Chương 49: Thanh danh vang dội. (1) (1)
Chương 49: Thanh danh vang dội. (1) (1)
Chương 058: Thanh danh vang dội. (1)
Người chở hàng quốc cấm liều mạng xông qua trạm kiếm tra chưa phải là chưa bao giờ thấy, thế nhưng mà buôn lậu càng hung dữ thì về sau bị đả kích càng ác liệt, nên không còn ai xông qua trạm nữa rồi. Những bậc tiền bối dám làm thế tuy để lại vài câu chuyện trà dư tửu hậu trên giang hồ nhưng trả giá bằng cả đời sau chấn song sắt, thành bài học xương máu cho hậu bối.
Nhưng hôm nay có hậu bối muốn vượt mặt tiền bối.
Người của đội chống buôn lậu hò hét nhau trải thảm đinh, đã quá muộn, cái xe điên đã uỳnh uỳnh lao tới, nhân viên hai bên kinh hồn táng đởm tung mình né tránh, xe nghiến qua lưới đinh không dừng. Rầm! xe chắn đường bị xô lật sang bên dễ dàng như không, còn lưới đinh bị bánh xe lớn cuốn lên bay cao mấy mét, rơi sầm xuống nóc một cái xe buôn lậu, chú xe ôm đầu nhảy khỏi buồng lái làm đám chủ xe cười nghiêng ngả.
“ Bắt lấy nó, bỏ hết xe khác, bà nội nó, hôm nay chỉ bắt cái xe này thôi.” Đội trưởng ba máu sáu cơn nhặt lại cái mũ bị rơi, nhảy lên xe, ba chiếc xe chống buôn lậu hú còi, nối nhau truy kích:
Trạm kiểm tra không còn ai nữa, xả trạm rồi.
Chủ xe phía sau reo hò vang dội, không bỏ lỡ thời cơ chạy lên xe, còn cố tình rồ ga nhả khói tít mù để hưởng ứng màn chấn động lòng người vừa rồi, xe lớn xe bé lũ lượt qua trạm, nhất là người chở theo hàng cấm càng cười không khép miệng được.
Đường nông thôn vừa hẹp lại ngoằn ngoèo, cái xe thổ phỉ kia không bị đinh đâm thủng lốp, vẫn đang chạy tốc độ cao. Đến đoạn cua gắt, mấy xe chống buôn lậu nối nhau phanh lại, chiếc xe quái vật kia lại như nổi điên tăng ga, xe làm quả cua cháy đường, bánh xe để lại vệt đen dài, đợi khi mấy chiếc xe chống buôn lậu giảm tốc đi qua khúc cua thì thấy mấy chiếc xe hàng ở đối diện đi tới, vội vàng phanh xe, thế là chỉ còn thấy làn khói mờ bốc lên từ đuôi cái xe kia nữa mà thôi.
Đám chủ xe khác từ xe nhìn thấy lấy di động ra quay cảnh đội chống buôn lậu bị làm nhục.
Viên đội trưởng máu dồn lên đầu, điên đuồng gọi điện liên lạc các nơi phối hợp chặn chiếc xe đó lại, đặc biệt cảnh cáo trạm phía trước, bằng mọi giá không để xe kia qua, bọn họ về trạm chuẩn bị sẵn sàng đối phó với chiếc xe kia nếu nó bị ép quay đầu, nhưng đợi mãi, đợi mãi không thấy tin gì, gọi điện thoại hỏi bị đồng nghiệp chửi cho.
Tiếp đó lại có xe cảnh sát tuần tra được đội trưởng nhờ cứu viện tới trạm yêu cầu giải thích, bọn họ không hề thấy chiếc xe nào như miêu tả.
Biến mất rồi, chiếc xe quái vật đó như trâu bùn lao xuống biển, biến mất tăm rồi.
….. ……
Đường 16 Tân Khẩu, lại một chiếc xe cải tiến hình thù kỳ dị xông qua trạm thành công.
Xe hàng còn chưa tới, tin tức đã mọc cánh truyền đi khắp ngóc ngách vùng duyên hải, không ít các lão đại nhiều năm kiếm cơm bằng nghề này chấn kinh. Tuần này đã có bốn lần chiếc xe cải tiến quái dị kia xông qua trạm thành công, không cần phải nói, một thế lực mới đang quật khởi mạnh mẽ, không giống đám lái xe kia, các lão đại liên tục gọi điện cho nhau, ai nấy lo lắng, hành vi ngông cuồng đó đã uy hiếp nghiêm trọng tới sự tồn vong của thế giới ngầm, cần phải chặn lại.
