Chương 315: Phù sinh nhược mộng. (1) (2)

Chương 315: Phù sinh nhược mộng. (1) (2)

Hả, đây khác nào quả lựu đạn, nói thế trước giờ mình bị lừa à, Trương Cần phẫn nộ nhìn Hứa Bình Thu, tới giờ lão già này vẫn không tin mình, vậy đại đội cảnh sát truy lùng không phải phương hướng cuối cùng?

“ Không phải anh luôn muốn biết Dư Tội vì sao vào giây phút quan trọng lại biến mất à?” Hứa Bình Thu lờ đi:

Mồ hôi ròng ròng trên trán Trương Cần, đám bàn: “ Bỏ ...”

Vì thế cách đó ngoài ngàn dặm hai nghi phạm làm song thủ tục du lịch, bước chân ra nước ngoài.

“ Phó sở trưởng Hứa, giờ anh nên nói hết rồi chứ?” Dương Thành chưa nguôi giận:

“ Các anh xem, Biện Song Lâm, Hà Chiêm Sơn dùng tên thật, chứng tỏ chúng chẳng sợ gì, nói cách khác chúng đã chuẩn bị đầy đủ chứng cứ chứng minh sự vô tội của minh.”

“ Vậy rốt cuộc là sao? Trừ Mã Cương Lô sao lại còn người nữa?” Liêu Hàn Thu truy hỏi:

“ Sẽ có, những 3 tỷ mất tích, Mã Cương Lô là loại tham vặt, chuyện bẩn thỉu ở Đại Nguyên vài ba vạn cũng nhận làm, không có khả năng mơ tới số tiền đó.” Hứa Bình Thu xem đồng hồ: “ Kiên nhẫn đi, chắc sắp tới rồi.”

Ánh mắt mọi người hết sức quái dị, chuyện này có thể là thật sao?

Tiêu Mộng Kỳ lúc này đứng ở ban xuất nhập cảnh hải quan, bình tĩnh nhìn Biện Song Lâm và Hà Chiêm Sơn đi qua trạm.

Lý Hàng hai tay nắm chặt tới trắng bệch, quay sang Tiêu Mộng Kỳ: “ Tôi muốn biết đây là lệnh của ai, rốt cuộc chúng ta nghe ai chị huy.”

Tiêu Mộng Kỳ không trả lời, bấm số điện thoại đưa hắn, Lý Hàng vừa tức giận "a lô " một tiếng thì bên kia quát: “ Dám trái lệnh thì đừng về nữa, nộp súng rồi xéo luôn đi.”

Là giọng Hứa Bình Thu, Lý Hàng im re luôn.

Biện Song Lâm chậm rãi bước trên đường giành cho người đi bộ, Hà Chiêm Sơn theo sát không rời.

“ Người anh em, hộ chiếu, tiền mà ông chủ Mã hứa đều không có, cậu không lo à?”

“ Đừng giở trò ly gián, tôi có thể không đi, nhưng tôi phảm đảm bảo ông chủ Mã an toàn rời đi.” Hà Chiêm Sơn mặt lạnh tanh:

“ Cho nên lấy tôi thử à, nếu tôi xảy ra chuyện, không phải cậu cũng đi theo sao?” Biện Song Lâm vỡ lẽ:

“ Không phải là không sao à?” Hà Chiêm Sơn đưa tay vẫy xe:

“ Tôi thấy tác phong của ông chủ Mã có vấn đề, dù thử cũng không thể thử như thế chứ, chúng ta bị bắt là chết chắc.” Biện Song Lâm có chút hậm hực:

Xe vừa tới Hà Chiêm Sơn ấn hắn vào, tới nơi xa lạ đỗ lại xuống xe, tiếp tục lên xe, đây là Hong Kong, đến ngôn ngữ cũng chả hiểu, Biện Song Lâm biết mình là con mồi, nếu cảnh sát tới, tức là chuyện họ làm ở Đại Nguyên bị bại lộ, nếu không thì họ chưa vào danh sách bắt giữ.

Nhưng hắn mơ hồ có cảm giác nguy hiểm, không phải là giác quan thứ sáu, mà là từ hành vi của Mã Cương Lô.

“ Xuống xe.” Hà Chiếm Sơn không cho hắn thời gian nghĩ nhiều, quát:

Biện Song Lâm ngạc nhiên, đi vòng quanh lại về chỗ cũ, cách đó không xa là cửa xuất nhập cảnh.

