Chương 32: Sứ mệnh kêu gọi. (4) (4)
Chương 32: Sứ mệnh kêu gọi. (4) (4)
“ Không phải, tôi không đánh hắn.” Lão đại rối rít xua tay:
“ Hắn bảo người khác rửa hố xí một tuần, tôi phải rửa một tháng, tôi không nghe, nên hắn đánh tôi .... Tôi dọa mách quản giáo, hắn bảo quản giáo là chó gì, hắn đánh hết .... Hắn chuẩn bị cãi đấy, chuẩn bị phủ nhận đấy.” Dư Tội ngồi co ro chân tường, rụt cổ lại:
“ Ai cãi, ai phủ nhận?” Lão đại trừng mắt lên vừa bị đòn đau vừa bị vừa bị Dư Tội làm lú đầu, y nói một cái là phủ nhận luôn:
“ Không phủ nhận, tức là mày thừa nhận đánh người chửi quản giáo phải không?” Ngữ khí quản giáo bất thiện, tuy đúng là có luật ngầm lão đại được quản giáo cho phép chỉ huy tù nhân, nhưng là để kiểm soát tình hình, không phải để gây loạn, huống hồ trại giam Bạch Vân đang tranh thủ thành trại giam kiểu mẫu:
Lão đại choáng váng, biết mình lọt xuống hố phân rồi, cuống lên: “ Quản giáo Lâm, đừng nghe hắn nói bậy, tôi tuyệt đối không nói thế đâu.”
“ Ông chủ Phó, mày được đấy, ngày đầu tiên tao nhận ca mày đã gây chuyện rồi.” Quản giáo mặt âm trầm, dùi cui cao su đập khe khẽ vào lòng bàn tay trái:
Lão đại không dám cãi nữa, thật thà quỳ xuống: “ Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi.”
Quy củ ở trong tù nghiêm hơn quan trường, chuyện của phạm nhân do phạm nhân giải quyết, đưa lên quản giáo rồi thì không ai có kết quả tốt. Luật ngầm ở đây là không cáo trạng quản giáo, cho dù bên trong đánh tưng bừng, chỉ cần không chết người là không ai mách lẻo, quản giáo cũng mắt nhắm mắt mở cho qua. Dù sao là đám cặn bã, ai hi vọng gì chúng đối xử văn minh với nhau.
Quy củ lâu dần thành tục lệ, hơn nữa thành chức trách của lão đại, anh có đặc quyền thì phải trấn áp được, giờ rõ ràng là lão đại đã thất chức, gây động tĩnh lớn như thế, đánh người mới ra thế này, gõ cửa cáo trạng, thiếu mỗi còi cảnh báo thôi.
“ Ra đây.” Quản giáo đập dùi cui vào song sắt, chỉ số còn lại:” Úp mặt vào tường kiểm điểm, còn xảy ra chuyện tương tự đóng cửa phòng giam.”
Đám người kia như nghe thấy chuyện gì đáng sợ lắm, tên nào tên nấy bò dậy úp mặt vào tưởng, cả thẳng mất răng chơi trò chả chết cũng bò dạy rất nhanh, Hắc Tử tập tễnh nhịn đau úp mặt vào tường.
Lúc này lão đại và Dư Tội đã ra ngoài, quản giáo khóa cửa lại, mặt tỏ ra bực bội, đá lão đại: “ Tao hỏi lần nữa, vừa rồi xảy ra chuyện gì?”
“ Dạ, dạ, không có chuyện gì ạ, quản giáo Lâm, chúng tôi luyện tập thể dục, không cẩn thận mày nói đúng không?” Lão đại huých vai Dư Tội một cái:
Dư Tội mới vào đây còn chưa biết quy củ, nhưng mà nhìn thằng lão đại sợ hãi như thế, ánh mắt còn có vẻ cầu khẩn, quản giáo chức vụ thấp, chưa chắc là quân cờ lão già cái vào, chuyện này truy cứu không lợi gì, cứ gật đã, để thằng kia ứng phó.
Quản giáo Lâm gật gù, cầm dùi cui nâng mặt máu me của Dư Tội lên: “ 0022, tối qua mới tới à?”
“ Dạ.”
“ Vừa rồi có người đánh mày?”
