Chương 313: Từng bước hiểm trá. (3) (5)

Chương 313: Từng bước hiểm trá. (3) (5)

Vốn chẳng có thiên tai, toàn là nhân họa, câu này ứng nghiệm rồi.

Hình ảnh hiện trường chiếu về cục.

Hứa Bình Thu mặt mày đau khổ, rõ ràng có thể áp dụng biện pháp dự phòng, giờ thành dùng biện pháp ứng phó khẩn cấp.

Tới giờ ông ta vẫn mang tâm lý cầu may, công ty lớn nổi danh như thế, chắc không tới mức ôm tiền mà trốn, cả mạng lưới kinh doanh lớn như vậy, không tới mức vứt bỏ hết.

Giờ thì trợ lý, kế toán, người phụ trách mất tích hết rồi.

“ To chuyện rồi.” Hứa Bình Thu lẩm bẩm, không cả dám về văn phòng, điện thoại kêu không dứt, toàn là chiến hữu cũ, người thân, đầu tư hết gia sản vào Tĩnh Hải , giờ trắng tay mong ông vãn hồi phần nào.

....

Ở VN mình cũng gặp một bà rồi, lau dọn nhà trong khu, tích góp được mấy chục triệu đem "đầu tư" còn suốt ngày gạ gẫm mẹ mình, xem TV thì năm nào cũng vài vụ thế này.

Chương 144: Trời tan đất sập. (2)

Đi qua đi lại, vừa hút thuốc vừa xem báo cáo của Tiêu Mộng Kỳ, đây là lần thứ ba Hứa Bình Thu thấy báo cáo thế này, xa nhất là hai tháng trước Dư Tội nộp lên, báo cáo chỉ sơ sài 2 trang, lúc đó ông còn chê bai trình độ học vấn của y, viết vài chữ không nên hồn. Sau đó lại nhờ Lão Mã với vợ y, lần đó có thêm chứng cứ và phỏng đoán, song ông vẫn cho rằng Dư Tội có bệnh, ám ảnh nghề nghiệp quá nặng.

Đến giờ chuyện xảy ra, ông xấu hổ không dám gọi cho Dư Tội nữa.

Thông tấn viên chạy tới:” Cục trưởng có điện thoại ạ.”

Ông ta tắt di động rồi, dựa vào trung tâm tin tức liên lạc, vội quay vào trong, là điện thoại của Tiêu Mộng Kỳ:” Cục trưởng Hứa, chúng tôi tìm ra xe của Qua Chiến Kỳ, lần cuối cùng là 23 giờ đêm hôm kia, sau đó không thấy tung tích nữa ... Giờ tôi tới chỗ ở hắn thuê , cần chỉ thị, có nên áp dụng biện pháp cưỡng chế không?”

“ Lúc nào rồi mà còn xin chỉ thị, phá ra.” Hứa Bình Thu rống lên:

Tiêu Mộng Kỳ phất tay, tức thì "đùng" một phát, máy phá cửa bắn tới như đạn phá, cửa mở ra, cảnh sát ùa vào.

Trong phòng bàn ghế nhật nhào, Tiêu Mộng Kỳ chặn người khác lại, ngồi xuống nhìn vỏ đạn, sau đó men theo thấy một lỗ đạn, vết máu khô:” Bảo vệ hiện trường, lập tức thông báo pháp y.”

Muộn rồi, đã quá muộn rồi.

Nửa tiếng sau lấy camera giám sát tòa nhà, 2 giờ sáng hôm qua, chụp được hai nam tử kéo lê một người từ trong nhà đi.

14 giờ chiều, theo kiểm tra sơ bộ của pháp y có dấu vết ẩu đả, mô phỏng hiện trường là hai người leo vào phòng, đợi người bị hại xuất hiện, có lẽ là do đàm phán thất bại, hoặc do người bị hại kêu cứu gây ra nổ súng, vết máu kéo dài ra tới cầu thang, rõ ràng nạn nhân bị kéo đi một cách thô bạo.

Theo kiểm tra đạn đạo, cùng vũ khí phát hiện ở hiện trường vụ án ngày 14, tên sát thủ bí ẩn đã tấn công 5 người kia lại ra tay lần nữa.

Phát hiện lớn nhất ở hiện trường là thẻ nhớ, nghi ngờ từ di động rơi vỡ vang ra, kỹ thuật viên lập tức tìm ra lượng lớn ghi âm đối thoại, hình ảnh.

