Chương 30: Sứ mệnh kêu gọi. (4) (2)
Chương 30: Sứ mệnh kêu gọi. (4) (2)
Có đi hay không, mọi người đều có tâm lý do dự này, bất giác nhìn sang Dư Tội, biểu hiện của Dư Tội làm mọi người hơi thất vọng, tên này sợ tới đờ người ra rồi. Thử Tiêu và Bánh Đậu âm thầm giao lưu, không lâu sau đạt thành ý kiến thống nhất, quan sát tình hình, nếu mọi người cùng đi thì đi.
“ Một phút nữa thôi. “ Hứa Bình Thu nhắc nhở: “ Giám ngục và công an là hai hệ thống khác nhau, có điều không ảnh hưởng chúng tôi làm chút an bài, vào đó khổ cực là chắc rồi, ăn đòn cũng có, nhưng không lo tới an toàn sinh mạng, sau chuyện này tiền đồ của tôi trói buộc cùng các cậu.”
Đây là viên thuốc an thần, cố gắng giảm nhẹ nguy hiểm, nói thế nào vẫn có tổ chức che chở, đúng không? Nhưng Cao Viễn biết đội trưởng cũ trước nay quan trường bất đắc chí, giờ đã có tuổi nên sĩ đồ cũng đi tới cùng rồi, lấy đâu ra tiền đồ nữa mà đảm bảo. Chuyện này có ổn không đây, hắn trao đổi với Lâm Vũ Tịnh cùng ánh mắt lo âu, bọn họ cũng không hề biết trước chuyện này.
Có người động lòng, Trương Mãnh vừa nhúc nhích định bước lên đã bị Hùng Kiếm Phi giữ lấy, đầu óc Gấu Chó chẳng ăn ai cũng nhìn ra vào tù là làm bao cát cho người ta đấm. Những người khác không nhìn ra giới hạn tâm lý ở đâu, có điều vẫn chưa tới mức sụp đồ.
“ Hết giờ rồi, chuẩn bị gia nhập thì tới trước bàn, không chuẩn bị gia nhập thì nộp thứ trong tay, nhận vật phầm cá nhân, có người đưa các cậu ra sân bay.”
Ánh mắt khinh thường của Hứa Bình Thu chọc vào tự tôn non nớt của đám học viên, Hùng Kiếm Phí nổi nóng định bước lên, lần này người cản hắn lại là Trương Mãnh.
Giọng điệu ông ta càng lúc càng chướng tai: “ Bắt đầu đi, tôi không muốn nhìn thấy cấp dưới của tôi là một đám hèn nhát, nếu không thể hiện được dũng khí thì các cậu mãi mãi không thể làm cảnh sát, chẳng lẽ mười người mà không có nổi một nam nhân.”
“ Tôi đi!” Làm người ta trố mắt là Uông Thận Tu lại dũng cảm bước ra đầu tiên, chỉ là không ai biết trong lòng hắn bị dày vò thống khổ ra sao, tới mức hắn muốn dùng sự thống khổ khác xoa dịu, hoặc nói cách khác, hắn gần như đang hủy hoại trừng phạt bản thân, mỗi khi nhớ tới Hàn Tiếu, trái tim hắn đau đớn tới mức không chịu nổi nữa:
Hắn bước tới, ký tên như rồng bay phượng múa, vứt bút đi, rồi hiên ngang đứng đó, nét mặt càng thêm khó đoán.
“ Tốt, có một người là đủ, không làm tôi thất vọng, hoan nghênh cậu, cảnh sát Uông.” Hứa Bình Thu đi tới trịnh trọng bắt tay Uông Thận Tu:
Trương Mãnh và Hùng Kiếm Phi nhìn nhau gật đầu nói lớn "còn chúng tôi", đồng thời ùng dũng bước lên, đều có chút tức giận, đáng lẽ họ đi đầu, giờ lại bị Hán Gian cướp mất, thế có uất không?
“ Thiều Quân, cậu là người kiên cường nhất, vậy mà lại từ bỏ sao?” Hứa Bình Thu hỏi Đổng Thiều Quân nghiêm mặt đứng đó:
Đổng Thiều Quân không tỏ ra sợ hãi, chất vấn: “ Tôi không hiểu, phương pháp huấn luyện có rất nhiều, vì mục đích gì mà nhốt chúng tôi cùng đám cặn bã đó.”
