Chương 37: Thế cưỡi hổ. (2) (4)
Chương 37: Thế cưỡi hổ. (2) (4)
“ Cậu, thu dọn đồ tùy thân theo tôi.” Hứa Bình Thu nghiêm mặt chỉ Thử Tiêu:
“ Đi đâu ạ?” Thử Tiêu không yên tâm:
“ Đi du lịch, có muốn không?”
“ Không muốn, sao lại là tôi?” Thử Tiêu đề phòng, cái mặt dụ dỗ trẻ con kia lại chuẩn bị hại người ta đấy:
“ Không muốn thật à, giờ đại đội hai có mấy đại án, ở lại đây phải theo dõi 24 giờ, không có thời gian nghỉ đâu.” Hứa Bình Thu dọa dẫm:
“ Vậy thì tôi đi.”
Vừa sửa lời bị Thiệu Vạn Qua bợp một phát vì tội lập trường thiếu kiên định, quát đi chuẩn bị hành trang, đuổi cả ra ngoài. Hứa Bình Thu đóng cửa lại mới nói: “ Tôi mượn tạm cậu ta vài ngày ... Vạn Qua, thấy mấy chàng trai đó ra sao?”
“ Hai người lái xe rất giỏi, kỹ thuật cao hơn cả đội viên lâu năm, riêng Ngô Quang Vũ có cái bằng A là tôi đã muốn nhận rồi.” Thiệu Vạn Qua bổ xung gấp: “ Giải Băng nữa, tôi nhất định lấy cậu ta, tôi đã nói chuyện riêng với cậu ta rồi, cậu ta cũng có ý này.”
Cái tên này khiến Hứa Bình Thu nhíu mày, tuy nhiên không dị nghị gì, lại hỏi:” Mấy người khác thì sao?”
“ Chu Văn Quyên cũng được, biểu hiện không có gì xuất sắc nhưng cũng không có gì để chê trách, lại chăm chỉ, tôi thấy được, dù sao thiếu nữ cảnh sát, vài trường hợp cần dùng tới ... Có điều Lý Nhị Đông và Thử Tiêu ...” Thiệu Vạn Qua ngần ngừ vừa nhìn Hứa Bình Thu vừa lựa chọn từ ngữ:” Quá tự do tản mạn, vô ý thức vô tổ chức, bảo bọn họ đi theo dõi, bọn họ dám chuồn mất, về nhà dám nói dối tôi ... Hai người này tôi nhìn đâu cũng thấy khiếm khuyết.”
“ Thử xem đã ... Ai chẳng đi qua giai đoạn như vậy, hôm nay tôi đi xa một chuyến, nhân tài cậu muốn sẽ lần lượt tới, năm nay nhất định sẽ cấp cho cậu một nhóm hạt giống tốt.”
Tuy Hứa Bình Thu nói rất khẳng định, có điều Thiệu Vạn Qua rất hoài nghi.
Xuống lầu, Nghiêm Đức Tiêu bám theo Hứa Bình Thu như cái đuôi, đọi đội trưởng vừa đi liền hỏi: “ Chú Hứa ơi, chúng ta đi đâu thế?”
“ Ai là chú cậu?” Hứa Bình Thu suýt ngã, nghiêm mặt quay lại, người làm hình sự lâu năm đều có chút khô khan, không thích gần gũi:
“ Gọi chú Hứa cho nó thân thiết, chú biết cháu không chịu nổi buồn tẻ nên dẫn đi giải khuây đúng không, mà chú Hứa, chúng ta đi đâu vậy?” Thử Tiêu chột dạ, càng gọi càng thân thiết:
Hứa Bình Thu nghe mà sởn gai ốc, nhưng mà mình làm mình chịu, ai bảo ông ta đào tạo ra đám biến thái này, tủm tỉm cười nói một câu:” Quảng Châu!”
Thử Tiêu hai chân vấp vào nhau, mắt chữ 0 mồm chữ A, bất hạnh doán trúng mất rồi.
Chương 020: Người tới từ tổ chức. (1)
Tiếng máy bay ù ù vút qua đỉnh đầu, xuyên qua lưới sắt ngang dọc không nhìn thấy máy bay hạ xuống, chỉ thấy mảng nhỏ bầu trời đêm đen xì bị chia cắt qua ô sắt chằng chịt. Đã hết giờ hóng gió, cửa bị đóng lại, chẳng còn biết đêm nay trăng sao mê người hay mà mây đen giăng kín, chỉ có không gian chật chội với ba mặt tường xi măng lạnh lẽo.
