Chương 4: Kẻ ác lên ngôi. (1)
Chương 4: Kẻ ác lên ngôi. (1)
Chương 014: Kẻ ác lên ngôi.
“ Mẹ nó, tao chém chết mày!”
“ Đứng dậy, đuổi theo nó!”
Cả ba tên lên cơn điên, lửa giận ngùn ngụt lấn át cơn đau lấn át lý trí, la hét đuổi theo.
“ Đánh nhau, đánh nhau, bà con ra xem náo nhiệt đi.” Nhưng hôm nay chúng chọc nhầm người rồi, Dư Tội chân thoăn thoắt chạy như gió qua KTX nam, vẻ mặt chẳng có chút sợ hãi nào, bắc tay làm loa hô, lại chạy thêm vài bước hô hào: “ Thử Tiêu, Bánh Đậu, Súc Sinh, Gấu Chó ... Mang đồ chơi ra đây.”
Tiếng hô khàn giọng vô cùng cấp thiết, ba tên đuổi theo sau có lẽ giận quá mất khôn, hoặc cho rằng Dư Tội chỉ hư trương thanh thế, không ngờ đuổi được nửa đường một tên phanh gấp, chỉ thấy từng cái cửa sổ mở ra rầm rầm, có người đã chạy ra hưng phấn hỏi: “ Ở đâu, ai đánh ai?”
“ Bọn chúng!” Dư Tội chạy tới chỗ đông người, chỉ tay nói lớn:
Nhìn cách ăn mặc không giống người trong trường, đám học viên sắn tay áo hùng hổ xông tới:” Mẹ nó, chúng mày ở đâu tới đây tìm kích thích đấy?”
Học viên vốn rảnh, sắp tới kỳ nghỉ lại càng rảnh tới đau trứng, giờ có thứ mù mắt tới tận cửa, thậm chí từ ban công tầng hai đu người nhảy thẳng xuống, từ trong nhà ăn chạy ra. Không ai bảo ai, đều cùng lớp cả, phối hợp chiến thuật vây bắt tội phạm luyện nhuyển rồi, hết sức tự giác chặn đường lui.
Cái đám tinh lực quá mức dư thừa ấy bình thường người mình còn đánh nhau tưng bừng nữa là có người ngoài tới, sao bỏ qua rồi.
Thoáng chốc không hiểu người đâu ra mà lắm thế, ba tên kia choáng váng nhớ ra đây là trường cảnh sát, vào đây khác gì rơi vào ổ phỉ đâu cơ chứ. Dư Tội thấy ngay cơ hội, nhân lúc ba tên đó ngẩn ra, chạy mấy bước lấy đà, nhảy lên không tung cú đá chéo, tên bị đánh sưng mắt phản ứng hơi chậm, trúng ngay cổ, ngã lăn ra đất sau đó co giật như tới cao trào.
Hai tên còn lại tức thì thủ thế dựa vào nhau muốn liều mạng, không ngờ Dư Tội đắc thủ là lui khỏi vòng chiến, lớn tiếng nói với đám đông: “ Các anh em, mấy thằng chó này không biết từ đâu tới rình mò nhà vệ sinh nữ, bị tôi phát hiện nói vài câu, bọn chúng còn định giết người bịt miệng .... Xông lên, cho chúng biết đây là nơi nào.”
Chỉ một câu nói biến thù riêng thành hận chung rồi, đám anh em trường cảnh sát lửa bốc lên đầu. Con mẹ nó nữ sinh trong trường đã ít, chất lượng lại không cao, vậy mà còn bị người ngoài nhìn trộm nữa, sao chấp nhận được. Vòng vây cứ dần dần khép chặt, tên nào tên nấy như hổ nhìn mồi làm ba tên kia liên tục lùi lại, đến khi chạm lưng vào tường, có người quay đầu nhìn về KTX: “Được rồi đấy, chỗ này camera không quay được đâu.”