“ Hỏi hay lắm, không tiếp xúc khoảng cách gần, làm sao sau này đối đầu với chúng? Các cậu đều biết cuốn ‘phân tích động cơ phạm tội’ đúng không? Tác giả cuốn sách đó là chuyên gia nghiên cứu tội phạm phương Tây, ông ta đã vào mười mấy nhà tù liên bang, mỗi lần đều ký một hiệp nghị từ bỏ mọi quyền lợi, nói cách khác, ông ta không được nhà giam hỗ trợ bất kỳ cái gì ... Người như vậy, cậu có nghĩ là bị điên không?” Hứa Bình Thu hỏi lại:
Đổng Thiều Quân như có được câu trả lời mình cần, nói nhỏ: “ Tôi đi.”
“ Tôi cũng đi. “ Lạc Gia Long chẳng biết nghĩ gì đi theo:
Tới lúc này những người khác có phần hùa theo số đông rồi, Lý Nhị Đông đang ngập ngừng vừa thấy Lạc Gia Long tiến lên là vội đi ngay như sợ thua kém, gần như cùng lúc là Bánh Đậu và Thử Tiêu, Tôn Nghệ thở dài đi nốt, trong đó không có xe mà chơi rồi.
Chớp mắt đã biến hóa như vở kịch, chia thành hai trận doanh rõ ràng, một là người tình nguyện, một là kẻ rút lui, chín đối lập với một, không ít người quay đầu đợi y. Dư Tội chỉ thi thoảng nhíu mày, sự thế phát triển quá nhanh, y không có đủ thời gian lẫn thông tin để đưa ra phán đoán.
“ Người rời hàng chú ý, nghe kỹ an bài tiếp theo, các cậu bắt đầu từ đây bị đeo còng, đưa đi, trên đường có người an bài làm thế nào, thân phận mới được định xong, mỗi người có ba phút nhớ kỹ tên, tuổi, lý lịch nghi phạm. Nhắc các cậu, coi mình là gì cũng được, ngàn vạn lần đừng coi mình là cảnh sát, nếu không cảnh sát vào trại giam, các cậu tự biết kết quả.” Hứa Bình Thu thấy có người định gọi Dư Tội thì lớn tiếng cắt ngang, vẫy tay với Lâm Vũ Tịnh, cô liền đem tài liệu phân phát cho mọi người:
Chương 098: Biến cố không ngờ tới. (1)
Thử Tiêu thành Khang Đại Dũng, lại còn có tiền án, hắn há mồm:” Phạm tội lừa đảo?”
Trương Mãnh là tội gây thương tích, Hùng Kiếm Phi tụ tập đám đông gây sự, Tôn Nghệ là tích trữ vũ khí trái phép, Bánh Đậu là ăn trộm ... Lý Nhị Đông che đi không cho mọi người xem, bị cả đám trấn áp cướp lấy, sau đó cười lăn ra đất: Cưỡng bức, quấy rối phụ nữ.
Tội này rất phù hợp với cái bộ mặt lấm lét của hắn, tiếng cười khó nghe nối tiếp nhau làm Lý Nhị Đông mặt đỏ gay, cầu khẩn: “ Xử trưởng Hứa, đổi cho tôi tội khác được không, tôi đâu đói khát tới độ đó.”
“ Lần sau đổi nhé, lần này thời gian không kịp nữa, dùng tạm.”
Lời hứa hẹn của ông ta làm Lâm Vũ Tịnh thiếu chút nữa không giữ được vẻ mặt nghiêm túc, lại còn có lần sau nữa sao?
Lý Nhị Đông còn định nói thêm thì Hứa Bình Thu đã đi tới chỗ người còn lại, đám anh em bảo nhau im lặng, nón thở đợi quyết định của Dư Tội, ai cũng nghĩ y sẽ là người đi đầu, vậy mà có thể là người rút lui, làm người ta khó hiểu.
“ Cậu có cần đặt vé máy bay bây giờ không?” Con người là động vật sống theo bầy đàn, không ai muốn bị tụt lại một mình, khi toàn bộ những người khác đi rồi, người cuối cùng chịu sức ép cực lớn. Dư Tội kháng cự lại được áp lực hùa theo đám đông là điều đáng mừng, cũng là điều đáng lo, đây là chuyện không nên xảy ra với chàng trai hai mươi máu nóng mới đúng chứ. Hứa Bình Thu cố ý trào phúng: “ Cậu rõ ràng là người rất bình thường, vì sao cứ làm chuyện khác người, làm thế cậu cho rằng hơn người khác à?”
