Chương 6: Kẻ ác lên ngôi. (3)
Chương 6: Kẻ ác lên ngôi. (3)
Nói sao nhỉ, mái tóc ngắn ngủn kia, làn da do dầm mưa rải nắng ánh lên màu đồng khỏe khoắn, gương mặt tuy không đẹp trai nhưng góc cạnh khá có vị nam tính, trông chẳng giống đại gia .... mà giống đại ca giang hồ.
Thằng nhãi Dư Nhi này định lại cái gì thế?
Không biết Dư Tội định làm gì, nhưng tỉ lệ khiến người khác quay đầu chắc chắn không thua kém An Gia Lộ khi nãy, ví như Lý Nhị Đông mắt nhìn không chớp phát nào: “ Tới nhà ăn thôi có cần ăn mặc thế này không, nó tưởng đi lấy vợ à?”
“ Sao ... Sao giống bộ vest tôi mới mua thế nhỉ? ... Bà nó, đúng là áo của lão tử … Ê, Dư …” Uông Thận Tu sốc nặng, hắn còn chưa mặc lần nào:
Trương Manh bị ngay mồm Hán Gian kéo xuống, nói nhỏ: “ Im lặng, có trò hay rồi.”
Chứ còn không à, Dư Tội không tới chỗ bọn họ như mọi khi, mà tới thẳng chỗ Giải Băng, đợi đi tới cái bàn dài mỗi bên có thể ngồi được sáu người, cả bàn đó đều ngước mắt nhìn, Trần Chính Hoành phì cười: “ Làm sao thế, còn lạ gì nhau nữa, cần gì phải ra vẻ thành thế này.”
Cả đám Giải Băng đều cười, có điều trong lòng Giải Băng hơi chột dạ, tiếng cười không tự nhiên mấy, đêm hôm qua bạn hắn ở trường Đh Thể dục đã gọi điện kể chuyện bị Dư Tội phục kích rồi. Hắn không sợ Dư Tội, nhưng nếu chuyện này ầm ĩ lên để ai ai cũng biết thì hình tượng hắn tốn công xây dựng sẽ đổ vỡ hết.
Dư Tội nghênh ngang ngồi xuống, vì chỗ không đủ, đùn đẩy nhau gây phản ứng dây chuyền khiến Trần Chính Hoành ngồi ở cuối bị đẩy ra ngoài.
Lúc này Dư Tội và An Gia Lộ mặt đối mặt, vì biết chuyện xảy ra hôm qua hay không, An Gia Lộ né tránh ánh mắt của y, muốn giải thích nhưng ở chỗ đông người thế này khó mở miệng.
Giải Băng cắn răng đứng dậy vỗ vai Dư Tội, cố gắng tỏ ra phong độ:” Dư Tội, có chuyện gì chúng ta nói chuyện riêng, được không?”
“ Bỏ tay ra, tôi không thích nam như anh đâu.” Dư Tội rùng vai hất tay Giải Băng ra, không thèm chú ý tới người khác, từ đầu tới cuối chỉ nhìn An Gia Lộ với ánh mắt đầy thâm tình:
An Gia Lộ rốt cuộc không thể giả vờ không thấy Dư Tội nữa, ngẩng đầu lên làm mặt lạnh:” Cậu muốn làm gì?”
“ Chúng ta đúng là tâm linh tương thông, nhìn một cái là biết anh muốn làm gì rồi, anh muốn làm một việc ba năm qua luôn muốn làm mà chưa làm.” Dư Tội giọng vô cùng ôn nhu chân thành:
Oa, bốn phía xôn xao, dáng vẻ đó thì thằng ngu cũng biết là sắp tỏ tình rồi, Chu Văn Quyên như mọi khi vẫn lẻ loi một mình ngồi ở góc nhà ăn, nghe thấy lời này thì ánh mắt ảm đạm cúi đầu xuống.