Người ngoài e không biết quy củ trường cảnh sát, cho dù là người mình đánh nhau cũng hẹn tới chỗ camera không ghi hình được để đánh, rời khỏi tầm giám sát xảy ra chuyện gì thì trời mà biết. Thế là ba tên cao lớn kia thành trò chơi của đám học viên, người này một đấm, người kia một đá, toàn chơi chỗ hiểm, tuyệt đối không đánh mặt, mạng sườn, khuỷu chân, phần mềm liên tục trúng đòn, ba tên kia vừa kêu khóc vừa van xin.
Thử Tiêu tới muộn hăng hái đá bồi hai phát, Bánh Đậu tới càng muộn, ba tên kia đã bị đội kỷ luật bẻ tay ra sau lưng đưa tới ban học sinh rồi. Không ít người nhất trí cho rằng ba tên này nhìn trộm nhà vệ sinh nữ, bị đánh không oan, trong lúc áp giải còn có người đá vài phát.
“ Mù mắt à, đây là trường cảnh sát, mày nghĩ trường nghệ thuật chắc.”
“ Chưa đánh chúng mày tàt tận là may rồi đấy.”
Chứ không à, lưu manh trường cảnh sát, gà trường nghệ thuật đều vang danh thiên hạ, dám tới đây dở trò không ngã sấp mặt mới lạ.
Không ai chú ý khoa trưởng Sử lặng lẽ quan sát, nhìn cảnh này bật cười, không ngờ bao năm rồi gặp chuyện thú vị như thế, chẳng ngạc nhiên, có điều do tính mẫn cảm của nghề nghiệp làm hắn lập tức nghiêm túc, căn nguyên của án này có vẻ không vững.
Tới trường cảnh sát để nhìn trộm nhà vệ sinh nữ à, lại còn nhìn trộm có tổ chức à? Vô lý.
Đáng lẽ đội kỷ luật dẫn người đi rồi thì hắn nên về, có điều trong lòng vẫn có nghi hoặc, theo dõi đám đông, phát hiện Dư Tội, Nghiêm Đức Tiêu, Đậu Hiểu Ba không tham gia thảo luận với đám đông mà lén lút bỏ đi, nghĩ một lúc lặng lẽ bám theo xem chúng làm trò gì.
Có người đã đoán ra đáp án rồi, An Gia Lộ cách đó không xa nhìn thấy toàn bộ quá trình, thình lình quay đầu nhìn Giải Băng. Giải Băng luống cuống, lòng chửi bới ba thằng vô dụng kia. An Gia Lộ đoán ngay ra được, sáng nay cô bị Dư Tội va phải, lúc đó trong lòng bực tức nên kể lại với Giải Băng, vốn cô không có ý gì, cùng Dịch Mẫn nói xấu Dư Tội vài câu cho hả giận thôi. Không ngờ Giải Băng vì lấy lòng mình nên gọi người tới xử lý Dư Tội.
“ Bạn của cậu đấy à?” Giọng An Gia Lộ rất lạnh:
“ Chuyện này ...” Giải Băng ôm trán không biết phải nói sao, vốn định đợi Dư Tội ăn no đòn tới lên mặt nói một câu ác giả ác báo, ai ngờ thói đời này kẻ ác lên ngôi:
“ Có bản lĩnh thì tìm cậu ấy thách đấu, nhờ tay người khác còn là nam nhân không?” An Gia Lộ nói xong quay ngoắt người bỏ đi:
Giải Băng linh cảm không lành, rối rít chạy theo giải thích, không biết nói gì, nhưng có vẻ là không hiệu quả, An mỹ nữ đi thẳng về KTX nữ, chẳng thèm quay đầu lại một lần.