Làm đám lão đại này kinh hãi hơn nữa là câu hỏi chưa có lời giải, chiếc xe đó biến đi đâu? Bọn họ ít nhiều đều có mối quan hệ trong hệ thống công an, tin tức rất gây hoang mang, phía cảnh sát không thấy cái xe đó.
Cái xe đâu rồi, chưa từng nghe nói tên Dư Nhị đó làm mất hàng, vậy cái xe đó làm sao qua mặt được bao nhiêu người bủa vây như vậy?
Tiếp đó không lâu, video về cảnh tượng truyền kỳ đó nối nhau truyền đi, đột hot trên mạng không thua kém gì nữ minh tinh nào đó bị lộ cảnh nóng.
Tăng tốc, xông qua trạm, ôm cua, trong khói đen mù mịt, chiếc xe như con rắn lớn trườn trên đường, làm người xem thót tim, tới khi chiếc xe qua ngã rẽ biến mất mới thở phào.
Rất nhiều đoạn video tương tự tung lên mạng, lại có tên hiếu sự đặt tiêu đề " Xem cao thủ dân gian trêu ghẹo xe cảnh sát", trước khi bị xóa đi đã có mấy chục vạn lượt xem. Lâm Vũ Tịnh lè lưỡi đóng video lại, nhìn sang Hứa Bình Thu thấy ông ta dương dương đắc ý, Đỗ Lập Tài muốn đề xuất ý kiến, miệng mấp máy suốt:” Chuyện này, chuyện này ...”
Chẳng ai xa lạ, đều là người mình điều từ đại đội hai tới, lấy thân phận là cao thủ được Dư Tiểu Nhị tuyển mộ, mấy lần xông qua trạm đều do hắn đích thân cầm lại, tiếp tục thế này tổ chuyên án e thành tập đoàn tội phạm mới.
“ Cậu muốn nói gì thì nói đi.” Hứa Bình Thu có vẻ tâm trang tốt lắm thấy cái mặt táo bón của Đỗ Lập Tài, phất tay cho hắn nói:
Đỗ Lập Tài rốt cuộc không nhịn nỏi: “ Xử trưởng Hứa, rốt cuộc anh muốn làm gì?”
“ Giờ có thể nói với cậu rồi, nếu có kẻ muốn lợi dụng kênh buôn lậu để buôn bán ma túy, vậy thì cái kênh này do chúng ta khống chế là tốt nhất. Sự cao minh của đối phương là nằm ở chỗ, không bao giờ trực tiếp tham dự, không tới hiện trường, nhưng nếu đại bộ phận kênh hàng bị chúng ta bóp chết, chúng liệu có bị ép ra không?”
“ Buôn lậu đâu phải chỉ có một hai nhà mà phải chọn cậu ta.” Đỗ Lập Tài đầu óc sơ cứng, vẫn có ý phản đối:
“ Nhưng mà dám nhận ma túy thì cũng không nhiều.”
Chủ ý lãnh đạo đã quyết, huống hồ có tiền lệ thành công một lần, chỉ có điều một người nguyên tắc như Đỗ Lập Tài không tiếp nhận nổi cách chơi này.
Hứa Bình Thu quay sang hỏi Lâm Vũ Tịnh:” Cô thấy sao?”
“ Tôi không có ý kiến gì, chỉ là làm thế này quá trắng trợn, phá hỏng quy tắc ngầm trong giới, cậu ta sẽ thành gai trong mắt chúng.” Lâm Vũ Tịnh có chút lo lắng, giờ hai giới hắc bạch đều chấn động, "hàng" sẽ bị đả kích từ cảnh sát lẫn đồng nghiệp:
“ Đúng thế, tôi kiểm điểm lại thất bại của chúng ta trong chuyến đi Quảng Châu này, nhận ra sai lầm lớn nhất là không nắm được quyền chủ động và tiết tấu của vụ án, luôn ở thế bị đồng người ta dắt mũi đi ... Thế nên lần này chúng ta nắm lấy quyền chủ động, kéo kẻ sau màn ra.”
Kế hoạch chi tiết thì tạm thời ngay cả Đỗ Lập Tài cũng không biết, hắn cũng không theo kịp lối suy nghĩ của lãnh đạo, cho rằng đám sâu hại kia đang làm càn, chẳng liên quan gì tới vụ án ma túy đang điều tra.
Không chỉ như thế, nghe trong lời nói của Hứa Bình Thu thì hình như còn có sự hợp tác của bộ phận khác, ít nhất là có hải quan chống buôn lậu, Lão Hứa càng chơi càng lớn rồi.
