Chương 40: Gặp lại cấp trên. (1) (2)
Chương 40: Gặp lại cấp trên. (1) (2)
Nhịn suốt cả tuần ròi, nhịn tới ngứa ngáy toàn thân, nhịn tới mọc mụn, rốt cuộc cũng đợi được tới lúc cười vào mặt lão ta, sao chẳng cười cho thỏa thích.
Cười rất lâu Dư Tội hai tay chống cằm nhìn khuôn mặt già nua đen xì của Hứa Bình Thu, y không cần phải lựa chọn, lựa chọn sắp có rồi.
Chuyện này Dư Tội làm không chỉ một lần nữa, kết quả y nhớ là luôn bị giáo viên thẹn quá hóa giận đuổi ra ngoài, nhưng kẻ luôn cho rằng mình ở tầm cao hơn một bậc khi biết bản thân biến thành trò hề sẽ lộ ra bản chất thấp kém. Y sớm biết rồi, cho dù mình ngoan ngoãn nghe lời cũng sẽ không được vị cảnh sát cấp cao này thích, ngay từ đầu ông ta đã nhận định mình là thứ cặn bã rác rưởi để tùy ý lợi dụng, thế thì còn phải nể nang cái mẹ gì chứ?
Thất vọng, cô độc, phẫn nộ, thậm chí là có chút gần mức độ điên cuồng tới tự huy hoại bản thân, đó chính là tổng hợp tâm lý của Dư Tội lúc này.
Hứa Bình Thu thì bần thần ngồi đó, ông ta cực kỳ áy này với kiệt tác của mình. Nếu không có ông ta, mọi thứ phát triển theo xu thế bình thường, chàng trai này sẽ về địa phương, được cha y bỏ tiền lo cho một vị trí trong đồn cảnh sát, thành một trong số vô vàn dân cảnh. Cho dù có ăn đút trốn việc lạm dụng của công, bất kể thế nào cũng không rời khỏi phạm vi người thường …
Thế nhưng … là ông ta đã đá Dư Tội ra khỏi giới hạn, là ông ta tháo xích cho con ác long đó, khiến y không cách nào quay đầu.
Nhắm mắt lại, như còn nhớ tới cảnh Dư Tội siết cổ Phó Quốc Sinh, chỉ thiếu vài giây nữa là vũ cảnh nổ súng rồi, con người bị dồn tới cảnh đó, chưa điên đã là may mắn.
Ông ta thở dài, mệt mỏi đứng dậy đẩy va ly tới: “ Cậu thắng rồi, không cần nghe tôi an bài nữa, thứ này thuộc về cậu.”
Đơn giản thế sao? Dư Tội ngừng cười, nheo mắt lại đầy cảnh giác, y không tin chuyện dễ dàng như thế được.
“ Không xem thứ cậu cược thắng là gì à?”
Dư Tội khẽ hừ một tiếng, kéo va ly về phía mình, mở nắp ra, tích tắc tim đập mạnh lên mấy lần, bên trong đặt chỉnh tề một bộ cảnh phục, một sao hai gạch, hàm cảnh ti cấp 3 …. Tay Dư Tội hơi run run đưa ra vuốt ve cái mũ, chất lượng vải rất tốt, từng chi tiết trang trí, từng đường kim mũi chỉ đều hết sức cầu kỳ, không phải thứ trang phục học viên có thể so sánh, là thứ Dư Tội từng nhìn với ánh mắt ngưỡng mộ, giờ ở ngay đây, trong tay mình, của mình, lòng y cảm xúc ngổn ngang.
Hứa Bình Thu trang trọng nói: “ Vốn cho rằng cấp cho cậu cấp bậc này tôi thấy là cái giá đủ lớn an ủi cậu, nhưng giờ xem ra tôi coi thường cậu rồi, ít nhất cậu xứng với cảnh ti cấp một. Tôi không thể không thừa nhận, cậu giỏi đấy.”
Bỗng dưng được một lời tán dương, Dư Tội không quen chút nào, thứ này không xuất hiện nhiều trong cuộc đời y, nhất là nói ra bởi nhân vật cấp trọng lượng như thế.
