Chương 44: Lần theo manh mối. (2) (1)

Chương 44: Lần theo manh mối. (2) (1)

Chương 042: Lần theo manh mối. (2)

Chuyện giả heo ăn thịt hổ thì Dư Tội không làm, nhưng mà giả hổ ăn thịt heo thì y không ngại, từ khi rời khỏi vòng kiềm tỏa của lão già họ Hứa, cuộc sống tự do tự tại, căn bản chẳng cần ngụy trang gì, cứ thoải mái cho bản tính phát huy. Nếu nói cố ý thì chỉ giả vờ trí tuệ thấp một chút, ngông nghênh một chút, hết cách, có tổ chức nào thích cấp dưới thông minh đâu.

Cơ mà vị cấp trên này, ài dà, hết nói, Dư Tội nhíu mày, cái tên này chỉ cần hút thuốc vào là không chấp nhận nổi, cời giày, hai chân gác lên bảng điều khiển xe, ôi dời ơi, chân Hong Kong mùi còn nặng hơn xăng dầu, Dư Tội thầm chửi cái tổ chức này tố chất quá thấp.

“ Này Tiểu Nhị, trước kia cậu làm gì thế?” Trịnh Triều rảnh rỗi hỏi:

“ Chẳng làm gì cả, cướp rồi tiêu, tiêu rồi cướp.” Dư Tội đáp đơn giản:

Đáp án này làm Trịnh Triều cười lớn vài tiếng, biểu thị lý giải, kiếm ăn trên con đường từ Phiên Ngu thông tới hải cảng, nếu chưa có tiền án là chưa hợp cách, loại dùng cục sắt giả súng đi cướp trạm thu phí như Dư Tiểu Nhị thuộc về trình độ ưu tú rồi.

Dư Tội lại cần thận hỏi: “ Anh Cao Trào, anh còn chưa nói chuyến này kiếm được bao nhiều tiền?”

Trịnh Triều rốt cuộc cũng phải đáp:” Phải nghìn đồng, cậu chỉ giao hàng còn muốn bao nhiêu chứ?”

“ Tôi không có ý gì đâu, tôi định làm hết một tháng không làm nữa, cả tháng đi chẳng mấy chuyến, kiếm tiền vài ngày, đủ làm gì chứ? Ăn uống đã hết rồi, còn tiền chơi gái thì xin ai?” Dư Tội ngậm điếu thuốc, chê bai đãi ngộ thấp:

Tổ chức nào cũng chẳng dễ kiếm cơm, ở cái chung cư kia được một ngày, sáng ngủ dậy thì em gái biến mất tăm tích, sau đó liền bị ném tới tiểu trấn vô danh. Dư Tội đoán chừng mình không vào được bên trong, chỉ có phận làm tốt thí, ở điểm này hai tổ chức không có gì khác nhau.

Trịnh Triều cười ha hả, tỏ ra thần bí nói: “ Sống trên con đường này chia làm ba loại, giống như cậu là bán sức lao động lấy tiền, chở hàng giúp người ta, kiếm tiền vận chuyển. Hai kiếm tiền nhờ quan hệ, có bản linh thì móc nối quan hệ phía thông quan và buôn lậu, đưa người thông quan, thường do người bản địa làm, đoán chừng cậu không làm được.”

Nói thì nói mẹ hết cho rồi, thích người ta hỏi, làm tội phàm còn thích thỏa mãn hư vinh lãnh đạo, Dư Tội chửi thầm trong lòng, đành hỏi: “ Thứ ba thì sao?”

“ Đó là tiền bán mạng, chở thứ càng đáng giá, phí vận chuyển càng cao, số không may thì một chuyến hàng đủ sống vài năm, nếu may mắn thì hai ba chuyến kiếm mười mấy vạn, thế thì cái gì cũng có.” Trịnh Triều liếc mắt xem phản ứng của người mới:

Quả nhiên là Dư Tôi "a" một tiếng kích động, quay hẳn đầu sang, mắt sáng rực rỡ, sốt sắng nói: “ Mười mấy vạn cơ à, anh Cao Trào, tôi làm với, mười mấy vạn thì tôi làm.”

“ Lái xe cho tốt.” Trịnh Triều vung tay bợp cho một phát, lau nước bọt bị y nói bắn lên mặt, không ngờ người mới kích thích như thế, Dư Tội cười ha hả tiếp tục lái xe, Trịnh Triều nhìn ngang ngó dọc không phát hiện ra cái gì: “ Tiểu Nhị này, tôi biết đám trẻ tuổi các cậu thích giàu nhanh, nhưng đừng chỉ có nghĩ tới kiếm tiền, ở một dải đất này không còn nông hộ nữa, chuyển thành ngồi nhà giam chuyên nghiệp, mấy tháng bắt một mớ, thảm lắm, trong thôn tôi có người anh em họ Đàm, vào đó một nửa thời gian sống, bồi thường mấy năm tự do.”

