Chương 46: Lần theo manh mối. (2) (3)

Chương 46: Lần theo manh mối. (2) (3)

................ ...............

“ Xuống xe, mặc áo mưa vào, xuống cả đi, mỗi người hai ngụm, đừng uống nhiều.”

Khoang xe mở ra, Trịnh Triều cầm chai rượu đưa Dư Tội, Dư Tội vừa tu một ngụm lớn, định uống nữa thì bị Trịnh Triều giật lấy đưa cho những người kia lần lượt uống. Dư Tội nhìn xung quanh, chẳng khác gì con trâu trong đêm, căn bản không phân rõ được đông tây nam bắc, chỉ nghe thấy tiếng sóng, đây là đường quốc lộ cách biển không xa, mưa ào ạt, gió thổi như muốn nhấc bổng người lên, cành cây rơi vãi ngổn ngang, đèn pin yếu ớt chiếu xuống chân, nước bùn trôi qua phía dưới.

“ Mả cha cái thời tiết chứ.” Đại Đồn bị một cành cây đập vào mặt, chửi um lên:

“ Cậu nên ca ngợi thời tiết cho cơ hội phát tài mới đúng.” Trịnh Triều lấy lại chai rượu, thuận tay ném đi, đèn pin chĩa về phía trước, cách đó không xa có bốn cái xe hàng cỡ nhỏ, tuy đứng cách nhau rất gần phải nói lớn át đi tiếng mưa gió mới giao lưu được:” Bốn chiếc, mỗi người một chiếc, lái về điểm chỉ định cho tôi, nuôi binh ngàn ngày dùng một giờ, có thể phát tài hay không, xem bản lĩnh của các cậu.”

Mấy người khác hò reo, Dư Tội lại thấy đau bao tử, cha mẹ nó, làm sao nghe quen thế, cổ vũ tiền chiến của đội cảnh sát cũng thế này đây, kinh nghiệm cho thấy không bao giờ là thứ tốt lành.

“ Ba xe đầu lái về, chủ hàng trả 5 vạn, các cậu và tôi ăn 4 - 6, các cậu 6 tôi 4, Phấn Tử, Đại Đồn, Hóa Phỉ cầm lấy lên đường đi.” Trịnh Triều giao mỗi người một cái di động, phất tay:

Dư Tội cuống lên ngăn ba người đang hưng phấn muốn lên xe: “ Này này này, nói rõ đi, xe của tôi được bao nhiêu?”

“Ba nghìn.” Trịnh Triều giơ 3 ngón tay:

“ Cái gì, anh Cao Trào, anh có ý gì thế, có tiền không để tôi kiếm phải không, một vạn tôi mới làm.” Dư Tội bất mãn tranh luận, coi thường người mới quá đấy:

“ Không được đâu Lão Nhị, không được tranh ăn.” Đại Đồn chỉ trích:

“ Đúng thế, nghe đại ca đi.” Hóa Phì không dám chọc Dư Tội, nhưng nói tới tiền, ai muốn nhả:

Dư Tội tóm ngay lấy Phấn Tử gầy gò, hăm dọa:” Tao đổi với mày, có đổi không thì bảo?”

“ Anh Triều, anh Triều ... Anh xem ...” Phấn Tử hoảng sợ rối rít cầu cứu:

“ Buông ra.” Trịnh Triều đi tới kéo, Dư Tội không buông, vung tay tát chát một cái:

Dư Tội loạng choạng lùi lại, nghiến chặt răng nhưng không lao lên, giờ chưa phải lúc quyết liệt, hơn nữa một chọi bốn, không phải sáng suốt, có điều y không chịu bỏ qua: “ Anh phải giải thích một câu chứ? Mẹ nó, sao tôi phải làm chuyện ít tiền hơn.”

Đuổi ba người kia đi, Trịnh Triều thân thiết khoác vai Dư Tội:” Người anh em, cơ hội kiếm tiền nhiều lắm, đừng chê mạng mình dài ... Cậu nghĩ chuyến này dễ đi à, vào thời điểm này toàn là chùm đầu cầu may thôi. Đường nào cũng có chốt chặn hết, không có đơn hàng, toàn bộ tịch thu, người bắt giam. Nghe tôi, cậu đi một chuyến làm quen trước, muốn tham gia còn có cơ hội, chê ít tôi trả cho cậu thêm hai nghìn, mưa gió thế này, đi một chuyến không dễ.”