Vụ án tức thì kinh động thượng tầng.

“ Khoản tiền cuối cùng rút khi nào, hôm qua anh vẫn nói là thao tác bình thường mà.” Dư Tội có chút sốt ruột hỏi Ngụy Cẩm Trình:

Lão Ngụy vui tới sắp cười rụng răng rồi:” Anh nói gì thế, chả lẽ tôi còn ăn bớt vài đồng của anh?”

“ Không phải, không phải ... Là chuyện khác, tin tức mới nhất, rạng sáng ngày hôm kia, Qua Chiến Kỳ bị tấn công đưa đi.” Dư Tội hồ nghi:

“ Khoản tiền cuối chuyện ra từ sớm rồi, xảy ra chuyện bắt đầu từ hôm qua ... Về lý luận bọn chúng không rút cạn tiền đâu, giữ lại một phần để tranh thủ thời gian bỏ trốn.” Ngụy Cẩm Trình giơ ngón cái:” Anh nắm thời cơ chuẩn lắm, chậm chút thôi chúng ta cũng tham gia khóc lóc kêu gào với đám đông ngoài kia rồi, ha ha ha ...”

“ Hiểu rồi, hiểu rồi ...” Dư Tội không có thời gian nghe tâng bốc, cũng chẳng áy náy tiền mình kiếm được:” Vấn đề ở đâu?”

“ Hả? Sao tôi biết.”

“ Tôi không hiểu tài chính, hình như chưa tới mức phải bỏ chạy mà, là ai rút tiền mặt đi, chị em Tống gia không giết gà lấy trứng như thế?” Dư Tội giải thích:

“ Chị em họ thực sự không thiếu tiền, đâu tới mức chọn hạt mè mà vứt dưa hấu? Hoàn toàn không cần làm thế, họ chán sống sao? Đầu tư Tĩnh Hải là phần nhỏ so với tập đoàn Tĩnh Hải .”

“ Có ba khả năng, một là lừa đảo thuần túy, kiếm tiền rồi chuồn, loại tình huống này không bài trừ chính chị em họ thuê người giết Qua Chiến Kỳ bịt miệng. Thứ hai là mượn gà đẻ trứng, bọn họ huy động vốn ở đây dùng vào vụ đầu tư khác, lấy tiền của người khác kiếm tiền, khi gặp nguy cơ tất nhiên bất chấp tất cả rút vốn, bỏ trốn.” Ngụy Cẩm Trình giơ 3 ngón tay: “ Thứ ba, mượn xác hoàn hồn.”

“ Nói tiếng người đi.” Dư Tội bực mình:

“ Loại thứ ba này thao tác rất khó, đó là mượn xác Tĩnh Hải , hút vốn dân gian, một bên duy trì đầu tư vào Tĩnh Hải , một bên lặng lẽ mở vị thế, khi quả cầu tuyết đạt tới mức độ, âm thầm rút vốn chạy, lúc đó xảy ra chuyện gì?”

“ Toàn bộ hậu quả do Tĩnh Hải gánh.”

“ Đúng, chiêu này độc ác nhất, khác nào dỗ người ta đào hố, đào ra thứ tốt thì mình mang đi, sau đó dùng luôn hố đó chôn người đào.” Ngụy Cẩm Trình bổ xung: “ Có điều loại chuyện này rất khó, khi rút tiền đi không thể làm người khác có chút cảnh giác gì.”

“ Anh rút nhiều như vậy, có gì mà không thể, vậy thì Qua Chiến Kỳ chắc chắn tham dự, hoàn toàn có khả năng bị giết người bịt miệng.”

“ Cái đó thì tôi không hiểu rồi ... Chúc mừng anh cảnh sát Dư, anh đã chen chân vào hàng ngũ phú ông trăm vạn rồi, cho nụ cười vui vẻ xem ..” Ngụy Cẩm Trình chưa dứt lời thì Dư Tội chạy mất, hắn đuổi không kịp, bật cười: “ Ha ha ha, ai lần đầu phát tai cũng như vậy.”

……. …..

Thủ đô, một chiếc xe BMW phóng như bay trên đường cao tốc tới sân bay.

Tổng Hải Nguyệt lái xe lòng bất an, Tống Tinh Nguyệt ngồi ở ghế phụ lái nước mắt thành hàng, vội vã rời đi, cả hành lý cũng không thu dọn.

