Chương 48: Lần theo manh mối. (2) (5)
Chương 48: Lần theo manh mối. (2) (5)
“ Tha cho anh, không có chuyện gì thì thôi, nếu có thì anh cũng đừng hòng thoát, lúc đó tôi giết anh trước rồi ra sao thì ra.” Dư Tội thở dài, như kiệt sức ngả ghế ngồi ra dựa lưng vào không nói nữa:
Trịnh Triều kiếm ít khăn giấy, nước khoáng lau máu me trên mặt, cẩn thận nói:” Người anh em, còn chuyện nữa, Mạc lão đại đưa số điện thoại, bảo cậu liên lạc với người này.”
“ Biết rồi.” Dư Tội nhận lấy danh thiếp, nhìn thấy Đồ dùng người lớn Gia Sĩ Lệ là biết ngay ai rồi, mẹ nó chứ, Phó Quốc Sinh, y lại có kích động muốn đánh người.
Chương 055: Cường thế đoạt vị. (1)
Phải thừa nhận rằng có vài thời điểm Dư Tội nghi ngờ phán đoán ở trong nhà, như y từng đánh giá trong tù, Phó Quốc Sinh văn không đủ, võ cũng thiếu, gian trá đấy nhưng không đủ tàn nhẫn. Chắc chắn hắn là thằng tội phạm, nhưng bảo là thứ buôn ma túy giết người thì Dư Tội nhìn thế nào cũng không giống, nhưng tấm danh thiếp này nói rõ vấn đề rồi.
Vừa chuẩn bị đi thì Trịnh Triệu kéo tay, Dư Tội quay đầu lại nổi nóng quát: “ Có rắm gì thì đánh một thể đi.”
Trịnh Triều sợ hãi rụt tay ngay tức thì:” Được, tôi đánh, đánh ngay .... Đại Đồn và Hóa Phì bị giữ ở Phiên Ngu, phiền cậu đi chuộc họ ra, được không?”
“ Sao anh không đi mà bảo tôi?” Dư Tội ngờ vực:
“ Tôi ...” Trịnh Triều thực ra chẳng muốn làm chuyện này, hai tên thủ hạ bị bắt kia vận chuyển hàng lậu chứ không phải hàng cấm, nên phương thức xử lý chỉ là phạt tiền, nhưng hắn không muốn xuất đầu lộ diện, vừa có lô hàng thành công, lặn sâu chút cho an toàn, nhưng người thì vẫn cần, dù sao tuyển người mới lý lịch đáng tin không dễ: “ Người anh em, cậu không biết, tôi nhìn thấy cảnh sát là hai chân run lên rồi . Thêm vào đó thanh danh của tôi cũng chẳng tốt đẹp gì, thò mặt ra dễ bị người ta theo dõi, cậu là người mới nên không sao.”
Dư Tội mắt đảo qua đảo lại, tính toán một lúc gật đầu:” Được, tiền chuộc anh trả.”
“ Không thành vấn đề, không thành vấn đề.” Trịnh Triều rối rít gật đầu cung kính tiễn Dư Tội đi, đợi xe hàng đi rồi mời ngồi ngây ra: “ Mẹ nó, ai là thủ hạ của ai đây, sao mình phải ăn nói khép nép với thằng chó đó.”
Vai trò bất tri bất giác đã thay đổi làm Trịnh Triều không thoải mái, có điều vị này khả năng là cây sinh tiền trong tương lai, không thèm tính toán nữa, trong cái nghề này chỉ cần nhúng tràm một lần, đi quá giới hạn là không còn giới hạn nào nữa.
Vừa lấy điếu thuốc ra hút ai ngờ đau tới rơi cả điếu thuốc xuống, không biết Tiểu Vũ quay lại từ lúc nào, tay ngọc dịu dàng dùng nước khoáng lạnh thấm vết thương cho hắn, mắt rơm rớm:” Ai thế, sao đánh anh thành ra thế này?”
“ Không sao, người anh em của anh thôi, có hơi điên một chút.” Trịnh Triều mất mặt, không bốc phét nữa, vớt vát thể diện khởi động xe: “ Đi, chúng ta dạo phố, anh Triều này hứa là không bao giờ nuốt lời.”
........... ..............
