Chương 43: Gặp lại cấp trên. (1) (5)
Chương 43: Gặp lại cấp trên. (1) (5)
“ Chuyện gì?” Tiêu Đào thuận miệng hỏi:
“ Lái xe thì tôi biết, nhưng mà … nói thật là không có bằng lái.” Dư Tội vẻ mặt nhà quê thật thà hết mức:”Tôi chưa từng định kiếm sống bằng nghề này nên chẳng tốn tiền đi mua bằng lái làm gì, mà xe riêng thì tôi chẳng mơ tới rồi … lái xe không bằng, ra đường sợ bị bắt lắm, chỗ này đâu cũng có cảnh sát.”
Rõ ràng là tên trộm nhà quê chỉ biết cướp bừa làm bậy, đi ăn cướp thì không sợ, giờ làm việc đàng hoàng liền chột dạ chả hiểu gì nữa, hai người cười không thôi. Cho dù Tiêu Đào vừa rồi nổi lên chút nghi ngờ cũng bay biến sạch.
“ Yên tâm, cậu lái xe cẩn thận, không gây tai nạn gì thì ai hỏi bằng lái của cậu, còn cậu gây tai nạn thì cái bằng lái giúp được gì không?” Phó Quốc Sinh quay đầu lại, tựa nói khích: “ Thế nào, đồng ý không? Người anh Dư Nhị của tôi làm gì cũng dứt khoát lắm mà.”
“ Được, coi như nể mặt anh, tôi làm một thời gian xem có hợp không, không hợp là tôi đi đấy.” Dư Tội cẩn thận giao hẹn trước:
“Tùy cậu.” Phó Quốc Sinh phất tay: “ Tiểu Đào, đưa cậu ta tới chỗ Tứ Hải.”
Chương 039: Tiềm lực người mới. (1)
Xe vậy mà đội mưa đi hơn 100 km, càng đi càng xa thành phố, ra ngoại ô cảm giác cơn mưa lớn ngớt đi phần nào, xe rời đường lớn rẽ vào đường xi măng. Ở tỉnh Quảng Đông này, dù là đường liên huyện, liên trấn cũng khang trang hơn nơi khác, Dư Tội định hướng rất tốt nhưng đi trong mưa, lại rẽ ngoặt suốt, làm y chẳng rõ mình đang ở đâu nữa, cuối cùng dừng lại trước một giống khách sạn.
Gọi là giống vì nó là khách sạn, nhưng ngoài đại sảnh có đám trẻ con đang thả thuyền ra mưa, bên cửa còn mấy cô gái mặc xuề xòa kiểu ở nhà túm tụm nói chuyện với nhau, rõ ràng không phải kiểu khách sạn, có vị cuộc sống hơn.
Đi vào đại sảnh rộng rãi, Phó Quốc Sinh giao Dư Tội cho người mặt trắng tên là Mạc Tứ Hải, khá đẹp trai, mặt trắng trẻo tới mức hơi tai tái, làm Dư Tội liên tưởng tới Uông Thận Tu, hai bên giới thiệu với nhau mới biết nơi này là một khách sạn kiểu chung cư.
Tạm biệt Phó Quốc Sinh, Mạc Tứ Hải cho Dư Tội về phòng, căn phòng khá rộng, trang trí kiểu gần gũi của gia đình, kết hợp mảng màu ấm và màu trắng, không khí thoang thoảng mùi tươi mát thiên nhiên, bao gồm một phòng khách liền với bếp đơn giản, cùng với phòng ngủ.
Phòng khách đặt bộ ghế sô pha lớn mềm mại có thể làm giường ngủ luôn cũng được, đối diện là TV treo tường 42 Inch, thích hợp mấy thằng lười như Thử Tiêu ăn ngủ tại chỗ.
Trên bàn đặt sẵn một cái phong bì, mở ra toàn tiền, ái chà, đãi ngộ của tổ chức người ta thế này chứ, Dư Tội hài lòng ngả mình xuống ghế sô pha rên một tiếng thoải mái, chợt lúc này có tiếng gõ cửa, tưởng rằng Mạc Tứ Hải quay lại, thuận miệng nói: “ Vào đi.”
