Chương 33: Sứ mệnh kêu gọi. (4) (5)
Chương 33: Sứ mệnh kêu gọi. (4) (5)
Có điều hai người há hốc mồm là nơi này lại có một đội nữ binh, lúc họ tới báo danh là buổi sáng, nhìn thấy đội ngũ chình tề, tiếng hô khẩu hiệu khí thế, bước chân đều tăm tắp làm cả hai chàng trai động lòng không thôi, cứ nhìn theo mãi. Tiếp đãi họ là quan quân hàm trung tá, miệng chửi Lão Hứa làm chuyện nhỏ xíu còn phải trả nợ, đám quan viên địa phương đúng là vô sỉ.
Lão Hứa ở đây là Hứa Bình Thu, nghe người ta xưng hô, té ra không cùng hệ thống, vậy thì sao mình lại tới đây thực tập?
Viên trung tá không giải thích, dẫn hai người ra thao trường, hô một tiếng đội nữ binh đang thao luyện liền tới báo danh, sau đó tùy tiện chỉ một người: “ Tần Tú Phân, rời hàng.”
Một nữ binh vóc người tầm thước phơi nắng tới đen nhẻm sải bước đi ra đợi lệnh.
“ Cảnh sát địa phương tới thực tập, cho cô hai phút hạ gục họ.”
“ Hả, đánh nhau à?” Hùng Kiếm Phi sững sờ:
“ Tôi không đánh nữ nhân.” Trương Mãnh dứt khoát từ chối mệnh lệnh này:
Cả đám nữ binh tức thì cười tới hàng ngũ xiêu vẹo.
“ Các cậu mà thắng được cô ấy coi như tốt nghiệp.” Viên trung tá cười rất không tốt lành:
Coi thường người ta quá thể, hai chàng trai tức thì bị khích tới nóng máu, ném ba lô đi, nhìn nhau một phát tách ra, không vào thế cũng không một lời cảnh báo, Trương Mãnh đấm thẳng mặt, Hùng Kiếm Phi quét chân, ra tay rất bất ngờ, đây là chiêu số họ đối phó với thằng khốn nạn họ Dư, phối hợp nhiều lần, rất ăn ý, ra tay dứt khoát, không vì đối phương là nữ mà nương tay.
Cả hai tự tin, một chiêu là đủ.
Chương 007: Đều có thứ mình muốn. (2)
Nữ binh nhíu mày cấp tốc lùi lại, Hùng Kiếm Phi đá hụt mượn thế dẫm chân xuống đất quyền đấm tới như tên bắn, Trương Mãnh cao lớn chân dài, từ đấm chuyển thành quét chân, hai người đổi chỗ nhưng vẫn đồng loạt tấn công trên lẫn dưới, nữ binh không tìm ra sơ hở, lại lùi tiếp.
Đã bắt đầu là không khách khí nữa, cả hai tấn công dồn dập, truy đuổi nữ binh, bất giác không giữ được khoảng cách phối hợp, tới khi gần tiếp cận, không ngờ cô gái đó phát uy, miệng kêu lanh lảnh đá vào cổ Hùng Kiếm Phi, hắn chạy hơi nhanh, không khác gì húc đầu vào tường.
Hùng Kiếm Phi lệch vị trí, Trương Mãnh phải tránh sang, nhưng nữ binh đợi sẵn, bẻ tay hắn vật qua lưng, uỵch một phát nằm đo đất, Hùng Kiếm Phi quay sang cứu viện, nữ binh nâng gối, thế là hự, hắn đổ gục tức thì, cảm giác cái kia không phải của mình nữa rồi.
“ Năm mươi sáu giây, tạm được, về đội, tiếp tục huấn luyện.”
Trung tá hô lên, đám nữ binh cười khúc khích tiếp tục chạy bộ, tiếng cười xa dần hai chàng trai vẫn chưa gượng dậy được, không biết là đau hay xấu hổ, trung tá thong thả đi tới hóm hỉnh nói:” Mỗi năm đều có đặc cảnh tới chỗ chúng tôi tập huấn, hai cậu mai biên vào đội tân binh, huấn luyện từ đầu, vào rồi mà không hoàn thành chương trình huấn luyện là không ra được đâu, cho các cậu suy nghĩ một ngày ... Nghĩ cho kỹ, không là hối hận đấy.”