Đám học viên có phì cười, có lè lưỡi làm mặt quỷ, đứng đó một mình thành tiêu điểm của mọi người. Dư Tội cũng toàn thân thiếu tự nhiên, mặt hết trắng lại đỏ, lúc này nếu khích y quá mức, y sẽ thẹn quá hóa giận bỏ đi, nếu không đủ, y cũng chẳng đi, đây là chàng trai khiến Hứa Bình Thu đau đầu nhất, vất vả cân nhắc phương pháp xử lý phù hợp nhất, nhưng ngoài mặt thì không để lộ ra.
Quyết định cuối cùng vẫn là thái độ túy ý, nhìn lướt qua một cái như là thứ không đáng kể, quay đầu đi về tới chỗ đám học viên kia, Bánh Đậu và Thử Tiêu giao lưu, quyết định đi tới, một trái một phải kẹp hai bên Dư Tội, Thử Tiêu rủ rê: “ Đi thôi, không có cậu mọi người buồn lắm, phải không các anh em?”
Bánh Đậu cũng nói: “Anh em ai cũng mang tội rồi, cậu định trong sạch một mình à?”
Tất cả nhao nhao nói Dư Tội thiếu nghĩa khí, bỏ lại anh em, kỳ thực Bánh Đậu và Thử Tiêu kéo y đi cũng không tốn sức, chứng tỏ y vẫn khuynh hướng thỏa mãn sự hiếu kỳ của mình.
Hứa Bình Thu trêu chọc: “ Dư Tội, lần này khó lắm đấy, khác với lần trước, vào rồi là không lui ra được đâu, với lại lần này cũng không có người anh em khác tiếp viện cho cậu.”
“ Xì!” Dư Tội ngẩng đầu, khịt mũi cười khẩy, ký roẹt một cái, ném tờ giấy đi:
Hứa Bình Thu nhẹ người, tới đây mọi chuyện viên mãn rồi.
Dư Tội tiếp nhận thân phận mới từ tay Lâm Vũ Tịnh, Bánh Đậu ghé đầu nhìn thấy cái tên "Dư Tiểu Nhị" cười phá lên, Thử Tiêu xem tội danh bắt đầu than phiền: “ Này này, chúng tôi toàn tội nặng, sao cho cậu ta tội cướp của nhẹ như thế?”
“ Cút cút ...” Dư Tội đuổi hai tên kia đi, tập trung xem quá trình phạm tội, rất đơn giản, nhắm mắt lại ghi nhớ trong lòng:
Lý Nhị Đông cướp lấy tờ giấy: “ Hả cái tên khó nghe thế, sao không đặt là Dư Tiểu Tam?”
“ Tội phạm tình dục xéo ra chỗ khác, đừng tới gần tôi.” Dư Tội cáu kỉnh đoạt lại tờ giấy đẩy Lý Nhị Đông ra, lại gây thêm tràng cười nữa:
Cả đám châu đầu vào xem tên tuổi, quá trình phạm tội của nhau, nếu là một người bị nạn nhất định sẽ sợ hãi, giờ có nhiều bạn xấu chung số phận, hứng thú át hết, lần nữa hô tập hợp thì cả đám bò dậy, đứng thành một hàng, tư liệu bị Lâm Vũ Tịnh thu về.
Lúc này Hứa Bình Thu quay trở lại vẻ mặt hiền hòa: “ Trương Sơn, rời hàng!”
Ngớ người một lúc Trương Mãnh mới bước ra, bị Hứa Bình Thu mắng một trận, hỏi thân phận, trả lời lắp bắp bị mắng lần nữa đuổi về hàng học lại, Hứa Bình Thu gọi: “ Dư Tiểu Nhị rời hàng.”
Dư Tội bước ra ngay.
“ Tuổi?”
“ 22!”
“ Mấy lần vào trại rồi!”
“ Hai.”
“ Phạm tội gì?”
“ Cướp hai cái ví.”
“ Trước kia phạm tội gì?”
“ Cướp hai xe đạp điện, tù hai năm.”
Đằng sau truyền tới tràng cười mất kiểm soát, trong tất cả mọi người thì lý lịch Dư Tội kỳ nhất, chuyện gì cũng dính tới số "2", giống như nhân vật chính nhược trí trong mấy câu chuyện bi kịch.
Thời gian chờ đợi không nhiều, cảnh sát không biết lai lịch bên ngoài căn bản không đợi quá lâu, lần lượt tới còng tay từng người, mặt lạnh tanh đưa lên xe cảnh sát hú còi rời đi, bảy cái xe đưa đi mười người làm sân huấn luyện trở nên trống vắng. Hứa Bình Thu thu thập giấy tuyển dụng, bảo Lâm Vũ Tịnh hủy tư liệu, lòng đầy cảm xúc, lực lượng hình sự sắp có thêm những kẻ khác người rồi, lặng lẽ giữ lại giấy tuyển dụng của Dư Tội, phần còn lại giao Cao Viễn đưa về tỉnh.
