Chương 50: Thanh danh vang dội. (1) (2)
Chương 50: Thanh danh vang dội. (1) (2)
Dư Tội hướng về mông Thử Tiêu đá hờ một cái, tiện tay ném hai khúc xương lớn còn kha khá thịt cho hai con chó trong sân:” Ngày đầu tiên tới đây anh đã vét sạch túi của họ rồi, ai mà dám chơi với anh nữa.”
“ Hèn, hèn quá, dù sao cũng là anh em chốn giang hồ mà, chẳng hào sảng tí nào cả.” Thử Tiêu cố ý nói lớn cho mấy người kia nghe, không ai thèm đáp lại hắn:
Dư Tội gọi công nhân trong xưởng dọn bát đũa, khoác vai Thử Tiêu, quát:” Không được ai ra ngoài xưởng đâu đấy.”
Đó là khác biệt của lão đại và quân, người khác không được ra ngoài nhưng hai người họ thì có, ra tới ngoài rồi Thử Tiêu như có tâm sự, rút cọc tiền gài ở thắt lưng ra: “ Dư Nhi, số tiền này có phải nộp không?”
Đó là tiền vận chuyển hàng buôn lậu thành công, Dư Tội nhìn bộ dạng tham lam của hắn, nhỏ giọng nói: “ Chắc là phải nộp thôi, không đánh tiếng với trong nhà thì làm sao thuận lợi được thế này.”
“ Vậy tôi phải tìm cách tiêu đi một ít, bao nhiêu tiền thế này mà nộp hết thì phí quá, nhưng mà chỗ quái quỷ này đâu có gì để tiêu.” Thử Tiêu nhìn bốn phía, cái trấn này không nhỏ, nhưng mà nơi tiêu phí chủ yếu chỉ có quán ăn, mà ăn tới phát phì rồi, ngoài ra có mấy sàn nhảy nhỏ, hiệu gội đầu, mát xa, cơ mà lại không dám tới, trong nhà đang giám thị, chỉ biết mà thèm:
“ Đi, tôi đưa anh đi phá giới, muốn không?” Dư Tội nhìn thấu tâm sự của Thử Tiêu, nói nhỏ:
“ Điểm giám thị vẫn còn, đang nhìn đấy, cậu dám chơi à?” Thử Tiêu không tin:
“ Anh không hiểu rồi, vì hoàn thành nhiệm vụ cấp trên giao cho, bất kể là hiến thân hay thất thân, chúng ta đều phải hết mình.” Dư Tội làm bộ mặt nghiêm túc:
“ Ái dà, Dư Nhi tư tưởng tiến bộ, tiến bộ rồi.” Thử Tiêu ca ngợi từ tận đáy lòng, không đợi thêm được nữa, kéo y đi:” Đi thôi, đi thôi, tôi nhất quyết hiến thân vì nhiệm vụ.”
Hai anh em đi bộ vào trấn, kiếm một cái KTV tên "Không Thể Quên", vừa tới nơi đám oanh yến đang ngồi buồn chán ùa cả tới, khiến Thử Tiêu nín nhịn đã lâu chảy nước dãi, không phải Dư Tội bợp cho một phát thì đã bấp chấp nhào tới sờ nắn xoa bóp đã đời rồi.
Đưa cho ma ma vài tờ tiền, được dẫn vào gian phòng tối tăm ở tầng hai, ở cái nơi buôn lậu tràn lan này, đôi khi cung cấp địa điểm bị mật cũng là nguồn tiền, ma ma rất biết ý lui ra ngay. Vừa vào cửa nhìn thấy Hứa Bình Thu ngồi trên ghế sô pha, Thử Tiêu đang bị tinh trùng dâng lên não sợ chạy ngay, Hứa Bình Thu chỉ cửa sổ, vội vàng nấp sau rèm trông chừng, trong lòng réo cả ba họ Dư Tội chửi bới một lượt, biết ngay mà, trên đời này cứ có cái gì hay sẽ không tới phần hắn.
“ Lại đây, đây là tổng hợp toàn bộ tình huống ngày hôm nay, tôi cứ thấy còn bỏ xót chỗ nào đó, cậu xem đi.” Hứa Bình Thu không tốn thời gian, xoay cái laptop mở sẵn đưa Dư Tội:
Dư Tội ngồi xuống, nhìn tới xuất thần, cũng không có gì, là quỹ tích hoạt động của mấy nghi phạm, Mạc Tứ Hải đề phòng y là trong dự liệu, Tiêu Đào trừ lần đầu tiếp xúc chỉ liên hệ qua điện thoại, còn Phó Quốc Sinh và Thẩm Gia Văn là tầng cấp chưa với tới được.
