Chương 31: Sứ mệnh kêu gọi. (4) (3)

Chương 31: Sứ mệnh kêu gọi. (4) (3)

“ Mẹ nó chứ, tôi chỉ vào đồn công an đã bị đánh thành ra thế này, vào tù còn ra thế nào nữa, lão tử quá thất vọng với bọn mặc cảnh phục này, lão tử không thèm làm cảnh sát nữa, lão tử không chơi nữa, được chưa?” Dư Tội giọng đầy phẫn hận:

Người kia im lặng hồi lâu, châm chước câu chữ nói: “ Cậu chắc là chưa biết chuyện này rồi.”

“ Chuyện gì?”

“ Trước Tết có người tới Phần Tây, đem đi toàn bộ tài liệu của cậu từ khi sinh ra, bao gồm cả hồ sơ ở trường cảnh sát ... Nói một cách đơn giản là cậu đã biến mất khỏi thế giới này rồi, có tra cũng không thấy ai tên là Dư Tội đâu. Bây giờ trên đời chỉ có một tên Dư Tiểu Nhị, hai lần vào tù.”

“ Cái gì?” Dư Tội choáng váng, chốc lát hiểu ra, cuồng nộ bật giật giật còng rống lên: “ Nếu thế chẳng phải lão tử chết trong đó cũng uổng à ... Không đúng, lừa tao hả? Bọn tao có mười người, không thể làm cả mười người biến mất.”

“ Đúng, mười thì khó quá, một thì hết sức đơn giản.” Người kia tựa chế giễu bổ xung: “ Quên nói với cậu, chín người khác đã lên máy bay, tàu hỏa về tỉnh, chia nhau ra thực tập các nơi, người thực sự vào tù chỉ có cậu, người biết chuyện này chỉ có ba người thôi. Nếu cậu có bề gì, trong nhà cậu sẽ được một khoản tiền phủ tuất lớn.”

Dư Tội chết lặng ngồi xuống, sợ tới không nói được nữa rồi, nói thế nào thì chỉ là chàng trai mới trên hai mươi tuổi đầu thôi, kinh nghiệm cuộc sống còn non lắm. Y cẩn thận từng bước một, luôn luôn đề phòng, rốt cuộc vẫn bị người ta hãm hại, nhớ ra rồi, tất cả chia nhau ra mà đi, té ra để che dấu sự thực là mỗi một mình mình vào tù, mà vì cái hiệp nghị bảo mật kia, không ai tiết lộ, hoặc có thể sau này họ nghĩ, mình đang chấp hành nhiệm vụ bí mật nào đó.

Còn hâm mộ mình không biết chừng, có lẽ, có lẽ trừ người cha ngày ngày bán hoa quả góp tiền cho mình cưới vợ, không ai đợi mình về nữa.

Dư Tội không biết là dọa chết khiếp hay là bị là gạt giận tới hồ đồ, cứ ngồi đó không có bất kỳ chút phản ứng nào cả.

“ Người anh em, cậu tự nguyện ký tên thành nhân viên đặc biệt, dù phân phối cậu đi tra hộ khẩu hay là nằm vùng cũng do tổ chức quyết.” Đối phương như đang khuyên Dư Tội nhận mệnh:

Dư Tội như sực tỉnh, giọng cũng mềm xuống, cúi đầu lẩm bẩm:” Đại ca, hỏi anh một chuyện ...”

Người kia ghé đầu tới gần nghe cho rõ, hơi bất ngờ vì người anh em này nghĩ thông nhanh như vậy, không ngờ vừa tới gần một chút, Dư Tội hai tay bám thanh sắt, lấy toàn bộ sức lực bật lưng lên, hai chân tung ta, trên đá sống mũi dưới đá hạ bộ, chỉ nghe một tiếng kêu rùng rợn phát ra trong đêm tối, người kia trúng đòn ngã rầm xuống đất.

Tiếp đó Dư Tội lồng lộn trên xe chửi rủa: “ Có gan thì giết tao đi, tao không chết, ngày tao ra, tao giết lũ chó chết bọn mày, tao giết, tao sẽ không tha cho đứa nào hết ...”

“ Ngoan ngoãn chút.” Dân cảnh áp giải xông tới, tay cầm dùi cui điện nổ tành tạch dí thằng vào người Dư Tội:

“ Hứa Bình Thu... tao, tao chém chết ...” Dư Tội nghiến chặt răng nhịn đau không kêu cố chửi câu nữa, chỉ có thể lí nhí phát ra từ không rõ ràng, cuối cùng nhũn người gục xuống.

