Chương 45: Lần theo manh mối. (2) (2)
Chương 45: Lần theo manh mối. (2) (2)
“ Á …” Lâm Vũ Tịnh rên khẽ một tiếng, vội vàng che miệng mình lại, suýt nữa không nhịn được kêu lên thành tiếng, cô đỏ mặt tức giận, Lâm Vũ Tịnh ôm Dư Tội, nhéo thật mạnh lưng y. Dư Tội bị đau buông tay ra, nhưng lại sờ lên ngực cô, Lâm Vũ Tịnh co người né tránh, nhưng sau lưng là bức tường, bầu ngực lọt vào tay y, để mặc y nhào nặn.
Hóa Phì chạy tới nơi thì choáng luôn, Dư Lão Nhị say vong tình triền miên hết gặm lại bóp, khiến em gái trong lòng rên siết liên hồi, thiếu chút nữa lấy trời làm phòng lấy đất làm giường làm hắn nuốt nước bọt liên tục, quên luôn tới đây làm gì.
Thinh lình Lâm Vũ Tịnh đẩy Dư Tội ra, liếc một cái nhìn tên béo mặc quần ngố, đũng quần dựng lên cả đống, trông bỉ ổi hơn cả Thử Tiêu, đang trố mắt nhìn hai người âu yếm, mắt mở to như mắt ếch, nhìn tới nhập tâm, đoán chừng là thay bản thân vào nam chính rồi.
Dư Tội quay ngoắt lại, mắt long lanh quát lớn: “ Mày tới đây làm gì?”
Hóa Phì bị ánh mắt của Dư Tội làm giật mình:” Anh, anh Triều tìm cậu.”
Dư Tội nghiến răng:” Biết rồi, cút!”
“ Vâng!” Hóa Phì luống cuống bỏ chạy, nhưng được vài bước lại rụt rè nói từ xa: “ Lão Nhị, anh Triều bảo cậu về ngay.”
“ Con mẹ nó ... Ép tao chém mày à, vừa có chút cảm giác bị mày phá rồi.” Dư Tội như thú dữ mất mồi nổi điên xông lên, nhưng bị cô gái kia giữ lại, Hóa Phì hoảng sợ vấp ngã nhìn thấy Dư Tội móc túi nhét hai tờ tiền cho cô gái kia, hắn vừa bò dậy bỏ chạy chưa được mấy bước thì bị tóm lấy cổ áo, tiếp đó là tiếng bốp chát ối á không dứt, Dư Tội vừa đánh vừa chửi: “ Thằng chó chết, mày không đến sớm cũng không đến muốn, tao vừa mặc cả xong thì mày tới ... Hỏng mẹ nó chuyện của tao rồi.”
Hóa Phì bị vài cái tát xay xẩm mặt mày, không dám đánh trả, chỉ sợ hãi che mặt cầu xin:” Đừng đánh, đừng đánh, đừng đánh ... Nhị ca, em, em không cố ý, xin anh ... Á ...”
Dư Tội càng đánh mạnh dọc đường liên tục đá đít thằng béo về tận xưởng.
Lâm Vũ Tịnh nhanh chân chạy đi, mặt nóng tới phát sốt, vừa chạy vừa cài lại cúc áo, bầu ngực trắng nõn bị tên nhóc khốn kiếp đó bóp tới hẳn lên cả năm vết tay, không có màn diễn xuất nào ấn tượng hơn nữa rồi, cái thứ xấu xa đó trực tiếp luồn tay vào trong mà bóp, cô tức giận lo sợ, không biết ở nhà có nhìn thấy không, chạy ra xe nhảy lên quát Thử Tiêu: “ Đi mười km hẵng quay lại.”
Cho dù hết sức khẩn trưởng nhưng Lâm Vũ Tịnh vẫn không quên nhiệm vụ, xòe tiền trong tay ra, câu cuối cùng của Dư Tội là tra mấy số xe này, vuốt tờ tiền xem, một tờ có bảy tám số xe, tờ còn lại là một sơ đồ Quảng Châu, Phiên Ngu, trấn Vạn Khoảnh, trấn Tân Khẩu, bến táu bên biển ... Đánh dấu cả tuyến đường, thời gian.
Lúc này mới thở phào, mình quá sốt ruột rồi, cậu ấy vừa mới gia nhập, làm sao tiếp xúc được với thượng tầng tổ chức, sơ đồ và số xe này là lời miêu tả tốt nhất cho hoạt động của cậu ấy thời gian qua.