“ Nhưng mà thế thì ...” Đỗ Lập Tài ấp úng đưa ra vấn đề:” Vậy làm trái với kế hoạch ‘Chuyển hàng’ ban đầu của chúng ta, sao không nghĩ cách tiếp cận với Phó Quốc Sinh, Mạc Tứ Hải, mà đi đường vòng nhiều biến số như vậy?”
“ Chuyện này nhìn có vẻ là đi đường vòng, kỳ thực lại chính là lối tắt, trước kia chúng ta phải nghĩ cách lấy lòng tin của chúng, giờ cậu ta đứng ra tự lập, người ta muốn làm phải tới tìm cách lôi kéo, lấy lòng, cậu thấy cách nào nắm quyền khống chế?” Hứa Bình Thu hời hợt nói một câu:
Đỗ Lập Tài hiểu rồi, song vẫn còn chút nghi ngại: “ Chắc gì đối phương tìm tới ‘hàng’, không phải cậu ta làm thế quá gây chú ý à?”
“ Chắc chắn.” Hứa Bình Thu khẳng định chắc nịch:” Vì đối phương tin rằng, hàng của chúng ta dưới sự giáo dục của hắn, từ tên trộm vặt thăng cấp thành nhân tài tội phạm, vì thế hắn sẽ chú ý, nhất định sẽ lôi kéo ...”
“ Xử trưởng Hứa, tôi còn câu hỏi.” Cao Viễn giơ cao tay như học sinh trong lớp:
“ Nói!”
“ Rốt cuộc cái xe đó biến đi đâu?”
“ Cậu đoán xem.” Hứa Bình Thu có vẻ tâm trạng vô cùng tốt, cười tràng dài không đáp:
Lâm Vũ Tịnh có chút lơ đễnh không nghe hết những lời sau đó của Hứa Bình Thu, nói ra thì cô cũng là người chứng kiến sự thay đổi của "hàng", không khỏi suy nghĩ sau chiến dịch lần này, cậu ta sẽ trở thành con người thế nào?
Cứ nghĩ tới cảnh tưởng ngày hôm đó trong căn phòng bừa bộn kia là cô lại thắt lòng, Lâm Vũ Tịnh cảm giác, dù y làm tốt thế nào, dù nhập vai ra sao, trong thâm tâm, Dư Tội cũng không muốn làm mấy chuyện này.
Chương 059: Thanh danh vang dội. (2)
Chập tối, một chiếc xe hàng cỡ lớn từ đường cao tốc Thâm Cảng rời khỏi trạm thu phí, nộp tiền, nhận lại tiền lẻ, Dư Tội kéo cửa kính xuống hóng gió mát, nghe thấy tiếng huýt sáo đắc ý của Tôn Nghệ, vung tay bợp một phát: “ Lái chậm chút, đi xe với anh làm tôi giảm thọ 20 năm.”
“ Ha ha ha, thế chẳng phải là tôi vì dân trừ hại rồi à?” Tôn Nghệ nói thế song vẫn giảm tốc độ xuống, khi sắp tới thành phố tò mò hỏi:” Dư Nhi, trên xe chở cái gì thế?”
“ Nhiệm vụ bí mật, không được hỏi.” Dư Tội bợp phát nữa, mắng:” Ai cho anh gọi Dư Nhi, phải gọi là đại ca.”
“ Á, cái thằng buồi này vênh váo quá rồi, cậu đừng có lợi dụng cơ hội nhé, nói cho cậu biết, về nhà tôi tính xổ …. mà nhiệm vụ bí mật gì?” Tôn Nghệ chỉ được giao nhiệm vụ là lái xe, lái thì đã đời rồi, xông qua cả trạm kiểm tra, sướng khỏi nói, nhưng không hiểu mình đang làm gì, rõ ràng sắp thành cảnh sát lại đi làm chuyện chống đối cảnh sát, cứ thấy sao sao đó:
“ Đừng hỏi nhiều, biết quá nhiều không tốt đâu.” Dư Tội không phải tuân thủ điều lệ bảo mật mà muốn nói, giờ y thấu hiểu câu biết càng ít càng tốt rồi, không muốn anh em mình dính dáng sâu hơn:
“ Không nói thì tôi không lái xe cho cậu nữa, bằng vào cái gì mà tôi phải đi hầu hạ cậu.” Tôn Nghệ hậm hực đe dọa:
“ Dừng lại!” Dư Tội rống lên một tiếng làm Tôn Nghệ giật mình đỗ xe lại bên lề đường, chỉ thấy Dư Tội hùng hổ chỉ mặt hắn: “ Vì cái gì à, vi tôi phải liều cái mạng này mới thành lão đại của tổ chức buôn lậu, anh là thủ hạ, có thứ thủ hạ nào đi cãi lại lão đại? Nói lại lần nữa, lát nữa đưa hàng, anh ngồi im trên xe cho tôi, không được đánh phát rắm nào hết, nghe rõ chưa?”