Rầm! Cửa sắt nặng nề đóng lại.

Tiếp theo không biết xử lý thế nào, không sau sau dân cảnh lên xe, nhìn Dư Tội chướng mắt, dí thêm vài nhát, dù y đã ngất vẫn run lên liên hồi, xe hú còi đi xa dần ...

Người bị đánh co quắp nằm trên mặt đường, tay ôm hạ bộ, rất lâu sau mới bò dậy nổi, một đòn đó quá bất ngờ, dù hắn kinh nghiệm đối chiến phong phú cũng không né được.

Có điều hắn chẳng oán trách, sau khi hồi phục lại, từ từ đi về cái xe trong bóng tối, mở khoang sau lấy nước khoát rửa mặt, rồi ngồi vào ghế lái, ngồi xuống không kìm được kêu khe khẽ, cú đó nặng thêm chút nữa là hắn phê luôn.

Người ngồi ở ghế phụ trầm giọng hỏi: “ Dân cảnh không phát hiện sơ hở chứ?”

“ Không, tôi nhét cho hắn 500 đồng, hắn xóa đoạn ghi hình, họ không quan tâm chúng ta có thù oán gì với nghi phạm đâu.”

Người hỏi chính là Hứa Bình Thu, giọng không nghe ra cảm xúc:” Tâm tình cậu ta thế nào?”

“ Đội trưởng thấy tôi thảm thế này mà còn hỏi sao?” Lái xe cười khổ:” Sao không để cậu ta không biết gì mà vào đó, nói thật làm gì ạ, dù là ai chẳng nữa cũng không chịu nổi bị lừa gạt vậy đâu.”

“ Cậu ta cần dũng khí,Hứa Bình Thu nói bình đạm: “ Nếu một ngày tôi bán đứng cậu, đẩy cậu vào đường cùng thì cậu làm thế nào?”

“ Tôi sẽ bắn anh một phát sau lưng.” Lái xe đáp không cần nghĩ, lăn lộn giới giang hồ đã lâu, tuy vẫn nhớ thân phận của mình, nhưng bản tính thay đổi nhiều lắm rồi:

“ Đúng, phẫn nộ và thù hận sẽ cho cậu ta dũng khí vượt qua tất cả.”

“ Đội trưởng, không đùa được với thằng nhãi đó đâu.” Lái xe hết hồn, chàng trai đó đã bị lửa giận nung cháy rồi, bây giờ còn như thế, lúc từ trại giam ra còn ghê gớm thế nào?

Hứa Bình Thu xua tay: “ Không nghiêm trọng như thế, tôi có cách kiềm chế cậu ta.”

“ Nếu không được?” Lái xe vẫn lo lắng:

“ Cậu có thấy trên người cậu ta có chút bóng dáng cảnh sát nào không, không có kỷ luật, không có trung thành, không có vinh dự, bản thân vốn là một tên lưu manh rồi, nói cậu ta là cảnh sát, người ta cười rụng răng à? Lần đầu tiên phát hiện ra cậu ta, tôi lấy làm lạ, trong trường cảnh sát sao lại có của hiếm này ... Xem ra cảnh sát mở rộng tuyển sinh luôn bị chỉ trích không phải không có lợi.”

Lái xe thấy Hứa Bình Thu không trả lời thẳng, xem ra nói nhiều vô ích, chỉ đành đợi tin bên trong, nổ máy: “ Có cần tôi làm gì không?”

“ Tìm mấy thằng phá cửa xe trộm đồ mà cậu ta từng đánh nhau cho tôi, lúc quan trọng sẽ dùng tới. Đúng rồi, mai tôi về tỉnh, sẽ lệnh điều cậu tới tổ chuyên án, trước khi về, cậu không được liên hệ với bất kỳ ai ... Thời gian chưa xác định, xem cậu ta biểu hiện thế nào, nếu thất bại, phải tiến hành cuộc truy quét lớn, nhưng đó là cách trị ngọn không trị được gốc.”

Hứa Bình Thu kỳ thực rất lo, phẫn nộ vì bị lừa gạt sẽ cho Dư Tội dũng khí, nhưng cũng khiến y bất chấp tất cả, bao gồm cả quy tắc, thậm chí là phản bội lại đội ngũ này:

Dù sao còn chưa mặc cảnh phục ngày nào, chẳng lẽ mong cậu ta có tự giác của cảnh sát? Mình nóng vội, mạo hiểm quá rồi.