Dư Tội cũng nguôi dần, để hắn kéo lên xe, cũng là xe hàng cỡ nhỏ, không khác biệt gì trong xưởng, nhìn biển số xe, lại thay rồi, đành vậy thôi, mình là người mới mà, đổi lại là mình cũng không tin:” Anh Cao Trào, tôi đi đường nào?”

“ Đường lớn, cứ cao tốc mà đi.” Trịnh Triều chỉ hướng:

Dư Tội lại mở cửa xe ra:” Nếu gặp trạm kiểm tra thì sao, tôi thì chẳng có gì mà sợ, nhưng hàng thì sao, riêng không bằng lái đã đủ bị tóm rồi, chẳng phải chết oan à?”

“ Trên xe có đấy, tự xem, không sai đâu, chỉ có mấy cái ổ cứng nát, bọn chúng chẳng thèm, muốn bắt, cho chúng bắt, tôi tới đồn kéo cậu ra.” Trịnh Triều nói một câu rồi quay trở lại xe, nhìn chiếc xe cuối cùng lên đường biến mất trong mưa, hắn mới nổ máy chậm rãi lên đường, đồng thời gửi đi một tin nhắn:

Chúng tôi xuất phát rồi.

Chương 049: Mình làm người hưởng. (1)

Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh! Sấm cứ từng hồi từng hồi nối tiếp nhau, mưa xối xả, tưởng chừng cả bầu trời sắp sụp đổ, ngoại trừ những tia chớp thi thoảng rạch ngang trời thì gần như không nhìn thấy thứ ánh sáng nào khác, đèn pha ô tô xuyên qua mưa gió chiếu sáng không quá ba mét, lái xe phải căng mắt ra nhìn, cực kỳ thử thách tay lái lẫn khả năng tập trung.

May là nơi này cách đường cao tốc gần nhất, Dư Tội đi cuối nhưng không bao lâu sau hòa vào dòng xe cộ. Lại qua một lúc nữa, Dư Tội theo chỉ thị lái vào ngã rẽ, lại tới con đường cao tốc khác.

Tới lối vào đường cao tốc Thâm Cảng, xe hàng lần nữa tiến vào tầm nhìn của cảnh sát, nhìn trên màn hình, trong cơn mưa dày đặc, xe xếp hàng dài 2 km, đối phương đi một chiếc xe hàng mười tấn, trong thời tiết này không vượt qua được khu đường núi, cảnh sát theo dõi khẩn cấp tụ họp với trạm kiểm tra buôn lậu, đợi trên đường.

Đợi một thời gian dài, chiếc xe kia chậm rãi dừng ở trạm kiểm tra, cái sân bên đường đã đã giữ mười mấy xe hàng lớn, trên xe từ điện thoại, máy tính tới linh kiện xe hơi đều có, đội bắt giữ tuần tra xung quanh đợi lệnh.

Trịnh Triều xuống xe, mặt khúm núm nịnh bợ, đưa CMT, hành vi điển hình của bọn gian thương, ra sức làm quen với người của trạm, bọn họ quen rồi.

Khoang sau trống không.

Nhân viên chống buôn lậu nhảy mắt với cảnh sát phối hợp, bốn người nhảy lên, chưa chịu từ bỏ kiểm tra từ vách xe tới gầm xe.

Trịnh Triều mặt như đưa đám kể khổ:” Các anh xem đi, chạy uổng công một chuyến, chẳng nhận được vụ làm ăn nào, thời tiết chết tiệt ....”

Kiểm tra không phát hiện ra bất kỳ điều gì, được mệnh lệnh từ bên trên: Cho đi.

Cái xe đó nghênh ngang qua trạm.

Hình ảnh truyền về tòa nhà Than Đá, trong sắc mưa mơ hồ, cảnh tượng mờ mịt, giống như tình thế lúc này, đi năm người về một người, đây là mục tiêu che mắt, bốn người kia e lên đường rồi.

“ Đem hình ảnh nghi phạm từ một tới bốn phát trời các chốt giao thông, phát hiện bắt ngay.”

Hứa Bình Thu tận lực giữ bình tĩnh ra lệnh, Dư Tội cũng trong danh sách bắt giữ, ông ta quyết định rồi, cho dù là một chút xíu nghi vấn cũng bắt, cả hai tỉnh đều có ý kiến về hành động lần này, cho dù cơm sống cũng ăn tạm vậy.