Trại giam Bạch Vân, đã tới giờ nghỉ.
Phòng giam A1204 cũng kết thúc một ngày buồn chán, người ngồi khoanh chân trên mặt đất, người đọc báo cũ, chơi bài, người thì một mình đọc đi đọc lại thư nhà, len lén lau nước mắt, cũng có người đánh rắm bốc phét tùm lum.
Tuyệt đại đa số phần tử tội phạm chẳng biết sám hối là cái gì, những cái gọi là hối lỗi về mặt pháp luật chẳng qua là rơi vào đường cùng hoặc là đóng giả, ở cái chỗ không có tôn nghiêm này, không dạy người ta thêm nhân tính mà là vô nhân tính.
Còn dạy người ta kỹ thuật đóng kịch cao siêu.
Ví như đang hung thần ác sát, tích tắc trước mặt quản giáo đã khúm núm vâng dạ ngay được, hoặc như ngoài kia đều là nam nhân thà đổ máu chứ không rơi lệ, vào đây rồi cần một cái là khóc khóc mếu mếu hứa hẹn thay đổi làm lại cuộc đời, đừng nói là phạm nhân lâu năm, cả người mới cũng học được rất nhanh, vì quản giáo thích nhìn thấy thế.
Hoàn cảnh nào bồi dưỡng loại người đó, ở hoàn cảnh này chỉ dạy ra loại cặn bã.
Dư Tội một tay nghịch đồng xu, đồng xu liên tục chuyển qua từng khe ngón tay của y, đây là trò y học của Lông Ngắn đốt thời gian, trước kia đi học y xoay bút rất siêu, có lẽ vì thế học cũng nhanh, đồng xu kim loại thì tất nhiên bị cấm trong phòng giam, y không khó kiếm góc chết chơi với thứ tiêu khiển hiếm hoi trong này.
Đặt cốc nước xuống, Thằng Nhóc ở bên ân cần mang đi ngay, để trên bục xi măng, sắp tới giờ đi ngủ, các vị lão đại phải thư giãn gân cốt, tay nghề của Lông Ngắn, Thằng Nhóc, Răng Sún rất siêu, xoa bóp vừa đủ, chỉ có Dư Tội từ chối được phục vụ.
Làm giai tầng bị áp bức lâu rồi, Dư Tội không quen hành vi của giai cấp áp bức, vì thế mà ở trong đây, y rất được lòng, chí ít không làm ai hận.
“ ... ... A đề na, phi đỗ ni áp, hãn tắc nãi thán, ngã phi liễu a hắc lai đề, hãn tắc nãi thán, nhị trát bạn na lôi...... ..” A Bặc quỳ ở trên giường đọc một tràng, chẳng ai hiểu hắn đọc cái gì, chỉ biết là mỗi ngày hai lần hắn luôn hướng về một phía cầu chúa của mình, đại khái là thế:
Công nhận tín ngưỡng cũng là một thứ ma túy, trong lòng có chúa là chẳng sợ gì ai, gồm cả cánh sát và một đống ánh mắt dị dạng xung quanh.
Mỗi ngày A Bặc đọc kinh hai lần, buổi sáng và buổi tối, Dư Tội biểu thị tôn trọng với tín ngưỡng của hắn, đó là giới hạn cuối cùng của một tín đồ. Có điều người khác không nghĩ vậy, Hắc Tử ghét nhất là loại ngày ngày giả thần giả quỷ bài xích hết tất cả các loại thần phật thánh chúa, ngày nào cũng nghe lảm nhảm tới ngứa tai, nói lớn: “Đừng quỳ nữa A Bặc, chúa tha tội cho mày, cảnh sát tha tội cho mày, tao tha tội cho mày, amen allah gì cũng được, tha hết rồi, đứng lên đi.”
Cả phòng cười hô hố, A Bặc làu bàu, chắc là chửi Hắc Tử, Hắc Tử cười ha hả chẳng thèm để ý.
Hết bài kinh văn dài, A Bặc ngồi dậy chuyển sang tiếng phổ thông, giọng điệu vẫn phiêu du thần thánh:” Thần có thể tha cho các ngươi tội vô tri, nhưng không thể cho những kẻ xúc phạm, mỗi người đều là tội nhận, phải tiếp nhận sự thẩm phán của hỏa ngục.”