Không ngờ người đi vào là một cô gái, lại còn hết sức tự nhiên cởi quần áo …
Cửa mở ra hết sức nhẹ nhàng không tiếng động rồi lại đóng vào, một cô gái mặc váy công sở trắng bằng lụa, bầu vú đẩy đặn đẩy y phục trước ngực nhô cao, tất màu da trong suốt bọc lấy đôi chân dài, giày cao gót trắng, bước vào phòng khách.
Cô gái hết sức tự nhiên đi tới trước mặt Dư Tội, cởi cởi chiếc áo sơ mi trắng đặt trên bàn, người chỉ còn chiếc áo lót trắng viền rèn hoa nâng đỡ bầu ngực tròn trịa, một chiếc dây chuyền bạc thõng xuống khe vú hút hồn người.
Oa oa oa, chuyện gì thế này, người đâu ra mà mất lịch sự thế, không chào hỏi gì mà cứ thế cởi luôn à, Dư Tội muốn làm người lịch sự, khổ nổi mồm há ra không nói được gì, cứ trơ mắt ếch nhìn chằm chằm vào bầu ngực ấy mãi không lấy lại được tinh thần. Lúc này cô gái cởi cúc sau váy, tay buông ra khom người kéo váy xuống, cặp chăn dài bọc trong tất lụa màu da, quần lót cũng một màu trắng ngây thơ ôm lấy bờ mông tròn lẳn, cô gái đưa tay bên hông từ từ cuốn xuống dưới.
“ Yên tâm, em mười tám rồi.” Có vẻ vì Dư Tội cứ ngồi đó như thằng ngốc, cô gái háy mắt một cái nửa trấn an nửa khiêu khích:
Giết người, giết người, máu toàn thân Dư Tội sôi lên, cô gái này dung mạo học sinh đơn thuần, ánh mắt thì phong trần, có ngốc cũng biết là chuyện gì rồi, hôm nay trinh tiết không thể bảo toàn, phải hiến thân vì nhiệm vụ vì tổ chức rồi. Đầu nghĩ, tay chân chẳng cần phải điều khiển cởi phăng quần áo, làm gì còn kiên nhẫn nhìn cô gái đứng đó cởi quần áo. Hồn phách Dư Tội như nổ tung, dục vọng của nam nhân ngủ sâu hai mấy năm trời bị thân thể trẻ trung mê người của cô gái làm cho bừng tỉnh đưa tay ra kéo áo lọt, bầu vú trắng nõn bật ra, vừa xoa nắn vừa đè xuống ghế sô pha, chiếc quần tất cô gái mới cởi được một nửa cảm giác có thứ cứng ngắc chọc bừa vào bụng.
“ Anh trai, đừng gấp.” Cô gái cười khúc khích vươn đôi tay mềm mại đquấn lấy cổ Dư Tội, đôi môi dịu ngọt áp tới:
Hai bàn tay Dư Tội bấu vào mông của cô gái, cặp mông thiếu nữ mát rượi như tiếp thêm cho lửa dục trong người, cái quần lót mỏng bị dày xéo bởi đôi bàn tay khỏe mạnh rắn chắc kéo mạnh xuống. Nam nhân khởi động nhanh, nhất là chàng trai tuổi trẻ hừng hực như Dư Tội, nữ nhân không nhanh được như thế, cô gái vốn còn định kiềm Dư Tội lại một chút, nhưng thứ kia đã tiến vào hang động chưa đủ ẩm ứt, làm cô gái kêu lên: “ Á ... Anh, đừng, đau ... chậm thôi anh …”
Cô gái cho dù chẳng phải lần đầu, nhưng tuyệt đối chưa phải loại có quá nhiều kinh nghiệm, biết không kháng cự lại được chỉ đành nằm ngoan ngoãn cố gắng thả lòng cho y tùy ý thỏa mãn, thế nhưng động tác lúc nhanh lúc chậm của của Dư Tội rõ ràng là một khúc ca lạc quẻ. Cô nhắm mắt lại, hàng mi dài hoảng sợ rung rung, hai tay bấu chặt lấy lưng Dư Tội miệng thở không ra hơi, mồ hôi đầm đìa, tiếng kêu rên phát ra đâu đớn nhiều hơn sung sướng, lịm đi trước từng đợt tấn công như sóng vỗ bờ liên tục càng lúc càng mạnh …
…. …..
Ba ngày sau ở một trà lâu xây dựng phong cách triều Hán nằm trên đường Châu Giang thành phố Quảng Châu.