Lúc này là 23 giờ 29 phút, bão đã đổ bộ, một số khu vực đã bị mất điện, mất kết nối thông tin ....

“ Báo cáo, thông tin với đội ba đã bị đứt.”

“ Giám thị ở trạm biên kiểm không cách nào truyền về, chúng tôi đã thông báo với trung tâm chỉ huy giao thông, bọn họ đang tranh thủ sửa chữa.”

“ Km số 26 đi Phiên Ngu đã bị sạt lở, chúng tôi không tới được điểm chỉ định.”

“ Nhiều nơi trong thành phố Quảng Châu bị ngập nước, xe không thể đi qua.”

Tin tức được nhân viên kỹ thuật tổng hợp lại báo vào phòng hội nghị.

Hứa Bình Thu cầm lấy bản báo cáo mới nhất, nhìn nhân viên kỹ thuật cục chống ma túy, đều thức đêm hai ngày tới đỏ mắt rồi, bốn nghi phạm mà Trịnh Triệu đưa đi giờ vẫn không có tin tức gì, tựa hồ như biến mất vào không khí vậy.

Bỏ báo cáo xuống, ông ta đi vào góc phòng, nơi đó có một máy thu tín hiệu công suất lớn, cúi đầu hỏi nhỏ:” Có tin tức không?”

Nhân viên kỹ thuật lắc đầu, ánh mắt lo lắng trùng trùng, thường xuyên tham gia vào loại hành động này, hắn có một loại dự cảm, vào lúc bận rộn mà lấy riêng ra một máy, trông chừng một người, chắc chắn là nội ứng, tới giờ vẫn không có chút tín hiệu nào.

Hứa Bình Thu còn lo lắng hơn gấp bội:” Thời tiết thế này liệu có khiến tín hiệu xuất hiện sự cố không?”

Cứ như ông trời cố ý trêu đùa vậy, lời vừa dứt cũng có tiếng sấm nổ đánh uỳnh, mấy tia chớp loằng ngoằng như rắn điện, nhân viên kỹ thuật gật đầu.

“ Tỉ lệ lớn chứ?”

“ Rất lớn, nếu cứ liên tục có mưa to kèm sấm sét thế này, rất có khả năng để lỡ tín hiệu, hơn nữa dù có nhận được tín hiệu, không biết đủ thời gian liên tục để định vị hay không ...”

Vậy là thiên thời, địa lợi, nhân hòa đều không đứng về phía cảnh sát rồi, cho dù họ đại biểu chính nghĩa.

Hứa Bình Thu đứng thẳng lên, lại thêm một phần sầu lo, vừa đi ra tới cửa sổ thì bất ngờ có người hô:” Tổ ba ... Tổ ba, có nghe rõ không? Đúng, quê nhà đây ... Tôi ghi lại, nghe phạm số hai, bị bắt ở đầu đường Tân Khẩn ... Thỉnh cầu bước tiếp theo ... Đợi một chút.”

Hắn vừa mới tháo tai nghe ra thì Hứa Bình Thu đã tới bên cạnh rồi, vậy là nghi phạm đầu tiên sa lưới.

Cách Tân Khẩn mười bốn kilomet, trạm kiểm tra lâm thời, mưa ào ạt rút lên người, một chiếc xe hàng đỗ xiên xiên bên đường, mấy nhân viên chống buôn lậu mặc áo mưa toàn thân cầm đèn pin soi xe. Nghi phạm ngã xuống kênh toàn thân bùn đất bị bắt về, ngồi trong khoang xe thương vụ, tên này trông như con lợn đất vừa lăn lộn trong vũng bùn, vẻ mặt rất không cam lòng.

Người tổ bắt giữ tát cho hắn ngẩng đầu lên, thẩm vấn đột kích:” Ngẩng đầu, tên là gì?”

“ Lương Hoa.”

“ Trên xe chở cái gì?”

“ Không biết.”

“ Đồ anh chở mà anh không biết à?”

“ Chở thuê cho người ta, không biết thật.”

“ Ai thuê?”

“ Ông chủ.”

“ Ông chủ là ai?”

“ Ông chủ là ông chủ chứ là ai.”

