Chương 29: Sứ mệnh kêu gọi. (4) (1)
Chương 29: Sứ mệnh kêu gọi. (4) (1)
Chương 094: Sứ mệnh kêu gọi. (4)
“ Mùi nước hoa nữ. “ Thử Tiêu đi quanh Uông Thận Tu một vòng, mũi hít hít, nổ phảo trước:
Bánh Đậu kiểm tra tay Hán Gian: “ Không có vết chai, da láng mịn, chứng tỏ không phải làm gì hết.”
Lý Nhị Đông trực tiếp hỏi: “ Hán Gian, ánh mắt u uất kia ở đâu ra, không phải là tiểu bạch kiểm lưu lạc đầu đường gặp được bạch phú mỹ chứ?”
“ Không thể nào, gặp rồi ai còn về?” Hùng Kiếm Phi cùng Đồng Thiếu Quân gần như đồng thanh:
Hai người tiếp đãi cũng cười, xem tín hiệu cả tháng chẳng mấy cảm giác, giờ gặp người thấy thú vị hơn nhiều.
Uông Thận Tu hất mái tóc đã khá dài, ngồi xuống vắt chân chữ ngũ, thở dài: “ Nói ra các cậu không tin, tôi kiếm ăn ở hộp đêm Đế Hiệu.”
“ Cái gì? Cậu, cậu bán ... bán thân rồi à?” Bánh Đậu thất kinh ngã oạch xuống ghế, vội vàng bò dậy nhìn kỹ người anh em sa đọa, giọng thương cảm:” Làm sao tới mức đó!”
Lý Nhị Đông cũng cảm thán: “ Chẳng trách mặt trắng thế kia, đó gọi là tình dục quá độ đấy.”
Cả đám nửa đùa nửa thật trêu ghẹo, nhưng Uông Thận Tu lại không vênh mặt nói câu quen thuộc "phong cách của anh các chú không hiểu", mà chỉ cười nhẹ. Tên khốn này vốn đã đẹp trai rồi giờ áo sơ mi trắng, quần âu khóe miệng nhếch lên mang vẻ bất cần đời cùng với ánh mắt buồn bã chán chường, tăng thêm không ít sức dụ hoặc trí mạng với thiếu nữ vô tri.
Dư Tội chợt nhớ một câu, người đời khinh ta, chửi ta, cười ta, hại ta, ta phải làm sao? Lúc này hắn chỉ cười cho qua, đám anh em cụt hứng, Dư Tội vỗ tay bảo mọi người im lặng, giơ ngón cái nói: “ Về là tốt rồi.”
Đều từng trải rồi, mọi người nhận ra Uông Thận Tu ắt trải qua chuyện không tầm thường, ai chẳng có điều khó nói, dù cả với anh em thân thiết nhất, Bánh Đậu, Lão Nhị cảm thụ rất sâu, lần lượt vỗ vai hắn.
Sau đó là Tôn Nghệ, thằng này mất quần áo rồi, ăn mặc hoa hòe hoa sói như đám choai choai Quảng Châu, anh em nhao nhao hỏi, hắn nghênh ngang đáp, khó coi vứt rồi, sau đó trọng sức khinh bạn, tới trước mặt Lâm Tĩnh Vũ, bắt chuyện: “ Chị gái xinh đẹp, chị tới tiếp nhận chúng tôi về đấy à?”
A, thằng nhãi này, hoa khôi cục chống ma túy mà dám tán tỉnh, Cao Viễn trừng mắt: “ Này nghiêm túc chút.”
Ai ngờ Tôn Nghệ bực mình: “ Tôi nói chuyện với chị ấy, anh trừng mắt cái gì, nhìn là biết cảnh sát độc thân, mất cân bằng hóc môn nghiêm trọng.”
Cười rồi, Lâm Vũ Tĩnh rốt cuộc không giữ được gương mặt nghiêm túc với đám nhóc này, bật ra tràng cười khúc khích làm Cao Viễn mặt đỏ như tôm luộc, rống lên: “ Về chỗ.”
Không làm quen được, có điều nhìn Lâm Vũ Tịnh cười rạng rỡ, hai mắt cong vút vô cùng hấp dẫn. Tôn Nghệ thấy thỏa mãn rồi, quay về chỗ anh em, bắt đầu ba hoa phét lác, tên này phổi bò, chẳng tâm cơ gì, huấn luyện xe kiếm được vài nghìn, lôi ra khoe với đám anh em đói tuyên bố hôm nay mời khách, tới hộp đêm Đế Hiệu, không tiêu hết không về.