“ Thế đã là gì, còn chưa phải chuyện thảm nhất.” Dư Tội lắc đầu:

“ Còn chưa thảm sao?”

“ Chưa, thảm nhất là như tôi, chẳng thiếu chân thiếu tay, chỉ thiếu tiền. Anh không tin à, ở trại giam ít nhất tôi cũng người ngồi hai lần rồi, vào đó tôi coi như còn có địa vị ... Nhưng ra ngoài này, trong mắt anh thì tôi là thằng chỉ có tự do mà chẳng có gì, chẳng bằng ở bên trong.” Dư Tội chán nản hết mức, kỳ thực cũng là một phần tiếng lòng, ít nhất khi ở trong đó y còn nhận được sự tôn sùng chưa từng có, còn ra ngoài mà không có quan hệ thân phận, làm chuyện nguy hiểm nhất vất vả nhất, lại thu hoạch ít nhất:

“ Yên tâm đi Tiểu Nhị, có tiền cho cậu kiếm, tôi càng nhìn cậu càng thấy hợp khẩu vị.” Trịnh Triều vừa an ủi vừa ngầm đánh giá, tư tưởng của người mới cơ bản là hợp cách:

Quá hợp cách, còn không à, Dư Tội quay sang Trịnh Triều cười nịnh đến là thô thiển: “ Anh Cao Trào, có chuyện gì cứ bảo tôi làm nhé, không phải khoe chứ, đâm chém người khác là tôi có kinh nghiệm lắm đấy.”

Tổ cha nó, câu này hắn tin, tố chất rất tốt, Trịnh Triều cao hứng lắm, lại châm điếu thuốc cho đồng chí Dư Tội, chớ xem thường tên người nông thôn ấy, hút toàn hàng buôn lậu, Marlboro xịn đấy.

Xe đi trên đường thôn không rộng lắm, dù là đường thôn thì cũng tốt hơn cả đường cấp hai ở phương bắc, cùng lắm là vì mưa mà làm nhiều chỗ bị sạt lở, đi không được nhanh, tay lái của Dư Tội rất tốt, y quen đi lấy hàng giao hàng cho cha rồi, kinh nghiệm lái xe năm bảy năm không ít, mà quê y ba mặt đồi núi, đâu bằng phẳng như ở phương nam này. Tới một trạm kiểm tra lâm thời, Dư Tội theo sai bảo của Trịnh Triều không nói gì, Trịnh Triều xuống xe chào hỏi người mặc áo chống buôn lậu, nói xe chở rác điện tử, mấy người kia xem qua loa rồi cho đi.

Đi mười mấy km, tới được điểm đến, trấn Vạn Khoảnh, một trấn nhỏ ven biển, nằm lọt thỏm trong sơn thanh thủy tú, núi không cao, giống người phương nam nhỏ nhắn tinh xảo. Xe đỗ lại ở xưởng điện tử Tân Hoa nằm rìa thị trấn, Dư Tội khi đi vào quay đầu nhìn, không biết người trong nhà có theo kịp không?

Cái xưởng này rõ ràng là sản phẩm của thế kỷ trước, cửa sắt lớn nặng nề, tường gạch cao, xưởng hai tầng, tầng một làm việc, tầng hai là chỗ ăn ở luôn công nhân, trong xưởng nuôi hai con chó đen, thân hình thon dài, mõm như mõm sói, loại này rất dữ, vừa thấy Dư Tội là người lạ liền nhỗm dậy nhe răng gầm gừ hăm dọa, Trịnh Triều quát cho mới im.

Cứ tưởng nơi này là chỗ cất hàng buôn lậu hoặc may mắn hơn là nơi chế tác ma túy, Dư Tội phát hiện ra đây là xưởng điện tử thật, chuyên môn xử lý rác thải điện tử nhập từ nước ngoài, mười mấy người mặc quần áo công nhân bận rộn tháo rỡ đủ loại máy móc, chẳng dính dáng gì tới ma túy.

…… ……….

“ Nơi này.” Lâm Vũ Tịnh ngồi trên xe, cầm máy dò tín hiệu, định vị địa điểm, ngồi cùng xe có Thử Tiêu, Đỗ Lập Tài và Hứa Bình Thu ở ghế phụ lái.