Nghĩ tới đó ông ta đau đầu, nếu chỉ là một con sâu thì dễ rồi, giống như người khác, cho một cái chức vụ nào đó là xong, nhưng đối phương rất có khả năng là một con mãnh long ẩn mình, sợ không thể khống chế được thứ này.

Trong bóng tối Hứa Bình Thu thấy tim đập mạnh, còn khẩn trương hơn là mình vào tù.

Chương 001: Thâm lao đại ngục. (1)

Sầm! …. Sầm! ….

Có âm thanh trầm trầm không rõ từ vật gì phát ra đều đều vang vọng buổi sáng sương mù mỏng manh, càng lúc càng to hơn, lại như hết sức xa xăm, đến khi đánh thức Dư Tội ngủ trên nền xi măng. Y khó khăn cựa mình ngồi dậy, toàn thân ê ẩm, y không nhớ nổi mình đã ngủ mấy tiếng, đầu óc vẫn còn mơ hồ chậm chạp.

Một ngày trải qua bao nhiêu chuyện như thế, dù sinh lý hay tâm lý có cưỡng hãn tới mấy cũng không chịu nổi.

Chắc là không lâu lắm, Dư Tội nhớ lại, sau khi vào trại giam, đa số thời gian y ngủ, có một tên đầu trọc cách chấn song bảo y ném quần áo bẩn ra ngoài, sau đó bị đá tới ngủ bên hố xí. Trong cái không gian 20 mét vuông chật chội này, giường đã kín người rồi, chỉ có bên hố xí còn có khoảng trống hẹp cho một người trú thân.

Kinh đô tội phạm mà, phạm nhân đông nhung nhúc.

Đau đớn, kiệt sức, cứ thế bất tri bất giác ngủ mất, bất kể mùi khai thối nồng nạc, lúc này tỉnh dậy, không dám cử động vội, lần nữa len lén nhìn cái hoàn cảnh xa lạ, gian phòng không rộng, nhưng cao tới 5 mét, đèn sáng trưng, ba mặt tường xi măng xám xịt, tường sau một nửa là chấn song sắt to bằng ngón cái, bên trên là đường đi thuận tiện giám thị, mơ hồ nghe tiếng bước chân người đi qua đi lại canh gác, chỗ tường cao nhất có camera giám sát.

Chỗ này e rằng tên tội phạm hung hãn nhất cũng không thoát được, mấy cái phim vượt ngục từng làm y hưng phấn đều là rẻ rách. Ít nhất với kiến thức của y phán đoán, cánh cửa sắt dày nửa thước kia, cùng kết cấu xi măng cốt thép này, dù dùng búa tạ đập cũng khó, nói gì trên người phạm nhân đã bị tịch thu hết vật phẩm kim loại.

Đúng rồi, mình cũng là phạm nhân, cái từ đó làm bản năng y phản cảm, nhưng hiện thực bày ra trước mắt, y đã thành một trong số đó rồi, đây chắc chắn không phải nhiệm vụ trải nghiệm đơn giản. Thế nào có an bài, chắc chắn là muốn y tiếp xúc với nghi phạm nào đó mà dùng biện pháp bình thường không đối phó được.

Nhưng lúc này Dư Tội không quan tâm tới nhiệm vụ thối tha đó, trong lòng y lúc này rực cháy một ngọn lửa tà ác. " Mẹ nó, chúng mày lừa tao, tao sẽ không để chúng mày toại nghuyện."

Một cơn giận cứ như thế thình lình bốc lên đầu không sao kiểm soát được, cho dù mình không thể khống chế được thế cục, nhưng mình làm chủ được bản thân. Lúc này Dư Tội chỉ nghĩ tới một điều là báo thù, y nghĩ mình nên làm gì, nhưng đầu đã bị thù hận lấp đầy, không chứa thêm được cái gì nữa.

Cả lý trí cũng bị thiêu cháy.