Lúc này Trương Cần nhìn qua màn hình giám sát thở phào, Hứa Bình Thu xem đồng hồ: “ Tính thời gian chuẩn đấy, trời tối một cái là về, to gan lắm.”

“ Tiếp theo thì sao?”

“ Tiếp theo điều phối cảnh sát Thâm Quyến, đợi tín hiệu hành động nữa thôi.”

Mệnh lệnh lấy danh nghĩa TW gửi xuống, phía Thâm Quyến nhanh chóng phối hợp, trên màn hình đã thấy rất nhiều cảnh sát súng ống sẵn sàng, có điều trong mắt hai vị chuyên gia hình sự, lực lượng này vẫn quá mỏng, mắt nhìn chằm chằm Hà Chiếm Sơn như sợ chớp mắt một giây là hắn biến mất.

Hà Chiêm Sơn ngồi chiếc xe thương vụ đen rời trạm hải quan đi vài km, liên lạc với một số điện thoại:” Ông chủ Mã, chúng tôi về rồi, rất an toàn.”

“ Tốt, bước tiếp theo cậu biết làm gì rồi đấy.”

“ Biết.”

“ Chỗ ở có đồ để lại cho cậu, tự lấy, một hồi huynh đệ, bảo trọng.”

“ Ông chủ Mã cũng bảo trọng.” Mã Chiêm Sơn Sơn dứt lời trực tiếp ném điện thoại ra ngoài cửa sổ, liếc mắt nhìn Biện Song Lâm đang hút thuốc, tay nghịch bật lửa:

Biện Song Lâm đột ngột lên tiếng: “ Ông chủ Mã hôm nay đi phải không?”

“ Đúng.”

“ Ông ấy căn bản không định cho tôi tiền đúng không?”

Hà Chiêm Sơn chỉ cười, hỏi thừa rồi.

“ Huynh đệ, thương lượng một việc.”

“ Việc gì?”

“ Thả cho tôi đi, dù sao tôi cũng nửa người chôn dưới đất rồi, cần gì phí công với tôi nữa.”

“ Tôi chẳng hiểu gì cả.” Hà Chiêm Sơn không định giải thích, lặng lẽ lái xe:

Biện Song Lâm biết đây là nhân vật đặc thù, đầu treo trên lưỡi dao, sống ngày nào lãi ngày đấy:” Đừng ngốc, cả hai chúng ta khả năng đều có chuyện đấy, nghe lời tôi, trực tiếp xuất cảnh, mang được bao nhiêu hay bấy nhiêu.”

“ Thế à? Nghe danh tiếng phái Giang Tương rồi, chỉ đến thế thôi sao?” Hà Chiêm Sơn mỉa mai:

“ Huynh đệ, tôi tiếp xúc với cảnh sát nhiều hơn cậu, Trần Thụy Tường khó mà lừa người ta được lâu, Tĩnh Hải xảy ra chuyện lớn như thế, tôi thế nào cũng phải là mục tiêu tìm kiếm của cảnh sát, có động tĩnh mới là bình thường, tôi chuẩn bị để bị bắt rồi đấy, vậy mà không có gì, điều này rất khác thường.” Biện Song Lâm hết lời nói:

“ Tôi không nghĩ cảnh sát thông minh vậy đâu.”

“ Cảnh sát đúng là rất ngốc, nhưng họ không ngốc mãi đâu.”

“ Bọn chúng đang bận tối mắt, đợi chúng biết được thì chúng ta chẳng biết ở đâu rồi.” Hà Chiêm Sơn lẩn trốn cảnh sát không biết bao năm, hắn có đủ tự tin:

“ Huynh đệ, không phải chuyện gì cũng dùng súng giải quyết được, ông chủ Mã coi tôi như quân cờ bỏ, ông ta há chẳng phải như thế? Mấy trăm triệu cuối cùng này mặc cho ông ta phung phí, chứng tỏ người ta đã ăn no, chủi mép sạch rồi.” Biện Song Lâm lo lắng nói:

“ Anh thông minh như thế lo cho bản thân đi.”

“ Tôi thì khỏi cần nghĩ, nhưng anh bị người ta mượn cối xay giết lừa thì nghĩ sao?” Biện Song Lâm hỏi thẳng:

Hà Chiêm Sơn liếc nhìn phía trước đỗ hai xe cảnh sát, lập tức cảnh giác.

