Chương 41: Gặp lại cấp trên. (1) (3)

Chương 41: Gặp lại cấp trên. (1) (3)

“ Chuyện này khó đấy, Phó Quốc Sinh tinh minh lắm, nếu chuyên môn an bài một sự trùng hợp để hắn nhìn ra manh mối, tôi sẽ nguy ngay.” Dư Tội ngần ngừ, Phó Quốc Sinh có thể che giấu sâu như vậy thì không dễ đâu:

“ Cậu phải tin tưởng tổ chức, chuyện lớn như thế, làm sao chúng tôi lơ là được.” Đỗ Lập Tài nổi nóng:

Dư Tội nhìn chằm chằm Đỗ Lập Tài một hồi rồi bất ngờ nói:” Người trước đó vì tin tưởng các anh mà chết đấy, hay vì lúc đó các anh lơ là?”

Đỗ Lập Tài sững người, gân xanh nổi đầy mặt, không ngờ một người thuộc sự chỉ huy của mình, vừa gặp mặt đã tỏ thái độ chống đối công khai, mấy người khác đều tỏ ra ngạc nhiên vì phản ứng của Dư Tội, bọn họ là đồng nghiệp kia mà, có cần đối đầu gay gắt vậy không.

Hứa Bình Thu vì hiểu Dư Tội nên không nổi giận, nếu y mà kích động vỗ ngực nhận nhiệm vụ thì ông mới lo: “ Chuyện này người khác không có quyền phát ngôn, bao gồm cả tôi cũng phải nghe cậu chỉ huy ... Thế này đi, chúng ta đổi phương thức , do cậu tự lựa chọn cách tiếp cận, tiền đề là an toàn, làm rõ nội tình của hắn, thế nào?”

“ Thế còn giống tiếng người.” Dư Tội yên tâm rồi, để đám chẳng biết gì kia tùy ý sắp đặt kế hoạch chỉ có hỏng bét, y không giao mạng sống vào tay người khác, là cảnh sát thì càng không:

Nhưng câu này làm người khác giật nảy mình, ai dám nói chuyện với xử trưởng Hứa như thế, Đỗ Lập Tài định đứng lên chỉnh đốn Dư Tội, thấy Hứa Bình Thu mỉm cười xua tay cố nén lại.

Không biết rằng Dư Tội vẫn còn mang tâm thái khi ở trong nhà giam, trước đó lại còn hơn một tháng vật lộn sinh tồn, chưa quay lại được trạng thái học viên cảnh sát, huống hồ tuy mặc cảnh phục lên người song lúc này đây loại người khiến y chướng tai gai mắt nhất lại cũng chính là cảnh sát, cái nhìn này e trong thời gian ngắn khó mà thay đổi, nhận ra người khác nhìn mình với ánh mắt bất thiện, y chẳng bận tâm, đứng dậy nói: “ Tôi mót tiểu, đi vệ sinh đây.”

Nói xong là đi ngay, trong mắt người khác đó là biểu hiện của hèn nhát sợ tới mức đái ra rồi, không thể nào liên hệ được với lúc suýt giết chết Phó Vũ Sinh.

Thế là hội nghị đầu tiên kết thúc mà không có chút kết quả nào.

…………….. ………………..

Cũng trong ngày đầu tiên Dư Tội mặc cảnh phục, buổi trưa, cửa lớn trại giam Bạch Vân từ từ mở ra, Phó Quốc Sinh cao ráo anh tuấn, mái tóc dài phong cách, cười sáng lạn được quản giáo dẫn ra ngoài.

Khi cửa sắt mở rộng hết cỡ, hắn giang rộng tay hướng về phía mặt trời nóng rực, khép mắt lại cảm thụ cái hơi nóng khiến người ta không chịu nổi năm phút ngoài trời, điên cuồng hét lên một tiếng đầy hưng phấn. Tiếp đó một cô gái đẹp mê hồn, tướng mạo đoan chính, vừa ưu nhã lại quyến rũ, bước đi nhẹ nhàng uyển chuyển, dáng người thắt đáy lưng ong xà vào lòng hắn, hai người ôm nhau xoay tròn mấy vòng, hồi lâu không buông.

Nữ nhân này là mục tiêu số hai, Thẩm Gia Văn, giám đốc công ty vật dụng người lớn Gia Sĩ Lệ.

