Chương 47: Lần theo manh mối. (2) (4)

Chương 47: Lần theo manh mối. (2) (4)

Nếu phải viết thêm cái gì thì chỉ có thể là "thằng ngốc nhất".

“ Ê, thằng nhóc kia, lại đây.” Tên cao gầy vẫy tay gọi Dư Tội tới, lúc này giao dịch đã hoàn thành, nguy hiểm được giải trừ, chuyện lớn như thế làm một cách thuận lợi, giờ căn bản không cần nghi ngờ Dư Tội nữa, chỉ là quân cờ bị người ta che mắt thôi:

Đèn bật sáng, trong phòng té ra không chỉ có hai người mà là năm người, tất cả nhìn Dư Tội chằm chằm. Dư Tội loạng choạng đứng dậy, mắt kín đáo quan sát tình thế, chỉ cần đối phương không có hàng nóng, bên ngoài không còn ai canh gác, thoát ra khỏi cánh cửa đi chạy vào công trường, lợi dụng địa hình, y có thể thoát:” Lão đại, không trả tiền cũng được, đừng giết tôi, tôi không biết gì hết.”

Mấy tên trong phòng cười ha hả, đã dính vào chuyện lớn cỡ này, còn cần giết người bịt miệng sao, vận chuyển lượng lớn dược phẩm cấm như thế cho dù dưới tình hình không hề hay biết thì cũng chết chắc rồi, không sợ thằng nhãi này dám hé răng.

Tên cao gầy ném ra một cọc tiền: “Cầm lấy đi, thoải mái mà tiêu .. Đợi vài ngày nữa không có chuyện gì hẵng liên lạc với Trịnh Triều, hiểu chưa?”

“ Hiểu rồi, cám ơn lão đại, cám ơn lão đại.” Dư Tội rối rít cám ơn song chưa buông lỏng đề phòng:

“ Ái dà, chàng trai tốt thế này làm sao tôi không gặp được nhỉ, con mẹ thằng Trịnh Triều dẫm phải phân chó rồi.” Tên cao gầy liên tục vỗ vai Dư Tội:

Dư Tội không dám ngẩng đầu, sợ đối phương nhận ra ánh mắt căm hận của mình: “ Lão đại, chuyện ... chuyện này quá nguy hiểm, lần sau tôi không làm nữa đâu.”

“ Hối hận cũng muộn rồi, chở một xe là đủ giết mày mười lần đấy.” Có tên trêu, làm số còn cười hô hố thô bỉ, thích thú nhìn bộ dạng như con gái nhà lành bị lừa làm tiểu thư của Dư Tội:

Ngược lại lão đại cao gầy an ủi: “ Chàng trai, nghĩ thoáng một chút, giống như mấy em gái dạng chân ra vậy, lần đầu đau khổ một chút, sau này đều thành hưởng thụ, đi thôi!”

Vẫy tay một cái, cả đám cười rộ lên kéo nhau đi.

Người đã đi hết, Dư Tội bước thấp bước cao đi ra ngoài, đêm khuya, mưa lớn, y cứ ngốc nghếch đứng đó giữa trời, nghĩ tới cả một xe ma túy, nghĩ tới mình đích thân đưa nó qua trạm kiểm tra, ngẩng đầu nhìn bốn phía chìm trong đêm tối báo bùng.

Cuộc đời giống như đêm tối, không nhìn thấy phương hướng.

Giờ, nên về với tổ chức nào đây?

Chương 052: Đánh đâu bại đấy.

“ .... Báo cáo nên viết thế này, liên quan tới hành động ngày 20 tháng 5, do ảnh hưởng của bão, gây gián đoạn truyền tin, trung tâm chỉ huy không thể tổ chức truy bắt hữu hiệu, để mất thời cơ tốt, chuyện này tôi sẽ nhận trách nhiệm chủ yếu ... Đồng thời bổ xung thêm điều này, chúng ta cơ bản đã làm rõ tổ chức kết cấu của phần tử tội phạm, đang giám thị chặt chẽ, sẽ mau chóng có kết quả ... Cứ viết thế đi.”

Hứa Bình Thu vừa nói vừa dùng ngón tay gõ bàn, thần sắc có phần kiệt quệ, Lâm Vũ Tịnh đưa mắt nhìn tổ trưởng. Đỗ Lập Tài chưa tới 40 mà còn già hơn cả xử trưởng Hứa, hốc hác tới người ta không còn nhận ra nữa, ai bảo lại lần nữa hành động bất lợi, ngày cả "hàng" cũng đánh mất.