Danh thiếp Trịnh Triều đưa cho màu phấn hồng nữ tính, tên ghi trên đó là Thẩm Gia Văn, nửa Anh nửa Trung, vấn đề ở chỗ Dư Tội biết cái công ty này dính dáng tới Phó Quốc Sinh.
Trịnh Triều có vẻ không biết Phó Quốc Sinh, tên đó nhiều khả năng chính là người đạo diễn để đưa mình vào cái vòng tròn buôn bán ma túy này, liên quan trong đó không nói cũng biết, Phó Quốc Sinh chắc chắn có vai trò lớn.
Nhưng độ khó lại chính là ở chỗ này, tuy biết là hắn làm, nhưng tất cả mọi chuyện lại mượn tay người khác làm. Trong mắt Dư Tội thì hắn đã tới cảnh giới tội phạm mà đại đa số phải ngước mắt nhìn, đó chính là bất kể người khác làm việc hay phạm tội, hắn cũng chỉ làm một việc là đếm tiền.
Xe dừng lại ở khu thương mại đông đúc trên đường Châu Giang, trước mắt là Cty Gia Sĩ Lệ, rất lớn, ba cái cửa kính, khách hàng ra vào không ít, không giống ở phương bắc bọn họ, loại cửa hàng này chỉ có thể mở trong ngõ nhỏ sâu hun hút, phương nam rõ ràng là cởi mở hơn nhiều. Dư Tội xuống xe đi vào trong, đại sảnh rộng tới 200 mét vuông, tủ kệ kê san sát, ngước nhìn lên tấm biển ở cái tủ thuốc, nào là "Thần uy cả đêm", "Chân nam nhân, chân hảo hán", Dư Tội buồn cười, hảo hán thật nào phải đi mua mấy thử này.
Đi vào sâu thêm chút nữa là đồ lót gợi tình, roi da, nhìn thôi cũng sinh liên tưởng vô biên, cúi đầu xem mấy món đồ chơi trong tủ kính, đến lúc ngẩng đầu lên không biết từ khi nào xuất hiện một mỹ nữ, mỹ nữ hết sức tự nhiên cười ngọt:” Thưa anh, hàng độc quyền của công ty chúng tôi ở tầng hai, nếu anh có hứng thú, tôi xin phép dẫn anh lên tầng hai.”
Da trắng trẻo, nụ cười tươi, lại còn xuất hiện ở nơi thế này, nam nhân nào không đảo mắt qua vài chỗ trên người, Dư Tội chẳng cần nghĩ nói một câu hai ý:” Đương nhiên có hứng thú.”
Mỹ nữ nhỏ nhẹ đưa tay:” Mời anh.”
Dư Tội theo mỹ nữ lên tầng trên, đứng ở cửa nhìn vào một cái, lưỡi thiếu chút nữa rơi vào trong bụng, mỹ nữ, toàn bộ là mỹ nữ, có điều là bằng cao su, độ chi tiết cực cao, toàn bộ tầng hai được trang trí thành phòng khách và nhà ở. Trên sô pha, bên bàn trà, cạnh tủ sách là đủ các loại mỹ nữ hoặc đứng hoặc ngồi, nằm với đủ màu da, trang phục từ trang trọng tới ngây thơ, quyến rũ, lạnh lùng.
Dư Tội tưởng chừng lạc vào tiên cảnh vừa đi vừa nhìn không chớp, có lẽ thiên đường với nam nhân chính là thế này đây.
Không biết làm sao Dư Tội đi tới bên một búp bê mặc cảnh phục hở trên thiếu dưới, vẻ mặt lạnh lùng nghiêm túc, mặt nhỏ nhắn, bất giác liên tưởng tới Lâm Vũ Tịnh. Thế là nhất thời không kìm được đưa tay sờ cái mũi nho nhỏ của mỹ nữ cảnh sát.
Có tiếng cười khẽ, Dư Tội sực tỉnh rút tay về, lại thấy một mỹ nữ nữa, thật trăm phần trăm, mái tóc dài nhuộm màu nâu, mặc bộ OL trắng tinh thanh nhã, bước chân khoan thai đi về phía y, mang theo hương thơm ngào ngạt, vừa có khí chất đại gia khuê tú, vừa mang phong tình giai nhân trời nam, Dư Tội nuốt nước bọt.
“ Anh Dư có phải không?”