Nói xong thả mình nằm vật xuống không nhúc nhích, Hắc Tử nghe mà khó chịu, quát:” Hộ chiếu giả, lại đây.”
Chẳng ai hỏi tên thật của hắn là gì, thông thường cứ theo tội mà gọi, người mới qua thời kỳ thích ứng, ngoan ngoãn chạy tới cung kính hỏi:” Hắc ca chỉ thị đi ạ.”
“ Kể câu chuyện người lớn xem, lâu lắm rồi trym tao không dựng lên được, đếch biết còn dùng được nữa không đây.” Hắc Tử thấy người mới ngẩn ra, dọa: “ Không kể được tao đánh.”
Đám đông vỗ tay hưởng ứng, đang đợi trò hay thì có tiếng gõ cửa hai tiếng, sau đó cửa rung rung mở ra.
Lúc này không phải tập hợp, thường là người mới đưa tới vào buổi tối, xem ra có anh em gặp nạn rồi, đó là đề tài mỗi ngày mọi người thích nhất, có người mới là có trò chơi mới.
Quản giáo trực ban mở cửa, người mới ôm quần áo, trần truồng đi vào, rụt rè nhìn phạm nhân trong phòng.
Trước khi vào bị kiểm tra rất nghiêm, hơn nữa kiểm tra xong căn bản không có thời gian ăn mặc chỉnh tề, nên người mới đa phần là trần truồng vào cửa, Hộ Chiếu Giả thấy ma thế mạng hớn hở:” Hắc ca, thằng này đẹp trai quá, không cần em phải kể chuyện nữa đâu nhỉ?”
“ Xéo!” Hắc Tử quát đuổi đi, thấy thời gian còn sớm chưa ngủ được, trêu người mới:” Người mới, tắm rửa sạch sẽ chưa?”
“ Dạ, dạ ... Chưa, chưa ạ.” Người mới vóc người gày gò mảnh mai, da dẻ trắng trẻo, sợ nhũn ra rồi, đối diện với những đôi mắt xanh lét như sói, cảm giác đều nhìn hạ bộ mình, khép chân lại che đi:
“ Chuyện đầu tiên khi vào đây là phải tắm sạch sẽ, sau đó chổng mông lên để các anh em chơi một lượt, chơi xong chúng ta chúng ta là người một nhà.” Lão Phó hôm nay hứng trí không tệ cũng phụ họa:
Người mới đứng không vững, lảo đảo ngã xuống rồi, hai chân liên tục đạp đất lùi về phía sau, giọng như khóc:” Đại ca, đại ca ....”
“ Không muốn chứ gì, đây là quy củ, mày nghĩ là thương lượng với mày chắc?” Hắc Tử sắn tay áo khoe cơ cắp đầy sức uy hiếp:
Người mới van xin: “ Không không, đại ca ... Em bị trĩ.”
Tiếng cười nổ tung trong phòng, đến cả Hắc Tử muốn nghiêm mặt cũng không nổi, người mới chưa rơi lệ mà đám phạm nhân đã nước mắt thành hàng rồi, Lão Phó thấy vui đẩy Dư Tội đang ngồi trầm tư, ý bảo tham gia chơi tí đi. Dư Tội lấy uy vỗ giường, cả phòng im lặng như có phép, gằn giọng nhìn người mới:” Thế mồm có bị trĩ không?”
Người mới há hốc mồm sau đó nghĩ tới cái gì, bịt ngay lại.
Cả phòng lại được thêm tràng cười nữa, nhưng người mới thì thảm rồi, đâu có biết bị đám cặn bã trêu chọc, sợ gặp phải đám biến thái, thế nhưng khi nhìn Dư Tội, đột nhiên reo lên:” Đại ca, em nhận ra anh ... anh không nhận ra em à?”
“ Bố láo!” Dư Tội nhìn lại cao gầy tóc dài, nói tiếng Việt lưu loát, tuyệt đối không quen:
“ Mẹ thằng này, định lôi kéo quan hệ à, đừng mang trò bên ngoài kia vào đây.” Lão Phó gườm gườm nhìn người mới:
Người mới nói liền thoắng:” Em biết anh thật mà, anh quên sao, khu ngoài nhà khách Lưu Hoa, bến tàu, tối hôm đó bọn em kiếm được ít tiền, sau đó bị anh cướp.”