“ Xử trưởng Hứa, có trách nhiệm chúng ta cùng gánh, nói thế nào thì tôi cũng là người cục chống ma túy, sao có thể ...”

Lời của Đỗ Lập Tài bị Hứa Bình Thu cắt ngang: “ Đừng có tranh nhau nhận trách nhiệm, vụ án này chỉ cần phá được rồi thì trách nhiệm thì chỉ là tượng trưng thôi, nhưng cái nhọt độc mà không trừ đi, trách nhiệm đó hai ta đều không gánh nổi.”

Chỉ một câu làm Đỗ Lập Tài không nói thêm được gì nữa rồi, đã ba ngày sau sự việc, ai cũng có chút nóng nảy, lời nói mang mùi thuốc nổ, hai tổ hành động mười bốn người thêm vào nhân viên kỹ thuật toàn bộ vì nhiệm vụ bất lợi là kẹt lại ở nơi này, bố cục trở lại vẻn vẹn chỉ có giám thị ngoại vi, chẳng có chút thu hoạch nào.

“ Vũ Tình, trấn Vạn Khoảnh có động tĩnh gì không?”

“ Không ạ, nghi phạm số 3 sau khi trở về không ra ngoài nữa, Nghiêm Đức Tiêu, Cao Viễn đang giám thị.” Lâm Vũ Tịnh mặt mày u ám lắc đầu, không cần Hứa Bình Thu hỏi tới báo cáo thêm: “ Không phát hiện tung tích của Mạc Tứ Hải, theo tin tức điều tra mới nhất hắn là chủ tịch của chung cư Đường Đô, từmg kinh doanh mại dâm bị tra. Còn phía Quảng Châu, Phó Quốc Sinh không có gì bất thường, sinh hoạt theo quy luật thường ngày.”

“ Càng bình thường càng bất thường, hắn không đi xã giao, cũng không tiếp xúc với nữ nhân kia, chắc chắn có chuyện rồi ... Nhưng làm sao chúng phát hiện ra thân phận của ‘hàng’ được, cậu ta đi đâu rồi?”

Nói tới đây lại chạm vào nỗi đau chung của mọi người, liền ba ngày không tìm ra Dư Tội, không tìm ra ai từng thấy y, cả đặc vụ số 02 tìm kiếm không mục đích rất lâu, tin tức mang về đều làm người ta thêm thất vọng.

“ Giả sử không tìm thấy cậu ấy ...” Đỗ Lập Tài cẩn thận hỏi tới khả năng xấu nhất, vì rất có thể hôm đó tìn hiệu phát đi là Dư Tội cầu cứu, khả năng thân phận của y đã bị bại lộ rồi:

“ Cứ tìm kiếm đi, chưa tìm thấy cậu ấy không được có hành động gì ... Tạm báo cáo đã.” Hứa Bình Thu xua tay, tuy có chung ý nghĩ nhưng không dám nói ra, chuyện này e thành nỗi đau mãi mãi trong sự nghiệp của ông ta, lòng tràn ngập hối hận, ông ta là người ép Dư Tội đi vào đường này mà không có chuẩn bị:

Tất cả vẫn tiến hành theo trình tự, đào xới sâu thêm về bối cảnh của nghi phạm.

Ngày tháng u ám tối tăm tới hôm nay định sẵn sẽ kết thúc, tới giờ cơm trưa, bất ngờ có một nhân viên kỹ thuật không gõ cửa đã xông vào, mặt cấp thiết nói:” Báo cáo, có điện thoại.”

Ba thành viên hạch tâm tổ chuyên án như điên xô bàn ghế chạy tới phòng hội nghị, không cần hỏi, giờ phút này chỉ có điện thoại của một người thôi.

Hứa Bình Thu thất thố chụp ngay lấy điện thoại chuyên dụng như sợ người ta cướp mất:” A lô.”

“ Hàng gọi về quê nhà, báo mã liên lạc.” Bên trong điện thoại truyền ra giọng nói mệt mỏi:

Đề phòng gửi tin tức sai người, trước khi nói chuyện đều đối chiếu mã, mã này chỉ duy nhất một người biết, Hứa Bình Thu vội giao điện thoại cho Lâm Vũ Tịnh, Lâm Vũ Tịnh tay phát run, nói khẽ:” Đây là quê nhà, mã liên lạc 0022, cậu đang ở đâu?”

