Chương 36: Thế cưỡi hổ. (2) (3)
Chương 36: Thế cưỡi hổ. (2) (3)
Rõ ràng đang ám thị bên ngoài có người, nhưng nhìn Dư Tội vẫn bộ dạng không đau không ngứa, Phó Quôc Sinh ra đòn quyết định: “ Nếu cậu thực sự vào đây vì trộm vặt, có tin dù tôi ở bên trong cũng kéo cậu ra được không?”
Hả? Chẳng lẽ đây là phỏng vấn tuyển dụng, Dư Tội chợt sinh ra ý nghĩ lạ, lẽ nào đây là nơi tuyển người của tập đoàn tội phạm nào đó, càng thêm cảnh giác với hắn: “ Xéo xa vào, tôi tin anh có thể kéo tôi ra, nhưng khi đó ra rồi chuyện phải làm không đơn giản là cướp ví nữa, sau khi ra khỏi đây, ban ngày tôi làm công nhân, tối đi cướp ví vẫn sống tiêu diêu. Việc đếch gì phải dựa vào ai. ”
Phó Quốc Sinh giơ ngón cái, không biết tán thưởng cái gì nữa, chắc là vì lựa chọn chính xác.
“ Tập hợp!
“ Trong phòng có người quát, phản xạ có điều kiện, Lão Phó và Dư Tội nhảy khỏi gin hóng gió trở về phòng, ngồi thành hàng chờ đợi.
Người mới tới, đi thẩm vấn, hoặc là thả người, mỗi ngày cánh cửa sắt mở ra là diễn một màn bi hoan ly hợp, hôm nay có chuyện gì, ai tới đây?
“ Kiểm tra vật cấm, tất cả dựa lưng vào tường.”
Khi mặt quản giáo xuất hiện ở cửa sắt quát một tiếng, phạm nhân như thỏ sợ hãi vội vàng đứng sát vào tường thành hàng, động tác chậm thế nào cũng bị người khác đá đít.
Quản giáo dẫn theo vài phạm nhân tự do vào, lục lọi chăn đệm, quần áo, thấy có bộ quần áo nào tốt một chút thì ném ra ngoài, nói là hoài nghi có đồ trong đó, còn về phần thứ thiếu thốn như thuốc lá bật lửa sẽ bị chúng lấy hết.
Nhưng phòng này có Lão Phó nên không phải lo, phạm nhân tự do tìm kiếm một lúc báo cáo không có gì hết, quản giáo quát bảo họ ra ngoài, trước khi phòng giam làm sạch không ai được nhúc nhích, sau đó cho người đợi ngoài đi vào.
Làm sạch? Dư Tội không hiểu trò gì, ở thế giới mới mẻ này, điều y chưa biết còn quá nhiều.
Hai người đeo mặt nạ phòng độc đi vào, lưng đeo bình khí, bấm nút có khói trắng phun ra, mùi chất hóa học gắt mũi sộc vào, Dư Tội nín thở, té ra là khử trùng.
Tiếng vòi phun điện chạy ù ù rất lâu, từ trên xuống dưới, bao gồm khoang hóng gió cũng biến mất trong làn khói trắng, tới khi cửa sắt đóng lại mùi vẫn chưa hết, ai nấy nước mắt nước mũi ròng ròng, tiếng ho hắng không ngớt.
Ngay khi cửa sắt đóng vào là Phó Quốc Sinh chạy ra chỗ hóng gió, mở vòi nước rào rào xối lên mặt, thở như hen xuyễn.
Khi nước trên mặt nhỏ xuống tong tong mới phát hiện Dư Tội ngồi trong góc từ bao giờ, lấy làm lạ:” Từ lúc cậu vào còn chưa làm sạch, sao cậu biết chạy tới đây?”
Loại chuyện này mỗi một khoảng thời gian lại làm, chạy chậm một chút là bị sặc, nghiêm trọng hơn có khi bị ngất, Dư Tội lẩm bẩm:” Đâu cần chuyện gì tôi làm cũng khiến anh bất ngờ, dùng đầu mà nghĩ.”
Tất nhiên chẳng cần não cũng biết phải chạy tới nơi thông gió có nước, Phó Quốc Sinh cười, ngồi cũng Dư Tội, phạm nhân khác chỉ có thể đợi trong phòng, chửi bới quản giáo, mỗi lần làm sạch không khác gì vào phòng hơi độc, mùi đó làm người ta nửa ngày mới khôi phục được. Nhất là người mới luôn thảm nhất, hắt hơi không ngừng, nước mắt nước mũi ròng ròng thảm hơn cả cha chết.