“ Giờ mới là đúng lúc, đồ ngốc, bản lĩnh của phái Giang Tương không phải lừa đảo mà là sinh tồn đấy.” Biện Song Lâm vươn tay trái ra gạt phanh xe, chiếc xe ma xát với mặt đường rít một tiếng chói tai, cảnh sát trong xe thò đầu ra.

Hà Chiêm Sơn vừa quay đầu, không ngờ Biện Song Lâm nhổ thuốc lá vào mặt, tuy luống cuống, vẫn kịp tóm lấy Biện Song Lâm đang định nhảy xuống xe.

Roẹt! Biện Song Lâm không đi mà quay lại, đâm tay vào mắt đối phương, bật lửa bị hắn đốt nóng trong tay nãy giờ.

Á, tiếng thét rùng rợn.

Tốc độ xe giảm xuống, lao ra khỏi, Biện Song Lâm lăn vài vòng, chiếc xe mất kiểm soát lảo đảo lao về phía xe cảnh sát, hai CSGT đo tốc độ hù còi, nhảy xuống xe quát tháo.

Rầm! Mấy cảnh sát ngồi bên lề đường đợi bắt vi phạm giao thông nhảy tránh, ai ngờ đoàng đoàng, một cảnh sát trúng đạn ngã xuống, CSGT nào chứng kiến chuyện này, cuống cuồng tìm chỗ trốn.

Tiếng súng kinh động đại đội cảnh sát, đường phố bắt đầu có những xe hú còi phóng tới.

“ Chuyện gì thế?” Tiêu Mộng Kỳ hỏi:

“ Xô xe, có nổ súng.” Lý Mân nhìn màn hình giám sát, tiếp tục thu hẹp phạm vi, rất nhanh có được báo cáo từ cảnh sát địa phương, có nghi phạm nổ súng tấn công cảnh sát bỏ chạy:

Thử Tiêu vỗ đùi: “ Chắc chắn là tên lừa đảo đạo diễn rồi, Hà Chiêm Sơn muốn đối phó với hắn thì còn non lắm.”

Xe nhanh chóng tới nơi xảy ra sự cố, Tiêu Mộng Kỳ xác nhận ở hiện trường, báo cáo về nhà, nhận được lệnh, bỏ mục tiêu thứ yếu, truy lùng Mã Cương Lô.

Lúc này thần công mười ngón của Chị Béo phát huy tác dụng, cười ha hả: “ Cái thằng ngu chỉ biết ném di động, không ngờ chưa hỏng.”

Định vị vệ tinh, chênh lệch chưa tới 5 mét.

20 phút sau, từ chiếc điện thoại bị ném đi, truy ra đầu bên kia, đang ở trên đường đi ra bến tàu, hải quan chống buôn lầu nhận được hình ảnh nghi phạm, quả nhiên dễ dàng nhận ra nghi phạm mặc áo vest rất phong độ, ngồi trong nhà hàng nhàn nhã nhâm nhi rượu.

Tiêu Mộng Kỳ nhìn thấy Mã Cương Lô thở phào, cầm bộ đàm lên, cách nhà hàng chưa tới 100 mét đã có cảnh sát bắt đầu kiểm tra vũ khí.

Chương 151: Chắp cánh khó bay. (3)

Lệnh bắt giữ chưa được lệnh bắt thì được tin Hà Chiêm Sơn sa lưới, kẻ này bị bật lửa làm hỏng một con mắt, khi truy bắt lại trúng một phát súng, lại đợi thêm một lúc, Mã Cương Lô đã thanh toán tiền mà chưa có mệnh lệnh.

19 giờ 40, Mã Cương Lô vừa đi vừa gọi điện thoại, rời nhà hàng.

Sân bay quốc tế Bắc Kinh, một nam tử tóc hoa râm, râu dài lưa thưa, có vẻ chán chường giống nghệ sĩ, loại người này trừ bản thân, chẳng ai thèm chú ý.

“ A lô, ổn không?”

“ Đương nhiên, cho nên mới gọi điện cho anh, ở nước ngoài cảm giác thế nào?”

“ Đợi ông tới tự cảm thụ đi, hợp tác vui vẻ ông chủ Mã.”

“ Hợp tác vui vẻ, tôi chuẩn bị lên máy bay rồi, tạm biệt.”

“ Hẹn gặp lại ở nước ngoài.”

Nghệ thuật gia kia mỉm cười, vào nhà vệ sinh, chuyện duy nhất hắn làm là ném di động vào bồn cầu xả nước.

