Chương 5: Kẻ ác lên ngôi. (2)
Chương 5: Kẻ ác lên ngôi. (2)
Lời này rất có lý, Trịnh Trung Lượng đưa tay lên như bấm quẻ: “ Biết Dư Nhi đi quét dọn nhà vệ sinh vào giờ đó để phục kích thì chắc phải là người trong trường, không tìm cho ra tên đó không được.”
Hùng Kiếm Phi bộ dạng còn dữ hơn súc sinh Trương Mãnh đấm mạnh hai tay vào nhau, khuôn mặt đóng vai ác không cần hóa trang càng thêm hung dữ: “ Cùng là học trong trường mà chơi nhau thế này không thể tha.”
Vì thế dù còn ai định rút lui cũng đành nuốt lời vào trong, không chịu được cái rét thấu xương thì đứng dậy làm vài động tác thể dục cho ấm người, mắt nhìn chằm chằm vào cổng trưởng đại học thể dục, ba tên xấu số kia ra càng chậm thì vận mệnh càng bi thảm.
“ Ra rồi, là thẳng bị Dư Nhị đá trym.” Thử Tiêu mắt cực tinh phát hiện ra đầu tiên, hắn đảm nhận canh gác báo động cho anh em:
Dư Tội đi lên nhìn, ba tên ra hai đi ra, có lẽ là đói hai tên này ra ngoài cổng trường mua đồ ăn, phất tay một cái, cả đám giống như đi bắt tội phạm, tự động chia ra thành từng nhóm nhỏ lom khom rời chỗ nấp, tạo thành vòng vây.
Thử Tiêu thuận tay nhặt mấy củ khoai lang nắm trong tay, ở bên kia, Dư Tội kéo mũ trên áo gió chùm đầu, cúi xuống lầm lũi đi về phía cổng trường.
Lúc này đã là 9 giờ tối, hai bên cổng trường hàng loạt quán nhỏ, đủ các loại mùi thơm thức ăn ngào ngạt mời gọi, hai tên vừa ở phòng bảo vệ ra, vừa đi vừa càu nhàu. Chuyện hôm nay đúng là xúi quẩy, xưa nay đại học thể dục đánh nhau với trường khác chưa biết thua thiệt là gì, không ngờ gặp phải trường cảnh sát, bị đòn đau đã đành còn bị chụp cho cái tội nhìn trộm nhà vệ sinh nữ, về trường bị bảo vệ chửi mắng một trận, nếu không phải nể mặt Giải Băng lắm tiền, bọn chúng không ngậm miệng chịu cái tiếng thối này.
Hai người vừa mới tới quán bán bánh nướng, đột nhiên có người huýt sáo, vừa quay đầu thấy Dư Tội đứng ở cổng trường nhếch mép cười đểu nhìn hai người gây hấn, xoạch một phát kéo gậy rút ra.
Đánh nhau là phải ra tay trước lấy tinh thần, thằng này thiện chiến thế nào thì hai người lĩnh giáo rồi, giờ đối phương có chuẩn bị mang cả đồ chơi theo. Nháy mắt với nhau một cái, một trái một phải co cẳng chạy, học sinh trường thể dục, đánh không lại, chẳng lẽ còn chạy không bằng à?
Dưa Tội mất hứng, thu gậy lại, không đuổi theo, khinh bỉ, để bọn này chạy còn gì là học viên trường cảnh sát.
Tên bên trái chạy chưa được chục mét bị bốn con gia súc ngăn lại, Thử Tiêu ấn củ khoai vào mồm, kêu cũng không nổi, bốn tên xông tới đánh túi bụi. Học sinh đánh nhau không cần lý do, tóm được là đánh thừa sống thiếu chết, xung quanh cũng quen thấy cảnh này như vậy, chẳng phản ứng mấy, chỉ trỏ bàn tán.
Tên bên phải chạy xa hơn được một chút, quay đầu thấy Dư Tội không đuổi theo, vừa thở phào thì mắt tối đen, đầu bị người ta chụp cái gì lên không thấy gì cả, theo bản năng che đầu, tiếp đó là đòn thù trút xuống như mưa. Bên này Bánh Đậu buổi chiều không được tham gia, đánh đặc biệt tàn nhẫn, vừa đánh vừa tra hỏi.