Chuyện này có không ít tiền lệ, hôm nay lại thêm một người, An Gia Lộ đã quá quá quen, thở phào lấy lại tự tin thường ngày, nhìn Dư Tội tủm tỉm cười:” Tôi rất khâm phục dũng khí của cậu, có điều cậu sẽ là người thứ n bị tôi từ chối, đả kích sẽ nặng nề lắm đấy. Dư Tội, cậu chắc là muốn nói ra chứ?”
Vẫn kiêu kỳ như thế, ánh mắt chỉ liếc qua Dư Tội một cái tiếp tục ăn, căn bản không để y vào mắt.
“ Anh chắc chắn!”
Chương 021: Dư cóc ghẻ và An thiên nga.
Dư Tội vừa nói đã khiến trong nhà ăn càng xôn xao vài phần, nhưng chủ yếu là tiếng cười giễu cợt, không ai đánh giá cao màn tỏ tình cố đấm ăn xôi đã biết trước kết quả này.
Chẳng quan tâm tới phản ứng xung quanh, giọng Dư Tội càng lớn hơn vài phần, tay giang rộng nhìn quanh như đang thuyết giảng ở lớp:” Anh muốn đối diện với bạn học cả lớp, cả khóa, lớn tiếng nói ra, An Gia Lộ, anh em yêu, yêu tới chết đi sống lại, từ lúc nhìn thấy em, em là tất cả của anh, không có em anh thấy sinh mệnh vô nghĩa, cuộc đời anh trống rỗng ...”
Cả một đám nam sinh nữ sinh ngạc nhiên nhìn Dư Tội như nhìn thằng ngốc, nhưng Dư Tội tựa hồ đã chìm đắm trong biển tình, nói vô cùng kích động, thiếu mỗi điều khóc rống lên biểu lộ tình cảm thôi. Đám ánh em ở đằng xa có người cúi đầu xuống, đỏ mặt thay cho y.
Thằng này hôm qua đâu có va đầu vào đâu, sao hành động như thằng thiểu năng thế.
Không đúng, Chu Văn Quyên là người đầu tiên phát hiện chuyện không ổn, lời tỏ tình du dương trầm bổng này có mùi, nhìn vẻ mặt càng lúc càng không ổn. Dư Tội rất nhập vai, An Gia Lộ mặt càng lúc càng đỏ au, Giải Băng thì mặt tái mét, người ngồi quanh đó sững sờ.
Giống như bình thường nghe mấy lời vì nhân dân phục vụ, vì tổ quốc hiến thân vậy, anh càng nói to càng nói hùng hồn thì người ta càng nghe càng giả, càng nghe càng chối tai.
Hồi lâu sau Dư Tội mới nói xong, lật tay một cái lấy từ trong thau cơm ra một bông hoa hồng, trịnh trọng đưa tới: “ Anh biết em nhất định sẽ từ chối anh, nhưng anh không bận tâm ... Anh chỉ bận tâm tới ... em!”
An Gia Lộ không ngờ chuyện lại diễn biến theo chiều hướng này, mặt đỏ tía tai, từ chối cũng không được, quát mắng cũng không được, nhìn bông hoa hồng tàn tạ rụng gần hết lá, không biết là nhặt ở đống rác nào về, thẹn quá hóa giận, giật hoa hồng ném vào mặt Dư Tội:” Cậu, cậu cố ý đấy à?”
“ Oa, anh đã bảo chúng ta tâm linh tương thông mà, thế mà em cũng nhìn ra được.” Dư Tội kinh ngạc thốt lên, trước khi An Gia Lộ kịp nổi khùng, lại chuyển giọng nhu tình: “ Anh trăm phần thành tâm, nghìn phần thật ý, bông hoa đó biểu trưng cho tình cảm của anh giành cho em. Gia Lộ, em có tiếp nhận trái tim thuần khiết này không?”