Chỉ vài câu như vậy, tối đa biết thêm nguyên quán, còn lại nghi phạm không nói được, truy hỏi tới đâu hắn chỉ ú a ú ớ nói không ra, nếu dọa dẫm thì run rẩy sợ hãi, nhìn xem chừng là loại tép riu chuyên thế mạng, cả thành viên tổ bắt giữ cũng mất hứng.

Cửa xe bị đập bồm bồm vài cái, sảnh sát tra hỏi nhảy xuống, đội chống buôn lậu biết đám cảnh sát này lai lịch không nhỏ, ghé tai nói phát hiện, trừ hai mấy chiếc laptop ra thì không có gì cả, mà loại hàng cũ lấy danh nghĩa rác điện tử nhập về này chẳng đáng bao tiền, bình thường họ còn chẳng thèm bắt. Đám cảnh sát có vẻ còn chưa tin, đích thân lên xe lục lọi, đúng thế, toàn rác điện tử.

Chỉ riêng hai tiếng vừa qua trạm này bắt giữ mười mấy xe rồi, toàn là loại không sợ chết lợi dụng bão để vận chuyển hàng, anh ngăn cản muộn một chút là chúng dám xông qua trạm, cho thấy buôn lậu ở đây lộng hành ra sao.

Liên hệ với ở nhà, mệnh lệnh đưa xuống, lấy danh nghĩa đội chống buôn lậu tạm giữ người và xe, giao cục công an Phiên Ngũ điều tra thêm.

Không bao lâu sau nghi phạm thứ hai sa lưới, tên này đi đường vòng về Vạn Khoảnh, họ Hà tên Đại Dũng, biệt hiệu Đại Đồn, khi bị bắt chẳng phản kháng, tra hỏi thì trả lời giống Lương Hoa, anh thích tra cứ tra, thích giam cứ giam, dù sao tôi không biết gì hết, chỉ chở hàng cho người ta thôi.

Thời gian trôi qua từng chút một, thời cơ trôi đi từng chút một.

Hứa Bình Thu thi thoảng lại nhìn máy thu tín hiệu có tác dụng quyết định với toàn bộ vụ án, nhưng nó vẫn im phăng phắc, tới một giờ đêm, điểm giám sát trấn Vạn Khoảnh truyền tin về, một chiếc xe hàng vượt qua trùng trùng phong tỏa về tới xưởng điện tử, theo Lâm Vũ Tịnh báo, kẻ này tên "Phấn Tử", họ Trần tên Tường Thụy, có tiền án trộm cắp.

Đỗ Lập Tài xin chỉ thị có nên lập tức tra xưởng điện tử Tân Hoa không, thử vận may nói không chừng đó là mục tiêu.

Không có câu trả lời, lúc này Hứa Bình Thu lòng như bị cào cấu đi qua đi lại, hai chiếc xe sa lưới đều không phải mục tiêu, một cái không rõ tung tích, một cái về trấn Vạn Khoảnh, tới ông ta cũng bắt đầu hoài nghi phán đoán của mình.

Chẳng lẽ đây chỉ là vụ buôn lậu bình thường thôi sao?

Dư Tội đâu rồi?

Vấn đề không có câu trả lời làm đêm mưa bão đó khiến người ta càng như thuyền nhỏ lạc giữa đại dương, Hứa Bình Thu do dự không dám hạ lệnh tra xét xưởng điện tử, không có đủ thông tin, nếu thử vận may tra nơi đó, không khéo tất bị chặt đứt.

Chương 050: Mình làm người hưởng. (2)

Còn lúc này Dư Tội đi đường hết sức nhẹ nhàng, chỉ có khoảng 15 phút đầu tiên là phải vật lộn với con đường nhỏ gập ghềnh tối om, sau khi y vào đường cao tốc thì chuyện đơn giản rồi. Trời mưa tốc độ trên đường giảm xuống không ít, ai cũng lái xe hết sức cẩn trọng, không như bình thường đám lái xe chở hàng cứ đi bạt mạng, đâm ra trời mưa bão thế này lại còn an toàn bằng mấy lúc bình thường.

Không qua lâu thì đường phía sau bị phong tỏa, mưa tuy lớn, nhưng không gây ra sụt lở, cứ như vậy lái xe xuyên đêm xuyên mưa gió, tới một giờ sáng nhìn thấy ánh đèn trạm thu phí. Theo chỉ thị nhận được thì Dư Tội không tiếp tục tới Quảng Châu mà là qua trạm thu phí rời đường cao tốc.

