Chương 316: Phù sinh nhược mộng. (1) (3)
Chương 316: Phù sinh nhược mộng. (1) (3)
“ Tiền của anh tôi không dám cầm.” Dư Tội quay đầu đi.
“ Anh không làm gì được tôi, gây rắc rối cho nhau làm gì.” Qua Chiến Kỳ cởi đồng hồ đưa cho Dư Tội:
Dư Tội bĩu môi: “ Mua chuộc tôi chỉ bằng một cái đồng hồ thôi sao?”
Qua Chiến Kỳ chỉ tay:” Không chỉ là đồng hồ, nắp sau dó thể vặn ra.”
Dư Tội vặn ra, sau đó mắt suýt mù, toàn là kim cương.
“ Kim cương thiên nhiên, trong valy của tôi vẫn còn, có hóa đơn đàng hoàng.” Qua Chiến Kỳ bổ xung, tiếp tục thêm vốn:
Dư Tội đeo ngay lên tay: “ Giao hẹn trước, anh đi được thì cái này của anh, không đi được tôi trả ... Rốt cuộc anh có được bao nhiêu?”
“ Không nhiều, chưa tới một tỷ.”
“ Thế mà cho tôi tí tẹo này à, dỗ trẻ con chắc?”
“ Cho nhiều anh có thể lấy được không?”
Cũng phải, Dư Tội thở dài, ngả đầu ra sau, dáng vẻ bất đắc dĩ.
Lại có vẻ cương rồi, Qua Chiến Kỳ khóe mắt nhìn về phía khoang lái, nơi đó có điện thoại gọi được xuống dưới, tiếp tục bắt chuyện: “ Sao anh phát hiện sơ hở của tôi?”
“ Sơ hở thứ nhất, đó là chuyện Biện Song Lâm gọi điện thoại quấy nhiễu, thật vớ vẩn, tùy tiện mấy cuộc điện thoại mà đưa lên cho chủ tịch tập đoàn chục tỷ? Đương nhiên Tống Tinh Nguyệt không suy nghĩ gì, vì đó là kẻ thù truyền kiếp, song tôi là người ngoài, tôi nhìn khác, đồn cảnh sát gặp kiểu điện thoại quấy nhiễu, dọa dẫm rất nhiều, người nhận máy có khi cúp luôn, sao tới được tai lãnh đạo nếu không có kẻ thúc đẩy, anh báo lên đúng không?”
“ Chỉ thế mà nghi ngờ tôi, võ đoán.” Qua Chiến Kỳ thất vọng:
“ Ài, đừng trách tôi nói ra đả kích tự tin của anh nhé.”
“ Nói xem, người thiếu tự tin là anh.”
Dư Tội tặc lưỡi: “ Tháng 2 năm nay anh mới tới Đại Nguyên, trước đó anh chỉ là một trong sô số người mưu sinh ở Bắc Kinh, kỳ thực đây là tầng lớp chả khác người lang thang.”
“ Song anh học thương nghiệp, hiểu tài chính, trong lĩnh vực này, phất lên trong một đêm không phải là mộng tưởng, dã tâm của anh rất cao. Dã tâm này xúi anh tìm mối tình đầu, nay luân lạc thành người biểu diễn ảo thuật rong, cùng Hàn Như Mân một ma ma hộp đêm ... Chẳng qua là vì chiều ý đám đầu tư đúng không?”
Qua Chiến Kỳ gật đầu:” Nam nhân mấy ai qua được ải tài sắc.”
“ Đúng vậy, anh dùng cách đó lung lạc cả chính phủ Đại Nguyên, muốn tiền anh cho họ tiền, muốn nữ nhân thì có Hàn Như Mân an bài, thậm chí anh tặng luôn cô ấy.”
“ Cô ấy trước giờ vốn dựa vào thân xác kiếm tiền mà.” Qua Chiến Kỳ lấy làm lạ: “ Chả lẽ vì người anh em cảnh sát kia của anh mà truy đuổi tôi vậy sao?”
“ Anh nhầm, Hàn Như Mân không thu phục được bạn tôi mà là bạn chinh phục cô ấy.”