Nhắc tới Đế Hiệu, cả đám cười gian, Tôn Nghệ nghe nói Uông Thận Tu kiếm ăn ở đó thì nhất định muốn hắn giới thiệu cho vài phú bà.
“ Mọi người đông đủ quá nhỉ? “ Lạc Gia Long cũng từ trên taxi đi xuống, thấy còn nhiều anh em như thế thì vui lắm, mau mắn đi nộp trang bị, sau đó bị truy hỏi cảnh ngộ, hắn không dấu diếm gì, thở dài kể chuyện làm bài tập, giả mạo chữ kỹ phụ huynh, cày game cho bọn trẻ con, rồi sửa máy tính: “ Thật không ngờ một ngày chuyên ngành không được tác dụng gì, sở thích nghiệp dư lại cứu mạng.”
Hùng Kiếm Phi chỉ trích: “ Lạc Đà, cậu vô sỉ quá rồi, lừa cả tiền trẻ con, lại còn ký tên hộ cha mẹ chúng, thế này là phạm tội biết không?”
“ Đúng đúng, hủy cả thế hệ mầm non của đất nước.”
“ Trong đám anh em, cậu là tên vô sỉ nhất.” Anh chàng nào đó làm trong ngành quảng cáo hùng hồn chỉ trích:
“ Anh em, anh em nghe tôi nói đã, bất đắc dĩ, bất đắc dĩ thôi, tôi liền mấy ngày bị đói, cho nên ...” Lạc Gia Long rối rít xua tay phân bua:
Không ngờ mọi người nghe vậy càng như tội tày trời, ở đây có ai là không chịu đói chứ? Vài ngày đói thôi mà đi làm chuyện vô sỉ trời đất không dung à?
Kệ đám anh em đua nhau thảo phạt Lạc Gia Long, Dư Tội nhìn ra ngoài cửa một lúc lâu không thấy bóng dáng ai về, đi tới chỗ hai người đón tiếp: “ Chúng tôi rốt cuộc còn mấy người ở lại?”
“ Không phải việc của cậu về chỗ đi.” Hơn tháng trời bị đám nhãi con này làm ăn không ngon ngủ không yên, mà kẻ làm người ta đau tim nhất chính là thằng nhãi này, Cao Viễn khó chịu xua tay:
Lâm Vũ Tịnh nhìn Dư Tội lại nhìn đám bạn bè đang cười đùa vô tâm kia, phát hiện chàng trai có phần lạnh lùng này lại là người quan tâm tới người khác, vì thế tuy không mấy thiện cảm với số 8, cô vẫn trả lời: “ Còn một người nữa thôi, tôi không biết là ai, chỉ theo dõi các cậu qua số hiệu.”
Dư Tội cám ơn quay về chỗ, thông báo một cái, mọi người lắng cả xuống, chờ đợi người cuối cùng.
Lần này đợi khá lâu, tận giữa trưa, ai nấy sốt ruột thì người cuối cùng tới nơi, đi qua cửa, thiếu chút nữa ngã xuống, phải vịn vào tường mới đứng vững, thở hồng hộc: “ Nhìn gì thế, không nhận ra tôi nữa à?”
Đúng là không nhận ra, một thân trang phục công nhân, toàn thân bùn đất, mặt lại còn dán băng dính thuốc mấy chỗ, đầu quấn băng, tất cả xô ghế đứng dậy, bao vây xung quanh, Thử Tiêu hết hồn hỏi: “Súc Sinh, làm sao thành thế này?”
“ Thằng nào làm, mẹ nó chứ, anh em đi tìm nó tính sổ.” Lý Nhị Đông đùng đùng nổi giận, không cần biết người của tổ chức ở ngay bên cạnh:
“ Lợi hại, thế này mà anh vẫn về được.” Dư Tội nhìn Trương Mãnh đi hai cái giày há mõm, toàn thân mồ hôi như vớt dưới nước lên, thốt lên thán phục:
Lâm Vũ Tịnh chạy tới, mở một chai nước khoáng đưa Trương Mãnh, nộp trang bị thì khỏi, trừ cái khâu vào quần, còn lại mất hết rồi còn đâu. Hùng Kiếm Phi dìu Trương Mãnh ngồi xuống. Trương Mãnh tu nước ừng ực, số còn lại dội hết lên đầu.
Dư Tội không dám tin: “ Đừng nói là anh vừa chạy bộ về đấy nhé!”