“ A.” Dư Tội ngạc nhiên đá người mới một cái nhìn kỹ, tối hôm đó không nhớ lắm, còn chút ấn tượng, y cướp của một tháng đập xe ăn trộm, đuổi vào ngõ bị người ta truy đuổi, vung tay tát bốp một phát:” Không nói tao quên mày đấy, cướp có cái ví mà bọn mày đuổi mấy km, còn thiếu chút nữa đâm tao một phát.”
Người mới bị tát lệch mặt, vậy mà còn hớn hở:” Đại ca, anh nhớ ra rồi ạ … mà đâu đâm được ạ, anh không sao còn bọn em đều bị thương.”
Phó Quốc Sinh buồn cười vô cùng, trước giờ không tin Dư Tội là cướp ví, không ngờ bây giờ cả nạn nhân cũng bị nhốt chung phòng.
Đúng lúc này cửa lại mở, còn tưởng hôm nay tiếp tục có người mới, không ngờ quản giáo quát:” 0022, thẩm vấn.”
0022?
Dư Tội ngẩn ra một lúc mới nhớ đó là số hiệu của mình, lòng tức thì nóng bừng, hay lắm, y đợi thời khắc này lâu rồi, không cần biết thằng chó nào tới, y nhất định dùng nắm đấm này dạy bọn chúng một bài học nhớ đời.
....
Hôm nay dừng ở đây nhé, ae ko cần thả một phiếu cũng được, đi qua thấy truyện hay thả cho mình chữ "hay" ở bình luận là tốt rồi. Tất nhiên, "hay vãi lúa" thì càng tốt, nếu viết bài cảm tưởng 3 trang càng không gì tốt bằng.
Chương 021: Người tới từ tổ chức. (2)
Đừng nghĩ thẩm vấn chỉ ở giờ hành chính, chuyện đưa người đi trong đêm là quá ư bình thường, chỉ là Dư Tội vừa đi, Phó Quốc Sinh hứng thú tăng mạnh cùng Hắc Tử bò dậy nhin chằm chằm người mới, làm hắn sợ tái mặt.
“ Tao hỏi mày, mày thực sự quen người vừa rồi à?” Hắc Tử tát một phát rồi mới hỏi:
Người mới gật đầu ngay.
“ Nói xem, quen biết thế nào?” Phó Quốc Sinh uy hiếp: “ Lừa cảnh sát còn sống được, lừa anh em sẽ bị luân phiên cưỡng bức.”
“ Dạ, dạ ...”
Người mới gật đầu như gà mổ thóc, chỉ cần không bị thất thân thì chuyện khác sao cũng được, rối rít kể lại. Tối ngày hôm đó có người anh em cùng hắn chia nhau ra ngoài kiếm tiền, khi về chỗ ở hắn chợt thấy tiếng kêu cứu của đồng bọn, chạy ra thấy có người cầm gạch đập ngất đồng bọn rồi, người đó chạy chưa xa. Hắn gọi thêm người đuổi theo, không ngờ năm người truy đuổi tới mấy km, hai người không theo kịp, ba người còn lại nhờ vào thông thạo đường xá hơn, chạy lối tắt đón đầu, tới ga tàu mới bắt được người đó.Thế là ba đánh một, bọn họ đang chiếm ưu thế thì ở đâu xuất hiện một tên cao lớn hôi thối bẩn thỉu như ăn mày, vài nắm đấm đã hạ hai người của hắn sau đó kéo người kia chạy mất.
Bọn đập xe trộm đồ thường gọi chung là chuột đào hang, làm ăn ở nhà ga, lão đại là Ba Thử, không ngờ có duyên gặp mặt Hắc Tử vài lần. Hắc Tử ghé tai Phó Quốc Sinh thì thầm, Phó Quốc Sinh nhíu mày, đám người này tên khó nghe, cũng rất đáng ghét, đôi khi kết bọn cùng đi, cướp luôn cả xe.
Giờ nghe kể Dư Nhị lại đi cướp đồ của bọn ăn cướp, Phó Quốc Sinh càng nghe càng hào hứng, người mới kể ủy khuất vô cùng, không những bị vị đại ca kia cướp mất, về lại bị lão đại đánh, kể như mình là người khổ mệnh, oan hơn Đậu Nga vậy.