Nói xong đi ngay, cả vấn đề ăn ở ra sao cũng không bố trí, đòn dằn mặt này chắc đủ dọa cho hai thằng ngốc đó sợ chạy rồi, năm nào cũng phải nhận nhiệm vụ huấn luyện thay do cấp trên giao cho, có điều hai tên này do quan lớn địa phương đi cửa sau nhờ chiếu cố, ông ta không coi ra dì, dọa cho chạy mất bớt việc.
Có điều ông ta xem thường năng lực chịu đựng của hai học viên này rồi, tức thì bò dậy bám theo.
“ Chúng tôi không đi, cùng lắm đánh thêm vài trận sợ gì chứ?” Hùng Kiếm Phi không phục, vừa rồi hắn xem thường nên mới thua:
“ Vừa vào đã bị nữ nhân đánh bại làm sao chúng tôi đi được.” Trương Mãnh cũng rất quyết tâm:
Về sau hai thằng ngốc mới biết đội nữ binh kia là đặc cảnh, còn cô gái đánh gục họ là sĩ quan huấn luyện, thế nên ngày tháng ăn đòn còn dài.
Lại nói Lạc Gia Long một mình về tỉnh thành, hôm sau tới trung tâm quản lý thông tin tỉnh báo danh, đơn vị ở khu Tuyên Hóa tương đối hẻo lánh, đường xá rộng rãi, toàn cây là cây, đi qua cửa nhìn thấy đại sảnh sáng sủa sạch sẽ, đồng nghiệp ra vào trang phục gọn gàng, hắn cực kỳ tự hào vì được làm một thành viên trong đó.
Tiếp đãi là khoa trưởng Lương, nữ, tuổi trên 30, không cao nhưng vóc dáng không có bất kỳ chỗ nào để chê trách, rất khó đoán tuổi thật mỹ nữ, chỉ biết khi mỹ nữ lãnh đạo tới bắt tay, Tiểu Lạc ngây ra quên cả buông ra, làm mỹ nữ cười khúc khích.
Mỹ nữ dẫn Lạc Gia Long đi một vòng, cùng hắn thảo luận về kiến thức thông tin hóa, cùng với kho tin tức tội phạm CCIC, đi từ tầng một lên tầng 12. Hai người trò chuyện rất hợp ý, tri thức chuyên nghiệp của chàng trai này rất cao khiến khoa trưởng Lương rất hài lòng, mà Lạc Gia Long cũng hài lòng với môi trường làm việc.
Nhưng ...
“ Tiểu Lạc này, tôi xem tư liệu của cậu rồi, do xử trưởng Hứa đích thân điểm danh, tất nhiên là không tệ, trước chưa nói lý tưởng và hoài bão, triển vọng tương lai cũng đặt sang bên nữa, chuyện gấp hiện nay là kiểm tra lại kho thông tin tội phạm, thứ này tuy mệnh danh là Lưới Trời, nhưng sơ hở thì chúng ta tự biết. Hồ sơ đội hình cảnh cấp huyện không quy phạm, đồn công an thì càng không cần nói tới nữa, điều này khiến mạng lưới của chúng ta gặp trở ngại tương đối lớn, một khi có vụ án vượt thành phố, vượt tỉnh sẽ thấy vấn đề ngay. Nên cậu trước tiên xem hồ sơ điện tử, có vấn đề gì không?” Khoa trưởng Lương chớp chớp đôi mắt quyến rũ nhìn Tiểu Lạc đầy kỳ vọng:
Đơn giản vậy sao, chẳng qua là kiểm tra lại chứng cứ các vụ án cũ, đối chiếu thông tin các mục để thuận tiện tra cứu, Lạc Gia Long nóng bừng bừng ưỡn ngực kính lễ: “ Không vấn đề gì thưa khoa trưởng Lương.”
“ Tốt, tôi biết có thể trông cậy vào cậu mà, chỉ cần cậu có thể thích ứng được, tôi sẽ giữ cậu lại.” Mỹ nữ lãnh đạo cao hứng như khai quật được bảo tàng:
Thế nhưng đến địa điểm làm việc thì Lạc Gia Long không cười nổi nữa rồi, cả một căn phòng bị hồ sơ chất cao tới tận trần nhà, năm sáu đồng nghiệp mắt đầy tơ máu đang bận rộn, vừa nghe thấy có người mới liền nhiệt tình đón tiếp, an bài ngay cho hắn công việc, đó là nhập dữ liệu.