“ Trong đời người có rất nhiều lựa chọn, tôi biết trong lòng cậu còn bất bình, tôi biết ngoài hai lựa chọn tôi đưa, cậu có lựa chọn thứ ba của mình, nhưng cậu không thấy lựa chọn ngay trước mắt là tốt nhất sao? Nó đại biểu cho quang minh mà chính nghĩa, cho dù chỉ là thứ chính nghĩa giả dối như cậu nói, nhưng cậu có thể đường hoàng bước ngoài ánh sáng, làm cho người cha vất vả nuôi cậu khôn lớn được hãnh diện vì cậu.” Hứa Bình Thu rõ ràng chưa muốn từ bỏ ý định của mình: “ Đó là mong ước lớn nhất của ông ấy, đúng không?”
Cái này khỏi phải nói, Dư Tội biết, nếu mình mặc bộ cảnh phục này về, đảm bảo cha mởi tiệc mời cả phố đến khoe, cho dù biết lão già kia lại giở thủ đoạn thao túng tâm lý người khác, nhưng Dư Tội vẫn không kiềm chế được, y thực sự dao động.
“ Trước kia tôi nghĩ cậu là kẻ nhát gan, không dám chịu trách nhiệm, luôn dùng sự gian xảo của mình để trốn tránh, nên tôi dùng biện pháp cưỡng ép cậu. “ Hứa Bình Thu thở hắt ra: “ Nhưng tôi nhầm, tôi đoán cậu muốn giết cả tôi đúng không? Có điều lão già này cứng hơn cậu nghĩ đấy, bất kể là cảnh sát hay tội phạm thì cậu vẫn chưa đủ tư cách đụng vào tôi đâu, phải rèn luyện thêm vài năm nữa.”
Dư Tội cười nhạt, một thằng lão nhị trong cái phòng giam mười mấy người, sao đáng ông ta để vào mắt.
“ Rất tốt, tôi thích loại nam nhân có dũng khí, dù là loại tồi tệ ... Mười phút sau ở phòng 1709 sẽ họp, nếu có hứng thú thì tới nghe. Tôi biết cậu rất hứng thú với những câu đố kích thích, lần này tôi đảm bảo không làm cậu thất vọng.”
Hứa Bình Thu nói xong đi luôn, không đợi Dư Tội trả lời, mọi quyết định nên để y tự đưa ra, hay ít nhất là khiến y cảm thấy tự đưa ra quyết định, tích tắc khi cửa khép lại, Dư Tội vẫn đứng nhìn bộ cảnh phục, ông ta mỉm cười.
Có tới hay không? Đáp án trong mắt Hứa Bình Thu không khó, khó là đây mới chỉ là bước đầu tiên mà ông ta có cảm giác tinh thần kiệt quệ, vì cả vụ án vì cả người.
Hoặc có lẽ rằng sâu bên trong tâm khảm, Hứa Bình Thu thậm chí mong Dư Tội lắc đầu, bọn họ cùng giải thoát, tiếc rằng ông ta không thể làm thế vì có thứ gọi là “trách nhiệm” đề nặng lên đôi vai ngày càng già nua của ông ta.
Trong phòng vẫn im phăng phắc, không tiếng động, không có cử động nhỏ nào.
Đây là bộ cảnh phục, màu lam thẫm, là thứ trang phục mà học viên khao khát ao ước, mỗi cảnh sát trưởng thành đều trải quá trình học tập, huấn luyện, tuyển dụng, nhập cảnh tịch, đánh gia cấp bậc, dù là học viên ưu tú nhất muốn mặc cảnh phục này cũng phải mất rất nhiều năm phấn đấu.
Giờ thứ đó lại ở ngay trước mắt, khiến người ta không tránh khỏi có chút hoảng sợ, cảm giác đó của Dư Tội càng mạnh, y chưa bao giờ dám hi vọng mình có thể bước vào hàng ngũ cảnh sát cao cấp, sợ vì hơn ai hết y biết mình không xứng đáng.
Chương 030: Thân bất do kỷ. (1)
Dư Tội tay hơi run run đưa ra, đụng vào bộ cảnh phục, sờ một cái là nhận ngay ra chất liệu cao cấp. Đúng, là trang phục của cảnh sát cao cấp, cảnh sát cấp thấp sơ mi màu lam nhạt, còn từ cấp cảnh ti thì áo sơ mi màu trắng như tuyết.