Chợt phát hiện Thử Tiêu đang nhìn mình, Lâm Vũ Tịnh chột dá quay đầu đi, dè đâu thằng béo chẳng hề biết điều nói một câu kinh hồn:” Tôi nhìn thấy rồi.”
“ Nhìn thấy cái gì? Muốn ăn đòn à?” Lâm Vũ Tịnh giật mình uy hiếp, chợt nhớ Thử Tiêu ở chỗ địa thế cao, hẳn là hắn thấy hết rồi:
“ Không thấy gì hết, không thấy gì hết.” Thử Tiêu rối rít phủ nhận, im lặng lái xe được một lúc lại không quản được cái mồm, đau khổ than vãn: “ Tôi biết ngay mà, trên đời này chuyện tốt không bao giờ tới phần mình, thằng khốn Dư Tội đó vừa ăn uống phủ phê, lại còn có đãi ngộ như thế, sớm biết tôi cũng đi nằm vùng ... Á, Chị ngực bự đừng đánh ... Không không chị Vũ Tịnh, chị Vũ Tịnh ... tôi biết sai rồi …”
Không đánh không được, nhưng mới đánh được vài cái thằng béo vô lại la hét ầm ĩ, Lâm Vũ Tịnh xấu hổ quay đầu đi.
Thử Tiêu vừa lái xe vừa rủa thầm trong lòng, mẹ nó, đúng là người không thể so với người, người ta đánh nữ nhân, mình bị nữ nhân đánh.
Đi không chỉ mười km, lòng vòng thêm một lúc, xác nhận an toàn mới về tới điểm giám thị, Lâm Vũ Tịnh khôi phục lại lạnh lùng nghiêm túc thường ngày, đem hai tờ tiền ra, thuật lại cuộc tiếp xúc vừa rồi với hàng. Đỗ Lập Tài và Hứa Bình Thu lập tức bị thu hút, lấy bản đồ giấy ra đối chiếu với sơ đồ của Dư Tội thảo luận.
Giám thị và điều tra vòng ngoài tiếp tục, có điều mỗi lần Dư Tội xuất hiện trên màn hình, Lâm Vũ Tịnh luôn thấy tim đập mạnh, sau đó len lén quan sát phản ứng của đồng nghiệp.
May quá, hình như không bị phát hiện, cô nghĩ như thế, vừa đặt tay lên ngực thở nhẹ một hơi, chợt nhớ tới chỗ đó còn dấu vết, thế là tim đập càng mạnh.
Chương 046: Đạo tiêu ma trướng. (1)
Một ngày trời âm u trôi qua như thế.
Trong gian phòng nóng nực của nhà nghỉ giá rẻ vốn chỉ phục vụ cho nam nữ cần nhu cầu giải tỏa nhanh bức xúc nên trang bị tồi tàn chẳng có điều hòa, cho dù chỉ ngồi một chỗ nhìn màn hình giám thị thì cũng mồ hôi đầm đìa, được cái ở đây chủ nhà chỉ cần thu tiền rồi là người ta chẳng quan tâm anh làm cái gì, nếu không mấy nam nhân rúc vào một chỗ rất dễ bị nghi ngờ.
Liên tục hai ngày hai đêm không phát hiện ra điều gì, tới rạng sáng ngày thứ ba khi mưa rả rích, cuối cùng nhìn thấy người phụ trách nơi này, Trịnh Triều.
Hắn tới như mang theo gió mát cho không khí oi bức, điểm giám sát tức thì tỉnh táo hẳn, tên này lái chiếc SAIC, cũng là xe chở hàng, vừa vào một cái tức thì đóng cửa, gọi bốn tên thủ hạ lại, gồm cả Dư Tội, vào kho không biết làm gì.
Không khí nhanh chóng trở nên khẩn trương, Thử Tiêu mặc áo ba lỗ, quần đùi ống rộng, mắt nhìn màn hình giám thị không chớp, hai ngày qua hắn đã gặp Dư Tội, dù chỉ như người qua đường liếc nhau từ xa, nhưng với anh em đã từng mặc lẫn cả quần sịp của nhau thì căn bản không cần giao lưu bằng ngôn ngữ.