Bàn tay ngọc nhỏ nhắn đưa ra làm Dư Tội có hơi hoảng loạn nắm lấy, mềm như không xương, âm ấm mịn màng, làm người ta tim đập mạnh còn hơn cả lúc nhận bó tiền lớn.
“ Bạn anh đang đợi anh.” Mỹ nữ bộ bộ dạng ngốc nghếch của Dư Tội làm bật cười khoe hai lúm đồng tiền nhu hút hồn người vào đó:
Một trước một sau, Dư Tội đi sau, hai mắt không dời đôi chân thon dài, tất lụa đen, đúng khẩu vị của mình, bộ váy công sở ôm lấy thân thể cân đối, phác họa sống động đường cong không quá khoa trương lại thừa quyến rũ. Đùi chắc khỏe, cặp mông tròn trịa lờ mờ dưới lớp vải thượng hạng, giày cao giót thủy tinh, cổ chân hoàn mỹ và bắp chăn tạo nên đường lượn sóng nhu hòa, giờ hiểu vì sao thiên hạ có người thích chân mỹ nữ rồi, mình hình như cũng có sở thích đó.
“ Cô có phải là ... Thẩm Gia Văn không?” Dư Tội tới gần thêm một bước hỏi, nhận ra mình bất giác lịch sự hơn nhiều, hiển nhiên bị khí chất của mỹ nữ cảm nhiễm:
“ Đúng rồi.” Thẩm Gia Văn nhoẻn miệng cười, không nói thêm bất kỳ điều gì:
Song nụ cười đó truyền đạt ý tứ rất rõ ràng, kỳ thực mọi người đều biết nhau làm gì, đúng không?
Dư Tội cười bối rối không hỏi thêm nữa, đánh giá lại mỹ nữ như điêu khắc từ ngọc, vì che dấu dưới vỏ bọc xa hoa của công ty này là giao dịch ma túy, hiện giờ y không ngại làm bất kỳ chuyện gì phá cái tổ chức này, kể cả là siết cổ Phó Quốc Sinh lần nữa.
Dừng lại trước căn phòng dán biển tổng giám đốc, Thẩm Gia Văn khẽ đẩy cửa ra làm động tác mời, Dư Tội bước vào gian phòng rộng rãi sáng sủa, sau chiếc bàn giám đốc bằng gỗ lim, Phó Quốc Sinh ngồi quay lưng lại cửa sổ, đứng dậy kéo tay Dư Tội quan sát: “ Lão Nhị, sao lại ăn mặc thế này, sợ người ta không biết là thổ phỉ hay sao?”
“ Anh có mặc vào hàng hiệu thì cũng khác gì thằng vương bác đản đâu.” Dư Tội lườm một cái, đối với tên này không cần khách khí gì hết:
“ Khác biệt ở chỗ đóng gói và chưa đóng gói đấy.” Phó Quốc không phật ý cười càng vui vẻ hơn khoác vai Dư Tội như gặp bạn cũ lâu ngày xa cách:
Thẩm Gia Văn tủm tỉm cười, biết ý đi ra khép cửa lại.
Thực ra Dư Tội hứng thú với mỹ nữ này hơn xa Phó Quốc Sinh, cánh cửa dầy che mất thân hình yểu điều làm y thất thần chốc lát, quay lại nhìn Phó Quốc Sinh từ đầu tới chân, vẻ mặt như đang ngầm nói: Bông hoa tươi kia làm sao lại cắm vào đống phân này.
Chương 056: Cường thế đoạt vị. (2)
“ Cậu bỏ tâm tư đó đi, ngay cả nữ nhân của tôi mà cậu cũng nhòm ngó à?” Phó Quốc Sinh lần này thực sự không vờ vịt được nữa, bực mình mắng Dư Tội một câu, thằng nhãi này thực sự vuốt mặt không biết nể mũi, mình đứng sờ ngay đây chứ đã chết đâu, thế mà nó dám nhìn nữ nhân của mình với ánh mắt đói khát đó:
Dư Tội cười ha hả, trắng trợn hỏi:” Tôi thực sự thích em gái đó rồi đấy, này, trong nhà giam anh đã hứa tặng tôi hai em gái mà, có định giữ lời không đấy, tôi chỉ muốn một mình cô ấy là đủ.”
