Chương 314: Phù sinh nhược mộng. (1) (1)
Chương 314: Phù sinh nhược mộng. (1) (1)
Chương 147: Phù sinh nhược mộng. (1)
“ Hả?” Trương Cần mừng ra mặt, không dám mơ tới manh mối giá trị như thế: “ Vậy về đồng chí Dư Tội , có thể cho chúng tôi mượn không?”
Hứa Bình Thu chép miệng:” Không vấn đề, chỉ là cậu ta xin nghỉ hai tuần, trước khi đi chỉ để lại cái này ... Khả năng không liên hệ được.”
Cái gì, xin nghỉ, vào lúc này, những hai tuần còn được phê, sao có thể bỏ qua cao thủ như thế, Trương Cần chửi thầm Hứa Bình Thu trong lòng, còn muốn vòng vo giải quyết kiểu quan trường: “ Vậy tạm hoãn lại …. còn chuyện nữa, vụ án này đơn thuần dựa vào lực lượng chúng tôi không đủ, nên muốn trưng dụng một số nhân viên, ngoài ra vị trí phó tổ trưởng tổ điều tra, chúng tôi mong anh đảm nhiệm.”
“ Thế không được, tôi còn đang kiểm điểm.”
“ Không ai thích hợp hơn anh nữa rồi, cục trưởng Hứa, chuyện kiểm điểm này không cần, chúng tôi đã hỏi những người bị cách ly thẩm tra, họ khẳng định đã tra ra tin tức từ Trần Thụy Tường rồi …Ài dà, chúng ta thẩm tra người mình, khác nào vừa đá bóng vừa thỏi còi, không phải tự chúng ta quyết hay sao.”
Lão Hứa cười gian: “ Chà, vậy tôi phải cho họ cơ hội lập công chuộc tội rồi.”
Trương Cần nhìn thẳng ông ta:” Vậy còn anh?”
Hứa Bình Thu có được thứ mình muốn, đứng dậy: “ Chúng ta đi thôi, lên đường nói, nút thắt cởi từ cô trợ lý này ...”
Ngoài cửa sổ là là công viên rừng rậm, trong phòng trải đầy ánh nắng, Uông Thận Tu ngắn nhìn Hàn Như Mân, cô đang tỉ mỉ vẽ mắt, giống chuẩn bị tham dự bữa tiệc long trọng, muốn mình thật xinh đẹp, không có chút tì vết nào.
Đưa ra quyết định này rất khó khăn, còn khó hơn chuyện hắn từ bỏ chức vụ, đưa cô đi tự thú, Hàn Như Mân không phải chủ mưu, nhưng cô làm không ít chuyện luật pháp khó dung thứ.
Uông Thận Tu khẽ ôm lấy vòng eo thon thả đó, ôm rất chặt như sợ cô biến mất, Hàn Như Mân ngả đầu dựa vào vai hắn:” Tôi sẽ bị phán bao năm?”
“ Sẽ không nặng đâu, chị nên tin cậu ấy, nếu không có cậu ấy cảnh báo, chị ở thủ đô không về được rồi ... Qua Chiến Kỳ phái chị đi, hẳn muốn ném chị ra làm dê thế tội.”
Cậu ấy ở đây là cảnh sát khác, trước khi cô đi, người đó có tới, không phải khuyên Uông Thận Tu đổi ý, mà khuyên cô tự thú, khi đó cô không tin ... Vậy mà chớp mắt Tĩnh Hải như một người khổng lồ lại sụp đổ tan tành dễ dàng.
“ Tôi hơi sợ.” Hàn Như Mân nói nhỏ:
“ Đừng sợ, sẽ không lâu đâu.” Uông Thận Tu an ủi:
“ Tôi không sợ chuyện đó, tôi sợ ra rồi sẽ không còn gì nữa.”
Uông Thận Tu xoay Hàn Như Mân lại, mặt đối mặt, hai tay ôm má cao: “ Tôi hứa, thế nào cũng có một nam nhân không có gì cả đợi chị, chúng ta bắt đầu lại từ đầu, được không?”
Hàn Như Mân bật khóc nhào tới hôn Uông Thận Tu nồng nhiệt, nụ hôn mằn mặn, nhưng trong lòng hai người ngọt ngào.