Cổng xuất hành số 19, chuyến đi NewYork, hắn cầm hộ chiếu, vé máy bay chuẩn bị kiểm tra, không có hành lý gì, chỉ có cái valy xách tay nhỏ, lẫn trong đoàn người có cả da vàng lẫn da trắng tiếng nước ngoài xì xồ.

“ Vị tiếp theo.” Nhân viên sân bay gọi:

Nghệ thuật gia đó khom người, lễ nghi của người Nhật Bản, đưa giấy tờ, thông qua, sau đó theo đội ngũ tới xe bus ra máy bay.

Trình tự này hắn qua không biết bao lần rồi, nhưng chưa lần nào hồi hộp như thế, chỉ sợ đột nhiên có chiếc xe cảnh sát ở đâu đó phóng ra, hắn đã uống một viên thuốc rồi, lại uống thêm một viên nữa, cùng với xe bus lăn bánh, tim mới đập đều trở lại.

Kiểm tra ở cửa máy bay thì đơn giản hơn nhiều, hắn ngồi ở khoang hạng nhất, nhìn bên trải là mụ béo tóc vàng, sau lưng là vợ chồng ngoại quốc, cô tiếp viên thông bao thắt dây an toàn, hắn mỉm cười khép mắt.

Máy bay cất cánh lao lên không trung, cảm giác mất trọng lực thật mỹ diệu, giống như đã ở thiên đường tự do.

Cùng lúc đó cách nghìn dặm, trong xe van xông ra đám cảnh sát thường phục, như mãnh hổ lao về phía xuồng máy đang cập bến.

Đoàng đoàng! Tiếng súng cảnh cáo.

Xuồng máy quay đầu chạy nhưng muộn rồi, xuồng đội chống buôn lậu đã bao vây, tiếng loa yêu cầu đầu hàng vang lên.

Mã Cương Lô chân run bần bật, định bất chấp nhảy xuống biển, nhưng không dám, truy binh tới gần, nhắm mắt định làm liều vừa a a a chuẩn bị nhảy thì ...

Đoàng!

Hùng Kiếm Phi bắn cho một phát, hết nhảy.

Lý Hàng đuổi tới đá bồi: “ Nhảy đi, nhảy đi, sao không nhảy? Đảm bảo không chết đuối đâu.”

“ Tôi tôi tôi ... Hiểu lầm hiểu lầm.” Mã Cương Lô nói năng lẫn lộn:

“ Chúng ta biết nhau quá mà sao nhầm được.” Thử Tiêu ngồi xuống, nhìn cái chân trúng đạn giọng đểu giả:“ Cụ ơi, với tuổi cụ không làm thổ phỉ được nữa đâu, thôi đợi kiếp sau nhé.”

Người chụp ảnh, người lấy valy, trong đó tiền thành bó, đống thẻ ngân hàng, Lý Mân mắng cho: “ Cái lão già ngốc, tuổi này còn chơi đồ kỹ thuật cao làm gì, không vì mấy tài khoản này thì không nhắm vào lão đâu ... Riêng Iphone mua tám cái, đúng là không biết xót tiền của người khác mà.”

Mã Cương Lô thấy đại thế đã mất, người nhũn ra như bún.

Lại thêm vài phút nữa xuồng máy đón người cũng bị áp giải lên bờ, bọn họ liên tục nói tiếng địa phương, theo lời của cảnh sát Thâm Quyến là, uống say lái xuống đi chơi, không làm gì hết.

Băng bó qua loa cho Mã Cương Lô rồi tổng vào xe, thẩm vấn chả tốn công, loại tiền án tiền sự đầy rẫy, bắt không có chứng cứ, lão ta chối đến chết, bắt cả tang chứng vật chứng thì lão khai nhanh hơn bất kỳ ai.

“ ... Đúng là tôi kiếm được ít tiền, nhiều ít thế nào tôi chả rõ, toàn ở đây cả, còn chuyện đi một ít nữa.” Bị đám cảnh sát bao vây nhìn với ánh mắt bất thiện, Mã Cương Lô vội vàng khai báo.

Lý Hàn ngồi xuống: “ Chuyện tai nạn xe và Vương Quân Thắng thì sao?”

“ Không không, chuyện đó không liên quan tới tôi, nhưng đúng là tôi biết.” Lão Mã bắt đầu ngoan cố, loại này hiểu rất rõ cái gì nên khai, cái gì không? “ Các vị anh hùng, nhìn lão già này giống giết người không?”