Không thể phủ nhận một điều qua một thời gian lăn lộn trong giới tội phạm, khí thế của Dư Tội đã khác hoàn toàn, Tôn Nghệ giật mình vội vàng gật đầu: “ Được, được, tôi nghe cậu, cậu là lão đại.”
“ Đi tiếp đi.” Dư Tội tiếp tục chống cửa xe hóng gió, không nhiều lời:
Nơi giao hàng là ngoại ô phía bắc Phiên Ngu, khi xe gần tới nơi xuất hiện một chiếc Hyundai đi trước dẫn đường, lái thẳng tới một cái sân giống như công xưởng nhỏ, bốn phía tường cao.
Dư Tội nhảy xuống xe, bắt tay với Mạc Tứ Hải.
“ Lợi hại, hải quan đã có chuẩn bị trước mà không ngăn nổi cậu, chuyến này rất nhiều anh em trong nghề nhờ cậu mà qua ải thuận lợi, trong đó có hai chuyến của tôi.” Mạc Tứ Hải giơ ngón tay cái lên:
“ Đừng khách khí, tôi vào nghề này con nhờ anh dẫn đường mà.” Dư Tội xua tay, lần đầu tiên của hắn là nhờ Mạc Tư Hải dẫn gái tới, tên này tuổi mới trên ba mươi, khá điển trai, mắt sáng, mang vẻ tinh minh của kẻ lặn lộn ngoài đời lâu năm:
Mạc Tứ Hải đã xem đoạn video đang nổi tiếng trên mạng kia, không quan tâm tới hàng của mình mà tò mò hỏi:” Cái xe cải tiến của cậu ở đâu ra thế?”
“ Người anh em của tôi ở băng đua xe, sau lại đi làm sửa xe, kiếm lấy đống linh kiện đắp vào với cậu ta dễ lắm, nếu anh muốn, tôi có thể làm cho anh một cái.”
Mạc Tứ Hải phát hiện lái xe cũng đang nhìn mình, lấm la lấm lét, cảm giác rất không tốt, chưa kịp hỏi gì thêm thì Dư Tội đã khoác vai hắn kéo đi, ra khoang sau mở cửa, đám người Mạc Tứ Hải đồng thanh "oa" một tiếng lớn.
Trong xe có xe, cái xe cải tạo ở trong đó, không phải nói cũng đoán được, chiếc xe tải cỡ lớn này đợi sau trạm thu phí, sau khi xe cải tạo xông qua trạm thì chui vào trong khoang xe trốn, như thế dù phía chống buôn lậu liên lạc nơi khác truy cản thì cũng chỉ nhắm vào cái xe cải tiến bề ngoài bắt mắt kia, bỏ qua xe này.
Mạc Tứ Hải tặc lưỡi liên hồi, sai người lên xe rỡ hàng, tranh thủ châm điếu thuốc đưa Dư Tội:” Trịnh Triều đâu rồi?”
“ Tôi thực sự không biết.”
Dư Tội cười đều lại có phần đắc ý không khỏi làm người ta sinh đủ loại liên tưởng, tên này chẳng những cưu chiếm tổ thước, cướp chuyện làm ăn của Trịnh Triều, mà giờ Trịnh Triều cũng mất tích. Tin đồn trong nghề chỉ nói Trịnh Triều bị tên này dẫn vài tên thủ hạ cũ bất mãn đuổi chém khắp đường phố trấn Vạn Khoảnh, sau đó không còn nghe nói gì nữa, liệu có phải đi mò cá rồi hay không, khó nói.
“ Thế nào, không phải anh định báo thù cho Trịnh Triều chứ?”
“ Tôi chỉ có thù với kẻ chặn đường tài lộ của mình thôi, Trịnh Triều giúp tôi làm không ít việc, cũng tiếc, mà thôi, chậc ...” Mạc Tử Hải cũng không xác định được gì qua thái độ của Dư Tội:
Dư Tội ghé tai nói nhỏ: “ Tôi đảm bảo với anh là hắn không về được đâu, mấy hôm đó mưa bão, chẳng may có ai rơi xuống biển cũng là chuyện bình thường thôi phải không?”
“ Khụ ...” Mạc Tứ Hải vờ bị sặc khói thuốc ho vài tiếng che dấu nội tâm chấn kinh của mình, buôn ma túy hiển nhiên là lấy mạng ra đánh cược, nhưng tước đoạt mạng sống người khác vẫn cứ là phạm trù khác, tên này nói năng với giọng đắc ý như vậy, giờ hắn hiểu vì sao Phú Lão lại coi trọng tên này rồi:
Trong lúc hai bên trò chuyện thì rỡ hàng, giao tiền diễn ra rất nhanh gọn, hàng còn nguyên niêm phong chưa bị động chạm gì hết, Mạc Tứ Hải an bài người đưa hàng đi, bản thân lên cái xe khác, liên tục gọi điện hỏi xem có phát hiện bị theo dõi không.