Trên màn hình là cảnh Phó Quốc Sinh, Thẩm Gia Văn, Tiêu Đào ngồi ăn uống với nhau, rất bình thường , không có gì khác, nhưng chính thế lại khiến người ta hồ nghi khó nói thành lời.
“ Tần suất vận chuyển của chúng hẳn là rất cao, loại ma túy hiệu quả cao, giá cả phải chăng này có nhu cầu rất lớn, từ chuyến hàng lần trước của cậu tới giờ đã là mười lăm ngày, tôi nghĩ bọn chúng nên rục rịch làm chuyến tiếp theo rồi. Tầng vĩ mô đang đả kích quyết liệt để để thúc đẩy cục diện hàng hóa khan hiếm.” Hứa Bình Thu giải thích sơ qua tình thế hiện tại cho Dư Tội nắm bắt:
“ Hôm nay Tiêu Đào gọi điện tới, lấy danh nghĩa Lão Phó muốn tôi chuyển một chuyến hàng, phí vận chuyển 50 vạn, từ cửa cảng tới Chu Châu.”
Điều này chứng tỏ kế hoạch gây áp lực toàn diện đã phát huy tác dụng, Hứa Bình Thu mừng rỡ, song tỉnh ra ngay:” Bẫy sao?”
“ Chắc chắn là bẫy, nếu như hàng thật thì dứt khoát không có chuyện Lão Phó dính dáng vào.” Dư Tội nói chắc nịch: “ Tôi từ chối luôn.”
“ Làm đúng lắm.” Hứa Bình Thu gật gù, hai người như cộng sự nhiều năm, lối suy nghĩ rất ăn khớp:” Cậu là người trong cuộc có thấy hiện giờ cả cảnh sát lẫn hải quan tăng cường lực độ đả kích có hơi quá lửa không, chúng liên tục thăm dò thế này, liệu có phải đã sinh nghi?”
“ Không sao, nhà nào mà chẳng có ô dù bảo hộ, càng không rõ lai lịch, càng thần bí thì càng không ai dám đụng chạm vào mà, thăm dò chưa chắc là nghi ngờ, cũng là để làm rõ nội tình để dùng thêm yên tâm thôi.” Dư Tội vào nghề chưa lâu nhưng thủ hạ trong tay có không ít người lâu năm trong nghề, lại có thêm thông tin từ phía cảnh sát, y nhiều ưu thế hơn hẳn người khác:
“ Cậu ước chừng mất bao lâu chúng buông lỏng phòng bị?” Hứa Bình Thu đứng dậy muốn kết thúc cuộc gặp gỡ ngắn ngủi này:
Dư Tội lắc đầu: “ Hoàn toàn không có khả năng ấy, chỉ có cân nhắc chênh lệnh giữa năng lực và độ tín nhiệm thôi.”
Hứa Bình Thu nhìn kỹ lại Dư Tội, phải thừa nhận chàng trai này rất có thiên phú đi theo hắc đạo, mới vài ngày đã nuôi thành khí chất đại ca giang hồ rồi, ngôn ngữ cử chỉ đều mang khí thế áp đảo người khác. Ví dụ như lúc này, nụ cười cũng có sức nặng làm người ta không thể xem nhẹ lời y không giống trước kia đối diện với ông ta cứ phải gồng mình lên làm ra vẻ.
“ Không cần lo, chúng chắc chắn sẽ dùng tôi thôi, tôi chỉ chưa biết chúng dùng bằng cách nào, nghe trong nghề bàn tán thì đám này có thể bình an bao năm như vậy vì mỗi lần chuyển hàng đều dùng thủ pháp khác nhau, có khi người chuyển hàng không biết, giờ tôi chỉ tò mò kế hoạch do ai thiết lập.”
“ Vậy là cậu cảm giác được có người khác nữa thao túng chuyện này?”
“ Cứ đợi là rõ ngay.” Dư Tội có điện thoại, lấy ra hướng về phía Hứa Bình Thu: “ Xem đi, có cảnh sát làm ô dù bảo hộ đúng là dễ kiếm tiền, tôi đã nâng giá lên ba thành mà mối làm ăn cứ tới không dứt.”
Đùa một câu không ảnh hưởng gì, Dư Tội nhận điện thoại ngay trước mặt.
Chương 062: Gạch nát đi đầu. (1)
Hứa Bình Thu rời đi rồi, Dư Tội muốn gọi mấy em gái vào chơi, Thử Tiêu chết nhát không dám nữa, còn nói lỡ chẳng may mấy em gái cũng có người trong nhà thì sau này về làm sao nhìn mặt nhau được nữa, tóm lại là xong việc kéo Dư Tội chạy về luôn.