“ Ai nói gì với ông về giết người chưa?” Thử Tiêu tóm lấy sơ hở:

“ Ài, ý tôi nói là loại đó nên giết, chứ nói là ai giết ai đâu.” Lão già tráo trở hết sức.

“ Vì sao nên giết?”

“ Phạm pháp phạm tội, loại như tôi đây, trong mắt các vị anh hùng còn không phải đều đáng giết sao?”

Tiêu Mộng Kỳ hỏi: “ Mã Cương Lô, 18 giờ 40 ông gọi điện cho ai, nghĩ kỹ rồi hẵng nói.”

“ À, lái xe của tôi, Hà Chiêm Sơn, hắn làm gì không liên quan tới tôi, hắn chỉ phụ trách đưa tôi tới đây.”

Thật thật giả giả né tránh phần liên quan tới phạm tội, Tiêu Mộng Kỳ gật đầu:

“ Được, trả lời chính xác, lại hỏi ông, cuộc điện thoại cuối cùng gọi cho ai?”

“ Qua Chiến Kỳ, hẹn rồi, khi tôi đi thì gọi điện cho hắn.” Mã Cương Lô thật thà như học sinh tiểu học:

Qua Chiến Kỳ sao?

Tất cả thấy lạnh người, Tiêu Mộng Kỳ hiểu ra ngay, hỏi gấp:” Hắn ở đâu?”

“ Sao tôi biết, chắc là đi rồi, các vị anh hùng, vụ lừa đảo này không phải tôi thao tác, mấy trăm triệu này là thu lao do Qua Chiến Kỳ cho ... Tôi chỉ phụ trách kiếm người ngăn cản Tĩnh Hải để hắn tiện kiếm tiền.” Mã Cương Lộ vội vàng đổ cứt đái lên đầu người khác, đột nhiên sực tỉnh: “ Úi gia ... Không đúng, thằng đó lừa tôi rồi, bảo tôi tới đây dụ mọi người tới, còn hắn chuồn ... Úi dời ơi thằng vương bát đản hại chết cha nó rồi, hu hu hu ...”

“ Ở thủ đô.” Lý Mân từ một số di động khác tra ra số, chỉ màn hình: “ Hiện giờ không liên lạc được nữa, không thể tra ra vị trí, nhưng trạm thu phát sóng gần nhất là đây.”

“ ... Nơi đó có sân bay quốc tế ... Thôi hỏng rồi Mã Cương Lô chính là tín hiệu báo an toàn.”

Tiêu Mộng Kỳ tay buông thõng, vẫn là kế trong kế, Biện Song Lâm và Hà Chiên Sơn làm mồi nhử cho Mã Cương Lô, ai dè Mã Cương Lô là mồi nhử cho kẻ khác ....

…….

“ Qua ... Chiến ... Kỳ?” Trương Cần miệng lẩm bầm từng chữ, cảm thấy đắng chát:

Từ đầu tới cuối vậy là sai hết rồi, bảo sao không tìm ra hướng đi của tài chính, cứ nghĩ hắn là kẻ bị hại, tính mạng lâm nguy, dè đâu là ẩn sâu nhất, thoát hết khỏi tấm lưới bao quanh, nếu thực sự là hắn, không ta thậm chí không dám tưởng tượng ra hậu quả.

“ Đúng là hắn sao? Tôi còn cho rằng hắn bị giết rồi, thậm chí chết là đáng.” Liêu Hàn Thu hối hận không thôi:

“ Đúng thế, hắn và Mã Cương Lô, làm sao liên hệ với nhau được.” Dương Thành tiếp lời, nếu đúng thì hắn đù thời gian thoát khỏi tầm quan sát làm bất kỳ thứ gì hắn muốn rồi::

E rằng lần này cái tên "Qua Chiến Kỳ" sẽ vĩnh viễn biến mất.

Kỹ thuật viên sau đó báo cáo chuyến bay đã cất cánh rời khỏi không phận rồi, loại bỏ đi chủng tộc, quốc tịch, mục tiêu không nhiều, song căn bản không tìm thấy người tương tự.

“ Hay là tin tức có nhầm lẫn.” Trương Cần khơi lên hi vọng cuối cùng:” Cục, cục trưởng Hứa.”