Từ lúc lên đường tới giờ đã qua hai trạm kiểm tra, trong tay y có đống hóa đơn đống chứng từ, bên kiểm tra cũng nghiêm, soi giấy tờ, lên xe, thậm chí nạy cả thùng hàng ra, kết quả vẫn vẫy tay cho đi.

Thế là Dư Tội yên tâm, tổ chức mới chưa tin tưởng y, cho nên trước tiên để y chạy thử một chuyến đúng quy trình, làm quen với nghiệp vụ để lần sau dùng. Nói thật, sống hai mặt, lại còn làm chuyện phạm pháp khá áp lực, thế nên Dư Tội hiểu ra mình đang làm chuyện đúng luật thì rất thoải mái, ung dung đi hơn trăm km, cho tới trạm thu phí y mới nhớ ra thân phận của mình.

Đúng rồi, mả cha nó, quên béng mất, anh đây là cảnh sát nhân dân chứ có phải lái xe vận chuyển hàng lậu đâu, phải báo về nhà một tiếng.

Đúng rồi di động, Dư Tội cầm lên, nhưng y rất cẩn thận cân nhắc có nên dùng thứ này báo tin về nhà hay không, chẳng may bị theo dõi thì quá ngu, nhìn kỹ một cái phải thốt lên:” Oa, vãi lều, đứa nào làm thế này, quá giỏi.”

Đó là cái di động không hề có bàn phím, chỉ có thể nghe không thể gọi, muốn liên hệ với bên ngoài à, không có cửa đâu.

Má nó, Dư Tội ném di động đi, muốn xuống xe kiếm cái điện thoại, nhưng thời tiết quái quỷ này trên đường đến ma còn chẳng có nói gì là người. Cầm cái hóa đơn lên xe, bốn thùng ổ cứng, loại dùng cho máy tính để bàn, khi tới gần trạm thu phí, y dừng xe ở giải giảm tốc, leo vào khoang sau, mở thùng hàng ra.

Bật lửa soi, đúng thế, là ổ cứng, hàng nhập của bọn quỷ Nhật, có cả dấu hiệu của nhà sản xuất, hợp cách, nếu không chẳng qua nổi mắt của đội chống buôn lậu. Thiên hạ không chỉ một người thông minh, loại thời tiết này tra xét càng gắt, khi qua trạm thấy mấy chục xe bị giữ.

“ Nếu hàng ở trong tay ba tên kia, chẳng may trong nhà không bắt được có đổ tội lên đầu mình không?”

Dư Tội khởi động xe lên đường có chút chột dạ, tin tức bị phong tỏa thế này không khác gì bị bịt mắt đi đường, ai chẳng thấp thỏm bất an, nếu đám Đại Đồn, Phấn Tử thực sự vận chuyển, giờ e tới được Vạn Khoảnh hoặc Phiên Ngu rồi, chỉ cần qua trạm là chúng nhanh chóng chia nhỏ xé lẻ hàng, đừng hòng bắt được.

Chuyện này mình mù tịt mà, trong nhà không thể trách mình được, đúng không, với Dư Tội mà nói, không dính dáng gì tới chuyện phạm pháp là tốt nhất, theo tổ chức ngầm này ăn uống gái gú một thời gian cũng không tệ, sau đó không kết quả gì gọi về nhà, hết việc.

Nói tới nhà, Dư Tội không khỏi nhớ tới Lâm Vũ Tịnh, ai mà ngờ bà chị lúc nào cũng mang cái mặt khó đăm đăm ấy lại nóng bỏng hấp dẫn như vậy, cơ mà nếu gặp lại cũng run đấy, kích động đúng là ma quỷ mà.

Đang suy nghĩ miên man thì thì di động reo, vừa qua trạm thu phí không lâu thì có điện thoại, không phải ngầm theo dõi mình chứ, Dư Tội thầm nghĩ nhận máy hỏi lớn: “ Ai đấy?”

“ Không tới đường vành đi nữa, lái thẳng tới Quảng Châu đi.” Là giọng Trịnh Triều:

“ Sao thế anh Cao Trào?”

“ Hỏi cái chó gì, chủ hàng bảo đưa tới Quảng Châu, đang đợi nhận đấy, giao hàng xong còn mau mau về, người khác về hết rồi, thiếu cậu nữa thôi.” Trịnh Triều mắng một câu cúp máy luôn:

Dư Tội cụt hứng, nghĩ một lúc, không yên tâm, chui ra khoang sau kiểm tra, gõ gõ khoang xe, thậm chí xem cả dưới gầm.