Thị trấn nhỏ buồn tẻ, đại đa số mọi người 10 giờ đã lên giường ngủ cả rồi, lác đác đèn đường thưa thớt, ủng oẳng tiếng chó cắn ma làm không gian thêm phần tĩnh mịch.
Reng! Reng! Reng! Hồi chuông điện thoại gấp gáp, Dư Tội lơ mơ làng màng mò điện thoại ở tủ giường, vừa nhìn số điện thoại liền tỉnh ngay tức khắc, là số khẩn cấp của điểm giám thị, vừa "a lô" một câu nghe bên kia báo tin liền cứ thế chân đất chạy ra ngoài.
Hỏng rồi, có người muốn tới đập phá, Dư Tội chạy ra hành lang nhìn thấy xe đi tới, quát tháo: “ Dậy, dậy mau!”
Tối qua ăn mừng nên uống không ít, tố chất đám người này kém quá xa so với học viên trường cảnh sát, ở trường chỉ cần hô một tiếng là dậy hết rồi. Trong lúc khẩn cấp, Dư Tội thấy xô nước ngoài hành lang, bất cần biết nước gì, ào một cái dội thẳng vào đám người ôm chăn ngủ, rống lớn:” Mau, mau lên, có người đánh tới nhà rồi.”
Hả? Câu này hiệu quả ngay, mấy tên hoảng loạn mặc quần áo, Phấn Tử nhanh chân xỏ quần vào một cái là xuống lầu gọi công nhân, Dư Tội tay cầm ống tuýp sắt gõ keng keng vào lan can, thúc giục:” Đóng chặt cửa chính.”
Thử Tiêu bước thấp bước cao hớt hả hớt hải chạy ra, vấp chân ngã oạch một cái, lại lồm ngồm bò dậy dụi mắt xem xét tình hình.
Chỉ thấy ở ngoài có hai cái xe tải từ ngoài đường đi tới, trên xe ngồi kín người, trước sau còn có xe mô tô đi theo, người trên xe ai nấy đều cầm gậy gộc, đếm sơ qua cũng phải trăm người. Mà phía bọn họ thì trừ hắn và Dư Tội thì chỉ còn lại đám thủ hạ cũ của Trịnh Triệu thôi, còn đám công nhân gần 20 người không trông cậy gì được, tới đóng cửa còn run lẩy bẩy.
“ Dư Nhị mau ra đây.”
“ Khôn hồn mở cửa ra, bọn tao còn nhẹ tay, để lão tử xông vào giết chết chúng mày.”
“ Có ra ngay không thì bảo, Dư Nhị mày còn trứng thì mau ra đây!”Tiếng xe, tiếng chửi bới, còn có cả tiếng đập vũ khí náo loạn ở ngoài cổng, nghề này một khi có tranh chấp trong chuyện làm ăn đều dựa vào thủ đoạn này để giải quyết, chỉ cần đuổi người đi, phá hỏng xe thì chuyện làm ăn coi như phải sang tay rồi. Thế nhưng lần này thanh thế quá lớn, xem ra tập đoàn người mới trỗi dậy quá nhanh, phương thức hành sự quá bá đạo, liên tục cướp vụ làm ăn của người khác, oán thù chồng chất cuối cùng bộc phát ra rồi.
Hai con chó buổi tối thả ra canh chừng trong sân sủa điên cuồng, nhe hai hàm răng trắng ở, nhưng chân lùi lại sát tường nhà xưởng rồi, bản năng của bọn chúng cũng ý thức được nguy hiểm.
Mỗi đập cửa không khác nào đập cửa không khác nào đập vào tim Thử Tiêu, đối phương đông gấp năm lần bên mình, mắt hắn tinh nhất, vì thế càng khiếp hãi, bị bao vây rồi, đối phương đang tản ra bốn phía, vội bấu chặt lấy tay Dư Tội, sợ tới phần hoảng lạc giọng: “ Dư Nhi, Dư Nhi, làm sao bây giờ, mới sống tử tế còn chưa được vài ngày sao đã thành ra thế này, hay là báo cảnh sát đi?”
Báo cảnh sát? Bà nó chứ, chuyện này mà cũng nghĩ ra được, Dư Tội bực mình: “ Ở cái chỗ này cảnh sát có tác dụng mẹ gì, gọi rát cổ không ai tới.”
“ Vậy làm sao bây giờ, biết ngay mà, cái số tôi thì làm gì có chuyện tốt rơi xuống đầu mình chứ, sớm biết thế này thì ở nhà gặm mày ăn liền sống qua ngày còn hơn.” Thử Tiêu luôn mồm than khóc:
Dư Tội sợ tên này cuống lên ăn nói linh tinh lộ ra cái gì thì hỏng, ấn xuống đấm cho vài phát im luôn, nhưng tình hình chẳng khá hơn là bao, co ro dưới đất như như lên cơn động kinh.