“ Không ạ, không ai đánh tôi.” Dư Tội cảm nhận được tên quản giáo này chẳng khá hơn đám cặn bã trong kia là bao, đối với loại khẩu khí nghi vấn có tính dụ cung này của cảnh sát, y cũng hiểu, đối diện với cường quyền tuyệt đối, lửa giận của y chỉ là đốm lửa nhỏ bé:
“ Vậy đúng là luyện tập thật à?” Quản giáo chỉ hành lang có hơi hai mươi phòng giam: “ Vậy luyện tập ở đây đi, chống đẩy .... Mỗi đứa hai trăm cái, tự đếm.”
Lão đại lập tức nằm xuống chống đẩy, Dư Tội chậm hơn một chút liền bị quản giáo đạp vào vai chửi bới: “ Mẹ mày, mau lên, tao không cần biết mày ở ngoài là ai, vào đây rồi mày phải biết lời ai có tiếng nói ...”
Đúng rồi, mình là phạm nhân, Dư Tội cay đắng nằm xuống bắt đầu chống đẩy, động tác tất nhiên là tiêu chuẩn hơn lão đại chục lần, cho dù mỗi lần đều làm toàn thân y kêu la phản đối, tác dụng của andrelina hết rồi, cảm thụ được cơn đau như thủy triều ập tới ...
Quản giáo không đếm, bỏ ra ngoài cửa sắt đóng sầm cửa lại, song không đi hẳn mà đứng đó hứng thú như xem xiếc khỉ.
Chương 004: Một chiêu chế địch. (1)
Nơi đặc thù luôn có quy tắc đặc thù, ở nơi này quản giáo mặc cảnh phục chính là vương giả, dù là tên tội phạm hung hãn tới mấy cũng không dám khiêu chiến quyền uy của quản giáo, dù có là quản giáo mới. Ví như quản giáo Lâm chỉ mới trên hai mươi chưa tới ba mươi, hắn thích nhất là nhĩn những tên đại ca, ông chủ, kiêu hùng từng một thời hét ra lửa, vào đâu ngoan ngoãn chống đẩy, khiến hắn có cảm giác thành tựu.
Nhìn một lúc quản giáo đi về phòng, mỗi ngày nhiệm vụ là giáo huấn bọn cặn bã này, chuẩn bị về pha ấm trà, rồi nhìn từng cái mắt mèo, tóm lấy vài tên phạm quy lôi ra dạy dỗ giải khuây.
Tiếng bước chân quản giáo vừa biến mất, hành lang dài không có tiếng động nào nữa, thằng lão đại lười ngay, hai cánh tay thả lỏng, ngực dán xuống đất, mới chống đẩy hơn ba mươi cái đã run tay rồi, nhìn sang Dư Tội. Thằng này rõ ràng bị đòn nặng hơn hắn, vậy mà chưa tỏ ra kiệt sức, đang chống đẩy, động tác tiêu chuẩn.
Hôm nay đúng là thất sách, ai ngờ đụng phải thằng máu điên như vậy, cả Hắc Tử cũng bị hạ rồi, không phải sức mạnh, mà chính sự lỳ lợm của Dư Tội mới làm cho hắn sợ.
Cân nhắc một lúc, lão đại ra quyết định xuống nước trước, hỏi nhỏ: “ Người mới, mày tên gì?”
Dư Tội thấy thằng này nghỉ rồi, chắc là an toàn cũng nghỉ theo: “ Tên là cha mày.”
“ Mày, mày … tao nói chuyện tử tế mà mày, chửi tao à ... mẹ ...” Lão đại nghiến răng, chửi chưa được nửa câu thấy mắt Dư Tội mắt lộ hung quang, nuốt vào, thằng chó này không nên dây dưa, chắc hẳn cũng phải là đại ca một phương, chí ít không phải là loại trộm vặt thó ví tiền của người khác:
“ Tao chửi mày thì sao? Chỉ cần còn ở trong cùng một phòng giam, sớm muộn tao giết chết mày.” Dư Tội không dám chọc vào quản giáo, chẳng lẽ còn phải nhịn một thằng tội phạm, ít nhất y là nửa cảnh sát rồi, đối diện với thứ cặn bã này không khách khí: “ Mày cứ đợi đấy!”