Không truy được hành tung, mà tới một cái nhà vệ sinh công cộng trên đường liên thôn.

Lâm Vũ Tịnh đỗ xe lại, quay đầu bảo Thử Tiêu:” Xuống tìm đi.”

“ Hả?” Thử Tiêu đã nhận ra nơi đó là nhà vệ sinh, còn là lộ thiên ở bên đường, cái thứ nhà vệ sinh này bẩn tới mức độ nào khỏi nói cũng biết, hắn chần chừ, nhưng chẳng thể đẩy cho ai khác được nữa, ở đây bất luận cấp bậc hay tuổi tác thì hắn cũng xếp bét, đành hậm hực đi xuống, bóp chặt mũi chạy vào nhà vệ sinh, khi lên xe lấy được chiếc di động Samsung.

Đỗ Lập Tài hưng phấn nói: “ Tốt, tra lịch sử cuộc gọi, xem xem có khớp với tình huống chúng ta nắm được không, kiểm tra xem trong điện thoại còn lưu giữ gì nữa, hang ổ bọn chúng có ở xung quanh không.”

“ Cậu ta để lại khi đi vệ sinh, liệu có viết trong nhà vệ sinh không, chứ lưu trong máy đễ bị phát hiện lắm.” Thử Tiêu mày nhíu lại, trông giống đang vất vả suy nghĩ, lẩm bẩm một mình:

Đỗ Lập Tài nghe vậy không kịp nghĩ nhiều, trong lúc cấp thiết mở cửa xuống xe ngay, Hứa Bình Thu cũng không nhịn được chạy theo, hai người vừa vào cái nhà vệ sinh bẩn thỉu là Thử Tiêu phì một tiếng cười lăn ra ghế, Lâm Vũ Tịnh quay đầu lại trừng mắt lại Thử Tiêu cắn răng nhịn, hỏi hắn nguyên nhân, hắn nhất quyết không nói.

Chương 043: Diễn giả hóa thật. (1)

Một lúc sau Lâm Vũ Tịnh tìm được một tin nhắn văn bản trong điện thoại, cho ngay Thử Tiêu một cái bợp, Thử Tiêu vẫn che miệng cười rinh rích như chuột.

Nội dung văn bản là: Xưởng điện tử Tân Hoa trấn Vạn Khoảnh, 11 người, không thể thông tin, ký tên: Tội.

Đó là tin tức Dư Tội lưu lại, Thử Tiêu chắc chắn biết rồi còn vờ vịt lừa hai lãnh đạo vào nhà vệ sinh, Lâm Vũ Tịnh theo thói quen định đi báo cáo lãnh đạo, Thử Tiêu vội chặn lại: “ Chị ơi chị, chỗ đó là nhà vệ sinh nam, chị vào đó còn gì là danh tiết nữa.”

Lâm Vũ Tịnh tức tới bật cười, đúng lúc này hai người kia bịt mũi đi ra, Đỗ Lập Tài đoán chừng phát hiện mình bị gài rồi, rống lên:” Nghiêm Đức Tiêu, xuống đây, trong đó phân từng đống từng đống, làm gì có chỗ đứng mà để lại chữ.”

“ Thì tôi đoán thôi mà, chứ có bảo là có đâu.” Thử Tiêu ánh mắt vô tội như muốn nói, tại anh chạy vào chứ:

“ Bỏ đi, tra đi động xem.” Hứa Bình Thu hai tay kéo ống quần, thừa biết đám sâu hại này rồi, không thèm so đo nữa:

Không ngờ Lâm Vũ Tịnh đã tìm ra kết quả, hai người lừ mắt nhìn Thử Tiêu vờ vô tội kỳ thực cố ý, chỉ là có địa điểm cụ thể, Đỗ Lập Tài hưng phấn quên tội của Thử Tiêu, đợi Cao Viễn, Vương Vũ Vi tới nơi đi như bay tới trấn Vạn Khoảnh.

Ngày thứ năm từ khi gửi hàng đi, tức là ngày 17 tháng 5, cuối cùng lần nữa gặp được Dư Tội ở tiểu trấn cách Quảng Châu 190 km. ..

Không phải tất cả các nhiệm vụ đều có thể dựa vào lượng lớn lực lượng giải quyết, có một số loại rất thích chơi trò trốn tìm với cảnh sát, anh tới tôi đi, anh tra tôi chuồn, bọn chúng đã chơi thuần thục vô cùng. Thị trường chợ đen của trấn Vạn Khoảnh là thế, lượng lớn rác điện tử nước ngoài, di động, laptop, máy vi tính đều có, một số xưởng thậm chí chả thèm mông má, nhiều tới mức phân loại bán cả lố cho thương nhân bán lẻ.