…… ……
“ Chuyện gì vậy, Dư Nhi, vì sao lại đánh nhau với người ta?” Ở góc khác của trường học, nơi ánh đèn từ KTX lẫn camera đều không hướng tới, Thử Tiêu dừng chân ngó nghiêng vòng quanh không thấy ai mới hỏi nhỏ:
“ Dư Nhi, cậu bịa phải không, nữ sinh trường ta đại bộ phận thuộc cấp khủng long, chẳng lẽ không nghe câu ca dao, nữ sinh cảnh sát vừa quay đầu, hiệu trưởng sợ hãi vội nhảy lầu, nữ sinh cảnh sát mà quay đầu, lưu manh đường phố vội tự thú. Ha ha ha, nếu có kẻ nhìn trộm nhà vệ sinh nữ thật, cần gì chúng ta ra tay, bọn chúng đã sợ chết khiếp.” Bánh Đậu cũng phát hiện ra vấn đề:
“ Không thể nói thế được, còn có An mỹ nữ, cùng với em gái Đại Đồng năm thứ hai kia cũng khá lắm, hay như Chu Văn Quyên lớp mình trông cũng hay mà, cái mặt lúc nào cũng như nạn nhân bạo hành làm người ta nhìn lại muốn chà đạp.” Thử Tiêu đính chính cùng kết luận: “ Theo tôi quan sát, phàm là mỹ nữ đều không tới nhà vệ sinh công cộng đâu, nếu hai mỹ nữ đó thì tôi cũng đi xem trộm, tới lượt chúng à?”
Thử Tiêu nghe thế chỉ trích: “ Vô sỉ, cậu là thứ vô sỉ, làm sao cậu có thể đi xem ... mà không rủ tôi.”
Dư Tội nghe thấy rác cả tai, cắt ngang lời hai tên này, đem tình hình thực sự kể lại, kỳ thực y cũng không rõ nguyên cớ ra sao, rốt cuộc vì cái gì ba thằng lưu manh kia tới tìm mình. Nhưng lý do nhìn trộm nhà vệ sinh nữ không đứng vững, tới ban học sinh điều tra, chắc chắn dẫn lửa thiêu thân.
Chương 015: Ác nhân cáo trạng.
Vấn đề lớn rồi, trong camera giám sát chỉ có Dư Tội đánh người ta, không có cảnh đối phương đánh y, chẳng may người ta dứt khoát phủ nhận thì khó ăn nói, cho nên đã làm là làm tới cùng: “ Tôi phải đi tố cáo chúng trước, không thể bị động ăn đòn được, hơn nữa phải tìm ra kẻ giở trò sau lưng, hai anh về tập trung mọi người lại, chuẩn bị sẵn phương tiện.”
“ Không cần nói nhiều, không giúp cậu thì giúp ai?” Thử Tiêu nghĩa khí nói:
“ Nào, trước tiên đấm tôi phát, mạnh vào.” Dư Tội chỉ mũi mình:
Thư Tiêu giơ tay lên, rốt cuộc không đánh được, Dư Tội bực mình chửi hắn, nhờ Bánh Đậu, Bánh Đậu xoa tay: “ Mẹ nó chứ Dư Nhi, tôi muốn đánh cậu từ lâu rồi, đừng nói tôi cố ý nhé, tiền thuốc men cậu tự chịu đấy.”
“ Đừng lắm lời, ra tay đi, thứ yếu nhớt như anh thì … Á!”
Bánh Đậu nghiến răng, lấy hết dũng khi bốp một phát thẳng mũi Dư Tội.
Một đấm thấy máu, Dư Tội thấy sao trời lấp lánh, tay ôm mũi máu chảy ròng ròng, rõ ràng không coi chút thương tích này vào đâu:” Lát nữa đợi ba thằng kia ra bám theo xem chúng nó đi đâu, mò tận ổ bọn chúng, không cho thằng chó nào thoát.”
Nói xong chạy đi cáo trạng.
Trời tối gió lạnh, lúc nãy nghe báo động chạy ra ngoài hơi vội nên mặc không đủ ấm, Thử Tiêu co ro xoa vai, trầm ngâm: “ Bánh Đậu, cậu nói xem thằng nào ăn no rửng mỡ lại đi kiếm chuyện với Dư Nhi? Nó một là không có bạn gái, hai là không có tiền, hoàn toàn là thằng lưu manh giai cấp vô sản mà, đánh nó được cái gì.”