Có tấm gương của Hắc Tử trước đó, lão đại có giận tới mức nào cũng không dám tùy tiện gây sự với Dư Tội nữa, hắn không phải là loại dựa vào nắm đấm để ngồi lên vị trí này, giờ chân tay bị hạ, đương nhiên là phải dùng thủ đoạn mềm dẻo: “ Tao tên Phó Quốc Sinh, ở đất Quảng Châu này cũng có chút tiếng tăm, mày theo tao, đảm bảo ra ngoài kia một năm kiếm mấy chục vạn ... Dù là ở trong này cũng không ai bạc đãi mày, muốn ăn gì uống gì, tao có thể gọi người từ ngoài đưa vào ... Thế nào, hòa giải chứ?”
Sợ rồi, Dư Tội hiểu ngay, thằng này là loại có tiền, sợ gia tài cả đống lại hỏng trong tay một thằng nhãi ranh vô danh đây mà.
Dư Tội không trả lời ngay, nằm đó im lìm cảm thụ thương tích toàn thân, mỗi động tác đau không tả nổi, dồn sức chống cánh tay muốn ngồi dậy, tiếc rằng người như đổ trì vào bên trong, lại ngã phịch ra giường, đau tới toát mồ hơi lạnh.
Đến chính bản thân Dư Tội chẳng hiểu vừa rồi sao mình làm được như thế: “ ... Mày nghĩ, bằng một câu nói mà xí xóa được chuyện này à? Con mẹ mày cởi quần ra chỉ có hai quả trứng thôi, giỏi thì lấy mấy chục vạn ra tao xem nào.”
“ Người anh em, Quan Công còn có lúc phải đi đường Mạch Thành mà, ai chẳng có lúc gặp nạn sa cơ lỡ bước ... Mày không tin chứ gì? Tao đổi ba phòng giam rồi, nhưng tới đâu cũng vẫn là lão đại, tao không biết đánh nhau, nhưng bọn biết đánh nhau đều nghe lời tao, do tao nuôi, không tin à? Được, mày muốn ăn gì, kể ra đi, trong vòng một ngày tao đảm bảo mày hài lòng.” Phó Quốc Sinh hạ mình kết giao:
Mẹ nó, thói đời này làm việc thiện chưa chắc có kết quả tốt, nhưng làm việc ác thì hiệu quả tức thì, Dư Tội có vẻ bị thuyết phục: “ Tao tin.”
“ Đúng rồi, phải thế chứ, chúng ta là quân tử động khẩu không động thủ, chuyện gì cũng có thể thương lượng, đúng không?” Phó Quốc Sinh mặt giãn hẳn ra, cười toe toét, trên đời này không gì mà tiền không giải quyết được. Chỉ cần ném tiền ra đủ nhiều, dù em gái cương liệt nhất cũng phải dạng chân, huống hồ là một thằng tội phạm:
“ Mày nói động khẩu không động thủ phải không?” Dư Tội hỏi, từ từ quay đầu sang, hai người mặt gần như đều dám sát mặt đất, Phó Quốc Sinh mừng rỡ gật đầu, mỉm cười tỏ thiện chí, Dư Tội cũng cười, giống như một nụ cười xóa hết ân thù vậy:
Không ngờ rằng "phì" một phát, bất thình lình Dư Tội chúm miệng phun một ngụm máu vào thẳng mặt Phó Quốc Sinh, tởm lợm tới mức làm hắn muốn nôn tại chỗ, muốn đánh trả nhưng không đánh lại thằng điên này, cắn răng nuốt hận xuống, quay đầu sang bên, mặt vặn vẹo vì phẫn nộ.
Ai ngờ cây muốn lặng mà gió chẳng dừng, Dư Tội phì phì phì luôn mồm, nào đờm, nào nước bọt, nào màu nhè mái tóc dài của hắn mà nhổ, Phó Quốc Sinh vừa quay đầu lại bị nhổ một phát giữa mặt, rốt cuộc không kìm được nữa, lăn mình tránh đi, la hét: “ ... Tao giết mày ... Tao bóp chết mày ....”
Miệng hắn nói thế nhưng càng lăn càng xa, quản giáo vội vàng từ trong phòng chạy ra, nhìn thấy tên người mới đang chống đẩy rất quy củ, còn Phó Quốc Sinh thì la hét như nữ nhân bị cưỡng bức, sôi máu quát: “ Chuyện gì thế?”
Phó Quốc Sinh chùi khuôn mặt nhớp nháp, nôn khan mấy lần, giận tới mất trí rồi, chỉ mặt Dư Tội: “ Quản giáo, hắn nhổ vào mặt tôi ... thật kinh tởm.”