“ Ngồi đã.” Phó Quốc Sinh ngồi trở về sau bàn, đây không phải là phòng giam, về lại chỗ của người văn minh, có vẻ phong cách của hắn khác hẳn giống quý tộc ưu nhã:
Còn Dư Tội thì sao, giống như nông dân vào phủ quan lớn, nhìn chỗ này, sờ chỗ kia. Phải nói văn phòng của Lão Phó so với ngoài kia hoàn toàn khác biệt, bên ngoài ám muội vô cùng, bên trong lại trang nhã, bên cửa là cái chum nước lớn thả cá vàng, dựa tường là ghế sô pha làm từ trúc, ban công làm bằng gỗ kết hợp thép không rỉ, treo mấy chậu hoa tươi, không xa hoa mà rất có vị cuộc sống, chẳng hề giống nơi ở của thứ cặn bã buôn bán ma túy.
Phó Quốc Sinh cũng đang tỉ mỉ quan sát Dư Tội, hắn đợi cuộc tái ngộ bằng phương thức này lâu rồi, biểu hiện của Dư Tội không làm hắn bất ngờ, hứng thú hỏi:” Lão Nhị, cậu từ xa như thế tới tìm tôi, không biết có suy nghĩ gì?”
“ Có.” Dư Tội quay lại gật gù mỉm cười:
“ Nói ra xem nào.” Phó Quốc Sinh đan hai tay vào nhau:
“ Tôi muốn siết cố anh lần nữa, lần này đừng tôi tha cho như lần trước.” Dư Tội lời lẽ thì hung hăng, nhưng ánh mắt thì không:
“ Ha ha ha, vì sao còn chưa ra tay?”
“ Nhìn thấy em gái xinh đẹp như thế, tâm tình không tệ, hôm khác tôi xử lý anh sau.” Dư Tội tùy ý nói một câu, vẫn vừa đi vừa ngó nghiêng văn phòng, thình lình tới trước mắt Phó Quốc Sinh, một tay chộp cổ hắn, giọng lạnh băng: “ Quân chó má này, anh định trả thù tôi đấy à?”
“ Cậu nghĩ như thế sao, nếu tôi muốn thì làm được rồi.” Phó Quốc Sinh ung dung gỡ tay Dư Tội ra, hoàn toàn khác vẻ nhát gan trong trại giam:
“ Mẹ kiếp, bớt vờ vịt với tôi đi.” Dư Tội lửa giận bốc lên, y không có mấy thù hận với Phó Quốc Sinh, nhưng bị cả hai bên lừa qua lừa lại làm y cực kỳ tức giận, xốc cổ áo Phó Quốc Sinh dựng dậy: “ Lão tử vừa ra được vài ngày thì mẹ nó thành thằng bán ma túy rồi, nếu cái xe đó mà bị tóm, lão tử bị đòm một cái là chắc.”
Đúng lúc này cửa bật mở, Tiêu Đào dẫn hai tên cao lớn mặc trang phục bảo an xông vào, Dư Tội lập tức buông Phó Quốc Sinh ra, hai tay giơ lên cao, tươi cười niềm nở đi tới như bạn cũ: “ A, soái ca, lâu rồi không gặp.”
Thái độ quay ngoắt 180 độ của Dư Tội làm Tiêu Đào ngẩn người, Phó Quốc Sinh rống lên: “ Cút ra ngay, ai bảo cậu vào đây?”
Muộn mất rồi, Dư Tội vừa tới gần tung một cú đá tàn bạo vào háng một tên bảo an làm hắn gục ngay tức thì, tên còn lại chưa kịp phản ứng đã bị chặt cổ họng, bồi thêm cú đá lăn quay ra đất. Chỉ còn lại Tiêu Đào đang bàng hoàng không biết tiến hay lui thì Phó Quốc Sinh lần nữa quát: “ Lão Nhị, không cần làm thế, có gì cứ tìm tôi ... Còn cậu, không cút mau, tôi không gọi xảy ra bất kỳ chuyện gì cũng không được vào.”
Tiêu Đào rối rít vâng dạ, cùng hai tên bảo an khốn khổ nửa bò nửa đi ra ngoài.
Phó Quốc Sinh thở hắt ra một hơi, pha một ấm trà, lấy thêm bộ cốc chén rót đầy bảy phần đẩy về phía Dư Tội, chờ đợi y lên tiếng.