“ Chị, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”

“ Không biết, phải xem Qua Chiến Kỳ cuỗm đi bao nhiêu.” Tống Tinh Nguyệt đau khổ: “ Dù bao nhiêu thì chữ tín cũng sụp đổ rồi, giờ bới ra bao chuyện chị cũng không rõ.”

Trên đường đi tin tức cuối cùng tới, phát hiện ra được kim ngạch rút đi lên tới 2.7 tỷ.

Tống Hải Nguyệt kinh khủng: “ Không thể nhiều thế …. Thứ ăn trong rào ngoài đó .. Toàn bộ hủy trong tay hắn rồi.”

“ Số tiền này chúng ta bù lại được không? Cần phải chạy không?”

“ Không bù được đâu, chị đã chuyện đi đại bộ phận rồi.”

Thời gian để lại cho cô quá ít, cô biết hậu quả lừa đảo đầu tư, kim ngạch lớn như thế, không ai bảo vệ được nữa, Tĩnh Hải mặc dù cũng là người bị hại, song giờ cô có trăm cái miệng cũng không cãi nổi.

Đột nhiên có số điện thoại lạ gọi tới, Tống Tinh Nguyệt hồn xiêu phách lạc nhận máy, nghe thấy giọng xa lạ: “ A lô.”

Tưc thì Tống Tinh Nguyệt gào lên như điên: “ Biện Song Lâm, mày đợi đấy, bà sớm muộn cũng băm mày thành tám mảnh ... Thứ lòng lang dạ sói ...”

“ À, nghe giọng này hẳn là cô định chạy rồi à?”

“ Mày dù có ra nước ngoài, bà cũng bỏ tiền mua cái đầu của mày.”

“ Ha ha, cô chỉ là con điếm hết thứ bán, đừng dọa nữa, chúng ta lại còn không hiểu nhau sao?”

“ Đợi đấy, dù bà làm ma cũng không tha cho mày.”

“ Cô quá hẹp hòi rồi, kỳ thực tôi chẳng qua ăn miếng trả miếng một chút, con sau đó là cô thần hồn nát thần tính, tự đẩy mình vào đường cùng, tôi chẳng làm gì, tự cô chuyển đi bao nhiêu tiền đấy chứ, sao lại đổ cho tôi. Có biết vì sao tôi vào tù không khai cô ra không? Là vì tôi đợi một ngày tự tay đưa cô vào, để cả đời ở trong đó, khi ấy, nhất định tôi sẽ tới thăm cô.”

“ Chị ... Chị ... Có xe cảnh sát ...” Tống Hải Nguyệt kinh hoàng nói, phía sau không xa, một hàng xe cảnh sát dàn hàng ngang đi về phía họ:

Tống Tinh Nguyệt sợ rơi di động, em gái vội vã đỗ xe lại, liên tục hỏi phải làm sao, thậm chí còn cố gọi cho chồng, đáng tiếc không gọi được, cô hối hận, sao không nghe lời chàng cảnh sát kia, nếu đi trước vài ngày ...

Nhưng không còn chữ nếu nữa.

Bắt nghi phạm kiểu này không có gì khó, hai người bị chùm đầu đưa đi, lúc đó là 18 giờ 45 phút, Tống Quân cũng bị bắt trong hội sở tư.

Tối hôm đó có tin tức truyền đi, đôi hoa tỷ muội của Tập đoàn Tinh Hoài hiềm nghi lừa đảo huy động vốn bị bắt. Có câu tường đổ hè nhau đẩy, rất nhanh lịch sử phát tích của hai chị em bị gới ra, hồi lộ tình dục, quan thương câu kết ... Tức thì thu hút rất nhiều ánh mắt người xem ....

Chương 145: Vụ án khó giải. (1)

Điện thoại biến thành tút tút, ánh mắt Biện Song Lâm đờ ra, mười năm chờ đợi, giây phút bao thù tựa hồ không nhiều khoái cảm như hắn nghĩ, trống rỗng là cảm giác duy nhất lúc này.

Một cánh tay đưa ra lấy di động của Biện Song Lâm, ném xuống đất dẫm nát, đó là tên béo lùn mặt mày bặm trợn.

Lúc này Biện Song Lâm ở trong tầng hầm, đèn sáng chói mắt, giống không khí trong trại giam, giữa phòng là một ông già, áo lụa xanh, sau lưng có một người không rõ mặt tay cầm súng.

