Chương 42: Gặp lại cấp trên. (1) (4)
Chương 42: Gặp lại cấp trên. (1) (4)
Phát xong tư liệu, tiếp đó lại là ghi chép giám thị Phó Quốc Sinh, lúc này Phó Quốc Sinh đã hoàn toàn không giống như Dư Tội biết, hắn sống trong một biệt thự phong cách Châu Âu có cả hồ bơi, đi Mercedes, vợ trên pháp luật thì tạm thời không có, nhưng có một nữ nhân sống cùng thuộc cấp tai họa, bên ngoài còn dính dáng vài cô gái nữa.
Từ tư liệu giám sát có thể thấy quỹ tích sinh hoạt của hắn rất điều độ, nhà, công ty, xã giao, diện giao du không rộng, giống đa số người giàu có, thu nhập ổn định nhàn nhã tận hưởng cuộc sống.
Không nhìn ra bất kỳ dấu hiệu nào chứng tỏ hắn dính líu ma túy, dù là chuyên gia tài vụ kiểm tra sổ sách công ty mấy lượt cũng không phát hiện chênh lệch tài vụ.
Cạch một tiếng kết thúc, Cao Viễn, Vương Vũ Vi ngồi bên tường kéo rèm, ánh sáng vừa chiếu vào phòng, Lâm Vũ Tịnh dụi mắt che miệng ngáp dài.
Đỗ Lập Tài quay đầu nhìn Dư Tội đang chống cằm nhìn bức tưởng không còn chiếu hình ảnh nữa: “ Tiểu Dư, thế nào?”
“ Thế nào là thế nào?” Dư Tội như vừa tỉnh giấc:
Cả đội lại thở dài, phương án đã đề ra mười mấy cái, đều căn cứ vào kinh nghiệm phong phú của họ định ra, thảo luận chặt chẽ từng chi tiết, nhưng Dư Tội không hài lòng, xem ra hôm nay lại chết non.
Đỗ Lập Tài chán nản lắm rồi không còn sức mà giận với y nữa: “ Cậu không thể nói rằng cơ hội chưa chín muồi nữa chứ, giờ thì sao đây, có định làm hay không?”
Dư Tội nhìn đám đội viên đáng thương, tổ trưởng lo lắng trùng trùng cùng Hứa Bình Thu luôn tỏ thái độ cách sông xem lửa cháy: “ Kỳ thực không có thời cơ nào là chín muồi, không có kế hoạch nào kín kẽ hết.”
“ Chẳng lẽ cậu sợ không dám đi à?” Cao Viễn rốt cuộc hỏi thẳng điều ai cũng định nói, thiếu mỗi ngước chỉ mặt Dư Tội mắng y hèn nhát:
“ Ra ngoài hết đi.” Hứa Bình Thu đưa tay ngăn cản đuổi hết người khác ra ngoài, từng người một đứng lên ném cho Dư Tội ánh mắt khinh bỉ, vô nghĩa, y đâu nhìn người ta:
...
Hôm nay dừng ở đây.
Chương 036: Thả hổ núi nam. (5)
Khi chỉ còn lại hai người họ Hứa Bình Thu cởi cảnh phục ra treo lên ghế, mở cửa sổ. thong thả rót cốc nước lọc, tạo bầu không khí thoải mái hơn mới hỏi: “ Nói xem cậu có kế hoạch gì nào?”
“ Tôi biết mọi người đều nghĩ tôi hèn nhát ngại khó ngại khổ, tôi không phủ nhận, tất nhiên là phải ngại khó rồi, nếu không thì mọi người bắt hắn từ lâu đúng không?” Dư Tội cũng có bất mãn của y, đám người đầu óc sơ cứng đó lập kế hoạch gì mà để y và Phó Quốc Sinh tình cờ gặp nhau rất vụng về, vòng tròn sinh hoạt của cả hai quá khác biệt, Phó Quốc Sinh không hoài nghi mới lạ. Tên này rất đa nghi, trong trại giam không ai biết hắn làm cái gì, tình hình bọn họ nắm được cũng quá sơ xài, chắc chắn là bề ngoài, thứ mà Phó Quốc Sinh muốn cho người khác thấy, vậy mà cứ thích nhắm mắt nhảy vào, cho rằng thế là dũng cảm trách nhiệm, Dư Tội thấy đó là ngu xuẩn vô tri:
Suy nghĩ hai bên không cách nào thu hẹp được, còn bàn bạc được ra gì? Mặc dù Hứa Bình Thu nói phương án giao cho y, nhưng có khả năng mấy người kia tin tưởng một học viên chưa tốt nghiệp sao, đó là mâu thuẫn thứ hai.