Lặng lẽ xuống lầu, khi nhìn thấy một đám cảnh sát đứng đợi, Hàn Như Mân nắm chặt tay Uông Thận Tu, Uông Thận Tu không đành lòng, kính lễ với Hứa Bình Thu: “ Cục trưởng Hứa, tôi có thể đưa ra một thỉnh cầu không?”
“ Tổ chuyên án của văn phòng quốc vụ viện đích thân tới đây, quy cách còn chưa đủ à?” Mặt Lão Hứa không dễ coi:
“ Tôi có thể đi cùng cô ấy không, dù người có hiềm nghi tự thú cũng có quyền gia quyến đi cùng, huống hồ cô ấy chưa phải hiềm nghi.” Uông Thận Tu dõng dạng nói:
“ Đứng trước thị phi, chú trọng nguyên tắc, đúng là đồng chí tốt.” Trương Cần cảm khái:
“ Không liên quan gì tới nguyên tắc, nếu tôi nói là sức mạnh tình yêu thì anh có tin không? Cậu ta vì cô ấy không làm cảnh sát nữa, cô ấy vì cậu ta giữ được chức vụ mà tới tự thú.” Lão Hứa bực bội nói:
Lời này, thực sự là không ai tin.
Nhưng tiếp đó không ai không tin, trong bốn tiếng thẩm vấn, chàng trai kia rót nước, an ủi, sau đó tiếp tục đứng bên cạnh tới trời tối, không di chuyển một bước.
Mối quan hệ của Qua Chiến Kỳ theo lời khai của Hàn Như Mân dần dần làm rõ, lại đối chiếu với tài liệu sổ sách bên kinh tế, cùng với đội hình sự, một nghi phạm nữa nổi lên:
Mã Cương Lô.
Đây là tin tức tới muộn, Qua Chiến Kỳ, Mã Cương Lô, Trần Thụy Tường, Tôn Nghênh Khánh có buổi tụ hội vô cùng bí mật, Hàn Như Mân biết nhờ cô an bài phục vụ tình dục.
Khi Trương Cần khẩn cấp thảo luận với Hứa Bình Thu tình hình mới, phát hiện ông ta chẳng hề bất ngờ: “ Anh biết rồi phải không?”
“ Biết.” Hứa Bình Thu gật đầu:
“ Vì sao không báo với chúng tôi một tiếng, đỡ đi đường vòng oan uổng.” Trương Cần có chút bực dọc:
“ Nếu như có người bảo với anh, có kẻ mượn xác Tĩnh Hải đẻ trứng, anh có tin không? Nói thật, tôi cũng không tin.”
Cũng phải, ai tin được có người thò tay vào túi người khác lấy đi mấy tỷ? Hơn nữa còn là công ty có bối cảnh quan thương, đang như mặt trời chính ngọ.
“ Vậy cũng phải khống chế người liên quan chứ, sao các anh lại không có chút hành động gì?” Trương Cần sốt ruột:
“ Muộn rồi, ngày xảy ra chuyện thì chúng đã chạy hết, kẻ nào chưa chạy thì chả biết mấy, giống chị em Tống gia thôi.”
“ Ái dà cục trưởng Hứa, anh nói hết trong một lần được không? Làm việc với anh nửa ngày mà huyết áp của tôi không ổn định rồi ...”
Hứa Bình Thu khoác vai Trương Cần:” Chỉ cần anh phối hợp, tôi không dấu anh nữa …”
Kết quả ngày hôm đó đúng 8 giờ tối, văn phòng quốc vụ viện mở cuộc họp báo về vụ án lừa đảo đầu tư lớn nhất Đại Nguyên, mọi tội trạng đổ hết lên đầu tập đoàn Tĩnh Hải, đây là tuyên bố điều tra mạnh mẽ, truyền thông tham dự quan tâm tiến triển vụ án, dư luận quan tâm kết quả xử lý ...
( Tiến triển mới nhất vụ án lừa đảo đầu tư, người liên quan bị khống chế)
( Tin tức mới nhất từ chính phủ tỉnh, tài chính đóng băng dựa theo tỉ lệ trả người đầu tư)
( Chuyên gia chỉ ra, lĩnh vực tài chính đã thành một trong số lĩnh vực nguy hiểm nhất trong nước)
Trong gian phòng trống rỗng, Lý Dật Phong yểu ớt quẹt tay xem điện thoại, chú ý tiến triển vụ án, nhưng chẳng có tiến triển gì, ôm ngực, nghĩ tới 40 vạn của mình, trái tim khóc không ra nước mắt.