“ Thứ hạ tiện đều vậy thôi.” Qua Chiến Kỳ hơi tiếc, thứ vưu vật đó hắn không muốn Ân Mộc Thần ghen nên chưa đụng vào:
“ Anh cũng vậy thôi, kỳ thực anh kiếm được nhiều lắm rồi, nhưng anh càng ngày càng tham, không thỏa mãn chỉ ôm tiền bỏ trốn nữa.” Dư Tội cảm thán: “ Khả năng anh biết chuyện cũ về Tống Tinh Nguyệt nên tìm mọi cách tiếp cận Tiết Vinh Hoa, không chỉ vì lợi dụng thân phận thẩm phán của bà ấy có thêm đảm bảo đầu tư, mà còn vì chi tiết vụ án Biên Song Lâm, từ đó anh tìm tới được Tôn Nghênh Khánh từng là bạn tù của Biện Song Lâm.”
“ Nói ra Biện Song Lâm được giảm án là nhờ công của tôi, anh và Tống Tinh Nguyệt, nhưng cuối cùng thì Tống Tinh Nguyệt lại là người chuốc lấy hết tội lỗi vì lợi dụng con hổ lớn kia cứu người.”
“ Cho nên chúng ta có cơ sở hợp tác.” Qua Chiến Kỳ chưa từ bỏ ý đồ lung lạc Dư Tội:
“ Trong mắt anh tất cả chỉ là công cụ thôi , không có hợp tác ...” Dư Tội liệt kê:” Đầu tiên là tạo ra cảm giác Biện Song Lâm đang báo thù, thứ hai là dùng Mã Song Lâm uy hiếp Trần Tường Thụy, huống hồ hắn cũng có thù oán với Tinh Hải, thế là lợi dụng hắn để kéo Tống Quân vào. Tống Quân vì nóng lòng muốn trừ cái hậu họa Biện Song Lâm thế nào cũng thuê sát thủ, anh cũng rõ, vì thế mà gài bẫy hắn.”
“ Tới đây là màn biểu diễn của Mã Cương Lô, lão ta thuê sát thủ tạo ra một vụ đấu súng nghiêm trọng, kéo ánh mắt cảnh sát tới Tống Quân, làm đẹp lắm.”
Qua Chiến Kỳ mỉm cười không bình luận.
“ Chưa hết cả vụ tai nạn xe kia nữa, rất khéo, theo tư duy của cảnh sát chúng tôi chắc chắn dựa vào vụ án tra động cơ, tra Thái Hành kết quả đúng như ý nguyện của anh, lại dẫn tới Tống gia. Tiếp đó thì hiển nhiên rồi, bốn bề bốc cháy, chỉ còn đường ôm tiền chạy ra nước ngoài thôi, phú hào nào cũng sẽ làm thế. Rất hay, rất đặc sắc.”
Qua Chiến Kỳ vỗ tay khe khẽ: “ Cám ơn đã khen, anh không kém đâu, dù nghĩ ra chậm một bước.”
- Tất nhiên hay nhất vẫn là màn kim thiền thoát xác, tạo hiện trường mình bị bắt đi, ai cũng nghĩ anh bị bịt miệng rồi, ung dung tới thủ đô bố trí bước cuối, anh biết bên kinh tế sẽ tìm ra hướng đi của tài chính, nên dùng tiếp tên ngốc Mã Cương Lô thu hút hết sự chú ý của chúng tôi.”
Qua Chiến Kỳ không thoải mái nhìn Dư Tội chằm chằm.
“ Có phải đang hối hận khi ở Đại Nguyên không mua chuộc tôi không?” Dư Tội cười hả dạ, trên người Qua Chiến Kỳ chắc chắn có thứ làm hắn cố kỵ, nếu không chẳng nể mặt y, hô cướp máy bay rồi:
“ Sao anh phát hiện ra Ân Dung có vấn đề, kỳ thực cô ấy biết rất hạn chế, ngoại trừ đổi lý lịch cho cô ấy, tôi không để cô ấy làm bất kỳ chuyện phạm pháp nào.” Qua Chiến Kỳ tựa hồ không cam lòng bị nhìn thấu:
“ Vì kỹ thuật của cô ấy, người đạt tới trình độ đó rồi đâu cần bán thân kiếm tiền, theo anh chắc chắn có nguyên nhân ... Càng theo dõi càng bất ngờ, không chỉ mua thuốc cho anh, mua đồ ăn cho anh còn giặt quần áo cho anh ... Ngày cô ấy đi, thậm chí còn nhìn thấy hai người biểu diễn ở cửa sổ, đúng là kịch liệt ...” Dư Tội cười run người, vốn đám anh em hiệu lương thực bám theo Ân Dung, khi Ân Dung đi thì theo dõi Qua Chiến Kỳ, chụp được ảnh hắn bố trí hiện trường "bị bắt cóc":
Té ra mình luôn ở trong lưới mà không biết gì, Qua Chiến Kỳ không nhiều lời:” Ra giá đi, một người thông minh nên biết dừng ở đâu, bắt đâu chính phủ không thưởng cho anh đâu.”
