Chương 35: Thế cưỡi hổ. (2) (2)

Chương 35: Thế cưỡi hổ. (2) (2)

Ban lãnh đạo có bốn người, bọn họ hút xong mới tới cán bộ trung tầng là Thằng Nhóc và Răng Sún, toàn là loại chân tay nhanh nhẹn cùng khéo ăn nói, quan trọng hơn là tự giác làm tay sai bảo vệ quyền uy lãnh đạo. Dư Tội phát hiện ra thành phần này không thể thiếu, ít nhất mang thêm chút thú vui cho cuộc sống cực kỳ buồn tẻ này.

“ Phó lão đại, Dư lão đại, người mới hôm qua vào, xử lý ra sao ạ?” Răng Sún khúm núm xin chỉ thị:

Hắc Tử xoa cổ chân còn chưa hoàn toàn phục hồi:” Đánh một trận là xong còn phải hỏi à?”

Răng Sún gọi theo Thằng Nhóc đứng ở cửa, khí thế lập tức thay đổi hẳn, hất hàm gọi:” Người mới, ra đây.”

Đúng rồi, động thủ tuyệt đối không phải chuyện ban lãnh đạo làm, luôn có người ra tay giúp duy trì trật tự trong phòng, theo lời Phó Quốc Sinh, ở cái nơi tài nguyên khống chế khan hiếm này, không thể nói tới dân chủ.

Nói một cách đơn giản, không dọa người mới chết khiếp, ai làm việc cho mày.

Dư Tội tâm tình bình ổn nhiều hơn rồi, nhớ lại lúc mình mới tới, kỳ thực giờ nhìn lại, mang nhiều tâm tình phức tạp thế làm gì, đánh và bị đánh chỉ là trò giải trí thôi. Nhưng mà cũng may mắn là khi đó nhờ đánh bừa đánh bậy mới có chỗ ngủ trên giường, nếu không giống mấy tên vừa lau sàn dọn hố xí, đừng hòng ngóc đầu lên được.

Thế giới tự do này thật là tốt, bằng vào bản lĩnh thăng tiến, đâu như ngoài kia, người ta không nhìn bản lĩnh anh, mà xem cha anh là ai.

Người mới đi ra, Thằng Nhóc và Răng Sún còn hung dữ hơn cảnh sát, hỏi nguyên quán, Phúc Châu, cho ngay cái tát, mẹ nó, chắc chắn là lừa đảo rồi, dân Phúc Kiến đặc sản là lừa đảo. Hỏi vì chuyện gì mà vào đây, nói là làm hộ chiếu giả, cho cái tát nữa, lừa đảo mà đi làm hộ chiếu giả là không đàng hoảng.

Vãi cả lý do, Dư Tội che mặt xấu hổ thay cho mấy thằng thủ hạ văn hóa lùn, sau màn tra hỏi nghiệp dư là màn tẩm quất bốp chát rất chuyên nghiệp, đánh cho tối tăm mặt mũi, ngoan ngoãn chấp nhận làm giai tầng rễ có mới thôi.

Muốn báo quản giáo à? Vô ích, quay đầu vào tường, không biết ai đánh hết.

Giai cấp có ở khắp nơi, trong tù cũng thế, nhân loại luôn có sở thích ức hiếp đồng loại, cái này thì không khác bên ngoài.

Tên làm hộ chiếu giả không ngoan ngoãn lắm, Răng Sún vừa kéo ra đã la hét lăn lộn trên mặt đất, đá một phát la hét như bị chọc tiết.

Thông thường cứ cuổi sáng là nghe thấy cái âm thanh này, như bị người ta chọc lỗ đít vậy, toàn là tiếng kêu khoa trương của nam nhân, quản giáo lười quan tâm, hoặc là Dư Tội nghĩ, quản giáo ở nơi này lâu cũng nhiễm cái thói xấu ấy rồi.

Người mới la hét, ban bệ lãnh đạo xem tới hứng khởi.

“ Còn tiếp tục la hét thì vả miệng.”

“ Cởi quần sịp của nó ra nhét vào mồm ấy.”

“ Mẹ nó, kêu như con đàn bà, sống kiểu gì vậy?” Hắc Tử rất hoài nghi tố chất nam nhân của lính mới đang lăn lộn chu chéo dưới sàn xi măng:

Dư Tội đã quen nghe thấy loại tiếng thét này rồi, mỗi ngày đều có người mới vào, mỗi ngày đều có người ăn đòn, nơi này là thế giới tự do đánh người không phải chịu trách nhiệm pháp luật.