Hết sức nhẹ nhàng nhấc bộ cảnh phục lên, vuốt phẳng, Dư Tội cởi quần áo ra, mặc từng thứ từng thứ một lên người, soi gương đội mũ ngay ngay, tức thì cứ như biến thành người hoàn toàn khác. Vóc dáng vốn không cao lớn liền tăng thêm vài phần oai hùng, vuốt cảnh hàm trên vai, Dư Tội kích động, đây là thực sao?
Đúng thế, y luôn có một giấc mơ, trong giấc mơ, y rất ghét trò chơi bắt kẻ xấu, vì y luôn phải đóng vai kẻ xấu, còn nhớ lần đầu bị bẻ tay ra sau đưa vào đồn cảnh sát, cảnh phục uy phong của dân cảnh khiến y phải rùng minh. Còn nhớ vì bồi dưỡng sở trường để được tuyển dụng đặc biệt vào trưởng cảnh sát, mỗi ngày y liều mạng chạy, chạy, để một ngày mặc cảnh phục đứng trước con phố bán hoa quả.
Càng nhớ cho dù tới trường học cảnh sát nhận ra hiện thực tàn nhẫn rằng không phải cứ nỗ lực là đạt được ước mơ, cảnh sát cũng có giai cấp, mình tối đa chỉ trở thành cảnh sát hạng bét, nhưng sâu trong tâm khảm y vẫn còn một phần thánh khiết, chấp nhận đổi mọi thứ để có được nó.
Suốt năm tháng tuổi thơ, bị chửi mắng, đánh đập ghẻ lạnh, khinh thường, y khóc rất nhiều, ai sinh ra muốn làm kẻ xấu, ai sinh ra muốn làm thứ cặn bã chứ.
Dư Tội biết kỳ thực mình thích cái dáng vẻ đường hoàng kia ở trong gương.
Chỉnh đốn trang phục, đi hai bước, mở cửa ra, xuất hiện trước mặt Nghiêm Đức Tiêu đang lấc ca lấc cấc đứng dựa vào tường, một chân co lên, ngáp ngắn ngáp dài, vừa nhìn thấy một viên cảnh ty xuất hiện hoảng hốt suýt ngã.
Thử Tiêu đứng nghiêm giơ tay kính lễ, một tích tắc sau mới nhận ra, thò đầu tới gần mặt Dư Tội thốt lên: “ Ông trời ơi, ai thế này?”
Dư Tội ưỡn ngực lên, đánh bạt tay đưa lên miệng mút của Thử Tiêu, quát: “ Thấy cấp trên chỉ biết mút ngón tay à ? Nghiêm!”
Thử Tiêu kính lễ chẳng có chút nghiêm túc nào, kinh ngạc vẫn chưa tan, dù biết Dư Tội được thăng hàm nhưng cứ nghĩ phải một hai năm nữa cơ, xem ra trường hợp đặc biệt rồi, nhìn về phía phòng họp: “ Dư Nhi, cái bộ này không dễ mặc đâu.”
“ Chà, anh cũng tiến bộ rồi đấy nhỉ?”
“ Có tiến bộ hay không, nhưng chắc chắn là có nhiệm vụ phi thường, chứ làm gì có thứ béo bở như vậy rơi lên đầu chúng ta.” Thử Tiêu tuy tham, song lúc quan trọng thì vẫn tỉnh táo:
Dư Tội cũng không hồ đồ, khoác vai Thử Tiêu: “ Cái này đánh cược thắng được đấy.”
“ Cái gì? Cược được? “ Thử Tiêu không hiểu ra sao, có điều không phải lúc truy cứu, nhìn về căn phòng kia, mấp máy môi: “ Nhưng mà ...”
“ Không nhưng gì cả, giờ tôi có nằm lăn ra đó không làm gì hết cũng được lĩnh lương cả đời rồi.”
Dư Tội uy phong sải bước về phía phòng hội nghị, đầu ngẩng cao, bước chân vững vàng, làm Thử Tiêu than mãi, xem ra đại học nhà tù đúng là trường học chất lượng, nhìn Dư Nhi kìa, bước chân nó oai hơn hẳn, trước kia đi như thằng lưu manh hạng bét, giờ rõ ràng là tư thế đại ca mà.