“ Biển số mà hàng gửi về đã kiểm tra, nhưng không khớp, cũng không phải là xe hàng, khả năng chỉ là biển số giả dùng để gây án, trong nhà đã thông cáo cho đơn vị giám sát giao thông để giám sát mấy biến số xe đó ... Ngoài ra theo như tin tức Số 2 thăm dò được, thực sự có lái xe dựa vào vận chuyển hàng mà một tháng kiếm được cả vạn, vận chuyển thứ gì mà được trả nhiều tiền thế, chắc chắn không phải rác thải điện tử .... Còn tên Trịnh Triều này, nhiều dấu hiệu cho thấy hắn là người đưa hàng. Phương án hành động của chúng ta như sau ...” Hứa Lập Tài trải bản đồ giải thích cho mấy đội viên:
Người trong nhà đã tới, cục chống ma túy và đội hai lập nên hai tiểu tổ truy bắt, hiệu lệnh phát ra, nghi phạm ngoại vi sẽ giao cho địa phương phụ trách, càng trình bày kế hoạch Đỗ Lập Tài càng hưng phấn, không nhận ra rằng tới giờ vẫn chưa thấy bóng dáng của ma túy đâu.
“ Ra rồi!” Thử Tiêu đột nhiên gọi lớn:
Cả nhóm không thương lượng nữa, xúm tới xem cái tổ chức vừa mới họp xong.
“ Lấy quần áo, mang theo vài thứ tùy thân, chuẩn bị xuất phát ... Mấy ngày tới không có việc gì, tôi dẫn các cậu đi giải trí.”
Trịnh Triều phất tay, Đại Đồn, Phấn Tử chẳng cần chuẩn bị gì chạy vội lên xe, Dư Tội và Hóa Phì lên lầu lấy quần áo, đứng ở hành lang thu quần áo treo trên dây. Dư Tội mồm lẩm bẩm cái gì đó, ai không biết nghĩ rằng y đang chửi bới thời tiết quái quỷ, dự báo thời tiết nói hai ngày tới có mưa bão cùng biển động cấp bẩy.
“ Nhanh lên, lề mề thế?” Trịnh Triều ở dưới ngẩng đầu lên gọi:
“ Xong ngay đây anh Cao Trào, mấy hôm nay toàn nằm lì một chỗ, ì người ra rồi.” Dư Tội uể oải đáp:
“ Bảo rồi, gọi là anh Triều, đừng con mẹ nó suốt ngày Cao Trào Cao Trào.” Trịnh Triều tức giận chửi bới om xòm:
“ Biết rồi anh Cao Trào, sau này gọi anh là anh Triều.”
Phía dưới truyền lên một tràng cười, Trịnh Triều lại chửi Lão Nhị chỉ biết mọc lão nhị, không biết nhớ.
5 phút sau cả nhóm đã lên xe của Trịnh Triều, lái khỏi cửa xưởng, đội mưa tầm tã đi về phía Quảng Châu.
“ Trịnh Triều .... Nói .... Mấy ngày tới không có việc gì .... dẫn mọi người đi giải trí.” Thư Tiêu mắt tập trung nhìn vào màn hình, đọc giọng môi của Dư Tội, bản lĩnh này khiếm đám hình cảnh lâu năm thán phục không thôi:
Đỗ Lập sốt ruột giục:” Còn gì nữa, cậu ta nói nhiều lắm mà.”
“ Tôi đoán chừng ... sắp có hành động gì rồi, biểu hiện của Trịnh Triều rất khác thường ... Hình như rất khẩn trương.” Thử Tiêu kết thúc: “ Chỉ thế thôi, đi vội lắm.”
“ Được lắm, cậu ta ngửi ra mùi rồi.” Đỗ Lập Tài xoa tay phấn chấn, ban bài nhiệm vụ: “ Vũ Vi, cậu và Phương Viễn gác ở lối vào trấn Vạn Khoảnh ... Cao Viễn, cậu và tôi một tổ, chúng ta tới quốc lộ Tân Hải, chi viện cho đội ngũ đã tới Quảng Châu. Vũ Tịnh, Đức Tiêu hai người ở lại nơi này canh gác .... Chỉ cần hàng xác nhận, chúng ta sẽ khống chế nơi này trước, sau đó giải quyết nhà cái sau ...”
Đây là phương án cắt nguồn chặn dòng, chỉ cần bóp chết đầu nguồn, phía dưới không lo không công phá được, bám chắc lấy nguồn hàng sẽ tra ra được nhà cái. Nói ra thì kế hoạch này hơi gấp, nhưng không còn cách nào khác, thời gian không đợi người, nếu vẫn không có thu hoạch gì, Hứa Bình Thu sẽ khó ăn nói với tỉnh.