“ Này, dậy đi.” Âu Yến Tử ở ngoài cửa gọi:
“ Lão tử hôm nay không đi làm, không muốn làm gì hết.” Lý Dật Phong tức giận hét:
“ Có giỏi hô lão tử không ăn cơm, bớt được một cái bát.”
Lý Dật Phong mặc quần áo qua loa, lẹt quẹt dép lễ dụi mắt vào nhà vệ sinh, rửa ráy đi ra, nhà vừa mới xây xong, mua mỗi cái giường và bàn, trống không chẳng có gì, giờ hay rồi, khỏi mua nữa, nghĩ tới đó lại lên cơn đau tim, xấu hổ ngồi xuống đối diện Âu Yến Tử, không cả dám ngẩng đầu.
Âu Yến Tử đưa hắn bát cơm phì cười:” Này đừng có như thế, va vấp mới khôn ra, đồ đạc từ từ mua ... Em có trách anh đâu, tiền không đủ thì cũng ra sống tiết kiệm một chút.”
“ Em chửi anh còn dễ chịu hơn.” Lý Dật Phong trong thời gian ngắn không bước ra nổi ám ảnh:” Ngày nào anh cũng nghe ngóng, kỳ quái, án lớn như thế mà báo đăng càng ít, tiền hoàn trả một phần xem ra chẳng tới lượt chúng ta.”
“ Thì thong thả kiếm, chỉ cần còn người thì thiếu gì?” Âu Yến Tử cho dù tiếc lắm, nhưng chuyện tới nước này có thể làm gì, chẳng lẽ trách móc nhau:
“ Em nói đúng, nhưng không thể sống tạm bợ vậy được, anh nói với cha anh rồi, cha anh nói, đồ gia dụng để ông mua. Lúc khác anh nói với bà nội, thế nào cũng phải có phong bao lớn, hôn lễ nhất định thu quà mừng nhiều chút, mời nhiều khách một chút ...” Lý Dật Phong lẩm bẩm tính toán, nghe thấy tiếng cười, vênh mặt nói:” Em đừng cười anh, giờ anh giỏi hơn nhiều rồi đấy, ít nhất anh biết đầu tư, trước kia anh chỉ biết tiêu tiền.”
“ Còn chẳng bằng trước kia chỉ biết tiêu tiền.” Âu Yến Tử nguýt một cái:
“ Con mẹ nó, uất hận ... Thôi vậy, giờ ra ngoài không có mặt mũi nói bị lừa. Anh nói với em, riêng phòng ban của anh, người mất mấy chục vạn nhiều lắm, còn có người bị mất 400 vạn không dám hé răng đi báo án, sợ bị điều tra nguồn gốc số tiền ... Ài, không thể nói ra, dù sao là mẹ An An giới thiệu ... Chậc …”
Chương 148: Phù sinh nhược mộng. (2)
Vì chuyện này mà sinh hiềm khích, ngay cả cô bạn thân cũng thành xa lạ, An Gia Lộ vào viện, Âu Yến Tử tới giờ còn chưa đi thăm, bực mình giục: “ Ăn đi, đừng nói nữa, dù gì anh cũng khá hơn người khác, có người sợ tự tử mà trong nhà không còn tiền tổ chức ma chay nên cắn răng sống kia kìa.”
“ Được rồi, coi như bỏ tiền mua giáo huấn.” Lý Dật Phong đang ăn thì nghe thấy di động trong phòng ngủ, quay về lấy, vừa đi vừa nói: “ Hả? Thật à? À, em biết rồi ... Ài, em kết hôn, anh sốt ruột cái gì, muốn nóng lòng đưa phong bao à, cho anh biết có thể đưa trước, em không ngại ... Biết rồi ...”
Âu Yến Tử hiếu kỳ hỏi: “ Điện thoại của ai đấy?”