Phục vụ viên ăn vận kiểu cổ trang đặt một đĩa tôm bốc khỏi nghi ngút xuống chiếc bàn giữa hai anh chàng đẹp trai, nhoẻn miệng cười hàm ý, hai người kia không biết nói chuyện gì đó buồn cười, nhìn nhau một cái lại không nhịn nổi, đành phải ngừng nói chuyện.
Một là Tiêu Đào, một là Mạc Tứ Hải, nhìn dáng vẻ thân mật như thế, quan hệ hẳn thuộc loại không cạn, thực tế vị này kiểu như trưởng phòng nhân sự của tổ chức ngầm, rất nhiều người vào nghề qua giới thiệu của hắn. Tiêu Đào không biết rõ lắm về lai lịch của hắn, chỉ biết hắn từng là hải quan, vì dính líu tới buôn lậu nên bị loại khỏi đơn vị, chuyển sang buôn lậu chuyên nghiệp, coi như là danh nhân trong nghề.
Nghe hắn báo tin tức về Dư Tiểu Nhị mà ôm bụng cười, ăn hải sản thì chê là không ngon, cơm thì bảo dính răng đòi ăn mỳ, lái xe thì bất chấp luật lệ. Ra ngoài mua thuốc lá thôi chả hiểu thế nào đánh nhau với lưu manh trên đường, một chọi ba mà không thua, ngủ với gái xong lại còn nói mình là xử nam, đối phương chẳng phải xử nữ, quá lỗ vốn.
Mạc Tứ Hải cười tới không biết lau nước mắt bao lần rồi:” Anh Tiêu, tên này ... tên này đúng là cực phẩm nhân loại, tôi có tưởng tượng cũng chẳng ra, anh tìm đâu ra thế?”
“ Bạn tù của Phó ca đấy, chúng tôi gặp được y đang cướp trạm thu phí.” Tiêu Đào cũng cười đau cả bụng, nghĩ chuyện thằng đó đi cướp càng buồn cười hơn: “ Anh thấy cậu ta ra sao, có vấn đề không?”
“ Sao lại không, vấn đề lớn, thằng đó như chưa tiến hóa hết vậy, quá hung hăng càn quấy, hành động thuần bản năng cảm hứng, sớm muộn cũng bị người ta giết chết.” Mạc Tứ Hải gãi đầu, làm cái nghề này quan trọng phải kín tiếng không gây chú ý, nhưng tên này trừ thiếu cái đó ra, thứ khác đều đủ:
“ Phó ca kể, thằng nhãi lúc ở trong tù thiếu chút nữa giết chết anh ấy, đúng là ngông thật.” Tiêu Đào giờ đã biết sự tích oai hùng của Dư Nhị:
“ Ái dà tôi không ngạc nhiên đâu, nhìn là thấy, người như vậy không thể làm trong nghề chúng ta lâu.” Mạc Tứ Hải nhắc nhở: “Quá nguy hiểm.”
“ Bao lâu thì anh không cần lo, ý tôi là anh thấy bản thân cậu ta có vấn đề không?” Thẩm tra tổ chức ngầm còn nghiêm hơn cảnh sát, Dư Tiểu Nhị là bạn tù của Phó Quốc Sinh, về lý lịch thì qua rồi, nhưng còn tố chất chính trị, khả năng nguy hiểm tiềm tàng phải tra cho rõ, Tiêu Đào thấy anh họ hơi cảm tính:
Bất kỳ tổ chức nào cũng có nguyên tắc của nó.
....
Chương này làm nhớ lại cài màn Giản Phàm nhìn Tằng Nam ngủ, rơi vào tay Dư Tội thì đẻ tám lứa rồi =))
Chương 40: Tiềm lực người mới. (2)
“ Cậu ta à?” Mạc Tứ Hải hài hước nói: “ Cậu ta vừa tới tôi liền cho em gái đến thử, người bình thường luôn cần quá trình thích ứng, không thể đột nhiên có cô gái đi vào cởi quần áo ra là kéo lên giường luôn, đúng không? Ài, thế mà cậu ta dám ... Chả dạo đầu gì đã đâm vào luôn rồi, cả súc sinh không đói khát như thế, đúng là thằng người rừng mà.”
Tiêu Đào lại lần nữa cười nghiêng ngả, đây là chiêu thí nghiệm tốt nhất, nếu là cảnh sát nằm vùng sẽ không thể không có chút chướng ngại tâm lý nào, cũng không thể không có bất kỳ chút đề phòng nào với loại chuyện ấy.