“ Im mồm ... người mới, chuyện gì?” Quản giáo nghe Phó Quốc Sinh kêu choe chóe sôi máu, hỏi Dư Tội:
Dư Tội dừng lại chỉ: “ Hắn không chống đẩy mà làm biếng, còn chế giếu tôi không ai xem mà vẫn làm, tôi chướng mắt nhổ một bãi nước bọt vào mặt hắn.”
Nói xong lại tiếp tục chống đẩy, quản giáo ngớ ra sau đó cười gằn, hắn không cần biết là ai đúng ai sai, nhưng một kẻ nghe lời hắn, còn một kẻ thì không, cầm dùi cui chỉ Phó Quốc Sinh: “ Mày, tiếp tục, nghe thấy không hả, cả người mới cũng khinh mày.”
Phó Quốc Sinh vừa giận vừa sợ, nhưng dưới ánh mắt tàn nhẫn của quản giáo, không dám giải thích gì thêm, rối rít bò xuống đất chống đẩy, thi thoảng còn nhìn Dư Tội sợ tiếp tục trúng chiêu. Dư Tội đột nhiên dừng lại, miệng chụm vào làm động tác muốn nhổ, Phó Quốc Sinh vội đưa tay cản, quên mất rằng mình vừa hụp xuống đáng chống người lên, một tay vừa rút ra, tức thì mặt đập xuống sàn như chó ăn phân, cả hàm răng ê ẩm, đau đớn kêu la liên hồi.
Quản giáo nhìn thấy cảnh vừa rồi, suýt sặc nước trà, vốn định quát Dư Tội, nhưng bị bộ dạng của Phó Quốc Sinh làm phải cầm cốc trà tránh sang bên, tiêu hóa cái trò cười này.
“ Mày chỉ đến thế thôi à, nếu còn tìm quản giáo đỡ cho thì mày không xứng làm lão đại nữa.”
Phó Quốc Sinh nhìn khuôn mặt âm u của Dư Tội, thấy hơi lạnh chảy dọc sống lưng, thình lình nhớ ra chức trách của mình là ước thúc phạm nhân trong phòng, phạm nhân trong phòng gây chuyện thì mình trấn áp, nhưng mấy lần liền, chính hắn là kẻ phá vỡ cấm kỵ.
Huống hồ nghĩ tới về sau phải quản cái thẳng này, hắn không biết cái mạng mình giữ được bao lâu, đây là thằng điên, nó thực sự là thằng điên.
“ Mày là lão đại ... Giờ mày là lão đại được chưa, tao và mày trước không thù, nay không oán, đâu cần làm thế?” Phó Quốc Sinh hạ mình, giọng chuyển thành cầu khẩn:
“ Địt con mẹ mày, không thù không oán à? Trí nhớ mày kém quá, vừa nãy mày chỉ huy người ta xử lý tao, mày quên à, tao không giết mày thì giết ai.” Dư Tội hai tay run lẩy bẩy, mỗi cái chống đẩy làm mồ hôi lạnh túa ra, lườm một phát, tiếp tục chống đẩy:
Chương 005: Một chiêu chế địch. (2)
Phó Quốc Sinh sợ rồi, sợ lắm rồi, là sự sợ hãi dâng lên từ tận linh hồn, lòng chửi thầm không biết bao lần, thằng điên, thằng điên, cả đời chưa bao giờ nghe nói tới thằng máu chó cỡ này, mặt tội nghiệp nài nỉ: “ Không phải tao nhắm vào mày, có phòng giam nào không như thế, người mới bất kể lai lịch gì đều phải ăn một trận đòn mà, tao cũng hết cách, quy củ phải làm thôi, không làm sao tao quản lý được người khác.”
Có câu vua thua thằng liều, thằng liều sợ thằng bất chấp, thằng bất chấp mạng sống rồi thì thằng tiếc mạng sống sẽ phải sợ mày, đó là kinh nghiệm xã hội đơn giản Dư Tội trui rèn qua hai mấy năm, cho dù ở trường học y ít tuổi nhất vẫn cứ là lão đại, vì sao, vì một khi chơi là chơi tới cùng.
Vốn hi vọng thông qua hành động của mình bị quản giáo đưa đi, sau đó đưa cao tầng, nhưng Dư Tội nhanh chóng nhận ra, mình suy nghĩ ngây thơ. Không ai tới cả, hành lang dài thăm thẳm bị ngăn cách bởi chấn song sắt, mùi thức ăn bay vào, làm y đói cồn cào, cơn đói cơn đau trộn cùng với uất hận, Dư Tội chỉ muốn tìm chỗ phát tiết, hai mắt lại long lên điên loạn không kìm nén được: “ Hôm nay tao không giết mấy thằng bọn mày, chùng mày không biết tao là ai.”