Lái xe là mục tiêu số ba, Tiêu Đào, họ hàng với Phó Quốc Sinh.

Từ thời khắc rời trại giam, chiếc xe Mercedes chở ba người này đã lọt vào màn hình giám thị của cảnh sát Quảng Đông, Phó Quốc Sinh bị giam giữ hình sự do liên quan tới vụ mưu sát, điều tra hình sự không bổ xung được thêm chứng cứ, sau ba tháng giam giữ tuyên bố vô tội thả tự do.

Trong hồ sơ của cảnh sát Quảng Đông, đây là nhân vật đầy rẫy tội trạng, trước sau bị giam giữ trị an, hình sự tới bảy lần, ít nhất ba ngày, nhiều nhất ba tháng, nguyên do đủ kiểu, lừa gạt, tống tiền, tổ chức XHĐ, giờ lại dính vào mưu sát. Có điều kết quả luôn là vô tội, thậm chí giám thị hắn toàn là người quen, hắn bị giám thị nơi ở không chỉ một lần, khi đi còn tiêu sái chào hỏi mấy cảnh sát thường phục.

Chương 033: Thả hổ núi nam. (2)

Loại đó tiếp xúc nhiều với cảnh sát, hai bên quen nhau cả, chiếc xe đỗ ở bên đường, trong đó có hai người rảnh rỗi chính là cảnh sát thường phục, chẳng khó đoán, cái bộ dạng nhìn ngang ngó dọc rất bất chính, ai có chút kinh nghiệm sống sẽ nhận ra ngay, chẳng cảnh sát thì phường trộm cắp.

“ Lão Phó lại ra rồi, chúng ta lại chẳng được nghỉ ngơi nữa.” Một cảnh sát than thở:

“ Giám thị ích gì đâu, cỡ như hắn làm việc xấu cần gì tự làm.” Người còn lại bất mãn:

“ Chẳng cần tra cũng biết, người chết ở Châu Giang là do hắn làm.”

“ Không có bằng chứng thì biết làm sao.”

Nói xong liền thuận tay nổ máy bám theo mục tiêu, rồi máy móc đem nội dung giám thị báo về.

Mỗi địa phương đều có nhân vật vang danh cả vùng, Phó Quốc Sinh chắc chắn là sản phẩm khác thưởng do thủy thổ Quảng Đông sinh ra, thành phố ven biển, kinh tế phát triển, từ kẻ không xu dính túi, trải qua mười mấy năm đả kích của cảnh sát, với hắn không khác gì sự rèn luyện, càng ngày càng lợi hại, như sau cơn mưa thấy cầu vồng, tay trắng dựng nghiệp như kỳ tích. Tuy không thể so với nhân vật trên bảng Forbes, chí ít cũng là một long đầu ở tỉnh Quảng Đông, sản phẩm của Gia Sĩ Lệ mô phỏng mỹ nữ cao su của Mỹ, Nhật, giá cả lại phải chăng, rất được các dâm dân trong nước hoan nghênh nhiệt liệt.

Đây cũng chính là chuyện làm cảnh sát đau đầu nhất, cho dù hắn có thu nhập phi pháp, dựa vào sản nghiệp lớn thế này cũng đủ tiêu hóa hết.

Thời xưa thì hình phạt không dùng với sĩ đại phu, giờ thì không dùng với đại phú, cơ sở kinh tế ưu việt, thêm vào khôn kéo né tránh luật pháp, chính là định luật sinh tồn hoàng kim của chúng, cảnh sát đá phải cục sắt này cũng chỉ biết nhìn mà thở dài.

Ở trên xe bật điều hòa mát lạnh, Phó Quốc Sinh ôm eo Thẩm Gia Văn, thì thầm nói gì đó, thi thoảng quay sang trò chuyện với lái xe cũng rất nhẹ nhàng lịch sự, câu hỏi đa phàn xoay quanh tình hình cần đây của công ty, nghe nói bị cảnh sát điều tra, cười: “ Thú vị nhỉ, chúng ta làm gì có quan hệ vợ chồng về pháp luật, sao bọn chúng lại tra tới công ty do em đăng ky chứ?”

Lái xe Tiêu Đào gần khinh bỉ nói: “ Kẻ tổ chức hành động này đầu bị lừa đá rồi.”