Không có gì cả, hàng trên người ba tên kia hay thực sự đơn giản là buôn lậu rác điện tử?

“ Mặc xác sống yên ngày nào tốt ngày đấy.”

Dư Tội tự nói với bản thân, trong thời gian ngắn muốn được lòng tin của tổ chức là không thể, không có lòng tin thì đừng hi vọng được giao trọng trách, ngoan ngoãn theo chỉ huy của Trịnh Triều tới mục tiêu, khi không có nguy hiểm hay phát hiện hàng, giữ đúng thân phận vỏ bọc này là tốt nhất.

Đúng 1 giờ sáng, phía bắc Quảng Châu, cột mốc km số 17, khu phục vụ đường cao tốc còn chưa xây dựng xong, công cụ còn chất ngổn ngang, sấm nổ đì đùng trên đầu, hai chiếc MPV màu đen đỗ ngoài công trình.

Trong phòng, chớp lóe lên khiến bóng người kéo dài trên mặt đất, không chỉ có một, bọn họ chia làm hai nhóm lặng lẽ chờ đợi trong bóng tối, có người liên tục xem đồng hồ dạ quang, mất kiên nhẫn lên tiếng:” Ba Thử, người của anh không có khái niệm thời gian à, mấy giờ rồi?”

“ Anh Cao, thời tiết này cho dù thông quan được cũng tốn không ít thời gian đi đường, kiên nhẫn đợi một chút, anh lại chẳng phải không biết, chẳng may hỏng trên đường, tôi bồi thường hai thành tiền hàng của anh.” Người trả lời khá cao gầy gò, má hóp như bệnh nhân lâu năm.

Bên kia nghe vậy không làm ồn nữa.

Đợi có chuông điện thoại, tên cao gầy vỗ vai người bên cạnh cùng ra bên ngoài, nhóm còn lại lập tức cảnh giác, thậm chí mang đồ ra nắm trong tay, liên hệ với người canh chừng cách đó xem có chuyện ngoài dự liệu gì không.

Không có gì hết, chỉ có một cái xe đi tới, tên cao gầy bật đèn pin điện thoại vẫy vẫy.

1 giờ 20 phuát, chiếc xe hàng cỡ nhỏ giảm tốc độ đi vào trong khu công trường xây dựng, người nhảy từ trên xe xuống, là Dư Tội còn đang ngáo ngơ làm quen nhiệm vụ, quan sát hoàn cảnh giao hàng hết sức bất thường lập tức sinh nghi, nhưng muộn rồi.

“ Đứng im.” Có người áp sát từ sau lưng:

“ Ê ê ê, tôi là người giao hàng.” Dư Tội bị vật nhọn chĩa vào lưng, đầu hàng cực nhanh, không có chút đắn đo nào hết:

“ Đi.” Lại có vài người nữa từ trong căn phòng tối om xung quanh chạy ra, ép Dư Tội đi vào một gian phòng trống, người khác ra đường trông chừng hai phía tới khi người canh chừng cách đó vài km báo tin bình an mới cẩn thận tiếp cận cái xe hàng.

“ Người mình, người mình cả, anh Triều bảo tôi đưa hàng tới đây.” Dư Tội lớn tiếng nói, người phía sau dí vật nhọn vào lưng y nãy giờ thu lại, y thở phào, thay đổi khuôn mặt tươi cười lấy thuốc lá ra mời:

“ Vào đó đứng im.” Có người chỉ vào góc tường:

“ Có cần thế không, tôi vất vả đội mưa đội gió chạy nửa đêm, đến tiền còn chưa được đồng nào, anh Trịnh Triều đâu rồi, các anh không thể lấy hàng của tôi như thế.” Dư Tội vẫn nói luôn mồm, song ngoan ngoãn đi vào góc tường:

Tên cao gầy bực mình đi tới kẹp cổ Dư Tội ấn xuống: “ Nếu hàng có vấn đề, tao bẻ cổ mày.”

Dư Tội chú ý ghi nhớ giọng đối phương, mắt liếc nhìn, tên này to lớn như cốt đột, ở mắt có vết xẹo chạy từ trán qua mắt xuống tới má, giọng khàn khàn, nhìn là biết loại không ra gì.

