Chương 34: Thế cưỡi hổ. (2) (1)

Chương 34: Thế cưỡi hổ. (2) (1)

Chương 010: Thế cưỡi hổ. (2)

“ Thời gian có thể thương lượng, nhưng cái này ...” Sở trưởng Thôi rút từ ngăn kéo ra văn kiện bảo mật, đó là kế hoạch hành động Hứa Bình Thu soạn thảo, lâu rồi chưa phê, ban bệ lãnh đạo có nhiều nghi ngại: “ Kế hoạch của anh không ghi có nhân tuyển, phương thức cùng với các vấn đề có thể xuất hiện, nên tôi không thể phê, đây là kế hoạch chưa hoàn thiện, anh định thực thi nó sao?”

Xem ra lãnh đạo sợ bị cấp dưới qua mặt, mà đây không phải loại vụ án trị an, hay vấn đề tỉ lệ tội phạm có thể qua loa, Hứa Bình Thu nghiêm túc nói: “ Hiện chỉ có thể lập kế hoạch tới đó, khi chưa có bất kỳ tình hình nào, trừ nghĩ cách đột nhập vào nội bộ đối phương thì không có con đường thứ hai nào khác. Những kẻ này, tố chất từng người tôi dám nói là không thua gì bất kỳ hình cảnh nào, vì bọn chúng lúc nào cũng phải mạo hiểm tính mạng, đối phó với người phi thường, phải dùng cách phi thường.”

Sở trưởng Thôi nghe giọng điệu của Hứa Bình Thu đã khôi phục vài phần tự tin, xem ra chuẩn bị dùng loại người đó rồi, khẽ vỗ bàn một cái: “ Tôi đồng ý với suy nghĩ của anh, cũng tin tưởng vào anh, có thể cho anh thượng phương bảo kiếm tùy thời điều động lực lượng cảnh sát toàn tỉnh, trang bị lẫn kinh phí đều ưu tiên thỏa mãn, song tôi muốn một thời gian giới hạn.”

“ Có thể từ hai tới ba tháng, tôi sẽ lôi bọn chúng ta.” Hứa Bình Thu đảm bảo:

“ Tốt, tôi cho anh ba tháng, không có hiệu quả, tôi sẽ thay người ... Ài, đây là chỗ khó của lãnh đạo, rõ ràng là không xác định được mà vẫn phải lựa chọn tin tưởng, xảy ra vấn đề bị người ta nói là nóng đầu quyết định.” Sở trưởng Thôi đứng lên đưa tay ra bắt tay Hứa Bình Thu: “ Lần này, tôi lựa chọn tin tưởng vị xử trưởng tại chức lâu nhất tỉnh ta.”

Rời văn phòng sở trưởng, Hứa Bình Thu thở phào, không biết vị sở trưởng kia mà biết ông ta dùng 10 phút viết bừa một kế hoạch thì có dám ký không?

Đáp án tất nhiên là không, có điều giờ đã ký cho thấy kế hoạch này không có khả năng rút lui nữa rồi, chỉ còn cách cắn răng làm tiếp, đang suy nghĩ thì di động reo lên, điện thoại của tổng đội giao thông, vừa nghe một cái đã đau đầu.

Bạn của một tên yêu nghiệt không phải là thứ vừa, hai cái con sâu hại này tới đơn vị chưa lâu không ngờ trộm linh kiện xe, tự lắp ráp thành xe, sau đó phóng nhanh vượt ẩu trên đường cao tốc, kinh động cả tổng đội giao thông, đám học viên vượt qua được huấn luyện sinh tồn ở Quảng Châu đã không sợ ước thúc của quy tắc nữa. Hứa Bình Thu sợ cơn đau đầu của mình còn dài dài ...

Trộm đồ là vấn đề nghiêm trọng, phản ánh phẩm chất và tư tưởng đạo đức, hai học viên bị bắt tại trận cúi đầu đứng ở cửa ban quan lý, chủ nhiệm Vu đang đi qua đi lại nghĩ xử lý thế nào mới thích hợp.

Hai tên "trộm" này là do vị xử trưởng ở tỉnh phái xuống, rõ ràng khiến vị khoa trưởng này khó giải quyết, vừa nghe nói xử trưởng Hứa đích thân tới lại càng sợ hãi.