Phó Quốc Sinh cũng hi vọng cảnh sát đều bị lừa đá vào đầu, như thế một số chuyện đã đơn giản hơn nhiều, tiếc là hi vọng chỉ mãi là hi vọng, đám cảnh sát tuy ngu thật, nhưng chúng quá đông, trong số đó thế nào cũng có vài kẻ lợi hại.

Xe đi vào thành phố, miêu tả qua lời đội giám sát là vậy, về tới nhà, thả nữ nhân xuống, xách những cái túi đi, chắc là quần áo, người ra tù đều phải rửa hết vận rủi trên người. Sau đó hai người tới công ty một chuyến, công ty nằm trên đường Châu Giang trong khu thương mại sầm uất, không cách nào giám sát, có điều không lâu sau lái xe tới trung tâm tắm rửa thuộc hội sở cao cấp, chế độ hội viên, cảnh sát không vào được, trừ khi lục soát.

Đó là một trong số nhiều thiếu xót của giám sát, chỉ biết hắn đi đâu, nhưng không biết hắn làm gì, mà loại già đời trải qua nhiều lần đả kích như Phó Quốc Sinh, cảnh sát theo dõi cũng biết, muốn phát hiện vấn đề trong hành vi thường nhật của hắn là cực khó.

“ Báo cáo, hết thảy bình thường.” Viên cảnh sát thường phục lần nữa máy móc báo cáo về:

Thực sự mọi thứ bình thường à?

Khi cởi sạch quần áo ngâm mình trong ao nước nóng, bên cạnh Phó Quốc Sinh và Tiêu Đào thêm một người, đang nhắm mắt dưỡng thần, cổ đeo dây chuyền vàng lớn, vai xăm thanh long, tuổi chừng ba mấy, úp cái khăn lên mặt, tướng mạo không rõ, ít nhất người tằm cùng không ai dám tới gần hắn.

Hai người Phó Quốc Sinh tựa như không liên quan nằm ở vị trí nước sục lên, bong bóng nước lục bục quanh người, người kia vẫn không mở mắt, nhưng mở miệng: “ Phó ca, anh ra rồi không cần chúc mừng nữa, từ khi anh vào đó, đứt hàng ba tháng, giá tăng lên mấy lần. Đưa hàng, nhận hàng đều bị cảnh sát bắt quá nửa.”

“Chẳng lẽ muốn tôi đích thân đi đưa hàng? Người anh tuyển thế nào?” Phó Quốc Sinh cười thoải mái, chẳng sợ người tướng mạo hung dữ này:

“ Chưa qua mắt anh, sao tôi dám tùy tiện dùng.” Người đó kéo khăn mặt ra để lộ vết xẹo trông kinh người:

“ Thế này đi, có chút hàng anh xử lý coi như dùng tạm, tôi không chơi được, đuôi bám chặt quá.”

“ Không vấn đề, chỉ cần anh ra là được, mọi người tin chữ tín của anh.”

“ Ok, tiền vào tài khoản là tôi sẽ cho anh phương án lấy hàng, chẳng may xảy ra chuyện, tôi không đền người, nhưng tôi đền tiền.”

Nghe câu này người kia mở mắt anh, cười với Phó Quốc Sinh, rời khỏi ao nước rời đi, bỏ lại một câu: “ Có sự đảm bảo này của anh không lo không làm ăn được, cám ơn Phó ca.”

Chuyện làm ăn càng bẩn thì càng chú ý chữ tín, nếu không tốn thời gian vào đấu đá nội bộ, há chẳng phải hiệu suất cũng như mấy cơ cấu nhà nước, thế thì còn làm ăn gì nữa?

Tiêu Đào cười, ở giai đoạn sơ cấp đều là tiền trao cháo múc, giao dịch tại chỗ, trong hoàn cảnh đó anh họ có thể làm được tiền trước hàng sau cho thấy chữ tín lớn cỡ nào, quay sang nhìn chỉ mấy tháng mà bụng anh họ đã to lên, ngoài ra không có gì thay đổi.

“ Anh họ, người của chúng ta mất hơn nửa rồi, cả lực lượng bên ngoài và trong thành phố đều không dám hành động, đường dây đã đứt cả hai đầu.”