Trong ống nhòm tầm xa, Cao Viễn nhìn thấy mấy chiếc xe đỗ ở cổng xưởng điện tử, công nhân vận chuyển từng kiện hàng lên xe, không chỉ xưởng điện tử Tân Hoa, xưởng nào cũng có khách hàng của mình, nơi này ban đêm còn bận rộn hơn ban ngày, làm xuyên đêm tới sáng mới nghỉ. Cao Viễn ngáp dài: “ Vũ Vi, không biết cái di động của chúng ta có phải từ đây mà ra không?”

Lý Phương Viễn đẩy Thử Tiêu đang ngáy khò khò ngon lành:” Chắc là thế, tôi thấy mấy nhân viên văn phòng trong đội dùng toàn Blackberry bản Mỹ, chỉ 80 đồng, của đâu ra rẻ thế … sáng rồi, Thằng béo, dậy đi ..”

Thử Tiêu bị đá một cái, dụi mắt làu bàu bỏ dậy, vì quan hệ của hắn với "hàng", cho nên trong đội cũng rất là "coi trọng" hắn, nhiệm vụ của hắn là nghĩ cách liên hệ với Dư Tội. Thử Tiêu đứng dậy ngáp dài, quần trễ xuống lộ nửa cái mông, loẹt quẹt mở cửa đi ra, gặp phải Đỗ Lập Tài, khỏi phải nói, bị mắng vài câu, vội kéo quần lên chạy vào nhà vệ sinh.

“ Thế nào rồi, có phát hiện gì không?” Đỗ Lập Tài vào phòng giám sát, nhìn màn hình theo dõi, hỏi hai đội viên:

“ Không, thằng nhóc kia uống nhiều, cả tối không ra.” Vương Vũ Vi vặn cổ cho đỡ mỏi:

“ Hình như địa vị của cậu ta không thấp, không phải đi vác hàng hay làm việc gì, chỉ thấy ăn chơi.” Lý Phương Viễn bổ xung có phần ghen tỵ:

“ Còn phải nói à, thằng nhãi đó vênh vênh vào váo, tôi nhìn không dám tin là người mình.” Cao Viễn cũng có thành kiến với nhóm sâu hại: “ Tiếp tục giám thị đi, luân phiên nhau nghỉ ngơi, đừng để có sai sót ... Nghiêm Đức Tiêu, nhanh lên, ngủ trong đó à, theo tôi.”

Thử Tiêu từ nhà vệ sinh đi ra, làu bàu nói còn chưa được ăn sáng, nhưng vừa theo Đỗ Lập Tài vào phòng Lâm Vũ Tịnh tức thì mắt lồi ra nước dãi chảy ròng ròng mất kiểm soát, quên cả đói. Lâm Vũ Tịnh đội bộ tóc giả nhuộm màu hạt dẻ thả dài trên bờ vai mảnh, khẽ gấp khúc nơi bờ ngực căng đầy, áo sơ mi buộc bên hông, khoe vòng eo thon gọn cùng cái rốn xinh xinh giữa bụng phẳng lỳ, dưới mặc chiếc quần short ngắn cũng cỡn ôm sát bờ mông tạo nên đường cong hoàn mỹ, loáng thoáng lộ chút gờ mông, bắp đùi thon dài, săn chắc khỏe khoắn, vốn đủ nóng bỏng rồi, lại còn lả lơi háy mắt với ý:” Thế nào hả soái ca?”

Hình tượng thực sự là khác biệt quá lớn, không tin nổi đây là nữ cảnh sát luôn nghiêm túc lạnh lùng, Thử Tiêu nuốt nước bọt:” Quá đẹp, quá ...”

Chữ dâm không dám nói, kiểu hóa trang này giống hệt mấy em gái đứng đường. Đỗ Lập Tài thứ mặt sắt đứt dây cảm xúc, đứng trước đại mỹ nữ như vậy mà mặt vẫn như người chết, nghiêm khắc giao nhiệm vụ cho hai người, đơn giản, đi dạo phố, nghĩ cách liên hệ với Dư Tội. Nhiệm vụ này so với ru rú trong phòng theo dõi tất nhiên là hấp dẫn hơn, huống hồ vừa mới ra ngoài cửa được Lâm Vũ Tịnh khoác tay, chạm nhẹ da thịt cô thôi mà toàn thân bủn rủn.