“ Đúng thế, Dư Nhi đa phần thời gian ở trong trường mà, lần nào ra ngoài cũng đi với chúng ta, có gây chuyện với ai ở ngoài đâu, nếu là người trong trường thì sao lại chơi trò này.” Bánh Đậu hồ nghi , mặc dù cái mồm Dư Tội không biết tích đức cho con cháu, những chỉ giới hạn ở bạn bè trêu đùa thôi, không tới mức bị người ta thuê lưu manh xử lý như vậy:
“ Đi thôi, về mặc thêm cái áo đã.” Thử Tiêu nghe không ra, kéo Bánh Đậu đi, mới được nửa bước đã cứng người, trong góc tường nhà ăn có người đi ra, đó là chỗ đổ tro bếp, té ra có người nghe trộm, người khác không sợ, nhưng lại chính là người tới tuyển mộ, trố mắt nhìn nhau.
Đột nhiên khoa trưởng Sử bật cười, phẩy tay một cái, hai tên kia như chuột thấy méo, chạy một cái là không thấy bóng dáng đâu nữa.
.......... ...........
“ Chủ nhiệm Giang, thầy xem, chúng đánh em thành cái gì rồi, em khuyên một câu đừng làm như thế, bọn chúng liền xông vào đánh em, nếu không phải có bạn học, hôm nay em hi sinh oanh liệt ... Em không biết chúng, vậy mà chúng ra tay tàn bạo như thế.”
Dư Tội ôm mũi, cố tình quệt máu lên má lên trán, trông thảm vô cùng, vừa nói vừa rên rỉ như sắp chết đến nơi, khiến chủ nhiệm Giang nghe tin tới xử lý đúng đùng nổi giận, chỉ ba tên kia: “ Quá lắm rồi, đại học thể dục các cậu giỏi lắm, ghê gớm lắm, chạy mười mấy km tới đây đánh học viên của chúng tôi à?”
“ Không phải chúng tôi đánh, cậu ta đánh chúng tôi.” Tên bị đá vào hạ bộ oan ức nói, vốn bên mình chiếm ưu thế vì bị thương, may ra có thể thoát chuyện này, ai ngờ giờ người ta còn thảm hơn:
“ Tôi phải tự vệ chứ, chẳng lẽ tôi đứng đó cho các người đánh thì các người mới hài lòng à?” Dư Tội còn kêu oan bằng mấy:
“ Ba đánh một lại còn kêu oan nữa à, giờ đánh người ta thành thế này, phải nghiêm túc xử lý.” Chủ nhiệm Giang thấy Dư Tội máu me be bét, ra sức vỗ về:
“ Chúng tôi không đánh cậu ta thành ra như thế.” Tên nam sinh bị đá vào cổ vừa xoa cổ vừa tức giận hùng hổ đứng lên, sấn xổ tiến về phía Dư Tội: “ Thằng chó này! Mày ngậm máu phụ người.”
Dư Tội lảo đảo lùi lại, nước mắt như muốn rơi ra, nghẹn ngào: “ Vậy các người còn muốn đánh tôi thành ra thế nào mới hài lòng hả?”
Chủ nhiệm Giang nhìn ba tên học sinh trường thể dục cao lớn lừng lững như trâu mộng thế kia, trong khi Dư Tội thì nhỏ bé loắt choắt, hiển nhiên sẽ tin lời y rồi, quát: “ Cậu kia, đứng yên đó cho tôi, gớm thật đấy, muốn đánh người ngay trước mặt tôi nữa à? Nếu ở chỗ không có ai còn thế nào?”
Thế này giải thích không ăn thua rồi, ba người kia thấy mình oan hơn cả Đậu Nga, chủ nhiệm Giang mắng mỏ vài câu, lại quay sang hỏi thương thế của Dư Tội.