“ Rốt cuộc anh là ai?” Dư Tội tựa hồ như vừa giải quyết một con muỗi, quay đầu lại ánh mắt phức tạp nhìn Phó Quốc Sinh, tới giờ ấn tượng của y với người này vẫn không tệ, vẫn có chút gì đó thấy hắn không phải kẻ cùng hung cực ác, chỉ ít còn niệm tình xưa, nếu không với loại thân phận này muốn báo thù dễ dáng lắm:
“ Người làm ăn.” Phó Quốc Sinh mỉm cười cầm chén trà lên hớp nhẹ:
“ À, đúng là người làm ăn, tính toán hay đấy, nếu tôi mà thua thì coi như anh báo được thù, chẳng có gì phải áy náy, còn tôi thắng thì anh kiếm lớn.” Dư Tội trừng mắt, cầm chén trà uống hết luôn:” Thứ chó má, thế nào anh cũng không lỗ nhỉ?”
Phó Quốc Sinh không đáp, tựa hồ thừa nhận lời Dư Tội, rót thêm cho y chén trà nữa:” Lấy được tiền rồi chứ?”
“ Được rồi, ba vạn.”
“ Thế là được, cuộc sống chính là vụ làm ăn, sống chính là không ngừng giao dịch, dùng năng lực đi đổi lấy nhà xe và nữ nhân, có gì không đúng nào?” Phó Quốc Sinh nói bằng giọng hiển nhiên:” Giờ cậu hơn đại đa số mọi người rồi, đáng mà, đúng không?”
Đúng là hơn thật, làm cái nghề này khó ở chỗ, nhiều người không vượt qua nổi ám ảnh tâm lý lần đầu gây án, dù sao đây là tội mất mạng, có người sau khi biết mình vận chuyển gì còn trốn biệt tăm, không cả dám quay lại nhận tiền, đương nhiên là cả đời không dám hé răng với ai rồi.
Phó Quốc Sinh hài lòng về nhãn quang của mình, tên Dư Tiểu Nhị này thần kinh rất vững, nhanh như thế đã thích ứng được, chỉ có chút khó chịu.
Dư Tội biết có hai con mắt đang đánh giá mình, có chút lúng túng, cái vai này giờ hơi khó định vị rồi, nên làm một tay thủ hạ cúi đầu nghe lệnh, hay là người mới ngờ vực, hoặc vẫn là thằng lưu manh bất cần đây, cái nào cũng có vẻ không phù hợp lắm. Bị mấy vố lừa đau rồi, Dư Tội càng thêm cẩn thận, trước kia cứ tưởng mình đã thấu cái cuộc đời chó má này, giờ mới hiểu mình còn non lắm.
Căn phòng rơi vào im lặng, chỉ có âm thanh cuộc sống lao xao bên ngoài truyền qua cửa sổ.
“ Đang nghĩ gì thế?” Phó Quốc Sinh uống hết chén trà hỏi:
“ Tôi đang nghĩ xem anh đang nghĩ gì.” Dư Tội lấy câu hỏi thay cho câu trả lời, che dấu suy nghĩ của mình:
Phó Quốc Sinh hơi ngả người về phía trước, vẻ mặt chân thành: “ Lão Nhị này, người ta nói chúng ta là cặn bã, nhưng tôi thấy chúng ta không phải là cặn bã, mà bị cái xã hội này chèn ép mà thôi. Giờ sống trong cái hoàn người ăn thịt người này, không cặn bã lại khó sống, chúng ta đâu có lựa chọn .... Dù sao loại như chúng ta, bất kể tống giam hay xử bắn, chẳng ai thương hại nữa.”
Dư Tội có phần nào đó đồng cảm, Hứa Bình Thu chọn mười mấy anh em bọn họ cũng phần nào mang suy nghĩ này: “ Vậy thì phải làm sao?”
“ Thì phải thành loại cặn bã như tôi, là cặn bã có tiền, có địa vị, sẽ không ai dám coi tôi là cặn bã nữa, bọn họ gọi tôi là thương nhân thành đạt đậm sắc thái truyền kỳ, cậu hiểu không?” Phó Quốc Sinh rút ra tâm thẻ ngăn hàng đặt lên bàn: “ Bất kể cậu nghĩ về tôi ra sao, tôi thì thực sự coi trọng cậu, trong thẻ này có mười vạn, thêm vào số tiền trong tay cậu, vậy là cậu có khoản tiền mở đầu kha khá rồi, muốn cải biến vận mệnh với cậu mà nói , không khó.”