Chuyện tên này làm đúng là khiến người ta phát hãi, nhưng phải thừa nhận mấy lần giao hàng đều rất đẹp, hàng giao trọn vẹn không tổn thất chút nào, nếu tên này mạng đủ dài, không nghi ngờ gì nữa, chắc chắn thành lão đại thành tựu nhất trong giới buôn lậu vùng duyên hải.
Hắn đi theo sau xe chở hàng rời đường cao tốc, cách trấn Vạn Khoảnh chừng 20 km. Mạc Tứ Hải nhìn thấy một cảnh tượng khó quên, một người mở khoang chứa hàng phía sau chui vào, lát sau trong khoang một chiếc xe đi ngược ra, chính là cái xe cải tiến kia, phun khói đen mù mịt dùng tốc độ cực nhanh rẽ xuống đường nông thôn, nếu không nhìn kỹ còn tưởng máy kéo của nông dân. Còn cái xe hàng tiếp tục nghênh ngang đi về đại bản doanh trấn Vạn Khoảnh.
Có thứ thần binh lợi khí này đủ làm tất cả mọi người thèm nhỏ rãi, còn bám đuôi à, căn bản không thể theo kịp thứ quái vật đó.
Kiếm cơm trong cái nghề này không phải một ngày, thủ đoạn qua mặt trạm kiểm tra thấy nhiều lắm rồi, nhưng chơi ngông như Dư Tiểu Nhị thì chưa từng thấy bao giờ, tên này chẳng những gan to chùm trời, còn có cả tâm kế.
Mọi thứ đâu vào đó rồi, Mạc Tứ Hải an bài nhân thủ xong xuôi, chuyển hướng đi hơn 100 km tới Quảng Châu, loanh quanh dạo phố rất lâu cuối cùng mới gặp mặt phía bên kia, là Tiêu Đào. Hai người giống như tình cờ gặp nhau ở quán bia bên đường, uống với nhau một cốc, sau đó ai đi đường nấy.
Mạc Tứ Hải một mình lái xe tới sân bay còn Tiêu Đào tới thẳng công ty Gia Sĩ Lệ, đón hai người Phó Quốc Sinh, Thẩm Gia Văn, Quảng Châu là nơi chú trọng cuộc sống về đêm, nhiều người một ngày thực sự bắt đầu là từ bữa cơm tối, ba người đó vào nhà hàng vịt quay, giống bao vị khách khác thành thơi ăn tối.
Tất cả đều lọt vào con mắt giám thị của nhân viên thực địa, mỗi ngày những nghi phạm này đi đâu, làm gì, gặp ai, ở chỗ nào bao lâu, thậm chí ăn gì đều bị ghi lại.
Toàn bộ những nghi phạm chủ chốt trong tổ chức này được đưa vào mức độ giám sát chưa từng có, mỗi khi không ở công ty hoặc ở nhà, lịch trình chỉ cần khác thường nhật một chút thôi, là tin tức gửi ngay về nhà, bất kể ngày đêm.
Kế hoạch tới mức này, không thể chấp nhận thêm một thất bại nào nữa.
Chương 060: Thăm dò.
Khi Lâm Vũ Tịnh nhận được đoạn ghi hình giám sát của Vương Vũ Vi thì cô đang mở hộp cơm ra, một nửa là cơm trắng, hai ô còn lại là rau xào và ít thịt rang, 15 đồng một suất, ăn liền nửa năm rồi, ăn tới quên cảm giác được ăn bữa cơm là thế nào nữa, cũng chẳng gọi khổ ải, đơn giản cho vào mồm, nhai rồi nuốt thôi.
Vừa tách cái đôi đũa dùng một lần ra thì Hứa Bình Thu đi vào, cô vội đứng lên kính lễ. Đỗ Lập Tài đi sau cũng bê hộp cơm, không ngờ hôm nay có thêm một suất vịt quay, rủ cô ăn cùng, đoán chừng chiếu cố lãnh đạo mới có được chút cải thiện này.
Hiện giờ đề tài chỉ còn xoay quanh vụ án, Lâm Vũ Tịnh đưa ghi chép hôm nay cho Hứa Bình Thu, Hứa Bình Thu vừa ăn vừa xem, nụ cười nở trên môi: “ Hai người có nhận ra không, bọn chúng bị kéo theo tiết tấu của chúng ta rồi đấy.”