“ Ừ, vừa mới đánh thằng đốc công, cho một phát vỡ mồm luôn, còn bồi thêm hai phát, mẹ nó, không chạy chúng nó đuổi kịp đánh chết.” Trương Mãnh vừa thở vừa trả lời cực kỳ hả hê: “ Cái thằng vương bát đản, ngày bắt làm 16 tiếng, chỉ cho ăn hai bữa, tôi vay 20 đồng lộ phí không cho, chết con mẹ nó đi ...”
Mọi người hết hồn chỉ muốn bịt mồm hắn lại, Thử Tiêu quay sang nhìn Cao Viễn và Lâm Vũ Tịnh nhe răng cười nịnh hi vọng họ bỏ qua cho.
“ Các cậu không biết chứ, thời đại này chó má quá, tôi bốc vác ở bến tàu đều là hàng buôn lậu, tôi nhắc một câu bị chúng nó hè nhau đánh, không trả đồng nào ... Con mẹ nó, tôi tìm người trung gian xin việc, bị đưa vào tập đoàn đa cấp, tôi nói, đa cấp là phạm pháp, ăn thêm một trận đòn nữa … Thói đời này đéo còn chỗ nào nói lý nữa, sau đó tôi lại tìm một công việc bốc vác, biết cái gì không, con mẹ nó toàn là thịt lợn chết, hai đồng tám cân, là lợn bệnh chết, tôi bảo với ông chủ thế này hại người quá, ăn vào chết đấy, lại bị đánh, đánh xong còn vu cho tôi ăn trộm ... Cảnh sát cũng là lũ chó chết nốt, chả hỏi gì đã còn tôi lại đánh một trận, đòi phạt tiền tôi, tôi làm gì có tiền, thế là tống giam, con mẹ lũ cảnh sát chứ, tôi phá còng thoát, không đập chết mẹ bọn chó đó là may cho chúng rồi ...”
Chương 095: Khen cái hay bỏ cái kém. (1)
Câu chuyện truyền kỳ của Trương Mãnh kể một cách vắn tắt là bị người ta đánh, từ lưu manh, tới gian thương rồi cả cảnh sát cũng đánh hắn, toàn thân thương tích của hắn là minh chứng, không ai ngăn hắn nói nữa, cả Lâm Vũ Tịnh và Cao Viễn nghe hắn chửi cảnh sát cũng im lặng.
Uống hai chai nước, rất lâu sau phát hiện đám anh em đều im lìm, Trương Mãnh nghi hoặc nói: “ Các anh em, ngoài kia toàn lũ khốn nạn thôi, làm sao qua được thế, có ai bị bắt nạt không?”
Một câu làm không ít người có tật giật mình, xấu hổ không biết dấu mặt vào đâu nữa, nhất là mấy người Dư Tội, trong số lũ khốn nạn kia có cả phần bọn họ chứ ai.
Thử Tiêu đứng dậy quay về phía Cao Viễn, Lâm Vũ Tịnh nói lảng đi: “ Ăn cơm, ăn cơm, anh chị ơi, xem cậu ấy đói rách thế này, tổ chức phải cho bữa cơm chứ?”
Cơm trưa được an bài thống nhất ở ngay một quán cơm gần đó, Trương Mãnh ăn nhiều nhất, dáng ăn như bị bỏ đói lâu ngày đó làm anh em xót xa. Giờ bọn họ mới biết bốn người Trịnh Trung Lượng, Thiệu Soái, Vương Lâm, Ngô Quang Vũ bị loại, nghĩ lại thì bị loại chưa chắc không tốt.
Trong bữa cơm, không nói chuyện trải qua nữa, so với sự bi thảm của Trương Mãnh, mọi người đều thấy may mắn, ngoài may mắn còn có số điều không thể kể ra. Đồng thời mối lo mới dâng lên, gặp lại Hứa Bình Thu sẽ thế nào? Lão già đó tinh như vậy, không phải qua loa vài câu là đủ.
Lo lắng cũng phải qua cửa đó, nhưng không ai nhận ra, lúc này lo lắng đã khác với ban đầu, khi đó lo đói bụng, giờ là băn khoăn lựa chọn, dù sao thì lối ra rất nhiều. Như Lạc Gia Long nói, hắn tùy tiện đi làm công kiếm được vài nghìn nhẹ nhàng, giờ hắn tự tin vào trình độ của mình, nếu sáng nghiệp, cơ hội thành công rất lớn.
Thử Tiêu khinh bỉ nói nhỏ: “ Làm công á, thế thì theo tôi cho rồi, tháng tôi kiếm cả vạn.”