Cái này treo đều dê bán thịt chó à, hoàn cảnh làm việc còn tệ hơn quán net.
Dù sao cũng rèn luyện được tính kiên nhẫn, dù sao chỉ là đối chiếu, tra chỗ thiếu, nhập dữ liệu, không làm khó được hắn, ngồi xuống máy vi tính lại lần nữa bị đả kích chip Pen IV lỗi thời, lại còn không thể vào mạng internet, máy chạy kêu như máy cày.
Thở dài bắt tay vào công việc, bận rộn suốt cả một buổi sáng, khi kiểm tra thì lượng công tác của mình tương đương 3 mb dữ liệu được xử lý, kiểm tra mới biết cái máy này là ngựa nhỏ kéo xe lớn, được lắp ổ cứng liêu lớn.
Ổ cứng của hắn 1 T, chứa 800 G dữ liệu.
800 G trừ đi 3 MB, tương đương 800.000 - 3!
Tức thì Lạc Gia Long có cảm giác muốn hộc máu tại chỗ, nhớ lại nụ cười của mỹ nữ lãnh đạo, hắn suýt hô to, bị lừa rồi.
Cũng trong ngày hôm đó Tôn Nghệ tới báo danh ban quản lý xe thành phố, phải nói rằng lúc nghe thấy tên đơn vị là hắn đã hài lòng rồi, tổ chức đúng là biết dùng người.
Báo danh xong không rườm rà, nhận đồng phục, giấy tờ cùng trang bị liên quan rồi tới cương vị công tác, ban quản lý xe thì tất nhiên là nhiều xe, nói chữ nhiều vẫn là chưa đủ. Chưa đi vào nhà xưởng, riêng số xe ở sân sau thôi làm Tôn Nghệ choáng ngợp, phải tới hơn nghìn chiếc, từ Nhật tới Hàn, từ Nga tới Thái, Châu Âu, Châu Mỹ gì cũng đủ hết. Trời ơi không phải là đám người này đi cướp xe mang về đây chứ, Tôn Nghệ nhìn thôi đã muốn nhảy lên xe lái thử vài vòng.
Bất ngờ là hắn gặp Ngô Quang Vũ từ dưới gầm một cái xe trượt ra, mặt đầy dầu mỡ nhưng Tôn Nghệ vẫn nhận ra, tên này không chịu nổi một tuần đã phải cầu cứu tổ chức rồi cơ mà, làm sao lại còn tới đây?
Nghe Ngô Quang Vũ kể hắn từ Quảng Châu về là tới thẳng đây làm việc, cũng cả tháng rồi, công việc là đóng số máy, đăng ký, lưu trữ … sửa xe là sở thích riêng làm lúc rảnh rỗi. Đối với việc kẻ bỏ cuộc mà có đãi ngộ tương đương với mình, Tôn Nghệ tức lắm, mỉa mai tên bạn một hồi, không ngờ chưa là gì hết, Ngô Quang Vũ về trước nhiều tin tức hơn, nói rằng năm nay tuyển dụng cảnh sát cơ sở tăng mạnh, nói tóm lại là bất kể chó mèo gì, chỉ cần tốt nghiệp trường cảnh sát là có cảnh phục mặc.
Hay nói cách khác, có tập huấn ở Quảng Châu hay không chẳng ảnh hưởng gì, thậm chí làm hình cảnh còn chẳng ngon bằng về địa phương làm dân cảnh đi tra hộ khẩu.
Tôn Nghệ sinh ra cảm giác bị lừa gạt, tâm lý mất cân bằng nghiêm trọng, nhớ cảnh ngộ bi thảm của Trương Mãnh, Đồng Thiếu Quân, một tên bị đánh 40 ngày, một nhặt rác bốn mươi ngày, chuyện này kể ra làm Ngô Quang Vũ thất kinh, ảnh hưởng nghiêm trọng tới tín nhiệm với tổ chức.