Hình như có gì đó không ổn, Cao Viễn ra ngoài nghĩ, quả nhiên Hứa Bình Thu vừa đi, Đỗ Lập Tài dẫn hai đội viên khác tới nhiệm vụ là lái chiếc xe khách giữ vật phẩm cá nhân của học viên đi, mà năm người đi năm hướng khác nhau ...
Nghiêm Đức Tiêu và Đậu Hiểu Ba bị đưa đi cùng nhau, trên xe chỉ có một cảnh sát kiêm trông giữ và lái xe, tuổi 30, vừa lái xe vừa nghe nhạc, miệng ậm ừ ngâm nga bằng tiếng Việt, cái thứ ngữ âm đó quá khó dùng, cứ như uốn lưỡi lại mà nói vậy.
Hai tên lại bắt đầu dùng thủ đoạn độc môn giao lưu, Thử Tiêu nhướng mí mắt về phía viên cảnh sát, dùng phương pháp giao lưu đặc biệt của họ "nói" với Bánh Đậu: “ Hay là trêu chúng ta?”
“ Ai mà biết, nhưng mà xử trưởng Hứa đâu phải lợi rảnh háng như vậy?” Bánh Đậu không nghĩ thế:
“ Có gì mà không thể? Biến chúng ta thành lưu manh 40 ngày cũng là ông ta.”
“ Con mẹ nó, cậu còn dám nói à, ăn uống bài bạc thiếu thứ nào không, tới Tế muội tử cũng không bỏ qua, tôi thì sao? Chẳng được mẹ gì.” Bánh Đậu uất hận, mỗi lần nhìn Tế muội tử thân thiết với Thử Tiêu, hắn muốn phát cuồng, ca ca hai mấy năm nhân sinh chỉ biết làm bạn với Ngũ cô nương, còn thằng kia ra được nhặt được em gái tươi như thế, ai chẳng ghen tỵ:
Két! Xe dừng lại, hai người thu lại động tác nhỏ, viên cảnh sát phía trước quay đầu đưa chìa khóa: “ Mở còng.”
Hả, tới nơi rồi, Bánh Đậu mở còng cho Thử Tiêu, nhìn ra đường, đâu phải, đây là cái phố tấp nập người qua kẻ lại, làm gì có ai đặt trại giam ở đây.
Còng vừa mở ra, cảnh sát lại bảo: “ Xuống xe lĩnh đồ.”
Chỉ phương hướng, cả hai lần nữa ngớ người, chẳng phải là xe du lịch đưa họ tới à, hành trang đều ở trên đó, xe mở ra, Cao Viễn chỉ một đống hành lý, ba lô, thấy Thử Tiêu sán đến có vẻ khó chịu với hắn lắm:” Xéo!”
Thử Tiêu lườm lại, có điều vẫn ngoan ngoãn ngồi lấy hành lý về xe cảnh sát, ngồi ở ghế sau, xem đi tiếp, không bị còng nữa, đi một lúc thì dừng, không ngờ tới sân bay, viên cảnh sát đưa cho tờ giấy: “Chuyến bay CZ223, chuyển sân bay ở Tân Trịnh, về Đại Nguyên có người đón, tôi chỉ đưa tới đây thôi.”
Không phải vào trại giam à, sao lại thành về nhà?
Thử Tiêu hồ nghi hỏi: “ Anh ơi, rốt cuộc là chuyện gì thế, sao lại đưa chúng tôi ra sân bay?”
“ Cậu hỏi tôi thì tôi hỏi ai? Tôi còn chẳng hiểu gì đây này.” Viên cảnh sát bộ dạng còn nghi hoặc hơn hai người kia:
Bánh Đậu gãi đầu muốn nói, Thử Tiêu chặn lại tươi cười bắt chuyện: “ Vậy anh ở bộ phận nào ... Là đơn vị nào thế ạ?”
“ Ban hậu cần, còn các cậu, sao lại bị còng?”
“ Chúng tôi cũng không biết, cái nhiệm vụ chả ra đâu vào đâu, gặp lại sau.” Thử Tiêu kéo Bánh Đậu chạy luôn lờ đi câu hỏi cuối:
Chương 099: Biến cố không ngờ tới. (2)
Bánh Đậu chạy tới lối vào sân bay, thở hồng hộc hỏi: “ Ê, làm gì mà chạy như ma đuổi thế?”