Giờ thì chuyện đã rõ rồi, không phải tỏ tình mà đem An Gia Lộ ra làm trò cười, đám anh em không kiếp kịp thời hú hét phụ họa như lũ điên. An Gia Lộ giận không nói ra lòi nữa, má nóng rát không khác gì bị tát một cái, từ bé đến lớn sống trong ánh mắt ngưỡng mộ, đã bao giờ gặp chuyện thế này, nhất thời chẳng biết xử lý thế nào, dậm chân một cái đứng dậy, mấy cô bạn thân cũng trừng trừng nhìn Dư Tội, biết y cố ý làm An Gia Lộ bẽ mặt.
“ Này!” Dịch Mẫn chỉ tay vào mặt Dư Tội:
Dư Tội trơ mặt chặn họng: “ Không được công kích cá nhân, mọi người phải tôn trọng tình cảm của tôi.”
“ Cậu đi chết đi, cũng không nhìn bản thân là cái thứ gì?” Dịch Mẫn mồm miệng ác độc:
Dư Tội cười thản nhiên như không: “ Cùng lắm thì thì bị nói là cóc ghẻ ăn thịt thiên nga thôi, chưa theo đuổi được thiên nga, tôi sẽ không chết ... Đúng không các anh em, mọi người có ủng hộ tôi theo đuổi An Gia Lộ không?”
Lúc này nhìn cái bộ mặt Giải Băng không khác gì nuốt phải ruồi, đám anh em người vỗ bàn, người gõ bát, đồng thanh như hô khẩu hiệu: “ Ủng hộ, ủng hộ!”
“ Ủng hộ Dư cóc ghẻ theo đuổi An thiên nga, ha ha ha ....” Uông Thận Tu vỗ tay rào rào, làm không khí càng thêm sôi động:
An Gia Lộ xưa nay kiêu ngạo như nữ thần chín tầng trời không thèm ghé nửa con mắt nhìn đám nam sinh tầm thường, hôm nay biến thành trò cười, khác nào thiên nga kéo xuống bùn, tức giận đi một mạch khỏi nhà ăn để lại tràng cười không dứt sau lưng.
Cái gọi là đội ngũ tinh anh của Giải Băng cũng vạ lây, nhìn Giải Băng thương hại, gặp phải loại chuyện này, muốn giúp cũng không thể, ít nhất trước mặt mọi người, hắn không thể làm gì.
Nhân vật chính đã đi Dư Tội thong thả đứng dậy, còn làm điệu làm bộ phủi quần, chỉnh lại áo vest, khinh bỉ nhìn Giải Băng nãy giờ đứng đờ mặt ra đó, ánh mắt cả hai đều chất chứa thù hận. Giải Băng biết mình bị tóm được điểm yếu rồi, đối phương đang thị uy với mình.
Khi Dư Tội về tới chỗ đám anh em, tên nào tên nấy giơ ngón cái khen ngợi, chiêu này đúng là vô sỉ, cực kỳ vô sỉ, cho Giải Băng một cái tát ngay trước mặt bàn dân thiên hạ. Người đi lấy cơm cho Dư Tội, người thì bóp vai, Uông Thận Tu không tính xổ Dư Tội lấy trộm áo của mình nữa, ngay cả những người khác vốn ít tiếp xúc với quần thể này, lúc rời nhà ăn cũng nhìn Dư Tội với ánh mắt cổ vũ, đúng là một màn làm đại khoái nhân tâm.
Chuyện này định sẵn sẽ thành đề tài bàn tán trong nhiều ngày, thậm chí là nhiều năm nữa.
Chẳng bao lâu trong nhà ăn đã không còn ai, đầu bếp cũng đã bắt đầu cọ rửa xoong chảo, hôm nay thi thể năng, ai ăn xong là đều đi ngay, mỗi Dư Tội không tham gia nên đủng đỉnh ngồi ăn. Khi ra ngoài thì sương sớm tan gần hết chỉ là bầu trời không sáng sủa hơn là bao, mây rất dày, Dư Tội khoan khoái ngửa đầu lên trời hít không khí lạnh buốt phổi vào người, chẳng nhìn đã cười nhạt: “ Không nhắm vào mày đâu, cạnh tranh công bằng.”