Có điều không ai định bỏ gánh, ở nơi này cực kỳ nhiều xe, có xe buôn lậu, biển số giả, ăn cướp, xe gây án, Tôn Nghệ đi một vòng, thảo luận một hồi …. từ hôm đó trở đi những chiếc xe ít ai hỏi tới, bắt đầu mất ... linh kiện.
Chương 008: Đều có thứ mình muốn. (3)
Người duy nhất đi tàu về là Đổng Thiều Quân, muộn hơn người khác một ngày, lại không về tỉnh Sơn Bắc mà tới thành phố Trường An tỉnh Thiểm Tây, tỉnh nằm kề sát tỉnh Sơn Bắc với họ. Đó là đơn vị nằm thấp thoáng giữa những cây hòe cổ thụ, đậm không khí tháng năm lịch sử, nơi này nếu không phải người trong nghề còn chẳng có tên tuổi gì, hắn biết là hình cảnh quốc tế từng tới đây nhiều lần kiểm tra chứng cứ, trong lòng hình cảnh, nó là một nơi thần bí.
Chẳng ai đứng gác, Đổng Thiều Quân đi qua cửa thấy quản lý quá qua loa rồi, cả gác cửa cũng không có, nhà cửa của thế kỷ trước, trông như mấy hợp tác xã phá sản, sân rộng hai mẫu đỗ hai cái xe cảnh sát già rụng răng, không lo bao lâu chưa từng sử dụng.
Đây mà là nơi hình cảnh quốc tế từng tới à?
Đổng Thiều Quân nhíu mày, tuy cảnh sát có rất nhiều đơn vị thần bí, nhưng mà chỗ này làm người ta thất vọng quá đáng, xem ra chỉ có hư danh.
Mang theo tâm trạng thất vọng gõ cửa "ban chỉ đạo nghiệp vũ kỹ thuật hình sự", nhưng mà hắn chẳng nhìn thấy tí kỹ thuật nào ở đây. Rồi, mở cửa càng thất vọng, ông già năm mươi tuổi già hom hem, thô lỗ chỉ chỗ ngồi nói luôn: “ Mỗi năm có hơn ba trăm người tới đây quan sát học tập, nhưng xem xong thì bỏ đi một nửa, nửa còn lại không ở nổi quá mười ngày, kỷ lục dài nhất là 29 ngày ... Nhưng 29 ngày đó lại không học được gì, cậu định ở bao lâu?”
Chà, khó nhỉ, đối với chuyện có tính khiêu chiến, đám học viên tuổi trẻ khí thịnh luôn không phục, đồng thời Đổng Thiều Quân hiểu vì sao mình được phân phối tới đây, vì hắn đủ kiên trì, vỗ ngực: “ Tôi chuẩn bị ở lại tới khi chú hài lòng.”
Ông già cười lớn:” Ha ha ha, chàng trai, đừng nói vội như thế, biết thứ chúng ta nghiên cứu là gì không?”
“ Thứ bài tiết, máu, mồ hôi, đờm, nước tiểu, phân, ở trường tôi chuyên ngành kiểm nghiệm dấu vết, đã có chuẩn bị tâm lý.” Đổng Thiều Quân đáp tự tin, còn có chút kiêu ngạo, kiểm nghiệm dấu vết tức là phải tiếp xúc với thứ bẩn thỉu, trải qua bốn mươi ngày ở bãi rác, từng nhặt được cả xác động vật chết thối rữa, hắn thấy mình không còn sợ gì nữa rồi:
“ Chuyên ngành? Ha ha ha, để cậu thấy thế nào mới là chuyên ngành, theo tôi. “ Ông già mặc lên bộ cảnh phục đã bạc màu đứng dậy, cảnh hàm còn cao hơn Hứa Bình Thu một cấp, bên trong cảnh sát có rất nhiều cảnh hàm cấp cao người ngoài không hiểu được đều là thông qua trình chuyên ngành nào đó có được, vị này chắc chắn là nhân vật xuất sắc trong số đó:
Đổng Thiều Quân thu lại tâm tư xem thường, thành thật theo ông già tới căn nhà ba tầng, ghi là phòng kiểm nghiệm, ông già mở cửa ngăn hắn lại: “ Bên trong có 193 loại mẫu vật, xem hết rồi về kể lại đặc điểm cho tôi, bất kể cậu dùng bao nhiêu thời gian cũng phải qua được ải này, nếu không tự mang hành lý mà về.”