Đừng mong có ai thương hại, ngược lại nhìn người khác thảm hơn mình còn là liều thuốc an ủi, Dư Tội thuận miệng hỏi:” Thứ gì mà gắt thế?”
Chương 017: Bắc cướp nam lừa. (2)
“ Thuốc sát trùng, chỉ biết thế thôi.” A Bặc đi tới đi tới rửa mặt, cổ tay có nốt đỏ chấm trắng, giống mụn trứng cá, nặn cái ra mụn:
Ở đâu chẳng có bệnh, nhất là phòng giam chẳng sạch sẽ cho mấy, dù là mỗi ngày lau dọn cũng ngăn không được ký sinh trùng sinh sôi ở nơi thiếu ánh mặt trời này.
Phó Quốc Sinh không ngờ trả lời rất chuyên nghiệp: “ Thành phần chủ yếu là Tetramethrin, Piperonyl butoxide. Ddv, ức chế các loại sâu, nếu nơi này không thông gió thì hun luôn chúng ta cũng được.”
“ Mẹ nó, cũng quá mức không coi chúng ta là người rồi, cứ thế phun vào.” Dư Tội có chút bực dọc:
Ngươi khác vào đây sớm không coi mình là người nữa, Dư Tội nhíu mày một loạn tên khó phát âm mà y còn chẳng biết là cái gì, chẳng lẽ Lão Phó là thằng chế thuốc giả?
Mỗi người trong cái phòng giam này đều có câu chuyện đặc sắc ở ngoài, câu chuyện ấy nối tiếp ở đây thành thứ an ủi cuộc sống buồn tẻ.
Hơi thuốc tan đi, cách giờ cơm còn sớm, đám cặn bã bắt đầu bày trò, trò hôm nay rất sáng tạo, khiến Dư Tội cũng hứng thú.
Chơi gì thế, ăn trộm, mô phỏng ăn trộm.
Hai ngày trước tên người An Huy vừa thăng chức từ lau sàn lên làm rửa hộp thức ăn vì để râu ngắn nên gọi là Lông Ngắn, tuyên bố mình là ăn trộm lành nghề, có điều ở đây không có đất dụng võ, túi ai cũng sạch trơn.
Răng Sún có cách, gấp báo lại làm tiền, đi qua đi lại cho Lông Ngắn trộm, ai cũng nghĩ trước mặt bao người hắn vô kế khả thi, nhưng Lông Ngắn trải qua sóng to gió lớn, khẩn cầu: “ Đại ca, không chơi thế được, tôi trộm đồ của người ta toàn nhân lúc người ta không phòng bị, anh biết rồi tôi trộm thế nào?”
“ Không phòng bị thì có bản lĩnh mẹ gì chứ, có phòng bị mà lấy được mới giỏi.” Răng Sún cố tình làm khó, theo thói quen tát một phát:
Ai dè Lông Ngắn càng gian, ăn tát lăn một vòng, thế rồi mở gói báo ra làm động tác đếm tiền.
Oa, không ai nhìn thấy hắn trộm thế nào luôn, cả đám xúm tới nhìn, cách nghề như cách ngọn núi, cảm giác không khác gì xem biểu diễn ảo thuật. Lông Ngắn nổi máu thể hiện: “ Các anh em, nghề này tay phải chuẩn, mắt phải tinh, không được nhìn tôi, nhìn tôi là mất rồi.”
“ Á!” Thằng Nhóc kêu lên như nữ nhân bị phi lễ, quần bị người ta tụt đến gối mới biết, chiêu này quá hữu dụng, đám cặn bã vừa cười vừa nhao nhao đòi học.
Lông Ngắn chắc là vì rảnh quá nên cũng không dấu nghề:” Làm trộm ấy, cơ bản là phải biết dương đông kích tây, di chuyển sự chú ý của mục tiêu ... Đương nhiên kỹ năng chuyên nghiệp không thể thiếu, ví dụ năm xưa tôi khổ luyện, mỗi ngày lấy ngón tay chọc cọc gỗ, chọc tới khi ngón giữa ngón trỏ giơ ra dài bằng nhau mới là hợp cách ... Không tin à, xem này.”