Có điều đánh loại người này mất đi hứng thú vốn có ban đầu.

“ Đừng đánh nữa, hôm nay đổi phương thức, bọn mày ngày ngày nghe mà không chán à? Phải cải cách, phải theo kịp thời đại, cho nên phải bỏ hành vi dã man này.”

Dư Tội lên tiếng, thằng hộ chiếu giả như thấy cứu tính vội vàng vái tạ, mấy cán bộ trung tầng cười âm hiểm, nếu muốn vị này chỉ chiêu, chắc chắn khó chịu hơn ăn đòn. Trước đó có một tên nghiện, không đánh được, Dư lão đại bảo cho uống nước lạnh đi, kết quả là vị đó uống tới miệng nôn trôn tháo, bây giờ còn đang lau sàn không dám ngẩng đầu lên nhìn Dư lão đại.

“ Lấy giấy bút ra đây, mấy ngày tới không đấu võ mà đấu văn.” Dư Tội nói một cái liền có người đưa cho công cụ thư tín duy nhất với bên ngoài dâng cho lão đại, Dư Tội vẫy tay gọi người mới, thái độ tương đối ôn hòa:” Lại đây, biết vẽ không? Biết vẽ sẽ không bị ăn đòn.”

Người kia ngoan ngoãn bò tới rồi rít gật đầu: “ Biết biết biết ạ.”

“ Tốt, thế thì mày vẽ mỹ nữ cho anh em đỡ thèm.”

Những người còn lại cười khùng khục, không biết Dư lão đại có chủ ý xấu nào, kỳ vọng nhìn người mới, người mới hiểu lầm rồi, té ra cho rằng vẽ được mỹ nữ sẽ không bị ăn đòn, chống mổng lên vẽ.

Có điều rất nhanh lộ nguyên hình, đúng là tên lừa đảo, không biết mà giả vờ biết, cắn răng vẽ, mỹ nữ gì mà răng lưỡi cưa, mũi Bát Giới, mắt La Hán, đừng nói là mỹ nữ, xấu tới đực cái còn không phân biệt nói.

“ Oa, đẹp quá.” Dư Tộ vỗ tay nhiệt tình: “ Các anh em xem đi, có phải quá đẹp không?”

“ Chậc châc, đẹp đẹp thật.”

“ Đúng là mỹ nữ có khác.” Một đám phạm nhân đã quen hùa theo lão đại, tấm tắc phụ họa:

Dư Tội cúi xuống nhìn người mới:

- Mày thấy mỹ nữ này có sức hấp dẫn không? Có thể khơi lên dục vọng của mày không?

“ Có ạ, có ạ.” Người mới sợ ăn đòn, gật đầu ngay:

Tốt rồi, Dư Tôi sai dán bức tranh dưới ống thoát nước dưới chỗ hóng mát, kéo người mới đứng trước "ảnh mỹ nữ", lộ bản mặt thật, cười lạnh:” Mày phát tiết dục vọng của mày với mỹ nữ ra đi.”

Người mới còn đang ngây ra không hiểu phải phát tiết thế nào thì Răng Sún lĩnh hội ý tứ của lãnh đạo rất nhanh, đá đít:” Bảo mày thủ dâm, mau lên.”

Chương 014: Thế giới tự do. (2)

Mẹ cái thằng vô văn hóa, ăn nói thô tục, đến Dư Tội nghe mà còn phì cười, đám phạm nhân vây quanh cười lăn ra đất chỉ mặt người mới đang đỏ mặt luống cuống. Bốn năm tên đẩy qua đẩy lại thúc giục, có người ấn cổ, người kéo quần, cái mông trắng hếu lộ ra, đám đói khát sáng mắt nhìn hạ bộ của người mới, nhao nhao:

“ Bắn mau, không bắn không tính.”

Bốn người trong ban lãnh đạo vỗ tay, người khác càng đồng thanh reo hò "bắn đi, bắn đi!", ở nơi này không có người thấy chuyện bất bình bạt đao tương trợ, chỉ có bọn rảnh háng hô: “ Bắn mau, nếu không lỗ đít khó bảo toàn.”