Nói xong để Đổng Thiều Quân đi vào, ông gia đứng dựa vào lan can chờ đợi.
Ba phút rồi chưa ra, tạm được ... Năm phút vẫn chưa ra, ông gia thấy khá ... Mười phút .... Ông già lấy làm lạ, thằng bé này có vẻ hợp đấy, chắc là không tệ đâu.
Ai dè vừa nghĩ tới đó thì Đổng Thiều Quân ôm miệng từ trong loạng choạng chạy ra, ông già đưa cho hắn thùng rác chuẩn bị sẵn, sau đó là ọe một tiếng kinh thiên động địa, bao thứ trong bụng bài tiết ra hết rồi, nôn, ho đến khi dừng lại được rồi, vừa ngẩng đầu lên để nói lại nôn tiếp.
Trong phòng kiểm nghiệm có tủ kính ba tầng, mỗi tầng chia từng ô, mỗi ô lại có một dạng mẫu, đều dùng độ ẩm hay nhiệt đồ thích hợp bồi dưỡng thành, tóm lại là … cứt, toàn bộ là cứt, cứt đủ kiểu loại.
Đúng, nói lịch sự chút thì toàn là phân, tất cả là phân, phân mới, ướt, màu sắc hình dạng kích cỡ đủ kiểu ... Đổng Thiều Quân dù có chuẩn bị tâm lý vẫn không ngờ có nơi biến thái tới độ này, lưu trữ tới 193 mẫu phân.
Nôn gần nửa tiếng mới dừng lại được, đó là vì trong người không còn gì mà nôn ra nữa, nôn tiếp chắc là nôn ra nội tạng. Đồng Thiều Quân ngồi bệt xuống đất thở lấy thở để, giờ thì hắn hiểu rồi, hiểu vì sao cả hình cảnh quốc tế cũng phải tới nơi này quan sát học tập, con bà nó chuyên nghiệp tới biến thái rồi.
Ngước mắt nhìn vị đồng nghiệp già, lòng sinh ra loại kính phục.
“ Thế nào, ở lại hay là đi?” Ông già hỏi câu quen thuộc, ông ta không hi vọng mấy:
“ Tôi ...” Đổng Thiều Quân nghiến chặt răng, đưa ra quyết định gian nan nhất cuộc đời:” Ở lại.”
“ Tốt, vào xem tiếp, viết cho tôi báo cáo về từng loại mẫu một, khi nào xong chúng ta mới thảo luận kiến thức chuyên ngành thật sự.” Ông già bỏ đi như không có ai bên cạnh, khi quay đầu Đổng Thiều Quân vào phòng như đi lên pháp trường, lần này thậm chí chưa được 30 giây đã lao ra nôn liên hồi, khẽ lắc đầu.
Không biết được bao lâu đây.
Một buổi sáng trôi qua, kỳ lạ, suốt hai tiếng đồng hồ không thấy người mới đi ra, hết giờ làm, ông già gọi Đồng Thiều Quân nghỉ ngơi ăn cơm, tới phòng làm việc của ông ta, chỉ mâm cơm:” Lần đầu tiên cậu tới đây, tôi chuyên môn làm cơm chiêu đãi.”
Đồng Thiều Quân nhìn bàn cơm, tức thì bị đĩa trứng bác thu hút, vàng vàng trắng trắng sền sệt, chất cao thành một đống, lập tức quay đầu lao khỏi phòng nôn liên hồi.
Cố ý, ông già đó cố ý, dương dương đắc ý xới cơm ăn một mình, ông ta biết người mới trong vòng ba ngày mà thích ứng được mới có thể ăn uống, phản ứng này là chưa đủ biến thái.
……………….. ………….
Ngày 21 tháng 3, nhiệt độ ngoài trời 23 độ C, trời nhiều mây, âm u, tựa như cái không khí trong phòng hội nghị đa năng tầng 10 sở công an tỉnh Sơn Bắc vậy.
Hứa Bình Thu theo thói quen mở sổ ghi chép, lấy bút bi, tay cầm bút, vẻ mặt nghiêm túc hướng về phía bục phát biểu lắng nghe, thi thoảng ghi chép, chỉ là chẳng ai biết ông ta chẳng viết cái gì cả, kỳ thực trên đó có dòng chữ kỳ lạ.