“ Thế sao? “ Đỗ Lập Tài nhận lấy bản tóm tắt lịch trình trong ngày, không thấy có gì khác thường hết, người ta ngày ngày ở cùng nhau, không thấy gì khác:
Lâm Vũ Tịnh bởi vì là người tổng hợp thông tin nên hiểu rõ hơn, lại được Hứa Bình Thu nhắc nhớ như thế, hiểu ra rất nhanh:” Mạc Tứ Hải bám đuôi ‘hàng’ cho tới khi hai xe tách nhau ra, sau đó hắn tới Quảng Châu gặp Tiêu Đào, tiếp đó Tiêu Đào lại đi ăn cơm cùng Thẩm Gia Văn và Phó Quốc Sinh, bộ máy của chúng lệch quỹ đạo thường ngày ... Khả năng bọn chúng đang thăm dò ‘hàng’.”
“ Thông minh.” Hứa Bình Thu khen một câu:” Sau khi Trịnh Triều mất tích, chúng phải tìm người mới, cho phải thải thăm dò cẩn thận như vậy.”
“ Có hơi vội, chẳng lẽ chúng lại muốn xuất hàng sao?” Lâm Vũ Tịnh không xác định lắm, cách làm càn như của Dư Tội có làm ăn lâu dài được hay không là vấn đề, không cần vội tiếp xúc như thế:
Đỗ Lập Tài không nói gì cả.
“ Khả năng là thế, không cần nghi ngờ, kế hoạch này không phải do tôi lập ra.” Hứa Bình Thu mỉm cười: “ Có điều tôi đồng ý.”
Không nói cũng đoán ra, người lập kế hoạch này là Dư Tội, nếu là của Hứa Bình Thu, tuy khó chịu, Đỗ Lập Tài chấp nhận, nhưng nếu là của Dư Tội, hắn không ngại chất vấn rồi: “ Cậu ta chơi trội, quá gây chú ý, thế nào cũng khiến bên kia cố kỵ, nhân tố không xác định quá nhiều.”
“ Bây giờ phàm là tuyến vận chuyển liên quan tới Mạc Tứ Hải đều ít nhiều có vấn đề, giữa người mới ưu tú như vậy với bên liên tục gặp sự cố thì hắn chọn ai? Kế hoạch này rất lớn, lớn hơn cả của tôi ... Thôi ăn đi, ăn đi, cơm hôm nay không tệ ...” Hứa Bình Thu có vẻ khẩu vị tốt lắm, nhiệt tình mời hai cấp dưới, còn gắp thịt vào hộp cơm cho mỗi người:
Bên này ăn, bên kia cũng ăn, nhưng khẩu vị chẳng tốt bằng, Thẩm Gia Văn thi thoảng gắp miếng thịt nhỏ, cầm ly rượu hồi lâu không uống, Phó Quốc Sinh cũng chỉ miếng được miếng chăng, đều bị câu chuyện của Tiêu Đào thu hút.
“ Mới được bao ngày đâu, cầu tuyết cũng không lớn nhanh được như thế.”
“ Còn lớn hơn cả anh nghĩ đấy, thằng này vừa hiểm vừa bẩn, còn cướp cả chuyện làm ăn của Lão Mao, Xóa Chủy, Ngư Tử, ai không phục là y kéo quân tới phá phách. Chuyên chơi bẩn, chơi lớn, chỉ vài lần làm quân của mấy nhà đó chạy sạch.” Tiêu Đào lo lắng, người bọn họ bồi dưỡng sắp không kiểm soát được nữa rồi:
Phó Quốc Sinh nhớ lần đánh nhau ở trong trại giam, phong cách hành sự có chút điên này đúng kiểu của Dư Tiểu Nhị, đó là lần mà hắn tới gần cái chết nhất.
Thẩm Gia Văn mỉm cười: “ Công lao của anh đấy, chẳng phải anh cổ vũ cậu ta tự lập là gì.”
“ Anh cho cậu ta tiền là muốn cậu ta có thêm vài lựa chọn, ai mà ngờ cậu ta nuốt chửng cả Trịnh Triều.” Phó Quốc Sinh cười méo xẹo, chuyện Trịnh Triều bị chém làm hắn rất tiếc, dù sao thiếu đi một người để dùng, hạ giọng xuống:” Tìm ra tung tích của Trịnh Triều chưa?”
“ Chưa ạ.” Tiêu Đào lắc đầu: “ Em đi tra mấy đồn công an, trại giam, còn nhờ người quen giúp, căn bản không xuất hiện, hẳn không phải bị cảnh sát bắt ... Hôm nay Tứ Hải cũng hỏi y, y đảm bảo sau này không gặp Trịnh Triều nữa.”