Người mới sợ vỡ mật kẹp chân lại, tay bắt đầu có động tác, dưới sức mạnh của cường quyền, đành phải khuất phục, nhưng bị một đám ác nhân thất đức nhìn chằm chằm, không dựng lên nổi thậm chí còn sợ teo trym lại. Hì hục nỗ lực mãi lúc sau vẫn không hiệu quả, người mới mếu máo nói: “ Các anh nhìn như thế, tôi không dựng lên được.”

Một nửa ngã lăn ra cười, một nửa thì cố nhịn dọa: “Không dựng lên được thì không thể chứng minh mày vẽ ra mỹ nữ, có biết tội lừa lão đại là gì không? Là mày mãi mãi không dựng lên được.”

Mỗi tên một câu dùng hậu quả nghiêm trọng dọa dẫm người mới, người mới nghiến răng nghiến lợi tuốt tiểu đệ, lặp lại vô số lần, sợ đái ra quần còn chưa được, nói gì tới dục vọng, lát sau trym vẫn ỉu xỉu xỉu, khóc lóc: “ Các anh đánh nhau đi, tôi không dựng lên được.”

Người cười người đánh, đánh xong có cán bộ ném cho mảnh vải ướt dạy làm việc, người mới mừng như vớ được vàng, kéo quần lên.

Màn giải trí hôm nay không tệ, Phó lão đại cười mỏi cả hàm, trong tiếng tung hô Dư lão đại, vầng mặt trời đỏ ối bay lên, chiếu qua ô hóng gió, không khí mang hơi ấm ùa vào căn phòng ẩm thấp. Dư Tội nhìn thấy, nụ cười dần biến mất, động tác nhỏ này Phó Quốc Sinh nắm bắt được ngay:” Dư Nhị, cậu ở ngoài theo ai? Sao vào đây mười ngày mà không có ai dẫn đi thẩm vấn?”

“ Tội nhỏ, cướp cái ví thôi, tôi đoán chừng ngồi hai ba tháng là ra rồi, thẩm vấn làm mẹ gì.” Dư Tội dửng dưng đáp:

Chuyện này thì y dám chắc, Hứa Bình Thu khẳng định không để y ở đây mãi, không lâu sau sẽ ra thôi, nhưng bây giờ y nghĩ không phải là mình bao giờ được ra, mà có muốn ra không?

Còn gì nữa, giờ ở đây làm lão đại, cơm bưng nước rót tới tận nơi, đồ ngoài gửi vào do y chọn trước, tối đi ngủ có người đấm lưng bóp chân, phục vụ thế này ra trung tâm mát xa tốn vài trăm.

Chỉ là Phó Quốc Sinh và Hắc Tử không tin, trong mắt họ Dư lão đại phải làm chuyện gì oanh động thiên hạ lắm, sao là tên trộm vặt được, Dư Tội xua tay:” Tôi nói thật đấy, sao các anh không tin, muốn tôi nói là giết người mới tin à?”

“ Tiểu Dư, cậu đúng là dị loại, sau này ra chắc chắn thành lão đại một phương.” Phó Quốc Sinh khẳng định chắc nịch:

Hắc Tử cũng phối hợp:” Người anh em, cậu mà gia nhập băng Chặt Tay bọn tôi thì sớm hô phong hoán vũ, thành nhân vật dậm chân rung chuyển Quảng Châu rồi.”

Hai người nói thật, ít nhất họ tin thế, Dư lão đại là loại giết người không chớp mắt cơ mà, vậy mà làm trộm vặt, đúng là trời đố kỵ anh tài không cho cơ hội.

“ Tôi cũng bất đắc dĩ mới đi ăn trộm kiếm miếng cơm, mọi người vào đây ai mà chẳng thế.” Dư Tội xuống tinh thần nói, thở mạnh một hơi, nét mắt phức tạp có khinh bỉ, uất hận, chua chát bổ xung: “ Nói cho các anh biết, thực ra tôi có một lý tưởng rất lớn lao … tôi muốn làm cảnh sát đi bắt kẻ xấu, nhưng cuộc đời chó má, tôi thành kẻ xấu bị cảnh sát bắt.”