Chuyện xảy ra rất nhanh, trước sau chưa tới 5 phút, thoáng cái hai nhóm người biến mất, chạy còn nhanh hơn cả lúc tới, đến khi có học sinh trường thể dục chạy tới kéo cái bao tải chùm đầu một tên, không ngờ đường đường thanh niên cao mét tám lại khóc lóc như con nít lên ba.
Người bàng quan đồng tình không ít, đánh người ta thành ra như thế này, quá đáng lắm rồi, lấy cả giày, rút cả thắt lưng, lại còn nhét cái gì vàng vàng vào mồm. Một tên vừa khóc vừa run lẩy bẩy đi tìm giày, trông đáng thương vô cùng, lại còn có thứ vàng vàng chảy từ miệng ra trông ghê người là, người bán thịt dê nướng thương hại đưa cho khăn giấy: “ Này, lau đi ...”
Thương hại thì thương hại, chứ trường thể dục đánh nhau như cơm bữa, chẳng ai muốn quản chuyện thối tha.
Một lúc sau bảo vệ trường được học sinh báo cho chạy ra, hỏi thăm tình hình, sau đó gọi điện tới trường cảnh sát: “ Học viên các anh quá đáng lắm, tôi tận trường chúng tôi đánh người.”
“ Không có chuyện đó, anh có chứng cứ không, không có là anh vu khống.” Bên trường cảnh sát trả lời như thế, không có chứng cứ thì kiện cái buồi:
Đánh nhau là sở trường của bọn họ rồi, chẳng những sức chiến đấu cường hãn, lại còn biết xóa dấu vết, không thể để thóp cho người ta nắm. Đánh nhau trong nội bộ thì xử lý nghiêm khắc, đánh nhau bên ngoài thì chỉ cần đừng để người ta tóm, trường dứt khoát không nhận.
Cãi nhau một phen không ích gì, bảo vệ đành thông báo cho gia đình.
Chương 018: Tiếng thở dài trong đêm.
Sau khi hiện trường giải tán, không ai chú ý tới hai nam tử bàng quan tuổi chừng ba chục lén lút thu lại máy quay phim, đi bộ một lúc lên chiếc xe Santana không có gì đáng chú ý, vừa ngồi vào xe, một người nói: “ Tưởng có vụ án gì chứ, học sinh đánh nhau thì theo dõi làm gì?”
“ Năm nay chúng ta bổ xung nhân lực mà, chắc đang khảo nghiệm bọn nhóc thì sao?”
“ Không thể nào, bằng vào mấy tên đánh người đó à?” Người lái xe mới đầu phủ nhận nhưng nhớ lại quá trình, gật gù bình luận: “ Cũng được đấy, mấy thằng nhóc đó dứt điểm nhanh gọn, thích hợp với cái nghề của chúng ta.”
“ Lại còn thích hợp nữa à, chuyên nghiệp đấy, chùm đầu, để không lưu lại nhân chứng, cời giày, cởi thắt lưng ngăn truy đuổi. Năm xưa đi học tôi thấy mấy tên lớp trên đánh nhau cũng như thế, không sai được, chắc chắn là bọn nhãi trường cảnh sát rồi. Khá! Rất khá! ” Người kia cười khằng khặc có vẻ tự hào về thế hệ đàn em lắm:
Không bao lâu sau đoạn ghi hình tới tay Hứa Bình Thu, xem qua một lượt không biết nên khen hay chê đây, cái bọn nhãi đó đem chiến thuật phối hợp khi huấn luyện, từ bắt giữ, tấn công, đều dùng hết rồi. Chuyện làm có vẻ hơi quá, hắn lái xe vào đại học thể dục, tới phòng bảo vệ rất lâu, lúc đi ra thì mặt âm trầm, không nói lời nào.
Khoa trưởng Sử ngạc nhiên, rốt cuộc chuyện gì làm xử trưởng Hứa mặt mày khó coi tới mức này ... E không đơn giản là học sinh đánh nhau rồi.
Lúc này đám Dư Tội đã trở về trước khi kiểm tra phòng, mặt cũng âm trầm, bị chân tướng làm sôi máu.
Hung thủ là Giải Băng, nguyên nhân rất đơn giản, vì buổi trưa Dư Tội không cẩn thận va phải An Gia Lộ, không ngờ chỉ thế mà bị Giải Băng nhờ người đánh.