Thấy xe biển số của tỉnh tới, chủ nhiệm Vu vội vàng ra đón lãnh đạo.

Hai tên tiểu tặc ở trước cửa theo bản năng che mặt, sợ đồng nghiệp nhìn thấy, Tôn Nghệ đau khổ lẩm bẩm: “ Xong rồi, bị khai trừ là cái chắc, thực tập xảy ra vấn đề còn hi vọng gì nữa.”

“ Sợ cái buồi, tôi có bằng A lái xe, kiếm được việc ngon hơn.”

“ Bớt đắc ý đi, cậu là thứ hàng nát, tưởng mình là hàng hot à?” Tôn Nghệ mắng:

“ Chẳng qua là tháo linh kiện lắp ráp trái phép tí thôi mà, đám trộm linh kiện có cả đống.”

“ Nhưng người ta không bị bắt, tôi bảo cậu rồi, đừng tháo cái xe đó, giờ thì xảy ra chuyện rồi đấy, cậu ngứa tay làm cài gì, ngứa thì vào tường nhà xí mà cọ.”

Hai tên đang trách móc lẫn nhau thì chủ nhiệm Vu và xử trưởng Hứa cùng đi vào, vội vàng cúi đầu xuống, không dám nói nữa.

Chuyện không phức tạp, hai thực tập sinh này làm việc rất nhiệt tình, hiệu quả, cơ mà thực sự là quá yêu nghề rồi, không những quản lý xe cũ, còn lắp cả xe mới để chơi, nhờ chủ nhiệm Vu tín nhiệm để mặc hai người làm việc, ai ngờ xảy ra chuyện chính vì tín nhiệm.

Hai tên này rạng sáng hôm qua phóng xe trên đường cao tốc với tốc độ hơn 200 km/h, làm trung tâm chỉ huy giao thông sợ hết hồn, mấy đội cảnh sát tuần tra đường cao tốc truy đuổi không kịp, cuối cùng lần theo manh mối camera giám sát mới bám theo về tận đây mới phát hiện ra là đồng nghiệp. Tổng đội giao thông yêu cầu nghiêm túc xử lý, ai ngờ mới chỉ là thực tập, mà tra nguồn gốc xe vấn đề càng lớn, đều là linh kiện tháo các xe khác lắp lại.

“ Chỉ có chút xíu thế thôi, xử trưởng Hứa, không phải tôi cố ý gây phiền phức cho anh, mà là ảnh hưởng quá xấu, may chưa lộ ra, nếu không tôi không biết báo cáo cho anh thế nào.” Chủ nhiệm Vu trên 40, nhìn là biết loại hình hiền lành an phận thủ thường sợ dính vào rắc rối:

Hứa Bình Thu dở khóc dở cười:” Tang vật đâu?”

“ Kia ạ.”

Í, giật cả mình, cái xe này cải tiến quá thô thiển rồi, trông như là cái máy cày vậy, dùng bộ khung xe Jeep, lắp bánh xe nhập khẩu cỡ lớn. Hai con sâu hại này đúng là không phải đồ của mình không biết xót, động cơ là của cái xe buôn lậu, giá trị mấy chục vạn, đến cả chủ nhiệm Vu còn nói chưa thấy qua bao giờ, nói là thứ động cơ điều khiển bằng chip điện tử, không có mật mã không nổ máy được, ai ngờ bị hai con sâu hại lắp lên cái "máy cày", lại còn đem đi bão, đúng là nguy hiểm.

Hứa Bình Thu nhìn nơi ngày có tới mấy nghìn cái xe, đột nhiên cười, chủ nhiệm Vu hiểu lầm, tưởng là thân thích gì đó của lãnh đạo muốn bao cha, nói khó: “ Xử trưởng Hứa, chuyện này tôi báo với tổng đội trưởng, thế nên ...”

Hứa Bình Thu mặt âm u hơn thời tiết hôm nay: “ Xử lý nghiêm túc, không dung dưỡng ... Chỉ là bọn họ đang thực tập, chẳng lẽ vì cải tạo một cái xe mà hủy hết tiền đồ, với lại cảnh sát giao thông các anh có mấy người là lái xe đúng luật đâu ... Chẳng lẽ anh không biết?”