Ban lãnh đạo ngớ ra nhìn nhau, cố nén cười, cuối cùng nhịn không được cười phá lên, như chuyện này còn buồn cười hơn vừa nãy, Dư Tội nghĩ lại cũng thấy chuyện của mình buồn cười, bật cười hết sức sảng khoái, vẫy tay vẫy tay gọi mọi người lại: “ Thật đấy, từ nhỏ tôi muốn làm cảnh sát rồi, nguyên nhân ấy à, vì tôi hay đánh nhau, đánh nhau bị người ta bắt. Mỗi lần vào đồn là bị cảnh sát đánh, lúc đó tôi nghĩ, mẹ nó, mình mà làm cảnh sát thì thoải mái đánh người, không lo ...”

Bất tri bất giác tiếng gõ cửa sắt vang lên, cắt ngang đoạn hồi tưởng của Dư lão đại, kiểm tra phòng theo lệ đã tới rồi, kỷ luật nơi này nghiêm hơn cả trường cảnh sát, ngay tức thì quy củ ba người một hàng, khoanh chân ngồi trên giường.

Cửa sắt mở ra, quản giáo vẻ mặt nghiêm túc đứng trước phòng giam, một ngày mới bắt đầu.

Điểm danh, đúng theo lệ, sau đó đi đổ rác, mỗi ngày chỉ có một lần, cơ hội được tự do duy nhất chỉ có lão đại được hưởng, thời gian mười phút mà thôi, thực ra chẳng có rác gì, mà là quản giao gọi đi tìm hiểu tình hình trong phòng, đa phần là lúc biến thành lúc lão đại và quản giáo giao lưu tăng cường tình cảm cá nhân.

Đổ rác xong trở về, Phó Quốc Sinh đi về tay kẹp điếu thuốc, ngồi vắt chân chữ ngũ bốc phét với ban bệ lãnh đạo, khi A Bặc hút điếu thuốc thừa tất nhiên là khen ngợi luôn mồm, huống hồ hôm nay Phó Quốc sinh được tiếp tế một bọc lớn, nói không chừng bên trong đó có thứ hay.

Người bản địa có cái lợi, còn anh em nam bắc thì không được, nhìn mà chảy nước dãi.

Tới giờ cơm sáng, Phó Quốc Sinh đã đem thứ gửi vào thống kê, một thùng mỳ ăn liền, hai túi xúc xích, ba hộp nhựa chứa sáu ô đựng hải sản, thịt ngâm, dưa muối, hắn hít một hơi hưởng thụ vô cùng, có một chai Sprite, mở ra một cái mùi rượu lan tỏa cả phòng.

Chỉ cần không phải là thứ cấm kỵ, mua chuộc được quản giáo thì cứ đưa vào thoải mái. Dư Tội chẳng bao giờ hỏi chi tiết ai đưa vào hay thân phận Phó Quốc Sinh ngoài kia thế nào, nhận lấy bữa sáng do Thằng Nhóc đưa cho, ăn qua loa cho xong.

Cơm nước chẳng ra làm sao, nhưng mà đói, ăn hết ngay, huống hồ từ bé Dư Tội đã không kén chọn chuyện ăn uống rồi, có hai cha con, ăn uống luôn tạm bợ, cơm trường còn ngon hơn cơm nhà bội phần, chính vì ăn uống thiếu dinh dưỡng nên vóc dáng của y mới thua kém người ta.

Nhưng mà cơm nước ở đây thì quá tệ, rau xào có khi chẳng thèm bỏ rễ, mỡ chẳng thấy đâu, ngay cả muối cũng thiếu, tất nhiên là y thì có muối do Lão Phó cung cấp, rắc thêm vào miễn cưỡng nuốt được. Kỳ thực mới vào đói nên ăn hết, giờ chắc là quen tồi, Dư Tội chẳng ăn được là bao, thấy mấy tên khác nhìn chằm chằm hộp cơm, đẩy ra cho chúng tranh nhau.

Ở nơi này mẩu thuốc, cơm thừa đều là ân điển, ở cái nơi mà bất kỳ hành vi tội ác nào cũng có thể lý giải nào này, nếu có chuyện cho cơm thừa, áo cũ sẽ được nhân lên vô hạn, Dư Tội chỉ là vô ý, nhưng mà hành động vô ý của y được anh em phạm nhân chung đánh giá:

Có tình nghĩa.