Dư Tội từ từ hít vào, có vẻ muốn bồi dưỡng mình rồi, đưa mình lên, biến y thành một tên tội phạm có tiền đồ, đây là tiền khởi động chiêu binh mãi mã, đưa tay ra cầm lấy tâm thẻ ngân hàng làm bằng nhựa cứng. Với y mà nói đây là số tiền cực lớn, cả đời chưa từng tiếp xúc với khoản tiền lớn như vậy, phải xử lý tình hình này ra sao, nhận hay không nhận đều không ổn.
Vẻ chần chừ này làm Phó Quốc Sinh nhíu mày, nếu Dư Tiểu Nhị là người "không tham tiền, không háo sắc" thì hắn dùng không nổi rồi:” Sao, chê ít à, hay định không nhận?”
“ Nếu tôi đã nhìn ra đường kiếm tiền ở đâu thì số này đúng là hơi ít, với lại chỉ bằng chút tiền này mà anh muốn tôi bán mạng cho anh thì anh hoang tưởng rồi.” Dư Tội tay một cái, tấm thẻ rơi tách xuống bàn, đứng dậy bỏ đi.
Phó Quốc Sinh cho rằng Dư Tội làm cao để nâng giá nên không có phản ứng gì, Dư Tội mở cửa mới nói thêm một câu: “ Lão Phó, trước kia tôi có lỗi với anh, nhưng sau đó anh không nhớ thù, còn đối xử với tôi không tệ, thế nên trong một thoáng tôi đã coi anh là bạn, nhưng anh lại lừa tôi.”
Nhìn hai mắt đầy tơ máu của Dư Tội, Phó Quốc Sinh có cảm giác chẳng lành, cửa đóng lại, hắn cũng không giữ được nụ cười có phần giả tạo nữa, sắc mặt rất kém, mình vẫn đánh giá thấp lý tưởng và theo đuổi của tên trộm vặt này sao? Dư Tiểu Nhị này còn có thứ theo đuổi gì cao hơn nữa
Chương 057: Cường thế đoạt vị. (3)
“ Cậu ta đi rồi.” Cửa lại mở ra, Thâm Gia Văn nhẹ nhàng bước vào báo, nhìn Phó Quốc Sinh trầm ngâm ngồi đó, hết sức bất ngờ:” Sao thế, hình như anh không thu phục được cậu ta?”
“ Anh vừa mới nhận ra, hình như anh không hiểu cậu ta.” Phó Quốc Sinh lắc đầu:
“ Anh đó, lúc nào cũng quá đa nghi, bên kia đã truyền tin về rồi, toàn bộ hàng đã chia tới các kênh phân phối, lần này kiếm lớn, sớm biết thế đã đưa hàng nhiều một chút, thị trường bây giờ bao nhiêu cũng không đủ.” Thẩm Gia Văn ra sau lưng Phó Quốc Sinh, bóp vai cho hắn:
“ Anh cứ thấy bất an thế nào đó, như sẽ xảy ra chuyện gì rất lớn.”
“ Đương nhiên là có rồi, còn một lô hàng lớn hơn sắp xuất hàng trong thời gian tới, Phú ca đã ở trên biển, không bao lâu nữa tơi nơi.” Thẩm Gia Văn cúi xuống bầu ngực đè vài vai Phó Quốc Sinh, thì thầm:
“ Tuyệt đối không được, quá mạo hiểm.” Phó Quốc Sinh đứng bật dậy gạt tay cô ra, phản ứng có phần quá khích làm Thẩm Gia Văn giật mình: “ Mỗi lần thành công chỉ có ba phần là do kế hoạch, bảy phần là do may mắn, con đường này chúng ta đã đi quá lâu, sớm muộn gì cũng bị lộ, anh nghi cảnh sát ngửi ra gì rồi nếu không thời gian qua không bình yên thế đâu.”
“ Bình yên chỗ nào, phương bắc đã truy rất gắt kia kìa, chẳng qua chúng chưa có manh mối mò tới đây thôi.” Thẩm Gia Văn biết mình lỡ mồm, đáng lẽ không nên nhắc tới tên Phú ca, tình tứ ôm Phó Quốc Sinh, nhón chân hôn nhẹ lên môi hắn, nũng nịu: “ Em đảm bảo đây là lần cuối cùng, với thủ đoạn của anh, chắc chắn qua được một cách bình an.”