Từ sau khi Trần Tường Thụy bị đưa đi thì hắn cũng bị đưa tới đây giam lỏng, sau đó xảy ra chuyện gì, tuy hắn không biết, nhưng chuyện cần xảy ra hẳn là đều xảy ra rồi.

“ Lão Biện, đúng là nghe danh không bằng gặp mặt, cả đời tôi phạm bao nhiêu tội, tôi không biết nữa, ai cũng bảo tôi là người đỡ đầu XHĐ Đại Nguyên, kỳ thực tôi là cái thá gì, một tên cảnh sát nhãi nhép cũng dám chĩa súng vào tôi, đưa tôi vào trong nửa năm.” Lão già lên tiếng:

“ Quan Công cũng có lúc đi đường Mạch Thành mà.” Biện Song Lâm khách khí, đây là chỗ dựa của hắn, Mã gia, bề ngoài là tay giang hồ đã rửa tay gác kiếm, nhưng chỉ người trong giới mới hiểu, tội ác xảy ra ở thành phố này ít nhiều có liên quan tới lão ta:

“ Tôi không dám tự phong anh hùng, chỉ là thấy đời này sống uổng rồi, phạm tội cả đời mà chẳng kiếm nhiều bằng lần này ... Ha ha ha, lợi hại, danh bất hư truyền, chơi súng đúng là không bằng chơi đầu óc, không hổ danh là dư nghiệt của phái Giang Tương.” Mọi thứ đã kết thúc, Mã Cương Lô vô cùng khoan khoái: “Trước kia tôi cứ nghĩ các người chỉ là truyền thuyết giang hồ, tuyệt tích lâu rồi cơ, ai ngờ vẫn trà trộn trong dân gian thế này, cao, thực sự rất cao, phục rồi!”

“ Thế nào cũng phải để Mã gia thấy báo đáp xứng đáng chứ, tiếp theo xem Mã gia an bài.”

“ An bài của tôi à? Cậu đoán xem, cậu thông minh như thế, chả lẽ không đoán ra?”

Biện Song Lâm nhướng mày nhìn tên thấp béo, lại nhìn tên đứng trông cửa: “ Bịt miệng.”

“ Cậu biết nhiều quá.” Mã Cương Lô mỉm cười: “ Nếu cậu không nhắm mắt, làm sao tôi yên tâm, với lại biết đâu ngoài kia còn vài tên dư nghiệt như cậu thì sao, dù gì cũng là môn phái giang hồ tồn tại mấy trăm năm.”

“ Cũng phải, nhưng mà thời gian cho Mã gia không nhiều đâu, có phải tiền còn chưa chuyển đi? Chuyện đằng sau còn chưa xử lý hết?”

“ Thế nên trước khi đi phải yên tâm đã, đừng trách tôi lão đệ.” Mã Cương Lô chỉ nói hai chữ: “ Ra tay.”

Bụp, bụp, hai tiếng súng giảm thanh, người bị giết không kịp kêu tiếng nào.

Tên béo mắt mở to, tựa hồ vẫn chưa hết kinh ngạc, Biện Song Lâm bình tĩnh ngồi đó, Mã Cương Lô cười: “ Can đảm lắm.”

“ Hắn là tên lái xe à?” Biện Song Lâm chép miệng: “ Đúng là biết quá nhiều.”

“ Ha ha ha, chuẩn bị đi thôi, tôi đã lập kế hoạch du lịch, chúng ta xuất cảnh từ Thâm Quyến, tôi đưa cậu đi, an bài nửa đời người ở ngoài cho cậu ... Yên tâm, tôi không nỡ giết cậu đâu.” Mã Cương Lô đứng dậy, người ngoài cửa, ra hiệu, một chiếc xe lặng lẽ đi tới ...

........

Ngày 20 tháng 8, chi đội điều tra kinh tế vẫn còn đang tra đống giấy tờ nhiều như biển, phân loại xong đã xếp đầy 5 bàn lớn.

Việc có thể làm giờ là đóng băng tất cả tài khoản liên quan quan, rất nhanh phát hiện ra, kim ngạch chưa tới 100 triệu.

Vụ tại nạn xe, xe là do trộm được, đối chiếu camera giao thông xuất hiện một người, họ Vương tên Quân Thắng, có tiền án gây thương tích, nhưng sau khi sự cố xảy ra, kẻ này biến mất mà đại biểu pháp nhân của Thái Hành là Tôn Nghênh Khánh đã xuất cảnh rồi, manh mối thế là đứt.