Ăn xong là tới thời gian buồn chán, thông thường Dư Tội một mình ra gian hóng gió, gập bụng, chống đẩy, cùng với thời gian trôi đi, y cảm giác được thể lực đang suy giảm nghiêm trọng, khi ở trường y có thể chống đẩy liền 100 cái không nghỉ một cách dễ dàng. Có lần thi đấu với Gấu Chó và Súc Sinh, hôm đó còn có đám nữ sinh trong trường vây quanh cổ vũ, thế là y đạt kỷ lục cao nhất cuộc đời, tận 230, giờ chỉ làm được chưa tới 50 đã hoa cả mắt.

Biết sao được, dinh dưỡng không đủ, nhưng ở hoàn cảnh như nuôi nhốt như chuồng lợn này không thể tăng dinh dưỡng, nếu không phần dư chạy xuống bụng, điển hình là Lão Phó, vốn là nam nhân khá điển trai, ở vài tháng bụng đã phệ ra.

Chương 015: Thế giới tự do. (3)

Hôm nay chống đẩy 40 cái, trán toát mồ hôi, Dư Tội trở mình ngồi dựa vào tường xi măng mát lạnh, tận lực ép chặt chân, dù sao cũng rảnh, hoạt động một chút hơn là nằm ì ra đó. Tính thời gian thì y vào đây đã tròn 10 ngày, vậy mà không thẩm vấn, không thăm nom, thậm chí không có cơ hội nói chuyện với quản giáo. Y có cảm tưởng mình giống như bị vứt bỏ, bị bỏ rơi, cảm giác này y trải qua một lần rồi, đó là hồi bé khi y biết mẹ mình bỏ mình lại đi theo người ta.

Chỉ là bây giờ Dư Tội kiên cường hơn khi đó nhiều lắm.

À, đúng rồi, ở đây y là Dư Tiểu Nhị, không phải là Dư Tội, đôi khi y có cảm giác mình sinh ra là Dư Tiểu Nhị, quê nhà, trường cảnh sát, mọi thứ giống như giấc mộng.

Vậy hiện thực là gì?

Là ngay trước mắt.

Trong một phòng giam có 3 tên bán thuốc phiện, 6 tên cướp của gây thương tích, 5 thằng đột nhập ăn trộm, 2 thằng lừa đảo, 1 thằng cưỡng hiếp vừa đi, thêm vào thằng làm giả hộ chiếu, còn có một thằng giết người nữa, nhưng Dư Tội thấy không giống, thằng đó vào một cái là khóc như cha chết, hôm sau đánh một trận rồi bị đưa đi.

Nói ra đây là chỗ vi diệu lắm, đi ra từ nơi này có ba loại người, một là được thả tự do, là mộng tưởng của tất cả mọi người, hai là tội nhẹ, được đưa tới trại giáo dục lao động hoặc thi hành án ngay ở trại giam, thế cũng phải thắp hương khấn vái. Loại thứ ba xong rồi, đưa tới khu bắt giữ đằng sau, chính thức thành tội phạm theo đúng ý nghĩa pháp luật, nói đơn giản là: Kẻ thù của nhân dân.

Ở đây Dư Tội thấy mình chẳng những cao thượng còn chính trực thuần khiết.

Không tin à, như Thằng Nhóc ấy, vừa tròn 18 mà đã có tám năm kinh nghiệm lăn lộn giang hồ. Hắc Tử nói, đông bắc hổ, tây bắc lang, Trung Nguyên toàn hàng nát, tóm lại là mình thuộc về vương giả của phương bắc, Thằng Nhóc tán đồng, nói Lưỡng Quảng toàn lừa đảo, Xuyên Quý toàn gái gọi, câu đối nghe chuẩn phết.

Dư Tội khái quát toàn bộ trạng thái tội phạm toàn quốc là, bắc cướp nam lừa, tây ác đông gian, hội tụ ở phòng giam này, gần như là đầy đủ các thể loại cặn bã cả nước.

Nghe Thằng Nhóc chửi tiện nhân gì đó, Dư Tội cười, lại cùng người ta đánh bài rồi, không có gì đánh cược, thắng thì tao tát mày một cái, không được ghi hận, đánh xong chơi tiếp. Bộ bài có thể mang vào, còn mạt chượt thì không, vì sao, không thể tưởng tượng được sức sáng tạo con người lớn thế nào đâu, ở hoàn cảnh buồn chán này, mỗi vật dụng đều được tận dụng một cách hết sức thần kỳ.