“ Thứ như mày mà đòi cạnh tranh với tao, trò đùa đấy à?” Giải Băng đứng dựa vào cái cây trước nhà ăn nãy giờ đáp lại bằng giọng khinh khỉnh, vuốt ve ngón tay thon dài, bất kể nhìn ở góc độ nào, cái tên hết sức bình thường này đều không phải là đối thủ của hắn:
“ Đúng thế, nếu như có một cái trò đùa ngày ngày quấn lấy mày, mày cũng thành trò cười trong mắt người khác thôi.” Dư Tội đáp trả:
Đây chính là nỗi đau của Giải Băng, nếu thằng ngốc này ngày ngày tỏ tỉnh với An Gia Lộ, hắn không thể làm gì ngăn cản thì chắc chắn thành trò cười, tức giận nghiến răng:” Tao không ngờ mày vô sỉ như vậy.”
“ Sao mày không đái một bãi rồi soi lại bản thân xem, thằng hèn!” Dư Tội ngẩng đầu nhìn thằng đẹp mã cao hơn mình phải mười phân không hề có chút e ngại nào:
“ Mày có chắc là muốn trở mặt vào tao đấy chứ?” Giải Băng cố gắng giữ nhẫn nhịn cuối cùng, giọng điệu mang chút hăm dọa, câu này mang đủ mọi hàm ý, với gia thế của hắn, nói ra câu này đủ sức nặng:
Dư Tội cũng như lúc ở nhà ăn, coi như gió thoảng mây bay:” Không phải đã trở mặt rồi à, tao chỉ vô tình va phải cô ấy, mày cố ý cho người đánh tao, vậy tao còn phải cố kỵ gì nữa? Đừng trừng mắt với tao, mày không dọa nổi tao đâu. Mày biết gì là đe dọa chứ, nói cho mày biết chuyện vừa rồi mới chỉ là trò chơi thôi.”
Trường cảnh sát là môi trường đặc thù, người tốt không nhiều, nhưng kẻ hung hãn, bất chấp thì không bao giờ thiếu, từng có cả chuyện học sinh trộm khó vũ khí trường, chỉ vì bắn kẻ thù trút giận. Sau sự kiện đó, ẩu đả luôn bị trường giới hạn trong phạm vi có thể khống chế, tức là tay không, một chọi một, có xích mích thù oán đánh nhau tới vỡ đầu chảy máu không sao, nhưng dùng vũ khí hay là gọi người đánh tập thể thì không cần biết đúng sai, nhẹ nhất cũng xử phạt ở lại trường, đại đa số bị khai trừ.
Chương 022 : Buổi kiểm tra thể năng.
Giải Băng thấy không dọa được Dư Tội mới hiểu đụng phải kẻ khó chơi rồi, chuyện trước đó làm quá vụng, cơ bản vì Dư Tội nhìn qua như chỉ cần nhấc tay là xử lý được, ai dè lại thành bung bét thế này, thậm chí vượt quá kiểm soát của hắn, tối qua một nhóm người truy đuổi tới tận đại học thể dục, đánh cho hai người bạn của hắn khiến một người nhập viện vì đa chấn thương, chuyện bên kia xử lý chưa xong, bên này đã thành trò hề.
Hai người như hai con gà chọi nhìn nhau không ai chịu thua lai, sắp tốt nghiệp rồi Giải Băng hơi ngán dây dưa với loại lưu manh này, mình tương lai sáng lạn không thể vấp ngã ở đây, khẩu khí có phần xuống nước: “ Đổi cách giải quyết khác được không?”