Trấn Vạn Khoảnh, nghe nói xưa kia có vạn khoảnh ruộng tốt mà có tên ấy, ruộng thì thấy rồi, nhưng bị bỏ hoang hết cả, thị trấn không lớn, nhưng nhà dân xây dựng khang trang không thua biệt thự nhỏ thì lại không ít. Đường phố không rộng, quán xá thì rất nhiều, đa phần kinh doanh giải trí, hiệu gội đầu, mát xa, nhà tắm cùng với vũ trường, quán bar nhiều không đếm xuể, nhìn qua đã thấy sự phát triển vặn vẹo của cái thị trấn này.

Nhất định là kiếm tiền không sạch sẽ.

“ Nơi này phát triển từ một thôn cá nhỏ tới thành bây giờ, cơ bản đều là dựa vào buôn lậu, khả năng nguồn hàng của chúng dấu ở nơi này, nhưng chí ít phải có mười mấy nhóm ...”

Thử Tiêu lái xe, Lâm Vũ Tịnh giảng giải đại khái thông tin về trấn Vạn Khoảnh mà cô thu thập được, đây là trấn nhỏ mà thu nhập mỗi năm lên tới vài trăm triệu, dựa vào buôn lậu rác thải điện tử để sống, bị đả kích không chỉ một lần, nhưng tới vẫn giờ tồn tại không cách nào trừ bỏ hẳn được.

Nơi giám thị cách mục tiêu chưa tới 2km theo đường chim bay, tối hôm qua nhìn thấy Dư Tội cùng một đám giống công nhân ăn uống, bàn bày ở trong sân, thịt cá ê hề lại còn bia rót lênh láng. Đồng chí Dư Tội vì nhiệm vụ không tiếc thân, uống say tới bị người ta vác đi ngủ, làm Thử Tiêu nhìn qua ống nhòm mà hâm mộ, mấy ngày qua chỉ cơm hộp với nước khoáng, ăn sắp nôn ra rồi.

Thử Tiêu cùng Lâm Vũ Tịnh loanh quanh mới tìm được quán mỳ hiếm hoi để ăn sáng, bữa này ăn mà vô vị, mắt cứ quét qua quét lại trên người Lâm Vũ Tịnh. Chu choa, đúng là không sao tưởng tượng đượng, chị ngực bự bình thường mặt ngiêm nghị, y phục chỉ cần thiếu một chút, tô ít son, vẽ mắt thế mà thành hồ ly tinh làm người ta điên đảo rồi, lại còn là hồ ly tinh ngực bự.

Mỗi lần cô cúi xuống ăn, cái áo lót màu xanh nước biển không chống nổi áp lực muốn bung ra, mắt Thử Tiêu nhìn chằm chằm mảng da thịt trắng lóa mắt trước ngực, thực sự muốn đưa tay thử sức đàn hồi của nó, Thư Tiêu càng ăn bát càng đầy .... Nước dãi chảy ra mà.

Ăn xong lái xe lang thang quanh trấn, thi thoảng đi theo chỉ định ở trong nhà, tiếc là công nhận bận rộn cả đêm đều đang ngủ say, tới 10 giờ mà xưởng chưa mở cửa, thời tiết sau mưa ngột ngạt chết người. Thử Tiêu cứ xoa cổ len lén nhìn Lâm Vũ Tịnh ở ghế phụ lái, bị cô phát hiện xoắn tai hỏi: “ Làm sao thế, mông mọc mụn à?”

Trong mắt nữ hình cảnh kinh nghiệm này, Thử Tiêu chỉ là thằng nhóc con, nhưng thằng nhóc đã sinh tà niệm: “ Chị hóa trang thành cái gì chẳng được, sao hóa trang thành tiểu thư, lại ngồi ngay bên cạnh, ai mà chịu nổi?”

Chương 044: Diễn giả hóa thật. (2)

Lâm Vũ Tịnh nhéo thằng béo thêm cái nữa nhưng cũng không giận, thằng nhóc vô lại từ lúc về nhà là mặt dày bám theo cô, phần nào quen rồi, chỉ coi như đứa em trai nói hết sức bình thản:” Cách ăn mặc này là thích hợp, dễ dàng làm giảm sự cảnh giác của người đối diện.”

Thử Tiêu nghĩ khác :” Tính cảnh giác giảm xuống, nhưng mà tỉ lệ quay đầu quá cao, dễ xảy ra chuyện lắm.”