Đầy phòng hội nghị ra, Hứa Bình Thu dẫn đầu hô "kính lễ", một đám cảnh sát đồng loạt đứng dậy, kính lẽ với Dư Tội, tức thì làm y có chút câu nệ đứng cửa không biết phản ứng thế nào.
Cứ như chưa từng có cuộc chạm trán nảy lửa sặc mùi khói lửa khi nãy, Hứa Bình Thu bộ dạng chiêu hiền đãi sĩ rời chỗ niềm nở dẫn Dư Tội tới chỗ ngồi, mỉm cười nói: “ Những người ngồi đây bao gồm cả tôi đều là chi viện hậu phương, bất kỳ lúc nào, đồng chí công tác ở tuyến đầu đều được tôn trọng, mời ngồi.”
Dư Tội thầm chửi lão ta một câu roofii nhìn quanh, nhận ra vài người quen, nữ cảnh sát xinh đẹp dùng laptop trước kia luôn lạnh lùng ngó lơ mình khẽ mỉm cười gật đầu, mấy người thực địa khác nhìn với ánh mắt có chút sùng bái lẫn ngạc nhiên, có vẻ coi như y là người ngoài hành tinh rồi.
Xưa nay Dư Tội chưa bao giờ sợ người khác chửi mình, khinh mình, thậm chí đánh mình, nhưng ánh mắt tôn sùng này làm y không thích ứng nổi, dùng loại ánh mắt cảnh giác của thú hoang khi có người tới gần.
“ Đây là tổ trưởng tổ hành động Đỗ Lập Tài, các thành viên thực địa Cao Viễn, Lý Phương Viễn, Vương Vũ Vi, Lâm Vũ Tịnh.” Hứa Bình Thu chỉ từng giới thiệu:
Lần lượt từng người đứng lên kính lễ với Dư Tội làm y hơi lóng ngóng đáp lễ, giờ y mới phát hiện ra là ngay Lâm Vũ Tịnh cũng có cảnh hàm cao hơn y một cấp, cô là cảnh ty cấp 2, Đỗ Lập Tài khỏi nói, người ta là cảnh đốc rồi ngang với cục trưởng cục công an thành phố loại ba, hình như mình suy nghĩ hơn đơn giản.
“ Vũ Tịnh, giới thiệu đại khái tình hình cho cậu ấy biết.” Hứa Bình Thu lui về tuyến hai:
Cao Viễn và Vương Vũ Vi đứng dậy kém rèm, căn phòng nhanh chóng tối đi, Lâm Vũ Tịnh mở màn hình, một luồng ánh sáng trắng mở chiếu lên phông lớn, trịnh trọng tuyên bố: “ Sau đây tôi giới thiệu sơ qua về vụ án 12.7.”
Vụ án xảy ra ở thành phố Đại Nguyên tỉnh Sơn Bắc, bắt nguồn lúc bệnh viện trực thuộc cục công an thành phố chữa trị cho bảy bệnh nhân nguy hiểm tới tính mạng. Về sau hai người tử vong, triệu chứng phù hợp mới sử dụng ma túy quá liều mà ra, thân phận của nạn nhân không kém, đều là công tử tiểu thư phú nhị đại, thế nên chấn động không nhỏ trong tỉnh.
Tình hình phản ánh lên cục công an thành phố, cục chống ma tuy tỉnh, lãnh đạo tỉnh ra lệnh phải bằng mọi giá chặn đứng mầm mống này trước khi lan rộng. Qua vài tháng điều tra, đột kích một công ty trang bị y tế, thu được loại ma túy mới, trọng lượng 22.5 kg, ngày hành động là 7 tháng 12.
Khi đó Dư Tội tất nhiên vẫn ở trong môi trường học tập tương đối khép kín, mà đám bọn họ chẳng cũng đâu mấy quan tâm tới tình hình thời sự, còn bàn kế hoạch đi chơi Tết với đám anh em.