Nghe bên kia chỉ báo đúng địa chỉ rồi cúp máy ngay, Lâm Vũ Tịnh nghe ra giọng “hàng” vô cùng không ổn, ngẩn ra mất một giây rồi cúp điện thoại, nhìn hai người còn lại tâm sự trùng trùng xuống lầu, lái xe rời tòa nhà Than Đá.

Địa điểm không xa, là chung cư cho thuê đối diện với đường Xuân Huy, cách đó chưa đầy 10 km, vừa tới nơi Hứa Bình Thu và Đỗ Lập Tài nhìn nhau, đều hiểu ý tứ trong mắt đối phương. Con chim non này trưởng thành quá nhanh, địa điểm gần một cái chợ truyền thống hiếm hoi còn sót lại Quảng Châu, người qua lại đông đúc người qua kẻ lại hỗn tạp, không gây chú ý, thích hợp bảo mật.

Hỏi địa chỉ người dân ở đó, len lỏi qua sáp hàng bày tràn ra ngoài mặt đường, nước bẩn lênh láng mới tới được nơi, tòa nhà bảy tầng, chắc cũng phải xây từ hai thập niên trước, bên trong sập xệ, thang máy bị hỏng không biết từ bao giờ. Cái tấm biển ghi mấy chữ “đang sửa chữa” rơi mất một cái đinh, lỏng lẻo xộc xệch. Ba người đi cầu thang bộ mỏi chân lên tầng trên cùng, hành lang hơi u ám, gõ cửa một lúc mới thấy người ra mở.

Cuối cùng thấy được Dư Tội tìm kiếm khắp nơi, suýt nữa không nhận ra y, mặt mày râu ria lởm chởm, người nồng nặng hơi rượu, quần áo nhàu nhĩ không biết bao ngày chưa thay. Đi vào gian phòng bừa bãi, mẩu thuốc lá vứt khắp nơi, bốc mùi thức ăn thiu, sọt rác vứt đầy hộp cơm hoặc mỳ ăn liền, trên bàn có vài chai rượu trống, nhìn thoáng qua còn tưởng là nơi ở của chàng trai thất tình đang dày vò bản thân.

“ Sao lại không liên hệ về nhà?” Hứa Bình Thu không khỏi tức giận, nhìn là biết Dư Tội ở đây liền mấy ngày:

“ Tôi liên hệ rồi đấy thôi.” Dư Tội lạnh nhạt phản bác:

“ Rốt cuộc đêm ngày 20 xảy ra chuyện gì?” Đỗ Lập Tài càng bực tức hơn, nhiệm vụ bất lợi, toàn bộ hành động trì hoãn, vậy mà tên này không rõ tầm quan trọng, lề mề không chịu báo tin, khiến trong nhà nào loạn:

Choang! Dư Tội vơ chai rượu trên bàn ném sượt qua mặt Đỗ Lập Tài chỉ trong gang tấc, cái chi chạm tường vỡ tan tành, mảnh vỡ va vào mặt hắn đau rát, trấn áp tức thì khí thế của hắn, hai mắt Dư Tội đỏ ngầu rống lên:” Con mẹ nó! Tôi mới là người hỏi các người xảy ra chuyện gì? Vì sao tín hiệu phát ra mà không chi viện?”

Dư Tội đột nhiên lên cơn điên như thế làm cả ba giật bắn mình, Lâm Vũ Tịnh nhạy cảm hơn từ lúc bước vào phòng đã nhận ra tâm trạng Dư Tội không ổn định, nhỏ nhẹ giải thích:” Hôm đó mưa bão, chúng tôi có nhận được tín hiệu của cậu gửi về, nhưng thời gian quá ngắn nên không cách nào định vị được vị trí của cậu, mấy hôm nay mọi người đều lo lắng cho cậu.”

Không đoán cũng biết, cảnh sát luôn vô dụng vào lúc cần nhất.

Dư Tội đứng ngây ra một lúc, ngồi bệt xuống đất, bàn tay cáu bẩn lục lọi mấy chai bia trên bàn, lắc lắc thấy một chai vẫn còn, cầm lấy cố ngửa cổ uống vài giọt cuối cùng, bia để qua đêm, chẳng có vị gì.

“ Hôm đó xảy ra chuyện gì?” Hứa Bình Thu ra hiệu Đỗ Lập Tài đừng lên tiếng, hạ giọng xuống, tránh kích thích Dư Tội, rõ ràng xảy ra chuyện lớn rồi:

“ Phán đoán không sai, hôm đó đối phương chuyển hàng, là ma túy, ước chừng khoảng 200 kg.”