Làm ăn kiểu này cũng như nhảy múa trên đầu lưỡi dao, mỗi bước đều nguy hiểm, quan trọng nhất không ở chế tạo, mà là kênh tiêu thụ, nhưng lần này thiếu chút nữa bản thân cũng không giữ nổi, kênh tiêu thụ tất nhiên là bị hủy hết, tình hình rất tệ song Phó Quốc Sinh vẫn cười:” Làm lại từ đầu, lại chẳng phải lần đầu tiên nữa, mới vào nghề càng an toàn.”

Mới vào nghề thì an toàn thật, có điều tìm người thì lại chẳng dễ, không biết bao giờ mới làm ăn được, Tiêu Đào hạ thấp giọng:” Anh họ, trong đó quen không ít người hả?”

“ Ừ, toàn nhân tài.” Phó Quốc sinh cảm thán, bên ngoài này muốn tìm được một người khó khăn vô kể, vào đó thấy ai cũng hợp cách:

“ Có vài người tìm tới, em cho chúng ít phí sinh hoạt, để lại phương thức liên lạc, có dùng chúng không?” Tiêu Đào nghĩ đây cũng là con đường tắt:

“ Phàm kẻ nào chủ động tìm tới thì đều không dùng, giới thiệu cho mấy công việc vớ vẩn là được.”

Phó Quốc sinh không giải thích, Tiêu Đào gật đầu làm theo, anh họ tự có lý, nếu không đã chẳng tồn tại tới ngày nay, hắn không hoài nghi, cảnh sát cũng đang tìm cách thẩm thấu vào tổ chức của chúng.

“ À phải, có một người tên Dư Tiểu Nhị tới tìm anh không, không nhất định là y dùng tên đó ... Bề ngoài rất bình thường, da ngăm đen, hơi gầy một chút, cao trên 1m7, khẩu âm Sơn Bắc ... Ừm, còn nữa, ăn nói rất bố láo, người bình thương chỉ muốn tát y.” Phó Quốc Sinh nhớ tới người bạn tù, đột nhiên thấy khó mà dùng ngôn ngữ chính xác hình dung y, quay sang thấy Tiêu Đào vẻ mặt mờ mịt, bổ xung: “ Cậu ta ra một tuần trước, thời gian này có ai tới công ty tìm không?”

Tiêu Đào lắc đầu làm Phó Quốc Sinh không khỏi thất vọng, càng thất vọng thì hắn càng thấy tiếc, con cá mất luôn là con cá to, nghĩ rất lâu rồi đột nhiên giao nhiệm vụ: “ Cậu tới đồn công an nghe ngóng, khoảng tháng 3 có bắt được một người tên Dư Tiểu Nhị không, rồi tra cái tên này trên hệ thống cho tôi, trong hộ tịch của đồn công an, tên này có án, chắc dễ thôi.”

Chương 034: Thả hổ núi nam. (3)

Lại một tuần nữa trôi qua.

Máy fax chạy xè vè nhả ra một loạt thông báo vụ án, đây là đường dây riêng của tổ chuyên án nối trực tiếp với cục chống ma túy, Lâm Vũ Tịnh chủ yếu đảm nhiệm vai trò liên quan tới kỹ thuật, cô chỉnh lý lại tư liệu rồi xem một lượt.

Ở trong ngóc ngách không bị ai chú ý, hơn trăm cảnh sát của cục chống ma túy bằng nhiều phương thức khác nhau phát về thông tin nguồn hàng, phân tích kỹ thuật, giá cả thị trường, địa điểm phát hiện và cách thức sử dụng của ma túy mới xuất hiện trong địa bàn tỉnh. Những tình huống này phải báo cáo mỗi ngày một lần, qua đó phán đoán được rất nhiều chuyện.

Ví như lần này khi fax tới tay Đỗ Lập Tài, hắn tức giận ném xoạch xuống bàn, giá hàng đã giảm, chứng tỏ nguồn cung ứng đã khôi phục rồi.

“ Thông báo cho xử trưởng Hứa chưa?” Hồi lâu sau Đỗ Lập Tài mới nhớ tới chuyện này, bảo Lâm Vũ Tịnh đi làm ngay, một mình đi qua đi lại trong phòng, tuần qua định ra nhiều phương án, lần nào cũng bị phủ định:

Không cách nào khác, cơ hội chỉ có một lần, hắn cũng lo đi vào vết xe đổ lần trước, mà lần đó tổn thất chỉ là một nghi phạm, lần này đưa đi một cảnh sát.