Nói tới Dư Tội thì tìm đỏ mắt không ra ưu điểm của y, nhưng đem so y với Giải Băng, đám anh em toàn thân khiếm khuyết đồng lòng cùng hộ Dư Tội. Giải Băng quá cao ngạo, thân phận ưu việt, chẳng bao giờ qua lại với đám bạn học tỉnh thì uống rượu bài bạc, ngủ thì nghiến răng ngáy ầm ầm, lại còn bẩn thỉu hôi rình bọn họ.
Thậm chí Giải Băng còn không thèm nói chuyện với đám nhà quê không có con mắt nghệ thuật bọn họ, thêm vào gia cảnh thực sự quá ưu tú, thi thoảng còn lái xe Audi bóng loáng tới trường khoe khoang. Mặc dù hắn đang theo đuổi nữ thần của khóa bọn họ, nhưng hai hoa khôi ở khóa dưới lại theo đuổi hắn. Ở trong cái hoàn cảnh đại đa số không có cơ hội tán gái, tên khốn này này bị nhiều em gái xinh tươi vây quanh như vậy, đám độc thân sớm hận ngứa răng rồi.
Trời đã về khuya, trăng thượng huyền yếu ớt không vươn qua nổi tầng mây mù, xem chừng trời tạnh chẳng bao lâu lại sắp có tuyết rơi. Qua giờ điểm danh tối, căn phòng nhỏ tầng 2 KTX trường cảnh sát tỉnh loáng thoáng vẫn còn tiếng người truyền ra.
“ Tranh thủ ra tay sớm đi, hay đêm nay luôn đi, tắt lửa tối đèn cho một trận, hắn có biết là ai cũng chịu chết.” Súc Sinh ngồi khoanh chân trên giường, áo vẫn chưa cởi, hai mắt mở thao láo, hắn thầm yêu An Gia Lộ từ năm đầu, nghiến răng nghiến lợi nhiệt tình báo thù thay Dư Tội thế này e là muộn chuyện công báo thù riêng rồi:
“ Đừng, dù sao là bạn học, không cần để chuyện đi xa tới mức đó. Với lại Dư Nhi cũng chẳng thiệt thòi gì.” Bánh Đậu không phải người to gan, lại có chút không đành lòng:
“ Đúng thế, thằng đó nhiều tiền lắm, nó mà giở trò sau lưng thì chúng ta phiền, sắp tốt nghiệp rồi.” Hán Gian Uông Thận Tu cẩn thận hơn, dù sao là học viên, có bản lĩnh gây sự, nhưng chưa có năng lực chùi đít:
“ Này Dư Nhi, chuyện này cậu cũng có vấn đề, cậu còn xấu hơn cả tôi, lại đi dây dưa với An mỹ nữ làm gì? Cho dù là tôi, có ban gái ngon như thế bị cậu sờ soạng, con mẹ nó, tôi cũng không tha cho cậu.” Lý Nhị Đông cười như chuột, thằng này đầy đầu óc dâm dục luôn có quan điểm khác người thường:
À không, có đồng đạo, Thử Tiêu liếm môi, có chút si dại: “ Nếu để tôi xô vào có phải tốt không, hưởng thụ một chút, xảy ra chuyện gì cũng đáng ... Nhìn Dư Nhi kìa, bây giờ vẫn còn đang YY đấy.”
Quái lạ, nhắc mới nhớ, đám anh em nhìn Dư Tội, đúng là đang suy ngẫm, mắt nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mắt, cả đám cười trộm. An mỹ nữ là tình nhân công chúng của mọi người, nhưng mà cô gái đó cũng cao ngạo như nữ thần, muốn được người ta nhìn một cái cũng chỉ Giải Băng có cái bản lĩnh ấy. Dư Tội trêu ghẹo nữ thần, lại còn được ăn đậu hũ, bà nó chứ, đám anh em biết chuyện còn muốn đánh y nữa là người khác.
Chuyện này nói ra thì chẳng ai có lý, kỳ thực còn có một điều ai nấy cũng tự giác né tránh, đó là Giải Băng vì chuyện nhỏ nhặt như vậy mà gọi người ngoài tới đánh bạn học trong trường, liệu có phải An Gia Lộ thêm mắm thêm muối gì vào không, chẳng ai muốn nghĩ xấu về nữ thần, cho nên lấy Dư Tội ra trêu, muốn làm giảm bớt tính chất vụ việc.