Còn về tên sát thủ đã tấn công đám thổ phỉ, càng tra càng thấy hắn như bóng ma, thậm chí tra không ra được tướng mạo đặc trưng, duy nhất có một lái xe nhìn thấy bóng lưng hắn nhảy từ trên tầng xuống, sau đó mất tích.

Cả khi chị em Tống gia sa lưới, tất cả vẫn là câu đó, tra sổ sách của tập đoàn Tĩnh Hải ở Bắc Kinh với Tĩnh Hải Đại Nguyên đều không khớp, bọn họ cũng không rõ, khi điều tra họ ra vụ án rửa tiền chứ không liên quan tới lừa đảo.

21 giờ, đoàn xe ở Bắc Kinh tới sở công an tỉnh Sơn Bắc, một hội nghị bảo mật cao độ được triển khai, Tiêu Mộng Kỳ được điểm danh tham gia.

Vẻn vẹn chỉ giới thiệu tình huống, còn hội nghị chính thức thì cô không được tham gia, xong việc cô lui ra ngoài, trong hội trường toàn là gương mặt lạ, chuyện khả năng lớn hơn trong tưởng tượng, nhưng lớn cỡ nào cô không biết.

Tiêu Mộng Kỳ xuống tầng 1 thì chủ nhiệm Ngô gọi cô lại, đưa tới văn phòng cục trưởng Hứa, bảo cô đợi.

Đợi tới lúc hội nghị nghỉ giải lao, Hứa Bình Thu đi vào, cô đứng lên kính lễ: “ Cục trưởng, xin hãy ra lệnh.”

“ Không có mệnh lệnh nào cả, lúc này người có tư cách ra lệnh nhất không phải là tôi, cô biết là ai ...” Hứa Bình Thu xua tay, vụ án này ông chỉ vẻn vẹn biết khi sự đã rồi, làm sao bằng người theo đuổi nó khi chưa có bất kỳ dấu hiệu nào: “ Nếu cậu ta cũng không làm được, cô dựa vào cảm giác mà hành động, tôi sẽ thông báo với Thiệu Vạn Qua, cô có thể lấy thân phận đốc sát đọc toàn bộ tài liệu điều tra .. Quá nhiều chuyện rối rắm đan xen, cơ cấu chính phủ đang thảo luận xử trí hậu quả ... Tôi phải đi đây ...”

Tiêu Mộng Kỳ tiễn chân, một lên lầu, một xuống lầu.

Di động vang lên, cô nhìn số, hưng phấn hỏi: “ Anh có phát hiện gì rồi?”

“ Không có, nhưng muốn hẹn cô ra ngoài, có thời gian không?” Giọng Dư Tội chả có tí nghiêm túc nào:

“ Có, nhưng tôi không muốn đi, trừ khi anh nói với tôi chuyện gì?” Tiêu Mộng Kỳ cố ý:

“ Nửa đêm nam hẹn nữ, chắc chắn là chuyện tốt, có tới không?”

“ Anh muốn chết à? Ở đâu?”

“ Trường kỹ thuật nghề, tới mau đi, tôi đặt phòng rồi.”

Kiểu nói chuyện này tuy khiến Tiêu Mộng Kỳ đỏ mặt, khi Dư Tội chưa kết hôn, thấy y không phải nam nhân mình muốn, đợi y kết hôn rồi lại làm cô bao đêm không ngủ.

"Tên xấu xa đó thế nào cũng mò ra gì rồi." Tiêu Mộng Kỳ vội vàng tới nơi, cổng không thấy, gọi điện liên hệ lái xe vào ngõ, tới khu nhà chung cư cao tầng, lên tầng 17, gõ cửa một gian phòng, Dư Tội giang rộng tay làm động tác ôm, cô lách người đi vào.

“ Chẳng hiểu tình thú gì cả, bảo sao vẫn độc thân.”

“ Anh đã kết hôn rồi, còn muốn chơi trò tình thú à?” Tiêu Mộng Kỳ nhìn căn hộ ba gian, có vẻ lâu rồi không ai ở, ghế sô pha được bọc vải:” Gọi tôi tới đây làm gì?”

“ Hẹn hò, cô không thích à?”

“ Được, vậy anh cởi trước đi, tôi thích trực tiếp, không cần dạo đầu đâu.” Tiêu Mộng Kỳ khiêu khích:

“ Gấp quá, nên dạo đầu vẫn hơn.” Dư Tội định trêu chọc đối phương, ai ngờ bị người ta làm ngứa ngáy:

Tiêu Mộng Kỳ lườm một cái: “ Không dám ra tay thì nói đi, phát hiện ra gì rồi?”