Biết làm sao, đánh nhau dựa vào đông người, mà bên mình lực lượng quá mỏng, dù là Dư Tội thân kinh bách chiến cũng khó khăn lắm mới giữ được bình tĩnh.
Cứu viện chắc chắn không tới, dù tới cũng không ích gì, điểm giám thị chỉ có hai người, Tôn Nghệ tuy được điều tới, nhưng chỉ dùng để lái xe đưa hàng, đang bí mật ở tại Ngu Phiên cùng đồng nghiệp đại đội hai, nước xa không cứu được lửa gần nữa rồi.
“ Mở cửa, mở cửa, bên trong kia nghe thấy không, mẹ bọn mày, tao vào được bên trong giết hết bọn mày.” Tiếng đập cửa càng lúc càng gấp, bọn chó nuôi ở nhà xung quanh bị đánh thức sủa ầm ĩ tức không khí thêm khẩn trương:
Dưới sân đám công nhân người cầm chồi lau nhà, người cầm cờ lê mỏ lết mặt tái xanh tái xam nhìn về phía cửa, cứ như có thú dữ xông ra từ đó, Dư Tôi cắn răng chạy vào phòng, lấy ra mấy bó tiền.
“ Không ích gì đâu, bọn chúng lấy mạng không lấy tiền.” Thử Tiêu kêu như cha chết:
“ Còn lắm mồm tôi giết anh trước.” Dư Tội đá Thử Tiêu hai phát, nói lớn với phía dưới:” Bỏ vũ khí xuống, tất cả bỏ vũ khí xuống ... Không được kháng cự, chúng xông vào là đầu hàng ngay, nhốt chó lại, đừng để chúng cắn bậy.”
Không cần nói câu thứ hai, tiếng ném đồ nối nhau vang lên, gì chứ bảo đánh nhau mới khó, bảo đầu hàng thì trúng tiếng lòng của mọi người, hai con chó cũng nhanh chóng kéo đi, được mỗi Hóa Phì còn có chút nghĩa khí, nói ầm lên: “ Nhị ca, để tôi nói chuyện với bọn chúng.”
“ Chuyện cái buồi, đống thịt của anh thì chịu được mấy gậy, ai ở yên chỗ đó, nghe lệnh tôi.” Dư Tội chạy xuống lầu, tiếng đập cửa vẫn tiếp tục, đó là đối phương đang cố tình gây sức ép tâm lý, bọn chúng ỷ đông người cho rằng phần thắng chắc trong tay nên không cần vội vàng, muốn chơi trò mèo vờn chuột, nhờ thế Dư Tội còn có chút thời gian, ném đống tiền ra ngoài tường, hét lớn: “ Nhặt tiền đi.”
Tiếng gõ cửa dừng lại ngay sau một giây, tiếng chửi bới cũng dừng luôn, tên nào tên nấy giơ tay lên nhảy thật cao cố gắng bắt lấy tiền đang rơi lả tả như tuyết, tên cầm đầu vội vàng từ trên xe nhảy xuống quát tháo, nhưng không khống chế được lòng quân đã loạn. Dư Tội lại ném thêm một nắm tiền nữa: “ Cướp đi, cướp đi!”
Rốt cuộc thằng nhát chết cũng có cái hay, thấy Dư Tội ném tiền là hiểu ngay, Thử Tiêu chả cần ai bảo quan sát mấy thằng vốn chặn hướng khác nghe thấy ngoài kia tranh cướp tiền đã chạy đi, hắn vác cái thang sắt bắc lên tường chỗ dễ trèo nhất, đang nhanh nhẹn leo lên, Dư Tội đá mấy công nhân còn ngáo ngơ đứng đó, xem chứng tiếc tiền.
“ Lùi lại, lùi lại đứng sát tường ... nghe thấy tôi nói chưa, đừng chống cự, chúng nhắm vào tôi nên không làm gì mọi người đâu, làm quân của ai cũng thế thôi, bọn chúng không làm khó mọi người, hiểu chưa?”