Nhưng vị này lại chẳng do dự gì, Tiêu Đào đã xem băng ghi hình hôm đó rồi, tò mò hỏi:” Cô ta đánh giá thế nào?”
“ Trư công tử.” Mạc Tứ Hải phì cười, ở đương địa hàm ý là như hùng hục như lợn rừng dũi đất, bổ xung:” Tôi hỏi kỹ cô ấy, cô ấy nói xong lần đầu bế cô ấy vào phòng tắm, cô ấy dùng hết chiêu số phục vụ từ A tới Z tới hai lần mà không khiến y thỏa mãn, còn khiến cô ấy toàn thân đau nhức ... Ha ha ha, anh Tiêu, anh thấy người như thế có vấn đề gì được chứ? Nếu có chỉ là sợ cậu ta làm bừa quá mức, không nghe chỉ huy, tôi đưa cậu ta xuống trấn rồi, nhưng mà đoán chừng người dưới không trấn áp nổi đâu.”
“ Không sao.” Tiêu Đào không ngại chuyện đó, hắn đã có thứ mình cần rồi, hai người vừa ăn vừa trò chuyện: “ Thứ bảy tuần này bão đổ bộ, dự báo thời tiết nói là vào lúc 19 giờ.”
“ Tôi biết rồi.” Mạc Tư Hải thu lại nụ cười, nghiêm túc hẳn:
“ Đưa người mới đi theo.”
Mạc Tứ Hải tuy hơi lo lắng, song vẫn gật đầu.
Bão, đổ bộ, người mới, đi một chuyến, mấy từ khóa quan trọng này đa số mọi người không hiểu, Mạc Tứ Hải thì hiểu chuyện làm ăn sa sút mấy tháng trời sắp khai trương trở lại, cái khác không lo, chỉ là đưa hàng toàn là người mới, có qua được cửa ải bắt buôn lậu không còn khó nói.
Trà sớm uống hết, hai người đường ai nấy đi, đây là chỗ bàn công việc rất tốt, bàn kề bàn, dù là không quen biết nhau đi qua cũng chào hỏi, rời khỏi quán trà, không phát hiện bị bám đuôi, lái xe rời đi.
Cái đuôi thì có, nhưng không bám theo, Cao Viễn theo dõi Tiêu Đào bao lâu rốt cuộc có thu hoạch, chụp được một gương mặt lạ.
Mưa lớn đã ngớt, nhưng bầu trời chẳng có vẻ gì là sẽ tạnh, mà giống như đang ấp ủ một hồi giông tố lớn hơn nữa.
“ Tra cho kỹ người này.” Hứa Bình Thu chỉ hình Mạc Tứ Hải nói với Lâm Tịnh Vũ, đây là động tĩnh duy nhất sau khi Dư Tội đi:
Hàng đã đưa đi, số lực lượng thực địa ít ỏi trong tay cũng rải đi hết, ở nhà chỉ còn Lâm Vũ Tịnh và Đỗ Lập Tài, cùng với Nghiêm Đức Tiêu tạm thời không dùng vào được việc gì.
Vụ án quá hạn đã lâu mà gần như vẫn dậm chân tại chỗ, không biết kết cấu nhân viên của tổ chức tội phạm này, càng không biết kênh tiêu thụ của chúng, trừ Phó Quốc Sinh ra thì tổ chuyên án không nắm được quá nhiều tin tức giá trị.
“ Xử trưởng Hứa, chúng ta ít người quá, hay xin đồng nghiệp địa phương chi viện?” Đỗ Lập Tài kiến nghị:
“ Tạm thời chưa được, chẳng may lộ ra thì bao công sức trôi theo dòng nước hết, hàng chúng ta đưa đi cũng gặp nguy hiểm.” Gài người vào đội ngũ địch, Hứa Bình Thu tất nhiên cũng đề phòng địch gài người vào đội ngũ của mình, ông ta không dám mạo hiểm:
“ Hay là điều người của chúng ta tới?”