Mở khoang xe, kiểm tra hàng, thùng hàng đã bị mở ra, Dư Tội sợ người ta phát hiện y làm, vội lên tiếng giải thích trước phòng hờ: “ Không phải tôi mở hàng ra đâu, bên chống buôn lâu tra đấy, hôm nay tra nghiêm lắm, tôi ngăn cản không được.”

Không ai để ý tới y, từng thùng hàng được mang vào phòng, một tên lấy ra tua vít chạy điện, tháo ổ cứng, không xong, Dư Tội dần dần ý thức được vấn đề, tay chân băng giá, thầm nhủ trong lòng, đừng, đừng, đừng, nghĩ mã xem nếu y vận chuyển cả xe ma túy đưa tới tận tay tội phạm, y sẽ thành thằng ngốc nhất trong toàn bộ lịch sử giới cảnh sát.

....

Hôm nay dừng ở đây .

Chương 051: Mình làm người hưởng. (3)

Đáng tiếc, lời cầu nguyện của Dư Tội không có tác dụng, trên đời này anh càng sợ cái gì chuyện đó càng tới.

Từng con ốc vít bị vặn ra, tên kia tháo lớp vỏ kim loại bên ngoài, lật úp cổ cứng đập vài phát, lại tức thì thứ vuông vức như bánh xà phòng rời ra, màu trắng, trong suốt. Dư Tội nhìn mà muốn lồi mắt, giờ hiểu vì sao Trịnh Triều nói xe này chỉ có 3000, đó là vì giảm bớt gánh nặng tâm lý cho y, còn y thì suy nghĩ đơn giản cho rằng bọn tội phạm không dùng người mới, vui vẻ nghênh ngang đi qua hai trạm kiểm tra.

“ Đây là cái gì?” Dư Tội sắp khóc tới nơi, lòng thống khổ vùng vẫy, vừa phẫn nộ vừa sợ hãi, giọng lạc cả đi: “ Chuyện gì thế này, sao không ai nói cho tôi biết, chẳng may tôi bị cảnh sát bắt thì không phải lôi ra pháp trường rồi à? Tên khốn nạn nào chơi tôi thế này?”

Tên kiểm tra hàng cười đểu, bọn canh phòng xung quanh cũng cười, thằng cao gầy tăng thêm sức chẹt cô Dư Tội ấn y xuống sàn nhà, nhìn hắn gầy gò như con nghiện lâu năm, sức lực không hề yếu: “ Ha ha ha, khóc cái gì, mày thành tên buôn ma túy thành công nhất năm nay rồi đấy, có tiền đồ lắm.”

Từng bánh ma túy một được tháo ra, tên rỡ hàng còn cố tính trêu ngươi cầm một khối lướt qua lướt lại trước mặt Dư Tội:” Tiền đồ thì có, chỉ là có hơi hồ đồ, đây không phải vấn đề đòm một phát, mà đủ đòm mày vài phát rồi đấy, ha ha ha ...”

Trong căn phòng trống, những tràng cười hô hố làm Dư Tội nhắm chặt mắt lại dùng hết ý chí kiềm chế được bản thân không làm chuyện kích động, lòng khó chịu không cách nào miêu tả được, không ai biết rằng y đang ra sức cắn răng hàm, cắn mạnh tới nỗi lún vào, lòng khẩn cầu trong nhà nhận được tín hiệu của mình, mau mau bắt đám tội phạm này, chừng đó ma túy phải tới cả trăm cân, không biết sẽ hại cuộc đời bao nhiêu người, nếu để chúng thành công mang đi, cả đời này y không tha thứ cho bản thân.

Thấy người Dư Tội run lên bần bật, mặt nhợt nhạt, tên cao gầy khinh bỉ buông tay ra, để y co quắp trong góc phòng, không ai thèm để ý tới y nữa.

Lại một nhóm người nữa tới, kiểm tra hàng, giao dịch bắt đầu.

…. …..

“ Tín hiệu, có tín hiệu rồi!”

Nhân viên kỹ thuật từ đầu tới cuối chỉ có nhiệm vụ theo dõi máy phát tín hiệu hét lớn phá vỡ im lặng ngột ngạt, cả phòng ùa cả tới, Hứa Bình Thu đang đi qua đi lại xoay người gấp tới đó suýt ngã, hỏi gấp:” Ở đâu, ở đâu?”