“ Mày muốn làm lão đại không thành vấn đề, có điều muốn lấy mạng tao thì vấn đề lớn đấy, ở nơi này, đừng nói giết người ... Mày muốn tự sát cũng khó, mạng của mày không do mày quyết.”
Ngon ngọt không ăn thua, tiền bạc dụ dỗ không ăn thua, đến cả nhún nhường hạ mình không ăn thua, Phó Quốc Sinh tức tới bật cười, trại giam khác với nhà tù, một là đông người, hai là vũ cảnh ở gần trong gang tấc, nếu xuất hiện mấy chuyện bỏ trốn, giết người, kết cục là sống không bằng chết:
Phì, vừa mới dứt lời thì trúng một bãi nước bọt vào trán, Phó Quốc Sinh giận sôi gan, sỉ nhục này không cách nào đáp trả rồi, gặp phải loại chó dại không hiểu tiếng người này, nói gì cũng vô ích.
“ Canh gác đi lại một vòng chừng mười phút, quản giáo mở hai cánh cửa sắt đi vào mất bốn phút, trong đó tuy đông người nhưng toàn bọn đứng ngoài hò hét, chúng không dại gì can thiệp. Hắc Tử và thằng người Hồi bị thương rồi, tao muốn lấy mạng mày, trừ ông trời ra thì không ai cản được đâu ...” Dư Tội quyết phải làm chuyện lớn hơn nữa, vẻn vẹn quản giáo xử phạt là không đủ, phải làm lớn hơn nữa mới có thể kinh động người bên trên, muốn chơi tao à, cái giá đắt lắm, các người không trả nổi đâu:
“ Mày .. Mày dám à?” Phó Quốc Sinh nghe Dư Tội tính toán đâu ra đó nghiến răng ken két, không rõ Dư Tội nói thật hay dọa, nhưng hắn vô kế khả thi:
Bất thình lình Dư Tội bật tôm đứng dậy, Phó Quốc Sinh kinh hồn táng đởm, lăn mình tránh đi, định hô cứu mạng, ai ngờ Dư Tội đứng đó làm vài động tác cử động chân tay. Phó Quốc Sinh càng khiếp hơn, sao vừa rồi nó còn đau đớn đến thế mà giờ trông như nó đã khôi phục rồi, thằng này là thứ quái nào vậy.
“ Báo cáo quản giáo, tôi đã chống đẩy xong.”
Dư Tội hô một tiếng đứng bên cửa phòng chờ đợi, quản giáo đi ra nhìn thấy cái mặt y phải cố nhịn cười, Phó Quốc Sinh thì cười không nổi, xin quản giáo đổi phòng, khuôn mặt đẹp trai đã sợ tới vặn vẹo, còn tiếp tục ở trong phòng với kẻ lúc nào cũng muốn lấy mạng mình, không chết cũng thần kinh.
“ Cút vào, mày nghĩ trại giam do nhà mày mở chắc?” Quản giáo bực mình đá đít hắn, mở phòng giam:
Dư Tội và Phó Quốc Sinh quay lại phòng, phạm nhân vẫn úp mặt vào tường không dám nhúc nhích, quản giáo nhìn vài cái, đóng sầm cửa lại bỏ đi.
Im lặng, không ai phát ra âm thanh hay có hành động nào, thực chất mắt đều len lén chú ý từng động tác của Dư Tội.
Thời gian ăn sáng đã tới, những tên phạm nhân có kỳ hạn không lâu lúc này đóng vai trò đưa cơm, đang đẩy một cái xe cơm từ ngoài chấn song vào, từ xa báo cáo với quản giáo trực ban, quản giáo Lâm nhìn qua mắt mèo, đi ra mở khóa cho đưa cơm vào.
Trong phòng giam, Dư Tội ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào camera giám sát, sau đó quay sang nhìn đám phạm nhân như muốn tìm con mồi, trong phòng ngày người duy nhất có tư cách làm đối thủ của y là Hắc Tử, tên này bị thương, dùng áo quấn cái chân sưng vù, thằng người Hồ bộ dạng hung vậy mà lại nhát gan, tránh Dư Tội thật xa.