Nói rồi, hai tay chống đất, sau đó rút còn một tay, rồi từ từ rút tới 2 ngón, vậy mà chống đẩy được ba cái, khi đưa tay ra, đúng là có hai ngón bằng nhau, ai cũng hô kỳ, xương của hắn biến hình rồi.
Quả nhiên khổ luyện mới thành tài, người khác vơi dần tâm tư học nghệ.
Răng Sún là thằng thiếu răng mà lắm mồm, chê bai Lông Ngắn hành nghề vô vị, phải như hắn, kể lại là đi lục thùng rác nếu tìm thấy hòm chuyển phát nhanh cùng hóa đơn còn nguyên vẹn vứt đi, là có thể hành nghề. Đương nhiên còn phái kiếm áo của cty chuyển phát nhanh, kiếm tòa nhà mà bảo vệ không quá nghiêm gõ cửa hô "Ê, chuyển phát nhanh của anh, ký mau". Sau đó cửa mở ra là vào nhà cướp luôn, nhanh gọn sảng khoái.
Hiện giờ mua sắm trên mạng phát triển, có cả đống cơ hội ăn cướp, Răng Sún khoe xây được nhà ba tầng ở quê rồi, nếu không phải gặp nữ chủ nhà quá ngon, thuận tiện cướp sắc thì đã về nhà giải nghệ rồi, thế nên nói nữ nhân là mầm họa.
“ Thiên hạ anh hùng chết ở dưới váy nữ nhân nhiều lắm, thêm một người không mất mặt.”
Chẳng biết ai bình phẩm, mọi người đều cười lớn an ủi Răng Sún.
Trung tầng và tầng thấp nói chuyện, ban lãnh đạo có thân phận không tham gia, Dư Tội nhìn cái chân vừa mới giảm sưng của Hắc Tử, quan tâm hỏi:” Có đau không? Hôm đó hơi nặng tay.”
“ Cái mạng nát thôi mà, chả sao, người anh em, cậu không cần áy náy làm gì.” Hắc Tử rất hào sảng khoác vai Dư Tội:
Phó Quốc Sinh nghe thế không hài lòng: “ Hắc Tử, không có mạng ai là nát hết, tôi thấy cậu bị bắt trong đợt truy quét, loại bắt người như thế thường chả nắm được chứng cứ thực chất đâu, sớm muộn cũng phải thả thôi.”
Hắc Tử trừng mắt trâu lên: “ Anh nói thì hay, song bọn cảnh sát nó đâu nghe anh.”
“ Chưa chắc, tôi ra ngoài kéo luôn cậu ra, thế nào? Có muốn theo tôi không, tội phạm bạo lực không có tiền đồ gì cả, chúng ta chơi chút trò trí tuệ cao.” Lão Phó lại bắt đầu tuyển dụng rồi:
Hắc Từ chù chừ, nói thẳng: “ Chặt đầu hay chọc đít thì cũng thế cả thôi, phân cao thấp gì, anh bảo tôi làm cái gì nào, tôi chỉ biết chém người thôi.”
Dư Tội bị tên cặn bã đơn thuần làm cười ha hả, Lão Phó đau đầu, muốn nói rõ thế nào là phạm tội trí tuệ cao với tên trí tuệ thấp không dễ dàng, Hắc Tử lại không phục, băng Chặt Tay của hắn từ nam tới bắc uy danh hiển hách, ai nghe không tái mặt, dao bôi thuốc gây tê mạnh, chém một dao là giải quyết vấn đề, đỡ phức tạp, hợp với tính cách Hắc ca.
“ Chẳng qua dùng mấy thứ thuốc gây tê levorphanol, benzethidine, dùng acetate trung hòa chứ gì, không được đâu Hắc Tử, đó là thuốc cấm đấy, tra ra một phát là người ta quét trọn ổ.” Lão Phó lại nói ra danh từ phát âm méo mồm:
“ Sao anh biết đấy là bí kỹ bất truyền của băng Chặt Tay?” Hắc Tử sửng sốt:
Lão Phó khinh bỉ:” Ra ngoài kia tôi dạy cho cậu vài thứ còn hay hơn, dính vào cái đó là chán sống rồi, có biết giờ công an ngoài kia ráo riết đối phó với băng Chặt Tay không? Vì các cậu chơi thuốc cấm, giờ phát hiện là có thể bắn luôn. Thế thì còn làm ăn chó gì nữa?”