Ngày đầu tiên, ngủ trên giường, không phát sinh xung đột.
Ngày thứ ba, không tới tập hợp, bị quản giáo khiển trách.
Ngày thứ năm, chỉ huy phạm nhân đánh người mới.
Câu cuối cùng là tiến triển mới nhất ông ta có được, lòng không kìm được mà thầm nhủ "yên nghiệt". Trước kia ông ta định nghĩa Dư Tội là "của hiếm", giờ thì không thể không nâng đánh giá lên vài cấp nữa rồi, vốn chỉ định đưa y vào trại giam để quen mặt thôi, sau đó an bài hành động tiếp theo, chủ yếu tạo ra cuộc gặp gờ tình cờ ngoài trại. Còn sợ y không chịu đựng được nên dùng cả biện pháp mạnh kích thích tinh thần y, ai ngờ ngày đầu tiên y vào đã thiếu chút nữa giết chết lão đại trong phòng.
Chàng trai này không phải sâu, cũng không phải rồng, mà bề ngoài là sâu, bên trong lại là rồng dữ, ông ta vô tình đánh thức con rồng vốn ngủ say ấy, giờ thì nó thức giấc rồi, trước kia y làm gì cũng dè dặt tính toán được mất, còn giờ càn quấy bất chấp làm loạn toàn bộ bố trí của ông ta.
Xem ra mình phạm sai lầm lớn rồi.
“ Khụ ... Các vị lãnh đạo, các vị đồng ý ... Tiếp theo đây tôi báo cáo vắn tắt công tác cục công an thành phố Đại Nguyên năm qua, mời mọi người nghiên cứu ...”
Một giọng nam trung vang lên cắt ngang suy nghĩ của Hứa Bình Thu, ông ta ngẩng đầu thấy cục trưởng cục công an Đại Nguyên kiêm phó sở trưởng sở công an tỉnh Vương Thiếu Phong báo cáo công tác, hơn ông ta một cấp, ngồi ngay ngắn, có điều mắt vẫn nhìn mấy câu ghi trên báo cáo.
Chương 009: Thế cưỡi hổ. (1)
À phải rồi, đây là hội nghị dự bị công tác cả năm, do tỉnh, thành, huyện mở từng cấp một, vì sở trưởng lên bộ họp muộn mất hai tuần so với mọi khi, nên hôm nay họp bù. Đoàn đội này có một chính bốn phó sở, bốn cấp xử, cơ bản đại biểu đội ngũ chỉ huy tối cao cảnh sát toàn tỉnh, mỗi lần ngồi đây tâm tình ông ta rất phức tạp, không biết tham dự bao nhiêu hội nghị thế này, từ khi là người trẻ nhất trong đội ngũ giờ là người nhiều tuổi nhất.
Hứa Bình Thu nhìn đội ngũ lãnh đạo càng ngày càng trẻ, xử trưởng trẻ nhất chưa tới 30, thực sự làm ông ta thương tâm. Nhất là oet chuyên ngành của ông ta, mỗi lần tới hội nghị càng thương tâm, ban chính trị có thể đưa ra chỉ tiêu kiến thiết tinh thần văn minh, kiến thiết đội ngũ, cục công an thành phố đưa ra kế hoạch trị an tổng thể, ban xuất nhập cảnh có thể đưa chỉ tiêu tăng trưởng, đâu đâu cũng là tình thế tốt đẹp ... Chỉ có bên hình sự của ông ta thì tỉ lệ tội phạm gia tăng, tỉ lệ phá án sụt giảm, chưa năm nào mà tỉ lệ vụ án mạng hoàn thành đúng chỉ tiêu.
Trước kia năm nào tổng kết Hứa Bình Thu cũng lo không đạt chỉ tiêu mà bị giảng chức hoặc điều đi, nhưng mà mười mấy năm liền chẳng xảy ra, về sau ông ta kỳ vọng xảy ra nhưng vẫn thất vọng, rồi ông ta hiểu, không phải tỉnh không muốn thay ông ta, mà không tìm ai thích hợp với công việc này, mà người nào cũng cố ý tránh cương vị tốn công mà chẳng mấy béo bở gì này.