“ Không được, ít nhất là trong thời gian ngắn không được làm nữa.” Phó Quốc Sinh kiên trì nói:
“ Được, được em tin anh.” Thẩm Gia Văn hôn Phó Quốc Sinh cái nữa, giống cổ vũ, cũng không cãi mệnh lệnh, chợt nhìn qua cửa sổ thấy chiếc xe hàng rất không hài hòa ở khu phố sầm uất này phun khói đen chạy đi, tò mò nói:” Quốc Sinh, anh đoán xem tiếp theo cậu ta sẽ làm gì, em đoán cậu ta càng lún sâu.”
“ Tốt nhất là đừng, nếu không anh phải hổ thẹn với chữ bạn rồi, đáng lẽ không nên lôi cậu ta vào cái nghề này mới đúng.” Phó Quốc Sinh nhớ lại chuyện trong trại giam, trừ ngày đầu đánh nhau, còn lại hai người rất tâm đầu ý hợp, thành một hồi ức đẹp trong mấy năm qua:
…..
Ngày hôm sau, tại ban tra xét Hải Quan thành phố Phiên Ngu, "Dư Tiểu Nhị" nộp phạt, nhận Hóa Phì, Đại Đồn vì vận chuyển hàng lậu mà bị tạm giam, hai người vốn tưởng rằng mình bị bỏ mặc rồi, đang đợi ngày bị tống vào trại tạm giam thì Dư Tội tới, mừng hơn gặp cha mẹ đẻ thất lạc lâu ngày, thiếu mỗi điều ôm lấy y mà khóc.
Chẳng kịp hòi han, Dư Tội dẫn hai người đi, dọc đường mắng bọn họ, 5 vạn đó làm gì dễ kiếm như vậy.
Đi ra xe thì thấy một tên béo mặt tròn rất vui mắt, hắn niềm nở vẫy tay:” Này, Nhị ca, anh em của anh à?”
“ Ừ, đây là Đại Đồn, Hóa Phỉ đều là anh em tốt của tao... Còn đây là Thử Tiêu, sau này chúng ta là người một nhà.” Dư Tội dẫn hai người kia lên xe, biết người bị giam thiếu nhất cái gì, mở hai cái hộp xốp đựng gà quay chín vàng:” Thử Tiêu mua đấy.”
Hóa Phì, Đại Đồn không khách khí, dùng cả hai tay vừa ăn vừa luôn mồm cám ơn Thử Tiêu.
“ Khách khí làm gì, anh em cả mà.” Thử Tiêu miệng cười, mắt trừng lên với Dư Tội, chằng biết thằng này xúi bẩy thế nào mà tổ chuyên án phái luôn cả hắn đi làm tội phạm:
Dư Tội khởi động xe, chửi bới:” Con mẹ cái thằng chó Trịnh Triều chứ, anh em bị bắt mà hắn không tới chuộc, chúng ta uống gió tây bắc còn hắn kiếm mấy chục vạn ... Lần này tôi quyết định tự làm, thế nào, các anh có dám theo tôi làm không, không thì tôi cho lộ phí về quê.”
“ Không kiếm được tiền thì về thế nào?” Đại Đồn mồm nhoe nhoét mỡ, lắc đầu:
“ Lầm.” Hóa Phì ngoạm một miếng thịt lớn, nói rất quyết tâm:
Ngày hôm đó giới buôn lậu dậy sóng, người ta kháo nhau, xuất hiện một tên người mới rất ngông nghênh, ngay giữa đường phố dẫn người cầm dao đuổi đánh Trịnh Triều của Phiên Ngu , sau đó không rõ tung tích của Trịnh Triệu nữa, theo như lời đồn thì bị chém ba phát sợ quá chạy mất rồi. Lại thêm vài ngày nữa, đột nhiên đâu ra môt tên Dư Tiểu Nhị thu nạp thủ hạ của Trịnh Triều, nhanh chóng lớn mạnh, nhân số lên tới mười mấy người, tên đó như con chó điên dẫn người tới Vạn Khoảnh, Tân Khẩu, thằng đó không chơi theo luật trắng trợn cướp mối làm ăn của người trong nghề, cái nghề này vốn ai mạnh thì người ấy sống, tức thì giới buôn lậu vốn hoành hành khắp Vạn Khoảnh khao nhau lại có thêm một ngôi sao mới xuất hiện.