Ái dà, nghe nói kìa, nghe nói kìa, có phải tiếng người không thế, chủ nhiệm Vu đau dạ dày, không ngờ vị xử trưởng Hứa này cũng tuổi chó, nói cắn người là cắn ngay được, không nhờ được anh thì ép anh, anh bôi bẩn lên mặt tôi, tôi bảo đít anh chưa chùi sạch, nói đi nói lại là cảnh sát giao thông sai.

“ Xử trưởng Hứa, anh làm vậy không phải gây khó cho tôi à?” Chủ nhiệm Vu ú ớ:

“ Không sao, vậy tôi xử lý ... Cứ coi như họ chưa từng tới đây, truy cứu sâu hơn thì bên anh quản lý không nghiêm đúng không?” Hứa Bình Thu đã có quyết định, phẩy tay: “ Hai cậu lên xe đợi.”

Hai tên kia lại chẳng sướng quá, chạy ù mất, Hứa Bình Thu vừa đi vừa nói với chủ nhiệm Vu: “ Phải lấy xử việc này làm gương, tăng cường quản lý, hai người họ xử lý nội bộ là được, kết quả xử lý tôi sẽ báo cho tổng đội trưởng của các anh .. Cám ơn chủ nhiệm Vu, gây thêm phiền phức cho anh rồi, gặp lại sau nhé, khỏi tiễn ....”

Nói xong chắp tay sau lưng, lên xe rất có khí thế lãnh đạo, đưa hai tên sâu hại phạm sai lầm đi về thành phố, chủ nhiệm Vu chỉ biết mở mắt trừng trừng không nói lên lời nữa.

Ông ta thề, lần sau lão Hứa mà còn nhét người vào nữa thì nói thế nào cũng không nhận.

Chương 011: Thế cưỡi hổ. (3)

“ Hai đồng chí, nói xem vì sao trộm đồ?” Hứa Bình Thu ngồi ở ghế phụ lái, làm vẻ mặt nghiêm nghị hỏi:

“ Xử trưởng Hứa, chúng tôi có lấy hay chiếm hữu cái gì làm của riêng đâu mà gọi là trộm ạ.” Tôn Nghệ bắt bẻ câu chữ: “ Mọi thứ vẫn đầy đủ đấy thôi.”

“ Đúng thế ạ, linh kiện vốn ở đâu thì giờ vẫn ở đó, chúng tôi có trộm đâu.” Ngô Quang Vũ nhấn mạnh: “Trộm thì phải có mất, tôi xin hỏi, bọn họ mất cái gì?”

Lái xe vai rung rung khổ sở nhịn cười, Hứa Bình Thu cũng biết bọn sâu hại này giờ cứng cáp cả rồi, dọa không dễ, khoanh tay trước ngực gật gù: “ Hai cậu đem tài sản còn chưa kiểm tra ra khỏi nơi quy định, không phải trộm gọi là gì? Phiền cậu định nghĩa lại.”

“ Chúng tôi thử xe.” Tôn Nghệ khẳng định chắc nịch:

“ Vâng, thử tốc độ đạt tới gần 300 km/h, vượt quá tưởng tượng của chúng tôi.” Ngô Quang Vũ giơ ba ngón tay lên, hưng phấn bổ xung: “ Nếu gia cố phần trước, đâm xuyên tường không thành vấn đề.”

“ Đây là động cơ GTO do Mỹ sản xuất, hàng cực phẩm, vậy mà vứt đó để bị rỉ sét, nếu không khởi động lên thì phải xử lý như đồ đồng nát rồi.” Tôn Nghệ xót của nói: “ Giờ vào tay chúng tôi thế nào, đạp ga một phát là cho hít khói hết.”

“ Nếu chúng tôi tham gia đua xe việt dã toàn quốc, khi đó treo huy hiệu cảnh sát lên, thế nào cũng làm toàn bộ cảnh sát chúng ta nở mày nở mặt.” Ngô Quang Vũ khấp khởi hi vọng nhìn Hứa Bình Thu:

Lái xe rốt cuộc không nhịn nổi nữa rồi, cười phì nước bọt, đúng là không phải trộm, mà là chơi thôi. Hứa Bình Thu hừ một tiếng, trong xe im hết, hai tên kia còn thầm rủa trong lòng, đúng là minh châu vứt xó bếp, nhìn nhau một cái đều có tính toán, thành công này làm họ tử tin hẳn, với tài hoa của mình đi đâu chẳng có chỗ trọng dụng.