“ Chúng tôi bắt được 4 nghi phạm, thu giữ 30 vạn tiền mặt. Đây là tên đứng đầu nhóm, tên Cát Tường Quân, chúng tới từ tỉnh Quảng Đông, trải qua công tác tư tưởng của chúng ta, hắn đã đồng ý phối hợp với hành động của tỉnh, ngày 19 cùng tháng, năm người chúng tôi dẫn người này tới tỉnh Quảng Đông, tiếp xúc với thương gia ở đó, ước hẹn thời gian, địa điểm giao dịch, khi đó chúng tôi nghĩ đã câu được cá lớn.” Lâm Vũ Tịnh điều chỉnh hình ảnh trên máy tính, chỉ người trung niên để râu quai nón:
Hành động thất bại, người đưa tin chắc chắn bị giết rồi, Dư Tội nghĩ.
“ Khi đó Cát Tường Quân ở khách sạn Cẩm Nguyên, đàm phán giao dịch diễn ra rất thuận lợi, hai ngày sau, đối phương thông báo ấn định địa điểm giao dịch là km 27 cao tốc Thâm Cảng ( Thâm Quyến - Hong Kong), đây là cách giao dịch giống mọi khi, cả Cát Tường Quân và chúng tôi đều không phát hiện có gì khác thường, sử dụng cách giao dịch tiền, người, hàng chia tách. Đây là hình ảnh từ hiện trường giao dịch …”
Đó là đoạn băng ghi lại sự thất bại của cảnh sát, hai cái va ly lớn, mở ra một phát Dư Tội thiếu chút nữa không nhịn được cười. Không phải ma túy, mà là hai con búp bê tình dục bằng cao su chưa bơm, không nói cũng biết là bị người ta chơi một vố, lòng thầm nghĩ, bọn phần tử tội phạm đúng là có khiếu hài hước.
Chương 031: Thân bất do kỷ. (2)
Lâm Vũ Tịnh nói tới đó dừng lại một chút, sức mặt người trong tổ đều không dễ coi, cho thấy tới giờ bọn họ vẫn chưa nuốt trôi được thất bại.
“ Khi hành động thất bại, chúng tôi đành vội vàng thu lưới, tương kế tựu kế bắt người đưa hàng, cùng lúc đó người đưa tin Cát Tường Quân ở khách sạn Cẩm Nguyên được lệnh án binh bất động đợi tin tức của chúng tôi, dụ người nhận tiền ra, vì sợ kinh động đối phương nên chúng tôi chỉ tiến hành giám sát ngoại vi, không bảo vệ sát sườn.”
“ Chúng tôi đoán chừng hắn bị bại lộ, thế nào cũng bị nguy hiểm, nhưng không ngờ đối phương hành động còn nhanh hơn, khi người giám thị ở tầng lầu đối diện với Cát Tường Quân phát hiện chuyện khác thường lập tức từ trong phòng thông báo đồng đội tiếp ứng, trước sau chúng tôi chỉ tốn 2 phút, vậy mà tới nơi thì Cát Tường Quân đã biến mất.”
“ Sau đó chúng tôi mới phát hiện chúng dùng phương thức không tin được, căn bản không rời tầng lầu, bắt người sang phòng đối diện, thả từ trên tầng sáu xuống xe hàng rồi đưa đi ... Ba ngày sau thuyền vớt rác vớt được một cỗ thi thể ở Châu Giang, qua xác nhận chính là Cát Tường Quân, trên người có rất nhiều vết thương gây ra bởi khung khí cùn, hẳn là bị tra tấn trước khi chết.”
Căn phòng yên tĩnh nghe được cả tiếng kim rơi vang lên tiếng chẹp khá chói tai, là Dư Tội vừa tặc lưỡi, bức ảnh chụp thi thể toàn thân thương tích ở khoảng cách gần, lực xung kích hơn cả phim kinh dị, đến y cũng sởn da gà da cóc.
Nhiệm vụ ngày một rõ ràng.
“ Cát Tường Quân chết, manh mối của chúng tôi cũng đứt, chỉ còn ảnh của người liên hệ với hắn, cậu quen đấy.” Lâm Vũ Tịnh di chuyển chuột mở ảnh ra:
Chính là Phó Quốc Sinh đang tươi cười bắt tay Cát Tường Quân, địa điểm là một quán ăn tây sang trọng, Dư Tội dù đã đoán ra vài phần, vẫn chửi, mẹ nó, té ra thằng cha đó buôn ma túy, nếu biết trước, chưa chắc hôm đó đã dám siết cổ hắn.