Hắc Tử không nói gì được, cúi đầu suy nghĩ, A Bặc bộ dạng chấp nhận số mệnh, sa sút nói: “ Phó ca nói đúng đấy, dính vào thứ đó đường cùng là đường chết, tôi bị bắt tại trận, thiếu chút nữa bị AK47 bắn vỡ đầu rồi, may mà đầu hàng nhanh đấy, thứ này đang bị đả kích gắt lắm.”
“ Đừng nản đồng chí A Bặc, giờ bao người lo kiếm việc làm kìa, anh khỏi lo, quốc gia nuôi trọn đời rồi.” Dư Tội hài hước nói một câu, không ngờ A Bặc cũng cười, trong đôi mắt trong veo của người Duy Ngô Nhĩ này, y nhìn thấy một thứ giống như y, nhớ cố hương, tây bắc bọn họ nhiều gió cát, thời tiết quanh năm đa phần khắc nghiệt, nhưng tính luyến quê của bọn họ lại rất mạnh:
Cặn bã lúc không cặn bã thì cũng giống người thôi, tiếp xúc một thời gian rồi, Dư Tội chẳng thấy họ là loại không thể tha thứ, y đứng dậy đột nhiên kết thúc cuộc nói chuyện như mọi lần, không có dấu hiệu gì, đi rửa mặt, sau đó về giường, cô độc cuốn chăn lên người, nhắm mắt lại, giống ngủ.
Y nhớ cha, cha nhất định đang đợi y mặc cảnh phục mới tinh trở về, nhớ tới đám anh em, họ nhất định đã mặc cảnh phục, uy phong ngồi trên xe nghênh ngan ra phố, còn y ở nơi này, chỉ có nhắm mắt mới xoa dịu đi phần nào.
Hận, cực hận, nhưng không thể không ép lòng phải bình tĩnh, giống như hồi nhỏ vậy lúc đó trong lòng y lúc nào cũng chất chứa ngọn lửa, muốn thiêu trụi cả thế giới này. Nhưng y dần hiểu ra càng phản kháng lại nó thì mình càng sống càng tồi tệ, cuộc sống này là thế, nó rất lạnh lùng, không vì ai oan ức hay thua thiệt mà thương xót, nó có quy luật vận hành không thể chống lại, nên dần dần phải thích ứng mà tiếp thôi.
Một khi thích ứng rồi sẽ nhận ra, cuộc đời cũng rất công bằng, nó sẽ cho tất cả mọi người cơ hội.
“ Lão Phó, Dư Nhị nói không chừng là tên trộm vặt thật đấy.” Hắc Tử đánh giá, mấy ngày qua đã có cái nhìn với chàng trai hung dữ mà không ác, đôi khi còn có chút thâm trầm cô độc này:
“ Tôi thấy cũng giống.” A Bạc vuốt râu, vì sự xuất hiện của Dư Nhị khiến địa vị của hắn trong mắt Phó lão đại sụt giảm, tên đó tiếng nói trong phòng còn có uy hơn cả lão đại, làm hắn hâm mộ lẫn đố kỵ, nhấn mạnh lần nữa: “ Chắc chắn là trộm vặt.”
“ Dù là trộm, cũng là tên trộm có lý tưởng, có theo đuổi.” Phó Quốc Sinh tán thưởng, dù sao trong thời đại vật chất này, người còn có lý tưởng và theo đuổi không nhiều, dù là trộm:
Chương 018: Cuộc gặp gỡ không hẹn trước. (1)
Thời đại phát triển phi tốc khiến tội phạm và đả kích tội phạm đều có bước nhảy vọt, dù nói câu đạo cao một thước ma cao một trượng, nhưng luôn có niềm tin thiên lý bất dung gian, tà không thể thắng chính.
Trong đại đội hình sự số hai, Nghiêm Đức Tiêu, Lý Nhị Đông mang ra một tấm băng rôn đỏ, treo ở cửa chính " Lễ mừng công vụ án 1.23".
Đúng, là lễ mừng công, hai người này bị phái ra cửa trực ban, vì cái nơi chật hẹp này xe nhiều một cái là tắc. Tôn Nghệ và Ngô Quang Vũ thì đảm nhiệm vai trò bảo an khách sạn, nhảy lên đi đỗ xe cho lãnh đạo, lãnh đạo cục tới không ít, mà người trên tỉnh cũng xuống, vụ án chấn động dư luận này theo lời đồn do một thực tập sinh phá giải được, còn tham gia cả tiểu tổ truy bắt, vượt qua hai ba tỉnh, bắt về hung thủ cướp tài sản giết người.