Xe đi vào thành phố, mưa rồi, mưa lây phây kèm theo từng cơn gió lạnh thổi cho người đi đường cuống quít kéo chặt cổ áo rảo bước nhanh hơn, cơn mưa này đồng nghĩa với đợt lạnh cuối cùng mùa xuân, chẳng mấy chốc một mùa hè khắc nghiệt không kéo sẽ đến. Hứa Bình Thu chỉ thị tới đường Kính Tông, ông ta xuất thân từ đại đội hai, lái xe nghe là biết lãnh đạo lại muốn ném xương khó gặm tới đó rồi.

Trên đường đi Hứa Bình Thu gọi điện thoại nhưng Thiệu Vạn Qua không có ở đội, chuyện này không ảnh hưởng mấy. Xe đi vào đại đội ở cuối ngõ sâu, cảnh tượng nơi này càng ảm đạm hơn ngoài đường, chẳng có lấy một bóng cây xanh, từ lâu lắm rồi đã thế, chưa từng có ai muốn thay đổi, tất cả thành lối mòn tư duy, càng lúc càng đi xuống, ông ta luôn muốn thay đổi, muốn quấy động đầm nước này lên một chút, kết quả chính là hai tên mặt lầm lỳ ngồi sau kia.

Tới nơi Hứa Bình Thu xuống xe trước, gọi hai người kia xuống, sầm mặt hỏi:” Có biết vấn đề nghiêm trọng thế nào không, nếu là cảnh sát, nhẹ nhất bị lột cảnh phục. Nói đi, định làm thế nào đây?”

“ Vậy chúng tôi về nhà cho rồi.” Ngô Quang Vũ tự động rút lui, thái độ chống đối ra mặt, lần trước nghe Tôn Nghệ kể chuyện xảy ra ở Quảng Châu, niềm tin vào tổ chức đã lung lay càng trên bờ sụp đổ:

“ Tôi cũng về cho xong, lắm quy củ thế, ai mà làm nổi.” Tôn Nghệ càng không phục:

Bốp! Bốp! Cả hai không đề phòng bị Hứa Bình Thu cho hai cái tát nhanh như chớp, mắng: “ Sai là sai, sai không sửa mà muốn bỏ gánh, tới giờ chưa nhận thức được sai lầm của mình à? Tôn Nghệ, cậu biết sai ở đâu không?”

“ Tôi không thấy mình sai gì cả, tôi không trộm đồ, tôi chỉ thí nghiệm, tận dụng đồ vứt đi.” Tôn Nghệ che mặt nóng máu cãi tới cùng:

Hai tên này chưa mặc cảnh phục, không biết nặng nhẹ gì cả, Hứa Bình Thu trừng mắt lên: “ Cậu sai ở chỗ không để tổ chức và tập thể vào trong mắt, tự ý làm càn, làm gì có chuyện lên đường cao tốc thử xe? Lái xe tới trên 200 km/h, tưởng người bình thường cũng biến thái như thế à? Chẳng may có người hoảng sợ, xảy ra sự cố giao thông thì ai phụ trách? Tôi cũng phải chịu trách nhiệm có biết không?”

Một loạt câu hỏi làm cả hai im re không nói gì được, nếu xuất phát từ an toàn giao thông, hành vi của hai người đúng là có vấn đề lớn, lúc đó lắp xong xe chỉ nóng lòng muốn thử đâu có nghĩ gì, người thường mà thấy cái xe chạy trên 200 km/h không rụng rời chân tay mới là lạ, đó là tốc độ ở đường băng sân bay.

“ Học cho tốt lái xe văn minh, tôi kiểm tra sau ... Còn phạm sai lầm đừng trách tôi treo bằng lái suốt đời ... Có điều tài năng méo mó của hai cậu mà để lãng phí cũng tiếc đấy. Thế này đi, tới đại đội 2 bảo dưỡng xe, nếu có nhiệm vụ thực địa thiếu người thì hai cậu lấp vào, nghe cho rõ, muốn lấy công chuộc tội thì ngoan ngoãn cho tôi, nếu tôi nghe phản ánh các cậu gây chuyện là tôi cho cuốn xeo về nhà, hiểu chưa?”