“ Anh thấy tôi có thể bị mua chuộc à?” Dư Tội khinh bỉ:
“ Nếu anh đủ thông minh thì có thể ... Song anh phạm một sai lầm.”
“ Gì thế?”
“ Tôi không có bản lĩnh đưa Biện Song Lâm ra, cả Tống Tinh Nguyệt cũng thế, anh nghĩ là bỏ tiền ra là có thể mua chuộc, nhưng ai có thể thông qua tầng hiểm trở trong trại giam, dù bỏ tiền cũng không thể thoáng cái bỏ 9 tháng tù giam còn lại, đây không phải là thứ riêng tiền làm được, kể cả con hổ lớn kia đánh tiếng thì cũng phải người đủ quyền thực hiện.”
Dư Tội nghiêm túc nhìn Qua Chiến Kỳ.
“ Còn nữa, anh nghĩ tôi khống chế được Mã Cương Lô à, một thư sinh trói gà không chặt như tôi mà khống chế lão già từng trải qua vô số khảo nghiệm, ngay trên địa bàn gây dựng mấy chục năm của ông ta? Nếu tôi và ông ta hợp tác thì với phong cách của ông ta sớm dí súng vào đầu tôi, ép thôi chuyển tiền rồi.”
Chương 154: Chắp cánh khó bay. (6)
Dù là tên lừa đảo, song câu này không sai, Dư Tội phản bác: “ Đừng làm ra vẻ huyền bí, lão ta không nghe anh, nhưng lão ta nghe tiền.”
“ Miễn cưỡng có thể giải thích, vậy tên sát thủ kia, một chọi năm còn ung dung rời đi ... Đây không phải là vấn đề tiền, bỏ tiền ra kiếm nổi mấy người như vậy? Không sợ cắn trả à?” Qua Chiến Kỳ mỉm cười nhìn Dư Tội đã bắt đầu khẩn trương:” Tôi luôn đứng phía sau, tôi không sợ cảnh sát, các anh không đủ chứng cứ, nhưng tôi sợ người này, tôi và Mã Cương Lô đều là quân cờ, nếu không rút nhanh thì là cờ bỏ rồi.”
Là ai? Ai có thể chấn nhiếp Mã Cương Lô, có thể khiến khiến Qua Chiến Kỳ cúi đầu nghe lệnh, có thể đưa Biện Song Lâm ra khỏi tù, có thể khống chế một tên sát thủ như Hà Chiêm Sơn, có thể khiến mọi chuyện vận hành lưu loát như vậy? Dư Tội rùng mình, chỉ có thể là người trong hệ thống.
Qua Chiến Kỳ mỉm cười: “ Đoán ra rồi hả, cho nên ra giá đi, khi mạng của chúng ta vào lúc này mới nắm trong tay mình thôi.”
Cùng lúc đó ở phương nam, Hà Chiêm Sơn đưa vào bệnh viễn chữa bỏng và đạn bắn, khi ra ngoài phòng phẫu thuật, nhìn thấy cảnh sát liền hung dữ cắn động mạch cổ tay, quẫy đạp không cho bác sĩ tới gần, đành phải xông tới cưỡng chế gây mê, xem chừng kẻ này không cách nào cậy miệng được.
Thẩm vấn Mã Cương Lô không ngờ bị kẹt, lão ta không biết Hà Chiêm Sơn là ai, đem hết chuyển đẩy cho hắn, làm thế hắn thành chủ mưu duy nhất. Hơn nữa giở trò vô lại, vừa khai báo, lại vừa phản cung, liên tục như thế mấy lần.
Cứ như lão ta sợ hãi điều gì.
Cùng lúc đó trong tổ chuyên án ở Đại Nguyên cũng nổi lên một sự sợ hãi, sự sợ hãi này bắt nguồn từ lời khuyên của Qua Chiến Kỳ với Dư Tội.