Anh em thì thầm với nhau không ít, nhưng đều giấu Trương Mãnh, sợ nói ra tên Súc Sinh này không chịu nổi. Phàm hắn hỏi tới mọi người sống thế nào, thì tất cả đều vờ vịt làm bộ đau khổ ủy khuất nói, chúng tôi cũng làm như lừa, ăn như chó, khổ hơn cả anh nữa, anh bị đánh còn dám đánh lại, bọn tôi cắn răng mà chịu.
Vì thế Súc Sinh tưởng thật cùng anh em mở đại hội kể khổ, làm ai nấy hết hồn né tránh.
Ăn xong không cho thời gian nghỉ, thậm chí tắm rửa thay quần áo cũng chẳng có, mọi người dều nóng lòng muốn gặp Hứa Bình Thu để hỏi kết quả huấn luyện. Lâm Vũ Tịnh giải thích Hứa Bình Thu đang tham dự hội nghị, tối mới về, làm đám học viên khó chịu, đoán chừng trong mắt lãnh đạo, mình vất vả bao nhiêu mới trở về được, vậy mà chẳng bằng cuộc hợp vô nghĩa nào đó, chứng tỏ mình vẫn chả là cái thá gì, chẳng bằng ra ngoài xã hội, ối người coi trọng.
Đương nhiên trừ Dư Tội, y luôn rất yên tĩnh, chuyện này đúng như tâm tư u tối của y dự liệu, bọn họ tuyển một đám liều mạng, thèm coi trọng anh chắc. Y luôn chẳng hi vọng gì mấy vào cuộc đời này, thế nên khó làm y thất vọng được.
Đội ngũ không đồng lòng thì khó quản lý, Lâm Vũ Tịnh nhìn ra dấu hiệu, Uông Thận Tu sa sút trầm uất, Thử Tiêu nhìn tựa thật thà mà gian trá lúc nào cũng toan tính, Lý Nhị Đông mắt đảo liên hồi, còn tên Tôn Nghệ cứ thừa cơ bắt chuyện với cô ... Đương nhiên có số tám Dư Tội, ẩn mình rất sâu, chuyện y làm đến họ cũng không rõ.
Nhóm này không giống bất kỳ đội ngũ cảnh sát nào mà cô từng tiếp xúc, nói ô hợp đã là khen rồi, Lâm Vũ Tịnh cho rằng dù đem vào lò đúc lại cũng không được nữa, xử trưởng Hứa định làm gì?
Khi đồng hồ chỉ 17 giờ thì có điện thoại, nghe nói toàn bộ học viên trở về thì Hứa Bình Thu cao hứng lắm, lại đợi lát nữa có tiếng xe, mọi người đồng loạt nhìn ra ngoài, tới rồi, xử trưởng Hứa trong bộ cảnh phục uy phong, theo sau không xa, sau lưng ông ta đỗ không ít xe cảnh sát, rất có khí thế. Nơi này lập tức như biến thành hiện trường phạm tội bị xe cảnh sát bao vây vậy, hơn nữa thấp thoáng tới rất nhiều người mặc cảnh phục.
“ Nghiêm, lấy người đầu tiên bên trái làm chuẩn, báo danh.” Cao Viễn hắng giọng hô một tiếng:
Mười học viên trở về tức thì vào hàng đứng thẳng tắp, đợi Hứa Bình Thu đi vào kiểm duyệt, nhưng khi ông ta vào thì Lâm Vũ Tịnh làm động tác lạ, kéo một cái chốt, mười mấy ô cửa sổ nối nhau đóng lại sầm sập, tức thì xung quanh tối om,.
Tạch, đèn sáng lên, Hứa Bình Thu đã đứng trước mặt họ cười: “ Đừng khẩn trương, đây là chuyện có quy cách bảo mật rất cao, dù là cảnh sát lâu năm chưa chắc hoàn thành nhiệm vụ đơn giản tôi giao, hoan nghênh các cậu trở về.”
Cao Viễn, Lâm Vũ Tịnh đều vỗ tay chào đón, học viên vỗ tay vừa đủ, chỉ Trương Mãnh kích động vỗ tay tới đỏ rất, nếu đây là bộ phim truyền hình thì thế nào hắn cũng hô: Rốt cuộc tôi cũng về với vòng tay tổ chức rồi.
Những người khác tuy đứng thẳng, mắt thì đảo liên hồi, Thử Tiêu bắt đầu có động tác nhỏ, một khẽ cử động, mắt nhướng lên, đám Dư Tội đều hiểu ý hắn nói, các anh em, không hỏi thì đừng nói linh tinh.