Thế nên năm này qua năm khác ông ta cứ ở đó thành người già nhất đội ngũ, người ngoài nhìn vào thì thanh danh hiển hách, kỳ thực chẳng có được mấy ngày sống thư thái, cấp trên gây áp lực, đồng cấp bàng quan, cấp dưới đối phó cho qua.
À, nói tới đối phó, ai cũng thế cả mà.
Ví dụ vị cục trưởng kiêm phó sở trưởng kia đang báo cáo toàn lời dễ nghe vừa tai sở trưởng, còn ông ta nghe tai nọ sọ tai kia, đầu nghĩ việc của mình.
Các vị lãnh đạo ngồi đây ai cũng mang nụ cười vừa đủ, không quá nghiêm nghị, không khiến người ta thấy quá thiếu nghiêm túc.
Còn mặt ông ta thì chẳng có chút cảm xúc nào, tới tuổi này ông ta bớt được nhiều thứ kỵ húy, đáng tiếc là không thể bỏ được những cuộc họp vô nghĩa kéo dài lê thê này.
Hội nghị tiến hành trong không khí nghiêm túc, từng lãnh đạo một đi lên đọc báo cáo chẳng cho ai nghe, cuối cùng sở trưởng Thôi phát biểu tổng kết, sau đó tuyên bố tan họp, Hứa Bình Thu nhanh chóng đóng lại sổ ghi chép chẳng viết thêm chữ nào, làm bộ làm tịch cùng đồng nghiệp bàn luận vài câu rời hội trường.
Ra tới ngoài Hứa Bình Thu bị sở trưởng Thôi gọi lại, tới văn phòng sở trưởng ở tầng 8.
Sở trưởng Thôi từ lãnh đạo hành chính thăng lên làm lãnh đạo công an, là vị sở trưởng thứ 4 mà Hứa Bình Thu làm việc cùng, vào phòng rót nước cho vị lãnh đạo nhỏ hơn mình không ít, đặt lên bàn, kính cẩn đứng trước bàn lãnh đạo đợi chỉ thị.
Động tác này làm sở trưởng Thôi thấy có chút khác lạ, vị xử trưởng già mặt đen này là nhân vật truyền kỳ, phá không biết bao nhiêu vụ án ly kỳ cổ quái, ở vị trí này chục năm không đề bạt lên được càng là truyền kỳ, mà tuổi này vẫn bôn ba tuyến đầu càng là truyền kỳ trong truyền kỳ, công cao tư cách sâu, kỳ thực chẳng phải nể mặt ông ta mới đúng.
“ Ngồi đi xử trưởng Hứa, tôi không hiểu nghiệp vụ hình sự lắm, trong các đơn vị thì tôi thấy khó nhất khổ nhất phức tạp nhất chưa phải là hình cảnh.” Sở trưởng Thôi hớp một ngụm nước đặt xuống, thấy Hứa Bình Thu nhíu mày, bổ xung: “ Tổng hợp lại thì chính là hình cảnh rồi, cho nên tôi biểu thị khâm phục với công tác của các anh, không có bình luận gì khác.”
Mặt Hứa Bình Thu với giãn ra, nếu tư tưởng mà không thống nhất với lãnh đạo, công tác sẽ khó triển khai, vì khi đó lại phải tốn thời gian ở mặt xung đột nội bộ.
Chứ còn sao nữa, nếu người ta cho rằng công tác của anh không khó nhất, không khổ nhất, không phức tạp nhất mà thành tích tệ nhất, lãnh đạo mà không hiểu tính chất công việc của anh, thế thì sẽ có rắc rối.
“ Kìa kìa, anh không cần suy đoán ý đồ lãnh đạo như thế đâu, nói thật, đối diện với đám cấp dưới sở trưởng nghiên cứu tâm lý học các anh, tôi sợ lắm đấy. “ Sở trưởng Thôi cười mở ngăn kéo, lại mở két bảo hiểm đặt bên trong, lấy ra một bản tư liệu nội bộ, phàm là thế này, đa phần có an bài quan trọng:
Quả nhiên là thế, một bản báo cáo tổng thuật liên quan chuyên đề loại hình ma túy mới, một báo cáo khác liên quan tới hành động bất lợi vụ án ma túy 12.7, cái thứ ba là thông báo tới các địa phương của đại hội chống ma túy rằng ma túy đã lan tràn vượt ngoài sức tưởng tượng. Tỉnh Sơn Bắc tuy không phải khu vực điểm nóng ma túy, song có báo cáo tương tự, chứng tỏ mạng lưới buôn ma túy đang hoạt động hiệu suất cao.