Mặc dù mặt nghiêm nghị, nhưng hai người nghe là hiểu ngay, giọng điệu giống chủ nhiệm Giang, chưa bao giờ cho rằng học sinh của mình có gì sai, hai người đứng thẳng kính lễ: “ Hiểu.”

“ Đi đi, kiếm chỉ đạo viên Lý Kiệt mà báo danh.” Hứa Bình Thu chỉ muốn cho mỗi tên một đá, dọa quá thì chúng bỏ gánh, vậy thì quá phí hoài, tổ chức đào tạo bốn năm đâu phải dễ dàng, nếu không dọa thì ... không biết chúng sẽ gây họa gì, cái đám này tên nào tên nấy như ngựa thoát cương vậy:

Vừa vào cửa đã đứng phắt lại, oa, gặp người quen rồi, một tên mặc áo jacket đang vừa chạy vừa kéo khóa áo, từ trong đi ra, đầu như quả táo nhọn ở trên, chẳng phải Thử Tiêu thì là ai, hai người đang kinh ngạc thì Thử Tiêu đã cười hớn hở: “ Khà khà, cuối cùng cũng có kẻ đen đủi như lão tử rồi, ha ha ha, cứ tưởng một mình tôi số nhọ thôi chứ?”

Thằng họ Tiêu mồm to tướng, cười gian vô cùng làm hai anh em giật mình, chẳng lẽ chỗ này còn tệ hơn nữa, quay đầu thì Hứa Bình Thu đi mất rồi, mỗi người xách một tay Thử Tiêu tra hỏi: “ Làm sao lại đen đủi?”

“ Còn làm sao, đi theo dõi ngồi liền tám tiếng không nhúc nhích, mông mọc mụn rồi đây này.” Thử Tiêu khổ không sao kể siết:

“ Bọn tôi không đi theo dõi, tới bảo dưỡng và lái xe.” Ngô Quang Vũ nghe đã sợ, vội vàng đính chính:

“ Thế còn tệ hơn, lái xe của đội hình cảnh, tiền xăng, lộ phí, tiền sửa xe xưa nay không phát, đều tự nghĩ cách khắc phục, hai cậu có cách gì không? “ Thử Tiêu nhìn hai anh em mặt tái đi hả hê lắm, khoác vai hai người lên mặt cảnh sát lâu năm dạy dỗ người mới:

............. ................

Hứa Bình Thu đi rất gấp không phải bỏ rơi hai người kia, mà là xảy ra vấn đề rồi, chính ủy của chi đội cảnh sát mạng gọi điện tới, nói là không quản nổi người của bên hình cảnh nữa, hỏi ông ta xảy ra vấn đề gì, ông ta không nói, cuống lên tới chi đội cảnh sát mạng.

Đó là đơn vị cảnh sát tương đối mới mẻ, tách khỏi tổng đội trị an mới được hai năm, Lý Nhị Đông thực tập ở nơi này, đại đội cảnh sát mạng số bốn trực thuộc chi đội trị an nằm trên đường Tân Hà, tòa nhà vừa mới xây dựng mang đậm hơi thở thời đại, không khô khan âm u như mấy đơn vị lâu năm, có chút phong cách công ty lớn, xanh hóa cũng làm rất tốt, hàng cây cao, bãi cỏ, bồn hoa, không thiếu gì cả.

Hứa Bình Thu lần đầu tới đây nhưng không có tâm trạng ngắm cảnh, vội vàng đi tới phòng chính ủy, còn chưa gõ cửa đã thấy Lý Nhị Đông cúi đầu nghe giáo huấn.

Chương 012: Thế cưỡi hổ. (4)

“ Viết kiểm điểm như thế đấy hả, cậu căn bản không nhận thức được tầm quan trọng của tư tượng nhận thức, cậu là cảnh sát, không phải người dân mà tự do tản mạn muốn làm gì thì làm.” Chính ủy vỗ bản mắng xa xả:

Lý Nhị Đông đốp chát lại luôn: “ Tôi trước là người dân, sau đó mới thành cảnh sát nhân dân, tôi mới thực tập, chưa phải là cảnh sát chính thức, không thể lấy tiêu chuẩn cảnh sát yêu cầu tôi, với lại tôi không thấy mình sai.”