“ Tôi sẽ giúp anh, nhưng anh phải trả cho tôi một ân tình, hi vọng trong điều kiện cho phép, xử nhẹ cô ấy.” Hứa Bình Tu nói cũng thấy ê răng, ông ta chẳng muốn:

“ Hà Như Mân sao? Yên tâm, cô ấy hoàn toàn phù hợp với điều kiện khoan hồng.” Trương Cần đồng ý ngay, vụ án lớn thế này rồi, vấn đề của Hàn Như Mân không đáng kể nữa:

“ Cám ơn.” Hứa Bình Thu nhìn mấy vị của văn phòng quốc vụ viện đang dựng lỗ tai lên như thỏi:” Không tìm ra vì hắn đã là người Nhật Bản, tên Tiểu Dã Thi Nhị”

Kỹ thuật viên nhanh chóng gõ phím, thông báo:” Có người này trên chuyến bay ... Nhân viên tổ hàng không lâm thời thêm hai người ... Chẳng lẽ.”

Chỉ một lời giải thích, Qua Chiến Kỳ luôn trong tầm giám sát cảnh sát Đại Nguyên.

Chương 152: Chắp cánh khó bay. (4)

Vạn mét trên cao, từng tầng mây che mở mắt người, còn lại một mảnh tối đen.

Vị hành khách ngồi ở bên cửa sổ đã kéo rèm, đeo tai nghe, trong 20 phút qua chỉ có tiếp viên tới hỏi hắn có cần gì không? Trong khoang này có tiếp viên riêng sẵn sàng phục vụ, khác cũng không kín, thi thoảng quay đầu nhìn ra khoang sau chật chội, không khỏi có cảm giác ưu viện.

Điều chỉnh ghế ngồi vị trí thoải mái, khép mắt lại nghe nhạc, có chút mệt mỏi, trong mắt hắn lướt qua hình ảnh biệt thự nông thôn, buổi chiều nắng vàng gió nhẹ, nhạc đồng quê, cô vợ dịu dàng ... Tất cả trong tầm tay rồi.

“ Aaaa ...” Vươn vai một cái, hắn cứ nghĩ miên man, không ngờ nửa tiếng qua đi, vô tình nghiêng đầu hét ra tiếng: “ Á ...”

Bên cạnh không biết từ bao giờ có một người mặc đồng phục hàng không mỉm cười với hắn, giật mình một cái nhận ra mình mất bình tĩnh, làm vẻ hoang mang.

“ Tới lúc này còn giả vở?” Dư Tội trừng mắt:

Hắn không dám nói gì, nuốt nước bọt mấy lần: “ Giờ là ngoài biên cảnh, anh không có quyền.”

“ Anh có thể đóng giả bọn quỷ Nhật Bản, tôi lại không thể đóng giả cảnh sát quốc tế? Xem ra anh quen tôi hả?” Dư Tội dùng khẩu âm Đại Nguyên tiêu chuẩn không sợ người ngoại quốc nghe thấy:

“ Tôi chả hiểu anh nói gì, nếu anh làm bừa, anh sẽ gặp vấn đề đấy, tôi là người Nhật.” Hắn bình thản nói:

“ Chứng cứ đâu?” Dư Tội mỉm cười:

Hắn sờ túi, hộ chiếu, vé máy bay đều mất hết, chắc chắn vừa rồi khi mình chợp mắt ...

Dư Tội vẻ mặt rất vô tội: “ À phải, vừa rồi có người lấy valy của anh, có báo cảnh sát không? Ôi, nhưng trên máy bay không có cảnh sát, làm sao bây giờ? A, hay là anh hét lên có lựu đạn, lập tức đưa tôi về Bắc Kinh, thế là có thẻ báo án.”

Hành khách vừa muốn nổi điên, lại muốn khóc, người xụi ra ghế.

“ Tôi đợi nhìn vẻ mặt này của anh lâu rồi Qua Chiến Kỳ.”

“ Qua Chiến Kỳ à ai?” Hành khách buột miệng, không phải tiếng Đại Nguyên mà là tiếng Nhật:

Tóc hoa râm, mặt nhăn nheo, râu dài lưa thưa, quả thực chẳng hề giống nghi phạm Qua Chiến Kỳ.

“ Anh không định tranh thủ cơ hội chủ động để được khoan hồng à?”