“ Mãnh ca, hỏi anh có gặp đám Dư Tội, Thử Tiêu không, anh sao gặp được ... À phải, anh ấy nói, cục tư pháp bị đưa đi mấy người ... Giờ làm lãnh đạo cũng khó, sáng đi làm phải cáo biệt người nhà, nếu không chẳng may giữa đường bị đưa đi ... Tòa án trung cấp cũng bị đưa đi vài người, mẹ chị An An tên là gì nhỉ? Liệu có phải ... ?” Lý Dật phong có chút khẩn trương hỏi:
Âu Yến Tử vội gọi điện thoại, không ai nhận máy, sau đó hai vợ chồng vội bỏ bát đũa, thay quần áo xuống lầu.
Thiệu Vạn Qua và Lý Kiệt vội vàng tới tiểu khu Tú Hà Uyển.
Đôi khi phá án chẳng bằng ngẫu nhiên phát hiện, tay lái xe đã thành thi thể rồi, vì mùa hè nặng mùi, nên bị một hộ dân phát hiện ra.
Xe đỗ lại, tuyến cảnh giới đã được dựng lên, đi xuống dưới nghửi thấy mùi kinh khủng, pháp y mặc đồ phòng hộ đang làm việc, hai người dừng lại.
“ Tình hình thế nào?”
“ Hai phát trí mạng ở khoảng cách gần, căn cứ vào mức độ phân hủy thì chết trên một tuần rồi.” Đổng Thiều Quân chĩa tay vào trán:
“ Hôm nay là 26, vậy hắn chết khoảng ngày đầu tư Tinh Hải xảy ra chuyện à?”
Lý Kiệt nhíu mày, đây không thể là trùng hợp: “ Thân phận thế nào?”
“ Vương Quân Thắng, 33 tuổi, là lái xe vận tải cá thể, từng làm việc cho Tất Phúc Sinh, Trần Thụy Tường.”
“ Mẹ nó, đúng là một ổ.” Thiệu Vạn Qua chửi um lên:
“ Theo dấu vết hiện trường thì có 4 người, không xác định được thân phận, tiểu khu này mới khai phát, chưa bán, không có camera giám sát cho nên trừ thi thể này ra thì không có gì.” Đổng Thiều Quân nói thêm:
Hỏi thêm chi tiết, trừ một phát súng trí mạng cùng một phát bắn bồi không có cái gì nữa, phạm tội rất chuyên nghiệp.
“ Mã Cương Lô là loại cả đời dùng dao dùng súng, lấy đâu ra thứ trí tuệ này, vậy bên cạnh có tên quân sư đầu chó Biện Song Lâm như Trần Thụy Tường khai là đúng rồi, đáng tiếc, chúng ta nhận ra thì đã muộn.” Lý Kiệt dậm chân tiếc nuối:
“ Cái thằng vương bát đản đó, tôi cũng thiếu chút nữa bị lừa, không ngờ chúng không tiếc dùng súng gây chuyện là để dẫn lửa đốt tới Tinh Hải.” Thiệu Vạn Qua tức giận, Trần Tường Thụy lần thứ hai bị đám Dư Tội băt cóc giữa đêm đã khai, hắn bị cảnh sát bắt là cố ý để dùng thân phận nhân chứng tố cáo Tống Quân, nguyên nhân vì hắn nợ Mã Cương Lô 400 vạn, không làm chỉ có chết:
Hai người vừa đi vừa than thở không thôi, đột nhiên phát hiện Đổng Thiều Quân bám theo như ma từ bao giờ, Lý Kiệt trừng mắt: “ A, giỏi quá, biết nghe trộm lãnh đạo nói chuyện rồi, không biết tính bảo mật à?”
“ Tôi biết Dư Tội đã một tuần không về, với tính cứng đầu của cậu ta, không làm hai năm rõ mười không về đâu.” Đổng Thiều Quân tiết lộ:
“ Cậu biết cái gì rồi?” Cả hai cùng đồng thanh, tên đó danh tiếng thì nát rồi, nhưng năng lực là điều không cần bàn cãi:
“ Cậu ấy nói ... Mai hoặc ngày kia sẽ về, hỏi thêm thì hết rồi, thế nào cũng có tin tức chấn động.” Đổng Thiều Quân nghiêm mặt nói: “ Tôi xin nghỉ phép nửa ngày được không, tôi và Tôn Nghệ muốn đi xem sao, không có đội trưởng, chúng tôi không biết xin phép ai.”
Đương nhiên là được cho phép rồi, thế là Đổng Thiều Quân vội gọi Tôn Nghệ, chạy lên xe đi luôn.