Chẳng biết có cái tiếng gì cứ vang lên một cách có tiết tấu, tới gần rồi, càng thêm nặng nề, thứ không biết luôn khiến người ta sinh ra sợ hãi vô hình, khi thù hận dần lui đi, không thể không nghĩ tới vấn đề sinh tồn, sợ hãi dâng lên trong lòng. Dư Tội nhận ra trong phòng có người ngáp, có người trở mình, có ngươi uốn éo thân thể, cả phòng giam chia ra tầng cấp rõ ràng, trên cái giường lớn có mười mấy người, vài người trải đệm, đắp chăn mỏng, tiếp đó là trải bìa các tông, đắp quần áo của mình, còn lại là nằm sàn đất giống như y.

Giai cấp thể hiện càng rõ ràng ở nơi này, y hiện giờ vẫn là kẻ nghèo rớt chẳng có gì.

“ A ... Dậy thôi.”

Ở bên cửa từ trong chăn chui ra một tên đại hán đen như than, khẩu âm đông bắc, để mình trần lực lưỡng, thuận chân đá vài tên đang ngủ, tới bên hố xí đá Dư Tội sang bên đái ồ ồ. Tới gần Dư Tội càng nhìn rõ, tên này toàn thân cơ bắp, lưng có xẹo, làm y liên tưởng tới hình tượng 300 dũng sĩ Sparta, cả cái thứ đang phun nước, vô tình nhìn thấy, không kém gì đám Âu Mỹ.

Thằng thổ phỉ này ở đâu ra?

Dư Tội rùng mình nhìn, tên này nằm ở vị trí số hai, địa vị trong phòng chắc chắn không thấp, nhưng mà lập tức lại phán đoán, thằng này cũng chẳng phải nhân vật ghê gớm gì, quá ngông nghênh, ai cũng đề phòng.

Tên đó đái xong trên đường về lại đá vài người, người tỉnh lại ngày một nhiều, Dư Tội nhìn người ngủ ở vị trí số ba, là nam tử mặt dài râu ria, hõm mắt sâu, sống mũi khoằm, răng trắng ởn, người cũng rất trắng, vóc dáng cân đối, đó là tướng mạo của người Tây Vực. Hắn đi đái nhìn Dư Tội một cái, nói một câu, đại ý dịch sang tiếng Sơn Bắc là "chết mẹ mày đi", câu chửi của người Hồ, tỉnh Sơn Bắc khá nhiều người Hồ sinh sống nên y hiểu lõm bõm.

Cái tiếng động kia càng gần hơn, càng có nhiều người tỉnh lại tới bên hố xí góc tường đi đái, phát tiết hàng tồn tích trữ qua đêm, cáo thấp gày béo đủ cả, còn tướng mạo thì đại bộ phận không khác gì người thường hết, làm Dư Tội bớt lo phần nào.

“ Thằng mới tới tối qua đâu, ngồi ở cửa, lát nữa ra ngoài rửa cho sạch.”

Có người nói, đó là tên ngủ ở vị trí đầu tiên, cách cửa gần nhất, khi hắn ngồi dậy, Dư Tội mới nhìn rõ, ngũ quan thanh tú, mặt trắng không râu, khác người nhất là tóc dài lãng tử, đẹp trai không đúng chỗ tí nào.

Dư Tội đang ngạc nhiên chưa kịp phản ứng thì người vừa đái xong đá y một phát, dùng tiếng Xuyên chửi: “ Lão đại nói mà mày không đáp à?”

Mẹ nó, từ hôm qua tới giờ toàn ăn đòn, cảnh sát đánh đã đành, giờ đến tội phạm cũng đánh, Dư Tội trợn mắt lên, thằng chó ấy tuổi còn ít hơn mình, đã thế còn vung tay muốn tát, không ngờ Dư Tội thình lình ra tay, động tác y cực nhanh, đi sau tới trước, một đòn vào thẳng mũi.

Á, thằng chó không chút phòng bị ngã vật ra, tiếng cười rộ lên khắp nơi, hắn thẹn quá hóa giận xông tới, nửa chừng thì ăn cú đá nữa trúng bụng, dổ gục như cậy chuối, hự một phát, không gượng dậy được nữa, cũng không kêu thêm được tiếng nào .

“ Ồ, có chút thú vị, lâu lắm rồi mới có thằng vừa vào đã dám đánh trả, lát nữa các anh em sẽ luyện với mày.”

Lão đại lên tiếng, không giống khẩu âm bản địa, hắn tới bên hố xí đái, hứng thú nhìn Dư Tội, Dư Tội không thèm để ý tới hắn, nhưng vì hành động vừa rồi, không ít kẻ nhìn y với ánh mắt không tốt đẹp gì.