Mệt rồi, không gập mình nữa, duỗi thẳng thư giãn toàn thân, chợt phát hiện có thằng Vân Nam mắt âm u nhìn mình, không thèm để ý, thằng này cao chưa tới 1m6, khi vào đánh không kêu một tiếng, bảo làm không làm, đánh không phản kháng, sau đó Lão Phó mang tin về, quản giáo không cho đánh.

Thằng đó bán ma túy, từ Vân Nam tới Quảng Châu chỉ nuôi hai loại người, trừ bán trà Nhị Phổ thì chỉ có bán Ma Túy. Tên này chắc chắn là tội phạm trọng yếu, đôi mắt nhìn là biết sinh ra đã không tin ai, vừa vào chủ động ngủ bên hố xí, khi có người mới vào, Dư Tội đổi chỗ ngủ cho hắn, hắn chẳng mảy may cảm kích.

Quan sát động tác thường ngày của hắn, Dư Tội thầm đoán tên này quen dùng súng, có thể còn là súng trường, vì khi tắm màu da ở nách hắn khác, lưng thì lúc nào cũng thẳng tắp, khả năng từng làm lính, ánh mắt thì đủ khiến bọn trộm vặt lừa đảo trong phòng phát hãi.

Dư Tội xem như đã lăn lộn giang hồ, có chút trực giác với nguy hiểm, tên này không thể là người thường.

Có điều đừng hiểu lầm, y chẳng hứng thú gì với tên này, tốn công quan sát và phân tích như vậy chỉ đang nghĩ, Hứa Bình Thu đã phí công sức đưa y vào đây, chắc chắn không phải đơn giản là thích ứng với hoàn cảnh, mà còn là ý đồ tiếp xúc với nghi phạm làm cảnh sát đau đầu. Vậy thì bọn trộm vặt, đánh người có thể loại bỏ, ngoài tên bán ma túy chỉ còn vài kẻ đáng chú ý thôi.

Thằng Nhóc cũng tính, nhưng mà đây là thằng ngốc, trộm được một bao tải giày bị bảo an đánh cho nhừ tử, số hàng trị giá cả vạn mà nó hi vọng một tháng là được về, bại não, bỏ qua.

Răng Sún cũng là ngốc nốt, nhưng là thằng ngốc có sức chiến đấu, quen ăn cướp, cướp từ xe đạp tới đột nhập cướp bóc, cuối cùng thuận tay cướp sắc, là tội phạm vượt thế kỷ rồi, sống 38 năm mà ở tù 18 năm, bỏ.

Hắc Tử bị bắt trong cuộc truy quét băng đảng vào năm ngoái, nghe đâu là nhân vật số hai băng Chặt Tay, có điều Dư Tội hoài nghi cái băng này tổ chức quá kém, thằng diện mạo đặc trưng thế này khác gì bia sống cho cảnh sát.

Chẳng lẽ là A Bặc? Dư Tội nghi nhất là A Bặc và thằng Vân Nam, cả hai đều bán ma túy, A Bặc giảng giải cho ma túy vào thuốc lá hút thế nào, làm sao kiếm người mua, người không tiếp xúc không thể biết được.

Dư Tội tìm mục tiêu của Hứa Bình Thu là để né tránh, thậm chí y rất ít khi hỏi chuyện trải qua của người khác, định bụng cùng lắm ra rồi không làm cảnh sát nữa, đi bán hoa quả còn hơn, cảnh sát còn cặn bã hơn thứ cặn bã trong này.

À phải, tất nhiên không thể bỏ qua Phó Quốc Sinh, nhưng thằng này giống bọn lắm tiền thích khoe khoang, không biết đánh nhau, thủ đoạn lưu manh cũng kém, thậm chí chửi bậy cũng không nhiều, luôn coi mình là người có văn hóa, địa vị toàn do tiền bên ngoài gửi quản giáo nhờ chiếu cố.

Tập luyện lau người xong, Dư Tội chuẩn bị về chỗ thì Lão Phó cũng leo ra chỗ hóng gió đưa cho chén rượu nhỏ, ngửa cổ ực phát hết luôn, cay xé cổ họng.

Phó Quốc Sinh đắc ý:” Tiểu Mao Đài đấy, nơi này còn được uống quốc tửu, thấy sao?”