Có mấy tên vốn không ở phòng này, chỉ là sau khi biết chân tướng thì anh em tụ tập bàn đối sách, mùa đông mà, ngủ chung giường càng ấm, chỉ là nghe mỗi người một câu thấy phiền, Dư Tội kéo chăn nằm xuống, hạ lệnh tiễn khách: “ Xéo hết đi, không có việc gì thì đi ngủ, tôi tưởng là ai chứ, thằng Giải Băng đó thì xử lý quá dễ.”
“ Người anh em, không có bọn này chống lưng thì cậu no đòn rồi, nó không đánh lại cậu nhưng cậu không chống lại được túi tiền của nó.” Ngô Quang Vũ ở giường trên thò đầu xuống chỉ ra cho Dư Tội một vấn đề thực tế:
“ Đúng đấy, có được mấy củ khoai với ngô, thịt dê mười xâu không đủ mỗi người một xâu, nếu bọn tôi mà đánh cậu hộ Giải Băng thì mỗi người đã được mấy trăm rồi.” Lý Nhị Đông mở mắt cho Dư Tội:
“ Bỏ đi Dư Nhi, nghèo không đấu giàu, dân không đấu quan, coi như không biết gì là được.” Đổng Thiều Quân thức thời khuyên:
Ai ai cũng khuyên can, biết tối nay vậy là hết rồi, Trương Mãnh hừ một tiếng chùm chăn đi ngủ, Dư Tội cũng không cảm kích, lẩm bẩm: “ Chuyện này mọi người không cần quản nữa, tôi tự xử lý, cục tức này tôi nuốt không trôi, tôi ghét nhất loại cắn trộm sau lưng, không xử thằng chó đó, tôi không mang mang họ Dư.”
Cả đám lạnh gáy nhìn nhau, không ai cho rằng Dư Tội nói chơi, trong lớp thì thằng này gần như ít tuổi nhất, nhưng còn có chủ kiến hơn cả người nhiều tuổi nhất, thủ đoạn thì càng chẳng kém đám giang hồ lõi đời, đã nói làm thì thế nào cũng không để chuyện này qua dễ dàng như vậy.
Chỉ còn biết thở dài, đành vậy, xảy ra chuyện gì thì anh em cùng gánh vậy, hi vọng rằng đông người thì tội cũng giảm bớt phần nào.
Chương 019: Cóc ghẻ muốn ăn thịt thiên nga. (1)
Ài .... Ở nơi khác cũng có một tiếng thở dài não ruột.
Từ phòng tắm đi ra, khoa trưởng Sử nghe thấy Hứa Bình Thu thở dài tới lần thứ n rồi, hẳn là vẫn khúc mắc ở chuyện lựa chọn nhân tuyển, mọi năm thường là từ cơ sở các nơi đưa lên hoặc là từ đại học cảnh sát cao hơn một tầng trực tiếp phân phối. Hắn không hiểu vì sao năm nay lại cải cách, càng không hiểu vì sao vị xử trưởng trực thuộc tỉnh lại phải đích thân xử lý việc này. Trong mắt khoa trưởng Sử, đây là chuyện có mức độ bảo mật tương đối cao, ngay từ đầu hắn cũng rất chú tâm.
Chỉ có điều ngay ngày đầu tiên chuyện đã chệch khỏi quỹ đạo, tối qua xử trưởng Hứa dẫn người tới Đh thể dục, hắn không ra mặt, bị mấy tên thực địa thường phục kia tra hỏi một phen, đừng nói là ba tên học sinh tới trường cảnh sát gây sự, cả bảo vệ trường nghe nói là hình cảnh tới cũng dựng hết lông tóc, vài ba câu đã khai sạch bách.
Đúng là chuyện thối nát, nguyên nhân không ngờ nguồn cơn là vì cô bé An Gia Lô xinh đẹp kia, vì chút tranh chấp nhỏ, bạn trai hờ Giải Băng tìm người báo thù Dư Tội, một trong số ba người kia là bạn học cao trung của Giải Băng, còn một có phụ huynh làm việc ở công ty nhà Giải Băng.
Chuyện phát triển tới mức này đã vượt giới hạn, người gây chuyện vượt giới hạn, người bị hại càng quá đáng hơn. Còn không à, Hứa Bình Thu vừa ngủ dậy lại xem ghi hình do người thực địa ghi lại, đúng là không biết nói gì. Dư Tội cầm đầu mười ba người, tấn công trả đũa, nhìn cách hành động gọn gàng sạch sẽ, tiến lui dứt khoát phối hợp ăn ý là đủ biết không lần đầu.