“ Chuyện này có thể cân nhắc, tôi sẽ lo, các cậu bám cho sát.” Hứa Bình Thu gật đầu, nhân thủ nhảy dù xuống là lựa chọn hàng đầu:
Với Đỗ Lập Tài mà nói, có thể cùng Hứa Bình Thu phá án là một vinh dự cực lớn, hắn tự tin chỉ cần bám chặt vào manh mối này, cùng với kinh nghiệm của Hứa Bình Thu, nhất định sẽ giải quyết được vụ án này.
“ Biết ... Biết ... Biết rồi, là biết rồi ..”
Có người lẩm bẩm nói, giọng rất quái dị, Đỗ Lập Tài quay sang phát hiện ra là Nghiêm Đức Tiêu, mắng: “ Nói cái gì thế, không biết quy củ.”
Đối với nhóm người này, Đỗ Lập Tài cực kỳ có thành kiến, đặc biệt là với tên cờ bạc bịp này, nên lúc nào cũng quát nạt.
Thử Tiêu chỉ màn hình:” Tôi nhìn thấy người kia nói gì.”
“ Nhìn thấy ... nói ?” Đỗ Lập nói một câu đầu đuôi chẳng dính tới nhau, có điều thình lình hiểu ra, hỏi gấp:” Cậu biết đọc môi à?”
Cái này khó lắm, cho dù là cảnh sát toàn tỉnh cũng không tìm ra nổi nhân tài đọc môi, dù sao chỗ ứng dụng không nhiều, chẳng lẽ tên lừa đảo vô dụng chỉ biết ăn với ngủ này lại biết, Đỗ Lập Tài không tin.
“ Biết một chút.” Thử Tiêu gật đầu xác nhận:
Hứa Bình Thu mừng rỡ, vội vàng bảo Lâm Tĩnh Vũ:
- Mau mau phóng to lên cho cậu ấy đọc.
Lâm Vũ Tịnh gõ bàn phím một hồi, phóng to hình ảnh của Mạc Tứ Hải lên, Thử Tiêu chỉ: “ Mọi người xem, hai câu cuối cùng cử động môi giống hệt nhau, hắn liên tục nói "tôi biết rồi".”
“ Biết rồi, biết rồi ...” Hứa Bình Thu cúi đầu đi qua đi lại lẩm bẩm:” Chẳng lẽ là đang bố trí nhiệm vụ? Vũ Tịnh, thời tiết mấy ngày tới ra sao?”
“ Mưa bão cho tới hết tuần này ạ.” Lâm Vũ Tịnh báo cáo ngay, là người ngoài thực địa, vấn đề thời tiết luôn phải nắm rõ:
“ Vậy thì hẳn là bố trí nhiệm vụ rồi, nhân lúc lực lượng cảnh sát mỏng nhất để vận chuyển hàng hóa ... Nhưng nguồn hàng và mục tiêu ở đâu? Kẻ vừa mới tiến vào tầm nhìn của chúng ta này, chẳng lẽ là người vận chuyển? Nếu thế thì mau chóng có hành động thôi ...” Hứa Bình Thu bóp trán lẩm bẩm một mình, không có đủ thông tin thì chỉ có thể suy luận:
Thời gian không đợi người, Đỗ Lập Tài truy hỏi Thử Tiêu:” Cậu có chắc không đấy, hay là nói năng linh tinh.”
“ Tổ trưởng, thế nào là nói năng linh tinh? Anh tự nhìn mà xem, chỉ có ba âm tiết, lưỡi uốn một lần, vành môi cong một lần, tôi biết rồi ... Tôi biết rồi ...” Thử Tiêu không phục tự mình làm mẫu lặp đi lặp lại:
Đỗ Lập Tài hừ một tiếng, đành phải ôm hi vọng một phần vạn, lại hỏi:” Thế mấy câu trước nói gì:”
Cái này thì khó, vì tên kia vừa nói vừa cười, khẩu hình không rõ, Thử Tiêu mắt nhìn không chớp: “ Tiểu thư .... quá trình, cởi hết ... không dạo đầu ....”
Thử Tiêu nói nghiêm túc vô cùng, có điều Đỗ Lập Tài nghe đoán chừng là chuyện nam nhân ba hoa bốc phét về nữ nhân với nhau, không cần nói ra cũng được, Thử Tiêu vẫn tiếp tục: “ ... bế cô ta vào phòng tắm ... dùng hết chiêu số .... từ A tới Z .... không thỏa mãn .... toàn thân đau nhức ... có vấn đề gì được chứ .... Nếu có chỉ là ..... Đoạn sau thì tôi chịu rồi, hắn cứ cúi đầu cười.”