“ Không sao, không sao, chủ nhiệm Giang, em phải đi băng bó, truyền dịch, đầu óc có chút váng vất.” Dư Tội thấy chủ nhiệm Giang quan tâm quá, sợ lộ tẩy vội cáo từ:
“ Ừ, đi nhanh đi, nghỉ ngơi cho khỏe, chuyện này ban học sinh sẽ xử lý nghiêm túc.” Chủ nhiệm Giang trấn an:
“ Vâng, em đi ạ.” Dư Từ cáo từ, ra tới cửa, đột nhiên quay đầu lại hỏi ba tên cốt đột đang ủ rũ cúi đầu: “ Ai sai mấy người tới?”
Ba tên giật mình, sau một hồi hoảng loạn ngắn ngủi lại tiếp tục cúi đầu, vờ như không nghe thấy gì cả.
“ Mấy người sắp nổi tiếng toàn thành phố rồi, nhìn trộm nhà vệ sinh nữ, đại học thể dục đúng là giỏi đào tạo nhân tài.” Dư Tội mà mở mồm công kích người ta thì không chỉ lời nói ác động mà giọng điệu càng chướng tai:
“ Chúng tôi không nhìn trộm, vu khống.” Không xong, nếu bị gán cho tội ấy thì anh danh cả đời không phải là bị nhấn chìm trong nhà xí sao, chuyện này ầm ĩ lên chưa nói danh dự, có khi còn bị đuổi học, có tên không nhịn được phản bác:
“ Vậy tối lửa tắt đèn lại lẻn vào trường cảnh sát làm gì, lại còn lén lén lút lút quanh quẩn ở nhà vệ sinh nữa?” Dư Tội cũng biết không hỏi ra được đáp án, thế thì ít nhất cái chậu phân này phải úp chặt lên đầu bọn chúng đã, quyết không cho chúng có cơ hội cắn trả:
Quả nhiên ba tên kia có khổ không nói ra được, một tên cắn răng phủ nhận: “ Đó là nhà vệ sinh nam, không phải là nhà vệ sinh nữ.”
“ Vậy là các cậu thừa nhận nấp bên cạnh nhà vệ sinh nữ, đừng nói với tôi các cậu vào đây để đi vệ sinh, hay muốn nhìn trộm nhà vệ sinh nam?”
Kế hoạch gieo mầm của Dư Tội thành công, chủ nhiệm Giang vỗ bàn trợn mắt quát: “ Dư Tội, em đi xử lý vết thương đi, đừng để nặng hơn, thầy xử lý bọn chúng.”
Dư Tội lần này mới thực sự ra ngoài, khép cửa lại còn cần thận nghe ngóng phản ứng bên trọng.
“ Này mấy chàng trai, học cái hay không học, lại học rình rập nhà vệ sinh nữ? Đây là vấn đề nghiêm trọng về tư tưởng và phẩm chất, cho dù người trường các cậu tới nhận người, cũng phải viết cho tôi một bản kiểm điểm sâu sắc ... Không chú ý tới tiểu tiết, tương lai sẽ làm hỏng chuyện lớn, cứ phát triển thế này là sẽ đi vào con đường phạm tội, tới khi đó hối hận thì đã muộn rồi .... Cậu, tên là gì? Mang chứng minh thư ra đây.”
Đợi đến khi nghe được thân phận của mấy tên đó Dư Tội mới lặng lẽ rời đi.
.................... .........................
Chương 016: Chuyện còn chưa xong đâu.
Học viên trong trường đã nghỉ phần lớn cho nên trời vừa tối, quán xá trước cổng trường cảnh sát tỉnh cũng nghỉ hết, từng cửa hiệu kéo cửa sắt chống trộm tối tăm im lìm chỉ có vài ngọn đèn đường không đủ chiếu sáng tới chiếc xe hơi đỗ bên bãi rác chưa được công nhân vệ sinh dọn.
“ Xử trưởng Hứa, loại chuyện học sinh đánh nhau này mà anh cũng hứng thú à?”