“ Á à, thế thì tôi sai chắc.” Chính ủy mặt như gan lợn rống lớn: “ Cậu ngay cả lập trưởng cơ bản còn không biết, rõ ràng là ám chỉ đội ngũ cảnh sát chúng ta làm … làm … tóm lại, phát ngôn bôi nhọ hình tượng cảnh sát, cậu không phân biệt nổi tốt xấu à? Còn nữa cậu không xóa những bài đăng láo lếu, lại đi xóa bài tuyên truyền của chúng ta, tố chất như thế đừng nói làm cảnh sát, làm người dân cũng không hợp cách.”

“ Thứ cảnh sát như ông nói thì về làm người dân tất nhiên là không hợp cách.”

“ Cậu cậu ...” Chính ủy nổi trận lôi đỉnh đứng dậy chỉ mặt Lý Nhị Đông, cái bộ dạng định dùng nắm đấm nói chuyện rồi:

Thôi xong, đánh thằng điên này nó đánh lại cho thì hỏng, Hứa Bình Thu vội chạy vào hạ hỏa cho chính ủy: “ Cút ra ngoài cửa đợi ... Chính ủy Trương, nguôi giận, chấp cái thẳng ngốc làm gì?”

Lý Nhị Đông còn có chút sợ ông già này, chuồn êm ra ngoài, thập thò nhìn vào.

Hứa Bình Thu đích thân rót trà cho vị chính ủy thấp hơn ông ta mấy cấp, chính ủy vãn hồi lại thể diện, hỏi chuyện gì, chính ủy cẩn thận ra đóng cửa lại mới kể. Té ra học viên mà ông ta gửi tới quá nhiều vấn đề, vừa vào đã nói rằng những cảnh sát già nơi này quá lạc hậu, căn bản không phòng nổi những trang web cấm trẻ em, người khác không tin, hắn chỉ đội cách vượt tường lửa, mở web sex ngay trên máy vi tính của cảnh sát mạng làm cách anh già chấn kinh.

Thế đã đành, chính ủy nhịn, nhưng chuyện tiếp theo không sao nhịn được nữa, thời gian trước ở ngoại ô Đại Nguyên có sự kiện đánh nhau có vũ khí, ảnh hưởng rất xấu, chi đội được lệnh phong tỏa tin tức, nhưng Lý Nhị Đông không xóa bài đã đành, lại còn phát ngôn ủng hồ những bài viết quá khích. Có cục phân chuột này, làm hư cả đội ngũ, giờ không ít người lên tiếng ủng hộ Lý Nhị Đông.

Chứng cứ rõ ràng, Hứa Bình Thu nhìn tờ kiểm điểm mà rớt mắt ra ngoài, hàng chữ đỏ như máu chình ình ra đó không khác gì tuyên ngôn cách mạng: Không ai có thể ép người không sai viết kiểm điểm, không tự do, chẳng thà chết.

Chính ủy Trương càng nói càng thêm tức:” Xử trưởng Hứa, anh không thể đưa kẻ có vấn đề nguyên tắc nghiêm trọng như thế tới chỗ tôi, bây giờ kiến thiết tác phong khó thế nào, chẳng may có chuyện, không phải kéo cả tôi theo à?”

“ Được được, chính ủy Trương, anh yên tâm, tôi lập tức đưa người đi, phụ trách giáo dục, đừng để thằng nhóc đó chọc giận.”

Hứa Bình Thu an ủi vài câu, ra ngoài xách cổ Lý Nhị Đông đi, chính ủy Trương tiễn chân lên xe mới yên tâm, để cái thành phần nguy hiểm này ở đây, chẳng biết còn có chuyện gì.

“ Nhị Đông, cậu có ý kiến với cảnh sát hay với xã hội, tôi không hiểu, trường cảnh sát chẳng lẽ giáo dục chính trị kém như thế?” Hứa Bình Thu ở trên xe chân thành hỏi:

“ Tôi chẳng có ý kiến với bất kỳ cái gì, tôi biết cái xã hội này thế nào, chỉ thấy nhiệm vụ đội trưởng bố trí khác gì tự lừa mình lừa người, xảy ra chuyện không cho người ta thảo luận, bịt miệng người ta, phòng miệng của người dân khó hơn phòng lũ. TW có ý kiến, phải nghiêm túc xử lý quan viên gây sự cố, chúng ta lại che đậy, có nghĩa gì không?” Lý Nhị Đông gân cổ cãi:

Chưa gì Hứa Bình Thu đã muốn kiếm vài viên thuốc thần kinh:” Vậy cậu phát biểu ngôn từ phản động gì khiến ông ta giận thành như vậy?”