“ Nghiêm Đức Tiêu, rời hàng!” Hứa Bình Thu đột ngột điểm danh:
“ Vâng.” Thử Tiêu giật mình đánh thót, khóe mắt nhìn Hứa Bình Thu, xem ra động tác của mình lại bị phát hiện rồi:
“ Giỏi lắm, nghe nói cậu ngoài đường phơi nắng dầm mưa, làm việc vất vả, thu nhập không tệ hả?” Hứa Bình Thu mỉm cười như trưởng bối quan tâm con cháu trong nhà đi xa về, quan tâm hỏi:
“ Vâng, thu nhập không tệ ạ, nhưng tôi đã quyên hết cho một cô gái đi làm công gặp nạn, Dư Tội, Đậu Hiểu Ba, Lý Nhị Đông đều có thể làm chứng.” Thử Tiêu dõng dạc trả lời:
Đúng là quyên cho Tế muội tử rồi, câu này bị mấy anh em chửi vô sỉ.
Hứa Bình Thu giơ ngón cái lên: “ Trượng nghĩa khinh tài, cứu khó trợ nguy, bản sắc anh hùng, giỏi! Về đội!”
“ Ặc ... Dạ!”
Thử Tiêu không ngờ kết quả như thế, đắc ý về hàng, Bánh Đậu nghiến răng ghen tỵ, anh hùng bản sắc cái gì, háo sắc thì có.
Hứa Bình Thu nhìn sang Đổng Thiều Quân, hắn định rời hàng thì ngăn lại: “ Tôi biết cả rồi, nghèo không đổi chí, khó không làm trộm, tôi tin cậu là người kiên định nhất, sau này sẽ là cảnh sát ưu tú.”
Đổng Thiều Quân kính lễ: “ Gia nhập đội ngũ cảnh sát là lý tưởng của tôi.”
“ Nhân tài như vậy, cậu muốn đi tôi cũng không cho.” Hứa Bình Thu nhìn Trương Mãnh ở bên, vỗ vai quan tâm hỏi thăm thương tích của hắn: “ Ghét ác như thù, không làm cảnh sát thật phí.”
Lạc Gia Long được khen có tài, giỏi hơn cảnh sát mạng, Bánh Đậu nghĩ mình chẳng được nết gì, vậy mà Hứa Bình Thu cũng khen: “ Khá lắm, đúng là hơn người, đám anh em cậu đều đói bụng, chỉ cậu là béo lên.”
Mọi người cười lớn, không khí lúc này thay đổi hẳn, chút bất mãn nho nhỏ bị quét sạch. Hứa Bình Thu khen Lý Nhị Đông có nhãn quang, nhìn ra cơ hội, đó là tố chất cảnh sát cần có làm Lý Nhị Đông thấp thỏm, té ra lãnh đạo biết cả rồi, không nói ra thôi.
Uông Thận Tu chủ động bước lên kính lễ:” Báo cáo, tôi phạm sai lầm.”
“ Thế à, sai lầm gì?” Hứa Bình Thu thực sự không biết:
“ Tôi ở hộp đêm Đế Hiệu một tháng, làm kíp trưởng dẫn khách, hơn nữa thích một cô gái, cô ấy là tiểu thư ở đó.” Uông Thận Tu nói xong, người nhẹ nhõm hơn không ít, lòng vẫn mâu thuẫn, lúc ở cùng Hàn Tiếu thì hắn muốn về với tổ chức, còn bây giờ lại muốn quay về vòng tay mềm mại của cô:
....
Tổng kết lại Uông Thận Tu có trải nghiệm đặc sắc nhất.
Chương 096: Khen cái hay bỏ cái kém. (2)
Câu này nói xong cả phòng im phăng phắc, sức công phá quá lớn rồi, không khác gì sấm nổ giữa trời quang, đám anh em bàng hoàng, từng cái mồm há hốc ra không khép lại nổi. Chuyện này mà cũng nói ra được à, trời ơi, hâm mộ chết người, anh em thèm khát đi hộp đêm một lần mà hắn sống luôn trong đó, lại còn có bạn gái từng trải kinh nghiệm trận mạc, chắc chắn là hưởng thụ đừng hỏi luôn. Lý Nhị Đông vốn cùng chí hướng Uông Thận Tu, lúc này thấy mình kém người anh em quá xa.
Hứa Bình Thu trầm mặc gật gù, bóp vai Uông Thận Tu: “ Xưa nay tôi nhìn người khác không có thành kiến, dù là tội phạm hay là cô gái lỡ bước ... Nghiêm khắc mà nói, họ là quần thể yếu thế trong xã hội, sự tồn tại của họ là do bản tính và nhu cầu con người, cùng hoàn cảnh xã hội gây ra, nếu chuyện này mà cũng coi là phạm sai lầm, thì chúng ta phạm sai lầm quá nhiều rồi.”