"Mẹ nó chứ, đã chơi thì chơi lớn!"

Dư Tội tính toán, làm thật lớn lên, lớn tới mức tới chỗ giám đốc trại giam, không biết có ra được không, nhưng Hứa Bình Thu đã an bài mình vào đây hẳn là có kênh thông tin, nếu mình gây chuyện không ở lại được nữa, biết đâu lại là cơ hội.

Cái phòng này không tính y thì có mười chín thằng, người Việt gầy gò, bọn họ tập trung một chỗ, ở khoảng giữa giường, hằn là đoàn thể nhỏ trong đây, bảy tám tên. Thằng da đen, thằng Tây Vực và thằng tóc dài là một nhóm, chúng có chăn đẹp, còn bọn qua lại ở lối đi dọn dẹp thì giống y, là đám cùng khổ nam bắc.

Cái tiếng kia cuối cùng dừng trên đình đầu, Dư Tội rợn sống lưng, ra là tiếng mở cửa, ở ngay trên đầu y, ống sắt to bằng cánh tay, cửa mở ra mới phát hiện ở đó có vùng trời riêng, là không gian hoạt động nho nhỏ, một cái bồn rửa mặt và đất trống vài mét vuông, ngẩng đầu thấy bầu trời bị chụp lưới sắt, lúc này có gió man mát vào, thay đổi phần nào không khí bí bức trong phòng.

Chẳng đợi ai nói, Dư Tội ra luôn, quần áo tối qua ném ra ở dưới cửa sổ, y cởi hết quần áo, rửa ráy qua loa trước vòi nước.

Gấp áo sơ mi, mặc quần cộc vào, lòng máy động, nắm áo mùa thu trong tay, âm thầm dùng móng tay xé ra từng sợi vải nhỏ không cho ai biết. Là người mới, thế nào cũng bị đánh một trận dằn mặt, chuyện này trên phim ảnh thấy nhiều rồi, y đã chú ý tới rất nhiều kẻ nhìn mình bất thiện rồi, xã hội bên ngoài còn không có công bằng, ở đây còn hi vọng gì được.

Cứ làm ầm mẹ lên, ầm ĩ tới mức không ai xử lý được, không tin lão đỏ dám để mình chết.

Chương 002: Thâm lao đại ngục. (2)

Cứ nghĩ tới tới Hứa Bình Thu là máu Dư Tội lại như hồ dung nham đang sôi, bên trên có vũ cảnh tuần tra, bọn chó khẳng định đợi lúc thay ca để ra tay, nhìn về phòng, lối đi tới cửa sắt chưa tới mười mét, nếu đập cửa, chắc kinh động tới quản giáo bên ngoài, nếu trong phòng có người xác phơi ra đó, thì chắc chắn từ nghi phạm tới quản giáo không ai thoát khỏi can hệ.

Mẹ nó, dù chết cũng phải kéo thêm vài thằng chết, không thể cho thằng chó nào được yên lành hết.

“ Thằng oắt con, hơi bị bố láo đấy.”

Có người nói sau lưng, Dư Tội quay đầu một nửa thấy bốn thằng trong phòng trèo ra chỗ hóng gió, có cả thằng bị y đá gục khi nãy đã bò dậy được mắt tràn ngập thù hận. Thằng vừa lên tiếng thiếu một cái răng, khẩu âm Lưỡng Hồ, mắt chứa sát khí, tám chín phần là loại rác rưởi ăn cướp.

Dư Tội không đáp, từ từ di chuyển, lùi vào góc tường, chỗ này hẹp, tiện phòng thủ, có tường để dựa, không sợ bị bao vây, có điều động tác này của y bị người ta cho là sợ hãi, bốn thằng cười đểu từ từ đi tới, điệu bộ như mèo vờn chuột.

Đám trong phòng kéo ra xem trò hay không ít, ánh mắt hưng phấn hoặc tàn độc, người mới tới trước kia đều tiếp đãi như thế, đứa sợ quỳ xuống, đứa sợ đãi ra quần, đứa khóc lóc cầu xin, người mới dù hung hãn tới mấy đối diện đám đông vẫn là cừu non đợi thịt.

“ Á à, thằng này đúng là ngông, đứa nào đánh cho nó phục, tao thưởng 5 cái bánh mỳ.”