“ Cục trưởng Hứa, liệu có khả năng này không?” Trương Cần hết sức khẩn trương:
“ Không bài trừ hắn có ô dù bảo vệ ở Đại Nguyên.” Liêu Hàn Thu nheo mắt, nếu tất cả điều kiện kia gộp lại thì Hứa Bình Thu là khả nghi nhất, dù sao ông ta nhiều lần bác báo cáo của Dư Tội:
“ Cục trưởng Hứa, trừ ác phải tận gốc, chẳng lẽ tới lúc này anh còn gì che dấu?” Dương Thành nhìn chằm chằm:
Hứa Bình Thu như hóa đá, lẩm bẩm:” Đó là lý do vì sao tôi không dám dùng lực lượng đại đội, đi giao cho đám nhóc ... Tôi không đụng được vào người đó.”
“ Là ai? Bộ trưởng Vương nói rồi, bất kỳ dính líu tới ai cũng phải tra tới cùng.” Trương Cần thúc giục:
“ Làm nhiều chuyện bất nghĩa ắt tự chuốc lấy cái chết ...” Hứa Bình Thu như không muốn nói ra cái tên này:” Kỳ thực chúng ta ở rất gần rồi, Qua Chiến Kỳ là mục tiêu cuối cùng, nếu bắt hắn, mọi câu đó được giải, nếu thả hắn, tôi sẽ coi như nhầm người, hắn chỉ là tôm tép mà thôi.”
Trương Cần hiểu rồi, thái độ của Hứa Bình Thu tiên quyết nằm ở hành động của tổ chuyên án, ông ta cắn răng:” Gọi sân bay, tôi là Trương Cần cục điều tra kinh tế văn phòng quốc vụ diện, hiện cảnh sát hiện trường nghe lệnh, toàn lực phối hợp với cảnh sát viên trên máy bay NH1235 phá án ... Không cần do dự, lập tức phát lệnh truy nã đỏ, bất kỳ hành vi ý đồ ngăn cản phá án sẽ nghiêm trừng không tha.”
Truy nã đỏ, có nghĩa là bắt bằng mọi giá.
“ Vương ... Thiếu ... Phong!” Dư Tội nói ra ba chữ, cái tên này với y đúng là thứ âm hồn bất tán:
Qua Chiến Kỳ vỗ tay: “ Đúng rồi, 10 điểm.”
“ Vương Thiếu Phong?” Trương Cần không dám tin, sau đó vồ lấy điện thoại không biết gọi ai:
“ Vương Thiếu Phong? Ông ta bị liên lụy vụ án ma túy lớn ba năm trước sau đó bị điều tới cục tư pháp làm phó sở trưởng .. Quản lý trại giam ...” Liêu Hàn Thu mở nhanh điện thoại cảnh vụ tra cứu thông tin, đọc đoạn cuối thì ngớ người:
“ Làm sao có thể tin một tên lừa đảo.” Dương Thành nhíu mày:
“ Tin tôi đi, ông ta khẳng định có phần.” Hứa Bình Thu do dự:” Khu TW sai hổ lớn kia xuống Đại Nguyên thanh tra mỏ than, chúng tôi tất nhiên là phải phối hợp, từ đó tôi nhận ra Vương Thiếu Phong khác rồi.”
“ Nếu thế Vương Thiếu Phong phải là ô dù bảo vệ cho Tĩnh Hải chứ sao lại đâm sau lưng?” Liêu Hàn Thu không hiểu:
“ Tôi cũng không hiểu, ông ta không phải là người liều mạng vì tiền.” Hứa Bình Thu lắc đầu:
“ Các đồng chí, có tin tốt, trong danh sách người hạn chế xuất cảnh có Vương Thiếu Phong, hổ lớn khai ra chuyện có liên quan tới ông ta rồi ...” Trương Cần thông báo:
“ Anh đang nói dối.”
Mọi người nghe thấy giọng Dư Tội truyền về, lại dựng tai lên nghe.
“ Thế sao, tôi biết Vương Thiếu Phong không ưa gì anh, chức vụ của ông ta biến động có liên quan tới anh.” Qua Chiến Kỳ khẳng định:
“ Anh đang làm loạn phán đoán của tôi.” Dư Tội rất kiên trì:” Vương Thiếu Phong không phải là nhân vật vẻ vang gì, nhưng không phải chủ mưu, khi đó Tĩnh Hải đang như mặt trời chính ngọ, ai cũng muốn lấy lòng, sao lại đi đâm sau lưng? Vương Thiếu Phong cũng không phải loại vì tiền bán thân. Ông ta nhất định có phần trong câu chuyện, song chủ mưu lừa đỏ chỉ có thể là một mình anh thôi.”