“ Cái gì, không thể nào, chúng đưa đi thế nào được chứ? Hôm đó lực lượng tham gia vụ án và cả đội chống buôn lậu phối hợp đã chặn hết các đường rồi mà, sao không phát hiện?” 200 kg? Lượng ma túy lớn đến như thế, Đỗ Lập Tài lại cuống lên:

“ Chuyện đó à ...” Dư Tội không trả lời vội, sờ soạng trên người, tìm thấy điếu thuốc lá nhăn nhúm, châm lửa hút, Lâm Vũ Tịnh phải đưa tay ngăn cản Đỗ Lập Tài nóng tính truy hỏi, rít liền ba hơi Dư Tội mới nói:” Đích thân tôi đưa hàng, lái một xe tải nhỏ đi qua liền mấy trạm kiểm tra.”

Một câu nói bình đạm không khác gì tiếng sấm nổ, điều này đồng nghĩa với việc đêm hôm đó bọn họ đã bỏ lỡ cơ hội vàng để kết thúc vụ án, nhưng làm sao có thể đưa qua được, hôm đó toàn bộ vật phẩm không xác định đều bị thu giữ rồi, sao người non kinh nghiệm như Dư Tội có thể qua được.

Chương 053: Phỉ khí lẫm nhiên.

Trong căn phòng nhỏ kéo kín rèm nửa sáng nửa tối, một thanh niên ngồi cúi gằm mặt trên ghế sô pha, đối diện ba người đứng như trời trồng, không khí có phần quỷ dị.

“ Suỵt!” Lâm Vũ Tịnh khẽ đặt tay lên môi ra hiệu hai người còn lại im lặng, ngồi xuống bên cạnh Dư Tội, đưa tay vuốt mái tóc bù xù của y, ôn tồn nói: “ Không sao, không sao hết, chuyện qua rồi, do thiết bị có vấn đề, không phải lỗi của ai cả … từ từ thôi, đừng vội, bình tĩnh nhớ lại chuyện hôm đó ...”

Dư Tội ngước mắt nhìn Lâm Vũ Tịnh, không có biểu cảm gì, nhưng ánh mắt tản mác tập trung lại, dần dần yên tĩnh kể lại chuyến hành trình ly kỳ của mình. Bắt đầu từ trung tâm tắm rửa Đức Úc, sau đó theo lối đi bí mật ra cửa sau, bị nhốt trên chiếc xe kín mít, đưa tới địa điểm không rõ, được cho uống một ngụm rượu y nghi là chứa chất kích thích, rồi chia ra mỗi người nhận một xe đi giao hàng ... Nhìn lại thì té ra mọi phán đoán trước đó đều đúng hết, đối phương lợi dụng mưa bão để vận chuyển ma túy.

Điều duy nhất không ngờ tới, chiếc xe được trả tiền ít nhất lại là xe chứa ma túy, mục đích chỉ là để y buông lỏng cảnh giác, thế nên thản nhiên qua được hai trạm kiểm soát, nghe kể tới ma túy được dấu bên trong ổ cứng, mỗi bánh chừng 200 - 300 g, vậy một xe chở đầy ổ cứng như thế rốt cuộc vận chuyển bao nhiêu ma túy, nghe thôi mà Hứa Bình Thu và Đỗ Lập Tài đã lạnh cả người.

Mọi thứ rất đơn giản, dùng người không ai ngờ tới, hàng hóa cùng mọi giấy tờ thông quan đều là thật, vậy là cứ nghênh ngang đi qua trạm thôi, Hứa Bình Thu đứng ngồi không yên, vậy thì trong đống rác điện tử ở Quảng Châu rốt cuộc có bao nhiêu chất cấm đây?

“ Chỉ có thế thôi ...” Dư Tội cuối cùng kể ra hết, nhưng vẻ mặt chẳng nhẹ nhõm hơn, phòng im phăng phắc, Lâm Vũ Tịnh thở dài bóp nhẹ vai Dư Tội một cái đi ra hé cửa nhìn ra ngoài cửa, vẫn là cảnh tượng chợ búa nhốn nháo, không có gì bất thường, nhưng bên trong Dư Tội thình lình cảm khái:” Mẹ nó, bên này làm công cụ cho người ta lợi dụng, tới bên cũng bị người ta lợi dụng, đen trắng đều khốn nạn như nhau.”