Khoa trưởng Sử kể lại chuyện thấy hôm nay, chỉ coi như chuyện vui thôi, vậy mà Hứa Bình Thu lại kéo hắn đi xem, xem thôi đã đành, còn lái xe đỗ ở cổng trường học, làm như theo dõi nghi phạm.
“ Bà nội tôi có nói, nhỏ mà không nghịch ngợm, lớn lên chẳng ra gì, câu này có lý đấy, nói thật nhé, tôi chán nhất là mấy đứa trẻ ngoan, gọi dạ bảo vâng. Chúng ta bây giờ bồi dưỡng thế hệ trẻ hỏng hết rồi, như trồng rau trong nhà kính vậy, không khác gì đúc trong khuôn, mồm lúc nào cũng vì nhân dân và tổ quốc, giả tới bọn chúng cũng chẳng tin, cảnh sát là gì? Là cái nghề chết tiệt, lương không cao mà trách nhiệm thì lại lớn, cần gì phải đưa lên tầm cao đó.” Hứa Bình Thu tâm tình tốt mới nói nhiều, có vẻ sự kiện này làm ông ta hưng phấn lắm:
Khoa trưởng Sử đã quen với mấy lời phản động của vị xử trưởng này nên cười hỏi nhỏ: “ Xử trưởng Hứa, không phải anh thích cái thằng bé đánh nhau rồi chứ?”
“ Vì sao lại không? Thứ học sinh ngoan tới đánh nhau cũng không dám thì ai yên tâm cho lên tuyến đầu? Chẳng lẽ nghi phạm biết chúng ta không biết đánh nhau thì chúng sẽ đối xử lịch sự hơn?” Hứa Bình Thu lại đưa ra luận điệu lạ thường:
“ Ý tôi là thằng nhóc đó phẩm đức có vấn đề, đã đánh người ta rồi, còn vu cho người ta nhìn trộm nhà vệ sinh nữ, lý do đúng là quá không vững. Chưa hết, con sâu hại kia còn bảo đồng bọn đánh chảy máu mũi, chuẩn bị đi làm kẻ ác cáo trạng.” Khoa trưởng Sử mặc dù bàng quan ở chuyện này, không có nghĩa là hắn tán thành hành vi của mấy tên nhóc kia, trong mắt kể cả chủ mưu hay đồng lõa đều là thứ sâu hại:
“ Cậu không thấy bọn chúng đã có tiềm chất của cảnh sát à? Tương lai bọn chúng đối diện với toàn kẻ ác, hiền lành chỉ thua thiệt.” Hứa Bình Thu có cái nhìn khác hẳn: “ Muốn bình thiện ác phải nhìn động cơ và kết quả, không liên quan tới phẩm tính, theo tôi thấy chuyện này còn phải đánh nhau một trận nữa mới xong được.”
“ Hả, chưa xong à?” Khoa trưởng Sử ngạc nhiên, hắn là loại học sinh ngoan, đào tạo chính quy bài bản, không rõ loại chuyện này:
“ Nếu xong rồi thì tôi kéo cậu ra đây để làm gì? Lý do đã không đứng vững, vậy phải có nguyên nhân không ai biết, bên này thua thiệt lớn như thế mà bảo bỏ qua là không thể, nhớ năm xưa chúng ta đánh nhau, thù không để qua đêm, tuổi trẻ mà.” Hứa Bình Thu xoa xoa tay hưng phấn:
Khoa trưởng Sử có chút câm nín:” Vậy anh định làm gì?”
“ Lát nữa ba tên kia bị đưa đi, chúng ta đi theo tìm hiểu tình hình, nếu thực sự là hiểu lầm giữa học sinh với nhau, hoặc là chuyện vụn vặt thì thôi. Có điều tôi thấy ba đứa kia từ xa như thế chạy tới đây vào lúc nhá nhem tối tập kích đánh người có dự mưu tính toán thì không phải là chuyện đơn giản đâu.” Hứa Bình Thu bất giác dùng nhãn quang nghề nghiệp vào chuyện này:
Khoa trưởng Sử là người làm việc văn phòng, ngại phiền phức: “Thì nói thẳng với chủ nhiệm Giang xử lý là được, chúng ta dù gì cũng là khách mà.”