“ Giỏi, dám lừa cả chi đội trưởng.” Tôn Nghệ khâm phục lắm, lại hỏi:” Mà liệu có manh mối thật không?”
“ Tôi biết quái đâu được, đến vợ cậu ta còn chẳng biết cậu ta ở đâu nữa là.”
Hai người rời hiện trường, tới thẳng bệnh viện.
Cùng lúc đó Uông Thận Tu bảo một chiếc taxi đỗ lại bên đường, hắn thấy Lận Thần Tân và Đỗ Lỗi đang buồn chán mút kem, không có đám Dư Tội họ mất hứng làm việc, ném đồng phục chạy luôn.
À phải họ tham gia thi tuyển cảnh sát trượt rồi.
Uông Thận Tu thấy họ thì cảm giác rất thân thiết: “ Chúng ta đều không phải là cảnh sát nữa, có tiếng nói chung rồi.”
“ Ai thèm.” Đỗ Lôi bĩu mỗi:
“ Đúng thế, có mời cũng chẳng đi, tôi đang tổ chức buổi huấn luyện tán gái cao cấp, sắp khai giảng, anh muốn làm khách không?” Lận Thần Tân thất nghiệp lại quay về nghề cũ:
“ Đi nào, dù sao chúng ta không thiếu thời gian, thương lượng với các cậu chuyện này.” Uông Thận Thu thấy họ thái độ bất cần là biết còn oán hận: “ Không làm được cảnh sát thì cũng không nên nên thù hận cảnh sát chứ.”
“ Không cần an ủi cậu ta, dù sao cậu ta thi công vụ viên trượt không chỉ một lần rồi, ngày ngày nghiên cứu nữ nhân, còn biết gì nữa.” Đỗ Lỗi dựng ngón giữa lên:
Ba người lặng lẽ đi, dù thế nào cũng làm người ta thất vọng.
“ Không phải chuyện đó, vụ án kết thúc rồi, không ai coi anh em chúng tôi ra gì, gọi điện cũng không được ...” Mất một lúc Lận Thần Tân không nhịn được nói ra:
“ Không phải thế đâu, các cậu không biết thời gian qua đã xảy ra chuyện gì .” Té ra tâm kết ở đây, Uông Thận Tu kể hai chiến hữu bị tai nạn, một chết một trọng thương, một nữ cảnh sát truy đuổi nghi phạm bị bắn ... Những người quen như chính ủy Tiêu, Dư Tội, Thử Tiêu, Hùng Kiếm Phi đều đang trên đường truy đuổi, cả tuần không ai liên lạc được.
Nghe vậy hai người kia bình thường lại, có chút thương cảm, lý tưởng và hiện thực khác nhau quá xe, công tác cảnh sát không hề kích thích như họ tưởng, nguy hiểm thì rất nhiều.
“ Vậy còn anh?”
“ Tôi thậm chí không bằng các cậu .” Uông Thận Tu có lẽ tâm trạng nặng nề muốn tìm người chia sẻ, kể chuyện ái tình của mình với cô gái trong lòng: “ ... Khi gặp lại cô ấy, tôi biết chắc chắn không có chuyện gì hay, nếu không đỡ cô ấy, có khi hủy cả đời ... Tôi thích cô ấy, rất thích cô ấy, cho dù cô ấy có từng là một tiểu thư, vì khi tôi không may, cô ấy là người duy nhất thực sự quan tâm tới tôi.”
“ Oa, tình thánh.” Đỗ Lỗi thốt lên, không hề có chút đùa cợt nào:
“ Bội phục, khỏi nói, khi nào anh kết hôn, tôi tới chúc mừng cả hai.” Lận Thần Tân hâm mộ, hắn suốt ngày quay quẩn trong đám nữ nhân nhưng lại là người không tin tình yêu nhất, nhưng nếu đây không gọi là tình yêu thì còn cái gì nữa:
“ Cám ơn, thế mới là anh em.” Uông Thận Tu vỗ mạnh vai hai người, bảo Đỗ Lôi: “ Hôm nay tôi tới là do Dư Tội an bài, cậu ấy nói, bảo hai cậu tới số 72 đường Tân Hà, có người tên Ngụy Cẩm Trình, ông ta có vài công ty vận chuyển, tới đó kiếm công việc đàng hoàng, đừng lang thang nữa, chẳng may để anh em bắt được thì ngại lắm.”