“ Xem ra cậu đã có cách rồi?” Hứa Bình Thu không bình luận gì, vấn đề của cảnh sát thì ông thừa biết rồi, bởi thế mới có kế hoạch tuyển chọn tinh anh:
“ Đúng thế, có thì có, nhưng tôi muốn kèm vài điều kiện.” Trong thời gian dài bị sống hạn chế tự do, Dư Tội tận dụng cân nhắc kỹ càng vấn đề:
“ Chỉ cần trong phạm vi chức quyền của tôi, nhất định hỗ trợ cậu hết mình.” Con của một tên gian thương, y mà không đưa chút điều kiện mới lạ, Dự Tội nhắc tới điều kiện làm Hứa Bình Thu nhẹ người, chẳng qua chỉ là thăng chức thêm lương thôi, vụ án này giá trị thế nào, trong mắt nhiều người, đừng nói thăng liền ba cấp, thăng thêm hai cấp nữa cũng chẳng hề gì, thêm một bộ cảnh phục thôi mà, Hứa Bình Thu thoải mái đảm bảo:
“ Hành động do tôi quyết, đừng để ai chỉ tay sai bảo hay tự cho mình là đúng chen ngang.” Dư Tội đề ra điều kiện đầu tiên:
Hứa Bình Thu sảng khoái đồng ý:” Không vấn đề, đương nhiên do cậu tự chủ.”
“ Nếu không vào được, tôi sẽ rút.”
“ Như tôi đã nói, an toàn là hàng đầu.”
“ Nếu phát hiện manh mối quan trọng cho vụ án, tôi cũng rút ngay, vì tôi không có kinh nghiệm xử trí vụ án ma túy.”
“ Tất nhiên rồi, sẽ có người ngầm bảo vệ cậu.” Dư Tội đưa ra ba điều kiện đều cân nhắc đặt an toàn của bản thân ở vị trí đầu tiên, Hứa Bình Thu thấy không có vấn đề gì, điều này hợp lý với người phòng bị người khác như Dư Tội: “ Không cần lo ngại, có điều kiện gì cậu cứ nói hết đi.”
“ Tôi không lo ngại mà muốn ông bỏ lo ngại xuống, điều kiện cuối cùng, bất kể là thành hay không, tôi muốn lấy lại thân phận trước kia, tôi không muốn thành đặc vụ quỷ quái gì đó của ông. Nếu như ông còn dùng bất kỳ thủ đoạn nào để dụ dỗ tôi, lừa tôi, ép tôi phải làm đặc vụ, tôi đảm bảo ông sẽ nuốt trái đắng.” Dư Tội mắt lóe lên hàn quang, cho thấy y không nới chơi: “ Ông biết tôi dám chơi!”
Hứa Bình Thu trầm ngâm nhìn chằm chằm Dư Tội, có hi sinh thì có báo đáp, cho dù là dâng hiến cũng thế, nhưng Dư Tội không cần gì cả, làm đảo lộn hoàn toàn cái nhìn của ông ta, đâm ra lo lắng, y thực sự cam nguyện đi thực hiệm nhiệm vụ này?
“ Vì sao cậu lại tiếp nhận, kỳ thực tôi đã chuẩn bị tâm lý từ bỏ rồi, ép cậu làm chuyện này kỳ thực tôi không phải.”
Câu này làm ánh mắt Dư Tội hòa hoãn hơn một chút: “ Chẳng có gì to tát, lý tưởng của tôi rất đơn giản, có thể ông nghĩ tôi là con gian thương thì sống cặn bã, nhưng tôi muốn làm một con người đáng hoàng. Tôi luôn muốn dựa vào nỗ lực của mình để được công việc có thể diện, để cho cha tôi được yên tâm và tự hào về tôi, tôi làm chuyện này vì tôi, vì cha tôi, tôi sẽ cô gắng hết sức, nhưng đừng mong tôi bán mạng cho cái lý tưởng rỗng tuếch nào đó.”