“ Không được, ai có đường đi riêng của người ấy, có bạch đạo thì có hắc đạo, học sinh cũng thế, chúng không chịu nói với nhà trường đâu.” Hứa Bình Thu mỉm cười: “ Tôi xem chừng trước kia cậu là học sinh ngoan hả?”
Khoa trưởng Sử cười không đáp, có điều thấy Hứa Bình Thu chú tâm như thế, không khỏi hứng thú, châm một điếu thuốc ngồi hút trong lúc chờ đợi, không ngờ bị Hứa Bình Thu đưa tay lấy điếu thuốc đi: “ Đây là sai lầm sơ đẳng nhất trong lúc theo dõi đấy, ngồi trong bóng tối lại hút thuốc khác gì lạy ông tôi ở bụi này.”
Vốn định nói chỉ mấy đứa học viên chưa tốt nghiệp cần gì nghiêm túc thế, cuối cùng lại thôi. không lâu sau thấy xe trường Đh thể dục tới đón học sinh đánh nhau đã tới, hai người không nhúc nhích, đợi khi chiếc xe kia quay trở ra, khoa trưởng Sử muốn bám theo thì bị ngăn lại.
“ Anh xem, tôi nói gì nhỉ?”
Từ cổng trường cảnh sát có mười mấy chiếc xe đạp ào ào phóng ra như tay đua, bám sát chiếc xe kia, người cầm đầu không phải Dư Tội còn có thể là ai? Khoa trưởng Sử thầm kêu không xong rồi, thế này e thành chuyện nghiêm trọng.
“ Mau mau, điều vài nhân viên thực địa hôm nay nghỉ luân phiên tới, xem xem bọn chúng làm gì, mang theo cả thiết bị theo dõi trong đêm nữa. Í, nhìn tôi cái gì, tôi làm thế vì an toàn thôi, chẳng may đám trẻ con đánh nhau không biết nặng nhẹ thì sao?”
Mặc dù Hứa Bình Thu cố làm ra vẻ nghiêm túc, có điều mùi vị xem trò hay rất đậm, khoa trưởng Sử cảm giác vị xử trưởng này nổi tính trẻ con thích xem náo nhiệt thôi, dở khóc dở cười cầm di động bấm số gọi người thực địa.
Địa điểm tập hợp, cổng trường đại học thể dục.
Trường Đh thể dục nằm trên đường Học Phủ, đây là nơi quy tụ mười mấy trường đại học cả thành phố, thập niên 90 khi thực hiện chính sách chuyển trường đại học ra khỏi thành phố thì nơi này là ngoại ô hoang vắng, giờ đây cùng với tiến trình đô thị hóa mạnh mãnh, phố Học Phủ trở thành một trong những khu vực tấp nập nhất thành phố rồi.
Đường xá nơi này rất rộng rãi, có cả vỉa hè rộng thênh thang cho người đi bộ, nhưng quán xá lại hận không thể căng lều bạt tận giữa đường kinh doanh, lại thêm những chiếc xe bán hàng dong đánh du kích, xe cộ đỗ tùy ý, khiến nơi này thường ngày rất lộn xộn.
Tất nhiên thời điểm nghỉ Tết sinh viên đã về, người làm ăn xa quê cả năm cũng đóng quán, nên cũng đỡ nhiều rồi, song vẫn có không ít người kiên trì ở lại cố kiếm thêm vài đồng cho cái Tết tươm tất. Do quy định tụ điểm giải trí không được phép mở trong phạm vị 500 mét quanh trường học, thế nên nơi này là tụ điểm ăn uống, muốn kiếm món ăn vặt ngon lại rẻ thì cứ tới đường Học Phủ, nơi đây là thiên đường cho những cặp đôi điều kiện kinh tế có hạn.