Ngẩng đầu lên thì thấy tổ trưởng mặt âm trầm, nghĩ rằng là mình đọc sai ở đâu, Đỗ Lập Tài vung tay bợp một phát, mắng:” Trong đầu chứa toàn tư duy bẩn thỉu gì vậy?”
Nói xong tức giận bỏ đi.
Thử Tiêu ấm ức vô cùng, khó khăn lắm mới có cơ hội thể hiện, vậy mà vừa bị đánh vừa bị mắng, hướng về phía Đỗ Lập Tài rời đi lén giơ ngón giữa, quay sang Lâm Vũ Tịnh tìm sự ủng hộ: “ Chị ngực bự, tôi nói thật đấy, bọn họ nói với nhau như vậy mà, chị tin không?”
“ Tin, đám người đó có gì mà không dám nói chứ?” Lâm Vũ Tịnh thấy hắn đáng thương thì dỗ dành, đột nhiên tích tắc sau mặt đanh lại:” Cậu vừa rồi gọi tôi là gì?”
“ Chị .... Oa oa, đầu đầu óc làm sao thế này, nói đã quên.” Thử Tiêu kinh hoàng bịt chặt miệng, vừa rồi vô tình nói ra biệt hiệu lén gọi sau lưng rồi:
Lâm Vũ Tịnh cúi đầu nhìn ngực mình, lại nhìn đôi mắt đảo tròn của Thử Tiêu, vỗ bàn đứng dậy, Thử Tiêu cuống cuồng xô ghế bỏ chạy, hành động rất nhanh nhưng ra tới cửa vẫn ôm mông rú lên rùng rợn làm Hứa Bình Thu cũng kinh hãi sực tỉnh, chỉ thấy Lâm Vũ Tịnh đuổi theo tận cửa, sau đó túm cổ áo Thử Tiêu lôi đi xềnh xệch ...
Không nói sai nhưng mà gọi sai rồi.
........ ........
Chương 041: Lần theo manh mối. (1)
Cùng lúc đó ở cơ sở huấn luyện đặc cảnh tỉnh Sơn Bắc, buổi trưa vừa mới kết thúc huấn luyện, đầu mướt mồ hôi, không được một giọt nước, đang đợi bữa cơm trưa sắp tới thì còi tập hợp vang lên, các học viên mặc nguyên đồ ngụy trang chạy vội từ nhà ăn ra thao trường.
Xếp hàng, báo danh, đợi cấp trên phát biểu, từ khi vào đội Bánh Đậu chưa bao giờ thấy cấp trên nổi nét mặt, hôm nay cũng thế, mở to miệng quát: “ Đậu Hiểu Ba rời hàng.”
Đầu Hiểu Ba sớm bị huấn luyện thành phản xạ có điều kiện, bước lên hô:” Có.”
“ Những người khác giải tán.”
Đám học viên đói khát không cần nói câu thứ hai tan đàn xé nghe hết, vị cấp trên này hứng thú quan sát Đậu Hiểu Ba, huấn luyện hơn một tháng khá hiệu quả, trừ thịt trên mặt chưa giảm, vóc dáng gọn gàng hơn nhiều rồi.
Đậu Hiểu Ba bị nhìn tới sởn gai ốc, còn cho rằng mình phạm phải lỗi gì được "ưu đãi" đặc thù, nhẹ nhất phải chạy 10 km, khẩn trương nói:” Báo cáo, tôi tôi phạm lỗi gì vậy ạ? Tôi không hiểu.”
“ Tôi cũng không hiểu, cục chống ma túy mù mắt rồi hay sao mà lại tìm cậu.” Sĩ quan huấn luyện nói một câu kỳ quái, có điều hắn cũng lười tìm hiểu, vì công tác cảnh vụ phức tạp bận rộn, thường xuyên có đội viên bị điều đi giữa chừng, chỉ là lần này điều đi người tố chất tệ nhất:
Đậu Hiểu Ba còn đang ù ù cạc cạc thì thấy một chiếc xe việt dã cảnh sát đi vào trung đội, hai bên kính lễ, sĩ quan huấn luyện giao người, không nói gì, đồ cũng không dọn cứ thế lên xe mà đi.