Thực tập sinh lập công lớn đó chính là Giải Băng, cũng là nguyên nhân khiến mấy anh em không thoải mái, thấy buổi lễ đi được một nửa, Nghiêm Đức Tiêu định chuồn, Lý Nhị Đông uy hiếp: “Thử Tiêu, dám chuồn một mình à?”
“ Đứng thêm một lúc có thiệt thòi gì đâu.” Nghiêm Đức Tiêu dỗ trẻ con: “ Để tôi mua cậu chai nước ngọt nhé?”
“ Trà lạnh, thứ khác không uống.” Bên trong đã mở hội, bọn họ ở ngoài không còn nhiều việc để làm nữa, Lý Nhị Đông tới muộn nên không biết chuyện, hỏi hai người kia: “ Tôn Tử, chuyện là thế nào, hình như là Giải Băng được thưởng hạng ba, mẹ nó chứ, hắn tới đây khi nào thế?”
“ Bọn tôi tới sớm hơn cậu có một ngày, làm sao biết.” Tôn Nghệ bực tức, lúc ở trường đã chướng mắt với thằng này rồi, thế quái nào giờ vẫn nhìn cái bản mặt khó ưa đó: “ Chẳng qua mèo mù vớ cá rán thôi, ê, kìa, ai, này, này ...”
Mấy anh em nhìn theo hướng hắn chỉ, thấy một nữ cảnh sát nhỏ nhắn mái tóc cộc nhìn xa xa không khác đứa con trai đi ra. Ngô Quang Vũ vẫy tay gọi: “ Chu Văn Quyên.”
Đúng, chính là Chu Văn Quyên, cái cô nương ở trường học im hơi lặng tiếng, tới nơi này cũng không thay đổi gì, hiếm khi gặp một lần, luôn đi theo pháp y, gặp nhau cũng không kịp nói chuyện, lúc này tới đưa mỗi người một chai nước khoáng, cô phụ trách bố trí trong hội trường, thì ra còn nhớ tới bạn học.
Đám nam sinh luôn mồm cám ơn làm cô gái xấu hổ, bọn mặt dày chẳng cố kỵ gì, Lý Nhị Đông cười hì hì: “ Văn Quyên, sao nhìn ai cũng thẹn thùng thế, chúng ta trừ quan hệ bạn học thì có quan hệ gì khác đâu.”
Chu Văn Quyên càng lắp bắp, đối diện với mấy thằng tiện nhân lúng túng mãi không nói được gì, Thử Tiêu lúc này chạy về thấy mấy thằng kia trêu người ta, trực tiếp đá sang bên:” Văn Quyên, có chuyện hả?”
“ Ừ, có chút chuyện.” Chu Văn Quyền lí nhí nói:
“ Cứ nói đi, đừng quan tâm tới bọn chúng.” Thử Tiêu biết Chu Văn Quyên và Dư Tội khá thân thiết, nên không quá đáng như mấy tên kia:
“ Tôi muốn hỏi, Dư Tội đâu rồi?” Chu Văn Quyên ngẩng đầu lên:
Í, Thử Tiêu vỗ đầu:” Sao tôi quên mất chuyện này nhỉ, có ai biết Dư Nhi đi đâu không?”
Không thấy, cả ba cùng lắc đầu, đừng nói Dư Tội, mười mấy anh em bị xé tan nát, nhiều người không rõ tung tích, Tôn Nghệ hồ nghi:” Chắc không ở trong thành phố, cậu ta không nhàn nổi đâu, nếu không sớm tìm chúng ta rồi.”
“ Chưa hẳn, thằng đó tiêu diêu ở đâu không biết chừng, như lúc ở Quảng Châu, chúng ta sống như lừa, cậu ta thì ngủ ở sân bay máy lạnh sạch sẽ, làm sao tôi không nghĩ ra sớm chứ.” Lý Nhị Đông vỗ đầu hối hận:
Chu Văn Quyên kinh ngạc:” Các cậu tới Quảng Châu từ bao giờ, nơi đó xa như thế?”