Lúc này ở giải phân cách rộng rãi giữa đường, một nhóm nam sinh chừng mười mấy người, cao thấp nhấp nhô, kẻ đứng người ngồi, bọn họ đốt đống lửa nhỏ tụ tập xung quanh, trông giống như đám sinh viên ra ngoài chơi, không có gì đặc biệt.
Xiên thịt dê nướng, khoai lang nướng thêm vào một nắm ngô bung, đó là tiêu chuẩn cao nhất có thể Dư Tội dùng khao các anh em, xót tiền vô cùng, đám ăn hại sắp ăn hết rồi mà không thấy người ra, trời thì lại lạnh như thế này, chỉ e là đám anh em sẽ không chịu được lâu nữa.
Chương 017: Đánh nhanh rút nhanh.
Lo lắng của Dư Tội quả nhiên không sai, Hán Gian Uông Thận Tu mất kiên nhẫn, đứng dậy xoa tay dậm chân, thời tiết thực sự quá lạnh, một đống lửa nhỏ chẳng đủ sưởi ấm, bàn lui: “ Dư Nhi, hay là không ra, mai chúng ta hẵng tới.”
“ Hán Gian, ăn xong một cái định chùi mép bỏ đi luôn đấy à, đợi thêm đã.” Dư Tội không vui:
“ Đợi không được thì sao, đã hai tiếng rồi, quân tử báo thù, ngày mai không muộn, có cần để anh em thành que kem hết thế này không? Có phải ai cũng biến thái thích lạnh như cậu đâu:” Lý Nhị Đông cũng ôm vai run cầm cập, vì tên này mà cả lớp gọi hắn là Lão Nhị:
Bánh Đậu vừa phụ họa Lão Nhị thì bị Dư Tội đá cho một phát, cổ vũ sĩ khí cả nhóm: “ Các anh em, chuyện này phải giải quyết nhanh gọn, tới giờ tôi còn chưa biết nguyên nhân vì sao chúng tìm tới tôi, chẳng may ngày mai lại có vài thằng nữa tới đánh tôi thì sao? Chẳng may lúc tôi một mình hoặc không ở trong trường thì sao?”
“ Cũng phải, mà này Dư Nhi, cậu ở ngoài không làm chuyện xấu xa gì đó chứ?” Đổng Thiều Quân đưa ra nghi vấn, hoài nghi vấn đề do Dư Tội, đây có thể nói là tên đàng hoàng nhất trong nhóm học viên có vấn đề này:
“ Không thể nào, tôi làm chuyện xấu chẳng lẽ không gọi các anh theo, dại gì đi một mình.” Dư Tội đưa ra bằng chứng vô tội:
Đúng thế, đám anh em gật gù, từ uống rượu đánh bạc, cho tới trường nghệ thuật, trường ĐH Sư phạm Sơn Bắc trêu gái, đều là cả bọn cùng nhau đi, xưa nay mọi người rất chú trọng tinh thần đoàn đội. Ngay cả Thử Tiêu và Bánh Đậu đi lừa tiền học viên mới, đại đa số cũng bị coi là tiền chung, anh em cùng tiêu cơ mà.
“ Mọi người cứ đợi thêm chút đi, sớm muộn bọn chúng cũng phải ra thôi.” Lạc Gia Long hơ tay trên đống lửa nhỏ, lửa bập bùng chiếu lên khuôn mặt trắng trẻo thư sinh, hắn là người lớn tuổi nhất trong nhóm, có chút tiếng nói, bình tĩnh phân tích: “ Bọn chúng phục kích Dư Nhi vào khoảng 6 giờ tối, khả năng cao là đã tới đợi sớm hơn rồi, hẳn là chưa ăn tối, dày vò tới tận giờ này, chắc chắn đói meo rồi, thế nào cũng phải mò ra ngoài kiếm cái ăn.”
Đề xuất Ngôn Tình: Tiên Đài Có Cây [Dịch]