Ngày hôm đó còn có rất nhiều người được lệnh điều động, của đội hai, của đội bốn, của đội trọng án, của tổng cục trị an, toàn bộ tụ tập ở sân của cục chống ma túy. Cửa lớn đóng chặt, từng chiếc xe cảnh sát đỗ im lìm, cảnh sát tới báo cáo được biên vào các đội khác nhau, sau đó tịch thu toàn bộ công cụ thông tin.
Từ trưa tới tận chiều, từ chiều tới tối, khi mệnh lệnh hành động đưa ra, đèn xanh đỏ loang loáng, còi cảnh sát hú vang, những chiếc xe xếp thành đội đi qua đường Ngũ Nhất phồn hoa, giống như cơn lũ lớn cuốn về nơi che dấu tội ác trong bóng đêm.
Hành động 5.10 của tỉnh Sơn Bắc vén màn.
……………….. ………………
“ Buôn lậu, chắc chắn là kênh buôn lậu, theo như phân tích bên kỹ thuật của cục chúng tôi, điều chế Nước thần tiên thì phải cần lượng lớn GHB nguyên gốc có độ tinh khiết cao, mà loại dược phẩm gây mê này ở nước ta bị quản chế cực kỳ nghiêm ngặt, trong khi nước ngoài lại là thuốc an thần bị lạm dụng, nếu có con đường buôn lậu nhập cảnh thì là lời giải thích hợp lý nhất.”
Đỗ Lập Tài chỉ mấy cửa cảng, bến tàu ở xung quanh khu vực Quảng Châu, kết hợp với nghi phạm mới xuất hiện, đưa ra phán đoán đại khái. Mạc Tứ Hải dính líu tới buôn lậu bị xử phạt hình sự, điều này đã được xác nhận.
Khởi nguồn ở Quảng Châu, lượng xuất hàng còn lớn hơn cả dược phẩm tích trữ ở địa phương, trừ buôn lậu và sản xuất ra không có cách giải thích nào khác, nhưng độ khó sản xuất rất cao, cung ứng nguyên liệu, nhà xưởng, công nhân đều sẽ thành manh mối. Tỉnh Quảng Đông từng xuất hiện rất nhiều công xưởng chê biến ma túy đá, có điều trải qua nhiều năm đả kích quyết liệt đã biến mất rồi. Có thể tồn tại nhiều năm lại còn bán ra tỉnh ngoài, vậy nguồn hàng chỉ có một, buôn lậu từ ngoại cảnh.
Thứ ma túy này tràn lan rồi, nếu còn không khống chế sẽ thành tai họa.
“ Nếu là buôn lậu thì càng khó rồi, tuyến bờ biển kéo dài gần mấy trăm km, bất kỳ một cái thuyền cá nào cũng có thể là mục tiêu, cứ cho là chúng tới cửa cảng đổ hàng đi, mỗi ngày có hàng vạn container ...” Hứa Bình Thu ánh mắt thoáng thất thần, vốn bỏ qua tiêu thụ tìm tới tận gốc, không ngờ độ khó tăng lên vô hạn:
Mỗi năm riêng thuyền buôn lậu hải quan bắt được có tới hàng ngàn, đủ khiến bất kỳ vị cảnh sát nào cũng có thêm vài nếp nhăn trên mặt, huống hồ bọn họ lại còn không ở bản địa, do yêu cầu bảo mật nên lực lượng vô cùng hạn chế.
Lâm Vũ Tịnh cứ thi thoảng lại nhìn chiếc di động công suất lớn đặt bên laptop, kỳ vọng đổ chuông, đó là tín hiệu duy nhất liên kết với tiền tuyến, nó sẽ là ngọn hải đăng cho hành động của họ, nhưng tới giờ vẫn im lìm.
“ Bao lâu rồi nhỉ?” Hứa Bình Thu lại lẩm bẩm:
“ Bốn ngày mười bốn tiếng.” Lâm Vũ Tịnh trả lời chuẩn xác, lâu như vậy rồi không biết nghi phạm "Dư Tiểu Nhị" rốt cuộc đang làm gì, về lý luận mà nói ít nhất cũng phải gọi một cú điện thoại về nhà chứ:
“ Vấn đề an toàn tạm thời không cần phải cân nhắc nữa, trong thời gian ngắn đối phương không để “hàng” tiếp xúc với thứ hạch tâm đâu.” Đỗ Lập Tài thấy cứ trông đợi vào một quân cờ mà khả năng luôn là có thể hoặc không thành công đó, theo hắn quá lãng phí thời gian, cứ theo cách truyền thống chậm mà chắc:” Xử trưởng Hứa, hay là để cục chúng tôi tăng thêm lực độ điều tra, trước tiên làm rõ nguồn hàng trong tỉnh đã.”