“ Cậu không cần có gánh nặng tư tưởng, nếu thực sự cảm thấy không được, ngày kia có thể theo tôi về, mọi hành động phải đặt trên cơ sở an toàn, tổ chức ... À, cậu không thích từ này, vậy tôi dùng từ đội ngũ, đội ngũ này sẽ không để bất kỳ đồng chí nào của mình đi mạo hiểm tính mạng. “ Hứa Bình Thu hết sức chân thành lấy lại tín nhiệm của Dư Tội, còn sự tôn trọng là không thể nữa rồi: “ Hơn nữa theo như tin tức mới điều tra được, Phó Quốc Sinh hẳn không phải là kẻ buôn ma túy, hắn là tên thác gia thành công, chính bản thân hắn cũng không đặt mình vào chỗ nguy hiểm.”
Thác gia có hàm nghĩ là mối lái, trong kiểu làm ăn có độ bất tín nhiệm cực cao này, muốn làm một thác gia có chữ tín không dễ, nhưng nếu là thác gia thì hệ số nguy hiểm hạ xuống rất nhiều, loại người này kiếm ăn dựa vào miệng.
“ Không cần phải phải giảm bớt nguy hiểm như thế.” Dư Tội bĩu môi: “ Nói tới từ bỏ, không chỉ ông không cam tâm, mà tôi cũng không cam tâm, dù sao đi xa thế này rồi, lại không phải chuyện xấu, thế nào cũng cần có người làm, tôi không đi, nói không chừng ông sẽ đi hại người khác, toàn bộ điều kiện vừa rồi ông đồng ý đấy chứ?”
Hứa Bình Thư ngỡ ngàng, giờ ông ta mới nhận ra mình hoàn toàn hiểu sai về Dư Tội rồi, đó là tầng ẩn sâu nhất mà ông ta luôn lờ mờ nghi ngờ, là thứ có thể lấn át cả sự gian xảo, ích kỷ của y, hít một hơi gật đầu:” Được, tôi đồng ý, có điều ....”
“ Không có gì hết ... Chỉ một lần, thành hay không là do số mệnh, ông phải xóa bỏ toàn bộ những chuyện xảy ra ở đây, kể cả ông có lột bỏ bộ cảnh phục của tôi, tôi cũng sẽ về với cuộc sống bình thường. Nếu không làm được, vậy tôi chỉ coi như là các người ép tôi phải mạo hiểm, chúng ta là kẻ thù. Giờ tôi rất cảm tạ ông đưa tôi tới Quảng Châu giáo dục, cho dù có không thu hoạch được bất kỳ cái gì, tôi cũng không thiếu dũng khí làm lại từ đầu.” Càng vào những lúc thế này Dư Tội càng bình tĩnh, một khí chất làm người đối diện phải giật mình:
“ Được, tôi hoàn toàn đồng ý.” Hứa Bình Thu phải nói thuận theo ý của y, ông ta rất sợ ép thứ yêu nghiệt này nhảy sang phe địch:” Cậu có quyền lừa chọn mà.”
“ E là tôi chẳng có quyền từ chối.” Dư Tội mỉm cười thản nhiên, y tự biết bản thân quá nhỏ bé, người trước mắt nắm quá khứ và tương lai của y, cho nên đây là lựa chọn bất đắc dĩ, cũng là lựa chọn tất yếu, còn có một chút cảm giác kích thích khi đối đầu với sự khiêu chiến:
Tiếp đó cuộc họp tiếp tục, nhưng chỉ có hai người.
Bản đồ điện tử được bật lên, trên đó đánh dấu nơi ở, công ty của Phó Quốc Sinh, Dư Tội trình bày suy nghĩ của mình, rất tỉ mỉm, xem ra không chỉ ba tuần qua không hề nhàn nhã mà cả trường cảnh sát cũng không bồi dưỡng uổng công, nhìn Dư Tội đi vào trạng thái, mắt Hứa Bình Thu ngày càng sáng, càng nghe càng hưng phấn, hưng phấn tới muốn tán thưởng một câu, nhưng gặp ánh mắt bình tĩnh của Dư Tội lại không nói được gì.