Người đi lầu trống, Thử Tiêu cũng ngả mình ngã ra ghế sô pha, Lâm Vũ Tịnh đá một cái, gắt giọng mắng: “ Vừa đi một cái mà cậu đã lười rồi, dậy theo dõi đi.”
“ Người ta đi cả rồi còn theo dõi ai?” Tiếp xúc một thời gian rồi, quan hệ gần gũi không ít, Thử Tiêu không sợ cấp trên đanh đá này nữa, vẫn nằm ì ra đó không buồn dậy:
Lâm Vũ Tịnh không ép, tự mình ngồi vào vị trí giám thị, quan sát cái xưởng điện tử đã không còn bóng người, rất yên tĩnh, là sự yên tĩnh trước cuộc đại chiến sao? Cô chống cằm đăm chiêu, có cảm giác không ổn, nhất thời không xác định được là điểm bất thường ở chỗ nào, chỉ thấy thế này thì tiến triển nhanh quá, thuận miệng hỏi Thử Tiêu:” Đức Tiêu, cậu có thấy lần này chúng ta có thể bắt được hàng không?”
Thử Tiêu mắt vô hồn nhìn trần nhà, giọng như đã thoát xác:” Không rõ ... nhưng mà tôi cứ cảm thấy không dễ dàng như vậy.”
“ Đúng thế, nếu dễ thế này thì chẳng phải chúng ta tra mấy tháng trời không ra có phải quá tệ không?” Lâm Vũ Tịnh tìm được nguyên do lo lắng của mình rồi, đó là tuy họ đã phái đi mấy quân cờ, nhưng đều là ở tầng thấp nhất, nhưng tin tức vụn vặt đó căn bản chưa nói lên gì cả, là bên mình nóng vội mà suy diễn thôi:
“ Không phải, tôi không nói nhiệm vụ, ý tôi là, dễ dàng để cậu ta lập công như thế, đãi ngộ cũng có, diễm ngộ cũng có, fu -ck , quay về thằng chó ấy đắc ý phải biết.” Thử Tiêu giọng chua lè, té ra không phải đang nghĩ về nhiệm vụ mà hâm mộ lẫn ghen tỵ với Dư Tội, hắn chỉ được nhìn với tưởng tượng, thằng chó đó thì sờ nắn gặm bú mút chán chê, không tức sao được:
Lâm Vũ Tịnh không ý kiến gì, vẫn nhìn màn hình, bất chợt nhỏ nhẹ hỏi:” Đức Tiêu, dù sao cũng đang rảnh, kể chuyện trường học cậu đi.”
“ Có gì mà kể, khô khan buồn tẻ chết đi được, học tập với huấn luyện, tự do nhân thân cũng bị hạn chế đã đành, người ta đi ngủ lúc nào cũng muốn quản, không có tí nhân quyền nào.” Thử Tiêu không hào hứng với chủ đề này lắm:
“ Vậy Dư Tội thì sao, kể chuyện cậu ấy đi.” Khẩu khí rất bình đạm, rất tùy ý, có điều giống như dụ cung, hỏi mãi mà không thấy trả lời, Lâm Vũ Tịnh quay đầu lại thấy Thử Tiêu ngồi dậy khoanh chân nhìn mình chằm chằm: “ Sao thế?”
“ Chị ngực bự ... Ấy ấy, chị đừng giận ... Nghe tôi nói đã, thằng đó sàm sỡ chị, tôi không kể với ai hết, tôi vô cùng đồng tình với sự căm phẫn của chị. Tôi kiến nghị đợi nó về, chị đánh cho nó một trận, cái gì mà khóa cổ, đá trym, vật lưng của đặc cảnh ấy, cứ nhiệt tình mang ra chiêu đãi nó, đánh cho nó tàn tật luôn ...” Thử Tiêu hoa chân múa tay, gạt, bổ, chặt, chém, trông cũng gọn gàng lắm:
Lâm Vũ Tịnh tính tình thẳng thắn, thấy Thử Tiêu ác độc như vậy mắng:” Cậu ấy làm vậy là vì yểm hộ cho nhiệm vụ, cậu có phải là anh em của cậu ấy không thế?”
“ Có, tôi với nó là anh em thân thiết, tôi không phủ nhận, nhưng mà tôi tức nó lắm.” Thử Tiêu đứng bật dậy, điệu bộ hùng hổ:” Tôi và chị rõ ràng thân nhau hơn nó, ai ngờ chuyện tôi chỉ mới nghĩ trong đầu lại bị nó làm hết rồi. Mẹ nó, tôi hận không thể đánh cho nó nhừ tử, nhưng tôi có nhân ba lên cũng đánh đánh nổi thằng khốn kiếp ấy.”