“ À, chúc mưng, anh hiểu thấu rồi.” Qua Chiến Kỳ tự đắc:” 1 tỷ cuối cùng này ở Đại Nguyên, hoặc hối lộ, hoặc tiền bẩn, tóm lại là bốc hơi rồi, tôi chỉ nói ra một mình Vương Thiếu Quân làm anh sợ như thế, nghĩ xem nếu lôi hết ra, tôi sẽ chết thảm, song anh nghĩ kết cục của mình đi.”
Dư Tội vỗ trán, sự thực còn đáng sợ hơn lời nói dối.
“ Không chuẩn bị ra giá à?” Qua Chiến Kỳ giục:” Vẫn câu đó, đây không phải lãnh thổ TQ, chỉ cần anh dám ra giá, tôi sẽ trả nổi.”
“ Anh có tiền, tôi tin, nhưng tôi cầm tiền cũng không mang đi được.”
“ Anh không hiểu nước Mỹ rồi, đối với quần thể người bỏ trốn từ Trung Quốc, họ rất hứng thú, chỉ cần anh cung cấp hiện trạng nhân quyền trong nước, phương thức phương pháp cảnh vụ, cấu thành nội bộ tổ chức, sẽ nhiều người hứng thú lắm .... Thật, người như anh xin thẻ xanh ở Mỹ dễ lắm, chính phủ Mỹ sẵn lòng cung cấp bảo hộ cho anh ... Đơn giản lắm, chỉ cần anh xin tị nạn chính trị, lập tức có thể ở lại, tổ chức sau lưng anh không làm gì được đâu.” Qua Chiến Kỳ nói hết sức chân thành:
Dư Tội khinh hoàng, tuy y chưa bao giờ là người yêu nước, nhưng chuyện này với người bình thường vẫn vượt ngoài khả năng tiếp nhận:” Đây là bán nước.”
“ Ngàn vạn lần đừng nói với tôi anh là người ái quốc, nếu anh bị kẹt ở nước ngoài, kết quả chắc anh rõ hơn tôi, bọn họ sẽ vứt bỏ anh một cách vô tình, sẽ không ai thừa nhận anh là hình cảnh Trung Quốc đâu.”
Chuyện này là thật, Dư Tội im lặng.
“ Sợ tôi lừa anh sao, vinh nhục của tôi trong tay anh, hiệu suất ở Mỹ cao lắm, chỉ cần 10 phút, tôi có thể giúp anh gọi tới lượng lớn luật sư, phóng viên ... Ân Mộc Thần đang ở Mỹ, cô ấy chỉ cần một cú điện thoại là có thể giải quyết.”
“ Anh truy bắt được tôi, chắc chắn vì anh vượt quyền, nếu không tiến triển điều tra thế nào tôi đã biết ... Dư Tội, anh làm thế để làm gì, anh lập công là tát vào mặt lãnh đạo đấy, vì anh biến họ thành kẻ ngu ngốc, bề ngoài họ tán tụng anh khen ngợi anh, có việc họ gọi anh giao trọng trách cho anh, thực chất thế nào? Anh xem lại mình đi, anh là trưởng khoa cái phòng chỉ có đúng một người là anh ... Tôi nhớ lần gặp nhau ở cty, anh nói phải sống không có bệnh tật gì tới năm 40 tuổi mới trả hết tiền nhà đúng không?” Qua Chiến Kỳ nói rất tha thiết, tựa hồ thấy không đáng thay Dư Tội: “ Hi sinh của anh không hề xứng đáng, anh chỉ là quân cờ bị đám lãnh đạo thối nát đó lợi dụng thôi.”
Chương 155: Chắp cánh khó bay. (7)
Mỗi lời nói của Qua Chiến Kỳ đều truyền rõ ràng tới tổ chuyên án, không ai nói gì, nhưng có mấy ánh mắt bất thiện nhìn về một phía.