“ Đơn đấu à, mày sẽ no đòn thôi.” Nếu đánh nhau khô máu, ngay cả loại như Súc Sinh Trương Mãnh cũng sẽ bị Dư Tội đánh thừa sống thiếu chết, nói tới đánh nhau, y chưa ngán bất kỳ ai:
“ Không nhất định là phải dùng nắm đấm giải quyết, chuyện bây giờ chúng ta coi như chưa từng xảy ra được không? Tao biết mày còn chưa có lối ra sau khi tốt nghiệp, tao có thể giúp, kết bạn nhé?” Giải Băng đưa tay ra, miệng cười ôn hòa như mọi ngày, đó là nụ cười của kẻ ở trên người ta một bậc:
“ Tao không chơi trò đầu cơ, tiền mặt thì tao có thể suy nghĩ. Giết người đền mạng, đánh người đền tiền, đều là chuyện thiên kinh địa nghĩa.” Dư Tội không bắt tay hắn, kết quả này trong dự đoán rồi, loại công tử bột như Giải Băng khi gặp chuyện là rải tiền ra giải quyết, từ thời sơ trung y đã thu tiền bảo kê, luyện tới hôm nay đã rất thuần thục:
“ Tao cho mày tiền, mày dám nhận không? Không sợ tao tố cáo mày tống tiền à.” Giải Băng thấy có thể giải quyết như vậy thì mừng thầm:” Có điều tao không làm thế, mày ra giá đi.”
“ Mày là thằng bề ngoài đẹp mã bên trong vô sỉ, tao phải đề phòng mới được ... Tao có tấm thẻ tín dụng mua hàng sắp quẹt cạn rồi, mày bù 5000 đi, coi như là bồi thường tổn thương thân thể.” Dư Tội rút di động nhắn tin cho Giải Băng:” Tên chủ thẻ là Dư Mãn Đường, cha tao, đừng mong tố cáo tao tống tiền mày.”
Nếu tố cáo cha y, cứ nhất quyết nói là không biết thằng ngu nào gửi tiền vào là được.
Giải Băng thấy Dư Tội gửi tin nhắn nhanh như vậy biết y đã chuẩn bị trước, mặt sầm xuống:” Mày đã định lấy tiền, sao còn để Giai Lộ bị kéo vào chuyện này?”
“ Mày đùa à, không cho mày chút cảnh cáo, mày chịu nôn tiền ra chắc? Mau lên, không thu được tiền, tao sẽ điên cuồng theo đuổi An nữ thần đấy. “ Dư Tội cất di động đi, giọng nhạt nhẽo đi tới vỗ vai Giải Băng đang nắm chặt tay kìm nén tức giận: “ Người anh em, tao ra giá thế là không cao, mày cũng đừng thấy mất mặt, mày thích sĩ diện thì dễ thôi cùng lắm ngày mai tao xin lỗi An Gia Lộ công khai, chắc chắn tao sẽ làm cho xứng đáng với thể diện 5000 đồng của mày ... Nếu mày trả thêm tiền, tao sẽ xin lỗi mày trước mặt mọi người cũng không phải là không thể.”
Giải Băng giờ mới nhận ra mình đụng chạm nhầm người rồi, sợ dây dưa thêm vội nói: “ 5000, coi như xí xóa.”
“ Ok thôi, đi thong thả nhé Giải thần tài.” Dư Tội làm động tác mời rất màu mè:
Khuôn mặt điển trai của Giải Băng vặn vẹo vì giận, bỏ đi không nói thêm lời nào nữa, còn Dư Tội vươn vai làm động tác vặn mình, có chút buồn chán, thừa biết loại như Giải Băng rốt cuộc phải dùng tiền để giải quyết mà. Ài, cuộc đời này thật vô vị, chẳng có tí hồi hộp nào, ngay cả An Gia Lộ cũng chỉ đến thế mà thôi, nữ thần gì chứ, nực cười!
Đang định về phòng ngủ bù một giấc thì đột nhiên bị người ta một trái một phái tóm lấy cánh tay lôi ra thao trường, Dư Tội rối rít kêu lên:” Gì thế, tôi không báo danh, kéo tôi đi làm gì?”