“ Ha ha ha, mơ đấy.” Thử Tiêu cười át đi, vung tay tát Lý Nhị Đông, cái thằng này chỉ giỏi mồm nhanh hơn não, thời hạn bảo mật là 30 năm, cấp I đấy, không đùa được đâu:
Chu Văn Quyên không hỏi thêm, bộ dạng rất thất vọng, mọi người biết cô là người tới sớm nhất, nên hỏi chuyện Giải Băng, nghe kể xong đám anh em rớt hàm, té ra người ta biết đem kiến thức trong trường ra ứng dụng, lại còn chịu khó đi theo truy bắt tội phạm, nếu thế nói một câu công bằng thì được thưởng là xứng đáng.
“ Ài, sao chúng ta đi tới đâu cũng là người qua đường, chuyện tốt chẳng bao giờ rơi lên đầu nhỉ?” Thử Tiêu ghen tỵ vô cùng:
“ Vì cậu còn đang bận mở quán lừa tiền người ta.” Lý Nhị Đông nói kháy:
“ Mẹ nó, im một lần không được à, thứ chó má nào dán quảng cáo cho gái gọi?” Thử Tiêu nổi điên vơ chai nước ném, Lý Nhị Đông rối rít né tránh:
Ngô Quang Vũ bỏ cuộc giữa chừng kéo Tôn Nghệ:” Nghe có vẻ toàn chuyện hay, mẹ nó, mỗi tôi đáng thương nhất, về gầy đi mười cân.”
Mỗi người một câu không đầu không đuôi, Chu Văn Quyên càng thêm nghi hoặc, nhưng cô hỏi thì cả đám lắc đầu phủ nhận, không giả ngốc thì cũng cười hì hì như bại não, cô biết không hỏi ra được gì định bỏ đi thì nghe rầm một tiếng nho nhỏ, tiếp đó Tôn Nghệ kêu lên: “ Hỏng rồi, xô phải xe đội trưởng rồi.”
“ Này, này có biết lái xe không vậy, ở đơn vị nào? Xô xe cảnh sát là phải đền đấy.” Ngô Quang Vũ thấy cũng là xe cảnh sát thì yên tâm một chút, nếu không sợ khó ăn nói với đội trưởng:
Mọi người kéo nhau tới, người trên xe thong thả bước xuống, chỉ thấy cô gái đó mặc bộ đồ màu đen bó sát người, vóc dáng cao ráo hoàn mỹ, chiếc quần jean đen ôm lấy bờ mông tròn chắc mẩy, cặp chân miên man hút hồn, thân hình đã chết người khuôn mặt càng xinh đẹp tinh xảo, mái tóc dài bùi cao đơn giản, toàn thân bừng bừng sức sống hoang dại, lúc này mắt hạnh mở to, có vẻ rất bất ngờ khi gặp hai người mặc cảnh phục không cảnh hàm này.
Là An Gia Lộ, không ngờ là An Gia Lộ, lâu rồi không gặp, chỉ bộ trang phục đơn giản giống bao cô gái khác, nhưng xinh đẹp duyên dáng, đứng đó thôi cũng phong tư hơn người, Tôn Nghệ không sao rời mắt ra chỗ khác được, tặc lưỡi: “ Ái chà, An mỹ nữ xô xe cũng cũng thật đẹp mắt.”
“ Đúng là biết xô, xô một phát chọn ngay xe đội trưởng, không sao, xô thoải mái, xe công cả mà, không cần đền.” Ngô Quang Vũ hí hửng đi tới cười lấy lòng:
Nữ sinh trường cảnh sát mà nhút nhát như Chu Văn Quyên là thứ dị loại, còn An Gia Lộ không phải bông hồng có gai, mà là quả ớt cay xé lưỡi, không vui mắng luôn lại là bình thường: “ Nhìn cái gì mà nhìn, không biết tới giúp người ta đỗ xe à?”
“ Để tôi!”
“ Lui ra, để tôi.”
Hai thằng chen lấn nhau, kết quả Tôn Nghệ khỏe hơn chiến thắng, nhận lấy chìa khóa từ tay An Gia Lộ, mở khỏa, khéo léo đỗ xe vào chỗ hẹp, nhảy xuống đưa trả chìa khóa cho An mỹ nữ đầy thán phục:” An mỹ nữ, sao lại tới đây?”
“ Lại chẳng phải thăm cậu, gấp cái gì?” Ngô Quang Vũ bị thua trước mặt mỹ nữ, mang hận trào phúng:
Tranh thủ hai thằng kia cãi nhau, Lý Nhị Đông cướp chai nước của Thử Tiêu, chạy tới cười lấy lòng: “ Uống nước đi, xem ra cảnh sát không phải nơi nuôi nam nhân, chúng tôi tàn tạ thế này, còn hoa khôi cảnh sát thì ngày càng nở thật rực rỡ.”