Cái kiểu này Phó Quốc Sinh thấy nhiều rồi, mới vào đều rất sợ, bấu víu quan hệ thắp hương khấn vái khắp nơi, chỉ cần thấy người quen là bám vào, bất kể ngoài kia có là kẻ thù. Phó Quốc nheo mắt nhìn một lúc nhìn người mới một cách “thèm thuồng” khiến hắn sợ khép chặt hai chân, chợt hỏi: “Sao mày vào đây?”
“ Em không cẩn thận bị bọn thường phục bắt.”
“ Thế lão đại của mày thì sao, Ba Thử cũng bị bắt rồi à?” Hắc Tử từng tiếp xúc với Ba Thử vài lần, ở trong này cách tuyệt thông tin rất khó chịu, vốn chả phải quan tâm gì, nhưng có cơ hội vẫn hỏi:
“ Không biết, em bị bắt mấy ngày rồi, bị giam ở đội trị an. Đại ca, em không khai gì hết, chỉ nói đúng một chuyện.”
Ừm, xem ra tố chất còn khá vững vàng, loại này về lý luận có thể thông cảm, không biết Phó Quốc Sinh nghĩ gì, mà không phản ứng, ánh mắt tựa có tựa không liếc qua người mới.
Người mới yếu ớt nói: “ Đại ca, em em bị trĩ thật, hay đợi em khỏi ...”
Phó Quốc Sinh không nhịn được cười, phất tay một cái, ý là đã hỏi xong, Hắc Tử sầm mặt bổ xung: “ Xéo, đi tắm rửa cho sạch.”
Người mới không biết vận mệnh ra sao, có điều ở nơi này, hắn biết mình là thằng trộm vặt đứng bét hàng ngũ tội phạm, ngoãn ngoãn đi tắm rửa, vừa tắm vừa kẹp chân, lề mề liền bị Thằng Nhóc đá một phá, quát:” Mau lên, còn tưởng ai vào chứ, té ra là thằng ăn trộm, con mẹ nó, chẳng có tí hàm lượng kỹ thuật nào, mất mặt.”
Tắm rửa xong co ro bên hố xí, không ai để ý tới, người mới yên tâm, len lén nhìn về phía lão đại, thấy hai vị lão đại thì thầm gì đó, càng làm hắn sợ hơn là vị vừa đi ở vị trí thứ hai trên giường, thế là vừa yên tâm lại lo thon thót.
Phó Quốc Sinh quát dọa người mới nằm xuống ngủ, cực kỳ chướng mắt với bộ dạng thập thò trộm cắt của hắn, sau đó hỏi Nguyên Lỗi: “ Hắc Tử, có quen bọn tiểu đệ dưới trướng Ba Thử chứ?”
“ Quen vài tên, Ba Thử đã nhiều năm không dính vào chuyện gì lớn, tiểu đệ của hắn đều thành đại ca, tổng cộng có chừng 30 tên, khu vực Lưu Hoa là địa bàn lớn nhất của bọn chúng, giờ thì chắc là hết rồi, bị bọn thường phục để mắt tới thì lật ổ rồi.” Hắc Tử hỏi ngược lại: “ Sao thế, anh có hứng thú à, Ba Thử giờ là danh nhân treo thưởng hơn một vạn.”
“ Tôi không hứng thú với hắn, mà là hứng thú với người cướp miếng ăn của hắn.”
Phó Quốc Sinh cười, Hắc Tử à một tiếng hiểu ra, là Dư Tiểu Nhị, người ta làm trộm vặt thì cũng là loại đen ăn đen, chẳng trách lão đại nói người ta là trộm có lý tưởng có theo đuổi.
Đêm hôm đó ban lãnh đạo đều không ngủ, đợi "Dư Tiểu Nhị" về, rất hứng thú với việc rốt cuộc y phạm tội lớn cỡ nào.
Là nghi phạm, tinh thần có vững tới đâu gặp phải thẩm vấn cũng khẩn trương.
Nhưng Dư Tội không phải nghi phạm, vẫn có vài phần khẩn trương, bất giác giống mấy bạn tù, đột nhiên thêm chút lo âu không nói rõ thành lời.
Ví như gặp quản giáo là tự động ngồi xuống, ví như khi kiểm tra thân phận, bất giác run rẩy, giống như bao phạm nhân khác đó là biểu hiện sợ hãi trước pháp luật, dù có giả vờ thì thành biểu hiện bản năng rồi.
Đôi khi y quên cả thân phận thật.