Nhớ tới tên nhãi ranh không hề có tố chất cảnh sát đó là hắn lại đau răng, người phủ định phương án không phải ai khác mà chính là y, mọi lý do y viện dẫn trong mắt Đỗ Lập Tài là sự hèn nhát.

Kẻ hèn nhát thì không xứng đứng trong đội ngũ này.

Lâm Vũ Tịnh khẽ khép cửa phòng tổ trưởng, đem một bản sao khác tới chỗ ở lâm thời của Hứa Bình Thu, xử trưởng dù sao cũng rất bận, bay đi bay lại suốt, hôm qua mới tới Quảng Châu lần nữa.

Hứa Bình Thu sắc mặt hơi kém, với tuổi tác của ông ta, liên tục di chuyển quãng đường hàng nghìn km như thế là quá sức, cố phấn chấn tinh thần nhận lấy tài liệu, xem rất lâu, đến khi ngẩng đầu lên thấy Lâm Vũ Tịnh vẫn đứng đó thì ngạc nhiên: “ Tiểu Lâm, có chuyện gì à?”

“ Tôi không biết có nên nói không.” Lâm Vũ Tịnh đôi phần khó xử:

“ Có chuyện gì mà không nói được chứ?” Hứa Bình Thu thoải mái phẩy tay:

“ Vâng, theo ý tôi thì không phải do phương án có vấn đề.” Lâm Vũ Tịnh giọng rất kìm nén:

“ Vậy thì cái gì có vấn đề?”

“ Người đó có vấn đề, tôi nhìn ra cậu ta không muốn đi.”

“ Ồ, làm sao cô nhìn ra được?”

“ Chỉ cần chúng tôi đưa ra phương án một cái là cậu ta bới lông tìm vết, chê bai đủ điều. Hỏi cậu ta có phương án gì thì cậu ta không nói được, năm người trong tổ chúng tôi, kể cả tôi cũng đã làm nhiệm vụ mật tương tự, có khó tới mức đó không? Cậu ta thuần túy là đang quanh co đối phó.” Lâm Vũ Tịnh càng nói càng không nén được giận, nhưng giận cũng chẳng làm gì được, bởi y là nhân tuyển duy nhất:

Không ngờ Hứa Bình Thu mỉm cười: “ Tiểu Lâm, cô tham gia công tác bao lâu thì tiếp nhận nhiệm vụ đầu tiên?”

“ Hơn một năm ạ, là nhiệm vụ của đặc cảnh, về sau cục chống ma túy thành lập thì nhiệm vụ liên tục.”

“ Đúng rồi, cô chính thức vào tổ chức, có kinh nghiệm phong phú, sau đó mới tiếp nhận nhiệm vụ, nhưng cậu ta thì còn hai tháng nữa mới tốt nghiệp trường cảnh sát.”

A, quên mất chuyện này, Lâm Vũ Tịnh cười áy náy, thấy mình quá nóng ruột rồi, cũng khó trách, bọn họ mắc kẹt ở nơi này gần nửa năm, cả Tết cũng chẳng được về nhà, thậm chí không được liên lạc với gia đình. Vì bảo mật nên sinh hoạt giới hạn trong không gian tầng thượng tòa nhà này, dù cho điều kiện không thua kém khách sạn 5 sao, nhưng khó tránh khỏi ức chế.

“ Vẫn còn thời gian, Phó Quốc Sinh đang hành động, loại người lấy phạm tội làm nghề này sẽ không dừng lại được đâu, phạm tội cũng giống ma túy, dễ gây nghiện lắm. Còn chàng trai của chúng ta, đối xử với cậu ấy nhẹ nhàng một chút, cậu ta ưa mềm không ưa rắn, kỳ tài như thế không tìm ra người thứ hai đâu.”

Lâm Vũ Tịnh kính lễ ra ngoài, vừa vặn thấy Nghiêm Đức Tiêu đang kéo áo Dư Tội nài nỉ, muốn thử mặc cảnh phục của cảnh ti cấp ba, Dư Tội thì mặc cả muốn thêm hai bao thuốc lá nữa ... Nhìn cái đôi này làm cô có cảm giác khóc không ra nước mắt.