Thiếu chút nữa thì Lý Quý giết Lý Quỳ rồi, bảo sao mình được đãi ngộ cao thế.
Đó cũng là nguyên nhân y được mấy đồng nghiệp sùng bái, tên Phó Quốc Sinh tra lên xét xuống không ra, đặt đâu cũng là nhân vật cấp trọng lượng. Ai dè được bị một tên học viên chẳng biết gì đánh cho thiếu chút nữa mất mạng, sau đó lại thành anh em chung hoạn nạn, e cả lão già Hứa Bình Thu vắt nát óc cũng chẳng suy ra nổi vì sao mình lại có thể khiến một tên trùm ma túy đối xử đặc biệt.
Dư Tội cũng đâu biết gì, y mà biết đã tránh cho xa rồi.
“ Mặc dù chúng tôi nhanh chóng khống chế hắn, nhưng về sau chứng minh chúng tôi đã coi thường tên trùm ma túy này rồi ... Hắn nhất quyết nói cùng người đưa tin bàn chuyện mua công cụ tình dục, phương thức giao dịch vừa vặn cũng phù hợp loại mua bán cần bí mật. Trừ lần ăn cơm đó, hắn không xuất hiện thêm lần nào nữa, cho dù người đưa tin trước đó chỉ biết ông trùm có biệt hiệu "Phú Lão", tất nhiên hắn chối bỏ mọi liên quan. Chúng tôi cũng xin công an địa phương tra xét công ty của hắn, đáng tiếc, đều là đồ chơi tình dục, không có ma túy.” Đỗ Lập Tài nói xen vào, giọng điệu chưa hết tức, chắc là tới giờ vẫn cay cú vì bị xỏ mũi:
Không bắt được tận tay, nhân chứng thì đã bị bịt miệng, không làm gì nổi hắn là bình thường, y và đám anh em bị bắt còn nhiều bằng chứng hơn mà vẫn chối bay chối biến nữa là, huống hồ đó là tội chết, là y thì cũng chối tới cùng thôi.
Hồi tưởng lại nụ cười chân thành, bộ dạng hào sảng, vô hại, dễ gần của Phó Quốc Sinh trong phòng giam, Dư Tội mới hiểu mình non cỡ nào, ai mà nghĩ tới mình ngủ chung với một nhân vật lớn như vậy mà không hề nhận ra, gặp lại nơi khác, chắc chắn cái mạng nhỏ của mình khó giữ.
“ Không nói những lời nhụt chí nữa, làm nhiều chuyện bất nghĩa ắt tự chuốc lấy diệt vong, chỉ cần hắn chưa rửa tay không làm nữa là chúng ta còn cơ hội bắt hắn. Tổ trưởng Đỗ, giới thiếu gián tiếp cho Tiểu Dư mở rộng nhận thức.” Hứa Bình Thu nói xen vào cổ vũ sĩ khí, vụ án bị bế tắc hơn hai tháng, một tháng bồi người, một tháng điều tra:
Đỗ Lập Tài ra hiệu cho Lâm Vũ Tịnh nói, Lâm Vũ Tịnh mở con số thống kê ra: “ Tỉnh ta có 17 thành phố, trong đó có 12 thành phố bắt được người dùng ma túy mới, tên là ‘Nước thần tiên’,’Bột khoái lạc’, còn có nơi gọi là ‘Nước vong tình’. So với loại ma túy thu được trước kia thì đặc điểm loại ma túy mới này là, thứ nhất giá rẻ, thứ hai là hình thức đa dạng, bột, con nhộng, hoặc hỗn hợp đều có, cung cấp cho hộp đêm, hội sở tư nhân hay điểm giải trí, những nơi có tính kín đáo cao. Thứ ba là duy trì lâu, hiệu quả nhanh, dùng chừng mười lăm phút, có thể hưng phấn tận 48 giờ.