“ Ôi, khí huyết phương cương là chuyện tốt, chỉ e là không dùng vào chuyện đáng dùng, tôi không dám tưởng tượng cái nhóm này nếu tương lai không đi trên con đường đáng hoàng sẽ thành cái gì.” Hứa Bình Thu lo lắng nói:
Khoa trưởng Sử biết đó là tâm kết của Hứa Bình Thu, thích bọn trẻ con có tinh thần có huyết tính này, nhưng lại sợ không kiểm soát được sự hoang dại của chúng: “ Xử trưởng Hứa, bọn chúng truy tìm người đứng sau, chuyện này e chưa kết thúc. Hiện giờ cả hai phía đều đã bước chân tới lằn ranh đỏ rồi, đánh thêm nữa là phải truy cứu trách nhiệm hình sự mất.”
“ Chứ còn gì nữa, nếu là người lăn lộn ở đội cảnh sát vài năm làm chuyện này còn hiểu được, chúng mấy cái tuổi đầu nào? Khi thực sự có chút đặc quyền trong tay, anh nói xem chúng còn dám làm gì nữa? Đánh nhau thì tôi không giận, không có tí máu nóng thì sao làm được hình cảnh, nhưng tôi giận là thằng nhãi Giải Băng đó gọi người ngoài vào đối phó với bạn học, anh nghĩ xem cái loại này tâm tư u ám thế nào? Nếu có đồng đội như vậy, anh dám để hắn yểm hộ phía sau không? Tên còn lại càng quá hơn, xem ra rất có năng lực tổ chức, tuyệt đối không phải làm lần đầu, căn bản bấp chấp hậu quả.” Hứa Bình Thu thất vọng vô cùng, xem là thất vọng tập thể với cái khóa này rồi:
Hôm nay là ngày kiểm tra thể năng, Hứa Bình Thu đành đứng dậy mặc quần áo, chuẩn bị đi ăn sáng, công việc vẫn phải làm.
Khoa trưởng Sử thấy sắc mặt Hứa Bình Thu rất tệ, nói nhỏ: “ Hay là cảnh cáo chúng một chút, chúng biết chúng ta đã biết chuyện sẽ không dám làm gì quá mức nữa.”
“ Không cần, bọn chúng đều là người trưởng thành rồi, phải biết nắm chừng mực ở chuyện nhỏ, nếu không dù xử phạt hay khai trừ, chúng ta đều không can thiệp.”
Hứa Bình Thu rất chán nản, có điều tới khi xuống lầu thì sắc mặt dần bình thường, khi ăn sáng thì chẳng nhìn ra vấn đề gì nữa, bản lĩnh này khoa trưởng Sử phục sát đất.
Nhà ăn trường, trời còn sớm sân trường vẫn lãng đãng sương trắng mà đã mấy chục người tới ăn sáng, tuyệt đại đa số là học viên khoa hình sự, số ít mang theo hành lý, đó là học viên khóa dưới đã được nghỉ Tết ăn sáng tranh thủ đi sớm về quê thành ra nhà ăn đông đúc hơn thường lệ, cuộc kiểm tra thể năng quan trọng diễn ra ngày hôm nay, ai cũng muốn giữ thể trạng sung sức nhất.
Hơn nữa có một điều nói không phải khoe chứ, cơm nước trong trường bọn họ hơi bị ngon đấy, có lẽ mấy năm học đây sẽ là điều đám học sinh nhớ nhất.
“ Cậu viết cái gì?” Thử Tiêu vừa ăn vừa hí hoáy viết tâm đắc, hắn không hài lòng với những chữ nghĩa phải vắt óc ra viết. Thường ngày lười biếng, khi cần dùng tới mới hận kiến thức quá ít, học uổng công, chẳng biết viết gì, qua loa được hơn một trang giấy chán nản bỏ đó, bỏ cuộc rồi, gặp chuyện mới ôm chân phật rõ ràng không ích gì:
Hán Gian Uông Thận Tu hai tay ôm bát cháo nóng hổi, ngẩng đầu lên nhe răng cười: “ Tôi chép trên mạng rồi, cần không, cho cậu xem.”
“ Bỏ đi, tin cậu còn chẳng bằng tin bản thân.”
Mấy tên đồng bọn vừa ăn vừa cười, sợ chí hướng bất đồng chẳng giúp ích được gì, huống hồ hôm qua xem vụ án chỉ xem qua loa không khác gì xem thiên thư, chỉ nhìn trang bị với thu hoạch, xem người ta đánh người ra sao, còn phương diện khác chẳng nghĩ gì.