“ Cứ làm như thế đi, nếu mà không thành thì đừng phí công nữa, rút hết mọi người về.” Dư Tội nói xong bỏ đi trong ánh mắt chưa hết ngạc nhiên của Hứa Bình Thu:
Hứa Bình Thu ngồi tại chỗ nghiền ngẫm một lượt những lời Dư Tội nói, mãi lâu sau mới hiểu thấu đáo toàn bộ, một cái rùng mình khiến da gà chạy dọc từ chân lên đầu, ông ta thốt lên:” Thiên tài!”
Hưng phấn, hưng phấn tốt độ, Hứa Bình Thu xoa chân múa tay không sao ngồi yên được nữa, mau chóng tập hợp tổ hành đông có cả Nghiêm Đức Tiêu.
Nhiệm vụ mới được đưa ra, đội ngũ trở nên bận rộn, Dư Tội được đưa tới gian phòng nhỏ, Lâm Vũ Tịnh giảng giải cho y mã liên lạc khẩn cấp, phương thức xử lý khi gặp nguy hiểm. Dư Tội thì lại ngắm nhìn cô cảnh sát khẩn trương như ra trận, Lâm Vũ Tịnh không phải loại mỹ nữ nhìn một cái khiến người ta choáng ngợp như An Gia Lộ, có điều càng nhìn càng thấy đẹp, nếu như không phải là ăn mặc kiểu trung tính, nhất định rất quyến rũ.
Mọi việc vào vị trí, chỉ là đồng chí Thử Tiêu lần đầu tiếp nhận nhiệm vụ cả đêm không ngủ, cả đêm chạy đi đái suốt ...
Chương 037: Bổn cảnh diệu tặc. (1) ()
Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!
Từng hồi sấm rền liên miên không ngớt, cảm tưởng như có vụ nổ ở bên tai, mây đen kìn kịt che kín trời, chớp nháng liền hồi, khung cảnh tựa như trong bộ phim tận thế.
Kế hoạch "Vận Chuyển" do Dư Tội vạch ra cuối cùng đợi được thời tiết tốt nhất vào ba ngày sau, đội ngũ chia ra bốn chiếc xe toàn thể hành động, vì bảo mật, các đơn vị bạn ở địa bàn cũng không thông báo.
Luôn cho rằng thời tiết ở đây quá ôn hòa, ra tới đường mới phát hiện, cơn mưa ở phương nam không phải là trò đùa, nước mưa đổ xuống sầm sập, bị gió thổi tạt trai tạt phải liên hồi chẳng theo quy luật gì, trong xe nhìn rõ màn mưa như thác. Chỉ cần gặp phải con đường thoát nước không thuận lợi là nước mưa ngập tới nửa bánh xe, Dư Tội lái một chiếc xe do tổ chuyên án phân phối, cần gạt nước gạt liên hồ không kịp, làm y lái xe có phần căng thẳng, đi tới đoạn Ngũ Tiên Kiều cách cao tốc Thâm Cảng không xa, nhìn thấy trạm thu phí liền dừng lại.
Trạm thu phía có hai người, đường hẹp, lưu lượng xe qua lại không nhiều, người quẹt thẻ, người trả tiền mặt, đi về phía trước là khu nhà ở cao cấp, xa hơn nữa là khu du lịch đảo Thái Dương, thời tiết thế này thì người du lịch tuyệt tích. Dư Tội theo dõi một lúc, bộ đàm truyền ra tín hiệu, quay đầu nói với Thử Tiêu: “ Xuống xe, dây giám sát bên trái, cắt đi.”
“ Mẹ nó, biết ngay là chuyện tốt không tới phần tôi đâu mà.” Thử Tiêu chửi bới, mưa như trút thế này hắn không muốn xuống xe chút nào hết:
“ Xuống, lại chẳng phải cắt trym anh, lắm mồm.” Dư Tội vung tay tát một cái, đây là thói xấu nhiễm ở trại giam, mở cửa đẩy Thử Tiêu xuống xe:
Thử Tiêu mở cốp sau lấy công cụ, chạy lạch bạch dưới mưa, giơ gậy ở đầu có thứ giống mỏ vịt, kẹp một cái, bóp mạnh, đường dây đứt làm hai. Dư Tội nhìn qua ống nhòm thấy một người trong trạm thu phí đứng dậy liền biết thằng béo thành công rồi.
Kệ Thử Tiêu đã ướt sũng, Dư Tội từ từ lái xe bên đường, tới gần trạm thu phí.