“ Dư Nhi, nể tình anh giúp cậu đánh nhau, cậu phải giúp bọn này.” Thử Tiêu giữ càng chặt, không cho Dư Tội trốn thoát:
“ Cậu ở trong đội thể dục, phải nghĩ cách giúp chúng tôi qua cửa ải này.” Bánh Đậu không cho Dư Tội ý kiến, kéo y đi xềnh xệch:
Trước kia toàn làm thế, hôm nay có được hay không Dư Tội không biết, không dám đồng ý bừa, định chuồn mà hai tên kia giữ chặt quá, Thử Tiêu cười gằn đe dọa: “ Anh em có nạn, chết cũng phải giúp, chính cậu nói đấy.”
“ Nhưng mà không nói là giúp gian lận.” Dư Tội dở khóc dở cười:
“ Gian lận thôi chứ có phải ép cậu đi làm trai bao đâu, ỏng ẹo cái gì, đi mau.”
Hai tên vừa kéo vừa đẩy, vừa nói ngon ngọt vừa uy hiếp, cuối cùng cũng Dư Tội cũng phải hứa hẹn, bảo họ thả ra cho mình về phòng thay quần áo, ăn mặc thế này chưa nói quá bắt mắt, bản thân y cũng không quen.
Lần kiểm tra thể năng này quy cách không nhỏ, tổ chức rất chính quy, ban học sinh, ban huấn đạo, tổ thể dục đều xuất hiện đầy đủ, còn có cả những lớp chuyên ngành khác đứng ngoài lưới ngăn cách xem náo nhiệt. Dư Tội nhân lúc hỗn loạn trà trộn vào, không mấy người nhận ra y là một trong hai nhân vật chính của câu chuyện đang truyền bá như lửa cháy đồng hoang
Mặc lên người quần jean cũ, chiếc áo hoodie tối màu, Dư Tội cứ như con tắc kè biết đổi màu lẫn mình vào môi trường xung quanh, không gây bất kỳ sự chú ý nào nữa.
Dư Tội từng đại biểu cho trường tham gia hội thao toàn tỉnh, bình thường ở trường chơi trong đội bóng rổ, y rất thân thiết với các giao viên trong tổ thể dục. Nhón chân lên nhìn về phía Hứa Bình Thu và khoa trưởng Sử, chỗ đó Dư Tội không dám tới, đến bên cạnh giáo viên ở vạch xuất phát, cười rất ngoan:” Thầy Đường, có việc gì cần ép giúp không ạ, hay là để em bấm giờ cho.”
“ Đi đi, hôm nay kiểm tra nghiêm túc đấy.” Thầy Đường mặc bộ đồ thể thao đuổi Tiểu Dư ra chỗ khác:
“ Thầy Tần, thầy nghĩ đi, em giúp thày.” Chớp mắt cái Dư Tội đã kiếm được cái ghế đặt bên cạnh một giáo viên khác:
Thầy Tần cúi xuống nhỏ giọng nói: “ Lại định bấm giờ gian cho đám bạn xấu đấy hả?”
Trước kia Dư Tội toàn làm trò gian lận để cứu hai cái thằng ăn hại Thử Tiêu và Bánh Đậu, hai tên này kiểm tra thể năng cũng chỉ quanh quẩn ở mức đạt chỉ tiêu, không giở trò khi tính giờ thì cũng là ghi chép sai kỷ lục. Đi đêm lắm có ngày gặp ma, thế nên giờ giáo viên đều biết, bình thường mắt nhắm mắt mở cho qua, hôm nay không được.
Dư Tội rất có tính kiên nhẫn, mặt dày cầu khẩn: “ Thầy ơi, giúp họ đi, em sẽ bảo họ mời cơm thầy, không, tất cả bọn em cùng mời cơm thầy.”