Oa, cả đám thầm hô tri kỷ, không biết lãnh đạo có thích nữ nhân Đảo quốc không? Thích thể loại nào, nữ sinh ngây thơ hay gái văn phòng dâm đãng …
Thử Tiêu mồm mấp máy truyền đạt tin tức, không ai để ý tới hắn, Uông Thận Tu lần nữa kinh lễ, xúc động hít sâu một hơi: “ Cám ơn xử trưởng Hứa.”
“ Không cần cám ơn tôi, cán cân tự có trong lòng mỗi người, nặng nhẹ ra sao cậu phải hiểu.” Hứa Bình Thu tiếp tục, khen cả Tôn Nghệ, khen tới Hùng Kiếm Phi, khen tới hai tên này còn chẳng nhận ra mình tốt như thế:
Chẳng lẽ cảnh sát thiếu người, nên ai cũng hợp cách?
Không đúng còn Dư Tội, giờ mọi người mới để ý Hứa Bình Thu bỏ qua y khen người khác trước, chẳng lẽ bị loại rồi? Trong lúc ai nấy lo lắng thì Hứa Bình Thu hỏi: “ Dư Tội, cậu làm gì, sao trong nhà không có nhiều tin tức về cậu?”
Dư Tội gãi đầu, làm ra vẻ vô tội: “ Tôi không làm gì cả, may mắn gặp được mấy người bạn dựa vào họ tiếp tế ... nên qua được.”
“ Ồ ... “ Hứa Bình Thu gật gù tựa như tin mấy lời dối trá này:
- Vậy sao cậu tìm được họ?
“ Tôi thấy chị gái xinh đẹp kia xuất hiện trước mắt hai lần ... Chị ấy giống người tình trong mộng của tôi, thế nên tôi nhìn thấy đã yêu, muốn bám theo tìm hiểu xem chị ấy là ai? Có cơ hội theo đuổi không, kết quả là tìm được đám Nghiêm Đức Tiêu.”
Dư Tội làm ra vẻ si dại nhìn Lâm Vũ Tịnh, Lâm Vũ Tịnh đỏ mặt, chỉ là không rõ thẹn hay giận, chắc là vế sau rồi, đám anh em cười khùng khục, không ai ngờ Dư Nhi lại đưa ra nguyên nhân ngu xi như thế, mà nghe lại rất có sức thuyết phục.
Cơ mà lại nói mới chú ý, Lâm Vũ Tịnh vóc người cao ráo không thua gì người mẫu, khuôn mặt trắng trẻo xinh đẹp, lại còn ... mẹ ơi, đồng phục dụ hoặc! Cực phẩm! Số một rồi!
Ôi Dư Nhi, cái thằng tưởng chừng bị lãnh cảm mà ánh mắt tia gái từ lúc nào lại chuẩn như thế.
Hứa Bình Thu quay đầu nhìn Lâm Vũ Tịnh vì theo dõi thất bại mà xấu hổ, trêu: “ Cơ hội thì có, chỉ e cậu không có bản lĩnh ấy, cô ấy tên là Lâm Vũ Tịnh, vũ cảnh chuyên sử dụng cho trường hợp phản ứng nhanh, đai đen nhu đạo cũng không đấu nổi mười chiêu đâu.”
Tôn Nghệ và Dư Tội nghe mà ê răng, vốn còn chút tơ tưởng, bị dọa cho tan biến rồi, nữ cảnh sát đi thực địa cực ít, phàm là có một hai người xuất hiện trong thế giới nam nhân hùng cứ này, chắc chắn là biến thái nghịch thiên, trêu ghẹo loại nữ nhân này, e hậu quả cả đời không dựng lên nổi, thôi bỏ.
“ Được rồi, lần nữa hoan nghênh các cậu trở về, chúc mừng các cậu đã hoàn thành nhiệm vụ, chắc rằng qua nhiệm vụ này các cậu đã cảm thụ được sự chênh lệch của hiện thực và tưởng tượng. Thẳng thắn ra mà nói, nếu các cậu cho rằng mặc cảnh phục rất đẹp và uy phong thì nhầm rồi, nếu nghĩ rằng công tác là ngồi trong cục hưởng thanh nhàn thì nhầm rồi .... Xã hội này có rất nhiều người đang sống như các cậu thời gian qua, người không có một xu, đến cả nhu cầu đơn giản là cơm áo cũng không đủ, chính vì thế gây ra đủ loại tội phạm và vấn đề trị an, nói từ tầng cấp này thì họ là người bị đẩy vào đường phạm tội, đáng được đồng tình.”