An Gia Lộ làm mặt quỷ, lòng ngạc nhiên, mấy người này trước kia gặp cô đều có phần rụt rè khép nép, chưa được bao ngày mà mặt dày lên cả thước thế này?
Thử Tiêu bàng quan nãy giờ, tinh mắt nhận xét:” Có phải từ ánh mắt đầu tiên cô nhìn thấy bọn tôi đã cho rằng tố chất đội ngũ cảnh sát hạ xuống một cấp không?”
“ Nhìn thấy anh là đủ hạ tố chất rồi, không cần họ ... A, Văn Quyên, cô cũng ở đây sao? Này, rốt cuộc có chuyện gì mà tụ tập ở đây thế?”
Đối với nơi dọa mình bỏ chạy, An Gia Lộ còn có chút sợ hãi, nghe nói Chu Văn Quyên đi theo pháp y lấy chứng cứ mà khâm phục, lại nghe mấy người kia tới đây thực tập, than phiền cả đống.
Mỗi người một câu ồn ào không ngớt, khi ở trong trường chẳng tiếp xúc mấy, không ngờ ra ngoài xã hội nhìn thấy gương mặt quen thôi cũng thấy thân thiết, An Gia Lộ nhìn quanh, đột nhiên hỏi: “ Các cậu đều ở đây, vậy Dư Tội đâu rồi?”
Q2- Chương 019: Cuộc gặp gỡ không hẹn trước. (2)
Cùng là một câu hỏi giống như của Chu Văn Quyên, phản ứng lại khác, nụ cười gian dần leo lên mặt mấy anh em, Lý Nhị Đông xoa xoa tay cười hăng hắc: “ An mỹ nữ, thực sự nhớ con cóc ghẻ kia à?”
An Gia Lộ co chân đá luôn, nhưng không uy hiếp được đám mặt dày, Lý Nhị Đông né ngay, còn thất vọng cảm thán: “ Sớm biết thế tôi đã đi tặng hoa hồng rồi.”
“ Đồng ý, đồng ý, giờ tặng không muộn, An mỹ nữ là tình nhân đại chúng của lớp hình sự chúng ta mà.” Tôn Nghệ và Ngô Quang Vũ giơ tay phụ họa:
Cảnh này làm Chu Văn Quyên cũng bật cười, An Gia Lộ thẹn quá hóa giận, đuổi đánh mấy tên kia, quên cả Dư Tội, lúc nói cười thì lễ mừng công kết thúc, vừa thấy có người từ trong hội trường đi ra. Thoắt cái Thử Tiêu và Lý Nhị Đông vờ vịt đứng gác, Tôn Nghệ và Lý Nhị Đông đi chỉ huy xe, bộ dạng hết sức cần mẫn. Khi Giải Băng cao ráo điển trai xuất hiện, An Gia Lộ đứng ở cổng vẫy tay, cô gái này thực sự quá mức xinh đẹp, thậm chí không ít cảnh sát có tuổi đứng lại nhìn, thoáng chút thất thần.
“ Đội trưởng Thiệu, đó là ... bạn gái của tôi, tôi ...” Giải Băng có chút ấp úng:
Thiệu Vạn Qua hiểu ý sảng khoái phất tay: “ Đi đi, cho cậu nghỉ một ngày.”
“ Vâng!” Giải Băng hớn hở kính lễ, vội vàng chạy đi:
An Gia Lộ lúc này cơ hồ như chẳng nhìn thấy ai khác, nở nụ cười tươi như hoa, dịch thân đến bên cạnh Giải Băng, để cho hắn đưa tay ôm nhẹ lên vai. An Gia Lộ vốn đã cao, đứng bên cạnh Giải Băng không khác gì con chim nhỏ nép vào lòng hắn, không biết là Giải Băng nói gì mà bị cô tình tứ lườm một cái, vẻ mặt nửa ôn nhu nửa nũng nịu, làm đám nam sinh ngạc nhiên, An nữ thần kiêu kỳ đanh đá mà cũng có một mặt nhu mì thế sao?
Đây hẳn là thần thái cô gái đang yêu đương cháy bỏng.