“ Theo lý mà nói thì tôi cũng nên giúp em.” Thầy Tần mở đầu một câu mà ai cũng biết sẽ có chữ nhưng to tướng đằng sau, cười trả cái ghế cho Dư Tội:” Hôm nay thì không được rồi, hai vị quan lớn trên tỉnh xuống, nếu giở trò ngay trước mặt người ta, e là có sự cố ... Hơn nữa cái đám bạn đó của em là loại gì, em không rõ sao? Cho dù là qua được bài kiểm tra thể năng thì các môn khác qua nổi không? Thôi đi đi, kiếm chỗ mát mẻ mà chơi.”
Dư Tội chùm mũ lên đầu bỏ đi, vì y vừa phát hiện ánh mắt của Hứa Bình Thu nhìn về phía mình, lão già này tinh lắm, đừng để lão ta chú ý là hơn.
Chương 023: Thao trường đổ máu.
Hứa Bình Thu đúng là vừa nhìn Dư Tội, thấy y quanh quẩn bên chỗ mấy giáo viên thể dục không có gì bất ngờ, qua lời khen của chủ nhiệm Giang là biết tên nhóc này rất được lòng giáo viên rồi, nhưng tiếp đó lập tức phải trố mắt, vì Dư Tội và Giải Băng nói chuyện, lại còn bắt tay nhau. Về lý luận hai đứa này phải tuốt kiếm giương cung với nhau mới đúng, sao lại như bạn bè thế này, lại còn cười với nhau nữa.
Xem ra học sinh cũng có đạo của học sinh, mình rời khỏi trường quá lâu, đã không hiểu suy nghĩ giới trẻ ngày nay nữa rồi.
“ Sao rồi, sao rồi?” Thử Tiêu kéo Dư Tội tới hỏi đầy kỳ vọng:
“ Không được, anh không thấy tôi bị đuổi đi à?”
“ Vậy thì làm sao sao đây, chẳng may hai chúng tôi không chạy được thì nhục mặt à?”
Hai tên này trời sinh béo tốt, lúc năm thứ nhất còn tạm được, có điều từ khi dựa vào đánh bài kiếm được chút tiền dắt túi sinh ra tham ăn lười làm, cục mỡ trên người ngày càng rõ ràng. Dư Tội bực mình nhìn hai cái thằng không biết lượng sức mình này: “Tôi đã bảo các anh đừng tham gia, các anh nhất định muốn đi bêu mặt, giờ còn làm sao được? Tôi chạy hộ các anh nhé?”
Chắc chắn là không thể rồi, hai thằng béo cắn môi, bộ dạng ủy khuất như bị dìm trong dầu sôi lửa bỏng nhìn Dư Tội, vẻ mặt đó tuyệt đối có sức thuyết phục, ý tứ là: Dù sao đã ra thế này rồi, cậu xem lấy mà làm.
Xong rồi, Dư Tội bị đánh bại rồi, hai thằng khốn kiếp nắm thóp Dư Tội bề ngoài có vẻ lạnh lùng vô tình, kỳ thực nghĩa khí dễ mềm lòng, đối phó với y tuyệt đối không được cứng, mà phải lấy tình cảm lay động.
Quả nhiên Dư Tội vò đầu bứt tai bực tức vung tay:” Được rồi, vòng cuối cùng tôi kéo các anh ... Để tôi nói với chủ nhiệm Giang.”
Nói thì nói là thế, hai thằng kia cũng biết e là khó qua khỏi, lo sợ không thôi.
Lúc này chủ nhiệm Giang đã điểm danh, tổ thứ nhất xuất phát, đối với trường cảnh sát yêu cầu thể chất tương đối cao, học viên khá ưu thế ở phương diện này, trong hơn trăm học viên chỉ có chuyên ngành kiểm nghiệm dấu vết là có vài người cận thị. Thế nhưng khi chạy một hai vòng dễ như không, ba vòng thấy mồ hôi, bốn năm vòng không hề mệt mỏi, lại được học viên xung quanh vỗ tay cổ vũ, tổ đầu tiên đã vượt qua đích. Trương Mãnh về đầu tiên giơ hai nắm đấm lên trời hú vang như khỉ đột, Dư Tôi bĩu môi, có chạy hộc máu thì An Gia Lộ cũng chẳng thèm nhìn.