Nhớ tới lời dặn của xử trưởng Hứa đành cắn răng nhẫn nhịn.

Lại thêm hai tuần nữa, vậy là qua cả kỳ nghỉ lễ mùng 1 tháng 5, thời tiết nước nam ngày càng oi nóng, cơn bão đầu tiên đã đổ bộ.

“ Tuổi xuân, ôi tuổi xuân tươi đẹp của tôi, chẳng lẽ cứ phí hoài vô ích thế này sao?”

Nghiêm Đức Tiêu mồm lải nhải, tay nghịch bộ bài, khoanh chân ngồi trên bàn, cúi đầu là thấy cái bụng mỡ sệ xuống, mấy tháng qua chỉ rèn luyện ý chí, không tiêu hao được mấy mỡ thừa, đặc biệt là kế hoạch trì hoãn mãi khiến hắn chẳng có việc gì.

“ Lạ tay rồi, không ngờ cắt bài lệch mất một quân.” Vốn định cắt ra ba con cơ, vậy mà lại xuất hiện một quân bài đen làm Thử Tiêu rầu rĩ, thu bài lại nhìn dưới đất Dư Tội hai tay hai tay chống sàn làm động tác chống đẩy, toàn thân mồ hôi mồ kê nhễ nhại, đã hơn một tháng từ khi ra trại, nhìn y có vẻ cơ bắp rắn chắc hơn trước kia, mồ hôi lăn tròn trên làn da bóng lưỡng như đá hoa cương khiến tên béo hâm mộ:

Thử Tiêu nhảy xuống giường đi chân đất ngồi bệt nhìn Dư Tội, tên này từ xưa đã có chút thần kinh, giờ càng giống nhân cách phân liệt, lúc tổ chuyên án tìm y thì uể oải thiếu sức sống, chỉ cần đóng cửa lại thì cứ như toàn thân dư dả tinh lực không có chỗ phát tiết: “ Được bao nhiêu cái rồi?”

“ Hơn 200 … không đếm.”

Vãi, Thử Tiêu rùng mình, hắn chẳng biết mình có chống đẩy nổi 20 cái nữa không: “ Dư Nhi này, động tác chống đẩy của cậu cực kỳ tiêu chuẩn, lên xuống nhịp nhàng, đáng tiếc phía dưới lại không có em gái nào, vậy cậu tốn công thế làm gì?”

Dư Tội thở hồng hộc, trả lời đứt quãng: “ Chuẩn bị trước … chúng ta muốn tiền không có tiền, muốn mặt không có mặt, tương lai muốn tán gái phải dựa vào thể năng, không luyện tập sao được?”

“ Có lý lắm, này, các cậu bàn bạc thế nào rồi? Chúng ta ở đây gần cả tháng mà chẳng có động tĩnh gì cả.” Thử Tiêu vừa hỏi liền thấy mặt Dư Tội biến đổi, lập tức xua tay: “ Nếu liên quan tới cơ mật thì thôi.”

“ Không phải.” Dư Tội từ từ dừng động tác lại, điều chỉnh lại hơi thở rồi mới nói :” Chúng ta không biết chút nào về tình hình đối phương, vậy mà bọn họ muốn tôi thâm nhập vào nội bộ của chúng nằm vùng.”

“ Rất có tính khiêu chiến.” Thử Tiêu nghe đã hưng phấn, dù sao cũng chả phải hắn đi, nên mang tâm thái xem trò vui: “ Sao vẫn chưa hành động, cậu sợ à?”

Dư Tội thở dài: “ Tất nhiên là có sợ rồi, trên đời này loại người gì bị ghét nhất? Là đám phản đồ, làm phản đồ bị người ta bắt được là mạng không còn, đây không phải như game, nhiệm vụ hỏng rồi có thể load lại ...”

Còn đang nói dở thì nghe thấy tiếng gõ cửa, Thử Tiêu chạy ra, nhìn thấy Lâm Vũ Tịnh mang theo đồ uống đứng ở cửa, làm hắn kích động: “ Ái chà, chị quan tâm thế này làm chúng tôi ngại quá.”