Bị đưa qua hai tầng cửa sắt, khu thẩm vấn ở tầng bốn, kỳ thực so với chỗ tạm giam ở đồn công an, đội hình cảnh, nơi này với phạm nhân mà nói là thiên đường, ít nhất không có chuyện vô cớ bị bịt mồm đánh đập, đánh xong anh vẫn không dám nói.
Dư Tội tò mò người muốn gặp mình là ai?
Hứa Bình Thu à, không thể, ông ta là xử trưởng lớn trên tỉnh, có rất nhiều cách điều khiển quân cờ như y.
Tên đưa mình vào đây? Dư Tội ghi nhớ hình ảnh tên đó, vóc tầm trung, tóc Hán Gian, là cảnh sát, không phải lại đi làm tan ca theo giờ giấc, hẳn là loại đặc vụ, loại mà rất ít khi mặc cảnh phục chấp pháp, y không biết vì sao lại sinh ra trực giác đó.
Chắc là hắn, vì người thao túng chuyện này sẽ không muốn nhiều người biết.
Ngoan ngoãn đi theo quản giáo, vừa rời khỏi khu giam giữ, không khí tươi mát mang theo hơi ẩm luốn vào cánh mũi, nhớ rồi, quanh trại giam đều ruộng rau.
“ Nhanh lên.”
Vừa thấy Dư Tội có chút chậm chạp, quản giáo quát, Dư Tội quyến luyến hít thở thêm vài hơi không khí trong lành, đi vào cái hành lang hẹp, bị lưới phòng hộ ngăn cách, không khí ngột ngạt hơn cả chỗ trại giam, khóe mắt nhìn vũ cảnh cầm súng gác.
Quản giáo mở cửa phòng thẩm vấn đứng đợi bên ngoài, đó là phạm nhân trọng yếu được giám đốc trại giam đích thân dặn dò phải trông coi cho kỹ.
Dư Tội vào phòng thẩm vấn, quả nhiên không phải là Hứa Bình Thu, là cảnh sát bình thường, phất tay ra hiệu cho y ngồi xuống ghế thẩm vấn, Dư Tội nhìn qua dải ngăn cách, người đó kéo mũ cảnh sát rất thấp.
Có tiếng gì đó, Dư Tội nghiêng tai lắng nghe, mãi mới nhận ra là người phía trước đang cười, là tiếng cười đang cố kìm nén, lửa giận chớp mắt bốc cao chưa từng có, Dư Tội nổi điên chưa kịp có hành động thì người kia ngẩng đầu toét miệng cười.
“ Thử Tiêu? .... Sao, sao ...”
Lửa giận tích tắc tan biến vô hình đối diện với Thử Tiêu cười toe toét, Dư Tội dở khoác dở cười, thế nào cũng không ngờ rằng tổ chức lại cử một tên vô dụng tới, chính tên vô dụng lại khiến y không thể làm gì.
Anh em là gì, là người lúc ta gặp khó khăn đứng bên cạnh cười nhạo một hồi, sau đó giơ tay ra kéo.
Thử Tiêu chính là loại anh em đó.
“ Thử Tiêu, anh đừng có đắc ý, đợi tôi ra rồi sẽ bóp chết anh.” Dư Tội hung hăng dọa, ở trong đó không lâu nhiễm không ít thói xấu, nói ra câu này không phải là đùa, mà là muốn đánh người thật:
Chương 022: Thăng liền ba cấp. (1)
“ Nghi phạm Dư Tiểu Nhị, chú ý thái độ của cậu.” Thử Tiêu vừa nghiêm mặt nói được một câu rồi phì cười, cười không ra hơi, cười tới hai mắt híp lại thành khe hẹp, cười tới cơ mặt co giật, cười tới ho liền hồi, vừa nhịn được ngẩng đầu lên thấy vẻ mặt hầm hầm của Dư Tội lại cười phun ra:
Lúc nghe Hứa Bình Thu giới thiệu tình hình Dư Tội thì hắn sợ hãi vô cùng, nhưng khi gặp Dư Tội thì hắn cười không khép miệng được.
Nếu không quen nhau nhìn vẻ mặt cặn bã kia, tóc như chó gặm, áo trại giam vàng xỉn màu, ánh mắt thì rõ là thù hận xã hội, ai bảo là học viên trường cảnh sát.