“ Tôi chỉ ủng hộ một bài viết, tôi thấy người ta nói không sai, cảnh sát nhân dân là của nhân dân, không phải gia đinh cho quan viên, không phải chó cho nhà giàu, ông ta là cảnh sát chỉ chịu trách nhiệm với lãnh đạo mà không chống lưng cho người dân, vậy là thứ cảnh sát quái gì vậy? Làm người dân không hợp cách. “ Lý Nhị Đông cũng giận không thua kém gì:

Lái xe len lén nhìn qua gương chiếu hậu, không dám nói nửa lời, Hứa Bình Thu cũng hết nói, ông ta cũng trải qua giai đoạn bất mãn thời cuộc, nhưng mà bất mãn tới bất chấp cả bát cơm thì chẳng trách bị đặt biệt danh là Lão Nhị: “ Thế cậu đã nghĩ tới chưa, cậu định dùng phương thức ác liệt này để kết thúc cuộc đời cảnh sát chưa bắt đầu à?”

“ Nếu chỉ vì tôi nói lên những lời công bằng mà kết thúc thì tôi chẳng có gì phải tiếc nuối.” Lý Nhị Đông thực sự nhớ những ngày tự do đi dán quảng cáo:

“ Nhưng tôi tiếc, bây giờ rất khó có những người có cảm giác chính nghĩa như cậu ... Thế này, tới đại đội hai làm hình cảnh kiến tập đi, nơi đó yêu cầu tố chất chính trị không cao.”

Lại ném vào đại đội 2? Lái xe nghe mà run tay suýt lệch đường, Lý Nhị Đông không nói gì cả, đành coi là hắn đồng ý, Hứa Bình Thu thở dài cầm điện thoại lên.

“ Vạn Qua, tôi đưa cho cậu một người, bồi dưỡng cho tốt, đây là chàng trai có tinh thần chính nghĩa, do đích thân tôi lựa chọn ...”

Lỵ Nhị Đông nghe xử trưởng Hứa đánh giá mình như thế thì hô lớn tri kỷ, quyết định tới đại đội hai.

Thuốc độc của anh, tôi nếm lại thấy như mật ngọt, trong vòng một ngày đại đội hai tiếp nhận ba học viên thực tập. Thiệu Vạn Qua nghe nói có hai người biết đua xe sửa xe thì mừng lắm, trực tiếp phân phối xe với súng cho lên tuyến đầu, còn vị có tinh thần chính nghĩa cho đi làm bạn với Nghiêm Đức Tiêu mong cải tạo được thằng lưu manh đó.

Chính nghĩa ở đại đa số địa phương và đại đa số địa điểm chẳng có tác dụng gì.

Mỗi người đều có điểm sáng của mình, làm sao để có thể phát huy điểm sáng này là đề tài nghiên cứu mà Hứa Bình Thu không ngừng suy nghĩ và thử nghiệm, còn đại đội hai, ai cũng biết là cái đại đội vấn đề đầy rẫy, nếu không có vị đội trưởng cũ công huân hiển hách bên trên che chở thì Thiệu Vạn Qua bị đá đít lâu rồi.

Ném mấy học viên có vấn đề tới đại đội hai, Hứa Bình Thu không hề lo phương thức giáo dục kiểu bạo lực gia đình của Thiệu Vạn Qua, chắc chắn mài bớt gai góc trên người đám thanh niên này.

Thế nhưng đến chiều Hứa Bình Thu nhận được cú điện thoại tới từ Quảng Châu, chưa nghe điện đã khiến ông ta phải sợ hãi, ông ta sợ tên yêu nghiệt kia bỏ gánh gây họa to, không ngờ là tin tức, chỉ có một câu: Bắt được người, hoạt động theo nhóm, bốn tên sa lưới.

Tin tức này làm ông ta rất hưng phấn, tính toán làm sao để chụp lên quân cờ này tội danh không quá nhẹ mà cũng không thể quá nặng, không làm người ta sinh nghi, hơn nữa thời gian dùng tới cũng phải thật khéo.

“ Cứ giam trước đã, làm rõ vấn đề, giờ cho vào trại giam còn sớm.”