“ Chưa chắc, cậu nhìn ra đường xem.” Lâm Vũ Tịnh chỉ ngoài đường:

À, Thử Tiêu nghển cổ nhìn, mình đúng là nhà quê, các cô gái đi trên đường không váy siêu ngắn thì quần siêu ngắn, khoe trọn vẹn cả đùi, chân nhấc lên chút là thấy quần lót đầy màu sắc. Hắn chép miệng nhìn Lâm Vũ Tịnh lần nữa, ăn mặc như thế trong hoàn cảnh này không quá gây chú ý.

“ Số ba, số ba, hàng ra rồi, nghĩ cách tiếp cận.”

Trong bộ đàm truyền ra tiếng chỉ huy, Thử Tiêu vội vàng xoay vô lăng đi về phía bắc, được nửa đường thì báo là người ở trong sân, xem ra chuyến này đi uổng công. Lâm Vũ Tịnh đặt tay lên môi nghĩ một lúc bảo Thử Tiêu dừng xe, bảo hắn đợi tại chỗ đừng theo, sau đó giống như gà đi tìm khách, đong đưa đi về phía xưởng.

Thử Tiêu đỗ xe bên đường, vươn dài cổ nhìn xung quanh, núi thấp lè tè nhấp nhô, rừng chuối rậm rạp, ao nhỏ, ruộng lúa, đường trải nhựa đen xì nối tiếp các cảnh vật với nhau, hai bên đường là nhà nhà xưởng tường bao vây quanh. Phong cảnh này so với phương bắc gió cát khắp nơi tốt hơn trăm lần, nhất là mỹ nữ đang đi trên đường, Thử Tiêu nhìn thấy đói.

Tới gần nhà xưởng hai tầng, từ xưởng có thể nhìn thấy ngoài đường, Lâm Vũ Tịnh đi chậm lại, nghĩ không biết Dư Tội có nhận ra cô không ...

…. ….

Tới nay Dư Tội vẫn rất mơ hồ với cái tổ chức mình vừa mới gia nhập, soái ca mang cho y phúc lợi tình dục kia không quay lại, y chỉ quen Trịnh Triều và mấy tên thủ hạ sứt môi lồi rốn của hắn.

Lối đi tầng hai nhà xưởng, Phấn Tử đang treo quần áo, tuổi hơn ba mươi, gầy như bộ xương, nhìn một cái khiến người ta hoài nghi ngay đây là kẻ bị ma túy hủy hoại nghiêm trọng. Trong phòng có một tên béo đang ngủ tít thò lò tên là Hóa Phì, Trình Triều gọi thế nên Dư Tội cũng gọi theo. Còn tên bê bát cháo lên lầu là Đại Đồn, tất nhiên là biệt hiệu thôi.

Dư Tội vì dùng tên Dư Tiểu Nhị, cho nên vinh dự được gọi là Lão Nhị, người trong giang hồ bèo nước gặp nhau, gọi bừa cho tiện, ai mà tìm hiểu sâu lý lịch của anh làm gì, nghe Trịnh Triều nói trước kia có đông anh em lắm, vì thời gian trước vì tình thế không tốt, bị bắt mấy người, lại thêm vài người trốn, nên chỉ còn chừng này.

“ Lão Nhị, nhìn kia, ngoài đường có em gái xinh vãi luôn.” Đại Đồn bê bát cháo húp, mắt tình cờ liếc ra cửa một cái sáng rực lên:

“ Bớt vớ vẩn đi, nơi này lấy đâu ra em gái xinh đẹp, toàn là gà thôi.” Dư Tội chẳng mấy chú tâm, buồn chán nghịch đồng xu, hồi trong trại giam hơi lóng ngóng chút, giờ càng chơi càng điệu nghệ rồi, đồng xu trong tay y cứ thoắt ẩn thoắt hiện như ma vậy, nơi này quản lý rất nghiêm, trừ đèn pin ra không cho dùng thiết bị điện tử nào hết:

“ Ai chả biết, có điều cũng là gà xinh đẹp.” Phấn Tử cũng nghe thấy Đại Đồn nói quay đầu nhìn, diểm chung của nam nhân thiên hạ, dù ở hoàn cảnh nào cũng chung đề tài là tiền và nữ nhân:

“ Phấn Tử, chim anh anh như con nhộng mà cũng hứng với gài?” Dư Tội trêu, bị Phấn Tử chửi vài câu, Đại Đồn thì cứ xuýt xoa luôn mồm khiến y cũng tò mò, dù sao cũng rảnh, đi ra xem, nhìn mỹ nữ ăn mặc mát mẻ đó, bỗng có cảm giác quen quen:

“ Lão đại không cho ra ngoài đâu đấy.” Phấn Tử cảnh cáo Đại Đồn:

Dư Tội ngẩn ra, đúng là rất quen, nhìn cặp đùi miên man trắng như có thể phản quang, nhìn bầu ngực như muốn giật tung cúc áo thoát ra, nhìn nửa bên mặt thôi muốn nín thở, lập tức đoán ra, mày hơi nhíu lại, đây không phải là gà, chị em ở nơi này rất cởi mở, nếu là gà thì họ đi qua "hi" một tiếng nói với anh là tới hiệu gội đầu nào tìm mình rồi.