Lâm Vũ Tịnh đầu tiên là không hiểu, sau đó mặt đỏ như gấc chín, tung chân ra ...
Tiếng kêu như heo bị chọc tiết truyền ra, rầm một cái, Thử Tiêu bị đá bay khỏi phòng.
Chương 047: Đạo tiêu ma trướng. (2)
Chuyển được "hàng" là hành động thành công lớn nhất của tổ chuyên án mấy tháng qua, từ Phó Quốc Sinh tới Tiêu Đào, từ Tiêu Đào tới Mạc Tứ Hải, Trịnh Triều, điều này ít nhất phản ánh rằng Phó Quốc Sinh có muôn vàn mối liên hệ với giới buôn lậu, với cái kênh này, đừng nói dược phẩm ma túy, dù xe hơi, súng ống cũng có biện pháp vận chuyển được.
Tòa nhà Than Đá đường Trường Dương thành phố Quảng Châu, Hứa Bình Thu chắp tay sau lưng nhìn bản đồ phân giải cao, trên đó đánh dấu ba điểm, đó là phương hướng theo dõi, hai bến tàu đã được xác định, mũi tên còn lại chưa xác định, vì nơi đó là bờ biển dài cả trăm km, dù dùng toàn bộ lực lượng cũng không cách nào phong tỏa được.
“ Tên lái xe đó khai rồi chứ?” Hứa Bình Thu hỏi:
“ Khai rồi, hắn là thủ hạ của Vương Bạch, tên Vương Bạch này bị công an Quảng Đông đả kích nhiều lần, tội danh gây thương tích, tổ chức XHĐ, mua bán phụ nữ. Hắn trước giờ kiếm ăn ở bến xe trong thành phố, biệt hiệu Ba Thử, là danh nhân trong giới. Lái xe được hắn tuyền vào tháng 10 năm ngoái, đi năm chuyến hàng, mỗi chuyến từ ba nghìn tới một vạn, lần cuối cùng nhận ba vạn rồi giải tán, sau đó đuổi về quê, có điều hắn không biết là chở hàng gì.”
Người phía sau giọng đều đều đáp, gắn gọn xúc tích, chính là người đã bị Dư Tội đá, đặc vụ 02, được Hứa Bình Thu coi trọng nhất, hơn một tháng trà trộn vào bến tàu Nguyệt Các, mang về tin tức trực quan:
“ Thời gian giải tán là ba ngày sau khi Cát Tường Quân bị giết ... Hừm, cấp trên trực tiếp của hắn là ai?”
“ Chính là Ba Thử Vương Bạch.”
“ Người này tới giờ có vẻ chẳng dính dáng gì tới nhóm chúng ta theo dõi.” Hứa Bình Thu hồ nghi:
“ Nhưng thủ pháp thì giống nhau, đều tuyển một nhóm người chỉ biết tiền không hiểu gì làm lái xe, đi vài chuyến hàng, hỏng thì bọn họ chẳng khai được gì, thành công thì cho vài đồng giải tán. Chứng tỏ kẻ thao túng rất cẩn thận, không chỉ Ba Thử làm chuyện tuyển người mới.”
Nói cách khác là tìm đám dê thế tội, còn nhà cái vĩnh viễn ẩn sau màn, hơn nữa cái nghề buôn lậu này cũng đã thành quy củ, người đưa hàng chỉ nhận tiền không nhận người, không hỏi hàng. Hứa Bình Thu bắt đầu cảm giác ngay cả Phó Quốc Sinh cũng không phải là nhà cái đứng sau, mới gặp mặt chưa dao dịch, không bắt được chứng cứ, căn bản chẳng hề gì, không tới mức giết người bịt miệng.
Giả thiết tên này là trùm ma túy Phú Lão bí ẩn kia giờ hơi lung lay.
“ Xem ra Ba Thử là nhân vật quan trọng, ít nhất có thể tiếp xúc trực tiếp với hạch tâm ... Phó Quốc Sinh, Tiêu Đào, Mạc Tứ Hải, Trình Triều vận hành thế nào mà có thể ẩn mình khỏi tầm mắt của hải quan chống buôn lậu lâu như thế ... Cậu tiếp tục lần theo manh mối lái xe tra tiếp đi, dùng nhiều người như thế rồi sẽ có sơ hở.”