Hứa Bình Thu hổ thẹn, ngẫm lại những lời này không sai, xưa nay ông ta luôn lợi dụng Dư Tội, nếu nói tới hi sinh, Dư Tội hi sinh nhiều không thua kém bất kỳ, lập nhiều công hơn bất kỳ ai, đưa rất nhiều người lên, bản thân thì … Ông ta luôn tự giải thích mình làm thế không vì lòng riêng, vì Dư Tội là nhân tố không thể kiểm soát, nhưng nhìn ở phía Dư Tội, đó chẳng phải là hết sức bất công sao ...
Qua Chiến Kỳ không biết lời mình truyền về tổ chuyên án.
Dư Tội im lặng hồi lâu mới nói:” Nếu đại sứ quán can thiệp thì sao?”
Qua Chiến Kỳ thở phào:” Không thể nào, bao nhiêu tham quan ôm tiền sang Mỹ như thế, người ta mua nhà sống đàng hoàng, đâu thấy đại sứ quán làm được gì, huống hồ chúng ta chưa mang theo mấy, loại chuyện này, chúng phủ xấu hổ không dám thanh minh.”
Hai người thì thầm bàn tính, nếu không phải từng lời truyền về tổ chuyên án, người ta thực sự cho rằng đang mật mưu phản quốc rồi ...
“ Chiêu này của Qua Chiến Kỳ đúng là ác, nếu cậu ta làm thế thật, nói không chừng thành công, thế lực bên ngoài luôn muốn có cái cớ thế này đả kích chúng ta.” Dương Thành thừa nhận một hình cảnh Trung Quốc xin tị nạn chính trị ở Mỹ, tỉ lệ thành công rất cao:
“ Tôi thích chàng trai này rồi, cục trưởng Hứa, cậu ấy nên có vũ đài lớn hơn, chúng tôi phá rất nhiều vụ án xuyên quốc gia, rất cần người ứng biến linh hoạt, dám làm dám liều như thế.” Liêu Hàn Thu xem ra có phần bị lời Qua Chiến Kỳ ảnh hưởng, chức vụ của Dư Tội không xứng đáng với khả năng, câu này mang ý châm trích rõ ràng:
Dương Thành ủng hộ:” Cậu ấy phải lên thủ đô, nơi đó là vũ đài lớn, Interpol hoan nghênh cậu ấy.”
Hứa Bình Thu thừa hiểu người ta đang chỉ trích mình đối xử bất công, đột nhiên cảm thấy hết sức mỏi mệt, thở dài:” Được, nếu cậu ấy đồng ý, tôi không ý kiến gi.”
Trương Cần nín thở chờ đợi phía bên kia, ông ta biết gần lắm rồi, Qua Chiến Kỳ thua chắc, hắn quá tự tin, đánh giá quá thấp đối thủ.
Kẻ lừa đảo lớn nhất trong chuyện này, đang ngồi đối diện hắn.
“ Được vậy làm theo anh nói, nhưng tôi nói trước, nếu anh lừa tôi, đừng trách tôi gia nhập XHĐ Mỹ, lúc đó anh và ả tình nhân đừng hòng thoát.” Dư Tội hăm dọa:
“ Yên tâm, hại anh thì tôi đâu được gì, vị kia cũng nên hiện thân rồi chứ? Còn nữa, các anh có kênh liệc lạc với trong nước không?” Qua Chiến Kỳ hỏi:
“ Có, họ đang thương lượng xử lý, sợ ảnh hưởng quốc tế, nên đã phủ định kế hoạch bắt giữ anh ở trên máy bay ... Ài thực sự không biết làm thế có đáng không?”
“ Tôi khẳng định là đáng, yên tâm đi, tôi gây dựng sản nghiệp ở Mỹ nửa năm trước rồi, tất cả đều đã vào guồng.” Qua Chiến Kỳ trấn an:
Dư Tội gật đầu, ngoắc tay một cái, nam tử cao lớn đi tới, cảnh giác nhìn Qua Chiến Kỳ, Dư Tội ra hiệu người đó tháo micro ở tai ra, nói:” Người anh em, anh nghe hết rồi chứ, theo tôi đi, về cũng chỉ được 5000 tiền thưởng, có khi còn truy cứu chúng ta tự ý xông lên chuyến bay.”
“ Nhưng có ổn không, một câu ngoại ngữ cũng không biết, sống thế nào?”
Vị này rõ ràng là tên nhà quê, câu nói ngờ nghệch tới Qua Chiến Kỳ cũng phải cười.