“ Ngay trước mắt cô ... Dạo đầu là kiểm tra sự nhạy bén của cô, kết quả cô không có, có phải vừa rồi trong đầu chỉ nghĩ vấn đề sinh ly ...”

Tiêu Mộng Kỳ không thèm để ý, đi vòng quanh phòng, tới bên cửa sổ, nhìn một cái thấy hết trường kỹ thuật, lập tức hiểu ra: “ Đây là điểm quan sát.”

“ Đúng, muốn chuẩn xác tập kích được đám thổ phỉ từ xa tới kia phải có đôi thiên lý nhãn ... Hai ngày qua tôi loanh quanh nơi này phát hiện ra căn phòng thuê chưa hết hạn này ...”

Tiêu Mộng Kỳ soi điện thoại phát hiện ít tàn thuốc: “ Vậy là có kẻ đặt bẫy Tống Quân, sau đó Trần Tường Thụy tố cáo, mò thẳng tới hắn.”

“ Đúng cái bẫy này ép Tống gia bận rộn bảo vệ mình, khi xảy ra chuyện gây tai nạn xe, thu hút chú ý tới Thái Hành, bọn chúng không phải giết người bịt miệng mà là để chuyện bung bét hơn ... Dẫn lửa từ Thái Hành lên hai chị em Tống gia.”

“ Có chứng minh được không?”

Dư Tội chu môi ra đòi hôn, Tiêu Mộng Kỳ làm động tác nhổ nước bọt, ai ngờ y chỉ phòng ngủ, cười gian: “ Vào đây nói … đừng nói cô không dám.”

....

Hôm nay dừng ở đây, còn mai là hết rồi.

Chương 146: Vụ án khó giải. (2)

“ Chỉ sợ anh không thể làm tôi thỏa m …” Tiêu Mộng Kỳ đang nói dở thì há hốc mồm, thôi chết rồi, trong phòng có người, Tiêu Mộng Kỳ mặt đỏ như sốt, Thử Tiêu, Hùng Kiếm Phi, Lý Hàng, Lý Nhị Đông, Đổng Thiều Quân nhìn cô cười khùng khục, song cô nhanh chóng bỏ qua xấu hổ vì góc tường có một người bị còng, miệng rỉ máu: “ Hắn là ai? Kẻ giám sát nơi này à? Sao các anh tìm ra được?”

Thế là cả đám hám gái nhao nhao.

“ Dựa vào camera ra vào tiểu khu tóm được hắn, thuê phòng nửa năm, ở chưa được nửa tháng.”

“ Đừng thương hại hắn, tên chó săn chuyên nghiệp, chuyên chụp ảnh quần lót nữ nhân.”

“ Tìm hắn tốn không ít thời gian, trốn xuống huyện Ô Long, vừa bắt được.”

“ Trước khi xảy ra vụ nổ súng 40 phút hắn ở đây, biển số xe, các loại hình ảnh do hắn cung cấp.”

“ Hắn kiếm 5 vạn ...”

Mỗi người một câu, Tiêu Mộng Kỳ nhanh chóng nắm bắt được tình hình, nghi phạm Trương Huy, sở thích nhiếp ảnh, có người bỏ 5 vạn thuê hắn tới đây giám sát chụp ảnh, có trang bị nhìn trong đêm, chụp được cả ảnh Dư Tội tới trường tìm Biện Tiểu Mễ.

“ Nếu đây là một cái bẫy vậy nói rõ luôn có thế lực thần bí thao túng mọi chuyện ... Tra được không? Qua Chiến Kỳ khả năng bị chúng bịt miệng rồi.” Tiêu Mộng Kỳ khoanh tay trước ngực đi qua đi lại ngẫm nghĩ:

“ Du Phong phán đoán chúng chưa thể xuất cảnh, nếu lấy được khoản tiền lớn từ đầu tư Tĩnh Hải, chuyển đi một cách an toàn lại không thể để cảnh sát bám theo cần quá trình phức tạp và người chuyên nghiệp làm, không thể nhanh chóng một lần là dứt, nên chúng phải ở trong nước, vì chuyện này không thể nhờ tay người khác.” Lý Hàng đưa cho Tiêu Mộng Kỳ di động có thông tin ngân hàng:

“ Chị Béo đang thu hẹp phạm vi, căn cứ vào lịch sử cuộc gọi của tên này cùng miêu tả người liên hệ, chắc là nhanh thôi ... Người có thể làm chuyện này ở Đại Nguyên không nhiều.” Thử Tiêu đá tên săn ảnh một phát:

Tiêu Mộng Kỳ vỗ trán:” Không cần tìm chứng cứ nữa, Trần Thụy Tương thế nào cũng biết.”