“ Gì? Cái thằng nhãi này, không phải đã cướp tiền còn đoạt mạng chứ?” Phó Quốc Sinh chợt nhớ tới số tiền vận chuyển lớn mà Trịnh Triều mới nhận được, khả năng rất cao, Dư Tiểu Nhị muốn chiêu binh mãi mã phải cần tiền, nhìn sang Thẩm Gia Văn:
Thẩm Gia Văn nhấp một ngụm rượu, đôi mắt đẹp ánh lên đầy hứng thú:” Em thấy cậu ta là người có thể làm việc lớn, Tiểu Đào thấy sao?”
“ Sợ là người ta quay lại nuốt cả chúng ta.” Tiêu Đào không ngờ là người đánh giá Dư Tội cao nhất:
Điều này có vẻ không phải là chuyện cần lo, Phó Quốc Sinh và Thẩm Gia Văn cùng bật cười, có thể kết nối được nguồn hàng, kênh tiêu thụ và khách hàng với nhau, không phải chuyện một tên nhà quê có chút thủ đoạn là làm được, vấn đề bây giờ là có dám dùng hay không mới là quan trọng.
Đương nhiên không phải sợ tên nhà quê này xảy ra vấn đề, mà là sợ y thấy hàng nảy lòng tham nuốt mất.
“ Hàng thế nào?” Phó Quốc Sinh hỏi chuyến hàng vừa được Dư Nhị chuyển tới:
“ Nguyên vẹn, y không đụng vào hàng của chúng ta.” Tiêu Đào đã thử hai lần rồi, chữ tín coi như vẫn được:
Nhưng đó chỉ là thăm dò, lượng hàng khá ít, Phó Quốc Sinh nhận ánh mắt trách móc của Thẩm Gia Văn, biết đang nói mình quá đa nghi, nếu hai lần vừa rồi mà chơi thật thì lợi nhuận đủ để bọn họ đếm tiền tới cười mỏi miệng.
Thẩm Gia Văn đặt ly rượu xuống:” Tiểu Đào, chuyến hàng sau cậu thấy ai thích hợp.”
“ Em sao dám quyết, Lão Mao thời gian qua theo dõi rồi, mất mấy xe điện thoại, đền cả đống tiền, chuẩn bị một thời gian. Ngư Tử bị Dư Nhị đánh cũng chùn chân, Ba Thử không dám lộ diện nữa, em không còn người để dùng. Tứ Hải cũng đang phiền lòng vì chuyện này nên hôm nay tới tìm em.” Tiêu Đào gãi đầu, vị kia quá xuất sắc làm người khác không lọt vào mắt nữa:
Thẩm Gia Văn và Phó Quốc Sinh nhìn nhau, đều lo âu, tin tức này với họ mà nói không phải là chuyện tốt.
“ Cậu lấy danh nghĩa của tôi gọi điện thoại cho Dư Nhị, nói rằng tôi có vụ làm ăn 50 vạn chia cho cậu ấy, nếu làm thì hai ngày sau đem hàng từ cảng tới Chu Châu.” Phó Quốc Sinh vẫn thăm dò, mấy nhà đều gặp vấn đề khó tránh khỏi hắn hoài nghi đây là tín hiệu nguy hiểm:
Tiêu Đào lấy điện thoại ra bấm số cho Dư Nhị, máy vừa thông một cái là thay đổi vẻ mặt ngay, có chút khách khí, có chút khúm núm:
“ Ông chủ Dư ... À, tôi là Tiêu Đào đây mà, chúng ta gặp nhau rồi mà .... Tôi chuyển lời cho anh Phó, hỏi anh có chuyến hàng từ cảng tới Chu Châu, 50 vạn, muốn mời người anh em dưới tay anh ra tay .... Cái gì, hàng của anh Phó không nhận? .... Này vì sao thế, anh Phó nâng đỡ anh như thế, nếu không làm sao anh có ngày hôm nay ... Hả, không chơi? ... A lô ...” Bên kia cúp điện thoại rồi, Tiêu Đào trố mắt, nhìn quanh rồi ghé đầu tới nói nhỏ với Phó Quốc Sinh: “ Nguyên văn cậu ấy nói là ‘ Lão Phó là thằng lừa đảo buôn ma túy, lão tử không hầu hạ’.”
Thẩm Gia Văn che miệng cười khúc khích, nguýt Phó Quốc Sinh một cái:” Đáng đời anh chưa, ai bảo lừa người ta, người ta không thèm chơi với anh nữa rồi đấy.”