Mồm thì nói ngại, tay thì vẫn cầm, nhân phẩm đã không ra sao, lại còn mặc áo ba lỗ, quần đùi ống rộng, tạo hình không nuốt trôi được, may mà Lâm Vũ Tịnh sống cùng đám đồng đội nam lâu ngay, năng lực tiếp nhận mạnh mẽ hơn cô gái bình thường nhiều, mỉm cười hỏi: “ Ở lỳ trong phòng làm gì?”

Chương 035: Thả hổ núi nam. (4)

“ Chẳng cho đi đâu, đành phải ở trong phòng.” Thử Tiêu thời gian qua nghe ngóng được không ít thông tin về cô hoa khôi cảnh sát này, nghe nói là từ trung đội phản ứng nhanh đặc cảnh ra, nhìn thế nào cũng giống như đóa hoa nở rộ, không cách nào tin được.

Xinh đẹp thì thì xinh đẹp thật, tiếc là kiểu người đẹp băng giá, cả ngày chẳng mấy khi nói cười, ăn mặc thiên hướng trung tính, phí hoài, giống như lúc này, mùa hè trời nóng vậy mà áo sơ mi vẫn cài tới cái cúc cuối cùng sát cổ, không biết nghĩ cho các nam đồng chí bị dày vò khổ sở.

Lâm Vũ Tịnh đưa tay nắm cái đầu tròn của Thử Tiêu quay sang một bên, di chuyển ánh mắt của hắn ra khỏi ngực mình: “ Đồng chí Thử Tiêu, dùng ánh mắt đó nhìn nữ nhân sẽ ăn đòn đấy.”

“ Hiểu lầm, hiểu lầm.” Thử Tiêu ra sức bao biện: “ Cấp dưới gặp lãnh đạo chỉ dám cúi đầu, sao dám ngẩng đầu ạ?”

Không thèm để ý tới tên mồm mép này, Lâm Vũ Tịnh đẩy hắn sang bên, giọng lạnh lùng chính thức: “ Dư Tiểu Nhị, đội trưởng gọi cậu đi họp.”

“ Tôi tắm một cái rồi tới.” Dư Tội đang làm động tác gập mình, từ đầu tới chẳng thèm quay đầu lại nhìn:

Rầm! Lâm Vũ Tịnh đóng mạnh cửa làm Thử Tiêu giật mình, người vừa đi, Thử Tiêu lật đật chạy tới trước mặt Dư Tội làm động tác nâng nâng ngực, Dư Tội phì cười. Thử Tiêu một lần nhìn lén Lâm Vũ Tịnh tập luyện trong phòng, trở về liền đặt biệt danh cho Lâm Vũ Tịnh là Chị ngực bự, vì cô luôn ăn mặc kín đáo, Dư Tội chưa được thấy, theo hình dung ngắn gọn của Thử Tiêu là: Cấp độ Âu Mỹ.

Dư Tội đẩy Thử Tiêu sang bên: “ Đừng linh tinh, chị ấy mà biết thế nào cũng cho anh nhừ đòn, không đùa được đâu.”

“ Dư Nhi, gần đây tôi suy nghĩ một vấn đề ... Loại cuộc sống này của chúng ta khác nào tàn phá tuổi trẻ, Chị ngực bự đã lãng phí thanh xuân rồi, chúng ta cũng đi theo vết xe đổ. Không rượu, không gái, không có bất kỳ thú vui nào, đến ngay cả tự do tối thiểu cũng bị hạn chế, sớm biết thế này tôi lang thang đường phố, không về cho xong ... Dư Nhi, cậu xin phép đi cho chúng ta ra ngoài đi, nếu không chúng ta chết vì buồn tẻ mất.”

Trong lúc Thử Tiêu lải nhải thì Dư Tội đã vào phòng tắm, hắn không ngại mỏi mồm, đứng bên cửa nói luôn mồm, khi Dư Tội ra mà hắn vẫn nói.

Dư Tội mặc quần áo xong mới đáp: “ Thử Tiêu, anh đừng chơi trò tâm kế với tôi, tôi chuẩn bị tiếp nhận nhiệm vụ rồi.”

Không có chút dự báo trước nào, Thử Tiêu cuống lên kéo tay Dư Tội nhìn từ đầu tới cuối: “ Chắc chứ?”

“ Chắc!”

“ Không phải đi hàng địch chứ?”