Đặc vụ 02 nhận lệnh đi luôn.
Thời gian đã chuyển sang buổi chiều, Hứa Bình Thu suốt cả đêm không ngủ tới giờ cũng chẳng muốn ăn uống, thi thoảng lại hỏi tình hình các điểm chốt.
Tất cả đều không có động tĩnh gì.
Buổi trưa đã qua, Trịnh Triều dẫn bốn lái xe tới nhà hàng Việt Hải ăn cơm, sau đó lái xe lang thang trên phố giữa trời mưa, tựa hồ chẳng hề có mục đích.
Cùng lúc đó Phó Quốc Sinh kéo rèm xuống, theo thói quen đi ngủ trưa, Thẩm Gia Văn thì chăm chỉ lái xe rời biệt thự vào thành phố, xử lý nghiệp vụ ở công ty Gia Sỉ Lệ.
Tất cả vẫn như thường ngày, Trịnh Triều và Mạc Tứ Hải không có bất kỳ sự tiếp xúc nào, cả nghi phạm Tiêu Đào cũng ở lì trong công ty Gia Sĩ Lệ, không đi đâu hết.
Thời gian trôi đi từng giây từng phút, nhóm Trịnh Triều vẫn lang thang trên đường phố Phiên Ngu, liên tục 4 tiếng liền không dừng xe, hành tung càng lúc càng quỷ dị. Thậm chí Hứa Bình Thu hạ lệnh không được áp sát, trời đang mưa to, đường phố không có mấy xe cộ, nếu bám theo rất dễ bị phát hiện, có lẽ chúng đang đợi tới tối bão đổ bộ.
18 giờ, Trịnh Triều lại dẫm người về nhà hàng Việt Hải, tiếp tục ăn uống, khi bọn chúng rời nhà hàng, Hứa Bình Thu cho rằng chuẩn bị hành động, nhưng lại lái xe tới trung tâm tắm rửa Đức Ức.
Cả đám thực địa chửi bới om xòm.
Hứa Bình Thu vỗ trán, nhìn mấy người choàng vai bá cổ đi vào trung tâm tắm rửa, ông ta không tin chúng tốn công sức như thế để làm một chuyến du lịch happy.
Gió mỗi lúc một mạnh, những cái cây nhỏ một chút bị thổi nghiêng về một phía, người xe đều vội vã về nhà, thành phố bắt đầu lác đác ánh đèn ...
Đi qua cửa, dậm chân, phủi nước mưa trên đầu, Hóa Phỉ thô bỉ xách quần chuẩn bị trước trận chiến, tới cái chỗ ái muội như thế này làm gì thì ai cũng hiểu, Phấn Tử xoa xoa tay thì thầm gì đó với Đại Đồn. Dư Tội lúc này vượt mặt Trịnh Triều vỗ lên quầy:” Năm phòng, bao nhiêu tiền?”
Nói rồi rút xấp tiền trong ví ra, tắm rửa cùng phục vụ đặc biệt tốn 488 đồng.
Đại Đồn ngại ngùng:” Lão Nhị, để cậu phải trả thật ngại quá.”
“ Hay là ai trả người nấy, đỡ rườm rà.” Phấn Tử đề nghị:
Dữ Tội vỗ quầy, trợn mắt chỉ mặt đám Phấn Tử:” Ý gì, coi thường tôi à?”
“ Không không, Nhị ca trượng nghĩa, sao dám ạ?” Hóa Phỉ lần trước xuất hiện không đúng lúc bị cho ăn no đòn vội nịnh nọt Nhị ca:
“ Phải thế chứ, tôi cho rằng, chưa giúp nhau trả tiền chơi gái thì đéo phải anh em, đúng không?” Dư Tội rất ngông nghênh hỏi:
Ba tên kia phụ họa, ai chẳng muốn có anh em như vậy, Trịnh Triều cười ngoắc ngoắc ngón tay, phụ vụ ghé đầu tới, không biết nói gì em gái trả tiền lại , Trịnh Triều nhét vào túi Dư Tội.
Dư Tội không vui: “ Anh Cao Trào, anh cũng coi thường tôi à?”
“ Làm gì có, nói nhiều quá, theo tôi.” Trịnh Triều nghiêm túc, làm mọi người thu lại suy nghĩ dâm tà, chắc là có chuyện rồi:
Ánh đèn tờ mờ như điện không đủ công xuất, mắt nhìn tới đâu đều là bức tranh mỹ nữ khỏa thân của phương Tây, rất có ý tứ dẫn dụ, tầng lầu bị sửa thành kiểu ngõ nhỏ, chỉ cho một người đi qua, còn lại toàn là phòng, thi thoảng thấy cô gái trẻ ăn mặc hở hang xuất hiện ở cửa nháy mắt, làm đám lái xe nhìn mà nuốt nước bọt.