“ Hôm nay tao phải giết người.” Giọng Dư Tội phát ra từ kẽ răng, quét mắt nhìn đám cặn bã cúi đầu nghe lệnh, khiếp sợ vì sự điên cuồng của y: “ Đứa nào ngăn tao thì tao giết luôn.”
Nói xong rút sợi thừng vải dấu trong quần ra, mỗi đầu thừng quấn vào một bên tay, lúc nãy đều chứng kiến sự lợi hại của cái dây thừng này rồi, người đứng gần cuống cuồng lui ra, không ai muốn có kết cục như Hắc Tử.
Phó Quốc Sinh bủn rủn, ai mà ngờ thằng người mới này làm thật, đẩy tên người Hồi muốn hắn giúp, thằng người Hồi rụt rè đi lên vừa mới mở mồm thì Dư Tội nhổ một bãi nước bọt vào mặt, trừng mắt:” Xéo qua bên.”
Thằng người Hồi nghe ngay, vừa lách người đi liền khiến lá chắn cuối cùng của Phó Quốc Sinh không còn, miệng mếu mào sợ hãi làm chân tay hắn mềm nhũn, cố bò ra cửa sắt cầu cứu. Dư Tội rùn người quét chân làm hắn ngã phịch mông xuống đất, nhanh như cắt hai tay Dư Tội vòng qua đầu hắn, thừng siết cổ nhìn camera cười, Phó Quốc Sinh bị thít cổ không thở được, tay cố gỡ thừng trên cổ, chân liên tục quẫy đạp.
Một màn khủng bố này làm đám phạm nhân lưng lạnh toát, nhìn lão đại vùng vẫy kêu khọt khẹt mà không dám cứu viện.
Dư Tội chưa dùng hết sức đâi, vì y kỳ vọng nghe thấy tiếng cửa sắt mở ra, tiếng vũ cảnh nổ súng cảnh cáo, tiếng còi cảnh báo hú vang, y không muốn ở cùng với đám cặn bã thêm một giây nào, không muốn bị người ta đa đít quát nạt ở nơi không có tôn nghiêm này, nên dùng phương thức kịch liệt nhất để có thể thoát ra.
Nhưng Dư Tội thất vọng rồi, trong cái không gian chật chội này, y chỉ nghe thấy tiếng thở dốc của đám cặn bã trong góc tường, tiếng thở khó nhọc của thằng lão đại, cảm giác được sự kháng cự ngày càng yếu ớt, mắt Dư Tội lần nửa trợn muốn toét ra nhìn camera, hai bàn tay đang gỡ thừng vải đã nhũn ra buông thõng.
Sinh mệnh ở thời khắc này yếu ớt như thế, Dư Tội chìm đắm trong sự điên cuồng thỏa mãn dục vọng khống chế sinh tử người khác, cả người vẫn đau đớn nhưng tràn trề sức lực, đủ hủy diệt mọi thứ thành tro tàn.
Mắt Phó Quốc Sinh lồi ra, hai chân co lên một chút rồi duỗi ra, gần như không còn sức quẫy đạp nữa.
Một bầu không khí khủng bố bao trùm phòng giam, cái thằng người mới không biết từ đâu ra, ngày đầu tiên vào trại đang giết lão đại. Cái chuyện này người ta nghe thấy còn không tin, vậy mà đang diễn ra ngay trước mắt, ai nấy sợ tới thần kinh tê liệt, chân tay bủn rủn. Nếu có người chết ở đây, đừng nói phạm nhân, dù là quản giáo cũng không gánh nổi trách nhiệm, chắc chắn tiếp theo đó là một hồi đả kích, kỷ luật sẽ thắt chặt chưa từng có …
“ Người anh em, dừng lại ... cầu xin cậu ... tha, tha cho hắn đi.” Hắc Tử từ trong góc bò ra, chân hắn sưng vù đau đớn, đứng cũng không đứng nổi, ôm lấy chân Dư Tội, nhưng hắn mất dũng khí liều mạng rồi, chỉ dám cầu xin: “ Đủ rồi, đủ rồi ... Nếu chết người, cậu cũng phải đền mạng, tôi xin cậu, nếu hắn có gì sai, tôi dập đầu thay hắn.”
Phó Quốc Sinh mắt đã trắng dã, e không còn cầm cự được bao lâu nữa, cùng đường rồi, Hắc Tử quỳ xuống dập đầu, tới mức này không còn cách nào dùng bạo lực nữa.