“ Ngồi máy bay không hơn ngồi tù à, định đợi người ta bắt lại sao?” Thử Tiêu như được đại xá, vừa chạy vừa thở, mặt đầy hưng phấn, giữa đường phanh gấp làm Bánh Đậu húc vào lưng hắn: “Bánh Đậu này, cậu nói tôi có nên về đón Tế muội tử không?”
“ Lên máy bay đi đã, sau này còn có cơ hội, bên kia mà không đón được cậu lại cho rằng cậu bỏ trốn, lúc quan trọng này, chưa hiểu chuyện thế nào, còn tâm tư nghĩ tới nữ nhân à?” Bánh Đậu ngôn từ hùng hồn chính nghĩa răn dạy: “ Thử Tiêu, là người phải sống có lý tưởng, đừng suốt ngày muốn rúc vào váy nữ nhân.”
Nghiêm Đức Tiêu rùng mình, lết từng bước tới cửa kiểm tra an ninh, vì sự nghiệp và lý tưởng, đành nén đau lòng gạt nữ nhân sang bên.
Hai người họ lên máy bay đầu tiên, lúc đi thì đầy đấu chí, lúc về thì lặng lẽ cùng với vướng bận, à còn có nghi hoặc không sao giải thích được.
Lý Nhị Đông và Tôn Nghệ có đãi ngộ tương tự, nhận vé máy bay, nhưng chuyển chuyến bay ở thành phố khác nhau. Đồng Thiều Quân bị đưa đi một mình, song cũng lĩnh hành lý rồi đưa vé tàu, người tiễn chân là Lý Phương Viễn mà hắn không quen, có điều đối phương bảo hắn tới báo danh viện nghiên cứu dấu vết, rất nổi tiếng.
Trương Mãnh và Hùng Kiếm Phi nhận hành lý, lại bị cảnh sát đưa ra ngoại ô đi lòng vòng hai tiếng sau đó mới lên máy bay.
Lạc Gia Long và Uông Thận Tu mỗi người một xe trải qua chuyện không hiểu gì hết, tiễn chân họ là Lâm Vũ Tịnh, địa điểm tới báo danh giống nhau, khi đi Hán Gian không nhịn được hỏi:” Chị ơi, không vào trại giam à, sao lại về nhà?”
“ Chỉ là một khảo nghiệm thôi, thế mà cũng tin à?” Lâm Vũ Tịnh mỉm cười:
“ Vậy anh em chúng tôi thì sao?”
“ Quên điều lệ bảo mật rồi à, cậu thật sự muốn biết sao? Được, cho cậu biết, sau đó vào trại giam hai năm, chắc chắn muốn biết chứ?” Lâm Vũ Tịnh nửa thật nửa giả hỏi:
“ Thôi, tôi về nhà vậy.” Uông Thận Tu tức thì đưa ra quyết định chính xác nhất, quên mất người đầu tiên đứng ra là mình:
Lâm Vũ Tịnh đợi Uông Thận Tu biến mất trong đám đông lữ khách mới rời sân bay, kỳ thực cô cũng không hiểu hôm nay rốt cuộc xảy ra chuyện gì.
Có điều Cao Viễn ở đường Hoàng Hoa có một suy đoán không chắc lắm, vì trên xe của hắn chỉ còn lại một bộ hành lý không ai nhận, hắn không biết của ai, lai lịch thế nào, nhưng hắn biết số dán trên chỗ hành lý đó là số : 8!
Két, cửa sắt khoang sau xe được Đồ Lập Tài mở ra, ngồi bên trong là lữ khách đeo còng, hắn có ấn tượng rất mơ hồ, hình trên phim và thực tế khác xa, bất ngờ là số 8, một tên trộm ví, lại do hắn đưa tới đồn công an.
Lại có tiếng mở cửa, sau đó một nam một nữ đi tới, nam bình thường, nữ thì hết sức diêm dúa lả lơi, nghe nói nghi phạm cướp của mỹ nữ này, Đỗ Lập Tài dẫn người vào đồn công an, chỉ Dư Tội: “ Chính là hắn, chúng tôi tới Quảng Châu họp, thuận tay tóm hắn.”
“ Tiểu Lưu, tạm nhốt vào đã.” Dân cảnh cầm lời khai của đôi nam nữ kia gọi:
Một viên hiệp cảnh dẫn Dư Tội đi, tới cửa tháo còng ra, đạp vào mông y một phát đóng sầm cửa lại, Dư Tội nổi nóng bám chấn song định chửi, nhưng nhớ ra thân phận hiện tại, đành thở dài.