Hứa Bình Thu bố trí như vậy, có quân cờ này nâng cao kỳ vọng vào vụ án, có điều kết hợp với biểu hiện của mấy đứa học viên hôm nay lại khiến ông ta tăng thêm vài phần lo lắng, người khác thì đã đành đi, chứ con ác long đang bị nhốt trong lồng kia, chỉ e càng giam càng làm y phản nghịch, khi thả ra không cách nào kiểm soát nổi nữa.

Lấy cái gì kiềm chế nó đây?

() Bên TQ có câu, thằng này có chút nhị, tức là nói loại làm việc không qua đầu óc, Lão Nhị cũng ám chỉ cái chim, nếu mà nói thô tục chút thì là “thằng đầu buồi”, cái nick Lão Nhị của Lý Nhị Đông là thế, mà Dư Tội được đặt tên là Dư Tiểu Nhị cũng chẳng có ý hay ho gì.

Nhìn lại mới thấy cái lừa Giản Phàm, Dương Hồng Hạnh hiền chán.

Chương 013: Thế giới tự do. (1)

“ Nhị ca rời giường ạ ...”

Răng Sún ân cần đặt dép của hắn ở trước giường, Dư Tội mở mắt ra, thoải mái vươn mình, tích tắc còn tưởng mình đang ở túc xá trường cảnh sát, cái cuộc sống tập thể này quen thuộc làm sao.

Có điều này đã khác xưa rồi, Dư Tội rời giường đi tới hố xí ở góc tường, một đám phạm nhân tự động tránh đường. Răng Sún ân cần đưa khăn mặt, bàn chỉ cho Nhị ca, bóp ra ít kem đánh răng, nhe bộ răng sún cười lấy lòng, từ sau lần đánh nhau kia, Dư Tội gọi luôn hắn là Răng Sún, hắn vui vẻ tiếp nhận.

Đi tiểu, đánh răng, rửa mặt, lại về bên giường đá hai người bên cạnh, lần lượt tới bên hố xí, sau dịch vụ buổi sáng là chỉnh lý nội vụ, chuyện này không cần y ra tay, những người mới tới hoặc là tới rồi mà chẳng ra sao, ngoan ngoãn làm lính cần vụ, chỉnh lý mọi thứ gọn gàng ngăn nắp, tới lúc đó tiếng gõ có tiết tấu, cửa sắt chắn gió mở ra.

Lão đại đi đầu, còn lại lần lượt tới cái không gian nhỏ hóng gió đó, lão đại Phó Quốc Sinh luôn không biết lấy từ đâu ra thuốc lá bật lửa, châm ở góc tường, khoan khoái rít một hơi, sau đó đưa cho tân lão đại. Dư Tội vốn không nghiện thuốc lá mấy, có điều ở cái chỗ rảnh rỗi này, thích cái thứ khói tê tê đầu lưỡi, khiến đầu óc lâng lâng này, rít vài hơi đưa cho Hắc Tử.

Hắc Tử vốn tên Nguyễn Lỗi, người đông bắc, sau hắn là tên người Hồi, tên dài rắc rối lắm, mọi người gọi hắn là A Bặc cho tiện.

Sau trận chiến kinh thiên hôm đó, Dư Tội vốn được suy tôn lên làm lão đại, có điều tự thấy mình không có người chiếu cố bên ngoài, nhường cho Phó Quốc Sinh. Trong mắt Dư Tội, tên này biết điều, ít nhất biết điều hơn đại đa số, từ người thăm nom không ngớt và quản giáo năm bảy lượt chiếu cố nhìn ra rồi.

Nam nhân mến tài nhau giống như nam nữ nhất kiến chung tình, đều không cần nhiều thời gian hay ngôn ngữ, đánh nhau hôm trước, hôm sau Phó Quốc Sinh đã biết đưa cho Dư Tội thuốc lá, vì thế đôi oan gia sinh tử bỗng nhiên thành lão đại và lão nhị trong phòng.

Kỳ thực ai cũng ngầm hiểu phòng này có hai lão đại, đối ngoại Phó Quốc Sinh là lão đại, đối nội Dư Tội là lão đại.

Đề xuất Tiên Hiệp: Bắt Đầu Trường Sinh Vạn Cổ, Cẩu Đến Thiên Hoang Địa Lão
Quay lại truyện Dư Tội
BÌNH LUẬN