Lão đại tóc dài lên tiếng, bên cạnh hai thằng số hai số ba một đen một trắng cười hô hố, phần thưởng vừa công bố, không ít nắm tay siết lại, bước chân tiến tới dí sát Dư Tội vào tường, vừa nghe thấy tiếng còi đổi ca, chớp mắt cả bọn xông tới.

Ở trường Dư Tội có biệt danh sát thủ, từ huấn luyện thể năng tới đối luyện công phòng không ai địch nổi, vì mỗi bộ phần trên người đều có thể thành vũ khí.

Thằng thiếu răng xông lên đầu tiên, cười hềnh hệch vung nắm đắm, ở nơi này đừng nói là người, dù có là hổ cũng bị đám phạm nhân ẩu đả chết.

Nhưng đúng lúc này lão đại ý thức được nguy hiểm, hô lên: “ Cẩn thận!”

Muộn mất rồi, Dư Tội tay ấn một bên mũi, xì một tiếng, nước mũi nhớp nháp phun ra, thằng thiếu răng á một cái chùi mặt, số còn lại đều né ra sau, đây đều là động tác bản năng, sĩ khí lập tức sụt giảm. Thằng thiếu răng lau bàn tay dính nước mũi, nổi giận xung thiên, chưa kịp làm gì thì "Á" một phát, hai chân kịp lại, cúi đầu nhìn người mới bóp dái hắn.

Nói thì chậm chứ diễn ra rất nhanh, Dư Tội mặt hung hăng bóp một phát, tên kia kêu tiếng nữa, y lập tức buông tay, siết cổ tên đó chắn trước người, vừa vặn đỡ được mấy cú đấm cú đá hướng tới.

Á ... Úi ... Thằng nào đá tao ... Đm ....

Tiếng kêu không ngớt, trong hỗn chiến rất dễ đánh phải đồng đội, bị trúng đòn nặng nhất là thằng thiếu răng, cổ bị siết tới không thở nổi, hạ thân đau vô cùng, người liên tục trúng đòn, gân xanh chẳng chịt, chân đạp loạn xạ. Dư Tội siết tay mạnh hơn, trái một đòn, phải một đòn, trong không gian chật hẹp, không ngờ đánh nhau với bốn năm người không thua kém.

Chịu thôi, vì y ra toàn đòn hiểm, ngón tay cứ nhè mắt người ta mà chọc, chân cứ nhè đũng quần mà đá, che mắt thì y đổi chọc thành đấm, mũi là chỗ yếu vì chỉ có sụn, trúng đòn thì đó ai không chảy nước mắt lùi lại. Che đũng quần à, y không đá nữa mà chọc mắt, trúng cái là mù ngay không chừng, không lui không được, càng đánh càng ngán.

Trái ngược lại adrenalin dâng lên làm Dư Tội càng đánh càng hăng, toàn đòn tàn độc không cần biết có thể dồn đối phương vào chỗ tàn tật, làm đám tấn công kêu khổ không thôi, ai muốn chơi liều với y.

“ Ngu xuẩn!” Thằng đen xì gạt đám đông ra, những người khác vội vàng lui hết, trong số 19 người trong phòng thằng này trâu chó nhất, đại bộ phận người ở đây đều bị hắn đánh rồi, ngồi ở vị trí lão nhị:

Lão đại cách ô cửa nói: “ Hắc Tử, nhanh chút, đừng làm mất uy phong băng Chặt Tay!”

Cái ban lãnh đạo phòng này mới thành lập vì trại giam vừa phân chia lại phòng, lão đại vì ở ngoài gia đình giàu có hay gửi đồ vào mới thành lão đại, luận tới nắm đấm thì Hắc Tử cứng nhất, cơ bắp của hắn đủ dọa khối người chết khiếp.

“ Chúng mày ăn cứt lớn lên à, có mỗi một thằng không xử lý được.” Hắc Tử vung tay tát mấy thằng khác đuổi đi, chỉ mặt Dư Tội, ra lệnh:” Thả người ra.”

Sát khí ngùn ngụt, nhưng Dư Tội đã đánh tới đỏ mắt rồi, vả lại từ bé đến lớn đánh nhau, trải qua không biết bao trận khổ chiến, sợ gì ai, siết càng chặt: “ Mẹ mày, dọa bố mày đấy à?”

“ Thằng chó. “ Hắc Tử nổi điên vung chân đá khiên thịt của Dư Tội, huỵch một cái, Dư Tội không khác gì bị sét đánh, cổ họng ngòn ngọt, tay lỏng ra một cái, con tin mắt trắng dã ngã xuống đất, bị người ta lôi đi như lôi bao tải.