“ Súc Sinh, chạy chậm một chút thì chết à?” Thử Tiêu nghiến răng vừa hận vừa ghen tỵ:
Tổ thứ hai có Hán Gian Uông Thận Tu, vòng cuối cùng bị hai nữ sinh vượt qua, tiếng huýt sáo chế giễu vang lên bốn xung quanh, vẫn tỏ ra phong độ lịch lãm, lạ gì, thằng khốn dại gái đó nhường thôi.
Nhóm thứ ba, băng nhóm của Giải Băng, cởi áo ngoài một phát, tên nào tên nấy mặc quần thể lửng, áo thun, giày vận động cực kỳ chuyên nghiệp, truy đuổi nhau trên đường chạy, làm nữ sinh xung quanh thét chói tai. Nhưng phải thừa nhận nhóm này nhiều soái ca, Giải Băng càng rèn luyện ra vóc dáng xuất chúng, chân dài hông gọn, cơ ngực nở nang, chạy với tốc độ cao toát ra một mỹ cảm không chối bỏ, đám đông lại rộ lên tiếng reo hò.
Dư Tội có lẽ đây là lần đầu thực sự chú ý Giải Băng, thầm nghĩ thằng này không phải chỉ có cái mặt trắng thôi đâu, về phần tiếng kêu si tình của nữ sinh hay mấy câu bình phầm ghen ăn tức ở của nam sinh thì y coi là thứ thừa thãi không đáng quan tâm.
Tổ thứ tư, tổ thứ năm .... Đến khi Thử Tiêu và Bánh Đậu nghe thấy tên mình thì không khác gì lên đoạn đầu đài, đi ba bước một lần nhìn Dư Tội, các anh em đều biết hai thằng này thường xuyên thức khuya đánh bài, sức khỏe ngày một đi xuống.
“ Thử Tiêu, đừng lo, nếu cậu hi sinh, tôi làm nhà cái cho.”
Chẳng biết tên ác nhân thất đức nào hô lớn làm đám đông cười rũ rượi, lại có người cổ vũ: “Bánh Đậu, cược 100 đồng cậu không đạt chỉ tiêu, cược không?”
Giờ mà mở sới thì chắc chắn đều cược thua không cược thắng, chu choa, còn không à, vừa cởi áo khoác một cái, bụng mỡ không khác gì mặc phao bơi, cúi mình xuống, mông vểnh lên ăn đứt toàn bộ nữ sinh.
Sợ cái gì thì cái đó tới, đoàng một tiếng, cả tổ lao lên, Thử Tiêu chắc căng thẳng quá độ, ngã oạch chó ăn phân, gây ra tràng cười chưa từng có, lật đật bò dậy chạy cuối tổ, cảnh này làm người quan tâm đến hắn chỉ biết lắc đầu, muốn nói lại thôi.
Mười mét, hai mươi mét, ba mươi mét ... Mới một vòng đã tụt lại, mỗi vòng tụt một ít, năm vòng thua người ta nửa vòng rồi, đám anh em tuy thường trêu chọc nhau nhưng vẫn quan tâm, đều đổ ra bên đường chạy, miệng la hét. Trường Mãnh vừa chạy cùng vừa vỗ nhịp: “Mau lên, mau lên, rùa cũng chạy nhanh hơn các cậu.”
Lý Nhị Đông cổ vũ: “ Còn một vòng nữa, cố lên nào.”
Lạc Gia Long thể lực không tốt hơn là bao cũng chạy cùng hô: “ Hô theo tôi, nhanh nhanh nhanh.”
Đề xuất Tiên Hiệp: Đạo Quân