Câu chướng tai này khiến Đỗ Lập Tài nín nhịn nãy giờ chỉ mặt Dư Tội mắng:” Cậu ăn nói kiểu gì đấy hả, cái gì mà lợi dụng? Cậu có chút kỷ luật tổ chức nào không, sau sự việc không lập tức báo cáo, không kịp thời về đội, nhìn lại bản thân mình xem, cậu có còn giống cảnh sát không hả?”

“ Không phải chính các người muốn biến tôi thành thế này à? Tôi không giống cảnh sát vừa ý các người quá còn gì?” Dư Tội nhếch mép mỉa mai:

Đỗ Lập Tài càng nhìn Dư Tội càng khó chịu, ngay từ đầu hắn không tán thành giao nhiệm vụ cho thằng nhãi không có lập trường này rồi, từ đầu tới chân giống thứ lưu manh cặn bã, làm gì có thứ cảnh sát nào như thế chứ, giận phát run: “ Thằng nhãi này, tưởng không có cậu thì không ai làm nổi nữa chắc, tôi nói cho cậu biết, cái ngữ như cậu ...”

“ Im!” Hứa Bình Thu nghiêm khắc nhìn Đỗ Lập Tài, tỏ ra cực kỳ không hài lòng, làm hắn im lặng tức thì:

Còn Dư Tội sớm miễn dịch với Hứa Bình Thu rồi, liếc mắt nhìn Đỗ Lập Tài khiêu khích, đầu ngả ra sau dự vào ghế sô pha nhắm mắt lại, thái độ muốn ra sao thì ra.

Lâm Vũ Tịnh khép cửa lại, cô cũng không hài lòng với cách ứng xử của Đỗ Lập Tài, quá cứng nhắc thiếu cảm thông, đó là lý do hắn mãi lẹt đẹt ở vị trí này chẳng tiến bộ được. Song là cấp dưới cô chẳng thể nói gì, cứ nhìn căn phòng bừa bộn, vỏ bia rượu đồ ăn nhanh vứt tùy tiện là biết mấy ngày qua tâm trạng Dư Tội tệ thế nào, vô tình vận chuyển hộ tội phạm bao nhiêu ma túy như thế, hẳn day dứt tự trách lắm rồi, nhìn Hứa Bình Thu, hi vọng ông không nên gây thêm áp lực cho Dư Tội nữa.

Đôi khi áp lực là động lực, nhưng có lúc thuần túy là gánh nặng, người sắt còn có lúc bị đè bẹp nữa là, Dư Tội dù bề ngoài tỏ ra trưởng thành thế nào cũng không thể bỏ qua sự thực y mới là chàng trai trên hai mươi, vốn sống chưa đủ, tính tình chưa hoàn toàn thuần thục.

Hứa Bình Thu đi tới trước mặt Dư Tội, giọng nói ôn hòa không có chút ý trách móc nào: “ Trách nhiệm chủ yếu là của tôi đã xem nhẹ chúng, đánh giá không đúng tình hình, không ngờ được bọn chúng chỉ vài ngày mà dám dùng người mới, lực lượng tiếp viện cũng không kịp thời nắm bắt tình hình, về chuyện này tôi đang kiểm với tỉnh.”

Mặt Dư Tội giãn ra phần nào, khẽ thở dài, chỉ bằng vào việc bị lừa như thằng ngốc, không khác gì bị người ta tát cho một cái thẳng mặt này đủ khiến y nổi điên, so với trước kia càng thêm không cam tâm nhiệm vụ dở dang thế này.

Hứa Bình Thu tinh minh cỡ nào, chỉ chút biến hóa nhỏ trên mặt Dư Tội là ông ta nhận ra ngay, tranh thủ rèn sắt khi còn nóng: “ Nếu cậu thấy áp lực quá lớn thì rút về đi, bằng vào tin tức cậu biết đủ manh mối cho chúng ta rồi, sớm muộn cũng đóng đinh lên người chúng.”

Lâm Vũ Tịnh cũng có suy nghĩ này, thấy Dư Tội tiều tụy như vậy, lòng dâng lên sự thương xót, trong trường hợp này cô không thể xen miệng vào, nhưng nhìn Dư Tội khích lệ, cổ vũ. Nằm vùng là nhiệm vụ mang tính chất thế nào, cô rõ hơn ai hết, ở trong cái thế giới tội phạm đó, áp lực đè lên vai không phải là nhiệm vụ, mà là xung đột tâm lý, dù nói mọi thứ mình làm vị nhiệm vụ, không phải lúc nào cũng thuyết phục bản thân.