Đợi Hứa Bình Thu xem tới trang cuối, sở trưởng Thôi mới nói: “ Hành động 12.7 thất bại, người đưa tin duy nhất chết ở Quảng Châu, tiếp đó bọn chúng chẳng những không kiềm chế bớt mà còn càng hoạt đồng dữ dội hơn, cả các tỉnh xa cũng đã xuất hiện ma tuy mới. Xử trưởng Hứa, tôi biết anh có ý kiến việc đột xuất đem công tác cục chống ma túy giao cho bên hình sự, có điều tôi hết cách, con Lão Liêu bị bệnh nhiễm độc đường tiết niệu, gia đình lại bất hòa, là đồng chí lâu năm với nhau, chả lẽ bắt anh ấy bỏ gia đình vì đại nghiệp? Anh thấy có phải không?”
Đó là nghệ thuật lãnh đạo, có những kẻ không có năng lực công tác, song lại thăng tiến vèo vèo, khi gặp phải vấn đề công tác thì vòng qua kẻ đó, Lão Liêu ở cục chống ma túy là loại vô dụng đó, Hứa Bình Thu quen rồi:” Tôi không sao, chỉ sợ phụ lòng lãnh đạo.”
“ Tốt rất tốt.” Sở trưởng Thôi không lo Hứa Bình Thu từ chối, tuy thế vẫn cần có qua có lại khuyến khích tinh thần: “ Ngàn quân dễ kiếm, một tướng khó tìm, ba vị sở trưởng khác đều không thay đổi vị trí của anh đã đủ nói lên vấn đề, chúng ta không cần vòng vo, anh nói thẳng suy nghĩ của mình đi.”
“ Căn cứ vào điều tra sơ bộ cùng với thông lệ của loại tội phạm này, tôi cho rằng ngay trong tỉnh ta có một mạng lưới tiêu thụ ma túy lan tỏa tới các huyện thành phố, vượt ngoài quy mô chúng ta tưởng tượng, bên này vừa tổ chức đội phản ứng. Người đưa tin vừa tới Quảng Châu liên hệ liền bị giết, tiếp đó là mọi manh mối biến mất, giờ rất khó khăn, bên hình sự chúng tôi không nắm được tình hình loại tội phạm này, thậm chí cả thành phần loại ma túy mới kia do hội nghị chống ma túy phát cho.” Hứa Bình Thu châm chước nói, vụ án không đầu mối này làm ông ta khó giải quyết, chỉ bắt được những kẻ sử dụng ma túy, dù là theo đó mà tra chỉ ra tôm tép, không biết được nguồn cung đầu nguồn là ai trừ cái biệt danh mơ hồ Phú Lão:
“ Bất kể yêu cầu trang bị, nhân viên gì đều có thể ngả cho phía hình sự, ở phương diện này anh không cần lo.” Sở trưởng Thôi chửi thầm trong lòng, đồng chí già tuổi cao, giác ngộ cao, dễ dùng, nhưng mà nhiều tật xấu, ví dụ xử trưởng Hứa này đòi rất nhiều hạn ngạch tuyển dụng, phía dưới không ít người nói ra nói vào, có điều vào lúc này điều kiện nhiều tới mấy cũng phải đáp ứng, giả sử không có sự kiện chết người kia thì đã có đường lui, giờ không ra kết quả thì không ăn nói được: “ Tôi nhấn mạnh rồi, tôi không hiểu nghiệp vụ hình sự, chuyện không hiểu thì tôi không xen vào, không can thiệp vào quá trình phá án của anh, nhưng tôi muốn có kết quả để trả lời với bên trên và nhân dân toàn tỉnh, có vấn đề gì không?”
“ Tôi sẽ cố gắng, vấn đề là thời gian.” Kế hoạch xảy ra quá nhiều chuyện ngoài dự liệu, giờ lại thêm một nhân vật ngoài tầm kiểm soát, Hứa Bình Thu không dám nói chắc:
Đề xuất Voz: Nợ duyên, nợ tình