“ Những loại ma túy mới này thành phần chủ yếu là GHB, một loại dược phẩm hóa học không màu, không mùi, không vị, thuộc về loại thuốc ức chế thần kinh là thứ ma túy tràn lan ở các quốc gia Âu Mỹ, ngoài ra còn có các thành phần Methylene Dioxyl- Methamphet Amine. . Theo như lời khai của nghi phạm liên quan cung cấp, dùng Nước thần tiên có thể khiến người ta nhảy múa thâu đêm suốt sáng mà không biết mệt mỏi, quá mức hơn là hai ngày hai đêm không ngủ, tinh thần luôn ở trong trạng thái hưng phận cực độ hoặc là hoang tưởng. Nó khác với Nước thần tiên lưu hành bên ngoài, chứng thực kẻ buôn bán tăng thêm liều lượng, điều chế biến thành ma túy mới, để tăng thêm sức hút với người dùng.”
Màn hình chuyên sang hình ảnh tiếp theo là khung cảnh không cần phải biển cũng biết bệnh viện, thứ màu trắng tang tóc thê lương. Một đám nam nữ thanh niên còn rất trẻ ngồi bần thần ở trong phòng bậy, có khí chưa tới 20, mặt mày hốc hác ảm đảm tinh thần sa sút đôi mắt vô hồn, chuyển cảnh khác ở ngoài sân, đám người như xác chết đi xuyên qua địa ngục.
Chưa bao giờ tiếp xúc với loại tài liệu này Dư Tội ớn lạnh cả người, nếu chỉ một hai người đã đành, đây là sáu bảy chục, tuyệt đại đa số là thanh niên rất trẻ, gây chấn động rất mạnh.
Lâm Vũ Tịnh nhìn phán ứng của Dư Tội, cố tình ngừng lại một lúc cho y thích ứng rồi mới nói: “ GHB thông thường chế thành viên hoặc bột, tan trong dung dịch lỏng, có thể cho vào rượu hoặc loại đồ uống khác để dùng, nếu pha trộn với các loại ma túy khác, công hiệu càng mạnh, ảnh hưởng truyền dẫn vật chất của não bộ, gây ham muốn tình dục, ảo giác, hậu quá là mất trí, suy hô hấp, giảm nhiệt độ, trúng độc nghiêm trọng sẽ làm giảm mạch đập, cơ bắp co rút, thần trí không tỉnh táo, suy kiệt gan, hôn mê, điện giải bất thường, cuối cùng gây tử vong. Trong tỉnh ta đã xuất hiện hai vụ án sốc thuốc mà chết.”
Đó là toàn bộ vụ án 12.7, người chết, manh mối bị cắt đứt, mà vụ án nghiêm trọng như thế, lại còn khiến người đưa tin bị giết, không cách nào dừng giữa chừng nữa rồi, cục chống ma túy vô kế khả nên muối mặt cầu cứu ban hình sự. Mà Hứa Bình Thu sớm có ý đồ thừa cơ lấy hạn ngạch chiêu sinh nhân viên hình sự năm nay cho nên tiếp nhận ngay. Ông ta từ chi tiết vụn vặt biết lần này phải đối diện không phải người thường, vì thế ông ta làm trái thông lệ, chọn người nằm vùng từ học viên, trải qua quá trình huấn luyện người khác không lý giải, dù thế nào kết quả mỹ mãn, có một người của mình tiếp xúc trực tiếp với đối thủ rồi.
Chương 032: Thả hổ núi nam. (1)
Vô cùng yên tĩnh, ai nấy đều nhìn Dư Tội, Phó Quốc Sinh là nghi phạm trọng yếu, tuy chưa có bất kỳ bằng chứng nào, nhưng trực quan có thể phán đoán hắn là nhân vật đủ trọng lượng, thậm chí chính là tên trùm ma túy có biệt danh Phú Lão luôn ẩn mình, vậy mà dùng một học viên, sao tổ chức lại đưa ra kế hoạch thiếu độ tin cậy như vậy, chưa từng nghe qua.
“ Tiểu Dư, nói cái nhìn của cậu đi.” Đợi mãi mà Dư Tội không tỏ thái độ dũng cảm nhận nhiệm vụ, Hứa Bình Thu phải điểm tướng:
“ Buôn ma túy lại còn dính lưu tới mưu sát sao?” Dư Tội nhìn xung quanh một vòng, cho dù to gan, lần đầu đối diện với một vụ án như vậy không khỏi cảm thấy khớp, ngần ngừ nói ra đánh giá của mình: “ Không giống lắm, hắn thực không hề giống loại tàn độc, đó là người khiến người ta có cảm giác có giáo dưỡng, theo đuổi chủ nghĩa lãng mạn, khiến người ta không thể tin hắn làm thế.”