Phấn Tử huýt sáo, em gái nghiêng đầu cười, lộ ra hàm răng trắng đều đặn, Dư Tội nhìn rõ rồi, hít một hơi khí lạnh, không ngờ trong nhà, một đóa hoa cảnh sát lạnh lùng giờ thành gà đồng lang thang ngoài đường. Lúc này Dư Tội biết phải làm gì, nói với đồng bọn:” Đợi đó, tôi ra bắt chuyện, nếu giá thích hợp, gọi về chúng ta chơi chung.”

“ Được, được.” Đại Đồn chảy nước dãi rối rít gật đầu:

“ Này Lão Nhị, anh Triều không có tùy tiện ra ngoài.” Phấn Tử lần nữa nhắc:

“ Tôi đi tìm gái chơi, lý do đàng hoàng, tùy tiện ra ngoài bao giờ?”

Dư Tội ngông nghênh nói làm Phấn Tử im ngay, từ cái lần y đi mua thuốc lá đánh cho ba thằng lưu manh đương địa ôm đầu chạy, đám thủ hạ của Trịnh Triều liền biết thằng ngày hung hãn máu chó, không dám chọc.

Thế thì đơn giản rồi, Dư Tội nghên ngang rời xưởng, Lâm Vũ Tịnh vờ không biết, giống em gái kiếm đủ tiền đang đợi xe về thành phố.

Dư Tội chạy tới nơi, hai người ghé tai thì thầm, không biết nói gì, có điều dáng vẻ thân mật giống như đang mặc cả giá.

Đại Đồn đứng ngồi không yên:” Xem ra Lão Nhị sắp thương lượng thành công rồi.”

“Không tới mức đó chứ, giữa ban ngày mà.”

“ Ban ngày mới kích thích, ra sau phòng thồi kèn thôi cũng sướng rồi.” Đại Đồn cứ hít nước bọt không biết bao lần:

Trong phòng có điện thoại đánh thức Hóa Phì, sau đó gọi lớn: “ Điện thoại của lão đại, Phấn Tử vào nghe này.”

Cách đó mười mấy mét, vì thời gian gấp gáp, Lâm Vũ Tịnh cười rất lả lơi, đầu cô cúi hơi thấp đề phòng đội ngũ đối phương cũng có kẻ biến thái nào đó biết đọc môi thì nguy, lời nói cực nhanh: “Có biết Mạc Tứ Hải không?”

“ Không biết.” Dư Tội trả lời ngắn gọn:

“ Cậu vận chuyển cái gì đấy?”

“ Không biết.” Dư Tội không biết thật, thấy Lâm Vũ Tịnh có vẻ nổi nóng, vội bổ xung: “ Chắc là rác điện tử, nhưng mà bị tháo rời.”

“ Bọn họ trong thời gian gần có hành động gì lạ, có an bài gì không?”

“ Không biết.”

Khó khăn thế nào mới an bài được một người nằm vùng, vậy mà hỏi gì cũng không biết, hỏi ngày đầu tiên ở đâu, bọn họ căn cứ vào camera giao thông tra được, vậy mà người trong cuộc lại nói không biết. Lâm Vũ Tịnh cáu lên lén đá hai phát vào chân, Dư Tội cũng nổi giận:” Tôi tới đây được vài ngày chứ, làm sao biết chỗ nào vào chỗ nào? Ghi lại được địa chỉ nơi này là khá lắm rồi, đám ngươi bọn chị không phải hành động từ trước Tết sao, hơn nửa năm rồi, biết nhiều hơn không? Đáng lẽ bọn chị phải nói cho tôi biết tôi đang ở đâu, dấn thân vào cái gì mới đúng.”

Lâm Vũ Tịnh chợt thấy yêu cầu quá cao rồi, cô luôn quan sát phía xưởng, thấy có người đi ra, kéo Dư Tội tới một xưởng bên đường: “ Trong nhà phán đoán đối phương khả năng có hành động lớn trong thời gian tới, nếu phát hiện có gì khác thường nhất định nghĩ cách thông báo về nhà, Thử Tiêu ở ngay đối diện với cậu. Ngoài ra phải nhanh chóng làm rõ quan hệ giữa Trịnh Triều, Mạc Tứ Hải, Phó Quốc Sinh, nếu tra được ra kênh vận chuyển hoặc nơi dấu hàng thì càng tốt ... Phải rồi cái di động kia ở đâu ra, không khiến chúng nghi ngờ chứ?”