“ Uống ít thôi, nơi này thiếu ánh mặt trời, uống rượu nhiều bị nhiệt.” Dư Tội trả chén lại, mấy kiến thức lặt vặt này cha y biết rất nhiều:

“ Cậu thực sự trộm ví mà bị bắt à, ra ngoài kia tôi kiếm việc cho cậu nhé?”

“ Làm gì có chuyện tốt thế, tôi suýt giết anh, ra kia anh định báo thù tôi chứ gì?” Dư Tội chẳng mảy may ra động lòng, cho dù Phó Quốc Sinh tỏ ra rất hảo sảng, không nhớ thù xưa, nhưng y thì không buông lỏng cảnh giác:

“ Sao thế được, nhân tài như lão đại, đốt đuốc khó tìm.” Phó Quốc Sinh nịnh bợ:

“ Tôi giống nhân tài chỗ nào?” Dư Tội chưa bao giờ xem nhẹ bản thân, từ nhỏ tự lập nên y tin tưởng mình ném vào đâu cũng có thể sống, còn sống tốt, nhưng nói tới nhân tài hơi buồn cười rồi:

Phó Quốc Sinh nghiêm túc nhìn Dư Tội một lượt giơ ngón cái lên: “Tất cả, con người trượng nghĩa, làm việc phóng khoáng, ra tay tàn nhẫn, là người làm việc lớn ... À phải, cậu trộm ví thật à?”

Xem ra không tin rồi, Dư Tội chép miệng: “ Chả lẽ tôi đi nói dối?”

“ Không phải, mà tôi thấy không giống, thế trước kia cậu làm gì?”

“ Công nhân.” Dư Tội thốt ra câu trả lời ngắn gọn, nói như thật: “ Đó là cái nghề cao quý, lại có tính truyền thừa.”

Phó Quốc Sinh cười hô hố, mấy thằng khác phải che miệng nén cười.

Dư Tội đạp một phát:” Mẹ nó, coi thường công nhân à, người thành phố đều thế, cứ nhìn các triều đại đi, toàn do giai cấp công nông hạ gục, mấy thằng quan nhị đại gì đó bây giờ đều là hậu duệ của công nông dân hết.”

“ Ha ha ha, có phải cậu muốn tìm lại chút cân bằng tâm lý à?” Cái gì khác không nói, Phó Quốc Sinh nhìn ra Dư Tội có chút hận đời:

Dư Tội khỉnh bỉ lắc đầu:” Tôi coi tôi là loại AQ thắng lợi bằng tinh thần à, căn bản tôi không cần tìm, ý tôi là tôi đây cùng cấp với cha với ông bọn chúng.”

Chương 016: Bắc cướp nam lừa. (1)

“ Ha ha ha ha.” Phó Quốc Sinh đấm giường cười, cái mặt trắng cười tới đỏ rực, càng ngày càng tò mò, chuyện từ người suýt giết mình thành bạn bè thì hắn có thể tiếp nhận, không tiếp nhận được chuyện Dư Tội bị trộm vặt vào đây:” So với thằng trộm vặt thì cậu có văn hóa hơi cao.”

Dư Tội vung tay tát: “ Mẹ nó, ai sinh ra là trộm đâu, tôi cũng được ăn học đàng hoàng chứ thua gì ai, chẳng qua ... à, tôi không hỏi anh làm gì, anh cứ quấn lấy tôi nghe ngóng, không thấy phiền à?”

“ Còn vì sao nữa, tôi bị khí thế của cậu cảm phục, bị anh tư mê hoặc, bạn tù một đêm, anh em cả đời, ha ha ha ...”

“ Xéo!”

“ Này, nói chuyện đàng hoàng với cậu đấy, tôi thực sự là sắp ra rồi, có muốn theo tôi kiếm ăn không? Hôm nay quản giáo truyền tin cho tôi rồi, vài ngày nữa là tôi về với thế giới phồn hoa.” Phó Quốc Sinh hạ thấp giọng xuống, có vẻ cũng khá thật lòng:

Dư Tội không phải là người dễ gần, vì y luôn có sự đề phòng với kẻ khác, hai nữa là ra ngoài kia rồi, y không muốn dính líu tới đám này, chỉ là không nén nổi có chút tò mò:” Lão Phó này, tôi thấy con người anh không đủ tàn nhẫn, võ chả ra sao, văn cũng dở chừng, có mỗi cái miệng còn tạm, thêm cái mặt đẹp trai, hay anh buôn bán nữ nhân?”