Đỗ Lỗi gật đầu, Uông Thận Tu lại đưa Lận Thần Tân một danh thiếp.
"Lật Nhã Phương, tổng giám đốc cty mậu dịch xe hơi Đại Phong" Lận Thần Tân ngạc nhiên vô cùng: “ Là thật sao? Đây là Lật mỹ nhân đấy ...”
“ Tìm cô ấy, an bài cậu làm chủ quản tiểu thụ, bằng vào cái miệng của cậu, chí ít sợ nữ khách hàng nào tới đó không mua xe, mỗi năm kiếm vài chục vạn khó gì.”
“ Được, được, tôi thế nào cũng về làm kế hoạch marketing hướng tới tầng lớp vợ bé, tình nhân ...”
Lận Thần Tân kích động ngay, hắn đương nhiên biết Lật Nhã Phương, cơ hội làm việc với mỹ nữ giám đốc làm sao từ chối, thậm chí bắt đầu tưởng tượng điều hay ho sau đó ...
Chuyện an bài xong, Uông Thận Tu vội vàng tới bệnh viện.
Chương 149: Chắp cánh khó bay. (1)
Đến bệnh viện sớm nhất là Trương Mãnh, hắn va phải Tế Muội Tử vừa tới nơi, sau đó cả hai người đứng đợi.
Tiếp theo đó là Tôn Nghệ, Đổng Thiều Quân, Lý Dật Phong, Âu Yến Tử, đa phần do Dư Tội thông báo.
Tiết Vinh Hoa đã bị cách ly thẩm tra.
“ Mãnh ca, có nghiêm trọng không?” Lý Dật Phong hỏi gấp:
“ Không rõ, liên quan tới vụ án đầu tư.” Trương Mãnh không dám nói, vì dùng tiền công đi đầu tư, rất nghiêm trọng:
“ Không thể nào, mẹ An An là người bị hại mà.” Lạc Gia Long không hiểu:
“ Dì ấy luôn muốn tác hợp cho An An và Qua Chiến Kỳ, quan hệ gần gũi lắm.” Âu Yến Tử không muốn nói, họ đầu tư do mẹ An Gia Lộ giới thiệu: “ Tinh Tinh, giờ An An sao rồi?”
“ Chị ấy cả ngày bồi tiếp anh Giải Băng, không thấy biểu hiện gì cả.” Tế Muội Tử lắc đầu:
Đồng Thiều Quân lại hỏi: “ Muội Tử, có tin tức chồng em không?”
“ Thông tin vụ án, làm sao vợ biết được.” Tế Muội Tử lườm một cái:
Mọi người vừa nói vừa đi vào trong, Giải Băng chuyển qua phòng bệnh bình thường, chỉ thấy An Gia Lộ và Giải Băng đang nói cười, còn đút thức ăn cho hắn, nụ cười sáng lạn lắm.
“ Cô ấy chưa biết gì à?”
“ Sao có thể chưa biết.”
“ Chẳng may chưa biết thì sao? Đừng có nói.”
“ Không thể nào, mẹ mình bị bắt lại có thể không biết à?”
“ Đừng cãi nhau, cô ấy biết thì sao?”
Mấy cái đầu thập thò nhí nháu cãi nhau, chỉ Âu Yến Tử nhìn cặp đôi đó suỵt một tiếng: “ Khả năng chúng ta cởi quần đánh rắm rồi.”
“ Oa, Dật Phong, vợ cậu biết nói tục kìa.” Lạc Gia Long ngạc nhiên:
“ Vớ vẩn không biết nói tục ai cho làm cảnh sát.”
Cả đám cười phun bọt, An Gia Lộ phát hiện, đặt bát xuống đi ra: “ Sao lại tới đây?”
“ Chúng tôi tới thăm đội trưởng.” Đổng Thiều Quân che dấu:
Âu Yến Tử nắm tay An Gia Lộ, vén mái tóc lòa xòa có phần xơ xác:” Không sao chứ?”
An Gia Lộ xấu hổ cúi đầu không dám nhìn bạn:” Xin lỗi ... Đợi qua thời gian nữa, mình sẽ tìm cách bồi thường các bạn.”