Dư Tội cúi mình nhấc mông lên lấy từ dưới ghế sô pha một tập giấy đưa cho Hứa Bình Thu.

Dây thần kinh trong đầu Hứa Bình Thu run lên, kinh ngạc hỏi:” Đây là người mua à?”

“ Người mua và người bán đều có, tôi nhìn rõ bốn tên, hai bên có tổng cộng mười một người, năm cái xe.”

Đỗ Lập Tài vội vàng ghé tới nhìn Hứa Bình Thu lật từng tờ giấy một, gần như không khác gì vẽ phác họa, từng li từng tí một đều hiện ra rõ ràng. Thậm chí không cần tra, Lâm Vũ Tịnh nhận ngay ra được tên Vương Bạch biệt danh Ba Thử đang lẩn trốn không rõ hành tung, không chỉ thế bốn bức tranh còn ghi chú cả chiều cao, hình thể, khẩu âm.

Lâm Vũ Tịnh thốt lên:” Cậu biết cả cái này nữa à?”

“ Tôi không biết, lang thang ngoài đường hai ngày, gặp một người vé tranh trên phố, tôi dựa vào ký ức của mình miêu tả lại.” Dư Tội đứng dậy:” Xong rồi, tôi về đây, đã giao hẹn hôm nay gặp mặt.”

“ Về đâu?” Lâm Vũ Tịnh tim đập nhanh hơn mấy nhịp:

“ Về tổ chức đó chứ còn đâu, ở đó tôi là công thần, sẽ được đãi ngộ tốt ... Nơi này hình như chẳng hoan nghênh tôi lắm.” Dư Tội cố ý nhìn Đỗ Lập Tài nhổ phẹt một bãi nước bọt, khoác áo sơ mi lên, đi thẳng một mạch ra cửa:

Tới khi cửa đóng sầm lại ba người kia mới giật mình, Đỗ Lập Tài nhìn tập giấy thở phào:” Thôi thì coi như cậu ta cũng có thu hoạch.”

“ Thu hoạch lớn nhất không phải ở đó.” Hứa Bình Thu nói một câu rất có thâm ý, đưa tập giấy cho Lâm Vũ Tịnh để cô đưa hình ảnh lên máy tính, miệng mỉm cười, nụ cười xua đi lo âu suốt mấy ngày, thằng nhóc đó thực sự nhập cuộc rồi, vụ án này chắc thêm một phần:

Ngày trong ngày hôm đó vì có tin tức tình báo nội bộ, vụ án có bước tiến triển lớn, cái bộ máy công an này khi hoạt động hết công suất, phát huy uy lực kinh hồn, điện thoại nhấc lên liên tục, máy vi tính sàng lọc dòng thông tin dài dằng dặc. Kết quả đưa ra một nghi phạm khác tên Trương An Như hoàn toàn khớp với mô tả trên tranh, trước giờ lấy thân phận kinh doanh y dược sống ở Trung Châu thuộc tỉnh Thiểm Tây kề sát Sơn Bắc, vậy là một cái kênh tiêu thụ đã dần dần được kết nổi với Quảng Châu.

Chương 054: Phỉ khí lẫm nhiên. (2)

Reng reng reng, Trịnh Triều ợ một hơi rượu, lấy di động ra, một cái tay khác vẫn đặt lên eo cô gái bên cạnh, giọng rất có uy:” Ai đấy?”

Bên kia truyền tới giọng điệu rất mất dạy:” Cha mày.”

“ Mả mẹ mày chứ, chán sống hả con, thằng ...” Trịnh Triều đang ngà ngà hơi men, lập tức chửi luôn một tràng, mấy giây sau mới nhớ ra là giọng Dư Nhị, người anh em này đi một chuyến, giúp hắn kiếm khẳm, chuyến hàng này ngay cả mấy đại hộ ở Vạn Khoảnh còn không dám nhận, tức thì cười lớn: “ Ở đâu đấy?”

“ Anh đang ở đâu?”

“ Nhà hàng Hưng Quốc.”

“ Đợi đó.”

Dư Tiểu Nhị cúp điện thoại rồi Trịnh Triều cứ cảm thấy có chỗ nào không đúng lắm, giọng điệu thằng nhóc đó rất hung hăng, chẳng lẽ có chuyện gì ngoài dự liệu xảy ra rồi. Cũng không phải, hàng là do y đưa mà, có vấn đề thì thằng đó là người chết trước. Còn đang suy nghĩ thì em gái kia lại sán tới thỏ thẻ, Trịnh Triêu cũng sờ soạng mấy cái, nhưng chẳng còn hứng trí gì nữa, búng tay một cái, gọi phục vụ tới thanh toán.