“ Anh mà cười nữa là tôi hét lên gọi người đấy.” Dư Tội bực tức, tâm trạng cực kỳ khó chịu giống như có dằm nhỏ đâm vào mông, không đau nhưng không cách nào nhổ ra, hết sức bứt rứt. Nếu là bất kỳ người nào khác tới, y đều có cách đối phó, thậm chí dù là người lạ, y tính cứ đấm cho một trận hả hê đã rồi ra sao thì ra, nhưng lại là Thử Tiêu, làm Dư Tội muốn nổi giận cũng không được, lão già đó cứ như nhìn thấu tim người khác vậy:
“ Cậu hét vỡ họng cũng không ai tới đâu, đây là cuộc thẩm vấn đặc biệt, quản giáo sẽ không can thiệp.” Thử Tiêu đắc ý nói:
“ Mẹ nó, có nghĩa là tôi đánh anh một trận cũng không thằng chó nào can thiệp rồi.”
Cách nói chuyện của Dư Tội làm Thử Tiêu giật mình hoảng sợ, vội chỉ: “ Dư Nhi, ngồi xuống, có camera giám sát ... Ra ngoài hẵng đánh không muộn, tội nhận lệnh mang tới cho cậu vài câu.”
“ Anh đi chết đi.” Dư Tội ngẩng đầu lên nhìn camera, cổ ngoẹo sang bên rắc một phát, lúc này y cực kỳ thèm khát đánh người, thèm khát nghe tiếng la hét phát ra từ miệng những kẻ mặc cảnh phục: “ Chúng không đến đâu.”
“ Dư Nhi, Dư Nhi, bình tĩnh đã, tôi đại biểu cho tổ chức tới an ủi cậu.” Thử Tiêu nghe ra trong lòng Thử Tiêu chất chứa lửa giận, bình thường đấu luyện nó còn đánh cho Gấu Chó với Súc Sinh tím mặt nữa là lúc đang nổi điên thế này, hắn vội vàng vào chủ đề: “ Thế này cũng không tệ, cậu có biết chúng tôi thế nào không, tôi tới đại đội hai, ngày đầu đã đi cắm chốt theo dõi, đi đái cũng phải nhịn, sốt ngày bị mắng chửi ... Tôn Nghệ với Ngô Quang Vũ ở ban quản lý xe, thiếu chút nữa đuổi, Lý Nhị Đông gây sự ở bên cảnh sát cũng bị ném tới đại đội hai ... Hiện giờ đội trưởng cực kỳ ngứa mắt với bọn tôi, hết giờ làm vẫn bắt huấn luyện, cậu biết huấn luyện gì không, đánh nhau với bọn hình cảnh lâu năm, đánh sao được, thế nên căn bản là toàn ăn đòn, khổ lắm, cậu có biết ...”
“ Được rồi, im mồm đi, lải nhải điếc tai, tôi chẳng thèm nói với anh.” Dư Tội nghe mà nhức đầu, cắt ngang: “ Chuyển lời cho Hứa Bình Thu, lão tử không làm, không cần biết lão ta có nhiệm vụ chó má gì.”
“ Úi úi, làm cặn bã vài ngày mà giỏi rồi, xử trưởng cũng không sợ à?” Thử Tiêu lần nữa giật mình, vội vàng hạ hỏa cho Dư Tội: “ Nói tới nhiệm vụ thì cậu hoàn thành rồi mà.”
“ Hoàn thành rồi?” Dư Tội sững người, y có làm gì đâu:
“ Đúng rồi, chẳng phải nói là sinh tồn trong trại một thời gian à, cậu hoàn thành rất tốt, còn ngồi lên vị trí lão nhị, tới tôi cũng hâm mộ, biết ngon ăn thế thì tôi đã vào rồi, đâu tới lượt cậu.” Thử Tiêu than thở giống như trước giờ hắn than thở việc gì cũng thành qua đường, chẳng tới lượt:
Dư Tội nheo mắt có vẻ như đã bình tĩnh lại: “ Thật sao, không lừa tôi chứ?”
“ Thật, tôi chỉ là người chuyển lời, chẳng lẽ còn dám nói dối à?”