Chẳng lẽ đây là nơi dấu hàng.
Dư Tội vừa đi vừa nghĩ, lên tới tầng hai, tới cuối hành lang, gật đầu với nhân viên tạp vụ, đi vào gian phòng giống phòng cấp điện, cạch một cái đóng chốt cửa, đi theo con đường xuống dưới. Rẻ trái, tiếp tục rẽ trái, đi vào con đường tối om om, dừng lại, rồi keng, cửa sắt mở ra, nước mưa cùng gió mạnh quất rát mặt.
Không ngờ có chiếc xe đang đợi, đen xì xì, Trịnh Triều lên xe, bốn người nối nhau lên khoang chở hàng, xe khởi động rồ rồ.
Dư Tội hết sức bất ngờ về chuyện này, đi vào trung tâm tắm rửa một hồi loanh quanh khiến y mất cả phương hướng, huống hồ giờ bị nhốt trong khoang xe kín, ai mà biết sẽ bị đưa tới đâu.
“ Đừng hút thuốc, chỗ này không thông gió.” Phấn Tử mắng Đại Đồn vừa mới châm lửa:
Ba người kia khá yên tĩnh, nhưng Dư Tội không nhịn nổi nữa rồi, đến lúc mấu chốt nhất lại hỏng bét vậy sao, nhỏ giọng hỏi:” Làm gì thế, không phải đi chơi à? Cụt hứng.”
“ Đôi khi đi chơi là đi làm đấy.” Đại Đồn đã quen với phương thức vận chuyển bảo mật này rồi:
“ Thời tiết thế này mà cũng vẫn phải đi làm à?” Dư Tội cằn nhằn, giờ thấy bản thân không cần giả vờ trí tuệ thấp nữa, thành luôn chẳng biết gì rồi, đáng lẽ phải nghĩ tới sắp xuất hàng chứ, ăn uống gái gú thì giải quyết ở trấn được rồi, mấy thằng tốt thí bọn họ, đã bao giờ được người ta coi ra gì đâu:
“ Loại thời tiết này mới là mùa buôn lậu hoàng kim, vận khí tốt, chúng ta đi một chuyến kiếm được vài vạn.” Phấn Tử thì thầm, trong bóng tối mắt hắn xanh lét:
Những người khác cũng như thế, biết lúc kiếm tiền tới rồi, ai nấy nín thở, hồi hộp đợi NDT từ trên trời rơi xuống mặt.
Chương 048: Đạo tiêu ma trướng. (3)
Cho dù trong xe kín vẫn nghe thấy tiếng mưa gấp như trống trận, dồn dập như rang ngô, thi thoảng kèm với tiếng sầm ù ù, bụng dạ Dư Tội càng cồn cào. Mùa hoàng kim là thông tin gián đoạn, giao thông cách trở, chỉ huy không thông, dù có thiên quân vạn mã cũng không ngăn được đám cặn bã gian như quỷ, trơn như chạch.
Tiếng mưa, tiếng gió, tiếng sấm, tiếng tim đập làm Dư Tội ung đầu, càng nghĩ càng không ra cách ứng phó, làm y kích động muốn cắn vỡ răng hàm sau, đó là chiêu cuối cùng. Trước khi lên đường, Lâm Vũ Tịnh đã dặn, khi phát hiện manh mối trọng đại, hoặc là sinh mệnh bị uy hiếp cắn vỡ nguồn tín hiệu lắp trong răng hàm sau, khi đó nhanh nhất trong vòng năm phút họ có thể tới cứu viện. Đó là tín hiệu điện yếu được chế tác xuất phát vì mục đích an toàn, rất kín, không sợ phát hiện, song điểm yếu rõ ràng chỉ có thể duy trì một phút.
Tình hình lúc này thế nào thì chính Dư Tội còn không biết, chưa dám dùng tới phương án cuối cùng này, không thể không thừa nhận, bọn tội phạm lắm trò, dù có bản lĩnh thông thiên cũng không thi triển được nữa rồi.
Mẩu thuốc trong gạt tàn đã đầy tới tràn ra ngoài, còn có cái vẫn bốc khói xanh chưa cháy hết, lại điếu nữa bị dúi vào gạt tàn, cả phòng mù mịt khói Hứa Bình Thu nóng ruột đi qua đi lại.