“ Nhổ có phải nhổ tận gốc.” Hứa Bình Thu xua tay:
“ Nhưng chúng ta gửi hi vọng vào một người có quá lạc quan không?” Đỗ Lập Tài rốt cuộc đã nói ra rồi, hắn không có chút tín nhiệm nào vào Dư Tội, giống như với Thử Tiêu, lập kế hoạch dựa vào một người như thế, làm sao tin được:
“ Ai nói chỉ có một?” Hứa Bình Thu nói một câu khiến cả Đỗ Lập Tài và Lâm Vũ Tịnh cùng kinh ngạc: “ Không cần phải lấy làm lạ, còn có một đặc vụ số 02 một tháng trước đã gia nhập tập đoàn buôn lậu này, tạm thời cậu ta chỉ chịu trách nhiệm với tôi ... Có tình hình tôi sẽ thông báo cho mọi người, cậu ta là đặc vụ lâu năm, tôi không lo, chỉ là người mới của chúng ta ... Ài.”
Không ai nói, mọi người đều hiểu xử trưởng Hứa lo lắng cái gì, có điều suy nghĩ mỗi người mỗi khác, Hứa Bình Thu lo cho an toàn, Đỗ Lập Tài lo lắng về nhiệm vụ, Lâm Vũ Tịnh lo tên đó chẳng được mấy ngày đã hàng địch, cô không hiểu rõ về Dư Tội, nhưng cứ nhìn Thử Tiêu không khó suy ra kết luận ấy ...
Reng reng reng! ... Di động kêu, Đỗ Lập Tài vừa vội vàng cầm lấy liền ngắt ngay rồi chưa kịp nói nửa câu, Lâm Vũ Tịnh không hỏi, nhanh chóng gõ bàn phím, hồi lâu kêu lên: “ Phiên Ngu, ở gần trấn Tân Khẩu.”
“ Đi, thử kiến lập liên hệ.” Hứa Bình Thu hô lên, dẫn mấy người con lại chạy khỏi phòng hội nghị, Thử Tiêu cũng ngơ ngác chạy theo.
Đó là kênh thông tin đặc thù, phải nhập mật mã vào mới gọi được và chỉ một người gọi vào được: Dư Tội!
...... .......
“ Í, bật lửa của tôi đâu? Lúc nãy ăn cơm vẫn còn cơ mà.”
Trên một chiếc xe hàng, ghế phụ lại là nam tử tóc dài cứ như cả người có chấy, sờ xoạng khắp nơi, miệng ngậm điếu thuốc mà không tìm thấy bật lửa, khi tạch một cái lái xe bật lửa đưa cho hắn, người này nhìn Dư Tiểu Nhị tán thưởng.
Thằng bé này khéo đấy.
Dư Tội xem chừng đã hòa nhập được vào đoàn đội này, vừa lái xe vừa cười híp mắt hỏi người ngồi bên: “ Anh Cao Trào này, chúng ta đi một chuyến kiếm được bao nhiêu?”
“ Không thiếu phần của cậu đâu.” Anh Cao Trào mắng: “ Gọi tôi là anh Triều, không được gọi là anh Cao Trào, tôi tên là Trịnh Triều cơ mà.”
“ Ok anh Cao Trào.” Dư Tội nhàn nhã lái xe:
Anh Cao Trào tức bể phổi, thằng nhóc này tuy khôn khéo, nhưng mà trí nhớ không tốt, mấy ngày rồi mà vẫn cứ gọi hắn là anh Cao Trào.
Cơ mà thằng bé này thực sự là không tệ, người thì nhỏ, nhưng gan thì to, làm việc rất cẩn thận, Trịnh Triều thấy thật may mắn, thuận miệng đồng ý với Mạc Tứ Hải liền nhặt được sức lao động tốt như thế, hắn thuận tay đưa cho Dư Tội điếu thuốc, Dư Tội mò túi xoạch cái lấy ra chiếc Zippo, cười khốn nạn châm lửa .
Đề xuất Huyền Huyễn: Trạch Thiên Ký