“ Thuê vài em phiên dịch là được, ở nhà có tin tức gì không?” Dư Tội hỏi:
“ Không được gây hỗn loạn, không được gây ra ảnh hưởng quốc tế, bảo chúng ta đợi người đại sứ quán tới giải quyết, nghĩ cách giữ hộ chiếu của hắn.” Người kia trả lời khô khan:
“ Tôi có hộ chiếu Nhật, họ không dám công khai bắt người đâu, sau khi hạ cảnh có người tiếp ứng, các anh chỉ cần báo tin sai lối ra là được, tôi sẽ thông báo truyền thông đợi sẵn, sõ ổn cả thôi.” Qua Chiến Kỳ an bài rất nhanh:
Dư Tội đuổi cấp dưới:” Đi đi, chúng tôi tính.”
Lúc sau đột nhiên có đội ngũ nhân viên hàng không chia ra đứng ở hành lang, sau đó loa truyền tin.
“ Kính thưa các vị khách quý, chúng tôi xin lỗi thông báo, vì trên máy bay đột nhiên có hành khách đột phát bệnh tim cần phẫu thuật ngay, vì tinh thần chủ nghĩa nhân đạo, chuyến bay này sẽ dừng ở Hamburg, hành trình kéo dài thêm một giờ bốn mươi phút, lần nữa xin lỗi.”
Thông báo lần lượt phát đi bằng tiếng Anh, Nhật, Hán, đánh thức hành khách đang ngủ.
“ Xúi quẩy ...” Qua Chiến Kỳ vừa lẩm bẩm xong thì kinh hoàng nhìn Dư Tội: “ Anh ... lừa tôi.”
Vừa đứng dậy chưa kịp la hét thì có người cao lớn bóp chặt động mạch cổ, hắn cố gắng kêu cứu chỉ phát ra tiếng ọ ọe, Dư Tội che tầm nhìn mấy vị khách nước ngoài.
Chẳng mấy chốc Qua Chiến Kỳ mất ý thức.
Thế là có một vị bệnh nhân lên cơn đau tim bất chợt cần cấp cứu khẩn cấp.
Không bao lâu sau máy bay hạ cảnh, nhân viên hàng không tích cực hỗ trợ đưa "bệnh nhân" xuống máy bay, lên xe, không phải đưa đi cấp cữu, mà chuyển sang chuyến bay khác,
Lần nữa bình minh ló rạng hành khách rời khoang phát hiện thế trận cực lớn, mấy chục xe cảnh sát nhấp nháy còi, đón ba vị khách đặc thù, toàn bộ bị chùm đầu.
Mã Cương Lô, Hà Chiêm Sơn, Qua Chiến Kỳ đồng loạt sa lưới, nhưng tất cả chìm trong cơn mưa nhỏ ở thủ đô, chẳng gây chút ảnh hưởng nào tới cuộc sống bận rộn.
………… ………………..
( Bí thư thành ủy Đại Nguyên hiềm nghi vi phạm kỷ luật nghiêm trọng, bị lập án điều tra)
( Tiến triển mới nhất vụ lừa đảo chưa từng có, hơn 4 tỷ không thể truy hồi.)
( Lãnh đạo cơ quan tư pháp ngã ngựa, nghi ngờ liên quan vụ án lừa đảo huy động vốn)
( Các ngành tái chính, chứng khoán, đảm bảo ảnh hưởng nghiêm trọng)
( Tròn 10 năm sau vụ án Chuột Bạc, hệ thống tài chính không rút ra bài học nào, sơ hở hay là ... )
Uông Thật Tu chỉ lật xem qua tiêu đề bài báo, chỉ vài ngày có thêm một đống quan viên ngã ngựa, trong đó có cả phó cục trưởng, tổng đội trưởng hình sự Miêu Kỳ, từ chính phủ, thành ủy tới công an đều trải qua chấn động lớn nhất lịch sử.
Hàn Như Mân chưa có tin tức gì, hắn ngày ngày nhìn ban trang bị bề ngoài vô cùng bình thường.
Uông Thận Tu lặng lẽ quan sát, Dư Tội đã về, mấy lần ra vào, đám anh em đột kích phương nam lại áp giải thêm người tới.