Lát sau ra ngoài, bấm điều chìa khóa xe, là một chiếc Mercedes, nhưng không phải mua, đối với tên sống vất vưởng như Trịnh Triều, thi thoảng thuê cái xe, một gian phòng, kiếm em gái chơi bời vài ngày, chỉ là lần này kiếm quá lớn, thế nên hắn khao thưởng bản thân, thuê một cái xe đắt tiền mỗi ngày tốn 1.600, đóng giả đại gia.

“ Anh Trịnh, chiều nay đi dạo phố với em nhé.” Em gái vẫn bám theo, thỏ thẻ nói mắt thì liếc nhìn dây chuyền vàng to bằng ngón tay đeo trên cổ Trịnh Triều thèm thuồng:

“ Ha ha ha được, dạo phố, thuê phòng anh chiều hết.” Trịnh Triều thừa biết em gái nói dạo phố là muốn gì, chẳng qua tranh thủ xin xỏ mình mua cái nọ cái kia mà thôi, hắn chẳng bận tâm, dù sao trước giờ đa phần số tiền hắn kiếm được chỉ để nhét vào giữa hai chân các em gái:

Vào xe bật điều hòa mở nhạc, nhưng mục đích em gái đâu phải mấy thứ này, đợi có mười phút đã mất kiên nhẫn:” Anh Triều đợi gì thế? Sao chưa đi.”

“ Đợi một người anh em của anh, phải rồi Tiểu Vũ, hay là tối nay em bồi tiếp cậu ta nhé? Người anh em đó giúp anh một chuyện lớn, anh chưa biết phải khao thưởng cậu ta thế nào đây.”

“ Đáng ghét, đừng nói chuyện đó với người ta chứ.” Tiểu Vũ nghe nói bị đưa đi tặng cho người khác thì giận dối đánh Trịnh Triều, có điều không phải giận thật:

“ A, đến rồi kìa.” Trịnh Triều bầm còi, thò đầu ra vẫy tay:

Dư Tội vẫn lái cái xe hàng kia, phanh két trước chiếc Mercedes, Trịnh Triều mở cửa xe định xuống hỏi thăm, không ngờ Dư Tội chẳng nói chẳng rằng đấm luôn một phát, làm Trịnh Triều đang tươi cười kêu "á" một tiếng, ngã nhào vào trong xe.

Tiểu Vũ vừa kêu lên thì bị Dư Tội trừng mắt: “ Chưa tới đêm kêu cái gì, xéo.”

Nhìn Dư Tội mặt đỏ bừng bừng hết sức đáng sợ, Tiểu Vũ không dám nói thêm câu nào, vội vàng mở cửa xe bên kia chạy mất. Dư Tội sắn ông tay áo lên, ấn Trịnh Triều xuống, hắn vừa định mở mồm bốp một phát, sau đó đóng cửa xe lại, chỉ thấy chiếc xe rung lắc liên hồi, trong xe truyền ra tiếng kêu la cấu xin, lần này thì Trịnh Triều biến thành anh Cao Trào thật rồi.

Đấm đá liền mười mấy cái chưa hả, Dư Tội túm tóc hắn kéo lên vả đôm đốp: “ Thằng chó má này, tao coi coi mày là đại ca, mày coi tao là thằng ngu, mày lừa tao .... Hôm đó nếu xe bị kiểm tra ra thì tao xanh mộ ... Mẹ mày, còn kêu à?”

Trịnh Triều bị đánh không khác gì cái bao cát, máu mồm máu mũi hộc ra, bị đánh tới đầu óc choáng váng, thấy Dư Tội càng đánh càng dữ, thế này không chịu được bao lâu, mạng mình để lại ở đây mất, rối rít cầu xin: “ Người anh em, người anh em, nghe tôi nói ... Tôi, thực sự không biết chở hàng gì, tôi không cố ý, là lão đại an bài ... nếu không, nếu không sao tôi dám dùng người mới.”