Mưa cứ như vốc nước ném lên người, ra ngoài một lúc mà toàn thân ê ẩm, Thử Tiêu ôm đầu chạy về phía sau, xe tiếp ứng cách 2km, đợi khi chui vào xe thành chuột rớt nước rồi.
Lâm Vũ Tịnh lái xe tiếp ứng ném cho hắn cái khăn lông:” Tay chân nhanh gọn lắm, từng làm rồi hả?”
“ Vì đảm bảo cuộc sống riêng tư, chúng tôi hay cắt camera giám sát ở trường.” Thử Tiêu vừa lau tóc vừa nhìn Dư Tội ở phía trước, không biết toàn bộ kế hoạch, tò mò hỏi: “ Chị ... Vũ Tịnh, chúng ta làm gì thế?”
“ Đánh cướp!”
“ Cướp à? Cướp của ai? Đâu thấy nghi phạm đi ra.”
“ Ai bảo không có.” Lâm Vũ Tịnh nói thế nhưng lại ngồi im không có bất kỳ hành động nào:
Thử Tiêu còn nghĩ là cô nói đùa, đợi tới hai mươi phút, bộ đàm hô mục tiêu xuất hiện, liền thấy Dư Tội ở trong xe xông ra, giật mình, chả lẽ là y cướp của mục tiêu à? Kế hoạch này điên quá rồi.
Kết quả thấy rõ ngay, không phải cướp của mục tiêu, Dư Tội chạy về trạm thu phí, gõ cửa, cửa không mở liền tung chân đá văng, từ xa nhìn thấy y cầm súng chĩa vào đầu người thú phí, ép hai người ngồi xuống, chắc là dùng băng dính trói lại, sau đó y thay trang phục nhân viên thu phí, thản nhiên thu tiền.
“ Á, chuyện hay như thế sao không gọi tôi?” Thử Tiêu tiếc nuối, chuyện kích thích thế mà không có phần:
Lâm Vũ Tịnh biết hai tên này có vấn đề nghiêm trọng về tư tưởng nhận thức, không thèm để ý tới hắn, lái xe tới gần trạm xăng, khi nhìn thấy một chiếc Mercedes tới trạm thu phí, Thử Tiêu hiểu ngay.
“ Anh họ, mưa to thế này đừng tới phòng trà nữa.” Tiêu Đào nghe kênh giao thông trên radio, nói bão sắp đổ bộ, Quảng Châu cách biển không xa năm nào cũng bị ảnh hưởng nghiêm trọng, thậm chí giao thông đứt đoạn, điện bị cắt:
“ Phải đi chứ, đang mùa làm ăn mà.” Phó Quốc Sinh khoan khoái dựa vào lưng ghế êm ái, mưa quá to phải nói lớn một chút mới giao lưu được:
Đây là cái mùa cảnh sát lơi lỏng nhất, riêng phải đi kháng lũ cứu nạn đã đủ bận tối mắt rồi, hắn nhìn trước nhìn sau đều không thấy xe bám theo, đoán chừng bị cơm mưa lớn đuổi về rồi:
Xe tới gần trạm thu phí, Tiêu Đào đưa thẻ ra, không ngờ nhân viên thu phí chửi:” Tiền mặt, không lấy thẻ.”
“ Cái gì?” Mưa quá lớn Tiêu Đào không nghe rõ, hạ cửa sổ xuống hỏi lại:
“ Con mẹ mày, điếc à, tiền mặt, máy quẹt thẻ hỏng rồi.” Nhân viên thu phí hung hăng quát:” Đưa tiền đây.”
Tiêu Đào thường xuyên đi qua đây, thấy nhân viên thu phí lạ mặt, nhíu mày: “ Hình như tôi chưa thấy anh bao giờ.”
“ Tao làm thay, mày quản được à?” Nhân viên thu phí chửi:
Bỗng dưng bị chửi, Tiêu Đào bực mình, nếu ngày thường hắn không bỏ qua, chỉ là mưa to thế này muốn bớt việc, nén giận lục ví không thấy tiền lẻ, quay lại nhìn anh họ, không ngờ anh họ từ ghế phụ lại nhoài người vắt qua người hắn nhìn ra ngoài sau đó rùng mình.
Chính là Dư Tiểu Nhị đang thu phí, Phó Quốc Sinh sao không giật mình cho được.
“ Sao vậy anh?”