Két, cửa mở ra, đám đông tụ tập đợi tin bên ngoài ùa tới, xem xem là ai, chuyện này xảy ra quá nhiều, Uông Thận Tu nhiều lần chạy tới, sau đó chỉ nhận lại thất vọng, thậm chsi hắn hối hận vì đưa Hàn Như Mân đi tự thú, nếu bọn họ lặng lẽ trốn đi, có lẽ thoát được.
Nhưng lần này Uông Thận Tu lại vẫn nhào tới, nước mắt tự động trào ra.
Đôi nam nữ gần như va vào nhau, ôm mặt nhau, Uông Thận Tu run giọng hỏi: “ Không sao rồi chứ?”
Hàn Như Mân gật đầu, sau đó gục mặt vào vai hắn mà khóc.
“ Xin lỗi, xin lỗi, thực sự xin lỗi ...thực sự không biết làm cách nào hơn, tôi sợ họ sẽ hủy hoại chị, tôi lại không cứu được chị ... Xin lỗi ...” Uông Thận Tu vừa lẩm bẩm vừa hôn lân tóc, lên trán Hàn Như Mân:
“ Không phải, tại tôi mà cậu mất việc.” Hàn Như Mân khóc thút thít:
“ Được rồi, được rồi, cả hai đều mất việc, thế là hòa.” Có giọng nói cực kỳ đáng ghét xen vào cảnh tượng cảm động đó, hai người kia tách nhau ra, song không có vẻ gì là tức giận, Dư Tội không biết tới gần lúc nào: “ Anh chắc chứ, muốn đi à?”
Uông Thận Tu ôm vai Hàn Như Mân: “ Ừ, có cậu phụ trách cứu địa cầu là được rồi, tôi đi cứu mỹ nữ vậy.”
“ Yên tâm, tôi chả thèm khuyên anh, tôi mong đổi với anh mà chả được, nhưng cảnh cáo, lần này cấm trốn tránh anh em, anh không còn là cảnh sát nữa đâu đấy, cẩn thận tôi xử lý.”
“ Cút xéo, muốn gây rắc tối cho tôi à, không có cửa.”
“ Anh không trốn được đâu, đợi khi anh kết hôn, chúng tôi chuẩn bị lột trần anh nháo động phòng nữa cơ ...” Dư Tội mỉm cười với Hàn Như Mân: “ Chị dâu, hai người bảo trọng.”
Nói xong vẫy tay đi.
Chương 156: Tranh thủ về nhà. (1)
Chủ động khai báo, miễn xử phạt hình sự.
Cánh cửa khép lại, Hàn Như Mân được tha bổng đi rồi, đi một người, còn lại không biết bao nhiêu người.
Đoàn người truy bắt Mã Cương Lô từ trong lầu đi ra, đây là lần đầu họ gặp Dư Tội, sau khi về Đại Nguyên bị cách ly ở tổ chuyên án, hôm nay mới được thả.
Dư Tội đối diện với một đống ánh mắt bất thiện, liên tục lùi lại: “ Các anh em, có gì thong thả nói.”
“ Xông lên.” Hùng Kiếm Phi không nhiều lời phất tay:
Cả đám đồng loạt xông tới như hổ dữ, chiến thuật bao vây, Dư Tội chạy không thoát, Thử Tiêu chẹt cổ, Lý Nhị Đông bóp mũi, Lý Hàng không quen thuộc lắm chỉ đứng nhìn.
“ Chó má, ném xương cho chúng tôi gặm, còn cậu đi ăn thịt.”
“ Lão tử chưa được ra nước ngoài, có cơ hội không gọi theo.”
“ Thèm thăng chức điên rồi phải không?”
“ Các vị đại ca, nghe tôi nói, chẳng phải chuyện hay gì đâu, ra nước ngoài cái rắm gì, đến sân bay, đen xì xì chả thấy gì, đi một vòng bay về, mệt suýt nôn, còn chả thấy em gái ngoại quốc nào.” Dư Tội rối rít giải thích:” Về rồi cũng bị giam như mọi người, hơn gì đâu.”
“ Tốt thế thì tôi yên tâm hơn rồi.”
Thử Tiêu buông tay, Dư Tội vừa thở phào tức thì nào chân nào tay đấm đá, làm y chống đỡ không xuể, đến khi có tiếng phì cười, Tiêu Mộng Kỳ và người TW đi ra mới chạy mất.
Đề xuất Voz: Hồng Trần Vấn Đạo