“ Mẹ mày phun rắm đấy à, còn muốn bịa ra thằng lão đại chó má nào đó để lừa tao ...” Dư Tội co chân đạp giữa háng Trịnh Triều:

“ Á ... Đừng, đừng đánh nữa ... Tôi nói thật, là Mạc lão đại, anh ấy ra lệnh cho tôi.” Trịnh Triều nhịn đau ôm hạ bộ hét lên một cái tên, hi vọng cái tên này có thể dọa được Dư Tội:

Không ngờ Dư Tội dùng cả hai tay bóp cổ Trịnh Triều:” Mạc lão đại là thằng chó nào, mày đưa tao đi, tao xử thằng chó đó ...”

“ Đại, đại ca ... Tha cho em, anh muốn gì, rốt cuộc anh muốn gì em chiều …” Trịnh Triều bị thằng điên này đánh cho sợ nhũn ra rồi, không cả dám gỡ tay Dư Tội, nước mắt ngắn dài van vỉ:

“ Tao hỏi mày, hôm đó chuyển bao nhiêu hàng?”

“ Hả, hỏi, hỏi chuyện này làm gì?” Trịnh Trình tức thì cảnh giác:

Vừa mới hỏi lại bị Dư Tội siết chặt hai tay, Trịnh Triều tức thì không nói ra được lời nào nữa, mắt muốn lồi ra, sắp tắt thở tới nơi Dư Tội buông lơi tay, đợi cho hắn thở một lúc lại tóm cổ áo hắn kéo lên:” Mày nói tao muốn làm gì, tao bán mạng, mày ở sau kiếm tiền, tao phải biết mày kiếm được bao nhiêu chứ.”

Trịnh Triều tưởng xong rồi chứ, đầu óc váng vất vì thiếu ô xy, thở hổn hển một lúc mới trả lời được: “ Đại ca, em em không biết, số hàng đó để lâu rồi mà không ai dám đưa đi, thế nên giao cho anh, em cũng không, không rõ kiếm được bao nhiêu … em cũng chỉ là thằng Thiên Lôi chỉ đâu đánh đó thôi.”

“ Chó chết!” Dư Tội đánh nãy giờ cũng nguôi giận phận nào rồi, ngồi xuống ghế nghỉ ngơi, xoa nắm đấm, đừng nghĩ đánh người mà mình không đau:

Trịnh Triều cũng là tay giang hồ trải qua sóng gió rồi, dù mặt máu me be bét, toàn thân đau đớn, nhưng so với kiếm được một viên mãnh tướng thì có là gì, quan sát sắc mặt Dư Tội, xem chừng y đã nguôi ngoai phần nào, rụt rè dò hỏi: “ Người anh em, đừng sợ, hàng tới tay khách rồi, cậu đâu giữa nữa … chẳng phải là mấy ngày hôm nay không có chuyện gì sao?”

“ Có chuyện gì thì cũng là tao, mày đương nhiên không sao rồi, thằng chó má mày đợi đấy, tao có làm sao cũng sẽ kéo mày theo.” Dư Tội rống lên:

Bảo an và khách tới nhà hàng ăn cơm đều bị kinh động, xúm đông xúm đỏ xum quanh, Trịnh Triều bò ra khỏi xa đuổi bảo an đang gõ cửa, lại hùng hổ quát người vây quanh, cái mặt be bét máu của hắn tác dụng giải tỏa đám đông khá tốt, sau đó vào xe lấy bọc giấy đã chuẩn bị sẵn, trong đó hiển nhiên là ba cọc tiền mặt, mới cứng:” Người anh em, tôi không bạc đãi cậu, ba vạn, hơn đứt đi cướp trạm thu phí.”

Dư Tội nhìn nụ cười lấy lòng khó coi hơn khóc của Trịnh Triều, không nghi ngờ gì nữa, thằng này phải kiếm được nhiều lắm cho nên mới khách khí như vậy, bị ăn đòn đến vậy mà lại còn có chút vui mừng nữa chứ. Trút giận thì cũng trút rồi, không nên thái quá nếu không hỏng chuyện, Dư Tội cho tiền vào túi, còn có chút chưa hả:” Thế còn được, mẹ nó chứ, nhất định anh kiếm nhiều lắm.”

“ Người anh em, số tiền này đủ cậu mua mạng người ta rồi đấy, mà tôi cũng chỉ là làm việc cho người ta, kiếm được bao nhiêu chứ.” Trịnh Triều nhẹ người, giờ cơn đau mới thực sự hành hạ hắn:” Ra tay gì mà nặng thế?”

Đề xuất Tiên Hiệp: Bát Đao Hành
Quay lại truyện Dư Tội
BÌNH LUẬN