“ Không sao, nói cái đó làm gì, cha em ít thiếu nhất là tiền, Lý gia chiếm nửa cái huyện Cổ Trại, chuyện nhỏ ...” Lý Dật Phong hào khí nói, trong lòng tuy có oán trách, nhìn An Gia Lộ xanh xao tiều tụy như thế tiêu tan gần hết:
Tế Muội Tử chỉ biết nắm tay An Gia Lộ không nói, An Gia Lộ vỗ vỗ má cô an ủi: “ Chị không sao, thực sự không sao mà, mẹ chị chỉ hiệp trợ điều tra thôi, nếu có tội thì bà ấy tự làm tự chịu .... Xin mọi người đừng nói với Giải Băng, mấy ngày qua anh ấy rất buồn bực, hỏi vụ án không ai nói.”
Mọi người đều nhìn ra An Gia Lộ chỉ cố kìm nén vì Giải Băng thôi, kéo ùa vào phòng thăm bệnh.
“ Nữ thần giờ hiểu khói lửa nhân gian rồi, đây là chuyện tốt.” Đổng Thiều Quân bình luận:
Lạc Gia Long gật đầu, cái đôi này trải qua hoạn nạn tới được với nhau, ai cũng mừng thay họ.
Uông Thận Tu là người cuối cùng tới nơi, hắn ôm Giải Băng một cái, lặng lẽ để lại một tờ giấy, sau đó quay đầu đi luôn.
Giải Băng mở tờ giấy ra đọc, thấy trong phòng im lặng hẳn, nói: “ Mọi người đừng đối xử với Thận Tu như vậy, dù là làm cảnh sát hay làm nam nhân, anh ấy đều dám làm dám gánh vác, tôi kém xa anh ấy.”
“ Coi như còn biết mình.” An Gia Lộ giảu môi, nếu không phải Giải Băng bị thương, dù biết tình cảm hắn không đổi, cả đời cô không bỏ qua: “ Mà sao lại đưa giấy, ít nhất phải là bó hoa chứ?”
Giải Băng có vẻ nhẽ nhõm hơn hẳn: “ Dư Tội viết đấy, còn muốn kiểm tra anh nữa.”
Mọi người tụ lại nhìn, chỉ thấy bốn chữ "chắp cánh khó bay."
………… ……………
17 giờ ngày 27, ban trang bị hậu cần cục công an Đại Nguyên.
Lầu chính tăng cường bốn lớp cảnh vệ, tất cả thông tin liên quan tới vụ án đều quy tụ ở đây.
Vụ án tới giai đoạn giằng co, con số tài chính huy động trái phép lên tới 9.1 tỷ, trừ dùng vào trả lợi tức, đầu tư hạng mục cùng chi tiêu thì có 3 tỷ không rõ tung tích.
Tầng ba phong tỏa nghiêm ngặt nhất, dù người TW cũng không thể tùy tiện ra vào, đây là hạch tâm tổ chuyên án.
Lúc này trên màn hình lớn có vài gạch đầu dòng.
Ngày 1 tháng 8, vợ Mã Cương Lô là Trần Lệ Lệ đưa con xuất cảnh, trước đó đã bán hết nhà xe.
Ngày 3 tháng 8, Tôn Nghênh Khánh xuất cảnh, đáp máy bay tới Mỹ, đã tra ra, hắn sở hữu thẻ xanh của Mỹ.
Ngày 19 tháng 8, Ân Mộc Thần ( tên giả Ân Dung), dùng hộ chiếu du lịch xuất cảnh, không rõ đi đâu.
Ngày 21 tháng 8, cảnh sát Thâm Quyến phát hiện đoàn người Mã Cương Lô, Biện Song Lâm, Hà Chiêm Sơ xuất hiện ở TTTM sầm uất, vì quá đông người, tới Mã Cương Lô đã biến mất chỉ còn hai người kia tới ban xuất nhập cảnh, chỉ còn một bước là ra nước ngoài. Hà Chiêm Sơn từng bị đưa ra tòa án binh, nghi ngờ là tên sát thủ bí ẩn.
Tới giờ không còn tin gì nữa ...
“ Còn 20 phút nữa là hai người kia sẽ tới cửa xuất nhập cảnh, nên ra quyết định thôi.” Trương Cần tổng hợp xong tình hình, nói:
Hứa Bình Thu hút thuốc không đáp.