Đỗ Lập Tài vừa rồi không hài lòng việc y lừng khừng nên mắng luôn: “ Cảnh sát dựa vào chứng cứ phá án, không dựa vào diện mạo định tội, nếu chỉ biết nhìn mặt đoán người thì tìm thầy tướng số cho rồi, ai cần cảnh sát làm gì nữa.”
Một đám đồng nghiệp cười khúc khích, cảm giác chàng trai này không xong, ai lại nói ra lời ngớ ngẩn như vậy, không phải quá ngây thơ à?
“ Đây là loại tội phạm có trình độ văn hóa cao, cho nên mới có thể kinh doanh sản nghiệp lớn như thế, biểu hiện ưu tú hơn người thường là tất nhiên. Vũ Tịnh, lát nữa cung cấp thêm chi tiết về Phó Quốc Sinh cho Tiểu Dư biết, tiếp theo chi tiết nhiệm vụ mọi người tự xử lý, phương hướng chung tôi nói rồi.”
“ Vì Tiểu Dư trong phòng giam biểu hiện rất cường thế, là loại không dễ kiểm soát, suy nghĩ của tôi là, càng như vậy càng dễ khiến đối phương hứng thú, phương thức hành động của bọn chúng luôn là tuyển mộ những người chưa nhiều kinh nghiệm xã hội, tuổi chưa lớn, tội nhẹ, không nói cho đội tượng biết chúng làm gì, để họ bất tri bất giác phạm tội ... Xét điểm này, tôi thấy Phó Quốc Sinh đã có ý tuyển mộ Tiểu Dư, vậy chúng ta chỉ cần đưa Tiểu Dư tới bên Phó Quốc Sinh là được, đóng cái đinh bên cạnh hắn, sớm muộn cũng tìm ra sơ hở.” Ở tầng cấp Hứa Bình Thu đã không suy xét mỗi chi tiết hành động nữa, nhưng ý tưởng này đem thành bị đặt lên một người, nguy hiểm quá lớn, huống hồ là bọn họ theo dỗi Dư Tội biết tên số 8 này biểu hiện tố chất tội phạm nhiều hơn cảnh sát:
“ Phải làm thế nào?” Nói tới nghiệp vụ cảnh sát thì làm khó một học viên mới ra trường, huống hồ Dư Tội lại chẳng có thành tích tốt, nhíu mày: “ Tôi đã nói với hắn là không chơi, hơn nữa không thể bảo tôi đi bán ma túy chứ.”
“ Cậu làm cho rõ, cậu là cảnh sát, mục đích không giống với hắn, nếu hắn bảo cậu đi bán ma túy thì đã dễ rồi, trực tiếp có cả nhân chứng lẫn vật chứng, cậu đợi mà lập công đi.” Ấn tượng ban đầu của Đỗ Lập Tài về Dư Tội vốn không tốt, chuyện trong trại giam chưa vớt lại được là bao, lại đang sốt ruột về vụ án này lắm rồi vậy mà y lề mề dây dưa, nghi ngờ tố chất của Dư Tội, nếu là cấp dưới của hắn được giao nhiệm vụ lập tức kính lễ đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ, vậy mà tên này chết nhát như thế:
“ Phó Quốc Sinh đã được thả ra rồi chứ?” Dư Tội tự có tính toán của mình, hơn đám người ở đây, y tiếp xúc trực tiếp với Phó Quốc Sinh, nếu thực sự là tên buôn ma túy giết người thì thậm chí lợi hại hơn họ nghĩ, có ngu mới không biết gì đã nhảy vào:
“ Quên nói với cậu, sáng hôm nay Phó Quốc Sinh đã được thả, đáng lẽ không thể định tội phải thả, nhưng vì cậu nên trì hoãn hơn một tháng đấy.” Hứa Bình Thu trả lời, đây là an bài của hai tỉnh:
Đề xuất Tiên Hiệp: Tu Chân Thế Giới