“ Lấy hộ chiếu cũng vô ích thôi, tôi sẽ rơi vào tay cảnh sát Mỹ, tôi sẽ liên lạc với đại sứ quán Nhật.” Hành khách vẫn dùng kiểu khẩu âm tiếng Nhật nói chuyện:

“ Ài, anh làm khó tôi quá.” Dư Tội vỗ trán:

“ Không khó, chúng ta có con đường hai bên cùng thắng, so việc đưa tôi về không nổi, sao không nghĩ cách giải quyết khác.” Hành khách dụ dỗ, muốn thoát khỏi kẻ này không dễ dàng:

“ Đợi đã, để tôi nghĩ, thời gian còn sớm, chuyện anh nói không phải là không thể, nhưng mà có nguy hiểm .” Dư Tội làm vẻ suy nghĩ: “ À, không thắc mắc vì sao tôi tìm ra anh à?”

“ Đương nhiên có.” Hành khách nghiến răng:

“ Dù sao còn sớm, nói chuyện một chút.” Dư Tội như đứa bé bắt được kẹo, dù thiên tài cũng cần có người vỗ tay tán thưởng chứ: “ Đây là đỉnh cao sự nghiệp của tôi, anh phải cho tôi khoe một chút chứ, nếu không hư vinh của tôi không thỏa mãn được.”

“ Vậy anh nói đi.” Hành khách bình tâm hơn, còn có thể giao lưu là còn cơ hội:

“ Nhớ cái này không?” Dư Tội cầm lọ thuốc nhỏ:

Hành khách thở dài, hiểu ngay thua ở chi tiết nhỏ.

“ Lorazepam, thuốc điều trị chứng lo âu, người thường khó mua được, tất nhiên không thể làm khó anh và tôi, chỗ mua được không nhiều, dễ tra lắm, vào ngày 12, Ân Dung mua 12 lọ, tôi biến anh tính chuồn.”

“ Anh rất cảnh giác, song Ân Dung kém hơn có người bám theo cô ấy, cô ấy tới thủ đô thuê căn nhà ba gian, ở một tối rồi đi, tôi muốn bắt mà không dám ... Ai mà ngờ anh lại tới đó ở.”

Hành khách nhíu mày, càng nghe càng mơ hồ.

“ Hai ngày sau anh lại biến mất, tôi giật mình, tưởng anh chạy rồi chứ, hết cách, đành bí mật bắt người ra vào căn hộ của anh trong ngày, ái dà, không ngờ là bác sĩ phẫu thuật chỉnh hình ..” Dư Tội làm vẻ mặt chấn kinh: “ Người ta chỉnh xấu thành đẹp, anh chỉnh đẹp thành xấu, không ngờ không ngờ.”

Hành khách nhướng mày không tỏ thái độ gì.

“ Theo lời bác sĩ đó nói đây là kiểu phẫu thuật nhanh, an toàn, tiêm một loại silicon vào cơ, lấp đầy vị trí trống trên cơ thể, chủ yếu làm căng ngực, lần đầu tôi nghe nói có người làm căng mặt đấy.” Dư Tội giơ ngón cái: “ Ài, thừa nhận cho tôi vui đi chứ, độc thoại mất hứng.”

“ Tôi dám đảm bảo anh dùng thủ pháp tra tấn với hai vị bác sĩ, theo luận chứng cứ có được do bức cung không tính, dù anh làm chuyện lớn tới mấy cũng chỉ là lưu manh mặc cảnh phục.” Hành khách nghiêm nghị nói:

“ Úi, còn chuyện lưu manh hơn nữa, để tôi kể cho.” Dư Tội lấy ra một cái đèn đặc thù chiếu lên tay vịn ghế, dấu vân tay hiện ra rõ ràng thấy được bằng mắt thường:” Hay không, trang bị của đặc vụ đấy nhé, không phải trò lừa đảo trên phim đâu.”

Hành khách á khẩu:” Sao anh biết tôi bay chuyến này?”

“ À, câu hỏi này hay đây, lý luận cao cấp đấy, liên quan tói quen hành vi và tư duy ... Loại mâu thuẫn như anh, vừa cẩn thận lại vừa to gan, anh thế nào cũng cần thân phận chính thức, chứ nếu không bị truy nã thì dù bọn quỷ Nhật hay Mỹ đều không ưa anh ..”

“ Nói dối, chắc chắn là Mã Cương Lô xảy ra chuyện rồi.” Hành khách Nhật Bản đột nhiên cắt ngang:

“ Ài, lừa anh khó quá, nhưng mà tôi tôi canh ở đây thật, anh đã thay đổi mặt rồi chắc chắn là không sợ tra, đường hoàng đi.” Dư Tội tỏ ra mất hứng một chút:

“ Vì sao là chuyến bay này?”