Thật thì Dư Tội càng tức, y đang đợi giao nhiệm vụ nào đó, càng quan trọng càng tốt, sau đó nhổ toẹt vào cái nhiệm vụ đó để báo thù, thậm chí là đánh cho kẻ giao nhiệm vụ một trận cho hả dạ, giờ không dùng được nữa rồi, có chút hoang mang. Có điều nhìn mồm mép tía lia của Thử Tiêu, y nghĩ tới một khả năng, đó là dù có nhiệm vụ cũng không nói với Thử Tiêu, tìm Thử Tiêu chỉ là muốn có người trực tiếp giao lưu với mình, nghĩ tới đó hỏi: “ Còn lời gì muốn nói nữa, phun ra một lượt đi.”
“ Thứ nhất là thăm hỏi, xem thái độ của cậu thế này, thăm hỏi không cần. Thứ hai, cậu sắp được thả rồi, trực tiếp lên làm cảnh ti cấp ba ... Tôi nói này, thói đời thật bất công, chúng tôi không biết bao giờ mới chuyển chính chức, vậy mà thằng chó cậu thăng liền ba cấp.” Thử Tiêu vừa chuyển lời còn mang theo bình luận cá nhân, giơ ngón giữa lên với Dư Tội:
Học viên bình thường phải một năm sau mới chuyển sang chính chức, thành cảnh viên cấp hai, trừ khi có cống hiến đặc biệt về kỹ thuật hoặc là lập công mới có thể mỗi năm được lên hàm, mà Dư Tội một phát lên cảnh ti cấp ba, trong mắt Thử Tiêu thấy đã là chưa từng có.
Dư Tội chỉ thoáng động lòng, tự cho phép bản thân hưởng thụ chút hư vinh ngắn ngủi, sau đó nhếch mép: “ Nói với ông ta, lão tử không cần.”
Ái dà, Thử Tiêu hoảng rồi, nghe cái giọng điệu kia, Dư Nhi thực sự thành loại cặn bã rồi, bất cần đời rồi.
“ Câu thứ ba, nếu cậu không làm, sẽ không thể về sớm được đâu.” Thử Tiêu thầm nhủ, lão Hứa vẫn gian hơn, nghĩ tới cả kết quả này:
Dư Tội bóp chặt bàn tay dưới bàn, mặt không đổi sắc: “ Vì sao?”
“ Tôi nghe xử trưởng Hứa nói, tuyển chọn tinh anh là bom khói, mục đích tuyển một nhóm hình cảnh, nhưng mục đích cuối cùng là tuyển một người có thể trà trộn vào trong đám cặn bã. Tất cả chúng tôi, kể cả đám Giải Băng được lựa chọn trước đó đều là để yểm hộ cho cậu, mười người chúng ta bị đưa tới những nơi khác nhau, tới giờ còn nửa số anh em chưa rõ tung tích.” Thử Tiêu nhìn Dư Tội cũng thấy lựa chọn của xử trưởng Hứa là chính xác: “ Chúc mừng cậu Dư Nhi, khi tôi ở trên máy bay mới biết, cậu trúng tuyển rồi, trừ cậu ra, không ai là tinh anh hết, chỉ có cậu mới là tinh anh thực sự.”
“ Ha ha ha ha.” Dư Nhi ngửa mặt lên trời cười, cười còn dữ dội hơn cả Thử Tiêu lúc nãy, một câu chúc mừng đầy hâm mộ này làm y không biết nói sao, chua cay chỉ một mình mình biết:
Dư Nhi mà khóc sao, cái thằng máu lạnh đó có nước mắt sao? Thử Tiêu dụi mắt, hình như vừa rồi hắn thấy Dư Tội quệt tay qua mắt, tuy động tác y rất nhanh, nhưng sao qua được cặp mắt bài bạc cực chuẩn của hắn, xem chừng Dư Nhi chịu tội không ít, nhẹ giọng nói: “ Theo xử trưởng Hứa nói, người được tuyển trúng sẽ bị xóa hết ghi chép từ khi sinh ra, đây là thông lệ tuyển dụng đặc vụ của tổng đội hình cảnh tỉnh, cho nên giờ chỉ có Dư Tiểu Nhị tồn tại ... Dư Tội không còn nữa rồi, muốn khôi phục lại khó khăn lắm, không phải một sớm một chiều ... Trước khi tới đây xử trưởng Hứa cùng tôi nói chuyện suốt một đêm, vốn loại chuyện này cần phải được chính cậu đồng ý, có điều vì tình huống đặc thù, nếu cố tình làm, e là không giống, cho nên phải làm thế, chúng tôi cũng không biết gì ...”
Đề xuất Đô Thị: Ác Ma Doanh Địa