…….. ………….
“ Chính xe đó, chặn nó lại.” Km số 17 từ Tân Khẩu tới cửa cảng, trạm kiểm tra buôn lậu phát hiện một chiếc xe MPV bốc khói đen như trâu điên rầm rầm xông về phía trạm, đội ngũ năm sáu người trpmg trạm tức thì cuống lên, người khởi động xe, người phong tỏa đường, người giở biển kiểm tra quát xe dừng lại.
Không ít chủ xe đang tiếp nhận kiểm tra vừa quay đầu nhìn một cái liền sợ hết hồi.
Hai cái ống khói như hai cái sừng trâu phun khói đen mù mịt, rõ ràng là xe hơi mà cải tạo lại không khác gì máy cày. Nhưng mà đừng xem thường cái máy cày này vì nó chạy rất nhanh, phải tới 80 km/h, đằng sau lắp thêm khoang chở hàng, gầm xe cũng được nâng cao lên, dùng loại bánh xe to của Âu Mỹ, làm nó cao lớn hơn xe khác một bậc, sơn đen xì xì, lại gần hơn trông giống như cái xe ngựa kéo gắn bánh xe hơi, chẳng ra thể loại gì.
Nhưng mà nó chạy thật khủng khiếp, cứ hùng hục như trâu húc mả vậy, thấy xe của đội kiểm tra chặn đường, còn chuẩn bị không ít chướng ngại vật mà cũng không hề có ý định giảm tốc. Đám chủ xe khác sợ bị con trâu điên đó chẳng may húc phải thì khốn, liền nối nhau mở cửa xe chạy sang lề đường đề phòng bất trắc, từ xa cũng ngửi thấy mùi khỏi gắt mũi, không biết xe của nợ đó chạy bằng nguyên liệu nữa.
Gần rồi, với tốc độ này thì phanh cũng không kịp nữa, vẫn không dừng, cái xe kia hoàn toàn không có ý định dừng, đám kiểm tra loạn rồi, không dám ngồi trong xe nữa, bỏ chạy như vịt luôn. Đám đông trố mắt, nhìn cái khí thế này là muốn dùng sức xông qua trạm rồi, con bà nó chứ, quá bá đạo mà. Xe chạy qua không ít người lại xe tụ lại dùng ánh mắt sùng bái nhìn con quái vật xấu xí hung bạo nhả khói lao tới trạm, vãi cả lều, coi đội chống buôn lậu không ra cái củ cải gì nữa rồi.
“ Chính xe đó, không gì cản được nó đâu, tôi thấy lần thứ hai rồi.” Một chủ xe giọng hết sức tự hào khoe với xung quanh:
“ Kinh vồn, thứ này ở đâu đấy?” Người nhìn thấy lần đầu cảm xúc dào dạt:
“ Bên trấn Vạn Khoảnh đấy, thấy bảo người ngày vốn là thủ hạ của anh Triều, giờ làm lão đại rồi.”
“ A, thế thì tôi biết rồi, tôi biết là Dư Nhị, giờ ai cũng gọi là Nhị ca, người này kinh lắm.”
Buôn lậu mà, nắm bắt tin không nhanh có mà chết, liên quan tới việc Nhị ca làm sao thành lão đại, làm sao giàu lên trong một đêm đã sắp thành thần thoại rồi. Phàm là những tiểu hộ hoặc người mới, tức là buôn lậu thuyền nhỏ thì chỉ trốn thuế kiếm tiền lẻ thôi, nhưng Nhị ca thì thứ gì cháy hàng thì vận chuyển cái đó, mơ hồ đã có xu thế thành long đầu ở Vạn Khoảnh.
Chứ còn không à, cứ nhìn xe quái vật của người ta đi, đúng là sản phẩm của yêu nghiệt lang chạ với biến thái sinh ra, thế này bố ai mà đọ được.
Hôm nay bọn họ sắp được chứng kiến thời khắc huy hoàng của giới buôn lậu rồi.
Đề xuất Voz: Giọng hát của một thiên thần