“ Đại ca ơi, dù anh mua 30 vé máy bay, tôi vẫn bám theo.”

“ Lại nói dối, bác sĩ khi chắc chắn là có miêu tả tương đối, phải rồi chắc chắn là thời khắc cuối cùng anh mới biết, qua vân tay đúng không?” Hành khách, hay là Qua Chiến Kỳ nhớ lại hình như lúc kiểm tra hôm nay có lâu hơn thường lệ:

“ Chẳng dọa được anh chán thật.” Dư Tội bội phục: “ Giờ thì anh Yoshihiro, anh không phủ nhận mình là Qua Chiến Kỳ chứ?”

“ Đúng thì sao, cảnh sát Dư, có phải người của anh quá ít không, nếu không anh sớm ra tay rồi, đâu nhiều lời với tôi như thế.” Qua Chiến Kỳ khôi phục tự tin:” Cho 5 giây trả lời hộ chiếu cho tôi, Cảnh sát Dư, giờ đã ra ngoài không phận TQ rồi, đừng dọa tôi nữa, chỉ cần tôi hô lên rằng anh cướp chuyến bay, bất kể thật giả, chuyến bay sẽ hạ cánh khẩn ở sân bay gần nhất, dù là ở quốc gia nào thì cũng không có phần của anh ... Danh dự của hãng hàng không còn giá trị hơn tôi, anh mới là người gặp xui xẻo đấy ... Năm, bốn, ba ....”

Đếm tới số cuối cùng, Qua Chiến Kỳ đứng lên lên hô lớn bằng tiếng Nhật, sau đó hai nhân viên hàng không tới, Dư Tội vội đưa hộ chiếu ra, không ngừng khom người lấy lòng, hắn đắc ý cầm lấy, bên kia quan tâm hỏi chuyện, hắn xì xà xì xồ một hồi, không ngờ cô gái kia hiểu tiếng chim, rời đi.

“ Nói gì thế?” Dư Tội ngoài nhận ra là tiếng Nhật thì không biết gì hết:

“ À tôi bảo không khỏe, muốn ít nước ấm uống thuốc.”

Quả nhiên lát sau có tiếp viên hàng không mang nước ấm tới làm Dư Tội nghiến răng.

“ Rời biên giới rồi, thân phận cũ của anh và tôi đều không quan trọng, thứ lưu hành khắp thế giới là tiền, không phải luật pháp của quốc gia nào ... Anh dọa dẫm tôi há chẳng phải vì bất lực?” Qua Chiến Kỳ uống thuốc xong ấn nút, em gái tiếp viên lại tới nhận cốc:

Thời gian lặng lẽ trôi đi, thậm chí Qua Chiến Kỳ còn đứng dậy đi vệ sinh, Dư Tội vẫn ngồi đó, kỳ thực cả hai đều níu chân nhau, ai muốn bị cảnh sát nước ngoài bắt giữ chứ? Dù ai làm bừa thì cũng chỉ có kết quả này thôi.

Vì thế hai người xuất hiện khoảng thời gian hòa bình ngắn.

Chương 153: Chắp cánh khó bay. (5)

Lại thêm một lúc nữa, Qua Chiến Kỳ không nhịn được nói: “ Bên cạnh tôi là bà già người Anh, anh không biết nói tiếng nước ngoài, sao đổi được chỗ?”

“ À, tôi nhờ cô tiếp viên nói hộ, tôi không hiểu cô ấy nói gì.” Dư Tội thật thà đáp:

Nói gì không quan trọng, Qua Chiến Kỳ chỉ lấy cớ bắt chuyện:” Kỳ thực chúng ta rất giống nhau, xuất thân thấp kém, có được chút thành tựu đều không dễ.”

“ Sai rồi, tôi có chút vô sỉ, song xuất thân của tôi không tháp kém.” Dư Tội xua tay:

“ Sao cũng được, chẳng lẽ chúng ta không có khả năng hòa giải, tôi có lấy đồng nào của anh đâu, cần gì liều mạng thế, thậm chí tôi có thể cho anh rất nhiều tiền.” Qua Chiến Kỳ trò chuyện chân thành như người bạn tốt khuyên nhủ:

Đề xuất Kiếm Hiệp: Đại Đường Song Long (Dịch)
Quay lại truyện Dư Tội
BÌNH LUẬN