Cả phòng có không ít đứa quỳ xuống, sợ hãi tới cứng đờ người, không nói gì được, nhưng đều chung một ý nghĩ với Hắc Tử, đừng, đừng giết người!
....
Hôm nay dừng ở đây, thấy đủ dữ dội chưa?
Chương 006: Đều có thứ mình muốn. (1)
Mình là ai? Sao mình lại làm thế này? Tiếng kêu khóc của Hắc Tử làm Dư Tội mơ hồ tỉnh lại từ cơn điên dại, trong tích tắc mọi hành động khựng lại, cảm giác mình như đang ở nơi xa xôi nhìn xuống thân xác này, chính y cũng hoang mang không biết bản thân đang làm gì.
Ngơ ngơ ngác ngác nhớ ra, lại nhìn camera, nhìn quanh, không có bất kỳ dấu hiệu nào sẽ có ai đó ngăn cản hành vi này.
Vậy mình giết hắn, chẳng lẽ mình ra được sao? Đáp án rõ ràng là không.
Nghiến chặt răng Dư Tội siết mạnh cái nữa, tựa như cái siết đó lấy đi toàn bộ sức lực, hai tay buông thõng, người Phó Quốc Sinh tức thì như đống bùn nhão trượt xuống. Hắc Tử vội vàng ôm lấy soái ca tóc dài, rất chuyên nghiệp xoa cổ, cậy miệng, vỗ vỗ sau lưng, Phó Quốc Sinh đột nhiên kêu tiếng dài phát ra từ cổ họng, sau đó thở hồng hộc như cá bị ném lên bờ, toàn thân lên cơn co giật, vừa rồi, vừa rồi hắn cách cái chết quá gần.
“ Tao muốn giết mày rất dễ dàng.” Giọng Dư Tội lạnh tới 0 độ, đầu óc khôi phục tỉnh táo, xảy ra chuyện lớn như vậy mà ngoài kia không ai ngăn cản, y càng thêm xác định bên trên cố ý, có lẽ y giết người thành tên tội phạm thật sự càng phù hợp với mục đích của họ, tinh thần y tan vỡ như tấm kính rơi từ trên cao xuống. Mẹ nó, các người thắng rồi.
Thua rồi, mình thua rồi, thâm tâm y cũng không cam lòng làm một tên sát thủ, y không giết một người chẳng liên quan gì.
Thua rồi, sự chán chường ập tới, như hố đen hút sạch tinh thần của Dư Tội, khoe mắt cay cay, giọt nước mắt chực trào ra bên ngoài, Dư Tội dùng hết ý chí giữ lại, giữ lại chút tôn nghiêm cuối cùng. Y không muốn bất kỳ ai nhìn thấy giọt nước mặt này, lặng lẽ rời phòng, khó nhọc leo lên chỗ hóng gió, vặn vòi nước ào ào, liên tục vốc nước lên mặt, nước nhỏ tong tong từ trên má y, chậm rãi từ từ rửa máu trên mặt trên người. Thế nhưng hành vi này trong mắt người khác hiển nhiên là lạnh lùng tới vô cảm, phòng càng im ắng.
Giờ cơm tới mà không huyên náo như mọi ngày, không ai chủ động đi lấy cơm, phải để có người gọi mới bê hộp cơm nhựa ra, sau đó thông qua ô vuông rộng mấy tấc, bên ngoài đưa bữa sáng còn bốc hơi nóng vào.
Cháo trắng, Dư Tội bất giác hít sâu một hơi, chưa bao giờ thấy mùi gạo thôi mà thơm như vậy, y ném quần áo, tới chỗ nhận cơm, lấy liền hai hộp, đá mấy tên chắn đường đi, không cần biết thìa của ai, ngồi xuống cái giường xi măng ăn như chết đói, không ngờ ăn quá nhanh bị sặc, ho liên hồi.
Í, có cốc nước nóng xuất hiện trước mặt, thằng nhãi mặt lấm tấm trứng cá cười nịnh: “ Lão đại, anh hớp ngụm nước, gạo trong này hơi cứng.”
Dư Tội chẳng khách khí, ngửa đầu vài ngụm rồi tiếp tục ăn hết bữa sáng, ném hộp nhựa đi ợ một phát, nhìn cái bệ xi măng đặt vật phẩm cao bằng một người, lấy cái chăn sạch sẽ vác lên vai, rời phòng ra cái lồng nhỏ thấy được ánh nắng, trải chăn xuống ngủ luôn.