“ Ha ha ha, cậu nói đùa vui thật đấy, bây giờ nữ nhân tự bán mình rồi, còn cần người khác bán à? Tôi đương nhiên là làm ăn, anh em nam bắc đều nể mặt, không phải bốc phét với cậu, năm xưa rời băng đảng Hong Kong tới Dương Châu, lão đại của chúng tôi chạy quan hệ toàn do tôi xử lý, một câu nói của tôi, chuyện bên ngoài xử lý thỏa đáng hết cho cậu.”

“ Oa, ngầu thế cơ à?”

“ Còn hơn tưởng tượng của cậu đấy.” Phó Quốc Sinh vỗ ngực:

“ Ngầu thế sao bị tóm vào đây?” Dư Tội cười khẩy:

Thình lình bị Dư Tội xiên xẹo một phát, Phó Quốc Sinh đỏ mặt, may mà mặt đủ dày:” Nơi này là trường Đảng của tội phạm, không vào vài lần, bên ngoài không thăng tiến được, ha ha ha ... Người anh em, cậu cũng không phải lần đầu à?”

Dư Tội không để ý tới tên bẻm mép này, biểu hiện của y so với lý lịch được bịa quá chênh lệch, người ta tin vào trại lần đầu mới lạ. Càng nói chuyện càng thấy hợp khẩu vị với Phó Quốc Sinh, tên này có văn hóa, con người khôi hài, cũng coi như loại thẳng tính không lươn lẹo, đánh nhau một trận, thua là thua, không kiếm cớ giở trò sau lưng, Dư Tội thăm dò: “ Lão Phó này, hay anh theo tôi làm công nhân đi, tự kiếm ăn bằng đôi tay mình, anh xem, anh đâu trẻ gì nữa, chẳng lẽ cứ sống thế này hết đời? Đi làm công nhân có có tí lương hưu chứ.”

Phó Quốc Sinh cười méo xẹo, không ngờ mình đi khuyên người ta lại bị người ta khuyên lại, mà hắn thấy cũng rất kỳ, vị này còn trẻ như thế mà tựa hồ chẳng hứng thú với cái gì, chẳng để ý cái gì, thậm chí hắn còn cảm giác được, Dư Tội thậm chí chẳng khao khát ra ngoài kia.

Không thể nào, đã là người thì chắc chắn phải có theo đuổi gì chứ, hắn cũng không tin rằng Dư Tội vì một lần vào trại giam mà lại mất đi nhuệ khí, đây là tên vong mạng mà.

“ Người anh em, con người không thể sống như cậu được, thế giới này còn nhiều thứ cậu chưa biết lắm … ra ngoài kia tôi kiếm cho cậu con Aston Martin, chở hai em gái ra sông hóng gió, một là tiếp viên hàng không, một là học sinh, thấy thế nào? Nhà ở trong biệt thự, làm vài cái hộ chiếu, sau này vào tù cũng là trại giam nước ngoài, tôi quá thất vọng với cái quốc gia này rồi, vào tù một lần mà đãi ngộ tệ như thế ... Chẳng lẽ cậu không thất vọng à, ở đây cậu bị tước đoạt mọi quyền lợi, ra ngoài làm công nhân chỉ làm giàu cho người khác, tôi lấy làm lạ đấy, cậu có khuynh tự ngược à? “ Phó Quốc Sinh liên tục kích thích Dư Tội:

“ Không phải, nhưng tôi không muốn cứ vào nơi này học tập mãi.” Dư Tội cảm thấy tức cười, ngoài kia chật vật kiếm miếng ăn, vào tù lại có cơ hội kiếm việc làm:

Phó Quốc Sinh quyết tâm lôi kéo thứ vong mạng này, loại như Dư Tội không cần dùng nhiều, nhưng đã dùng là có thể dùng vào việc lớn, như giết người, thế là đủ:” Nếu bên ngoài có người che chở, dù cậu có vào đây cũng như trải nghiệm cuộc sống thôi, giờ ngoài kia làm quái gì có chỗ nào sống bình yên được, công nhân vinh quang như cậu cũng vào đây còn gì?”

Đề xuất Voz: Thời Không Đảo Lộn
Quay lại truyện Dư Tội
BÌNH LUẬN