Đây không phải chỗ nói lý, nếu không chỉ có kết cục giống Trương Mãnh, là ăn đòn.
Vụ án rất đơn giản, một nữ nhân cùng bạn trai đi mua sắm về, vừa ra tới bãi đỗ xe bị người ta tập kích cướp ví, không ngờ vừa vặn có một cảnh sát đỗ xe gần đó đuổi theo tên trộm vặt, bắt được cả người lẫn tang vật, lúc lấy lời khai, nữ nhân kia ngưỡng mộ nhìn Đỗ Lập Tài, luôn mồm cám ơn anh cảnh sát khiến người bạn trai ở bên cạnh khó chịu, chính Đỗ Lập Tài cũng hoài nghi có chuyện này xảy ra thật.
Dân cảnh đối diện với mỹ nữ thân phận không nhỏ này rất khách khí, lấy lời khai qua loa, tiễn hai nạn nhân và đồng nghiệp đi, còn an ủi, trị an Quảng Châu là thế, nhân khẩu lưu động quá nhiều, bắt không hết, mỗi ngày chuyện cướp của, cậy xe không một nghìn cũng phải tám trăm, hứa với mỹ nữ nhất định tăng cường đề phòng, không cho bọn trộm vặt lộng hành.
Quay trở về đồn, bảo mang tên trộm kia ra, Dư Tội vừa mới đi ra thì gặp phải dân cảnh như vừa uống nhiều rượu gặp phải kẻ cản đường đi vệ sinh của mình, sầm mặt quát: “ Phạm tội gì?”
“ Chỉ đạo viên, cướp ví ạ.” Hiệp cảnh đáp:
Hơi rượu nồng nặc làm Dư Tội khó chịu quay đầu, dè đâu vị này ghét ác như thù, túm cổ áo Dư Tội đá liền mấy phát: “ Con mẹ mày, còn làm ra vẻ anh hùng à? Sức dài vai rộng, làm cái gì không làm, lại đi ăn cướp.”
Đá vài cái chạy vội vào nhà vệ sinh đái rào rào, tên hiệp cảnh đá cái nữa quát: “Đi nhanh lên.”
Mẹ mày, có cơ hội tao sẽ chơi chết mẹ mày, Dư Tội nghiến răng chửi trong lòng, lý tưởng thành một cảnh sát nhân dân uy phong bắt nạt lưu manh trộm cắp vặt, ai mà ngờ giờ thành đảo ngược lại.
Bị đưa tới phòng thẩm vấn, vừa rồi vừa thẩm vấn một tên trộm dáng vẻ giống Lý Nhị Đông, hình như không thừa nhận, dân cảnh vung tay tát:’ Nghĩ cho kỹ, mày còn trộm gì nữa, mười lăm cái xe đạp điện mất một cái, biết giá trị ra sao không? Mày chết chắc rồi.”
Hiệp cảnh áp giải Dư Tội thành cười tiếp nhận phạm nhân, còng người kia lại, quy củ cũ, đạp một phát vào mông: “ Nhanh lên.”
“ Vào đi.”
Phòng thẩm vấn làm Dư Tội bất ngờ, cả ghế thẩm vấn cũng không có, cực kỳ đơn giản, chỉ có một cái ghế cho tên dân cảnh ngồi, hắn cầm kẹp hồ sơ màu xanh bằng nhựa cứng đập mạnh lên tường: “ Ngồi xuống.”
Tránh ăn cái tát như tên kia, Dư Tội thật thà ngồi sát tường, ai ngờ một cái giày to tỏ bố đập vào vai làm y ngã nhào, lý do là: “ Ngồi gần vào, chỗ này.”
Để thằng chó thuận tay đánh đây mà, Dư Tội chửi cả ba họ tên dân cảnh, vẫn phải tới gần.
Quá trình thẩm vấn bắt đầu, dựa theo tư liệu mà khai ra, quá trình cũng đọc thuộc lòng lại lần nữa, tất cả đều khớp, nhân chứng vật chứng vụ án cướp của cũng đầy đủ.
Dân cảnh ghi ghi chép chép một lúc rồi đột nfột hỏi:” Lần thứ mấy rồi, khai ra.”