Bọn phạm nhân hú hét trợ uy, lời dơ dáy tuôn không ngớt.

Hắc Tử bắt chước Lý Tiểu Long đưa tay quệt mũi làm động tác màu mè, thình lình vù một phát, chân quét qua đầu. Dư Tội cúi vội xuống né, chưa kịp làm gì, cái chân kia hết đà quật ngược lại, hự, trúng ngay mạng sườn, Dư Tội ọe một tiếng, gần như nôn thứ trong bụng ra.

Chỉ hai cú đá giải quyết trận chiến, Hắc Tử nhếch môi khinh bỉ, nhưng chưa dừng, tung chân liên hồi, Dư Tội vừa trúng một đá vào bụng, người cúi xuống, bị một cú đá tạt ngang trúng má, làm mặt y va mạnh vào tường. Sức lực hai bên quá chênh lệch, không gian lại hẹp, Dư Tội không cách nào phát huy ưu thế thân thủ linh hoạt, thế nên dù có đưa tay đỡ được cú đá của đối phương thì cũng ê ẩm, chưa kể thua thiệt về thể trọng.

Sau mười mấy cú đá, tên người mới lúc nãy còn hung hăng, giờ màu mũi máu mồm ộc ra liên hồi, người như rút mất xương, nằm trên mặt đất không ngừng co giật, mắt trợn trừng ... Đám phạm nhân khác sợ im thin thít, không dám ho he, chưa ai bị đánh tới mức này.

Đây là vận mệnh trong tù, có điều tên người mới kia từ đầu tới cuối không kêu một tiếng, làm đám phạm nhân có chút bội phục.

“ Đủ rồi, sắp điểm danh rồi.” Lão đại ngáp một cái mất hứng, bình thường đánh người mới đều kêu như lợn bị chọc tiết, đừng nói phạm nhân, cả quản giáo cũng thích nghe tiếng này, vậy mà tên này chẳng kêu gì cả, thật vô vị:

“ Chết chưa?” Hắc Tử đá người mời nằm ngửa lên, hắn nhận ra người này không luyện võ, chỉ xương cứng, nhanh nhẹn chút thôi: “ Người mới vào phải lau nhà, dọn hố xí một tuần, còn mày, một tháng cho chừa.”

“ Nằm mơ!” Dư Tội cắn chặt răng, mồm toàn máu, tay len lén đưa vào túi quần, mắt chất chứa lửa giận như dung nham nóng chảy:

“ Còn cứng à?” Hắc Tử dẫm một phát, không ngờ Dư Tội lăn mình, hắn chưa kịp phản ứng thì cổ chân nhói đau, người mất khống chế ngã ra sau:

“ Gì thế?”

“ Nhìn tay nó kìa ...”

Biến cố bất ngờ làm cả phòng nhốn nháo, có người phát hiện ra rồi, tên người mới tay cầm một sợi vải, quấn quanh cổ chân Hắc Tử.

Hắc Tử rống lên co chân đá, nhưng hắn vốn mất cân bằng, thế nên Dư Tội né người tay giật sợi giây vải, cú đá bốp một phát trúng tường, tức thì kêu thảm, ngã vật xuống đất, ôm lấy chân.

Đó là kết cục của lấy xương thịt phàm trần đấu với bê tông cốt thép.

Dư Tội không tha, áo bị y xéo thành mấy sợi quấn thành thừng thấm nước cực dai chắc, trói người đừng hòng thoát, đấm đá túi bụi, lão đại thất kinh, quát lên: “ Buông nó ra … chúng mày đứng đó làm gì? Xông lên, bắt nó! ”

Chương 003: Thâm lao đại ngục. (3)

Mặc cho lão đại la hét, nhưng mà có kẻ lĩnh giáo máu điên của Dư Tội rồi, ở ngoài quát tháo phụ họa chứ không lên, có kẻ nhát gan hơn lặng lẽ lùi ra sau.

Cho dù là lão đại chỉ huy cũng mất hiệu quả, một người thì cầm thú nhập thân, một thì súc sinh chuyển thế, mắt sung huyết, dáng vẻ Dư Tội trông vô cùng khiếp đảm, Hắc Tử đau tái mặt vẫn hung hăng đe dọa: “ Thằng chó , mày chết chắc rồi.”