Phó Quốc Sinh cười không nổi, dù sao thì chút nghi ngờ còn sót lại cũng tan biến, đúng là Dư Nhị rồi, có sao nói vậy, không giả dối.
Ba người không nói chuyện nữa, có vẻ ăn uống ngon miệng hơn nhiều rồi, một lúc sau Thẩm Gia Văn ăn no, lấy khăn lau miệng, vui vẻ bình phẩm: “ Người anh em này của anh dùng được đấy.”
“ Em biết phong cách của anh mà, không chỉ phải tin được, mà còn phải khống chế được, nếu không anh không dùng, Dư Nhị không phải người chúng ta có thể khống chế.”
“ Người không khống chế được cũng có cách dùng, bây giờ cậu ta thanh thế lớn, mục tiêu lớn, chính là cơ hội tốt.” Thẩm Gai Văn tựa hồ đã có quyết định:
Phó Quốc Sinh thấy chưa ổn:” Chuyện này chúng ta thương lượng thêm được không, dù gì anh và cậu ấy có chút giao tình.”
“ Thế à? Em không biết anh có tình cảm với nam nhân nữa đấy.”
Câu chua lè này làm Phó Quốc Sinh xấu hổ, Tiêu Đào cúi đầu cười trộm, Thẩm Gia Văn ám chỉ chuyện bạn trai trêu hoa ghẹo liễu, nhưng không có vẻ gì u oán giống mấy cô gái bình thường, vẻn vẹn chỉ một câu nhắc nhở thôi.
Chẳng lẽ Phó lão đại sợ vợ?
Cơm tối kết thúc thì cũng nhận được tin Mạc Tứ Hải đã xuống máy bay, hắn chuyên môn tới tỉnh Sơn Bắc một chuyến, thông qua bạn làm ăn đương địa điều tra thông tin gửi về.
Dư Tiểu Nhị, nam, 22 tuổi, nhà ở ngõ Nhị Đạo Lý trấn Ba Công huyện Trạch Châu, vì tội ăn trộm và cướp bóc mà bị vào trại giam hai lần, tất cả đều khớp.
Chương 061: Làm phỉ phải cứng.
Dư Tiểu Nhị lúc đó đang ở xưởng điện tử Tân Hoa, trấn Vạn Khoảnh, nơi này là đại bản doanh của nhóm người mới đang nổi như cồn trong giới buôn lậu một dải ven biển Quảng Châu.
Tựa hồ hôm nay trong xưởng có chuyện gì vui vậy, khiến Thử Tiêu ca hưng phấn nâng chén mời, cùng Đại Đồn, Hóa Phì, Phấn Tử chạm cốc uống tới hứng khởi, thế là bài hát anh em truyền tụng rộng rãi ở KTX trưởng cảnh sát đã được hắn lưu truyền thành công tới đây.
Chỉ nghe giọng Đại Đồn giọng như lệnh vỡ hát: “ Người anh em, người anh em của tôi, thân nhất chính là anh.”
Nói tới "anh" chỉ sang Hóa Phì, Hóa Phì phải cạn chén, lắc lư cái thân toàn thịt mỡ: “ Người anh em, người anh em của tôi, thân nhất chính là anh.”
Tay chỉ sang Thử Tiêu, ai bị chỉ người đó phải uống, nếu không thì không phải là anh em, Thử Tiêu hào sảng uống cạn luôn, xem ra hòa nhập rất tốt, mặt đỏ phừng phừng vỗ bàn gõ nhịp rống như bò:” Người anh em, người anh em của tôi, ăn uống, bài bạc, cầm đầu chính là anh.”
Dư Tội bị chỉ vào, cười ha hả cùng mọi người hô vang "cạn", rượu đổ hết vào bụng.
So với thời Trịnh Triều thì mọi người sống thực sự tốt hơn không ít, chí ít thì không cần mạo hiểm bị đội chống buôn lậu bắt người bắt xe nữa, chỉ cần yếm hộ ở con đường chỉ định là được. Xe đội tuần tra truy đuổi rát quá thì đi ngược chiều lại khiến họ tránh đi, chiếc xe cải tiến xông qua trạm kiểm tra đã thành truyền kỳ trong nghề, đi theo lão đại như thế còn gì mà nói, ăn bát lớn, uống chén to, tiền chia cả cọc.
Ăn cơm xong, Dư Tội không quản nghiêm ngặt như lão đại trước, trong phòng có TV, có máy chơi game, đồ lậu nốt, có hạng mục giải trí, Thử Tiêu không sửa được thói bài bạc, gọi mấy vị vừa được chia tiền chơi, mấy vị đó sống chết không chịu, đều đi như chạy về cả phòng.
Đề xuất Linh Dị: Âm Phủ Thần Thám