“ Chỉ đúng một lần.” Dư Tội vừa dứt lời thì bị tên dân cảnh vung tập hồ sơ giáng thẳng vào mặt, còn bồi thêm cú đá, quả nhiên là để thuận tiện cho thằng cho ra tay:
“ Loại như mày tao gặp nhiều rồi, đứa nào vào cũng nói là lần đầu, mới lần đầu đã bị bắt, làm gì có chuyện khéo như thế?” Tên dân cảnh kéo Dư Tội lên, cho rằng phán đoán trí tuệ của mình không thể sai, màn bức cung bắt đầu:
Sau mấy cú đạp, Dư Tội vẫn cắn răng nói là lần đầu, không sao hỏi ra được, tên dân cảnh thay đổi phương thức, đem mấy vụ trộm cắp khác trên địa bàn đổ cho Dư Tội, Dư Tội vừa nói không phải, đạp bốp một phát.
“ Không phải mày thì chắc mày biết manh mối chứ, tố cáo người khác giảm bớt tội của mày, mày còn bao nhiêu đồng bọn nữa?”
Cái gì, không biết, không tố cáo? Mẹ nó, đối diện với cảnh sát mà dám ba không à, tên dân cảnh đứng dậy đá tới tấm, đá Dư Tôi lăn từ bên này tới bên kia phòng.
Trong phong thẩm vấn thi thoảng vang lên tiếng bốp hự, tiếng kêu còn khiếp hơn cả phim kinh dị, lát sau tên dân cảnh thở hồng hộc đi ra, hắn đánh mệt rồi, cũng bị nghi phạm lăn lộn trên mặt đất hô không biết làm chột dạ, bảo hiệp cảnh canh bên ngoài: “ Tiểu Lưu, đưa nó đi, đúng là mất cả hứng, chỉ là thằng nhãi nhép chẳng biết cái mẹ gì, tối đưa nó tới trại tạm giam.”
Chương 100: Nửa đêm vào ngục.
Dư Tội co ro trong góc tường, toàn thân ê ẩm, máu miệng máu mũi nhoe nhoét, lần đầu tiên được đích thân cảm thụ cách làm việc của dân cảnh uy phong mà trước đây hâm mộ, không ngờ lũ chó này giống lưu manh hơn lưu manh ...
Lộ trình từ đồn công an tới trại giam Bạch Vân không ngắn, gần như phải đi qua nửa thành phố, Dư Tội xưa nay rất mẫn cảm với phương hướng ngồi ở trong khoang nhốt phía sau, đột nghiên nghe thấy tiếng máy bay, xuyên qua cảnh đêm mông lung nhìn thành phố huyên náo, nhớ ra từng đi qua con đường này, cách sân bay không xa, khu ngoại ô phía tây, lúc mới tới y không nhận ra đây là vùng nông thôn, vì nơi nào cũng thấy tòa nhà chọc trời cùng đường đi thênh thang.
Tất cả không thuộc về người tước đoạt tự do như y nữa, từ đường lớn rẽ vào đường đầy rác thái, ruộng rau liên miên, rồi ao nước, đất trống, tiếng xe moto chạy bành bạch. Trong khoang xe kín chỉ có gió thổi vào mang theo hơi thở tự do, Dư Tội muốn hít một hơi mà toàn thân đau đớn khiến y run rẩy.
Mới chỉ một cái đồn công an đã đen tối như thế vậy bên trong cái thế giới tội ác kia còn bao nhiêu chuyện hung tàn, bao nhiêu nguy hiểm không rõ rình rập? Dư Tội cảm thấy một cơn sợ hãi choán lấy tâm trí, sống hai mấy năm, mặc dù gây họa không ngớt, đánh nhau không thiếu, tối đa cũng bị viết kiểm điểm hay giáo dục chính trị, cả lần tội lớn nhất bị dấu kín là vì đánh nhau mà giam trong đồn công an Thành Quan Phần Tây một buổi chiều, cha tới nộp phạt là ra.
Cho dù lá gan cực to, cho dù là bọn trộm đập cửa xe trộm tiền thì y cũng dám tấn công, kể cả dồn vào đường cùng, một mình dám chọi nhau với ba tên lưu manh, nhưng đó vẫn là kẻ còn kiêng dè luật pháp. Còn nơi y sắp tới không có giới hạn đạo đức, có những tên tội phạm vô nhân tính, loại "trộm vặt" như y vào đó không biết nếm trải bao nhiêu đau khổ, không biết có lành lặn mà ra ngoài được không?
Càng nghĩ người càng run lên từng cơn, cả đầu gối cũng run bần bật một cách mất kiểm soát.
"Không sao, không sao đâu, mình là cảnh sát, mình là cảnh sát ..."