Cả phòng không ai dám dị nghị nửa câu, kể cả chủ nhân cái chăn là Phó Quốc Sinh, ai mà dám khiêu chiến thằng người mới này nữa, ngày đầu tiên vào trại đã làm lão đại, chưa từng có.
Mọi người đều có chung một cảm giác, đây là thằng vong mạng, không bận tâm tới mạng sống của mình, càng không bận tâm mạng sống của người khác.
Không ai biết rằng cùng lúc đó cảnh sát quan sát hiện trường cũng trải qua giây phút gian nan chưa từng có trong đời, không ít đặc cảnh áo đen đã cầm sẵn sùng lên đạn. Điện thoại gọi đi, nhưng bọn họ nhận được mệnh lệnh là “đợi”, suýt nữa thì đợi tới lúc mà không ai gánh được hậu quả nữa rồi, thầm lau mồ hôi lạnh.
Trọng điểm giám sát và bảo vệ chính là nghi phạm mang số hiệu 0022 đó, một chàng trai hết sức bình thường, trông chẳng có gì nổi bật cả, bọn họ không biết y là ai, thân phận thế nào, chỉ biết rằng mệnh lệnh từ bên trên là bảo vệ y khỏi nguy hiểm, ngoài ra không can thiệp vào bất kỳ chuyện gì trong phong giam. Vậy mà thiếu chút nữa người khác chết trong tay y, bản thân y thành vương giả trong phòng, suốt cả đêm bọn họ phải nhìn chằm chằm y ngủ suốt cả sáng sợ xảy ra chuyện bất ngờ, sợ phạm nhân khác báo thù.
Nhưng quá lo xa rồi, mười chín tên còn lại không một ai dám to tiếng, nói gì dám tới gần.
………………. ………..
Thời tiết ấm dần, giao mùa xuân hạ, cơn gió lạnh từ phương bắc suy yếu, bị luồng gió ấm từ phía đông nam áp đảo, tuyết tan khắp nơi đang tan chảy, cây đào phủ đầy sắc đỏ, liễu mỗi lúc một xanh, từ nam tới bắc, vạn dặm giang sơn cảnh sắc như thơ như hoạ, không thể nói hết bằng lời.
Thử Tiêu và Bánh Đậu chia tay nhau, hai người ngày đầu tiên về Đại Nguyên liền nhận được thông báo, lần lượt tới địa điểm thực tập mới, Bánh Đậu tới phân đội ứng phó khẩn cấp thuộc ban hình sự tỉnh, vừa báo danh đã tham gia tập huấn mùa xuân, vác trang bị 25kg huấn luyện với đặc cảnh. Thử Tiêu tới đại đội hai, hắn càng thảm, bị cái đội thiếu nhân thủ trầm trọng ấy biên vào tổ thực địa, nhiệm vụ là theo dõi tập đoàn cờ bạc, đội trưởng Thiệu không biết nghe đâu được mắt hắn cực tinh, dùng rất đúng chuyên môn, cho hắn đi cắm chốt theo dõi.
Mới đầu thì vui lắm, nhưng mà ngồi suốt cả một ngày mới phát hiện đây không phải việc cho người làm, theo dõi mục tiêu không được phép có chút lơ là nào, phải ghi nhớ từng chi tiết, thế nên ăn uống hay đi vệ sinh cũng thành vấn đề nan giải, bàng quang tích đầy nước tiểu làm bụng hắn khó chịu vô cùng.
Cái thằng lười mới một ngày đã bỏ gánh, nằm ngủ khì một giấc về báo cáo láo, không ngờ đội trưởng Thiệu nhìn thấu, gọi tới văn phòng chửi mắng thậm tệ, ngay cả kỳ thực tập không qua nổi mà còn muốn mặc cảnh phục à?
Không muốn làm, xéo!
Thử Tiêu mưu mô thì nhiều, gan chẳng có mấy, vì bộ cảnh phục, vì ... sợ nên nhẫn nhịn về vị trí.
Chín người trở về đều được lệnh giữ bí mật, không ai biết tung tích của ai, nhưng Hùng Kiếm Phi và Trương Mãnh kết bạn báo danh, đó là đơn vị treo biển hậu cần ở ngoại ô, cách chỗ bộ đội đóng quân không xa, nơi này gần như là vùng hoang vu rồi.
Đề xuất Voz: Em đã là thiên thần