“ Quảng Châu, ở ...”

Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh! Cứ như vận mệnh cố tình trêu ngươi, sấm nổ liên hồi cắt ngang lời kỹ thuật viên, tiếp đó là ánh chớp loáng lên soi sáng từng khuôn mặt căng thẳng, chấm đỏ trên màn hình cũng biến mất ngay tích tắc đó.

Mưa gió sấm chớp là trở ngại lớn cho việc truyền tín hiệu, tim Hứa Bình Thu vọt lên tới tận cổ, nhân viên kỹ thuật kia mồ hôi đầm đìa, ra sức điều chỉnh máy, tai gần như áp sát vào cái máy chờ đợi tiếng tít tít nhỏ bé kia, nhưng máy thu tím hiệu im lìm như cười nhạo nỗ lực của hắn.

“ Thu đội đi, tổ ba tổ bốn về Quảng Châu ... Thông báo Cao Viễn, Đỗ Lập Tài tiếp tục giám thị xưởng điện tử Tân Hoa.”

Mười mấy phút sau vẫn không có kết quả, Hứa Bình Thu tinh thần sa sút hạ lệnh, cơ hội chỉ thoáng qua là mất, giờ có bắt được tín hiệu chăng nữa cũng không tới kịp nữa rồi.

Lồng ngực ông ta như có cái gì đó lấp đầy, khó chịu vô cùng, át chủ bài đã phát huy tác dụng, ai ngờ người không nắm được cơ hội là bọn họ.

Cả phòng vẫn đang nỗ lực hết mình, một máy bộ đàm truyền ra tiếng nói:” Xin chào, đây là trung đội ba đặc cảnh Quảng Châu, xin hãy nhập mã bảo mật kiểm chứng thân phận.”

Vô ích, cho dù cầu viện tới đặc cảnh của tỉnh cũng không ích gì cả, từ lúc phán đoán sai lầm từ trung tâm tắm rửa Đức Úc đã quyết định kết quả bỏ lỡ cơ hội bắt giữ này rồi.

Hứa Bình Thu tích tắc như già đi mấy tuổi, tấm lưng luôn thẳng tắp còng xuống, nặng nề lê bước về văn phòng mình, tinh thần sa sút rất lâu, ông ta đứng bật dậy, lần nữa đi nhanh vào phòng chỉ huy, phát mệnh lệnh cuối cùng hôm nay.

“ Lệnh tất cả thành viên tham dự vụ án trong vòng một tiếng về đội, không được bại lộ hành tung, tổ giám sát không được có bất kỳ hành động gì, kéo giãn khoảng cách giám thị.”

Đây có vẻ là hành động buông tay rồi, nhân viên kỹ thuật trải qua hai đêm không ngũ, tức thì mất đi điểm tựa tinh thần, uể oải đáp lại.

Ngay cả chuyện giám thị nghi phạm trọng yếu Mạc Tứ Hải, Phó Quốc Sinh, Tiêu Đào cũng rút đi, ai nấy cho rằng hành động lần này thực sự kết thúc rồi. Chỉ có đặc vụ 02 nhận được nhiệm vụ mới lên đường.

Tìm "hàng" trở về.

…. …..

"Hàng" lúc này như đứa bé cuộn mình trong góc phòng, mắt thất thần.

Đồ đã chuyển lên xe, xe đã lên đường đi từ lâu mà cảnh sát chưa tới.

Dư Tội không có bản lĩnh một chọi mười như trong phim ảnh, cho nên y chỉ có thể bất lực nằm đó, bị lừa rồi, còn là loại bị lừa vẫn phải đếm tiền cho người ta.

Xỉ nhục về nhâm phẩm có thể chịu được, xỉ nhục trí tuệ trí tuệ mới làm Dư Tội đau khổ, đoán chừng tương lai trên trán mình có hai chữ "thằng ngốc".

Y không quá quan tâm tới thành bại của nhiệm vụ này, tâm niệm làm hết khả năng là được, nhưng tận tay giao lượng lớn ma túy cho tội phạm, lại là khác hẳn, không khác gì bị cái búa lớn giáng thật lực vào người, khiến Dư Tội muốn sụp đổ.

Đề xuất Voz: Hai chữ: bạn thân
Quay lại truyện Dư Tội
BÌNH LUẬN