Dư Tội lẩm bẩm trấn an bản thân, hơn nữa còn có 9 người anh em khác, biết đâu có thể gặp một hai người, tới khi đó chiếu cố nhau, cắn răng ăn vài trận đòn, sống vài tháng, coi như là cảnh sát có kinh nghiệm rồi, cha đỡ tốn vài vạn.
Nghĩ tới đám anh em, trong lòng Dư Tội an ủi ít nhiều, dù sao cũng là cùng nhau chịu tội mà, so ra mình không kém người khác, ít nhất từ bé quen chịu khổ, quen ăn đòn, đến cả Hán Gian còn dám đi đầu, ăn hại như Bánh Đậu cũng có phần, chẳng lẽ mình kém bọn họ à?
Tâm tư rối loạn, lúc sợ hãi, lúc hồ nghi, lúc do dự, qua ô cửa chật hẹp nhìn cảnh sắc bên ngoài, nhớ quê, nhớ trường học, nhớ ngày tháng tiêu sái ở Quảng Châu, y hối hận, vì sao không để giấc mộng dừng ở thời khắc thích ý nhất, vì một giây ngu ngốc mà chịu tội mấy tháng trời?
Con mẹ nó, đợi ngày mình ra điều về quê, nếu không sớm muộn cũng bị lão vương bát đản đó chơi chết, không dính dáng tới lũ cảnh sát chó má kia nữa, toàn một lũ khốn nạn.
Lão già đó có giỏi đem những thằng như Giải Băng tới đây chịu khổ xem. Mẹ nó, lão ta tất nhiên không dám, chẳng phải dân đen như mình dễ ức hiếp à, mẹ nó chứ toàn nói lời hay ho, rốt cuộc bọn chúng chỉ là thứ thối tha như nhau cả mà thôi.
Uất hận, bất mãn cứ thế tăng thêm từng chút một, Dư Tội nghiến răng ken két, tay bóp chặt, lúc này y rất muốn rất đấm vào cái mặt Hứa Bình Thu, lần trước mạnh tay hơn một chút thì mình phế lão ta rồi.
Sau này nếu có cơ hội, nhất định không tha cho lão già đó.
Thù hận nhen nhóm trong lòng Dư Tội, y cảm thấy những việc mình làm không đáng, vì cái quái gì mình phải làm mấy chuyện này? Vì sau này làm cảnh sát à? Hiện y ghét nhất những kẻ mặc cảnh phục.
Xe phanh gấp không có bất kỳ dấu hiệu nào, Dư Tội sực tỉnh, mắt liếc nhanh ra ngoài, đỗ bên đường, không thấy ánh đèn, chỉ có bóng tối bao phủ.
Tên dân cảnh kia đủng đỉnh xuống xe, mở khoang sau, nhìn Dư Tiểu Nhị một cái sau đó châm điều thuốc hút.
Giỏ thổi lồng lộng như bị hút vào khoang xe, mang theo cái mùi đất ẩm, cách đó không xa có tiếng xe dừng lại, tên dân cảnh đi về phía bóng tối, hắn nói chuyện gì đó với người trong xe, sau đó từ bóng đêm có một người đi ra, nhìn Dư Tội bầm dập như cái rẻ rách, một lúc sau mới hỏi: “ Đói không?”
Dư Tội nhìn kỹ, nhận ra là tên nam nhân vu cáo mình, suýt nữa đứng bật dậy húc thẳng vào mặt hắn, nhưng cố gắng trấn áp phẫn nộ đáp: “ Đói.”
“ Ăn đi.” Người kia đưa đưa bánh mỳ tới, nhận ra hai tay của y bị còng lên thanh sắt trong khoang xe, đưa cái bánh mỳ tới tận miệng, nhìn y ăn như chết đói, vặn nút chai nước khoáng, bị Dư Tội cắn miệng chai, ngửa cổ tu hết, cảm giác hết sức bi sảng:
Ăn xong Dư Tội ngồi đó thở lấy hơi, không nói không rằng.
“ Chẳng lẽ không muốn biết tôi là ai?”
“ Tốt nhất mày đừng nói, nếu không tao ra sẽ chém chết thằng chó nhà mày.”
“ Ha ha ha, xem ra cậu nhận ra tôi rồi.” Đối phương bật cười, có vẻ không coi lời đe dọa đó ra gì: “ Tiếp theo phải vào trại rồi, cậu vào đó với tư cách nghi phạm, đừng hành động theo cảm tính, cần cúi đầu thì phải cúi đầu, hai loại người không thể chọc vào, một là quản giáo mặc cảnh phục, hai là lão đại trong phòng.”
Đề xuất Voz: Những chuyện kinh dị ở Phú yên !