“ Không, khả năng là hắn không rõ toàn bộ kế hoạch đâu, cùng lắm khai ra được ai bảo hắn khai ra nhiều chuyện vậy thôi ...” Dư Tội gật đầu xác nhận:” Chuyện này phải làm hết sức bảo mật, chúng ta không biết đối phương có để lại cặp mắt nào không, tôi không muốn biến thành công cụ cho chúng.”

“ Chính ủy Tiêu.” Hùng Kiếm Phi bước lên phun ra một câu rất bất chính:” Nếu chị thấy khó xử, nói cho chúng tôi biết hắn bị giam ở đâu là được.”

“ Xem ra tôi sắp không làm được chính ủy nữa rồi.” Tiêu Mộng Kỳ nhìn những gương mặt quyết tâm quanh phòng, giờ đã hiểu sao Dư Tội gọi cả đám tới, trừng mắt với y: “ Theo tôi, chiến hữu chúng ta vì chuyện này mà mất mạng, tôi còn để ý sao, cùng lắm tôi theo Dư Tội bán lương thực là được.”

Dư Tội nhún vai.

Nửa tiếng sau một chiếc xe cấp cứu đi vào nhà khách chi đội, đón nghi phạm Trần Thụy Tường đã hôn mê, tiếp đó nhanh chóng có tin, chính ủy Tiêu Mộng Kỳ, đội trưởng Lý Hàng cùng với nhiều người tham dự hành động phi pháp bị đình chỉ, cách ly điều tra, ngay cả Hứa Bình Thu cũng bị liên lụy, lại thêm chuyện cảnh sát bị tấn công không có cảnh giác trước, không có biện pháp ứng phó hữu hiệu sau, đảng ủy yêu cầu kiểm điểm sâu sắc.

Tin đồn và khủng hoảng lan đi như ôn dịch.

Bắt đầu từ Đại Nguyên, tới Đại Đồng, Vân Thành, kể cả Trường An, Chu Châu, Tân Trịnh mấy địa phương ở ngoại tỉnh đều có đám đông tập thể đòi nợ, tiếng khóc lóc gào thét, thạm chí có cả người nhảy lầu, tin xấu lan đi mỗi lúc một nhiều, tình hình vượt ngoài kiểm soát.

Quần thể bị lừa từ người làm công tới công vụ viên, giáo viên, nhân viên ngân hàng, hoang đường nhất là cả cơ quan công kiểm pháp bị lừa, nhất là tòa án trung cấp, một nửa số công vụ viên bị lừa.

Lúc này nếu quay đầu nhìn lại thì lời nói dối rất dễ bị nhìn thấu, chỉ cần cơ quan giám sát tra rõ hướng đi của tiền đầu tư, chỉ cần cơ cấu hữu quan báo cáo hợp pháp hay không, thậm chí là điều tra rất đơn giản là ra vấn đề.

Nhưng không, tất cả chỉ thấy tiền đồ huy hoàng, thế nên xảy ra hiện tượng kỳ quái, khi xã hội xôn xao, khi trên mạng sục sôi, các cấp chính quyền im như thóc.

Biến hóa ngoài dự liệu, trên mạng tiết lộ một thông tin chấn động, "hổ lớn" của văn phòng quốc vụ viện, từng là nhân vật số một trong lĩnh vực than đá ở Sơn Bắc bị đưa đi ... Thế là nhiều người mới choàng tỉnh, cây đổ rồi, đàn khỉ bị tóm rồi, vậy là hi vọng mong manh cũng tan vỡ.

Quả cầu tuyết vì thế càng lăn càng lớn, tài sản đóng băng và biến mất đã lên tới hơn 8 tỷ, đã vượt quá cả vụ án "Chuột Bạc" năm xưa của Đại Nguyên.

Kết quả thì giống nhau, để lại toàn người bị hại.