Hôm qua thức khuya trò chuyện rất lâu hôm nay không ai ngủ nướng, đám anh em chẳng ai bảo ai đều tới nhà ăn từ sớm. Đầu tiên là Thử Tiêu và Đậu Bao, sau là Hán Gian, Lão Nhi, lần lượt những tham gia vụ đánh nhau hôm qua đều tới đầy đủ, đang thì thầm với nhau có người gõ bàn chỉ ra cửa, thì ra là Giải Băng, tức thì không nói chuyện nữa.
Bọn họ đến sớm một phần chứng kiến cảnh này.
Giải Băng theo đuổi An mỹ nữ suốt từ năm đầu tiên là chuyện cả trường đều biết, trừ KTX nữ với nhà vệ sinh, ở đâu hắn cũng đi cùng, vốn Giải Băng không ăn ở nhà ăn trong trường, nhưng vì An mỹ nữ mà tạo thành thói quen này. Quả nhiên Giải Băng vừa vào nhà ăn thì An Gia Lộ cùng Âu Yến Tử, Diệp Xảo Linh, Dịch Mẫn tíu tít nói cười xuất hiện.
Nói ra thì ba cô bạn của An Gia Lộ cũng chẳng phải xấu, chỉ có điều đứng cùng nữ thần của cả trường thì chẳng còn gì đáng nhìn rồi.
Chiếc áo khoác mùa đông do trường phát, đi giày thể thao, buộc tóc đuôi ngựa, cơn gió sớm thổi qua khiến vài sợi tóc mai phiêu hốt bất định, An Gia Lộ khẽ nâng tay, nhẹ nhàng vén những sợi tóc bám trên mặt. Chỉ động tác đơn giản vậy thôi mà An Gia Lộ vẫn như cục nam châm thu hút ánh mắt đại đa số người khác giới. Vóc dáng cao ráo, đường cong sống động nhờ chăm chỉ vận động mà có, khuôn mặt càng xinh đẹp, thanh lệ đẹp đẽ tới học viên trong trường gần như loại bỏ hết nữ thần của đảo quốc. Còn về phần trước ngực không phải nói nữa, bên trong lớp trang phục dầy kia chính là động cơ phạm tội không cần nghi ngờ.
“ Mắt rơi vào bát rồi kia Bánh Đậu.” Thử Tiêu trêu:
Bánh Đậu thu hồi ánh mắt, lườm Thử Tiêu một phát, cái thằng mặt dày lại còn cãi: “ Mắt đâu, nước dãi đấy.”
Từ giây phút An Gia Lộ bước chân vào nhà ăn là một đống cặp mắt sói đói không rời khỏi cơ thể cô, trắng trợn nhìn ngược từ chân lên đầu, không bỏ sót một cm nào. Trương Mãnh tức muốn xì khói lên đầu chỉ muốn tát mỗi tên một phát, đáng tiếc mấy tên anh em của hắn nhìn thô bạo nhất, đành hậm hực cúi đầu xuống ăn.
Chương 020: Cóc ghẻ muốn ăn thịt thiên nga. (2)
Uông Thận Tu nhìn theo bóng hình mỹ diệu của An Gia Lộ đi qua trước mặt, buông lời cay đắng: “ Các anh em, mười mấy người chúng ta tuyệt đối đạt tới tiêu chuẩn phân trâu rồi, sao không thấy có hoa tươi cắm vào chứ?”
“ Vì có một thứ phân chó đẹp trai hơn mười mấy người chúng ta.” Lý Nhị Đông đáp càng đắng lòng hơn, chuyện hôm qua bọn họ trả đũa chắc chắn Giải Băng phải biết rồi, sáng nay tới sớm để nhìn cái mặt của hắn xem thế nào, rốt cuộc thấy An Gia Lộ đều quên hết mục đích chính, lúc này nhìn Giải Băng đang ân cần lấy cơm cho An mỹ nhân, cái gọi là thù trai đẹp ai cũng có quả nhiên là thế:
“ Này vị đại ca kia.” Đổng Thiều Quân vốn ít nói lên tiếng, dở khóc dở cười nhà thức ăn trong miệng ra, hắn đang húp cháo trứng: “ Đang ăn đấy, đừng nhắc tới vật bài tiết được không?”
