đồng Thiếu Quân, hết sức kỳ quái vì sao tên này vượt qua được, Đồng Thiếu Quân gặp lại anh em, tính cách tức thì hoạt bát hơn hẳn, kể lại chuyện mình trải qua, Lý Nhị Đông thất kinh: “ Không thể nào, nhặt rác 40 ngày à, ở trong thành phố nhặt rác cũng đánh cướp nhau, không có đội ngũ không được.”
“ Ở khu du lịch thì khác, tôi xin quản lý làm công tác quét dọn vệ sinh cho họ, nên trụ lại được.” Đổng Thiều Quân giải thích:
“ Thế thì làm khổ bản thân quá rồi.” Bánh Đâu cảm thán vỗ người Đổng Thiều Quân đã gầy dộc đi, đó không phải cách hay, nhưng đáng phục:
“ Đúng thế, thật không đáng chút nào.” Đấy thấy chưa, thằng nói không thèm nghĩ Lý Nhị Đông đã nói thẳng ra rồi đấy, không dám khen hành vi này, nói thế nào cũng thấy người anh em này quá thật thà, chưa đánh đã khai: “ Chúng tôi làm việc trong ngành quảng cáo, có được chút tiếng tăm.”
“ Đúng đúng, giống giống quảng cáo mời gọi đầu tư ấy, chi tiết không nói nữa, dù sao anh không hiểu đâu.” Bánh Đầu dương dương đắc ý vì kiếm được cái từ quá hay mô tả công việc của mình:
Lâm Vũ Tịnh nghe thấy suýt không giữ được cái mặt lạnh, hai tên này mặt cũng dày quá mức rồi.
Đồng Thiều Quân không biết ẩn tình, xấu hổ vì thua kém anh em, Hùng Kiếm Phi không phải hỏi, thằng này trời sinh làm công nhân khuân vác, không chết được, quay sang nhìn Dư Tội có chút gầy gò: “ Dư Nhi, cậu sao qua được?”
“ Thì bữa no bữa đói, sau đó may mà nhờ gặp được đám Thử Tiêu.” Dư Tội nói nửa thật nửa giả, cái mặt y khi cần thật thà thì trông hết sức thật thà, chẳng ai nghi được:
Đồng Thiều Quân vỗ vỗ vai thông cảm, cũng biết nói hời hợt vậy chứ khẳng định không dễ dàng gì, nhìn Thử Tiêu khen ngợi: “ A, Thử Tiêu, đeo cả đồng hồ đắt tiền rồi, làm nghề cũ phải không, còn tiếp tế cho Dư Nhi, không tệ.”
“ Tôi ...” Thử Tiêu nhìn Cao Viễn, Lâm Vũ Tịnh đứng ở đó, không dám nói:
Dư Tội tiếp lời: “ Chuyện qua rồi, đừng nhắc nữa, anh Tiêu ngại đấy ... Lần trước còn chưa kịp cám ơn anh Tiêu.”
Càng nói càng như thật, Đồng Thiều Quân biết bản lĩnh Thử Tiêu, lòng hâm mộ lắm, chỉ là hắn không chú ý, đám Dư Tội tuy khôi phục bộ dạng ăn mặt lúc đầu, nhưng tên nào tên nấy giày da mới tinh, chẳng qua Thử Tiêu đeo đồng hồ hơi bắt mắt.
“ Oa còn có người đẹp trai hơn mình.” Thử Tiêu tinh mắt phát hiện ra lục địa mới:
Uông Thần Tu đã tới, tên Hán Gian tóc bóng mượt chải chuốt hoàn toàn khác đám anh em tóc tai bù xù như tổ quạ, theo lệ giao nộp trang bị, vừa định tới đoàn tụ thì Dư Tội ngồi xe nhất cười nhạt, Lý Nhị Đông đánh mắt với Bánh Đậu, thừa biết đám anh em này rồi, hắn chột dạ lùi lại: “ Sao thế?”
Đề xuất Voz: Nhật ký đời tôi