Những lời này nói trúng tâm khảm của đám học viên, khiến đại đa số đồng cảm, còn gì nữa, đói tới mức đó thì làm chuyện gì cũng hiểu được, hơn nữa có thể tha thứ, nghĩ thế, gánh nặng tâm lý cũng vơi đi.
“ Nhưng nói đi cũng phải nói lại, là một cảnh sát, trách nhiệm là dự phòng và ngăn cản hành vi phạm tội, lấy tiêu diệt tội phàm làm sứ mệnh. Các cậu không được phép có sự thương hại đó, các cậu phải chấp pháp theo pháp luật, cho dù các cậu không thích hay không tán đồng cũng phải làm như thế. Cho dù là đôi khi trong lòng có mất cân bằng, có mâu thuẫn, có bất mãn thì vẫn phải làm. Bởi vì trên đời này chuyện hợp lý lại không hợp pháp, hợp pháp lại không hợp lý quá nhiều, đôi khi chúng ta không thể không đảm nhận vai trò là đối tượng bị đạo đức khiển trách. Giống như các cậu bất đắc dĩ vượt giới hạn ở phương diện nào đó, nếu là người bình thường, lỗi nhỏ chẳng ai để ý, nhưng với cảnh sát dự bị, nói nghiêm trọng thì là vấn đề phẩm chất đạo đức. “ Giọng Hứa Bình Thu chậm rãi mà đanh thép, khiến đám Bánh Đậu, Thư Tiêu hổ thẹn tạo thành tương phản rõ ràng với sự điềm nhiên của Dư Tội, làm ông ta không khỏi thầm nhủ, thằng nhãi này giả vờ giống thật, nếu không biết còn tưởng y vô tội:
Chỉ nhắc nhở thôi, không truy cứu nhiều, Hứa Bình Thu quay lưng, liền có không ít tiếng thở phào, may mà mình mặt dày trở về, xem ra tổ chức cũng có tình người.
Hứa Bình Thu không thuyết giáo vì ông ta biết bản tính khó dời, cho nên đổi đề tài: “ Tiếp theo đây tôi thực hiện lời hứa ... Căn cứ vào ý kiến chỉ đạo tuyển dụng của sở với lực lượng hình sự năm nay, qua xác nhận của phòng nhân lực sở, quyết định tuyển 27 đội viên hình cảnh ... Xin chúc mừng, những ai ở lại đều hợp cách.”
Cao Viễn đi tới phát văn kiện đóng dấu cho từng người một, mỗi người nhân vào tay đều hưng phấn, đúng là có bánh từ trên trời rơi xuống rồi. Chẳng những có văn kiện của tỉnh, còn có hợp đồng tuyển dụng đã chuẩn bị sẵn, không phải loại hợp đồng thuê từng năm, mà là hợp đồng lâu dài, nói cách khác là nhập cảnh tịch, thành cảnh sát nhân dân chính thức, không phải qua kỳ thực tập một năm.
Phát hết xong, Cao Viễn cho rằng đội trưởng cũ hồ đồ rồi, thuê bọn hề này về, đưa vào đội nào cũng làm chó chạy gà bay.
“ Đừng mừng vội, quyền tuyển dụng nằm trong tay ban hình sự, tức là do tôi định đoạt ... Tôi muốn dùng phương pháp của mình bồi dưỡng ra những hình cảnh đặc biệt, bắt đầu từ các cậu, thông cảm cho sự vô sỉ của tôi, tôi phải đặt chướng ngại cho học viên ký kết, tôi hi vọng nam nhân có khí phách sẽ vượt qua được, loại bỏ những kẻ nhát gan ở ngoài ... Mọi người có ý kiến gì không?”
Té ra vẫn là chỉ là hoa trong gương, trăng dưới nước mà thôi, ai cũng biết không đơn giản, rút kinh nghiệm lần trước, im lặng nghe ông ta nói tiếp.