Cả đám cười thô bỉ, không dừng lại còn đem hết thứ buồn nôn tởm lợm phun ra một lượt, khiến anh chàng biệt hiệu Bánh Nướng bỏ luôn thau cơm xuống không ăn nữa, vừa vặn, cái quẩy ăn dở bị Tôn Nghệ cướp luôn, thằng đó thích cướp cơm trong bát người khác.
Lúc này nhà ăn như vô tình lại như cố ý chia thành ba nhóm rõ ràng, nhóm này ăn cơm chung nổi tỏ ra thân thiết, cơ bản đều là từ các huyện thành vùng xa tới, nói chung là loại không có tiền dư dả mà tiêu. Nhóm thứ hai đa phần có hộ khẩu ở Đại Nguyên, tư tưởng chung là chuyện không liên quan tới mình thì chẳng bận tâm, thân ai nấy lo, đông nhất nhưng ngồi ăn cùng nhau mà không sôi nổi lắm.
Đương nhiên chú ý nhất là nhóm Giải Băng, Vũ Kiến Ninh, Duẫn Ba, Trần Chính Hoành, đoàn thể nhỏ này không qua lại với hạng như Thử Tiêu, Hán Gian vì trong nhà ít nhất cũng có cán bộ cấp xử, tệ nhất gia sản cũng cả ngàn vạn.
Có quyền đã đành đi, con mẹ nó lại còn có tiền, chưa hết, chó chết nhất là đẹp trai. Nhìn người ta và An mỹ nữ ngồi đối diện nhau, nói chuyện thân thiết, thi thoảng lại có tiếng oanh yến rúc rích, làm đám đằng xa kia càng lúc càng có khuynh hướng đi treo cổ.
“ Đợi tôi làm cảnh sát, thế nào cũng kiếm vài trăm vạn.” Súc Sinh Trương Mãnh tim rỉ máu lên tiếng:
“ Này người anh em, làm rõ khái niệm một chút nhé, cái đó người ta gọi là cảnh sát bẩn đấy.” Đổng Thiều Quân nhắc nhở:
“ Không bẩn sao có tiền, tôi đồng ý.” Quả nhiên không hổ danh Hán Gian, Uông Thận Tu phụ họa ngay:
Mọi người cười đùa một lúc, chợt phát hiện ra Bánh Đậu với Thử Tiêu hồn vía để ở đẩu đâu, Tôn Nghệ huých vai: “ Sao thế, nhìn An mỹ nữ tới no à?”
“ Đang không thấy Dư Nhi đâu.” Thử Tiêu lẩm bẩm: “ Hán Gian, cậu và cậu ta cùng phòng, có thấy không?”
“ Ơ, đúng thật ... Hỏng rồi, phụt ...” Uông Thật Tu nói được nửa chừng không biết nhìn thấy gì mà phun cháo ra ngoài, cả đám anh em đồng loạt quay đầu, mắt tròn xoe, còn kinh ngạc hơn cả nhìn thấy người rơi xuống nhà xí:
Nhắc Tào Tháo là Tào Tháo tới liền.
Chỉ thấy Dư Tội mặc chiếc vest sẫm màu cài hờ một cái cục lộ ra áo sơ mi trắng tinh bên trong, quần âu thẳng tắp, dày da nâu, mái tóc vuốt keo dựng lên, một tay đút túi quần, khuôn mặt mang chút lạnh lùng ngang tàng đúng kiểu khí chất giang hồ lãng tử.
Vẫn cái mặt đó, vẫn cái điệu bộ đó, thường ngày ăn mặc lôi thôi như lưu manh lang thang đầu đường xó chợ chòng ghẹo con gái nhà lành, ấy vậy mà mặc vest lên người lại tạo ra cảm quan khác hoàn toàn.
Mười mấy anh em trố mắt nhìn Dư Tội tay cầm thau cơm bước chân tự tin đi vào nhà ăn, điệu bộ cứ như vừa bước từ xe hơi đắt tiền đi xuống, sắp tham dự bữa tiệc giới ăn chơi của giới thượng lưu vậy, vênh váo tới không còn ai trong mắt nữa.
Rất nhiều người nhìn cách ăn mặc không phù hợp này líu cả lưỡi, không thể không phủ nhận, Dư Tội mặc vest cực hợp, nhưng không phải loại hợp kia, mà trên người y lúc này cực kỳ có sức chấn nhiếp.
Đề xuất Voz: Nữ tiếp viên