“ Nhị ca, còn anh thì sao?” Hóa Phì bi thương hỏi, đúng là ngày vui ngắn chẳng tày gang:
“ Qua được hôm nay đã, đợi tôi quay lại không bỏ qua cho chúng.” Dư Tội cổ vũ, có điều lời dứt thì người cũng đã vượt qua bên kia tường, chuồn rất dứt khoát:
Bên ngoài vẫn tranh cướp tưng bừng, tên nào tên nấy cười tới không khép miệng lại được, mấy tên tố chất quá tồi tệ thậm chí tiền vào tay đồng bọn rồi vẫn không buông, mỗi tên cầm một góc tờ 10 đồng. Roẹt, phát tiền rách làm đôi, vung nắm đấm tương nhau luôn, chửi bới ầm ĩ, số nhặt no tiền thì hể hả đứng xem kịch vui, quên mất luôn mục đích tới đây.
Thằng cầm đầu tóc cạo trắng một bên, kiểu một mất một còn, tuổi rất trẻ, mới hai mươi, quát không được máu chó trỗi dậy, cầm ống tuýp rơi dưới đất quật túi bụi:” Con mẹ chúng chứ, bảo chúng mày đến đây để đánh lẫn nhau à, tao đập chết mẹ chúng mày giờ.”
Đám đông hỗn loạn bị sự tàn nhẫn của thằng này trấn áp, nãy giờ trì hoãn quá nhiều thời gian, khí thế cả bọn đi xuống, không hổ danh là kẻ cầm đầu, quát:” Lái xe húc đổ cửa cho tao.”
Chương 063: Gạch nát đi đầu. (2)
Nghe tiếng quát những thằng còn lại rối rít né tránh, lái xe đáp một tiếng, chiếc xe tải chợ người rầm rầm lao thẳng tới, tiếng va chạm chát chúa khiến người ở gần ôm lấy tai, sau tiếng va chạm là tiếng cửa sắt đổ sập, không ai bảo ai kéo ùa cả vào.
Khí thế hùng hổ, thế nhưng chẳng khác gì dốc toàn lực đấm vào gối mồm, không hề có phản kháng, toàn bộ người của đối phương giơ cao tay đứng sát tường, bên gây hấn trông cảnh này chẳng thể cứ thế xông vào đánh đập, nhổ nước bọt chửi bới bọn hèn, đợi lão đại đi vào.
Tên cầm đầu liếc quanh một vòng, chỉ huy người leo tường truy đuổi, một tay bóp họng Phấn Tử gầy trơ xương:” Biết tao là ai không?”
“ Ngư, Ngư lão đại ạ.” Phấn Tử rùng mình, mới mấy hôm trước Nhị ca còn dẫn người cướp mối làm ăn của người ta, báo ứng quá nhanh:
“ Mả mẹ mày, té ra người bản địa, vậy mà ăn trong rào ngoài, đánh nó.” Ngữ lão đại vung cái tát, kéo Phấn Tử ra, đấy cho mấy thằng thủ hạ, thế là hồi đấm đá bắt đầu, cũng may vì bên ngày không có chút phản kháng nào, đối phương đánh cũng vừa phải, không quá đà.
Thế nhưng tài sản trong xưởng thì gặp tai ương, đồ đạc trong bếp, cửa kinh đập nát vụn, cái PS4 nhập lậu mới kiếm về giải trí bị ném thẳng từ tầng hai xuống, ba chiếc xe chở hàng nhỏ bị lấy đi.
Vất vả nửa tháng trời, chớp mắt tổ chức Nhị ca vừa lập nên đã thành đống đổ nát, người bị đánh, người bị Bùi Ngư bắt đi, nhìn hiện trường tan tành, không khỏi đau lòng.
Dù là Dư Tội và Thử Tiêu bỏ chạy cũng chẳng khá hơn, giờ Dư Tội hối hận làm sao lại kéo thằng này đi với mình, ăn thì nhiều hơn lợn, chạy cũng chẳng nhanh hơn lợn, truy binh quát tháo đuổi càng lúc càng gần, Thử Tiêu sợ són đái đã đành, đã thế còn bị chuột rút, không chạy nổi nữa, báo hại Dư Tội bị chậm lại, kéo hắn theo.
Đối phương gần lắm rồi, có bảy tám tên, thằng nào cũng có vũ khí, đang cuống lên không biết làm thế nào thì thấy cặp quần Thử Tiêu nhô lên cả đống, Dư Tội chửi bậy một câu đưa tay mò, quả nhiên là hai cọc tiền, thế là vở cũ diễn lại, cứ trái vài tờ, phải vài tờ, vừa ném tiền vừa chạy.
Tốc độ bên kia chậm lại, đuổi theo đồng tiên bị gió đêm thổi bay tán loạn, bên này Thử Tiêu lê cái chân bị chuột rút cố sức với cái tay đang ném tiền của Dư Tội hét thảm thương hơn lúc nãy: “ Đừng ném, đừng ném ... Mãi mới kiếm được bằng đấy.”