“ Cậu ta, cậu ta ...” Phó Quốc Sinh ngàn vạn lời không nói hết, nhoài người ra khỏi cửa sổ, gọi: “ Dư Nhị, sao lại ở đây?”
“ Hả?” Dư Tội từ trong phòng thu phí thò đầu ra, nhìn thấy Phó Quốc Sinh vui mừng: “ Oa, Lão Phó, quân chó má nhà anh vượt ngục bao giờ ... Đi đi, không thu tiền của anh nữa, sau có xe.”
Phất tay đuổi rồi thu đầu vào, xe sau bấm còi, là chiếc Mazda đỏ, lái xe là mỹ nữ mà cũng bị thu tiền mặt như thường, chiếc Mercedes đi vài chục mét, thấy không ai bám theo liền quay lại. Phó Quốc Sinh che ô chạy ra, đi về phía trạm thu phí gõ cửa, ai ngờ vừa gõ một cái thì cửa rời ra làm hắn giật bắn mình, cửa bị hỏng rồi, hắn thấy một cảnh không thể tin nổi, Dư Tiểu Nhị đang vơ tiền vào túi ny lông không để ý tới hắn, lại nhìn có hai nhân viên thu phí bị trói bằng băng dính nằm dưới bàn.
Xong rồi, bạn tù đang gây án, Phó Quốc Sinh khổ sở gọi: “ Dư Nhị, sao cậu không có chút tiến bộ nào thế, muốn chết à?”
“ Không sao đâu, camera bị cắt rồi, điện thoại cũng ngắt rồi, mưa to thế, ma mới tới.” Dư Tội nhanh chóng thu dọn, may mà còn đeo găng tay, rời cửa cùng Phó Quốc Sinh che chung một cái ô, giục hắn đi mau:
Phó Quốc Sinh chưa hết chấn kinh:” Sao cậu lại ở đây?”
“ Kiếm tiền chứ sao, nơi này đồn công an ít quản tới, ra tay vừa vặn dù bị phát hiện vẫn đủ thời gian thoát.” Dư Tội vuốt nước trên mặt, vẻ hưng phấn vì gây án thành công hiện ra thấy rõ:
“ Sao lại làm bừa thế, xảy ra chuyện thì sao, cướp cả trạm thu phí, thế mà cậu cũng nghĩ ra được à? Chẳng lẽ cậu không biết tính chất việc này nguy hiểm cỡ nào. ” Phó Quốc Sinh tức giận, thấy Dư Nhị làm thế không đáng:
“ Yên tâm, chỉ làm một lần thôi.” Dư Tội vỗ vai, Phó Quốc Sinh vừa thở phào thì y nói: “ Hôm sau cướp trạm xăng, nơi đó nhiều tiền hơn.”
“ Dư Nhị, cậu chê sống quá lâu rồi sao?” Phó Quốc Sinh dở khóc dở cười, Dư Tội cái gì cũng hay, nhưng mà làm những chuyện người ta không chấp nhận được, thần kinh tên này như là bị lệch dây nào đó:
“ Anh phiền quá đấy, mạng tôi ngắn hay dài thì liên quan đéo gì tới anh.” Dư Tội bực mình, ôm tiền rẽ lối khác, muốn đường ai nấy đi:
Thế nhưng Phó Quốc Sinh tìm y mòn mắt làm sao bỏ qua được, nắm cổ tay kéo lại: “ Đi, ngồi xe tôi ... Cậu phải rời khỏi cho này nhanh.”
“ Lão Phó, anh quản lắm thế ... Này đừng kéo ...”
Dư Tội hết sức không tình nguyện bị Phó Quốc Sinh kéo lên xe, nói một câu về nhà, ngồi ở ghế sau Dư Tội có vẻ vẫn còn khó chịu, quay đầu sang bên không thèm nói chuyện, Phó Quốc Sinh thở dài.
() Ý chương này là Dư Tội làm cảnh sát thì vụng về, làm tội phạm thì khéo léo.
Chương 038: Bổn cảnh diệu tặc. (2)
“ Hàng đã chuyển thành công, lặp lại lần nữa, hàng đã chuyển thành công.”
Lâm Vũ Tịnh nhìn thấy toàn bộ quá trình qua ống nhòm, kích động báo cáo, đợi liền mấy tháng cuối cùng đã giao được "hàng", hay nói cách khác "hàng| đã bị mục tiêu lôi đi.