Nói thì nói thế, một chân hắn đá phải tường, không biết có gãy cái xương nào không, đau vã mồ hôi hột, chân còn lại đạp không tới Dư Tội. Dư Tội vốn bụng đầy oán khí, giờ rơi vào cảnh này y còn đường lui sao, tâm tính đã gần như điên cuồng giơ cao sợi thừng vải, quật mạnh xuống:” Để xem ai chết trước!”

“ Aaaaaaaaaaaa ....”

Hắc Tử phát ra gào thét rùng rợn kéo dài làm ai nghe thấy cũng lạnh gáy, gót chân hắn nện mạnh xuống sàn đá, Dư Tội buông tay, người linh hoạt như mèo, dồn sức toàn thân đạp vào mặt Hắc Tử, cưỡi lên người hắn, cứ nhè đầu mà đánh.

Bốp! Bốp! Bốp!

Mỗi đòn làm đám phạm nhân rùng mình một cái, từ từ lùi ra sau, kết quả rõ rồi, Dư Tội quệt máu mồm, hai tay be bét máu đứng dậy, còn Hắc Tử thì đầu ngoẹo sang một bên, nếu không có bong bóng máu phụ ra từ mũi, người ta còn tưởng hắn đã chết.

Điên rồi, thằng này điên mất rồi, phạm nhân cắt không ra máu.

“ Thằng .... Thằng nào cầm đầu ở đây?”

Dư Tội lảo đảo như say rượu, toàn thân đau đớn khơi lên trong lòng y chỉ có sự độc ác, máu me từ đầu tới chân, hai mắt ngập ngụa sát khí trông y còn đáng sợ hơn ác hổ, bước chân y không vững, nhưng đi tới đâu đám kia lùi tới đó:

Phạm nhân có chút kinh nghiệm đều biết đánh nhau tới mức này là có sự cố rồi, không ai muốn dính líu tới nữa, nhưng chuyện đã không được như bọn chúng mong muốn.

Bốp!

Thằng thiếu răng ăn một phát đấm không dám phản kháng, xỉu ngay tại trận, không biết là ngất thật hay là hay là giả, dù sao cũng nằm cả đống ở đó rồi. Dư Tội đi vào bên trong cửa sắt, tên người Hồi lúc này vẫn còn chút dũng khí, hùng hổ xông tới, Dư Tội tuy toàn thân thương tích nhưng adrenaline cuồn cuộn chảy trong người, phản ứng nhenh nhẹn chính xác, một cú đá tàn bạo đúng hạ bộ làm hắn gục như chó chết không ư hử một tiếng.

“ Grào ...” Trước mắt chỉ còn lão đại, Dư Tội gầm rú lao tới như cuồng phong:

Lão đại tự biết mình không phải là đối thủ của thằng điên này, cuống cuồng đập song sắc phòng giam: “ Quản giáo, quản giáo! Cứu, cứu ...”

Tiếp đó bốp, bốp, bốp liên hồi, Dư Tội tát liên tiếp, túm lấy mái tóc dài của hắn, đậm rầm vào cửa sắt, cả phòng rụng rời chân tay, lùi hết lại, thế này e có người chết, nhưng mà không dám cản.

“ Dừng lại.” Quản giáo mặc cảnh phục chưa tới nghe thấy tiếng đấm đá từ xa đã quát tháo: “ Ai đánh nhau?”

Bộ đồng phục có chút sức chấn nhiếp, cửa vừa mở xoạch ra, Dư Tội tỉnh lại phần nào, rùng mình một cái ngồi xuống, gần như theo bản năng chỉ: “ Hắn, là hắn đánh tôi.”

“ Mày ...” Lão đại tức hộc máu, đầu quay vòng vòng vẫn định xông tới, tức thì bị quản giáo đá lăn lông lốc, vội vàng ôm đầu quỳ xuống, chỉ Dư Tội: “ Hắn đánh tôi.”

- Tôi là người mới, vừa mới vào hôm qua ...

Câu này có sức nặng hơn bất kỳ lời giải thích nào, quản giáo trừng mắt lên, bất kể dựa theo quy củ hay bộ dạng thảm hại của Dư Tội lúc này thì người mới rõ ràng bị thiệt.

Đề xuất Tiên Hiệp: Đại Phụng Đả Canh Nhân [Dịch]
Quay lại truyện Dư Tội
BÌNH LUẬN