Oa, quả nhiên là tiền xui khiến được quỷ thần, cái chân chuột rút cũng không đau nữa, thằng béo chết tiệt suýt tóm được Dư Tội chạy trước, cứ thế một ném tiền một đuổi khóc lóc đuổi theo, chẳng mấy chốc biến mất trong con ngõ tối.
Ngư lão đại dẫn thêm người tới nơi thì mấy thằng thủ hạ lại vì vài đồng tiền đấm nhau tím mặt rồi, mục tiêu không thấy đâu, thế là ba máu sáu cơn nhè bòn chúng mà đập ...
Đám đông huyên náo bao vây xung quanh xưởng điện tử Tân Hoa thường ngày vắng bóng người, tới tận khi những kẻ gây sự rút đi cũng chẳng thấy bóng dáng cảnh sát đâu, đây là chuyện hết sức bình thường, cảnh sát cứ phải đợi chuyện xong xuôi mới tới. Có điều hai người ở điểm giám thị thì sợ hết hồn, liên tục báo cáo tình hình gần nhất về nhà, trong kia loạn thế không biết Dư Tội với Thử Tiêu chạy mất rồi, mãi tới khi nhận được điện thoại mới thở phào.
Cư dân rìa thị trấn đã quá quen với chuyện mấy nhóm người đánh nhau, bình phẩm tên người mới này quá ngông, ngay cả địa đầu xà Ngư Tử mà cũng chọc vào, người ta là dân bản địa vùng này, trong trấn riêng thân thích bạn bè cũng mấy chục người rồi, dây vào đúng là chán sống.
Chuyện xảy ra nhanh, kết thúc cũng nhanh, Bùi Ngư thu được toàn thắng dễ dàng bỏ đi, khi Tiêu Đào lái xe tới thì chỉ thấy cửa sắt bị xô đổ dúm dó, mặt tất toàn mảnh vỡ, chỉ duy nhất một chuyện bất ngờ là dưới tình huống đó mà Dư Nhị chạy thoát.
“ Chị Thẩm, làm sao bây giờ?” Tiêu Đào quay sang hỏi:
Thẩm Gia Văn có vẻ rất hiếu kỳ với xưởng điện tử kia, nhìn mãi mới đáp:” Về Quảng Châu đi.”
Đi cả trăm km chỉ để nhìn một cái thôi sao? Tiêu Đào không hiểu, hắn biết chuyện này do Thẩm Gia Văn chỉ đạo, Mạc Tứ Hải xúi bẩy Ngư Tử đi báo thù, hắn cảm thấy làm thế này khác gì huynh đệ tương tàn đâu, nhưng không dám ý kiến.
Toàn bộ quá trình họ ở đằng xa thấy hết rồi, Thẩm Gia Văn cảm thán: “ Bùi Ngư vẫn còn quá kém, kéo theo cả trăm người mà còn để người ta chạy mất, đúng là đám ô hợp.”
Đúng là ô hợp, đã bao vây bốn phía rồi, cuối cùng vì đối phương ném ra ít tiền mà hỗn loạn, làm đối phương chạy thoát, thấy Thẩm Gia Văn thất vọng ra mặt, Tiêu Đào cùng không hiểu:” Chẳng lẽ chị định dùng Bùi Ngư sao?”
“ Không phải, muốn dùng cái tên bỏ chạy kia kìa, phản ứng nhanh, quyết đoán, đúng người chúng ta cần.” Thẩm Gia Văn mỉm cười giải thích: “ Vốn tôi định dùng Bùi Ngư làm giảm nhuệ khí của cậu ta, đợi Bùi Ngư bắt được rồi, chúng ta sẽ cứu cậu ta ra, cậu ta nợ chúng ta ân tình sẽ phải trả ... Ài, ai ngờ tên Bùi Ngư này vô dụng tới thế. Có điều kết quả này cũng không phải quá tệ, cậu ta lại về với cảnh trắng tay rồi, nếm được mật ngọt, chắc chắn không chịu quay về làm tên trộm vặt nữa, khả năng sẽ tìm anh Phó hoặc Tứ Hải giúp thôi.”
Tiêu Đào hiểu rồi, bội phục nói:” Chắc chắn, y không xe không người, không tìm chúng ta thì tìm ai.”
“ Thế nên chỉ cần về Quảng Châu đợi là được rồi, à phải, bảo Bùi Ngư tra hỏi mấy tên thủ hạ cũ của Trịnh Triều, rốt cuộc chuyện là sao mà sống không thấy người, chết không thấy xác ...”
“ Chị yên tâm, em lo liệu ngay.”
Tiêu Đào quay đầu xe rời khỏi trấn Vạn Khoảnh, hai người giám thị cũng lấy làm lạ, người trong xe chân chưa chạm đất đã trở về là sao?