Cộc, cộc, cộc, tiếng gõ cửa vang lên, Hứa Bình Thu rút điện máy tính, ông không muốn cấp dưới thấy đường đường cục trưởng cục công an cũng lên mạng xem mấy tin đồn thổi giống người dân:” Vào đi.”

Chủ nhiệm Ngô mở cửa mời đoàn người vào, là người của văn phòng quốc vụ viện, người đi đầu là Trương Cần cấp bậc ngang Hứa Bình Thu, ông vội đứng dậy bắt tay: “ Sao không thông báo một tiếng, thế này thành tôi làm cao rồi.”

“ Cục trưởng Hứa khách khí quá, chúng tôi khẩn cấp tới đây là để cùng an bàn chút việc.” Trương Cần ngăn chủ nhiệm Ngô rót trà, ông ta biết ý lui ra, đây là chuyện bảo mặt:

Đợi bốn vị khách ngồi rồi, Hứa Bình Thu hỏi:” Cục trưởng Trương có an bài gì, xin chỉ thị.”

“ Trước khi tôi tới đây bộ trưởng Vương dặn, có khó khăn gì tới thỉnh giáo anh, nên tôi mạo muội tới nhà.” Trương Cần rất khách khí:

“ Anh đừng tâng bốc tôi, thanh đao này cùn rồi, không theo kịp tình thế nữa, tôi không rõ vì sao lừa được tới gần chục tỷ thế này.” Lão Hứa rất xấu hổ, đáng lẽ ông ta đã ngăn được việc này:

“ Chính vì việc này, một cấp dưới của anh đúng là có tài tiên tri.”

Hứa Bình Thu sửng sốt.

Một nữ công vụ viên nói: “ Theo chúng tôi biết, anh ấy bốn lần gửi báo cáo lên cục, sở hoài nghi Tĩnh Hải có dấu hiệu lừa đảo, song không được coi trọng.”

“ Hơn nữa trong di động của Tống Tinh Nguyệt có số liên hệ của anh ta, anh ta tựa hồ có liên hệ với Tĩnh Hải.” Người khác bổ xung.

Hứa Bình Thu gật đầu nói hai chữ: “ Dư Tội.”

“ Đúng, chúng tôi tra hồ sơ của đồng chí ấy, đúng là nhân vật truyền kỳ, Tống Tinh Nguyệt hai ngày trước khi bị bắt còn liên lạc với đồng chí ấy.”

Hứa Bình Thu sầm mặt, cái thằng nhãi đó quả nhiên lúc nào cũng có điều khuất tất, cầm điện thoại lên: “ Các anh muốn gì, tôi sẽ thông báo với ban đốc sát bắt giữ.”

Trương Cần giữ tay ông lại: “ Anh nhầm rồi, là chuyện khác.”

“ À, anh nói đi.” Hứa Bình Thu càng không hiểu:

“ Chúng tôi có thể hạ quyết tâm bắt Tống Tinh Nguyệt là nhờ có thương nhân hải ngoại tố cáo cô ta thông qua kênh ngầm, rửa tiền tới 5 tỷ ... Người này chúng tôi không thể tiết lộ.”

“ Vậy liên quan gì tới Dư Tội?”

“ Theo ông ta nói, ông ta được đồng chí Dư Tội thuyết phục, cho nên lựa chọn tố cáo.” Trương Cần trịnh trọng nói: “ Cho nên chúng tôi chuyên môn tới đây mời đồng chí Dư Tội, chỉ có đồng chí ấy mới hiểu vụ án này nhất, Tống Tinh Nguyệt chỉ coi đầu tư Tĩnh Hải là cây tiền, dùng để duy trì vụ làm ăn khác, cô ta tuy phạm tội, song không liên quan tới lừa đảo, lượng lớn tiền huy động do người phụ trách nơi này thao tác, người này rất khả năng bị bịt miệng, vụ án kẹt lại, chúng tôi cần người hiểu rõ khúc mắc trong đó tháo gỡ khó khăn.”

Hứa Bình Thu thở phào, ông ta xé một tờ lịch, đưa cho Trương Cần: “ Đây là thứ cậu ta để lại cho các anh, một người chuẩn bị tự thú, trợ lý của Qua Chiến Kỳ.”

() (Chuột Bạc là vụ lừa đảo khoản vay ngân hàng do Giản Phàm phá ấy)

Đề xuất Tiên Hiệp: Trạch Nhật Phi Thăng (Dịch)
Quay lại truyện Dư Tội
BÌNH LUẬN