Người vào trung tâm tắm rửa tới giờ hơn một tiếng chưa ra, ông ta nhìn đồng hồ, đã đúng 8 giờ 15, thời tiết thế này nếu xuất hàng, về lý thuyết mà nói là nên xuất phát rồi, nhưng giám thị ở tiền tuyến còn chưa có tin tức gì.
Ông ta lại lần nữa đứng dậy, mày nhíu chặt, ngây ra nhìn bản đồ giao thông duyên hải, trên đó vẽ sáu con đường có thể thông qua, thậm chí đã phái lực lượng tiếp ứng men theo sáu con đường này kiểm tra cả đường kín, hoặc đi bộ. Trí tuệ của quần chúng là thứ xưa nay không thể coi thường, con đường buôn lậu này nhất thời không thể tra rõ, cho dù là lực lượng chống buôn lạu mười năm trước tăng lên gấp 20 lần mà buôn lậu vẫn lộng hành.
Giờ chỉ còn trông vào mấy quân cờ, nhớ tới cảnh giám thị ở trấn Vạn Khoảnh, nuôi dưỡng những kẻ đó để làm gì? Mục đích rất rõ ràng, vận chuyển đồ, mà thứ vận chuyển là gì, ông ta cấp thiết muốn biết.
Phó Quốc Sinh, Tiêu Đào, Mạc Tứ Hải, Trịnh Triều cùng với Vương Bạch đang bỏ trốn, kết cấu của tổ chức này giờ đã làm rõ, chỉ thiếu mỗi chứng cứ.
Nhưng lại kẹt đúng ở chứng cứ này, chỉ cần bắt được vụ buôn lậu lớn là có thể lần theo manh mối hốt trọn ổ, là có thể diệt trừ cái nguồn độc hại này, khiến cảnh sát các nơi coi trọng cao độ, gây áp lực với hành vi phạm tội này.
Có những việc cảnh sát phải làm, cho dù sai vài lần bị người ta chế nhạo cũng được, ông ta day trán, ngón tay chỉ vào vị trí trung tâm tắm rửa Đức Úc, lấy nó làm trung tâm, tính toán khoảng cách tới cửa cảng, bờ biển, 100 km, thực tế còn xa hơn, bọn chúng tới đó ăn chơi từng bừng như thế là vì khao thưởng trước nhiệm vụ sao?
Ông ta hoài nghi Dư Tội có thể chống lại cám dỗ hay không, nhưng ông ta không quan tâm tới tiểu tiết, vì nhiệm vụ đôi khi còn phải hi sinh lớn hơn thế nhiều, lúc này thằng nhóc đó hẳn đang vẫy vùng trong ổ ôn nhu, không biết còn nhớ tới thân phận không?
Không đúng rồi!
Sau khi hàng được đưa tới trấn Vạn Khoảnh bị trông coi nghiêm ngặt, ngay cả cơ hội thông tin cũng không có, suốt ngày bị giam trong xưởng ... Hôm nay là cơ hội đưa hàng cực tốt, đáng lẽ giám sát càng nghiêm ngặt hơn mới đúng chứ chẳng lý nào lại đột nhiên lại thả lỏng người dưới như vậy à?
“ Hỏng rồi!” Hứa Bình Thu chạy ra khỏi phòng, suýt va phải nhân viên kỹ thuật tới báo cáo không có tin tức, đẩy hắn ra chạy vào phòng hội nghị, quát lên với đám cấp dưới đang ngẩn người nhìn mình:” Mau tra xem trong thời gian bọn họ vào có bất kỳ phương tiện nào đi ra hay không?”
Nhân viên kỹ thuật vội vàng kết nối với bên giám sát giao thông, sau mười mấy phút liên hệ, hình ảnh giám sát truyền tới, trời mưa xe ít, hình ảnh không rõ ràng, nhưng vẫn phát hiện ra được một chiếc xe từ trong ngõ của trung tâm tắm rửa đi ra.
Mười phút sau tiền tuyến báo về, trong ngõ có một lối đi dành riêng cho nhân viên nội bộ, lúc này đã là 9 giờ 40 rồi, cách thời gian chiếc xe kia rời đi hai tiếng.
Đề xuất Ngôn Tình: Sau Khi Không Ngừng Tìm Đường Chết, Ta Trở Thành Đế Tôn Vạn Người Mê