Khi Bùi Ngư kéo hơn trăm người bao vây xưởng điện tử Tân Hoa, tòa nhà Than Đá nhận tin báo cũng không biết phải làm sao, phái người tới cũng không được, không phái người tới cũng không được, nếu như nhờ tới cảnh sát can thiệp, ai cũng lo chuyện bị bại lộ, vì trước nay cảnh sát địa phương chẳng bao giờ quản mấy chuyện này.
Hứa Bình Thu lại một đêm mất ăn mất ngủ đợi tin tức, lực lượng ẩn nấp ở Phiên Ngu cũng bị điều động tới Vạn Khoảnh đề phòng vạn nhất.
“ Chạy thoát rồi .... Họ chạy rồi.” Lâm Vũ Tịnh vui mừng còn hơn là mình thoát nạn, vừa nãy nghe báo cáo mà cô toát mồ hôi:
“ Cái thằng nhãi này, giỏi lắm!” Hứa Bình Thu bám lấy cạnh bàn thở hắt ra một hơi: “ Lập tức liên hệ, để cậu ta tụ họp với nhóm tiếp ứng.”
Lâm Vũ Tịnh ngồi bên laptop kết nối với di động gõ một loạt mã đặc biệt, đây là tín hiệu thông tin bảo mật, không thể theo dõi hay nghe trộm, hồi lâu sau nghe thấy tiếng thở hồn hển, tiếng nói ngắt quãng: “ Vừa mới chạy thoát .... Không, không sao nữa rồi, cả tôi và Thử Tiêu đều an toàn ... Giờ tôi nghĩ cách tới Phiên Ngu ... Là tên Ngư Tử dẫn người tới ... Bùi Ngư, địa đầu xà ... Mạc Tứ Hải là khách quen của hắn, mẹ nó, lần trước nhẹ tay quá rồi, phải cho một đòn đau nó mới nhớ ... Này, Thử Tiêu, mả mẹ nó, nhanh lên ...”
Bên kia có tiếng Thử Tiêu chửi lại, tục tĩu hết sức, Lâm Vũ Tịnh gắt giọng mắng một câu, nói:” Phụ huynh muốn nói chuyện với cậu.”
Rồi đưa di động cho Hứa Bình Thu.
Hứa Bình Thu hỏi lại chi tiết vụ việc, vốn trong giới đây là chuyện bình thường, anh cướp đường làm ăn của người ta, người ta chặn đường sống của anh, nắm đấm kém hơn chẳng thể trách được ai.
Thế nhưng nghe Hứa Bình Thu nói xe của Tiêu Đào xuất hiện tại hiện trường, Dư Tội vốn không mấy tức giận liền sôi máu: “ Nếu là bọn chúng làm thì chắc chắn là muốn nắm tôi trong lòng bàn tay rồi .... Không được, xử trưởng Hứa, chuyện này không thể chiều theo ý chúng, nên nhún một lần là cúi đầu cả đời, không có cơ ngồi ngang hàng nói chuyện với chúng đâu ... Cho tôi người, tôi đảm bảo trong ngày hôm nay tôi lật tung cái ổ chó của Ngư Tử lên, thằng này quan hệ thân thiết với Mạc Tứ Hải, tuyệt đối không thể sạch sẽ, không bằng làm dứt khoát một lần, diệt nó luôn ...”
Giọng Dư Tội rất lớn, thái độ hung hăng làm Đỗ Lập Tài ở bên cạnh cũng nghe thấy, đây đâu phải cấp dưới đang báo cáo nhiệm vụ với cấp trên, mà là người XHĐ nói chuyện với nhau. Hứa Bình Thu cũng thấy thằng nhãi này ngày càng không có quy củ gì cả, che loa đi ra cửa sổ nói chuyện, chẳng biết hai bên nói chuyện gì mà lát sau trước khi kết thúc nói chuyện, Hứa Bình Thu nói một câu làm Đỗ Lập Tài không tin:” Làm đi, chú ý an toàn, trong nhà sẽ hỗ trợ cho hành động của cậu.”
Hỗ trợ? Dạ dày Đỗ Lập Tài nhâm nhẩm đau, chẳng lẽ điều người đi theo y đánh nhau:” Xử trưởng Hứa, thằng nhãi đó đi quá xa rồi ...”
“ Đừng nói, lập tức thông báo cho bên hải quan, có vụ án buôn lậu trọng đại cần họ phối hợp, tổ ba tổ bốn nghe ‘hàng’ chỉ huy hành động, thông báo đi.”