Bộ đàm truyền ra lời Đỗ Lập Tài: “Thu đội. “
Xe đi được 5 km mới nghe thấy tiếng còi cảnh sát, xe 100 phóng vụt qua bọn họ, hướng về trạm thu phí xảy ra sự cố.
“ Vậy là xong à?” Thử Tiêu nhìn đoàn xe hú còi xanh đỏ phóng đi trong mưa không khỏi thất vọng, con bà nó ai ngờ đơn giản như vậy, sớm biết thế tội quái gì sợ tới mất ngủ, hắn tự cho mình là thông minh, vỗ đầu mình một cái: “ Tôi hiểu rồi, chị để Dư Nhi mang thiết bị theo dõi trên người, sau đó chúng ta lần theo tới sào huyệt của chúng.”
“ Nếu cậu mà bớt nói vài câu, người khác nhất định sẽ nghĩ rằng cậu rất thông minh.” Kế hoạch tiến hành thuận lợi, mây đen bao phủ trong lòng Lâm Vũ Tịnh tan đi rất nhiều, trêu: “ Mang thiết bị theo dõi? Cậu mơ à, giờ máy móc của tội phạm còn tiên tiến hơn cảnh sát, thiết bị định vị không qua được mắt chúng đâu.”
“ Vậy phải làm sao?”
“ Tùy cơ ứng biến, nếu cậu ta có phát hiện sẽ nghĩ cách liên hệ với trong nhà.”
“ Tùy cơ ứng biến sao?” Thử Tiêu nghe vậy không khỏi lo cho Dư Tội, kế hoạch gì mà lỏng lẻo tùy tiện như vậy, đây đâu phải chuyện đùa, đối phó với bọn buôn ma túy này lớ ngớ chết như chơi, vậy mà không có kế hoạch hoàn chỉnh à: “ Thế nhỡ không phát hiện gì thì sao?”
“ Không phát hiện gì thì cậu ta tự về chứ sao, hỏi thừa.”
“ Nếu phát hiện mà lại có nguy hiểm không thông báo được về với nhà thì sao?”
Tâm tình vốn thoải mái được một chút bị câu hỏi liên tiếp của Thử Tiêu làm ánh mắt Lâm Vũ Tịnh biến thành âm u, lườm một cái hàm chứa nguy hiểm khiến hắn im luôn.
Uỳnh! Lại một hồi sấm rền, tiếng mưa rơi đồm độp trên nóc xe, gạt nước làm việc hết công suất cũng không sao xuể, xe như hoàn toàn bao phủ trong thác nước không điểm cuối, như ngọn cỏ lay động giữa mưa, thiên uy làm người ta kinh sợ, Thử Tiêu lẩm bẩm một mình: Tôi ngày ngày nguyền rủa cậu ấy gặp báo ứng, nhưng chỉ nói chơi thôi, ông trời này, ông đừng coi là thật nhé!
.............. ....................
Bánh xe lăn nhanh nghiến qua một vũng nước nhỏ, bùn bắn tung lên cả thân xe, nhưng nhanh chóng bị nước mưa rửa sạch sẽ, Tiêu Đào nhìn "Dư Tiểu Nhị" qua gương chiếu hậu, bộ dạng lôi thôi lếch thếch, tướng mạo bình thường, có phần giống thanh niên dưới quê lên tìm việc, chẳng thể liên hệ được với tên hung nhân mà anh họ kể.
Nhìn mặt mũi chẳng nhận ra nổi y là người phương nào, chút đặc trưng địa vực cũng không có, a, có đặc điểm, nhìn thấy tiền là mắt sáng khác thường, đang liếm tay đếm tiền trong túi. Chẳng đáng là bao, giờ thu phí tự động hết rồi, ở trạm thu phí kiểu này thu được tiền lẻ là chính, tiền to chẳng có mấy mà làm y vui vẻ toét miệng cười.
Xe đi rất xa rồi mà Phó Quốc Sinh tựa hồ vẫn chưa bình thường lại, mỗi lần quay đầu nhìn người anh em lại càng thêm thương tâm, sống thế này không đáng. Dư Nhị chẳng chú ý tới hắn, vẫn còn đang vuốt phẳng từng đồng tiền một.
Dư Tội cuối cùng cũng đếm xong tiền, thấy Phó Quốc Sinh lại quay đầu, khảng khái đưa một nửa: “ Lão Phó, quy củ cũ, ai thấy thì có phần, này, một phần ba.”