Xem ra Giải Băng vất vả theo đuổi bao năm cuối cùng cũng tu thành chính quả rồi, Thử Tiêu và Lý Nhị Đông bỗng dưng xìu xuống, dù biết không có khả năng, nhưng ai chẳng có chút ảo tưởng, nhưng ghen tỵ cũng chẳng được. Nhìn đi, người ta đứng đó một tay đút túi quần, tư thế đơn giản thôi cũng lộ ra sự sái thoát khó diễn tả, cùng là bộ cảnh phục nhưng xem mặc lên người, trông bọn họ khác gì lưu manh, huống hồ người ta còn lập công lớn, ở trong kia nhận thưởng, trò chuyện với lãnh đạo, còn mình đứng gác ở đây.
Ngô Quang Vũ khẽ huých vai Tôn Nghệ một cái, An Gia Lộ mặc áo thể thao đen có mũ, ôm sát rạt lên người, kín đáo, nhưng khuôn ngực tròn trịa càng gây chú ý, nuốt nước bọt nói: “ Này chắc là xong rồi nhỉ?”
Không cần nói rõ đủ hiểu ý gì, Tôn Nghệ bĩu môi khinh bỉ: “ Anh mày đây còn từ thời sơ trung kìa, Giải Băng chưa đưa cô ấy lên giường thì nó là thái giám à?”
An Gia Lộ ríu rít bên Giải Băng một lúc rồi mới quay lại vẫy tay với đám bạn học, cùng lên xe, nhìn đôi trai tài gái sắc sánh đôi bên nhau không ai không hâm mộ.
Lúc này trên cầu thang lại có tiếng cười rộn rã, vài vị lãnh đạo nữa đi ra, chuyên môn tới đây tặng cờ gấm là một vị phó cục trưởng già, cười ha hả bắt tay Hứa Bình Thu: “ Lão Hứa, anh đúng là có nhãn quang thật đấy, khi đó tôi thiếu chút nữa khai trừ thằng nhãi này.”
Bọn họ đang nói tới Thiệu Vạn Qua, ngót bốn mươi tuổi đầu bị nói thế trước mặt cấp dưới, có chút mất mặt: “ Phó cục Lưu, giờ tôi chỉ mong bị khai trừ cho rồi, một năm sáu mươi vụ án có kỳ hạn, hai năm qua đại đội hai chỉ có người đi, không có người tới.”
“ Binh không quý ở nhiều mà quý ở tinh, có xử trưởng Hứa chống lưng, cậu thoải mái mà chọn.” Phó cục Lưu mở cửa sau: “Chỉ là đừng gây thêm phiền phức cho tôi, Lão Hứa này, tỉnh vươn tay dài quá, tới cả đại đội hình cảnh rồi, đây là quân hổ lang của tôi, không liên quan tới anh.”
Hai người họ cùng cấp, cùng tuổi, cơ bản gần nghỉ hưu rồi, tới tuổi này mới theo tiềm thức làm công tác thực chất, giống như học bù vậy.
Tiễn người cục đi rồi, Thiệu Vạn Qua đang hí hửng quay về, thình lình mặt nhìn thấy cái xe, mặt biến dạng rống lên: “ Ai, ai xô xe của tôi?”
Mặt trước xe bị húc xước cả mảng lớn, Tôn Nghị chạy ngay lên kính lễ, thừa cơ hớt lẻo: “ Báo cáo đội trưởng, chính là bạn gái của Giải Băng xô xe của anh.”
“ Có cần chúng tôi đuổi theo bắt về không ạ?” Ngô Quảng Vũ cũng kính lễ định phá đám cái đôi chướng mắt kia:
Không ngờ Thiệu Vạn Qua thiên vị quá lộ liễu, nghe nói là bạn gái Giải Băng làm thì không truy cứu nữa, ngược lại còn trừng mắt với hai tên báo cáo:” Trông xe cũng không ra gì, mấy đứa tới văn phòng tôi.”
Nhìn mấy tên sâu hại hậm hực mà vẫn phải ngoan ngoãn đi theo Thiệu Vạn Qua, Hứa Bình Thu cười thầm, xem ra mấy thằng nhóc này gặp khắc tinh rồi, tới văn phòng đội trưởng. Hứa Bình Thu hứng trí quan sát bốn con sâu hại, Nghiêm Đức Tiêu béo lên, Tôn Nghệ và Ngô Quang Vũ đen hơn, Lý Nhị Đông vẫn bộ dạng nhìn ai cũng không phục.
Đề xuất Tiên Hiệp: Tuyệt Thế Thần Hoàng