Lâm Vũ Tịnh thầm lè lưỡi, không dám ý kiến gì bắt đầu kết nối đường dây mật, lòng không khỏi mắng, cái nhóc con lắm chuyện, cô làm cảnh sát bao năm chưa thấy ai gây nhiều rắc rối hơn thằng nhóc này.
...
Xin mọi người một cái vote 5 sao cho đỡ trống.
Chương 064: Loạn càng thêm loạn. (1)
Khu nhà cán bộ về hưu của trung đội vũ cảnh thành phố Phiên Ngu, nhân viên ngoại vi tổ chuyên án tạm thời trú ở đây, nhận được mệnh lệnh mới, chỉ đạo viên Lý Kiệt của đại đội hình sự hai phát tín hiệu tập hợp. Chưa tới ba phút, người từ đủ các vị trí nhà trên nhà dưới, đang tắm, đang ngủ đều tập hợp ở phòng điều dưỡng dùng làm bộ chỉ huy lâm thời.
Không nhiều lời, giao nộp toàn bộ vũ khí, còng tay, thay trang phục, hai tổ mười bốn người hoàn thành bàn giao, tập hợp thành hàng, chỉ đạo viên nói một câu "nghỉ", sau đó đi ra ngoài.
Cả đám nhìn nhau, nhiệm vụ kiểu gì vậy? Giao hết trang bị còn làm được gì?
Có đồng nghiệp đại đội hai hỏi nhỏ:” Tôn Nghệ, lần trước cậu ra ngoài chấp hành nhiệm vụ gì thế?”
“ Bảo mật, không thể nói.”
Tôn Nghệ đắc ý lắm, hai tổ từ sau chuyến hành động bất lợi ngày 20.5 thì gần như bị "giam lỏng" ở đây bao ngày, giờ mới được ra ngoài, nhưng bị thu trang bị, không hiểu rốt cuộc là sao.
Đáp án có ngay tức thì, chẳng bao lâu chỉ đạo viên đi vào hô "nghiêm", hàng ngũ lập tức đều tăm tắp, đầu hướng về phía trước, nhưng mắt thì láo liên nhìn Nghiêm Đức Tiêu thất thểu đi sau chỉ đạo viên. Đầu tóc bù xù lấm lem, quần áo xộc xệch, mặt bơ phờ giống như vừa ăn một trận đòn vậy, Tôn Nghệ kinh ngạc không biết xảy ra chuyện gì, sao lại quay về với bộ dạng thê thảm thế này.
“ Giờ tôi công bộ quyết định của tổ chuyên án, mọi người sẽ do đồng chí số 2 chỉ huy, tôi nhấn mạnh, đây là nhiệm vụ bảo mật cao độ, không ai được phép tiết lộ ra ngoài nửa lời, trong quá trình hành động, không được để lộ thân phận dù rơi vào tình huống bất lợi, rõ chưa?” Chỉ đạo viên đợi tất cả đồng thanh "rõ" mới khách khí quay sang mời:” Đồng chí số 1, tới lượt đồng chí.”
Tôn Nghệ mắt muốn lồi ra, không ngờ số 1 mà chỉ đạo viên phải hết sức khách khí lại là Dư Tội.
Dư Tội từ ngoài đi vào, nhìn đội ngũ một lượt, rất hài lòng, tuy không nhận ai đơn vị nào, nhưng bằng con mắt kinh nghiệm của y thì biết đều là hạng giỏi đánh đấm, làm y thèm không thôi, có đội ngũ thế này thì tập đoàn XHĐ gì cũng thành rác rưởi hết, hứng khởi nói:” Các huynh đệ, hôm nay có một lũ chó tới phá địa bàn lão tử ...”
Cả đội sững sờ, sau đó cười phá lên, đội ngũ tức thì xiêu vẹo, chỉ đạo viên tái mặt, nhưng không nói gì Dư Tội mà đi ra quát:” Trật tự, nghiêm! Cười cái gì?”
Dư Tội gãi đầu ngượng ngùng, phát hiện ra mình định vị nhầm vai, cười nói:” Xin lỗi, xin lỗi nói quen mồm, nhất thời quên mất ... Hừm, các đồng chí, chia thành hai tổ, do tôi chỉ huy, Thử Tiêu, đồng chí làm phó chỉ huy. Tôn Tử, đồng chí theo tôi, nhiệm vụ sẽ thông báo trên đường.”
Thử Tiêu nổi cáu đẩy Dư Tội sang bên: “ Tôi là Nghiêm Đức Tiêu, ai mà gọi tôi là Thử Tiêu tôi trở mặt ... Còn Tôn Tử là đồng chí Tôn Nghệ, ai mà có đứa cháu lớn như thế.”
Đề xuất Tiên Hiệp: Vô Địch Thiên Mệnh