Thành viên tổ chuyên án Dương Thành của ban liên lạc interpol, Liêu Hàn Thu của cục điều tra hình sự TW, đều là người tham dự vào các vụ án xuyên quốc gia.
“ Đây chắc chắn là thăm dò, Mã Cương Lô sẽ không vội đi, một là xử lý tiền bẩn, hai là thăm dò chúng ta, xem có bị phát lệnh truy nã quốc tế không, khi đó dù có tới nước không có luật dẫn độ cũng sẽ phiền phức với chúng .” Liêu Hà Thu phát biểu:
“ Tôi đồng ý với xử trưởng Liêu.” Dương Thành là người trung niên cẩn thận: “ Theo phát hiện của bên kinh tế, đúng là có dòng chảy tiền tới Thâm Quyến, hiện tình thế có lợi cho chúng ta ... Song để hai chân hắn ra ngoài khi chúng ta chưa có chứng cữ vững chắc rất phiền, tôi đề nghị bắt.”
“ Còn nữa không?” Trương Cần lại hỏi, thấy Hứa Bình Thu vẫn không trả lời: “ Cục trưởng Hứa, ý anh thế nào?”
“ Tôi thấy từ từ, chúng ta chưa có gì cả, Hà Chiêm Sơn là kẻ dám giết người trắng trợn như thế, lấy gì uy hiếp hắn? Biện Song Lâm là tên lừa đảo lõi đời, hắn bịa vài lý do cũng đủ chúng ta đau đầu.” Hứa Bình Thu lắc đầu:
Liêu Hàn Thu cương quyết: “ Không có phương án bắt giữ nào là chắc cả mười phần, nhưng tình thế cấp bách, đôi khi cần dùng thủ đoạn sấm sét.”
“ Nhất định không cho chúng đi.” Dương Thành tán đồng:
“ Bắt thì dễ, song biết chúng thăm dò, sao còn nhảy vào? Tôi cho rằng bắt chúng không tra ra tung tích tiền đâu.”
Khó rồi, mỗi người một ý, Trương Cần không biết quyết thế nào.
Lúc này kỹ thuật viên báo: “ Chúng đã tới.”
Mọi người đồng loạt nhìn màn hình, Hà Chiêm Sơn và Biện Song Lâm đang xách hành lý đi về phía trạm kiểm tra xuất nhập cảnh, chỉ mười phút thôi chúng sẽ ra nước ngoài.
“ Chúng ta biểu quyết đi.” Trương Cần hết cách, không trì hoãn được nữa: “ Tôi kiến nghị bắt.”
“ Tôi đồng ý.”
“ Tôi cũng đồng ý.” Ba đồng ý rồi, Hứa Bình Thu vừa hút thuốc vừa nhìn màn hình, chẳng hể bận tâm người khác phản cảm: “ Thả cho chúng đi, bắt hai tên này bằng với nói với Mã Cương Lô là lão ta đã bị phát hiện.”
“ Thế thì mạo hiểm quá.” Trương Cần nhíu mày:
“ Thế anh nghĩ Mã Cương Lô giao tiền cho tên vệ sĩ giết mướn và một tên lừa đảo à?” Hứa Bình Thu hỏi vặn:
“ Tôi không cần công, nhưng tôi không muốn phạm sai lầm, càng không muốn để nghi phạm giết người bỏ đi nghênh ngang như thế, tôi yêu cầu bắt.” Dương Thành trợn mắt lên:
“ Có chuyện hay nữa các anh muốn nghe không? Mã Cương Lô không phải là chủ mưu, còn có con cá lớn hơn, thế nên dù các anh có bắt được cả Mã Cương Lô thì cũng mất mục tiêu cuối cùng.” Hứa Bình Thu nói chắc nịch, ông ta sống ở Đại Nguyên cả đời người rồi, quá hiểu Mã Cương Lô:
Chương 150: Chắp cánh khó bay. (2)
“ Anh dọa chúng tôi đấy à?” Liêu Hàn Thu không tin:
“ Sai, tôi đang cứu các anh đấy, nếu các anh thấy chưa đủ, ngoài tiểu tổ truy bắt thì còn có một tiểu tổ toàn là đặc vụ đang đợi mục tiêu lộ diện kìa.” Hứa Bình Thu lạnh lùng nói:
Đề xuất Tiên Hiệp: Mục Thần Ký [Dịch]