“ Không đâu, tôi thuận tay trộm được.” Dư Tội đáp nhỏ, bản lĩnh học được của Lông Ngăn ở trong trại giam rất hữu dụng, xoáy cái điện thoại không sao, chẳng may bị phát hiện người ta cũng nghĩ là tính trộm cắp táy máy của y phát tác thôi:

Chương 045: Diễn giả hóa thật. (3)

Lâm Vũ Tịnh đang định nói gì thì thấy tên béo toàn thân mỡ rung rinh chạy đang tới chỗ hai người nấp, hình như có chuyện gấp, nếu bị phát hiện thì hỏng, vội nói: “ Thế thôi, tôi đi đây!”

“ Đi cái gì? Đi là lộ ngay, chị là người lạ mặt ở đây.” Đi thì có thể đi, nhưng nhứ thế không khỏi khiến người ta sinh nghi, tích tắc Dư Tội có quyết định, hai tay chống lên tường, mặt đưa tới tìm môi Lâm Vũ Tịnh, Lâm Vũ Tịnh hoảng hốt né tránh, bị y nắm lấy tay nghiêm mặt nói: “ Tôi làm thế vì hoàn thành nhiệm vụ thôi, nếu bị lộ thì chỉ còn nước theo chị về, khi đó công sức của xử trưởng Hứa đổ sông đổ biển hết.”

Tiếng bước chân ngày càng rõ, Dư Tội nhìn Lâm Vũ Tịnh gần trong gang tấc, không ngờ rằng có cơ hội thân thiết với Chị ngực bự lúc nào cũng nghiêm mặt như mình thiếu nợ người ta vậy, cảm giác thành tựu rất mạnh. Đặc biệt bọn họ lại ở trong tình cảnh nguy hiểm, tất cả biến thành kích thích biến thái.

Lâm Vũ Tịnh còn do dự thì bị Dư Tội ôm siết lấy eo, mắt mở to nhìn môi Dư Tội lấp lấy môi mình, sự ngỡ ngàng của cô hiện lên trên gương mặt xinh đẹp, còn Dư Tội càng thêm nồng nhiệt, cô tiếp nhận một cách hết sức miễn cưỡng, đầu Lâm Vũ Tịnh nghiêng về hai bên né tránh cố né tránh cái lưỡi đang tìm mọi cách len lỏi vào, tuy vậy không chịu nổi sự kiên định của Dư Tội, người cô thả lỏng ra, môi chị đã không còn mím chặt nữa. Đôi môi hồng nhuận bị áp bức bởi môi thô bạo, son trên môi dường như bị mút hết, rốt cuộc chuyện gì tới cũng phải tới, lưỡi kia đột phá được phòng tuyến lỏng lẻo, 2 cái lưỡi dần tìm thấy nhau, hòa quyện.

Tích tắc rung động luôn mang lại cảm giác mạnh, đặc biệt là sự khẩn trương khiến trái tim đập mạnh, mọi giác quan bành trướng làm người ta sợ hãi lẫn ngất ngay, dường như dưới ánh sáng chói chang uống ngụm nước mát lạnh, toàn thân sởn lên từng hồi gai ốc dễ chịu.

Không phải, Lâm Vũ Tịnh nhận mình sởn gai ốc là vì có một cánh tay sờ đùi cô, có chút hốt hoảng, chỉ cảm thấy hơi nóng từ bàn tay chạy dọc theo da đùi đến mép trong, cô vội vàng kẹp chân lại. Nhưng cái quần quá ngắn chẳng thể hoàn thành nhiệm vụ bảo vệ chủ nhân, một cánh tay khác kéo chân cô lên theo góc độ tà ác như quắp lấy hông Dư Tội, cô cảm giác rõ ràng có thứ cồm cộm cưng cứng thúc vào vùng riêng tư của mình, mấy ngón tay kia thậm chí đã lách qua được chiếc quần short jean chặt chạm đến chiếc quần lót lụa của cô, ngoan cố tiến lên trong không gian hẹp, miết một cái vào chỗ mẫn cảm nào đó.

Đề xuất Ngôn Tình: Tiên Đài Có Cây [Dịch]
Quay lại truyện Dư Tội
BÌNH LUẬN