“ Anh nghĩ trong trận doanh của địch ai cũng tố chất vứt đi như anh à, anh có hàng người ta cũng không muốn ... Nhìn tôi mà học, phẩm cách cao thượng, một lòng dâng hiến cho tổ chức cho lý tưởng.” Dư Tội điềm nhiên dạy bảo Thử Tiêu:

Thử Tiêu làm động tác nôn ọe, cảm giác như tiểu thư thẹn thò nói mình là xử nữ vậy.

“ Anh không bao giờ chịu tiếp nhận hiện thực, thế thì làm sao tiến bộ ...” Dư Tội cười ha hả đi ra khỏi phòng, trước khi đóng cửa thêm một câu: “ Thử Tiêu, nhiệm vụ này làm một mình không được, tôi định dẫn anh theo, lần này không phải kêu lúc nào cũng là người qua đường nữa, chúc mừng trước nhé.”

Cửa đóng lại, trong phòng có tiếng người ngã đánh uỵch một cái.

Giống như mọi khi phòng họp đóng cửa, kéo rèm, tắt đèn, chỉ có hình ảnh không nét cho lắm chiếu lên phông trên tường, đó là tư liệu tỉnh Quảng Đông truyền tới, trong ba tuần qua cứ mỗi ngày lại có vài tiếng sống trong cái căn phòng tối tăm này.

Quanh đi quẩn lại chỉ có nơi nào xuất hiện tiêu thụ ma túy giống vụ án 12.7, rồi lại bắt được tên bán ma túy nào đó, chỉ cần nguồn cung hàng thì không thiếu tôm tép vì tiền mạo hiểm.

Kỳ thực mới đầu Dư Tội mang tâm thái phản nghịch rất mạnh, đặc biệt với cuộc sống vô nhân tính, quản lý nghiêm ngặt hơn cả trại giam này. Có điều nhiều ngày sau phát hiện người nơi này đều sống như thế, thậm chí còn đáng thương hơn, y còn có thể ăn cơm gọi từ khách sạn, mấy người này mỗi ngày chỉ có mười mấy đồng tiền ăn, cơm chẳng thấy thịt, uống nước tự đun, két nước ngọt duy nhất là cung ứng cho y và Thử Tiêu, ngay cả tổ trưởng Đỗ cũng không đụng vào.

Nguyên nhân theo Thử Tiêu vô tình tiết lộ thì nhiệm vụ lần này vốn phải kết thúc từ mấy tháng trước, nhưng họ không hoàn thành, nên giờ kinh phí eo hẹp, sống thắt lưng buộc bụng.

Làm cảnh sát rất khổ, khổ hơn tội phạm trong tù.

Dư Tội cũng ngầm quan sát mấy người họ, Cao Viễn là người có kinh nghiệm nhất, hay than vãn làm việc ở cục chống ma túy chẳng sướng bằng ở đồn công an. Lý Phương Viễn, xuất thân đại học cảnh sát, đã vào nghề bốn năm vậy mà ngang cấp với Dư Tội, có vẻ ôm mối tình đơn phương vô vọng với Lâm Vũ Tịnh, thường đứng xa nhìn cô thất thần. Vương Vũ Vi, đầu to tóc ít, dinh dưỡng không tốt mà ra, có bệnh dạ dày, do sinh hoạt không điều độ.

À phải, tất nhiên phải kể tới Chị ngực bự Lâm Vũ Tịnh, nữ nhân duy nhất, làm Dư Tội lúc nào cũng phải nhìn thêm vài cái, hoàn cảnh quá nghiêm túc khiến người ta đôi khi quên giới tính của cô. Đúng như Thử Tiêu nói, tuổi xuân bị hủy hoại, xinh đẹp trẻ trung như thế mà suốt ngày phải giam mình ở chỗ này làm y liên tưởng tới tên cuồng tín A Bặc, có lẽ chỉ có người niềm tin kiên định mới chịu nổi cuộc sống lấy khổ làm vui này.

Phải công nhận đây là đoàn đội kỷ luật nghiêm ngặt, có tín ngưỡng, có cảm giác vinh dự, Dư Tội không cách nào dung nhập vào được.

Đề xuất Tiên Hiệp: Võng Du Tử Vong Võ Hiệp
Quay lại truyện Dư Tội
BÌNH LUẬN