“ Vẫn là nhiệm vụ đơn giản, sẽ đưa các cậu tới một nơi, ở tới khi hết kỳ thực tập, đồng ý đi, tốt nghiệp xong trực tiếp đi làm, không muốn đi theo quy củ cũ, loại bỏ, tối nay lên máy bay về tỉnh Sơn Bắc. Chuyện xảy ra sau này không liên quan tới các cậu. Để hỗ trợ, tôi sẽ viết cho các cậu những lời khen ngợi trên báo cáo thực tập, có lẽ về địa phương sẽ hữu ích.” Hứa Bình Thu nhìn từng khuôn mặt non nớt, trong lòng thực sự thấy mình vô sỉ, nhưng phải dùng cách vô sỉ này:
Còn cách nào nữa chứ, cố gắng tới đây lại còn rút lui à, chẳng phải nỗ lực trước đó đều vô ích?
Chương 097: Là nam nhân phải dũng cảm bước lên phía trước.
“ Địa điểm thực tập tiếp theo là trại giam, cũng ở Quảng Châu, nơi này có sáu trại giam, thêm vào các vùng xung quanh, các cậu sẽ được phân tới các nơi khác nhau. Thế nào, nói thoải mái, các cậu có 5 phút.” Hứa Bình Thu vẫn như lần trước, nói hết sức đơn giản, cứ như chuyện chẳng có gì:
“ Quản giáo đâu phải hình cảnh?” Thử Tiêu khuynh hướng ở lại Quảng Châu, trong nhà có Tế muội tử đang đợi:
“ Nơi nào chẳng thế, đang thực tập mà.” Lý Nhị Đông phản bác:
“ Không đơn giản thế đâu, không có tính khiêu chiến, ai lại cho chúng ta đi làm quản giáo tác oai tác quái chứ?” Dư Tội vừa nói xong liền giật mình, y nghĩ tới khả năng bi kịch nhất:
“ Ha ha ha, may mà Dư Tội nhắc, tôi quên nói rõ.” Hứa Bình Thu nhẹ nhàng bổ xung: “ Không phải làm quản giáo, mà là lấy thân phận nghi phạm giam vào các trại giam khác nhau, sống cùng tội phạm.”
Không gian khép kín, ánh đèn chói mắt, người dẫn đường nghiêm nghị, đám học viên sợ hãi, khi nhiệm vụ được công bố, không gian bao chùm sự im lặng chết chóc.
Đến cả Dư Tội cũng không giữ được bình thản thường ngày, mặt tái đi, vừa mới ngoi ra khỏi đội ngũ lưu manh, giờ biến thành tội phạm rồi, đám chim non ai nấy nhìn nhau, không nói được lên lời.
Trại giam, nhà ngục, tường cao, song sắt, tội ác đó là những từ hình dung cho một thế giới xa lạ, mang tới sự sợ hãi vượt xa tò mò với người thường, hứng thú tới mấy cũng không mong muốn trải nghiệm cuộc sống này. Tưởng tượng tội phạm đủ kiểu ở trời nam đất bắc, bị quây lại một chỗ như lợn, có thể xảy ra chuyện gì làm người ta không dám tưởng tượng, chí ít đám học viên vừa có chút tự tin vì trải qua "cuộc chiến sinh tồn tàn khốc" đều nghĩ, chim non như mình vào đó thì chết chắc. Cho dù chỉ vào đó đi vào một vòng, danh dự coi như hủy hết.
Không ai đi ra, cho dù là Trương Mãnh dám vì tổ chức nhảy vào chỗ dầu sôi lửa bỏng cũng do dự.
“ Còn hai phút nữa, có thể nói với các cậu rằng đây không phải lựa chọn duy nhất, năm nay khóa tốt nghiệp riêng trường cảnh sát tỉnh có 684 người, nếu như không tuyển đủ hạn ngạch, các lớp khác, khoa khác, một cú điện thoại có thể thông tri tới rất nhiều người tình nguyện.” Hứa Bình Thu mặt thản nhiên nói, căn bản không cho đường thương lượng, đoán chừng dù có đi thì ông ta cũng chẳng vui mừng, chẳng bận tâm, tuy ông ta nói chuyện ôn hòa, nhưng đó là giọng điệu không có tình người:
Lại giở cái trò gì đây, Dư Tội bất an, chuyện nằm ngoài tưởng tượng của y quá nhiều, tuy biết sẽ không đơn giản, lại không nghĩ tới khả năng toàn quân bị diệt, huống hồ y thậm chí hoài nghi còn có nhiệm vụ khó khăn hơn cả chỉ vào tù, thậm chí ý đồ tìm ra sơ hở từ văn kiện trong tay. Nhưng vô ích, chữ ký và con dấu, quy cách chính thức, không phải giả được, cơ cấu quốc gia cũng không lấy đám học viên ra đùa?
Đề xuất Tiên Hiệp: Thôn Phệ Tinh Không Phần 2 [Dịch]