“ Gì, cho tôi?” Phó Quốc Sinh câm nín, cầm xấp tiền có vẻ dày, giá trị chẳng được bao nhiêu, mà không nhận không được, thở hắt ra:” Dư Nhị, từ khi ra toàn làm việc này à?”
“ Không, về nhà một thời gian, không sống được lại đi.” Dư Tội đáp tỉnh bơ:” Tôi không ngốc như anh nghĩ, chuyện kiểu này tôi không bao giờ làm lần hai.”
“ Về rồi vì sao lại đi?” Phó Quốc Sinh hỏi:
“ Anh không biết đâu, Sơn Bắc chúng tôi nghèo lắm, làm việc vất vả từ sớm tới tối chẳng được mấy chục đồng, không như nơi này, nhìn đâu cũng thấy tiền.” Dư Tội mặt hớn hở, bản chất rồi, không phải giả vờ:
“ Thế làm mấy vụ rồi?”
“ Không nhiều lắm, cướp hai vụ, tôi đang nghĩ, thời gian này bão nhiều, cảnh sát không để ý, cơ hội làm ăn nhiều, làm vài vụ tôi về quê tiêu sái một thời gian.”
Quả nhiên anh hùng chung tư tưởng, Phó Quốc Sinh lại hỏi:” Tiêu sái xong rồi sao?”
“ Thì cướp vài vụ nữa, dù sao nơi này nhiều nhà giàu, coi như tái phân phối tài phú đúng không?” Dư Tội nói một câu triết lý nửa mùa:
Phó Quốc Sinh cười ha hả, nói chuyện với người anh em này, thú vị hơn là tán gẫu trong phòng trà nhiều, thăm dò: “ Hay thế này đi Dư Nhị, tôi kiếm việc cho cậu làm.”
Dư Tội không thèm suy nghĩ lấy một giây, đáp cộc lốc:” Không chơi.”
“ Vì sao?” Phó Quốc Sinh tới giờ không hiểu cái đầu người anh em này, thích mạo hiểm kiếm vài đồng lẻ chứ không nhận cơ hội trước mắt:
“ Anh nhiều tiền như thế, chắc chắn là làm ăn lớn, đâu phải thứ tôi chơi được, tôi tự biết mình.”
Sự tinh minh trong đơn thuần đó của Dư Tội là thứ Phó Quốc Sinh tán thưởng nhất: “ Không khó đâu, tôi thấy cậu làm được.”
“ Miễn đi, số tôi là cái số trộm vặt rồi, nhiều tiền quá sợ nuốt không nổi.” Dư Tội có vẻ rất yên phận trộm vặt của mình:
“ Không khó ... hay là làm lái xe nhé? Cậu lái xe cho một người bạn của tôi.”
Tiêu Đào ngạc nhiên nhìn anh họ, đây là tiêu chí kéo người nhập bọn, còn chưa qua khảo sát đã lôi kéo, lần đầu, có vội quá không?
Cơ mà dù thế người ta cũng chẳng chịu, Dư Tội cởi áo vắt nước ra cái xe đắt tiền, bĩu môi khinh miệt: “ Lái xe thì kiếm được bao nhiêu tiền chứ?”
“ Vậy là cậu không hiểu, ở nơi này cậu cần phải có một nghề nghiệp chính đáng mới an toàn, không gây chú ý, sau đó khi rảnh rỗi cậu có thể đi cướp.” Phó Quốc Sinh dẫn dắt:” Cảnh sát truy quét luôn nhắm tới những người lang thang thất nghiệp, hiểu không?”
“ ... Ồ, cao kiến! Anh nói có lý, để tôi nghĩ.” Dư Tội gật gù:
Tiêu Đào từ đầu tới cuối không nói gì cả, nhưng mắt thì không lúc nào thôi chú ý Dư Tội, hắn lấy làm lạ, sao anh họ từ chối bao nhiêu người tới tìm, riêng người này lại “ chung tình" như vậy, hắn thậm chí còn suy nghĩ không biết đây là chuyện trùng hợp hay cố ý.
Đang nghi ngờ thì Dư Tội thò đầu giữa hai người họ:” Này hai anh, nói chuyện này.”
Đề xuất Voz: Vị tình đầu